Tạp Đồ

Chương 484: Vui buồn của Thái Thúc Dong




Một trận chiến này ở đại lâu của Thái Thúc Thành, ngoài dự đoán của mọi người, tựa hồ không khiến cho một thế lực nào lên tiếng, bao gồm cả sở cảnh sát. Nhưng mà, trong giới tạp tu, đề tài này giống như có ma lực kỳ dị, bọn họ thảo luận nó không biết chán, năng lượng tràn ngập khí tức tử vong kia, câu dẫn ra sự rung động sâu nhất trong lòng mỗi người.

Bao nhiêu tên tạp tu? Hai tên? Ba tên? Bọn họ dùng tạp phiến gì?

Rất nhiều tạp tu vào ngày hôm sau, đặc biệt chạy đến đống đổ nát, chính mắt nhìn một chút kết quả va chạm của cấp bậc đầy sức nặng này.

Tòa đại lâu của Thái Thúc Thành, trong các cao ốc ở thành phố Đông Thụy, cũng không coi là cao nhất. Nhưng mà, đại lâu một trăm sáu mươi tầng, chiếm diện tích năm sáu ngàn mét vuông, bị một kích đổ sụp, cũng là cực kỳ hiếm thấy. Bộ giàn của toàn bộ đại lâu còn miễn cưỡng có thể gọi là hoàn chỉnh, chỉ còn lại có ba tầng, xà nhà kim loại cháy đen, khắp nơi là dấu vết bị nhiệt độ cao thiêu thành nước thép vừa ngưng kết lại. Trên mặt đất chất đống một tầng đất dày đặc như bột mì, mỗi khi có gió thổi qua, cát bụi liền sẽ tung lên lất phất như mưa.

Nhìn đống đổ nát trước mắt, trong lòng mọi người tựa hồ không tự chủ được kích phát ra một loại kính sợ nào đó, có lẽ là đối với tử vong, có lẽ là đối với lực lượng.

Đại lâu biến thành một đống đổ nát, đoàn người Trần Mộ không thể làm gì khác là đi theo Thái Thúc Dong, ở tại Thái Thúc Bảo trên Tâm Thượng Hoa Viên (1). Thái Thúc Dong sau khi phát hiện sự tình phát triển vượt quá sự khống chế của lão, ngay cả tâm cũng muốn phát khóc. Lão hiện tại chỉ hy vọng, đoạn thời gian này Kiều Nguyên có thể thành thật ở lại, không nên làm ra hỗn loạn gì nữa. Thật tốt là ngày hôm qua đại lâu không có người ở, nếu không, lần này chỉ sợ chết mấy ngàn người. Thái Thúc gia không có thế lực mạnh như Lục Đại, chết nhiều người như vậy, đối với Thái Thúc gia đang trong giai đoạn mấu chốt này, là vô cùng nguy hiểm.

Cho nên Thái Thúc Dong cực lực mời Trần Mộ vào ở trong Thái Thúc Lũy, chính là hy vọng bình yên vượt qua đoạn thời gian từ hiện tại đến thi đấu tinh anh, mà không nảy sinh bất ngờ. Bất quá lão cũng biết, đây chẳng qua là dùng hết cách để cầu bình an (2) thôi. Cấp độ tranh đấu mà hiện tại Bạch tổng quản dính dáng đến, đối với Thái Thúc gia trước mắt mà nói, không có quá nhiều lực lượng để tham gia.

Nhưng chỉ cần Bạch tổng quản có thể xuất hiện ở thi đấu tinh anh, như vậy Thái Thúc gia sẽ nước lên thuyền lên, đạt được một phiếu này tuyệt đối không có bất cứ lo lắng gì.

Thời gian này, mặc dù có rất nhiều chuyện bí ẩn và phiền toái, nhưng danh tiếng Thái Thúc gia đạt được, cũng vượt xa đánh giá của lão. Truyền nhân Tây Trạch, hơn nữa Giải Yến Bạch vào ở, phần vinh diệu chói mắt này đủ để các thế lực khác ở thành phố Đông Thụy đỏ mắt. Hiện tại mỗi ngày đều có rất nhiều tạp tu xin gia nhập đãi ngộ của Thái Thúc gia, mà trong đó, nghe được nhiều nhất, đó là có thể làm thủ hạ của Bạch tổng quản hay không, thậm chí rất nhiều tạp tu đều tỏ vẻ, nếu như có thể làm thủ hạ của Bạch tổng quản, bọn họ nguyện ý nhượng bộ lớn ở phương diện đãi ngộ tiền lương.

Bất quá, không có sự đồng ý của Bạch tổng quản, lão cũng không dám dễ dàng gật đầu. Này giống như một người đang đói vô cùng, trước mắt bày ra thịt thơm ngào ngạt, chính mình lại không thể lập tức động thủ, thật là một loại dày vò.

Nếu như nói, dày vò này là một loại hạnh phúc, như vậy, một việc khác làm lão hồ ly có khứu giác linh mẫn này mơ hồ cảm giác có chút không ổn.

Khi Trần Mộ nhìn thấy Thái Thúc Dong, liền phát hiện thần sắc lão lúc này đầy bất an và lo lắng. Thương thế trên người hắn, đã khỏi hẳn.

“Chuyện gì?” Trần Mộ không nói nhảm, đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp đặt câu hỏi.

Thái Thúc Dong cũng dần dần thăm dò tính cách của Bạch tổng quản, biết hắn không thích một bộ giả tạo, liền đầu đuôi gốc ngọn nói: “Tối hôm qua, Đàm tiểu thư cùng lão đầu tử nói chuyện.”

“Đàm tiểu thư?” Trần Mộ sửng sốt.

“Đúng, Đàm Vũ Mân tiểu thư.” Thái Thúc Dong cẩn thận nhìn, thấy trên vẻ mặt kia không có biến hóa, mới nói tiếp: “Đàm tiểu thư tìm lão đầu tử, hỏi chuyện Kim Ban Nhuyễn Dịch Khuẩn.”

Trần Mộ đồng tử chợt co lại: “Kim Ban Nhuyễn Dịch Khuẩn?”

Thái Thúc Dong tim đập mạnh, kiên trì đến cùng nói: “Đúng vậy, không biết Đàm tiểu thư nghe được từ người nào, Thái Thúc gia ta có một khối Kim Ban Nhuyễn Dịch Khuẩn, hy vọng lão đầu tử có thể nhượng lại.” Thái Thúc Dong không khỏi lộ ra nụ cười khổ: “Đàm tiểu thư đưa ra điều kiện phong phú, hơn nữa lấy Đàm tiểu thư đích thân hỏi, theo lý mà nói……” Nói đến đây, hắn không khỏi dừng lại.

“Sau đó thì sao?” Trần Mộ trầm giọng hỏi.

Nghe thấy câu hỏi của Trần Mộ rõ ràng mang theo vài phần bất thiện, Thái Thúc Dong có chút luống cuống: “Lão đầu tử chỉ có cách cự tuyệt, Thái Thúc gia cũng không lấy ra được khối Kim Ban Nhuyễn Dịch Khuẩn thứ hai……”

“Nhưng ngươi cũng đem chuyện ta lấy được Kim Ban Nhuyễn Dịch Khuẩn nói cho Đàm Vũ Mân?” Trần Mộ cắt lời Thái Thúc Dong, ánh mắt sắc nhọn nhìn thẳng vào con ngươi của lão hồ ly.

Thái Thúc Dong có chút xấu hổ, nhưng mà lão không có cách nào khác nói: “Ta có thể làm sao bây giờ?”

Trần Mộ im lặng.

Thái Thúc Dong lựa chọn cũng không kỳ quái. Chính mình quan hệ đến tương lai của Thái Thúc gia, tình hình chung, Thái Thúc Dong tuyệt đối sẽ không đem phiền toái cho mình. Nhưng mà Đàm Vũ Mân cũng không phải một nữ tử yếu đuối gì cả. Mai Cát sau lưng nàng, người cùng cấp bậc với Tây Trạch, hơn nữa trong tay nàng còn có Vũ Tự quân đoàn, đắc tội chính mình sẽ đắc tội đến tương lai của Thái Thúc gia, mà nếu đắc tội với Đàm Vũ Mân, Thái Thúc gia ngay cả hiện tại có thể vượt qua hay không cũng là một vấn đề.

Thái Thúc Dong trong miệng phát khổ, nếu Bạch tổng quản bây giờ phất tay áo mà đi, lão kỳ thực cũng đành chịu.

Bất quá, lão xem ra, Bạch tổng quản cùng Đàm tiểu thư quan hệ không tồi, chí ít trên tay Bạch tổng quản chính là vòng tay Đàm tiểu thư vẫn từng đeo.

Đúng lúc này, có hạ nhân truyền đến báo Vũ Mân phát người đến đưa thiếp mời, mời Bạch tổng quản và Giải Yến Bạch ba ngày sau đi tham quan đại khảo hạch của quân đoàn.

Trần Mộ trong mắt hiện lên một tia dị sắc, tiếp nhận thiếp mời. Trong chốc lát, hắn liền khôi phục bình thường.

Cái gì phải đến cuối cùng cũng sẽ đến, trốn không được.

Bạch tổng quản không tức giận, Thái Thúc Dong trong lòng nhất thời thở phào nhẹ nhõm, lão vừa muốn cáo từ, Trần Mộ lại mở miệng gọi lại: “Nghe nói, đoạn thời gian này nhiều tạp tu muốn gia nhập Thái Thúc gia?”

“Đúng vậy, đúng vậy!” Thái Thúc Dong nghe ra Trần Mộ tựa hồ có ý nguyện, trong lòng mừng rỡ, nhưng trên mặt lại làm vẻ khó khăn: “Bất quá, bọn họ đều hy vọng dốc sức làm thủ hạ của ngài, điều này khiến người ta hao tâm tổn trí a.”

Đối với lão hồ ly này có chủ ý gì, Trần Mộ liếc mắt liền nhìn thấu, hắn lạnh lùng nói: “Ngươi bắt đầu nhận người, ta đến luyện.”

Thái Thúc Dong cảm giác được chính mình như bị một khối bánh đột nhiên từ trên trời giáng xuống làm cho hôn mê, a, Bạch tổng quản lại nói lời tốt đẹp như thế!

Nhưng mà, còn không đợi lão đắm chìm trong vui sướng bao lâu, Trần Mộ nói một câu kế kiếp như một chậu nước lạnh, thoáng cái làm cho lão lạnh đến chân.

“Bất quá những tạp tu này, ta muốn một nửa, ta chọn trước.”

Bánh nóng thoáng chốc ít đi một nửa, hơn nữa còn là một nửa ngon nhất, chênh lệch rất lớn này chính là khảo nghiệm cực lớn đối với trái tim người. Thái Thúc Dong lúc này biểu hiện ra sự quyết đoán của một thượng vị giả, lão không chút do dự gật đầu: “Được!”

Bánh nóng mặc dù ít đi một nửa tinh hoa, nhưng mà thừa lại một nửa khác, đối với Thái Thúc gia hiện tại đang đói mà nói, cũng là một bữa tiệc lớn phong phú! Càng huống chi, cọc giao dịch này có thể làm cho quan hệ giữa Thái Thúc gia và Bạch tổng quản càng thêm bền vững. Ít nhất lão tạm thời không cần lo lắng, Bạch tổng quản sẽ tùy lúc hất tay mặc kệ.

Chỉ là, Bạch tổng quản muốn những tạp tu này để làm gì? Thái Thúc Dong trong lòng có chút nghi hoặc.

Cọc giao dịch này là kết quả Trần Mộ vừa rồi linh quang chợt lóe. Lấy Thái Thúc Dong ra mặt nhận người, sẽ không làm người chú ý. Người khác chỉ cho là những tạp tu này là mình thay Thái Thúc gia luyện, ai cũng không nghĩ đến, những tạp tu này là hắn chuẩn bị cho chính mình.

Không hiểu sao, hắn đối với Đàm Vũ Mân có đề phòng rất sâu, cứ việc nữ nhân này nhìn qua dịu dàng mà thiện lương, hơn nữa hiện tại hắn mang danh truyền nhân Tây Trạch, tuy thoạt nhìn có chút phong quang, nhưng cũng không khác gì đặt thân nơi hiểm cảnh. Cừu hận giữa Tây Trạch và Liên Bang Tổng Hợp Học Phủ, không người nào không biết, không người nào không hiểu. Mà đêm đó xuất hiện tạp tu của Khổ Tịch Tự, cũng làm cho hắn trong lòng lẫm liệt.

Nếu như chính mình trên tay có một chi lực lượng, có thể làm cho hắn ít đi rất nhiều phiền toái không cần thiết. Mặc dù những tạp tu này đối với cao thủ chân chính cũng không có tác dụng quá lớn, bất quá cao thủ cũng không thể như rau cải trắng, đầy đường đều có.

Hơn nữa chi phí chiêu mộ và luyện tập, đều không cần hắn lo, tự có Thái Thúc gia gánh chịu.

Cái ý niệm trong đầu này, cũng từ một ý nghĩ cực kỳ lớn mật của hắn.

Phán đoán từ ý đồ chiến lược của Ba Cách Nội Nhĩ, trận chiến đấu truy đuổi và phản truy đuổi với Huyết Sắc tạp tu đoàn này, rất có khả năng duy trì liên tục trong thời gian dài, có thể mang theo một chi lực lượng khác, đột kích bất ngờ tổng bộ của Huyết Sắc tạp tu đoàn mà nói...

Ý nghĩ ban đầu của Trần Mộ vốn là chính mình cùng mấy người Duy A lẻn vào tổng bộ của Huyết Sắc tạp tu đoàn. Nhưng bọn họ bây giờ khuyết thiếu tình báo, muốn một kích phải trúng, khả năng tính ra rất nhỏ. Nếu như trên tay hắn nắm một chi lực lượng, xác suất tạo ra hỗn loạn sẽ tăng lên, hắn không hy vọng xa vời có thể hủy diệt Huyết Sắc tạp tu đoàn, hắn chỉ cần tạo thành hỗn loạn nhất định với Huyết Sắc tạp tu đoàn, hắn tin tưởng, như Ba Cách Nội Nhĩ, nhất định có thể bắt được bất cứ một tia cơ hội nào dù là nhỏ nhất.

Không thể trơ mắt nhìn bọn họ gian nan chiến đấu, chính mình phải làm gì đó!

Thái Thúc Dong nhìn qua nhiệt tình mười phần, xoay người đi cực nhanh, bộ dáng hận không thể lập tức bay ra ngoài. Đưa mắt nhìn Thái Thúc Dong rời đi, hai con ngươi màu đen của Trần Mộ lại an tĩnh như cũ.

“Ngươi tiến bộ lớn a!” Giải Yến Bạch vẻ mặt tán thưởng cùng hai người Tiếu Ba từ trong phòng huấn luyện đi ra.

Giải Yến Bạch vẻ mặt ung dung, trừ bỏ có chút mồ hôi, nhìn không ra dấu vết khác. Tiếu Ba thì chật vật hơn nhiều, cả người ướt đẫm, như mới từ trong nước lao ra, mà quần áo khắp nơi đều là dấu vết bị cắt vỡ.

“Cũng không phải không có biện pháp đánh với ngươi.” Tiếu Ba kêu lên. Mấy ngày nay, hắn vừa có cơ hội, liền tìm Giải Yến Bạch đối luyện. Lần trước liều chết cùng tạp tu Khổ Tịch Tự kia, khiến cho hắn thu hoạch được rất nhiều, mà đúng lúc có cường giả đứng đầu như Giải Yến Bạch trước mặt mình, Tiếu Ba làm sao có thể bỏ qua cơ hội này?

Hắn vốn chuẩn bị cho dù quấn chết cũng phải khiến cho Giải Yến Bạch đáp ứng, vậy mà Giải Yến Bạch đáp ứng cực nhanh, Tang Hàn Thủy thấy thế, cũng chen một chân vào. Giải Yến Bạch liền thay nhau cùng hai người đối luyện, chỉ là song phương thực lực cách quá xa, mỗi lần hai người đều có chút thê thảm.

Giải Yến Bạch đối với tinh thần liều mạng của hai người này vô cùng khen ngợi, đối luyện cũng tận tâm tận lực. Mà để cho hắn tán thưởng nhất, chính là tạp phiến của hai người, nhất là cái trên tay Tiếu Ba, cấp cho hắn vui mừng lẫn sợ hãi cực lớn.

“Bạch huynh đang suy nghĩ gì thế?” Giải Yến Bạch chú ý đến Trần Mộ, cười đi tới.

Trần Mộ đưa ra thiếp mời, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Đàm tiểu thư mời hai chúng ta đi tham quan đại khảo hạch của Vũ Tự quân đoàn, ba ngày sau.”

Giải Yến Bạch thần sắc khẽ động, cặp lông mày rậm có chút nhăn lại.

(1) Nhắc lại: “Tâm Thượng Hoa Viên” là cái vệ tinh thành to lớn trôi lơ lửng trên bầu trời thành phố Đông Thụy.

(2) Nguyên văn: “tẫn nhân sự an thiên mệnh”