Tạp Đồ

Chương 331: Lựa chọn của Bố Luân Đốn



Trần Mộ mấy ngày này một mực cải tiến máy phân kim. Những dụng cụ mua được kỹ thuật quá kém so với phòng thí nghiệm của A Phương Tác, hắn hao hết đầu óc mới miễn cưỡng làm ra một máy.

Thấy chiếc máy xấu xí vô cùng, Trần Mộ cũng hiểu được nếu như bị A Phương Tác nhìn thấy, phỏng chừng tám chín phần mười là cười hết hơi. Bất quá hắn ở phương diện này tựa hồ có “Truyền thống quang vinh ”, từng chế tạo lam nguyệt súng, lần đầu tiên xuất hiện cũng lấy xấu xí mà nổi tiếng.

Đáng tiếc, nơi này công nghệ chế tạo kim loại không cách nào bằng vạn chờ bộ tộc, nếu không Trần Mộ có thể cân nhắc chế tạo lam nguyệt súng. Loại này tạp giới người bình thường cũng có thể sử dụng. Trên đời này, người bình thường so với tạp tu nhiều hơn không biết bao nhiêu lần.

Hắn còn không biết, chiếc máy xem không hợp nhãn này lại tốn hao năm triệu. Nếu như hắn biết danh sách mình đưa cho Hề Bình giá trị là năm triệu, hắn tuyệt đối sẽ tắt cái ý niệm này trong đầu.

Quá trình ưu hóa tương đối thuận lợi. Đoạn thời gian này động tay tương đối nhiều, một ít điểm tương đối mới lạ cũng dần dần bị hắn thu thập được. Trải qua lần này ưu hóa, chiếc máy này không riêng ngoại hình tốt lên rất nhiều, hiệu suất cũng tăng lên.

Đúng lúc này, hắn nhận được Hề Bình gọi.

- Ông chủ, ông chủ!Trên quang mạc Hề Bình mặt đỏ bừng, vừa nhìn thấy Trần Mộ, liền không ngừng nói:

- Ông chủ, quặng tử huỳnh! Quặng tử huỳnh!

Trần Mộ ngơ ngác:

- Quặng tử huỳnh làm sao vậy?

- Trời ạ! Quặng tử huỳnh! Ông chủ, chúng ta giàu to rồi, chúng ta giàu to rồi!

Hề Bình hưng phấn đến diễn tả không được.

Trần Mộ trong lòng đã đại khái đoán được chuyện gì:

- Lão hề, chậm rãi nói.

Hề Bình liên thanh:

- Ông chủ, ta phái người điều tra một chút. Phát hiện dịch lấy ra từ quặng tử huỳnh giá cả phi thường cao. Tử huỳnh tím giá cả thấp nhất, nhưng là mỗi khắc cũng tám vạn âu địch, tử huỳnh tím chính là cái loại dịch kim loại màu tím. Ta có một trăm năm mươi khắc, chiết tính ra, cũng là một ngàn hai trăm vạn âu địch! Tử huỳnh cam mỗi khắc mười hai vạn âu địch, tử huỳnh xanh mỗi khắc mười sáu vạn âu địch...... Tử huỳnh hồng quý nhất, mỗi khắc hai trăm năm mươi vạn âu địch! Ông chủ, chúng ta lần này là thật giàu to rồi!

Trần Mộ cũng có chút mông lung, bất quá so với Hề Bình mà nói, hắn vẫn có vẻ trấn định rất nhiều. Hắn lập tức phản ứng:

- Chúng ta sẽ lập tức gia tăng khai thác quặng tử huỳnh. Như vậy sẽ có đủ tài chính.

- Đừng nóng vội. Ông chủ!

Hề Bình rất nhanh tỉnh táo lại:

- Chúng ta không thể giống trống khua chiêng. Trước hết để cho Ba Cách Nội Nhĩ mang một nhóm người trở về, tin tức này một khi tiết lộ đi ra ngoài, chúng ta sẽ gặp phiền toái. Đến lúc đó không riêng gì xuyên hạ liên minh, phỏng chừng ngay cả Kiều gia cũng sẽ đỏ mắt. Thứ này rất bạo lợi! Chúng ta một bên âm thầm khai thác quặng tử huỳnh, về phương diện khác, bắt đầu khuếch trương số người, chỉ cần lực lượng đã đủ. Trên tay lực lượng phòng hộ đủ mạnh, chúng ta kế tiếp có thể vững chân.

Quả nhiên, gừng càng già càng cay, Hề Bình suy nghĩ rất chu đáo. Trần Mộ gật đầu:

- Ừ, vậy làm như ngươi nói. Bảo Ba Cách Nội Nhĩ phái một trăm người trở về. Mặt khác, báo hắn bắt đầu nhận người.

- Vâng!

Bố trí hết thảy, Trần Mộ liền bắt đầu bắt tay vào chuẩn bị khai thác quặng tử huỳnh. Đột nhiên nhớ tới một việc, hắn kêu Bố Luân Đốn đến.

- Bố Luân Đốn, chúng ta hiện tại chuẩn bị khai thác quặng tử huỳnh. Vì không thể tiết lộ tin tức, nên không thể để ngươi đi. Ngươi có hai cái lựa chọn, thứ nhất là gia nhập chúng ta, chúng ta sẽ cung cấp cho ngươi hợp đồng dài hạn, ngươi có cái gì yêu cầu cứ việc đề ra. Thứ hai, nếu như ngươi không muốn gia nhập chúng ta. Như vậy ngươi phải tạm thời ở lại sơn cốc. Chờ lúc thích hợp, ngươi có thể rời đi, để bồi thường, chúng ta sẽ trả cho ngươi đủ tiền. Thế nào?

Trần Mộ thản nhiên nói với Bố Luân Đốn.

Bố Luân Đốn vẻ mặt khiếp sợ:

- Các ngươi chuẩn bị khai thác quặng tử huỳnh? Chẳng lẽ các ngươi có kỹ thuật phân tách?

- Đúng vậy, chúng ta đã có thể phân tách quặng tử huỳnh.

Trần Mộ không giấu diếm.

- Ta xin gia nhập.

Bố Luân Đốn không chút do dự gật đầu. Nói giỡn chơi! Có kỹ thuật đề luyện, lại chiếm cứ một tòa núi đầy quặng tử huỳnh. Có vũ lực cường đại. Nhiều ưu thế như vậy tổ hợp cùng một chỗ, trừ phi chủ nhân bọn họ thật sự vô năng. Nếu không, không ai có thể ngăn cản bọn họ quật khởi!

Mà vị chủ nhân tuổi trẻ này, cũng là một nhân vật rất lợi hại a! Bố Luân Đốn tin tưởng ánh mắt của mình, hơn nữa thủ hạ Trần Mộ cũng có vài vị. Hề bình, Ba Cách Nội Nhĩ, Khương Lương cũng không đơn giản.

Trần Mộ đối với lựa chọn của Bố Luân Đốn cũng hết sức cao hứng, quặng tử huỳnh được phát hiện công lao trên cơ bản đều do Bố Luân Đốn. Hơn nữa Trần Mộ cảm giác được Bố Luân Đốn nhân phẩm không tồi, cho nên cũng không muốn bởi vì giữ bí mật mà cùng Bố Luân Đốn không thoải mái, nhưng là thả hắn đi, lại rất không đúng đắn.

- Ngươi có yêu cầu gì, có thể trực tiếp nói.

Trần Mộ nói lời này, trong lòng đã có ý bồi thường Bố Luân Đốn trong đầu.

Bố Luân Đốn lắc đầu:

- Ông chủ, ta không có yêu cầu gì đặc biệt, ấn tiêu chuẩn bình thường là được.

Trần Mộ trầm ngâm nói:

- Ngươi đi tìm Khương Lương, bảo hắn chỉ ngươi “Tuyết Hãm pháp”, ngươi thử xem hiệu quả thế nào. Nếu như hiệu quả tốt, vậy đi theo bọn họ luyện.

- Cám ơn ông chủ!

Bố Luân Đốn mừng rỡ. Hắn ở trong sơn cốc lâu như vậy, cùng những người khác quan hệ đều hết sức tốt,nên chuyện “Tuyết Hãm pháp” tự nhiên biết một ít. Phương pháp rèn luyện cảm giác, đặc biệt một ít phương pháp rèn luyện cảm giác tốt, ở đâu cũng là bí mật bất truyền. Hắn sở học tập phương pháp rèn luyện cảm giác hết sức bình thường, có thể đạt tới như hiện tại, do hắn nhiều năm chuyên cần luyện không thôi có trực tiếp quan hệ.

Xử lý hết chuyện Bố Luân Đốn, Trần Mộ tâm tình lập tức tốt lắm rất nhiều.

Chuyện khai thác quặng tử huỳnh cũng lập tức bị Trần Mộ đưa lên hàng đầu, bởi vì ngay bên trong sơn cốc, khai thác cực kì thuận tiện. Trần Mộ cố ý chế tạo một huyễn tạp có thể phóng thích năng lượng thể hình trứng, những năng lượng thể hình trứng này một khi phóng xuất ra, thoáng va chạm, sẽ nổ mạnh, dùng để khai thác quặng rất thích hợp.

Ba Cách Nội Nhĩ đã phái trở về một trăm năm mươi danh tạp tu, bên người chỉ chừa bốn mươi lăm tạp tu, vừa lúc tạo thành mười lăm đơn vị chiến đấu. Bất quá hắn cho Lô Tiểu Như điều đi mười tên trong hai mươi hai tạp tu.

Hai mươi hai tạp tu này, mỗi người thân kinh bách chiến, chiến thuật tố dưỡng cực cao, phối hợp ăn ý. Bọn họ kinh nghiệm rất dày, hơn nữa thời gian này luyện tập “Tuyết Hãm pháp”, cảm giác tăng trưởng cực nhanh.

Ông chủ có thể giải quyết vấn đề kinh tế, làm cho Ba Cách Nội Nhĩ thở dài một hơi. Nhưng trong lòng nhưng lại nghẹn một cục, làm một trong hai đại chủ quản thủ hạ của ông chủ, một vấn đề cũng không có bất cứ gì cống hiến, điều này làm cho tâm cao khí ngạo như Ba Cách Nội Nhĩ thật sự trong lòng đầy tư vị.

Sau khi Hề Bình cho hắn hai triệu âu địch, dùng đi khuếch trương nhân thủ, Ba Cách Nội Nhĩ liền thầm hạ quyết tâm, nhất định phải làm ra một phen quang cảnh.

Kết quả chưa nghĩ tới, Ba Cách Nội Nhĩ nghênh đón ông chủ.

- Ông chủ, sao ngươi lại đến đây?

Ba Cách Nội Nhĩ giật mình nhìn ông chủ.

- Ừ, ta đến xem sắc lặc thị, thuận tiện mua vài thứ.

Trần Mộ giải thích. Trong sơn cốc có Khương Lương chủ trì đại cục, hắn rất yên tâm. máy phân kim sử dụng rất đơn giản, các loại sự tình cũng đã an bài, cho nên hắn liền mang theo Lô Tiểu Như, Ô Vũ, Nhất Tự Mi đi tới sắc lặc thị.

Tô Lưu Triệt Nhu hết sức bận rộn, mà ngay cả Nhữ Thu, hiện tại đều thành chuyên chức trợ thủ của nàng. Xem Tô Lưu Triệt Nhu mỗi ngày ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có, Trần Mộ trong lòng rất không yên tâm. Nhưng hắn không có ngăn cản, so với trước luôn luôn mang theo vài phần ưu sầu, công việc lu bù lên tâm tình của nàng tựa hồ tốt rất nhiều.

Trần Mộ trước khi đi còn hỏi Tô Lưu Triệt Nhu thích vật gì, Tô Lưu Triệt Nhu chỉ dặn dò hắn chiêu mộ mấy vị y vụ tạp tu, nếu như không có y vụ tạp tu, thì y tá cũng được. Mặt khác, trị liệu nghi cũng phải chuẩn bị thêm vài cái.

Nhữ Thu muốn một bộ chế tạp bút, Trần Mộ cũng đáp ứng. Nhữ Thu đã thành vạn năng hỗn tạp công, chuyện gì hắn muốn hỗ trợ, nàng luôn đi đầu.

Sắc lặc thị là thành thị lớn nhất lân cận, dân cư thường trú đạt tới bảy trăm năm mươi vạn. bởi vì nơi này xa xôi, trình độ phồn hoa cũng không thể so với trung tâm thương nghiệp. Nhưng nơi này phồn hoa vẫn làm cho Trần Mộ mở rộng ra nhãn giới.

Mấy trăm băng lâu cao tầng dưới ánh mặt trời trong suốt vô cùng, phảng phất như thủy tinh tạc thành. Trên trăm ngàn cái thủy tinh lâu như vậy sắp hàng cùng một chỗ, khí thế hoành đại, đẹp không sao tả xiết. Vô số tạp tu từ trong thành thị bay ra, bọn họ khởi động đủ mọi màu sắc lồng năng lượng,, gào thét giống như nhiều màu lưu tinh, cũng tạo thành một phong cảnh khác lạ.

Nơi này không có tường thành, một cây cầu băng tung hoành ngang dọc, giống như mạng nhện rậm rạp. Kì lạ nhất là giữa hai đại lâu thường thường cũng có mấy cây cầu băng nối thông, Những cây cầu này nhiều không đếm xuể, hình thái khác nhau đem nối thông toàn thành.

Nhưng đồ sộ nhất là bến xe.

Bến xe là một khoảng đất bằng do bạt núi mở ra, nơi này bỏ neo hơn mười vạn toa xe. Nơi này cũng là trung tâm tất cả hóa phẩm tập trung, toa bến xe vĩnh viễn là nơi bận rộn nhất trong thành thị. Dòng người đan xen, hàng hóa như nước, không hề gián đoạn.

Thấy Ba Cách Nội Nhĩ muốn nói, Trần Mộ khoát tay áo:

- Ngươi làm gì thì làm, không cần lo cho ta, ta chỉ tùy tiện nhìn một chút.

Ba Cách Nội Nhĩ nghe vậy, liền vội vàng đi làm chuyện của mình.

Hắn hôm nay muốn đi mời chào tạp tu, cho tới bây giờ chưa từng thấy Trần Mộ liền đơn giản đi theo để mở rộng tầm mắt. Thấy ông chủ có hứng thú, e sợ cho có không may đích Ba Cách Nội Nhĩ vội vàng mang đủ nhân thủ, để đảm bảo an toàn.

- Nơi này là?

Trần Mộ ngẩng đầu, vẻ mặt sợ hãi than. Toà băng lâu này so với chung quanh hùng vĩ hơn rất nhiều, nếu như từ góc nhìn của Trần Mộ, nó càng như một tòa trụ sở, mà không phải băng lâu. Cùng những băng lâu chung quanh sắc thái bất đồng, Toà băng lâu hiếm thấy này màu đen, hơn nữa toàn thân đen kịt.

Toàn bộ băng lâu màu đen, nếu muốn thấy được cũng không dễ dàng.

Sai khi đi vào, Trần Mộ phát hiện, bên trong lơn hơn mình tưởng rất nhiều. Nhiều khối quang mạc, trống rỗng phập phềnh tại giữa không trung, trước mỗi một khối quang mạc, tựa hồ đều có không ít người. Trong đại sảnh phân bố trên trăm bàn phục vụ hình tròn, từng bàn phục vụ đều có mười tên nhân viên công tác phục vụ, mà ngay trên đầu phục vụ, cũng có quang mạc.

Mặc dù người rất nhiều, nhưng trật tự phi thường, cơ bản không nghe tiếng ồn ào.

Ba Cách Nội Nhĩ tùy ý đi tới một quang mạc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.