Tarzan 3: Luật Của Rừng Già

Chương 14: Một mình trong rừng sâu



Tambuda – người vợ già của thủ lĩnh Ganoada dẫn Tácdăng luồn rừng đi tìm Rôcốp. Bàn chân của Tambuda bước chậm chạp, chệch choạng. Con đường mòn đã ngoằn ngèo, Tambuda lại làm cho nó ngoằn ngèo thêm. Vì nhiều tuổi rồi, đôi chân bà trở nên ngang bướng, không chịu phục tùng ý chủ.

Trong khi Tácdăng đang nóng lòng nóng ruột bước theo bà Tambuda thì Ganoada đã phái người đi đến chỗ Rôcốp. Hắn muốn báo cho Rôcốp biết rằng: Gã khổng lồ da trắng đang tìm đường đến khu trại.

Còn trong khu trại của những người da trắng lúc này đã xảy ra một cảnh náo loạn. Trời vừa hửng sáng, những thủy thủ da trắng phát hiện ra Rôcốp đang nằm bất tỉnh, gục mặt giũa bãi máu khô. Hóa ra nữ huân tước của Anh quốc không ngủ trên giường mà đã biến dạng lúc nào không biết. Ít phút sau Rôcốp tỉnh dậy, biết Potorova đã chạy trốn hắn tức sùi bọt mép. Với một khẩu súng đầy đạn, hắn điên lên, nhảy chồm lên đi tìm bọn lính gác da đen. Hắn muốn trừng phạt bọn gác đêm vì tội để sổng cô gái. Bọn lính gác rất tức giận. Sau vụ chạy trốn tập thể của người đồng tộc, chúng đã phải gánh chịu sự trừng phạt oan uổng. Đến bây giờ, bị mất người đàn bà, giận cá chém thớt, lại định đánh đập chúng thì thật quá đáng! Những người da đen gác đêm giận dữ, trừng mắt nhìn ông chủ da trắng. Thấy tình thế căng thẳng, đám thủy thủ tàu Kinxay vội đuổi theo Rôcốp và tước súng của hắn. Đúng lúc ấy, mấy người do Ganoada cử đi đã xuyên rừng chạy tới nơi và thông báo ngay là: người khổng lồ da trắng đang trên đường tới trại để báo thù.

Nghe tin ấy, cả khu trại hoảng hốt. Những người da đen rùng mình nghĩ tới cảnh con quỷ trắng cùng một đàn hổ báo, đười ươi ào ào xông tới. Họ lặng lẽ tản về các lều bạt của mình. Một lát sau, đồng bon của Rôcốp sực tỉnh, đi tìm thì các lều bạt đã trống rỗng, những người khuân vác cuối cùng đã trốn sạch vào rừng và không quên mang theo những thứ đồ quý giá.

Rôcốp và bẩy người thủy thủ của hắn bỗng chốc bị bỏ rơi và bị trắng tay giữa rừng già. Theo thói quen, Rôcốp lại la hét. Hắn chửi rủa, đổ hết tội lỗi cho cánh thủy thủ. Tất nhiên đàn gấu biển ấy chẳng im lặng được lâu trước những lời lẽ tục tĩu của Rôcốp. Chờ tới lúc Rôcốp lồng lên như hóa dại, một thủy thủ rút súng, chẳng nói một câu chĩa thẳng vào phía Rôcốp, bóp cò. Nhưng trong cơn bực tức, gã thủy thủ đã bắn quá tồi. Viên đạn đã sượt qua trán Rôcốp và chỉ thủng tấm bạt. Sau phát đạn, Rôcốp không kịp nhìn vết thủng, co cẳng chạy tuốt về trại của mình để trốn. Đám thủy thủ chạy đi tìm thêm súng để vây bắt Rôcốp . Nhưng chưa chạy vào được trại, Rôcốp đã cảm thấy ở ngoài hàng rào có chuyện không lành. Hắn định thần quan sát và nhận ra một kẻ thù còn nguy hiểm hơn gấp bội lần đám thủy thủ nổi loạn đã hiện ra. Từ rừng già mỗi lúc một rõ cái bóng dáng kinh hồn của người khổng lồ da trắng cởi trần!

Chui vào được lều trại, Rôcốp hoảng hốt tìm một góc để ẩn náu. Hắn phát hiện ngay ra một lỗ thủng trong góc lều. Hóa ra Potơrôva đã thoát bằng đường này. Mừng quá, Rôcốp nhoài người chui qua lỗ thủng. Đúng lúc ấy, Tácdăng cũng đỡ bà Tambuda vượt qua hàng rào, bước vào khu trại.

Đám thủy thủ nhận ra Tácdăng, vội vã bỏ chạy tháo thân. Vì thấy trong đám thủy thủ không có người mà mình cần tìm, Tácdăng mặc kệ cho chúng chạy. Mục tiêu trước mắt của chàng lúc này là Rôcốp. Chắc chắn là Rôcốp đang chui rúc đâu đó trong trại. Chàng phải tìm hắn cho bằng được. Đám thủy thủ đồng bọn của hắn thì có thể để cho đàn thú của chàng thanh toán sau. Điều này chàng đã đoán không nhầm. Vì sau đó, đàn thú của chàng chỉ để sót một đứa…

Bước vào tới nơi, Tácdăng thấy chiếc trại của Rôcốp trống rỗng không một bóng người. Chàng định chạy ra xung quanh truy tìm dấu vết nhưng Tambuda vội chặn lại. Bà cho rằng Rôcốp không biết con đường nào khác ngoài con đường dẫn tới làng của Ganoada.

- Nó đã chạy thoát rồi đấy – Bà già nhắc lại – Nếu ông muốn tìm thấy nó thì ông với tôi phải quay về làng ngay!

Cảm thấy bà Tambuda nói có lý, Tácdăng lập tức quay ra rừng, lên đường trở lại ngôi làng cũ, bỏ mặc bà Tambuda tập tễnh đi sau lưng. Chàng tin rằng cho tới lúc này Potơrôva của chàng vẫn còn sống và đang còn bị Rôcốp bắt giữ. Nếu đúng như thế, việc giải thoát Potơrôva không phải là chuyện khó. Tuy vậy, chàng biết gã thủ lĩnh Ganoada là kẽ rất gian xảo, lì lợm. Hắn và Rôcốp cũng không dễ đầu hàng. Chỉ tiếc là Sêta, Mugambi và đàn thú trung thành không có mặt bên chàng lúc này.

Về tới làng, Tác dăng rất ngạc nhiên vì không thấy chút dấu vết của Rôcốp lẫn vợ mình đâu cả. Bọn chân tay của Ganoada nói với chàng đủ điều, nhưng chàng chẳng thèm để lọt vào tai. Vì không tin chúng, nên chàng không thèm bỏ công tìm kiếm. Thoắt một cái chàng lại rời làng ra đi. Chàng đến rồi đi nhanh tới mức gã thủ lĩnh da đen không kịp trông thấy chàng.

Như một con ác điểu, chàng lượn vun vút qua những ngọn cây. Lúc chạy trên bãi trống, lúc thì vươn người chuyền qua các cành cây, chàng hướng thẳng tới khu trại của Rôcốp. Chàng tiếc là đã nhẹ dạ nghe lời Tambuda. Nếu như muốn tìm dấu vết của Rôcốp và vợ chàng thì chàng không thể không bắt đầu lần tìm từ khu trại.

Tới khu trại bỏ trống, chàng thận trọng kiểm tra chân hàng rào và các bụi gai xung quanh. Cuối cùng chàng đã tìm thấy một lỗ hổng ở chân rào. Từ lỗ hổng mới phá ấy, có một người nào đó mới mở đường đi vào rừng sâu. Những vết máu khô trên lá cây và những bụi cỏ bị giẫm nát giúp chàng đi tới một phán đoán chính xác cả Potơrôva lẫn Rôcốp đều thoát khỏi trại theo hướng này!

Không một giây uổng phí, Tác dăng lao mình qua những lối mòn đuổi theo. Nghĩ tới Potơrôva phía trước gót chân chàng nóng lên như bị dính lửa.

° ° °

Ở một khoảng rrừng già phía trước, Potơrôva cũng đang rảo chân chạy.. Cô chạy để khỏi phải nghe thấy những tiếng động đầy bí hiểm của rừng sâu. Hình ảnh bộ răng của thú dữ và bộ mặt của những kẻ ăn thịt người thấp thoáng hiện lên trong đầu cô càng thôi thúc cô lao nhanh về phía trước. Chạy theo hướng cũ , cô hi vọng sẽ gặp những vùng đất mà cô đã đi qua trước đó. Quả nhiên, sau vài dặm đường mòn cô trông thấy dưới một gốc cây to có một bó lá rừng. Cái bó lá rừng ấy sau này in đậm mãi trong trí nhớ của cô. Bởi vì đây chính là nơi mà Anđecxen đã dùng bó lá để che thêm vào chỗ ẩn nấp của cô. Anh ta đã định giấu cô cùng đứa bé bằng bó lá rừng rồi vì sự sống của cô mà thản nhiên đi đón cái chết.

Nhìn bụi cây rậm rạp, Potơrôva chợt nhớ tới khẩu súng và băng đạn mà Andecxen đã trao cho cô trước khi ra gặp Rôcốp. Đúng là cô đã để quên chúng trong bụi cây. Mặc dù trong tay cô lúc này vẫn có khẩu súng mà cô giật được của Rôcốp, nhưng ổ đạn chỉ có một vài viên. Với vài viên đạn ấy, khó lòng mà tự vệ hoặc săn bắn thú rừng. Cô quyết định dừng lại tìm khẩu súng của Andecxen với hi vọng là nó vẫn còn nằm nguyên chỗ cũ. Cô thọc tay vào bụi cây, sờ soạng rồi thở dài nhẹ nhõm. Tay cô đã chạm vào đầu nòng của khẩu súng săn và chiếc dây lưng găm đầy đạn.

Thắt lưng đạn vào lưng và cầm chắc báng súng, Potơrôva cảm thấy tự tin hơn. Nằm nghỉ vài phút cô lại tiếp tục lên đường. Đêm hôm đó, cô ngủ một giấc trên ngọn cây. Cô cũng không ngờ đã học được cách ngủ này từ chồng mình một cách xuất sắc đến thế. Sáng sớm hôm sau, cô lại tiếp tục cuộc hành trình cho tới lúc gặp một khoảng rừng đã được khai hoang. Ở đó cô trông thấy một con vượn to lớn đang phăm phăm chạy tới. Cô nhanh nhẹn nấp ngay vào bụi rậm bên cạnh rồi vừa quan sát con vượn, vừa đặt ngón tay vào cò súng.

Con vượn vẫn tiến về khoảng rừng đốn, vừa đi vừa quay cổ đánh hơi hết hướng này tới hướng khác. Hình như nó đang tìm kiếm một cái gì đó. Nhưng con vượn chỉ đánh hơi và tiến được dăm mét, sau lưng nó lại xuất hiện hai con vượn khác. Rồi không phải hai con mà là ba, bốn, năm con nữa. Potơrôva cố gắng trấn tĩnh, nín thở quan sát và nắm chặt báng súng. Đàn vượn tụ lại giữa khoảng trống rồi ngoái cổ lại phía sau. Hình như đàn vượn có ý chờ đợi một thành viên nào đó của chúng ở phía sau. Potơrôva cảm thấy tình thế rất nguy hiểm. Cô nghĩ rằng phải cấp tốc thoát khỏi khoảnh rừng đốn. Bởi vì nếu đàn vượn đánh hơi phát hiện được thì cô khó lòng kháng cự nổi nanh vuốt của chúng, ngay cả khi cô có súng trong tay.

Potơrôva đảo mắt nhìn quanh, cố tìm hướng thoát. Nhưng cô không nhìn thấy lối đi nào cho mình mà chỉ nhìn thấy cái vật mà đàn vượn đang chờ đợi. Từ một bụi cây rậm rạp gần đó đã hiển ra cái thân thể uyển chuyển dũng mảnh của một con báo hoa. Potơrôva nghĩ rằng đàn vượn trông thấy con báo sẽ bỏ chạy tung tóe. Nhưng thật kỳ lạ! Con mèo khổng lồ ấy cứ thong thả bước lại gần đàn vượn với thái độ hết sức thờ ơ. Đàn vượn khi trông thấy con báo bước tới cũng chỉ lắc đầu có ý trách móc rồi lại nằm lăn ra nghỉ, thậm chỉ có con lại liếm liếm mấy nhát vào lưng con báo.

Potơrôva hết sức ngạc nhiên vì hai loài thú dữ cư xử với nhau có vẻ rất bạn bè. Nhưng cô chưa hết ngạc nhiên vì đàn thú dữ thì lại giật mình nín thở vì trông thấy một người da đen cao lớn xuất hiện trên bãi cỏ. Người đàn ông da đen có vẻ như không trông thấy đàn thú dữ, Anh ta cứ thản nhiên bước về phía con báo, chẳng khác gì một người mắc bệnh thông manh.

Lo cho người đàn ông da đen bị đàn thú xé xác. Potơrôva khẽ nhổm mình từ từ dương súng lên. Cô cảm thấy cần phải cứu người đàn ông bất hạnh nọ. Nhưng ngay sau đó, cô nhận ra rằng ngườif đàn ông có quen biết đàn thú. Thậm chí anh ta còn nói với chúng mấy tiếng gì đó. Một phút trôi qua cả cái cộng đồng hai chân và bốn chân kỳ quái ấy cùng đứng dậy rồi biến mất trong rừng sâu.

Potơrôva thở dài nhẹ nhõm. Đất rừng châu Phi thật lắm điều kỳ quặc! Nhưng dù sao thì cô cũng phải nhanh chân mà lánh khỏi chốn này, càng nhanh càng tốt. Gỡ vạt áo ra khỏi mấy cành gai, cô rảo chân bước tiếp. Nhưng cũng đúng lúc ấy, cách Potơrôva không đấy một dặm, từ sau một tổ kiến khổng lồ cũng nhô ra một người ẩn náu khác. Kẻ ấy vừa trải qua một cơn sợ đứng tim, chẳng ai xa lạ mà chính là Rôcốp. Vừa trông thấy đàn thú và người da đen đi tới, Rôcốp biết ngay là đạo quân khủng khiếp của Tácdăng. Rôcốp nhanh chân nấp vào sau tổ kiến. Chờ cho đàn thú đi qua, hắn rút cổ chạy thục mạng.

Khi Potơrôva chạy tới bờ sông và đang tìm cách vượt sông ra biển thì Rôcốp cũng cách cô chẳng mấy đoạn đường. Đứng bên bờ sông cô trông thấy chiếc thuyền độc mộc khá to. Chiếc thuyền đã nhô hẳn đáy lên khỏi mặt nước và bị níu giữ bằng một sợi dây buộc ở gốc cây gần nhất. Cô chỉ cần đẩy được nó xuống nước là có quyền hi vọng tới ngày tự do.

Potơrôva tháo đầu dây khỏi gốc cây rồi dồn hết sức lực đẩy con thuyền xuống nước. Nhưng sức cô chẳng thấm tháp vào đâu. Con thuyền nằm ì ra như đã mọc rễ. Cô cảm thấy xương sống của mình cứng đơ. Ngẫm nghĩ một lát, cô túm lấy thuyền đẩy qua đẩy lại cho tới khi con thuyền nhúc nhích. Chiếc thuyền không vướng đá nhưng dọc bờ sông có rất nhiều cành cây nằm lẫn trong đất phù sa. Potơrôva kiếm một khúc cây làm đòn bẩy. Loay hoay với chiếc đòn bẩy trên vai cuối cùng cô đã đẩy được đáy thuyền tách khỏi mặt bùn. Và một lúc sau, chiếc thuyền đã từ từ ngã đáy xuống mặt nước.

Mải mê với công việc Potơrôva không phát hiện thấy một người đàn ông đang đứng dưới gốc cây cách đó không xa hắn đứng quan sát từng hành động của cô. Trên khuôn mặt đẫm mồ hôi của hắn chợt bừng nở một nụ cười đắc ý.

Trong lúc đó Potơrôva đã đẩy được con thuyền ra khỏi lớp đất sét ven bờ. Chỉ còn một đoạn nữa là cô có thể cầm tới mái chèo đang nằm lăn lóc ở đáy thuyền. Như có linh tính mách bảo, cô ngẩng đàu nhìn một lát về phía bìa rừng. Hình như phía ấy có một con thú đang chăm chú rình rập cô.

Vừa trông thấy thân hình người đàn ông trong bóng cây, Potơrôva thét lên kinh hãi. Cô đã nhận ra Rôcốp. Khi biết cô gái đã trông thấy mình. Rôcốp vừa chạy cà nhắc, vừa cất tiếng gọi hắn bảo cô phải chờ hắn xuống thuyền, nếu không hắn sẽ bắn. Thật ra hắn không có súng, nhưng từ phía xa Potơrôva không nhận ra điều đó. Vì không biết chuyện gì mới xảy ra với Rôcốp trong khu trại, Potơrôva nghĩ rằng sau lưng Rôcốp lúc này còn có đồng bọn của hắn. Tuy nhiên cô kiên quyết không để rơi vào tay hắn lần nữa. Chẳng thà cô bị chết còn hơn là đầu hàng Rôcốp! Chỉ còn một tí thôi là chiếc thuyền nổi hẳn trong lòng nước. Nếu cô thoát khỏi bờ kịp thời, cô sẽ bỏ được kẻ truy đuổi phía sau vì quanh đó không có một một chiếc thuyền nào khác và Rôcốp thì không có gan nhảy xuống bơi trên một dòng sông đầy cá sấu như dòng sông này.

Gã người Nga đã nhận ra tình thế nguy hiểm của mình. Hắn chuyển sang giọng cầu xin, thề thốt để Potơrôva chờ cho hắn xuống thuyền. Hắn thề thốt đủ kiểu nhưng đột nhiên hắn im miệng. Hắn đã có một cách để chặn kẻ chạy trốn mà chẳng cần đe dọa hoặc van lơn làm gì.

Potơrôva dồn hết sức lực đẩy thuyền, chỉ cần cô cố gắng một tí nữa là đáy thuyền chạm mặt bùn, Rôcốp đã chạy tới gần, đưa tay ra phía trước để chuẩn bị lôi mũi thuyền trở lại.

Potơrôva đã căng thẳng tới tột độ. Cô cảm thấy đã kiệt quệ cả sức lực lẫn tinh thần. Cái ý nghĩ đầu hàng, phó mặc cho số phận đã thoáng hiện trong đầu cô. Nhưng thật cám ơn Chúa ! Chiếc thuyền đã trôi được xuống nước. Cô nhảy vội vào thuyền, thở một hơi dài nhẹ nhõm rồi chộp lấy mái chèo, đẩy mạnh xuống bùn. Con thuyền như giật mình lùi ra xa. Potơrôva hối hả khua nước. Nhưng liếc mắt nhìn Rôcôp, cô thấy hắn cười. Rồi đột nhiên cô chao mình mất thăng bằng, ngã dúi xuống lòng thuyền. Cô cảm thấy toàn bộ sức lực của mình quá vô nghĩa. Có một lực nào đó đã lôi con thuyền trở lại. Cái vật gây lực cản đó chính là đầu dây buộc thuyền mà Rôcôp đã chộp được trong tay. Hóa ra trong khi tháo dây buộc thuyền ở gốc cây, cô đã không vứt đoạn dây vào lòng thuyền. Con thuyền như có một chiếc đuôi dài lượt thượt quét trên mặt bùn nên đã bị Rôcôp túm đuôi kéo lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.