Tao Ghét Mày

Chương 3: Chó với mèo




Ngày đầu tiên đi học hơi bị xui. Sáng sớm sương còn dày quá. Lạnh ơi là lạnh. Nó bước ra khỏi chăn với cái vẻ luyến tiếc. Chui vào nhà tắm làm vệ sinh cá nhân. Đúng 6h15 nó xách cặp bước đi học, tiện thể ghé chỗ nào đó ăn sáng. Nhà trọ không xa trường lắm. Trên đường đi lại có rất nhiều hàng quán, nó thích thú vừa đi vừa hát quên cả cái lạnh. Bên kia đường có một kẻ đang nhìn nó phì cười. Nó vẫn không hay biết gì, ghé vào một tiệm bánh ngọt. Nó kêu một ly sữa và một cái bánh. Ngồi ăn ngon lành, bánh nóng, sữa cũng nóng, cái lạnh bay đi đâu mất. Cũng lại bên kia đường, kẻ đó đang ăn bánh cuốn, vừa nhìn nó vừa suýt sặc. Kẻ đó cười rất khoái chí khi nhìn cái vẻ lóng ngóng của nó. 7h kém 10. Chuông reo. Cả lớp đang ngồi tám chuyện với nhau. Cũng phải thôi. Có 28 người quen nhau nhanh mà. Chẳng bù với ở nhà nó, năm ngoái làm lớp trưởng của cái lớp 44 học sinh, 43 đứa tiểu quỷ, còn nó thì đại quỷ lun. Cô giáo bước vào lớp, giờ đầu tiên là giờ Sinh học. Nó chăm chú nghe giảng và ghi chép rất kĩ càng. Bài giảng khá hay. Chợt, nó liếc sang bênh cạnh, Hoàng đang ngồi bấm điện thoại, trong vở chẳng có lấy một chữ. Nó nhắc khẽ

_ Hoàng, ghi bài đi chứ mày_ Hoàng thậm chí còn chẳng thèm nghe lời nó nói nữa. Vẫn cứ chúi đầu vào cái điện thoại trong tay._ Ê này, chép bài đi_ Nó nhắc thêm một lần nữa, lần này thì Hoàng có khá hơn. Ngẩng mặt lên nhìn nó rồi..........lại chúi đầu vô cái điện thoại._ Mày không chép tao nói cô à_ Lần này bực quá nó lên tiếng doạ nạt

_ Kệ tao. Mày đừng có cái kiểu trẻ con đó_ Hoàng quay sang nạt nó, giọng vẫn nhỏ nhưng thái độ tức giận thì thấy rõ. Nó sững sờ, quay mặt đi. Nó bực nhưng không thèm chấp. Rồi sẽ biết tay nó

Giờ ra chơi, hầu hết lớp lên canteen. Nó ở lại, ngồi coi trước bài của tiết tư. Dương từ đâu bước vô lớp. Nhìn thấy nó, Dương về chỗ ngồi của mình.

_ Hey, mày không ra ngoài chơi à?

_ Không. Tao mún coi trước bài mới_ Nó trả lời, giọng vẫn bực tức vì chuyện thằng Hoàng

_ Chưa ăn sáng hay sao mà tâm trạng uất ức thế?_ Dương hỏi, pha đôi chút châm chọc

_ Ăn rồi. Mà sáng nay mày đi sớm thế. Tao định qua rủ mày đi chung mà mày đi mất rồi

_ Ừmh. Tao thích đi sớm dạo dạo rồi vô lớp

_ Ủa vậy mày không ăn sáng hả?

_ Có chứ. Sáng nay ăn bánh cuốn._ Dương lại cười rồi. Lúc này nó mới nhận ra cậu bạn cười đẹp chẳng kém gì ai kia.

_ Hìhì. Sáng nay tao lại ăn bánh ngọt. Cái tiệm gần nhà trọ mình đó, làm bánh khá là ngon đó.

_ Ừ tao biết mà._ Không hiểu Dương biết cái gì nhỉ

_ Thôi. Ra ngoài đứng một lát cho thoáng đi

_ Okie.

Ở ngoài hành lang, các bạn của nó đang đứng nói chuyện, đứa thì ăn bánh mì, đứa lại uống sữa. Nhưng nhìn chung ai cũng phấn khởi với ngày học đầu tiên. Nó nhìn sang lớp bên cạnh, thấy Huy và Hoàng đang nói chuyện với hai bạn nữ. Hai cô bạn khá xinh. Nhìn Huy thật dễ thương. Cậu bạn có đôi mắt thật hiền. Còn Hoàng, vẫn khuôn mặt baby kute như thế. Nhưng lúc này, trông khuôn mặt ấy thật đáng ghét. Reng vô lớp, cô giáo mới bước vào. Cô giáo mới khá cao và xinh.

_ Hôm nay đáng ra thầy Đức sẽ dạy các em môn Vật Lý nhưng do nhà trường xếp lịch chưa đúng nên tiết này trống. Các em sẽ lên phòng thực hành Tin nhé. _ Cô chưa nói hết câu cả lớp đã reo hò ầm í._ Này này, Lý hai tiết đúng không?

_ Dạ vâng ạ_ Nó đứng lên, vẻ mặt phấn khởi hết chỗ nói.

_ Các em sẽ lên phòng Tin hai tiết này nhé, cô sẽ là người coi các em

Lớp nó nhao nhao như một cái chợ, đi lên phòng tin. Phòng Tin có 30 máy tính. Mỗi người được phép sự dụng một máy và phải ngồi theo sơ đồ chỗ ngồi. Chán thật. Thế là nó vẫn phải ngồi cạnh cái thằng baby kute đáng ghét ấy.Lớp học trở nên náo nhiệt hẳn lên. Con trai hầu hết là ngồi chơi game. Con gái thì ngồi chat hoặc chơi game búp bê, đọc báo thời trang. Nó lướt web, dừng lại ở trang hihihehe.com, vào chuyên mục truyện tuổi teen đọc một vài truyện ngắn. Chợt, Huy giật vai nó lại

- Ê, mày coá nik Yahoo không? Add nik tao đi

_ Okie. Đợi tao online đã nhé_ Nó vào nik kutie_tomboy của nó. Huy add nó với nik happy_boy_nh.

_ nik mày là happy boy đó hả?

_ uh. Nh là Nhật Huy đó._ Nó cười, còn Huy thì khỏi phải nói, lúc nào cũng cười.

Chợt, bảng Yahoo của nó hiện lên nik hotice của ai đó đang add nó. Nó deny. Người đó lại add tiếp. Nó thấy lạ nên accept luôn. Nó nhảy vào chat với người đó

_ Ey, ai mà add tao vậy?

_ Hì. Thích thì add.

_ Mà ai đó?_ NÓ lại típ tục khai thác

_ Biết là người trong lớp là được rồi. Hỏi nhiều. Mày ở nhà Huy hả?

_ Uh. Nhưng mà trong lớp là ai?_ Nó tò mò quá.

_ Chán thật. Tao ghét cái kiểu tra hỏi đó lắm. tao out đây

_ ê......._ Nó chưa kịp hỏi thêm, nik hotice đã sign out. Mặc kệ, không thèm quan tâm. Nó vô lại trang truyện đang đọc dở. Cuối giờ, nó đi về chung với Dương. Huy chở Huyền về, hia anh em hết lạng chỗ này lại lách chỗ kia, trông thật buồn cười. Buổi chiều, Hoàng đang nằm trên giường nghe nhạc, một bài hát yêu thích của Hoàng. Bài Why do I love you của nhóm Westlife. Hoàng ngắm lại tấm hình trong khung kính trên bàn, tấm hình của Hoàng chụp với cô gái tên Như. Trông cả hai có vẻ đẹp đôi lắm. Mà hình như cô gái đó chính là người mà Hoàng nói chuyện lúc sáng nay. Cô gái xinh xắn, dễ thương cực kì. Hoàng nhìn cái khung kính, bất giác nghĩ đến Lệ Mai. Khuôn mặt baby kute của Hoàng tự nhiên nổi giận.

_ Tự nhiên lại nói Huy dẫn theo con Mai qua nhà mình hôm đó. Làm mẹ cứ hỏi nó hoài. Con nhỏ đáng ghét. Sáng nay nó mà không phá đám mình là mình làm xong cái Web của Như rồi. Khó ưa thật. Chả bù với Như

Hoàng lẩm bẩm một mình như thằng hâm. Một hồi sau, Hoàng bước xuống nhà ăn bánh thì thấy bé Thư, em Hoàng

_ Về rồi hả Thư?

_ Dạ. Anh hai đi học ngày đầu thế nào?_ nhỏ Thư mới chỉ học lớp 8 nhưng kiến thức xa hội thì không thua gì người lớn. Cô bé có một bộ óc thiên tài, tính toán nhanh nhạy, óc phán đoán cũng rất nhạy bén.

_ Chán òm. Con nhỏ lớp trưởng ngồi cạnh anh cứ hạch sách anh chuyện chép bài hoài à.

_ Thế thì chán thật. Em cũng ghét cái kiểu đó lắm. Em cũng giống anh có bao giờ chép bài đâu. Hiểu là được rồi. Cái gì không nhớ nổi thì mới chép chứ. _ Nhỏ Thư tỏ vẻ đồng tình.

_ Uhm. Không những thế khi anh chat với nó, nó còn tra khảo anh phát khíp.

_ Gì thì gì chứ ai mà chả tò mò. _ Nhỏ Thư lại bênh Lệ Mai

_ Này, em theo phe nào thế hả? Lúc thế này, lúc thế kia.

_ Hìhì. À, lúc nãy em có gặp chị Như, chị ấy hẹn anh 3h chiều nay tại cafe Tình cờ đó.

_ Ờ, cảm ơn em nah. Mà tại sao lại là ở đó nhỉ? Chỗ đó là lần hẹn hò đầu tiên của anh với chị Như đó. Từ hồi đó đến giờ, tụi anh chưa một lần quay lại mà.

_ Chắc không có gì đâu. Bây giờ mới có 2h30 à, anh chở em qua hiệu sách nhe. Em có hẹn với mấy đứa bạn. Khi nào về em gọi anh đi đón hén

_ Okie. Nhưng mà đợi anh xử xong miếng bánh đã.

Ở cafe Tình cờ, Hoàng hớn ha hớn hở chạy vô. Vừa trông thấy Như, Hoàng đi chầm chậm tới, khuôn mặt vẫn nụ cười baby kute. Nhưng khi vừa phát hiện ra bên cạnh Như còn một anh chàng khác, nụ cười trên mặt Hoàng chợt tắt ngấm. Hoàng bước lại, ánh mắt sa xuống

_ Chào Như!_ Hoàng lên tiếng một cách chậm rãi. Liếc vội sang anh chàng lạ hoắc bên cạnh Như_ Chào bạn

_ Mình là Hà._ Anh chàng đó mỉm cười chào Hoàng

_ Hoàng à, Như đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện của tụi mình. Như sẽ sang Mý vào tuần tới nên Như cũng muốn nói với Hoàng lời chia tay

_ Sao cơ? Chuyện này........Hoàng nghĩ là không vấn đề gì. Nếu chúng ta vẫn giữ liên lạc thì có sao đâu_ Hoàng lặng người

_ Như nghĩ rằng khoảng thời gian ba năm chúng ta quen nhau là đã quá đủ rồi. Như đã quen một nguời khác. Đó là Hà. Như và Hà sẽ sang Mỹ. Như không muốn phải để Hoàng chờ đợi trong vô vọng.Như......_ Như đang nói thì Hoàng lên tiếng ngắt lời

_ Như im đi._ Hoàng tức giận quát lên, ngay lập tức Hoàng bình tĩnh trở lại_ Như cứ đi đi. Hoàng sẽ ổn thôi mà_ Nói xong Hoàng đứng dậy đi luôn, Hoàng không muốn khóc, nhất là trước mặt Như, và cả anh chàng kia nữa. Lời chia tay sao mà đến nhanh thế? Con người ta chỉ cần vài phút để làm quen và vài phút để chia tay thôi sao? Sao vội vàng thế. Hoàng bước đi loạng choạng vào một ngõ tối, không định hình rõ là mình đi đâu. Hoàng ngồi gục xuống cái ngõ không người qua lại đó. Khuôn mặt baby kute bây giờ trông thật buồn. Hoàng chưa bao giờ phải buồn vì Như. Và đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng. Hoàng thiếp đi trong nỗi buồn vô cùng tận.

Lúc 7h tối, điện thoại trong túi quần Hoàng reo lên. Là nhỏ Thư gọi. Hoàng tỉnh giấc, bấm máy nghe

_ Anh hai đón em nhe!

_ Anh xin lỗi. Anh muốn đi dạo thêm một lát nữa. Em đi xe thồ về nha. _ Giọng Hoàng buồn ơi là buồn.

_ Có chuyện gì với chị Như hả anh?_ Nhỏ Thư nhận ra ngay sự khác biệt ở giọng của Hoàng.

_ Tối nay anh sẽ kể em sau. Nhắn mẹ anh về trễ nha

_ Vâng. Anh đi cẩn thận nhe_ Nhỏ Thư rất hiểu anh trai mình, cô bé để anh đi dạo.

Hoàng chạy lại quán cafe đó dắt chiếc xe máy của mình đến con ngõ đó, rồi lại dừa lưng vào tường, ngẩng đầu lên trời ngắm sao. Vài giọt nước khẽ lăn trên má Hoàng. Không hiểu đó là nước mưa hay nước mắt.

Nó đi dạo ra phố sau khi đã hoàn tất việc chuẩn bị bài mới. Nó muốn giũ sạch mọi thứ bực mình về Hoàng sáng nay. Bất chợt, trời đổ mưa. Mưa nho nhỏ nhưng cũng đủ làm tóc nó ướt nhẹp trước khi tìm chỗ trú. Nó chạy vội đến một con ngõ vắng. Nó nhìn vào trong, thấy dáng ai quen quen. Nó giật mình khi phát hiện ra đó là Hoàng. Khổ quá. Làm thế nào bây giờ. Nó nhìn quanh. Cả chiếc xe máy nữa thì làm sao nó đưa được Hoàng về. Mà cậu ấy lại có vẻ sắp lên cơn sốt do dầm mưa nữa. Nó chỉ biết mỗi số điện thoại của Huy, thôi kệ, gọi đại. Nhờ Huy ra giúp.

_ Alô, có chuyện gì á Mai?_ Giọng Huy hớn hở

_ Huy chạy ra chỗ cái ngõ vắng người gần cafe Tình cờ nhe. Hoàng bị ngất xỉu ở đây nè. Nhanh lên nha. Nó đang lên cơn sốt nữa_ Gịong nó lo lắng hết sức

_ 5phút nữa._ Huy nói nhanh rồi cúp máy luôn

Nó nhìn sang Hoàng, không biết Hoàng đã gặp phải chuyên gì mà lại khổ sở như vầy. NÓ chợt thấy mi mắt Hoàng chớp chớp. Nó mừng quá, vội chạy ra ngoài xem Huy đã tới chưa. Nây lúc đó, Hoàng giữ lấy cổ tay nó, kéo lại.

_ Đừng đi Lệ Mai._ Hoàng thều thào, giọng nói có vẻ như đã rất đuối sức

_ Rồi, rồi. Tao ở đây chứ ở đâu.

_ Lạnh quá_ Hoàng rên hừ hừ. Nó không biết phải làm thế nào. Khuôn mặt nó nhăn nhăn trông đến khổ. Nó gỡ cái nón trên đầu mình ra đội cho Hoàng, gỡ cả cái áo khoác ngoài của nó đắp lên người Hoàng. Cậu bạn chỉ mặc mỗi một cái áo thun và quần jeans thì lạnh là phải rồi.

_ Khổ ghê. Đi trời tối mà lại ăn mặc phong phanh vầy, ai mà chịu cho nổi_ Nó cằn nhằn

Ngay lúc đó, Huy tới, Huy chạy ngay vào con ngõ đó

_ Hoàng đâu rồi? Tụi mày có sao không? Sao mặc có mỗi một cái áo vậy hả Lệ Mai?

_ Tao cho Hoàng rồi. NÓ cũng đỡ đỡ. Giờ phải chở Hoàng về ngay. Quần áo nó ướt hết. Chắc nó dầm mưa lâu lắm rồi.

_ Giờ đưa về nhà nó thì xa lắm. Nhanh lên, đỡ nó lên xe của tao, mày ngồi sau giữ nó. Chở về nhà tao đi. Xe nó thì cứ để lại. Lát tao chở Huyền ra chạy về_ Nói rồi, Huy và nó đỡ Hoàng lên xe máy của Huy rồi phóng như bay về nhà.

_ Khổ ghê. Mẹ tao đi mất rồi. Tao vội quá không đem chìa khoá. Giờ sao vô nhà?

_ Đỡ nó vô phòng tao đi_ Nó nói nhanh, rất ra dáng lớp trưởng. Huy làm theo tăm tắp. Lúc đó, nó mới nhận ra Hoàng vẫn đang nắm chặt cổ tay nó. Hình như Huy cũng phát hiện ra, Huy phì cười, quay mặt đi. Đỡ được Hoàng vô phòng của nó, Huy nói nó chạy qua phòng Dương mượn tạm nó bộ quần áo. Nó đi ngay. Lát sau, nó quay về với bộ quần áo trên tay cùng Dương thì thấy Huy đang thay đồ giùm Hoàng. Nó đỏ mặt quay bước ngay ra khỏi phòng. Dương hiểu ý, đi vô nhanh phụ Huy chăm sóc cho bạn. Nó đi xuống nhà bếp, xin chị bếp cho nó một ly sữa thật nóng. Nó đoán Hoàng vẫn chưa ăn gì. Lúc đi lên, nó thấy mặt tụi kia đã dãn ra. Nó thở phào nhẹ nhõm, mang ly sữa đưa cho Dương. Huy toét miệng cười, châm chọc

_ Hồi nãy mày làm gì nó mà nó hét tên mày dữ zậy?

_ Hét đâu mà hét_ Nó chối bay biến. Mặt đỏ gay

_ Có mà. Nó la lên: Lệ Mai, đừng bỏ tao mà!

_ Làm gì có. chắc nó sợ tao xử tử nó thôi. Hehe_ Nó cười trừ. Huy và Dương cũng cười. Không ai biết trong đó có một nụ cười phảng phất đâu đó nỗi buồn.

_ Để tao gọi điện ẹ Hoàng nhe._ Huy lên tiếng

_ Đừng. Gọi cho nhỏ Thư em Hoàng á. Hoàng đi dầm mưa vầy chắc là có lý do. Chắc nhỏ Thư biết._ Dương đột ngột can ngăn

_ Uhm. Vậy đi_ Nói rồi Huy quay ra ngoài gọi điện thoại. Khoảng 15 phút sau, nhỏ Thư tới

_ Em chào anh chị. Anh hai em đâu ạ?_ Nhỏ Thư rất lễ phép

_ Kia kìa_ Nó chỉ cho Thư

_ Cảm ơn anh chị nhiều nhe. Nhưng mà anh chị thay đồ giùm ảnh đi. Mẹ mà thấy ảnh mặc đồ người khác về thế nào ảnh cũng bị một tra khảo à_ Nói xong nhỏ Thư đưa đồ cho Huy. Huy đón lấy bộ đồ rồi cười

_ Chắc kiếp trước bọn anh làm tạp dịch cho nó hay sao không biết_ Huy đùa, cậu ấy luôn biết cách xua tan bầu không khí căng thẳng

_ Em với chị ra ngoài hén_ Nó gọi nhỏ Thư, cô bé gât đầu ngay tắp lự

_ Ai là người tìm ra anh Hoàng vậy chị?

_ Là chị nè. Lúc đó anh Hoàng của em dầm mưa nặng lắm. Người ướt nhẹp à._ Nó mô tả lại mà khẽ rùng mình. Ngoài trời vẫn mưa

_ Cảm ơn chị nhe. Nếu không có chị chắc anh em chết mất

_ Chị chỉ phát hiện rồi gọi anh Huy ra thôi hà. Hìhì. Em có biết sao anh Hoàng đi lang thang vậy không?_ Nó lại tò mò

_ Em nghĩ là có.....Em không chắc lắm_ Cô bé ngập ngừng

_ Là sao?_ Nó tỏ vẻ khong hiểu

_ Hồi chiều chị Như, bạn gái anh Hoàng nhắn em kêu anh Hoàng ra cafe Tình cờ. Lúc sau, nghe giọng ảnh buồn lắm. Em đoán là lời chia tay. Không biết ảnh có khóc không nữa mà mắt ảnh đỏ và sưng quá hà

_ Chị nghĩ là có. Lúc chị ngồi đó với ảnh, chị thấy mắt ảnh ươn ướt. Mà cũng chả biết là nước mưa hay nước mắt nữa

_ Chị kể cho em nghe toàn bộ lúc chị phát hiện ra ảnh đi_ Nhỏ Thư đã hỏi nên nó kể hết cho cô bé nghe. Nhưng nó giấu nhẹm chi tiết tay Hoàng không chịu ròi tay nó.