Tạp Đồ

Chương 196: Tín hiệu



Trần Mộ như u linh xẹt qua trong phòng huấn luyện, thân hình phiêu hốt, thân thể giống như cá đang bơi, chân không chạm đất, từng động tác đều lộ ra một sự quỷ dị nói không nên lời. Liên tục hết lần này tới lần khác tốc độ cực nhanh, giống như hư ảnh, người nhãn lực kém một chút, chỉ có thể nhìn thấy một trận gió xẹt qua.

Ánh mắt hắn không rời một cây cột gỗ đặt trong góc phòng huấn luyện, hắn phút chốc hạ thấp thắt lưng, dính sát vào mặt đất, giống như rắn hổ mang bò sát đất, nhanh mà phiêu hốt, chợt trái chợt phải, làm người khác khó có thể phán đoán. Ngay lúc cách cọc gỗ ước chừng hai thước, thân hình đột nhiên từ mặt đất bắn lên, tựa như rắn hổ mang vươn đầu. Cùng lúc đó, hắn đã gần sát cọc gỗ, hướng vào một vòng tròn nhỏ màu đỏ được vẽ trên đỉnh cọc.

Trần Mộ tay phải nhanh như tia chớp, chuẩn xác nhẹ nhàng hướng vị trí vòng tròn đỏ, quang mang chợt lóe, chỉ nghe một tiếng vang nhỏ, thanh âm cực khẻ, vòng tròn trên cọc xuất hiện một lổ nhỏ.

“Chắc đúng rồi?” Trần Mộ thở hổn hển. Một lát sau, hắn mới đi đến trước cọc gỗ, nhẹ nhàng nhắc cọc gỗ lên, ngay chỗ vòng tròn bị chặt đứt, mặt cắt bóng loáng.

Đây bài luyện tập khó khăn cực lớn, hắn đã luyện tập mất nhiều thời gian, nhưng xác xuất thành công cũng không cao. Loạt động tác này là do hắn căn cứ điều kiện bản thân mà nghĩ ra, hắn đã phối hợp cả hai kỹ xảo là khí lưu tạp phi hành và kỹ xảo phạm vi nhỏ né tránh do ma quỷ nữ truyền thụ cho.

Như vậy việc né tránh càng thêm phiêu hốt, càng khó thể đoán trước. Khi thì dùng lực lượng cơ thể, khi thì sử dụng khí lưu tạp, tạo thành một loạt động tác không thể tưởng tượng nổi, làm người khác rất khó nắm bắt. Trần Mộ với kỹ xảo am hiểu nhất là phạm vi nhỏ né tránh hôm nay như hổ thêm cánh. Mà so với tạp tu, đặc biệt là tạp tu cận chiến, khả năng vận dụng lực lượng cơ thể càng thêm cao cường. Việc này càng giúp cho hắn khi lâm chiến càng thêm lơi hại.

Bất quá trong khoảng cách rất ngắn, lực thân thể bộc phát phản ứng so với khí lưu tạp đáng tin cậy hơn.

Vậy là tốt rồi, so với Duy A nếu như tại trong phòng sử dụng né tránh công kích mà nói, Trần Mộ chết mười lần, Duy A nhất định sẽ không chết dù là một lần. Nhưng là nếu như tại trong rừng cây, chênh lệch sẽ gặp rút ngắn. Bởi vì khí lưu tạp có thể đền bù thiếu sót cho hắn. Mà nếu như là nơi trống trải, Trần Mộ có thể miễn cưỡng cùng Duy A ngang hàng. Đương nhiên, điều này chỉ là ước đoán, nhưng hắn cũng không tin tưởng bao nhiêu.

Trần Mộ vận dụng thân thể so với Duy A là chuyên gia thân thể chiến đấu, xem ra chỉ có thể tính là cố gắng, nhưng gặp bất kỳ tạp tu nào, hắn vẫn nhất định có ưu thế vượt trội.

Điểm khó khăn lớn nhất của kỹ xảo này là vận dụng thân thể và khí lưu tạp phối hợp lưu loát, càng lưu loát động tác càng có tính bất ngờ. Để đạt tới điểm này, Trần Mộ đã nghĩ muốn hết biện pháp, sau khi luyện tập rất nhiều lần, hắn mới đại khái nắm được mấu chốt. Nhưng lưu loát như hắn muốn, còn khoảng cách rất xa.

Trong chiến thuật này, phối hợp là điểm khó khăn cuối cùng. Trần Mộ lực lượng cũng không phải rất mạnh, bất quá hắn hiểu một ít kỹ xảo sát tử bằng tay đơn giản. Nếu như đơn thuần dùng kỹ xảo này uy lực công kích rất nhỏ. Vì đền bù điểm này, Trần Mộ thử đem phương thức chiến đấu cùng đòn sát thủ kết hợp lại. Cuối cùng Trần Mộ thực hiện hoàn thành một chiêu thủ ấn như trên cọc gỗ, đó là hắn vận dụng ba nhận tạp, đem ba nhận hấp thụ ở trong tay. Sau đó mượn ba nhận sắc bén, có thể dễ dàng hoàn thành kích cuối cùng. Hắn thậm chí có thể che dấu ba nhận trên tay, tại khoảng cách cực gần phát ra ba nhận, người khác căn bản muốn trốn sợ không có cơ hội.

Đây là hắn Từ trữ gia trên khối đá trong phòng giam học được. Nghe nói Trữ gia tạp tu. Phải mất thời gian rất lâu rèn luyện khống chế cảm giác trên khối đá. Vì thế bọn họ năng lực khống chế cảm giác rất mạnh. Trần Mộ cảm giác hiện giờ đã hơn xa ngày trước, mà sự linh mẫn cũng tăng lên. Loại kỹ xảo khó khăn này hiện mà nói, hắn rất dễ dàng thực hiện.

Chiến thuật này được Duy A tận tình chỉ điểm, đặc biệt một ít điểm mấu chốt Duy A trợ giúp Trần Mộ lược bỏ rất nhiều động tác thừa. Cũng làm cho nó uy lực đại thăng.

Duy A thực lực quá mạnh mẽ, hắn căn bản không cần thủ đoạn nào. Khi hắn áp dụng lạoi chiến thuận này, uy lực lớn hơn không biết bao nhiêu, thấy vậy Trần Mộ trợn mắt há hốc mồm. Điều này lại một lần nữa chứng minh hai người đối với chiến đấu còn chênh lệch rất xa.

Loạt động tác chiến thuật này, kết hợp phương thức chiến đấu của tạp tu, lấy Trần Mộ mà nói, nó chính là một loại quái chiêu hỗn tạp. Bất quá hiệu quả vượt xa dự đoán, khi cùng Duy A đối chiến, Trần Mộ liền cảm giác được điểm này. Mặc dù mỗi lần đều lấy thua mà chấm dứt, nhưng so với trước kia chật vật, hiện tại tình huống tốt hơn nhiều lắm. Tối thiểu, hắn cũng có thể gây cho Duy A một ít phiền toái nho nhỏ.

Có hiệu quả như vậy, Trần Mộ đã cảm thấy mỹ mãn, phải biết rằng, hắn cho tới bây giờ không hy vọng khả năng đánh bại Duy A.

“Không tồi.” Mặc dù Duy A trên mặt nhìn không ra nửa điểm ý tứ, nhưng Trần Mộ vẫn cảm thấy cao hứng. Có thể làm cho Duy A đánh giá một câu “không tồi”, không phải là chuyện dễ dàng. Duy A đột nhiên nói:

- Cùng thôn liên lạc một chút đi.

Trong mắt của hắn không thể dấu ánh lo lắng chợt lóe rồi biến mất.

Trần Mộ không khỏi cảm khái, Duy A trong ngày thường ít nói cười, nhưng xem ra đối với thôn cảm tình vẫn thâm hậu.

Ngẫm lại đích xác đã lâu không có cùng A Phương Tác bọn họ liên lạc, Trần Mộ gật đầu:“Được.”

Hắn xuất ra khối kim loại màu bạc nhỏ, nhẹ nhàng trên hoa hồng nhấn một cái, tư, khối kim loại giống như bị ma thuật, biến thành một cái thông tin trận, cùng lúc đó, Trần Mộ kích hoạt [ Thiên lý] tạp trong tay.

- Tiên sinh! Tiên sinh!

Lần này là Lý Độ Hồng, tiểu tử kia thấy Trần Mộ cực kì hưng phấn:

- Tiên sinh các ngươi có khỏe không? Có đi đâu nhiều không? Bên ngoài đến cùng là dạng gì a? Ngươi cùng Duy A lúc nào trở về đây......

Lý Độ Hồng nhìn qua so với lúc trước khỏe mạnh lên rất nhiều, vóc dáng cũng cao lên không ít. Đối với tiểu tử này, Trần Mộ cảm tình có chút phức tạp. Ngay từ đầu, Lý Độ Hồng đưa tới cao túc viên, từ khi bắt đầu, Trần Mộ đánh giá được tiểu quỷ này ra vẻ vô hại, nhưng tâm cơ rất thâm sâu, cho nên phi thường không thích. Nhưng dần dần, Trần Mộ lại phát hiện tiểu quỷ mặc dù thân phận tôn quý, tuổi còn nhỏ, nhưng tính tình cứng cỏi, cho nên khi hắn đến làm đệ tử, Trần Mộ cũng chưa phản đối. Khi gặp phải đích giao tầng mây thiên tai, Lý Độ Hồng biểu hiện ra ngoài trấn định cùng thành thục hơn cả tuổi hắn, càng làm cho Trần Mộ nhìn bằng con mắt khác.

- Chúng ta hoàn hảo.

Đối với tiểu quỷ, Trần Mộ có chút không biết nói gì, đột nhiên nghĩ đến Đề tài, liền hỏi:

-Trụ sở gần đây thế nào? Có vấn đề gì hay không?

Hắn lo lắng một vấn đề. Hạ thành đến tột cùng có hay không nguy hiểm, ai cũng không dám chắc. Mấy ngàn người ở bên trong, phần lớn đều là tiểu hài tử, nếu như xuất hiện tình trạng gì, vấn đề sẽ rắc rối lớn.

- Tiên sinh yên tâm, chúng ta hết thảy đều ổn.

Lý Độ Hồng cười hì hì nói. Lúc này hắn lộ ra thuộc nét tinh nghịch trẻ thơ:

- Tiên sinh một người không nhàm chán sao? Không bằng ta đi bồi tiếp tiên sinh nhé. Duy A đại thúc như hòn đá, căn bản không biết cái gì gọi là tính tình......

Duy A đột nhiên như u linh xuất hiện trước máy truyền tin, lạnh lùng nói:

- Ngươi hôm nay đã hoàn thành huấn luyện chưa?

Lý Độ Hồng bị hù dọa giật mình, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, chậm chạp run run nói:“Đại thúc......”

“Đi.” Duy A chẳng muốn nói nhảm, phun ra một chữ.

Lý Độ Hồng nghe vậy, lập tức như con thỏ bị sợ hãi, phóng chạy đi.

Trần Mộ chứng kiến màn này, tránh không được có vài phần ngạc nhiên:

- Tiểu quỷ này sao sợ ngươi như vậy? Ta nhớ kỹ trước kia ngươi dường như trấn không được hắn a.

Duy A mí mắt chưa từng nâng một chút:

- Thu thập mấy lần. Hắn thành thật lên thôi.

Trần Mộ nghe vậy toát mồ hôi. Bất quá hắn cũng biết, Duy A kì thật đối với Lý Độ Hồng vẫn rất chiếu cố, đại khái xem ra tại ảnh hưởng của gia gia tiểu quỷ.

A Phương Tác a a cười xuất hiện tại trước máy thông tin, cung kính hô lên:“Tiên sinh.” Sau đó quay đầu đến, cười a a với Duy A:

- Duy A nhìn ra so với trước kia tốt hơn rồi, xem bộ dáng gần đây không tồi mà!

Hắn cùng Duy A trong thôn thân phận giống nhau, cho nên nói chuyện cũng tùy tiện nhiều lắm.

Bất quá Duy A hiển nhiên không có ý đáp lời, cũng may A Phương Tác cũng biết tính tình hắn.

APhương Tác quay sang. Cung kính nói với Trần Mộ:

- Tiên sinh, ngài gần đây tốt không? Tất cả mọi người phi thường nhớ ngài. Ngài có cái gì muốn phân phó không?

- Ta gần đây cũng ổn, trụ sở thế nào? Gần đây không có tình trạng khác lạ chứ?

Thấy hắn đối với mình càng ngày càng cung kính, làm Trần Mộ cảm thấy có chút bất đắc dĩ. Trừ Trần Mộ hắn là người hiểu biết nhất về trụ sở. Trần Mộ trước kia hoàn thành rất nhiều vấn đề kì thật đều là hai người hợp lực hoàn thành.

- Trụ sở hết thảy bình thường, ngoài việc năng lượng cung ứng buộc chúng ta phải xuất ngoại đào bới khoáng thạch.

A Phương Tác sau đó cười khổ nói:

- Nhưng năng lực của ta có hạn, có thể giải quyết vấn đề rất ít, không có biện pháp đạt được nhiều cống hiến điểm.

APhương Tác nói tới đây thần sắc hơi có chút ảm đạm. Người khác gần trung niên. Học tập tri thức mới có chút cố sức, nhưng hắn là người có thân phận cao nhất trong cả vạn chờ nhất mạch. Trên vai áp lực tự nhiên so với trước kia lớn rất nhiều.

Gian khó luôn luôn dễ dàng làm cho người ta vững vàng hơn, vô luận tuổi tác có nhiều hơn bao nhiêu.

Trần Mộ không biết làm sao an ủi, không thể làm gì hơn là nói sang chuyện khác:

- Trình Anh ra sao?

Trình Anh quyết định ở lại trụ sở, làm cho Trần Mộ cảm thấy kinh ngạc, chính là hiện tại nghĩ đến, hắn đều cảm thấy có chút không thể giải thích.

- Nàng tốt lắm, bọn nhỏ đều rất thích nàng.

APhương Tác cười nói, đột nhiên hắn do dự một chút, mang theo vài phần chần chừ hỏi:

- Trong tộc có mấy người tuổi trẻ theo đuổi Trình Anh, không biết chuyện này......

APhương Tác vừa nói vừa cẩn thận nhìn sắc mặt Trần Mộ.

- Đây là chuyện tốt a, có vấn đề gì sao?

Trần Mộ nhìn A Phương Tác, có chút kì quái hỏi.

APhương Tác thử thăm dò hỏi:

- Ýcủa ngài là đồng ý?

Trần Mộ nhíu mày:

- Đây là chuyện của Trình Anh, do chính cô ta quyết định.

Hắn chợt ngẩng đầu nhìn A Phương Tác, bình tĩnh nói:

- Bất quá hết thảy đều phải tôn trọng ý của nàng, nếu như xảy ra cái gì không nên phát sinh thì......

Trần Mộ ngữ khí cực kì bình thản, tựa hồ không được gì lo lắng, A Phương Tác vội vàng cam đoan:

- Ngài yên tâm, tuyệt không sẽ có người mạo phạm Trình Anh cô nương, nếu có người nào dám can đảm như thế, ta tự nhiên sẽ không bỏ qua cho hắn.

A Phương Tác ngữ khí trầm trọng nói.

- Vậy là tốt rồi.

Trần Mộ gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh, song bất giác, khí thế khiếp người lại tự nhiên hiển xuất.

Duy A đột nhiên mở miệng:

- Tây Duy Đức có ở nhà hay không?

APhương Tác nghe vậy, vội vàng quay sang hô một tiếng, rất nhanh, Tây Duy Đức liền xuất hiện. Tây Duy Đức vẫn kiện tráng, đứng như một tòa núi nhỏ, Trần Mộ đối với đại hán tướng mạo thô hào nhưng tâm tư tinh tế này ấn tượng cũng phi thường khắc sâu.

Tây Duy Đức chứng kiến Trần Mộ cùng Duy A cũng cao hứng phi thường, bất quá hắn vẫn cung kính hướng Trần Mộ hành lễ:

- Tiểu trần tiên sinh.

Trần Mộ cười cười, Tây Duy Đức trên mặt thần sắc so với khi hắn rời đi tốt hơn nhiều, xem ra thời gian này cuộc sống của bọn họ quả nhiên cũng không tệ lắm. Tây Duy Đức tựa hồ đối với chính mình bị gọi đến cũng không cảm thấy giật mình.

Duy A hỏi:

- Tiểu quỷ luyện tập thế nào?

- Hắn rất chịu khổ, cũng rất chăm chú, gần đây tiến bộ cũng rất lớn.

Tây Duy Đức trên mặt lộ vẻ an lòng, chứng kiến vạn chờ nhất mạch tương lai tộc trưởng chăm chỉ như thế, hắn phảng phất chứng kiến tộc nhân tương lai hy vọng. Duy A thần sắc hơi hòa hoãn lại.

Tây Duy Đức tiếp tục nói:

- Các tiểu hài tử tiến bộ phi thường nhanh, qua mấy năm nữa, bọn họ nhất định sẽ trở thành những chiến sĩ cương mãnh hơn cả Khoa Lâm.

Hắn vẻ mặt hưng phấn, trong căn cứ, hắn phụ trách chỉ đạo huấn luyện tiểu hài tử. Bất quá bọn họ y theo phương pháp huấn luyện Duy A lưu lại, không theo phương pháp trước kia. Hiện tại hắn mới phát hiện, phương pháp huấn luyện này rất hữu hiệu.

“Nga.” Duy A rất lãnh đạm ứng thanh.

Trần Mộ than nhỏ, hắn vừa mới còn tưởng rằng Duy A với đám hài tử thôn này cảm tình thâm hậu, xem ra là chính mình lầm. Duy A chẳng qua là đối với Lý Độ Hồng tương đối để ý mà thôi, bất quá ngẫm lại, Trần Mộ lại cảm thấy đây là chuyện bình thường. Cứu Duy A chính là Lý Độ Hồng gia gia, theo tính cách Duy A, đây là kết quả bình thường.

Việc này, mình không có thể quản, nghĩ đến chiết hình yến ba tạp không thể nào thực hiện, lại nhìn Tây Duy Đức cùng A Phương Tác trong màn hình, Trần Mộ đột nhiên nghĩ đến một chủ ý tuyệt hảo.

Mà lúc này, tại phòng thí nghiệm Trung Châu tập đoàn, cửa phòng làm việc Tiền Minh Nhất đột nhiên bị người thô bạo đẩy ra.

- Minh Nhất, chúng ta lại bắt được tín hiệu kia!

Pháp Lợi lảo đảo xông tới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.