Tạo Hóa Chi Môn

Chương 1526: Kiếm đồng của Minh Hà Thiên Tôn



Chẳng những là Ninh Thành kinh hãi, Diệp Mặc cũng khiếp sợ. Hắn nhìn những cường giả kia đều muốn thế giới của mình rộng mở, mang theo vô số bia đỡ đạn đến tranh đoạt Tạo Hóa Chi Môn, trong lòng không hiểu có chút thất lạc.

Hắn thất lạc không phải là thế giới của mình không có nuôi dưỡng đông đảo bia đỡ đạn đi ra hỗ trợ, mà là thấy Vận Mệnh Đạo Quân cũng mở rộng ra thế giới của mình, mang nhiều cường giả từ trong đó đi ra chuẩn bị liều mạng tranh đoạt Tạo Hóa Chi Môn.

Diệp Mặc tu luyện qua Vận Mệnh Công Pháp, hắn biết vận mệnh đại đạo cường đại, càng đối với Vận Mệnh Đạo Quân rất là kính phục. Mà bây giờ, ngay cả Vận Mệnh Đạo Quân cũng đem những sinh mạng này xem thành con kiến hôi, để cho trong lòng hắn cực độ không thoải mái.

- Diệp Tông Chủ, vì sao thế giới của ngươi không có mở ra?

Hỗn Độn Đạo Quân thấy Diệp Mặc thờ ơ, thậm chí có chút cau mày, có chút không hiểu hỏi. Nếu mọi người là đồng minh, vậy dĩ nhiên phải toàn lực ứng phó.

Hắn thấy, cường giả trong chính bản thân thế giới chuồng nuôi lấy ra làm bia đỡ đạn, đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Thật giống như phàm tục giới, con người làm chuồng nuôi con gà áp dê bò bình thường giống nhau, thời điểm bắt làm thịt không có bất kỳ tâm lý cố kỵ nào. Huống chi, bọn họ trả lại cho những người này mục tiêu chí cao vô thượng, chỉ cần có thể trợ giúp bọn họ bước vào Tạo Hóa Chi Môn, là có thể thoát khỏi thế giới bị giam cầm, đối mặt chân chính vũ trụ mênh mông, lại cũng vô câu vô thúc.

Diệp Mặc hít một hơi thật sâu, hắn quyết định rời khỏi Thánh Đạo Chi Minh tự mình mệnh danh này. Tạo hóa của hắn không cần đem tính mạng của những người khác chồng chất đạp lên, với hắn mà nói, người thực lực có cao thấp, mệnh người đều là bình đẳng, không có phân chia cao thấp.

Vận Mệnh Đạo Quân hiển nhiên đã nhìn ra ý tứ của Diệp Mặc, nàng không đợi Diệp Mặc nói chuyện đã nhu hòa nói:

- Diệp đạo hữu, kỳ thực những người này đều vạn phần nguyện ý phấn đấu vì Tạo Hóa Chi Môn. Về phần các đạo hữu trên thế giới của ta, đều là chủ động muốn ở lại trong thế giới của ta, cũng là các đàn tràng đệ tử của ta, bọn họ vì chính là ngày này. Trước đây ta cũng đã để cho bọn họ rời đi thế giới của ta, nhưng là bọn họ cũng không muốn.

Ánh mắt Diệp Mặc rơi vào các cường giả từ trong thế giới sau khi ra ngoài, cực độ hưng phấn trong đám người, hắn biết mình ý nghĩ sai rồi. Những người này ở đâu ra nửa phần ý nghĩ bị nuôi dưỡng, sau đó đem làm bia đỡ đạn, lúc này ở trong mắt bọn họ chỉ có hỏa diễm kiên định ý chí chiến đấu.

Hắn hiểu được, có lẽ đem chính bản thân đổi thành một người trong bọn họ, hắn cũng sẽ tràn ngập ý chí chiến đấu như vậy. Có thể từ trong thế giới người khác đi ra trợ giúp tranh đoạt tạo hóa, nhất định là cường giả trong cái thế giới kia. Có thể trở thành cường giả một thế giới, ai mà không phải là hạng người ý chí kiên định? Bọn họ tự nhiên khát vọng có thể bước vào sân khấu cường đại hơn. Vì vị trí bọn họ thế giới đứng đầu tranh đoạt tạo hóa, chỉ cần thành công, bọn họ sẽ lấy được được vô thượng cơ duyên.

Nhưng vào lúc này, Minh Hà Thiên Tôn vốn vẫn mời gọi Diệp Mặc bỗng nhiên giơ cánh tay cao giọng hò hét:

- Tạo hóa sinh, Nguyên Đồ, A Tỳ trở về vị trí cũ...

Hình Hi vẫn còn đang do dự gia nhập bên nào, bỗng nhiên cảm thụ được một loại mênh mông vô biên áp lực vây khốn thần hồn ý chí của nàng. Một loại lực lượng muốn đào đi linh hồn nàng đang dẫn dắt nàng, cả người nàng bắt đầu run rẩy, chỉ là chỉ chốc lát thời gian, nàng liền hiểu được, dùng ánh mắt đã mang màu máu đỏ nhìn chằm chằm Minh Hà, có chút chật vật mỗi chữ mỗi câu nói:

- Minh Hà, A Tỳ Kiếm này là ngươi cố ý vứt ra...

Minh Hà Thiên Tôn lạnh nhạt nói:

- Hình Hi, ngươi tuy rằng không bằng một đời Thánh chủ trước, tốt xấu coi như là không tệ. Nếu chiếm được A Tỳ Kiếm của ta, còn không mau mau trở về vị trí cũ, phụ trợ ta tranh đoạt tạo hóa! Chờ bản tọa nhập chủ tạo hóa, nhất định có một chỗ của ngươi.

- PHỐC...

Một đạo máu tươi từ trong miệng Hình Hi phun ra, Hình Hi cả người càng trở nên run rẩy không chịu nổi.

Minh Hà Thiên Tôn càng là hừ lạnh một tiếng:

- Hình Hi lúc này không về vị còn đợi khi nào?

Hình Hi trong mắt lộ ra màu sắc điên cuồng, nàng vẫn muốn làm là chúa tể vũ trụ mênh mông chí cường nhân, coi như là tranh đoạt Tạo Hóa Chi Môn, đi ra vô số cường giả, nàng cũng không muốn làm tôi tớ cho người khác thúc giục, làm bia đỡ đạn của kẻ khác.

- Ha ha ha ha...

Hình Hi bỗng nhiên điên cuồng cười to:

- Ta Hình Hi coi như là chặt đứt thần hồn, nghiền nát Nguyên Thần, cũng sẽ không làm một con chó cho ngươi Minh Hà...

Đang khi nói chuyện, Thanh Liên dưới chân nàng bạo bằng ra một đạo màu xanh lưỡi mang, đạo lưỡi mang này đâm vào từ đỉnh đầu Hình Hi, sau một khắc, cả người Hình Hi đều ảm đạm xuống. Hư không quy tắc sụp xuống cùng bạo liệt thanh âm vang lên, vô cùng vô tận thiên địa quy tắc vỡ vụn.

Ninh Thành thấy một màn này cũng là thầm than, hắn sớm muốn giết Hình Hi, nhưng nhìn thấy Hình Hi có kết quả này, ngoại trừ cảm thán ra, cũng cũng có chút kính phục người nữ nhân này. Cường giả có tôn nghiêm của cường giả, Hình Hi biết coi như là nàng chặt đứt liên hệ cùng A Tỳ, dưới suy yếu, cũng nhất định chạy không khỏi Minh Hà độc thủ.

Coi như là Minh Hà không động thủ, nơi này cũng không có cơ hội sống cho nàng. Người chân chính có thể giúp nàng hầu như không có, nàng ngoại trừ tự vẫn ra, không còn đường nào có thể đi. Đổi được bất kỳ chỗ nào, nàng cũng có cơ hội rời khỏi, nhưng ở trước Tạo Hóa Chi Môn, Minh Hà thu kiếm liền tuyệt đường sinh cơ của nàng.

Cho nên người nữ nhân này cực kỳ quả quyết trực tiếp chém rớt thần hồn của tự mình, liền ngay cả Tạo Hóa Thanh Liên loại bảo vật này cũng buông tha, để cho mình Luân Hồi sống lại. Đây cũng là chỗ thông minh của nàng, muốn bảo lưu Tạo Hóa Thanh Liên có lẽ nàng ngay cả cơ hội luân hồi cũng không có.

- Ninh Thành, sớm biết thế ta thà rằng chết ở trong tay của ngươi, cũng còn tốt hơn bị một tên đồ tể bức tử...

Đây là câu nói sau cùng của Hình Hi, nàng tính kế Thanh Liên Thánh Chủ đời trước, hoàn thiện Tạo Hóa Thanh Liên. Nhưng chưa từng nghĩ, nàng cuối cùng không có bị Thanh Liên Thánh Chủ tính toán đến, lại bị một thanh kiếm ám toán rồi.

Xem ra Nguyên Đồ cùng A Tỳ Kiếm đều là bảo vật của Minh Hà Thiên Tôn, người này cố ý buông tha hai thanh tuyệt thế sát khí này, chỉ sợ là vì ngày hôm nay. Tên này đã ở học Huyền Hoàng Cô Yến cùng Dịch Cơ Tán Nhân, bất đồng duy nhất chính là Huyền Hoàng Cô Yến cùng Dịch Cơ Tán Nhân đối mặt Ninh Thành cùng Diệp Mặc thất bại thảm hại. Minh Hà lại thành công khống chế được bản thân A Tỳ Kiếm, nếu không phải Hình Hi dẫu có chết không muốn làm tay sai của Minh Hà, hắn đã thành công.

Hình Hi bản thân có A Tỳ Kiếm còn chưa có bắt đầu tranh đoạt Tạo Hóa Chi Môn liền bị buộc tự vẫn, vậy chủ nhân của Nguyên Đồ kiếm... Bỏ mẹ rồi!

Ý niệm trong đầu Ninh Thành đến nơi đây, lập tức liền nhất thời chậm lại. Nguyên Đồ kiếm chủ nhân không phải là Lam Thục sao? Trước hắn cũng không có thấy Lam Thục, chẳng lẽ Lam Thục cũng sắp sửa bị Minh Hà gọi tới?

- Ầm, ầm, ầm, ầm, ầm!

Liên tiếp năm đạo kịch liệt nổ vang trên trời ầm ầm lên, năm đạo đám mây màu sắc rực rỡ vỡ ra, theo đó năm đạo nhân ảnh tới nhanh như điện chớp.

Gần như là trong cùng một lúc, Tạo Hóa Thanh Liên cùng A Tỳ Kiếm hóa thành hai đạo bóng dáng bỏ chạy. Hình Hi ngã xuống sau đó, thế giới của nàng nghiền nát, đồ đạc đều tiêu tán không gặp. Tạo Hóa Thanh Liên lại sẽ không nghiền nát, mà là lẩn trốn đi trong hư không. Về phần A Tỳ Kiếm, đó là có chủ, phương hướng bỏ chạy chính là vị trí Minh Hà Thiên Tôn.

Minh Hà Thiên Tôn sắc mặt tái xanh, hắn nghĩ không ra Hình Hi thà rằng tự vẫn, cũng không muốn vì hắn thúc giục. Bất quá ngoại trừ Hình Hi ra, còn có một người.

Lúc Ninh Thành nghĩ đến Lam Thục, đã nhìn thấy Vọng Sơn năm đạo Thải Vân nổ tung, năm đạo nhân ảnh còn không có rơi vào phụ cận, Ninh Thành nhìn thấy Lam Thục cùng Ngu Thanh. Giữa năm đạo nhân ảnh này, hắn dĩ nhiên quen biết ba người.

Ngoại trừ Lam Thục cùng Ngu Thanh ra, còn có một cô hình như tên là Lạc Huyên, trước đây hắn tại vùng ven Ngân Hà đã gặp Lạc Huyên cùng sư phụ nàng.

Còn lại hai người đều là nam tử, hai người này một kẻ tương đối gầy, một kẻ khá đen, hai người này Ninh Thành là một tên cũng không nhận ra.

Ninh Thành lúc này không có có tâm tình đi quản hai người này hắn có biết hay không, hắn trực tiếp xông về Lam Thục. Liền ngay cả Tạo Hóa Thanh Liên bỏ chạy, hắn cũng không có đi quản. Mặc dù hắn biết, hắn đi tranh đoạt Tạo Hóa Thanh Liên, thành công có khả năng là lớn nhất, bởi vì phương hướng Tạo Hóa Thanh Liên bỏ chạy cùng hắn rất gần.

Hắn đã nhìn ra, Ngu Thanh sau khi từ Vọng Sơn ra ngoài, thực lực so với trước cường đại hơn rất nhiều, lúc này Ngu Thanh tuyệt đối có thể tự bảo vệ mình. Mà thực lực của Lam Thục đồng dạng là điên cuồng tăng lên, thế nhưng Lam Thục thoạt nhìn trạng huống rất là không tốt. Ninh Thành liên tưởng đến Hình Hi lúc trước tự vẫn, liền biết Lam Thục đồng dạng đã bị Nguyên Đồ kiếm phản phệ.

Hẳn là Minh Hà Thiên Tôn tại làm cho nàng thần phục đi qua, Lam Thục đang gian nan chống lại, nhìn xem cái dạng này là rất khó khăn kháng cự.

- Choang!

Một tiếng kiếm khí mát lạnh vang lên trực tiếp phá vỡ hư không, Lam Thục tự thân đều khó bảo toàn, nàng Nguyên Đồ kiếm vẫn là bổ đi ra ngoài. Nguyên Đồ kiếm kiếm khí trực tiếp bổ vào bên trên từ A Tỳ Kiếm bên cạnh nàng đang bỏ chạy, A Tỳ Kiếm khẽ run lên. Ninh Thành mới vừa đi ra sớm đã một bước tiến lên, bắt được A Tỳ Kiếm, đem nó đưa vào bản thân Huyền Hoàng Châu, đồng thời đỡ lấy Lam Thục sắc mặt tái nhợt khóe miệng tràn đầy máu.

Lam Thục thấy Ninh Thành, cười cười chật vật nói:

- Ninh Thành, vốn đang cho rằng có thể giúp ngươi, không nghĩ tới ta bị ám toán, kiếm kia không phải là...

- Không cần lên tiếng, ta đi đối phó, nàng chỉ để ý chặt đứt ý niệm Nguyên Đồ kiếm cùng tâm hồn nàng liên hệ với nhau.....

Ninh Thành Tạo Hóa Thần Thương cuốn ra, Ức Vạn Thương Đào trực tiếp khóa lại Nguyên Đồ kiếm muốn tạo phản, đồng thời một quyền đánh về phía Minh Hà Thiên Tôn đang phẫn nộ xông tới.

Hình Hi không ai hỗ trợ, Lam Thục đã có hắn Ninh Thành xuất thủ giúp một tay. A Tỳ Kiếm coi như là của Minh Hà thì như thế nào? Thức hải của hắn như mênh mông hư không, cuốn đi A Tỳ Kiếm cùng Minh Hà chỉ có một tia liên lạc, Minh Hà Thiên Tôn còn có thể nhảy lên trời sao?

- Ninh Thành, ngươi muốn chết à, ngay cả sự tình của bản tọa cũng dám quản...

Lời của Minh Hà Thiên Tôn đi cùng một đạo kỳ phiên che trời lấp đất đồng thời phi tới. Hắn vốn muốn tìm hai kiếm đồng chăm sóc cho 2 thanh đồ kiếm của hắn, hiện tại dường như một cái đều khó khăn thành công, trong lòng hắn há có thể không phẫn nộ?

Màu lửa đỏ kỳ phiên trực tiếp khóa được toàn bộ hư không khí tức, kéo theo vô cùng sát ý vô tận khí tức. Ninh Thành cũng cảm giác được xung quanh tất cả đều là huyết sắc sát ý, không có nửa điểm hô hấp không gian.

Còn chưa có đối mặt, Ninh Thành liền biết Minh Hà Thiên Tôn xa xa mạnh hơn so với Tần Mạc Thiên.

Tạo Hóa Thần Thương khóa lại Nguyên Đồ kiếm, Ninh Thành quyền ý cũng là kéo theo mênh mông hư không tất cả khí tức. Ninh Thành pháp bảo tuy rằng không ít, có thể cùng cái này kỳ phiên của Minh Hà Thiên Tôn chống đỡ, chỉ có Tạo Hóa Thần Thương. Tại Tạo Hóa Thần Thương không cách nào cản lại thời điểm, quả đấm của hắn so với tất cả pháp bảo đều càng thêm hợp lý.

- Ầm...

Hư không sụp đổ cùng quy tắc nổ tung chi âm tràn ngập ra, huyết sắc sát ý trongcuồng bạo Tu La kỳ bị một quyền của Ninh Thành đánh tan, ngực Ninh Thành giống như bị hòn đá khổng lồ đè ép bình thường giống nhau, nặng nề không gì sánh được.

- Thu cho ta.

Ninh Thành lần thứ hai cuốn đi Nguyên Đồ kiếm, nắm chặt Tạo Hóa Thần Thương nhìn chằm chằm Minh Hà Thiên Tôn cách đó không xa.

Minh Hà Thiên Tôn trong lòng thầm lạnh tanh, trước hắn thấy Vô Lượng không địch lại Ninh Thành, còn tưởng rằng Ninh Thành là dưới cơ duyên đúng dịp thu được một quả niết bàn băng hoa. Hiện tại hắn mới biết được, thực lực của Ninh Thành tuyệt không yếu so với Diệp Mặc lúc trước hắn mượn hơi.

Ninh Thành cùng Minh Hà đánh nhau, thật giống như liên khóa phản ứng bình thường giống nhau, trước Tạo Hóa Chi Môn vốn còn lộ ra an tĩnh, lần thứ hai giết chóc tràn ngập. Vô số đạo thuật quang mang cùng pháp bảo đánh vào cùng nhau, đại chiến chân chính kéo ra mở màn.

Ninh Thành lo lắng nhìn một chút người bên hắn, phe hắn ít người, nếu mà hắn không có ở đây, nhất định là rơi vào hạ phong. Hiện tại Minh Hà theo dõi hắn, hắn căn bản là không đi được.

- Ninh Thành huynh đệ, ta tới đây...

Một thanh âm hùng tráng vang lên, theo đó một đạo nhân ảnh cùng kim quang từ hư không đạp xuống.

Ninh Thành nhìn nhìn thấy người tới, trong lòng bỗng mừng rỡ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.