Tạp Đồ

Chương 4: Tả đình y



Thật ra trình độ của Cổ Minh rất kém, hắn cũng không phải là môn sinh của giáo sư Cổ Tử Lăng. Tuy nhiên hắn có chút quan hệ với giáo sư Cổ Tử Lăng, hắn là cháu của ông ấy. Nhờ mối quan hệ này, hắn dựa vào danh tiếng của Cổ Tư Lăng lập nên trung tâm đào tạo. Cổ Tử Lăng biết chuyện cháu mình đang làm, bất quá những việc như thế này cũng không hiếm, lại không ảnh hưởng gì đến hắn, đôi khi hắn cũng giúp đỡ một chút.

Dù trình độ của Cổ Minh không cao, nhưng biết ăn nói, hiểu rõ cách hù dọa người khác. Đương nhiên không thể chỉ đọc như vẹt được, dù sao nội dung trong sách nhiều như vậy, phải thêm nội dung khác mới được. Hắn biết rõ học viên ở trung tâm đào tạo là dạng gì, vì vậy rất nhanh hắn nghĩ ra một biện pháp.

Chỉ cần là kiến thức cơ sở đơn giản, hắn liền chú tâm giảng, cực kì kỹ lưỡng, thậm chí một định lí đơn giản nhất hắn cũng giảng nửa ngày, giảng đi giảng lại. Mà gặp chỗ khó, hắn liền một câu lướt qua.

Người ngoài chợt nghe, dường như nội dung giảng dạy của giảng viên này có chút tỉ mỉ phong phú. Nhưng người học qua nghe được, chắc chắn cười nhạt, hoàn toàn là lừa gạt người khác.

Nhưng Trần Mộ lại hết sức chăm chú nghe giảng. Căn bản của hắn quá kém, có khi gặp phải chỗ không hiểu, ngay cả việc đi chỗ nào tìm sách, tìm sách nào cũng không biết. Khổ nỗi không có ai chỉ dạy, ba năm này, Trần Mộ tiến bộ rất chậm. Trong mắt chế tạp sư, kiến thức cơ bản này đều là đương nhiên, bọn họ cho rằng không cần phải giảng giải kĩ lưỡng như vậy. Cổ Minh đặc biệt chú tâm giảng giải kiến thức cơ bản lại hợp với ý muốn của Trần Mộ, rất nhiều chỗ khó hiểu trước kia giờ đã thông suốt.

Từ đó về sau, Trần Mộ không hề bỏ lỡ khóa học của Cổ Minh dù chỉ một tiết. Lý luận cùng thực tế hỗ trợ lẫn nhau, thúc đẩy lẫn nhau. Ba năm nay, Trần Mộ vẫn dựa vào suy nghĩ bản thân thử cải tiến năng lượng tạp cấp một, điều này cũng mang lại kinh nghiệm phong phú. Đối chiếu so sánh lẫn nhau, hắn tiến bộ rất nhanh.

Vốn còn cảm giác mơ hồ đối với năng lượng tạp cấp một, thì giờ đây hắn nắm rõ hơn kết cấu của năng lượng tạp cấp một.

“Tốt lắm, chương trình học trong thời gian này còn có một tiết là kết thúc. À, báo cho mọi người một tin tốt, bởi vì chúng ta hợp tác cùng Đông Vệ học phủ, cho nên hàng năm Đông Vệ học phủ tiến hành thi bổ túc, chúng ta cũng có thể tham gia. Mọi người trở về chế tạo một tạp phiến, hôm sau nộp cho ta. Nếu trong số các bạn có người được chọn, rất có khả năng được tuyển vào học trong Đông Vệ học phủ. Cổ Minh vẻ mặt nghiêm túc nói.

Dù kiến thức của hắn thuộc dạng thùng rỗng kêu to, nhưng nhờ mồm mép lợi hại, lại là người khôi hài, nên quan hệ cùng học viên không tồi.

Ngày thứ hai mọi người đến nộp tạp phiến mà mình chế tạo. Trần Mộ nộp năng lượng tạp cấp một.

Cái gọi là kì thi bổ túc vào Đông Vệ học phủ là do Đông Vệ học phủ và trung tâm đào tạo có quan hệ hợp tác với Đông Vệ học phủ tổ chức. Nhằm tạo cơ hội cho học viên có thiên phú xuất chúng ở trung tâm tham gia học tập chính quy. Bất quá những năm gần đây, chỉ còn mang tính hình thức, vô luận là nơi tổ chức hay học phủ đều không để tâm đến việc này. Khiến người khác xấu hổ chính là trải qua hơn 30 năm thi bổ túc, chỉ chọn được hai người.

Cổ Minh càng không chú trọng việc này, hắn hiểu rất rõ đám học viên này, chỉ sợ không một ai có thể chế tạo ra tạp phiến hoàn chỉnh. Cho nên hắn cũng không đăng kí tên tạp phiến, mà đem tất cả tạp phiến cất vào trong một cái túi. Ai, thật sự là số khổ, hắn phải phụ trách đến ba lớp.

Sau khi giảng dạy chương trình học xong, Cổ Minh chạy đến phòng làm việc của thúc thúc hắn ở Đông Vệ học phủ, tiện tay để ba cái túi lên bàn, sau đó đi ra ngoài giải khuây.

Trở về phòng làm việc, Cổ Tử Lăng không khỏi nhíu mày khi thấy ba cái túi nằm trên bàn. Cổ Tử Lăng đã hơn 50 tuổi, gương mặt vuông vức đã xuất hiện không ít nếp nhăn. Mặc dù hiểu được việc này thật ra chỉ là nói cho có mà thôi, bất quá đã đáp ứng, thì hình thức vẫn phải thực hiện, chỉ là giáo sư sao có thể làm loại chuyện này chứ?

Cổ Tử Lăng nhấn nút kích hoạt độ nghi trên cổ tay, độ nghi của hắn tinh xảo khéo léo hơn Trần Mộ nhiều lắm, to bằng lòng bàn tay, trên bề mặt bằng bạc tinh khiết được chạm trổ nhiều hoa văn phức tạp, ba dây đeo được chế tạo từ da cá sấu răng cưa từ Ma Cáp Địch Vực. Trên độ nghi có bốn tạp tào, vừa nhìn là biết hàng xa xỉ.

Một màn hình bán trong suốt bắn ra trước mặt hắn, ở trên xuất hiện một danh sách thật dài. Đây là liên lạc tạp trong độ nghi được kích hoạt. Liên lạc tạp được phát minh cách đây 30 năm, hiện được sử dụng rộng rãi. Liên lạc tạp tùy cự li xa gần mà có cấp bậc không giống nhau, liên lạc tạp cấp bậc cao nhất có thể thực hiện liên lạc cả liên bang, nhưng giá cả không phải người thường có thể chịu được. Hiện tại cư dân bình thường sử dụng là liên lạc tạp cấp một, có thể liên lạc trong nội thành. Cái Cổ Tử Lăng sử dụng cao cấp hơn, ba cấp, có thể liên lạc trong toàn khu vực.

Ngón tay đeo nhẫn cẩm thạch màu xanh điểm nhẹ vào một cái tên trên màn hình.

Chừng 5 giây sau, trên màn hình xuất hiện hình ảnh một thanh niên anh tuấn, mái tóc dài rực rỡ thẳng tắp nhìn có phần trung tính, ánh mắt mang theo vài phần hàn ý.

“ Chào thầy, ngài có việc tìm con? ” Tả Đình Y cung kính hỏi, giọng nói lạnh như băng.

Đã quen thuộc với vị học viên này, Cổ Tử Lăng nói: “ Ngươi đến phòng làm việc của ta một chuyến.”

10 phút sau, Tả Đình Y đi đến phòng làm việc.

“Ngươi coi mấy thứ này.” Cổ Tử Lăng chỉ vào ba cái túi trên bàn.

Tả Đình Y vâng một tiếng, liền bắt đầu xem xét tạp phiến trong ba cái túi. Thấy Tả Đình Y không có vẻ mất kiên nhẫn, Cổ Tử Lăng gật đầu hài lòng. Tả Đình Y là môn sinh đắc ý của hắn, không chỉ thông minh nhanh nhạy, thành tích ưu tú, lại rất tôn kính người làm thầy, dường như tất cả giáo sư đều rất yêu thích hắn. Là người rất nhu thuận, đều tặng lễ vật xa xỉ mỗi dịp lễ tết. Trong mắt tất cả giáo sư, hắn là một học viên hoàn mỹ.

Tả Đình Y kiểm tra từng tạp phiến, phần lớn đều vô cùng thể thảm, có hơn 100 lỗi. Dù vẻ mặt Tả Đình Y không thay đổi, nhưng trong lòng đã có vài phần bất đắc dĩ. Loại chuyện không đâu này lại rơi lên đầu mình, thật khiến người ta khó chịu.

Phế tạp!

Phế tạp!

Cái tạp phiến này cũng quá đáng! Tạp phiến đơn giản như vậy, dĩ nhiên có hơn 15 lỗi!

Vẫn là phế tạp!

Trán Tả Đình Y không ngừng đen lại.

Rốt cuộc tìm được một tạp phiến có hình có dạng!

Tả Đình Y thở phào một hơi. Năng lượng tạp cấp một, nếu là ở tình huống bình thường hắn cũng không thèm liếc mắt một cái. Nhưng lúc này, cái năng lượng tạp cấp một này lại khiến hắn cảm thấy kích động.

Sau khi chỉnh lại ba cái túi, trước mặt Tả Đình Y chỉ còn một tạp phiến, năng lượng tạp cấp một.

Tả Đình Y vừa định hướng Cổ Tử Lăng báo cáo, đột nhiên nghĩ đến, tốt nhất mình nên cẩn thận chút, không nên làm trò cười. Những phế tạp vô cùng thê thảm này khiến Tả Đình Ý vốn luôn bình thản có chút sợ hãi, đến lúc đó nếu trên tạp phiến này có sai lầm nhỏ gì mà mình không phát hiện được, vậy rất mất mặt.

Hắn vội vàng đem năng lượng tạp còn lại cẩn thận đến trước mắt.

A!

Hắn kêu nhẹ một tiếng, sắc mặt khẽ biến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.