Tay Súng Cuối Cùng

Chương 22



Web đã ngồi không biết bao lâu trên chiếc Vic lượn vòng khắp các con phố gần nơi xảy ra vụ thảm sát. Anh đang nghỉ phép không lương và không tham gia nhóm điều tra chính thức. Vì vậy anh không được phép yêu cầu yểm trợ, trong trường hợp cần thiết, mà chính anh cũng không biết mình đang tìm kiếm điều gì trong lúc này. Màn đêm đen kịt trên những con phố thỉnh thoảng lại bị xé toang bởi những cột đèn giao thông giống hệt nhau. Tại những ngã tư này có gắn rất nhiều camera với lý do bề ngoài là để phát hiện những lái xe vượt đèn đỏ. Tuy nhiên, Web biết thực ra chúng được gắn ở đây còn là để phục vụ mục đích theo dõi tình hình tại những khu vực có tỷ lệ tội phạm cao. Mặc dù vậy, anh cũng phải khâm phục sự ranh ma của những tên tội phạm địa phương, vì phần lớn trong số những chiếc camera này đã bị bẻ ngoặt ra khỏi những góc quay ban đầu. Cái thì chĩa lên trời, cái thì chúc xuống đất, vài cái thì hướng vào nhà, đó là chưa kể số còn lại đã bị đập nát. Chà chà, rõ ràng là ông anh cả đã bị chơi một vố quá đau.

Web tiếp tục kiếm tra những tin nhắn lưu lại trên điện thoại ở nhà của anh. Những người vợ của đồng đội anh đã không còn gọi nữa. Có lẽ Cynde và Debbie đã thông báo cho những người khác là họ đã làm xong phần việc khó khăn là trục xuất anh vĩnh viễn khỏi cuộc sống của tất cả mọi người. Web hình dung ra trong đầu tiếng thở phào nhẹ nhõm của những người phụ nữ.

Cuối cùng Web cũng đã bố trị một cuộc hẹn khác với Claire. Cô không nhắc đến việc anh đã xúc phạm cô trước khi đùng đùng bỏ ra khỏi văn phòng. Cô chỉ đề cập đến thời gian thích hợp để hai người có thể gặp nhau. Cô ta đúng là đồ mặt dày đáo để, Web nghĩ bụng.

Có vài người khác đang đứng trong phòng chờ khi Web đến. Không một ai quay ra nhìn Web và anh cũng không định nhìn ai. Anh hiểu đó là chuyện bình thường trong phòng chờ của một bác sĩ tâm thần. Có ai muốn bị người lạ biết rằng mình đang bị bệnh tâm thần đâu cơ chứ?

Claire bước ra và chào anh với một nụ cười khích lệ rồi chìa cho anh một cốc cà phê vừa pha, đã có sẵn cả đường và kem bên trong, đúng như anh vẫn thích. Hai người ngồi lặng lẽ trong văn phòng của cô.

Web đưa tay lên vò tóc. "Nghe này, Claire. Tôi xin lỗi về lần trước. Bình thường thì không mấy khi tôi phản ứng thô lỗ như vậy. Tôi biết là cô chỉ muốn giúp tôi và tôi biết tất cả những chuyện này đều chẳng có gì là dễ dàng cả."

"Anh không việc gì phải xin lỗi vì đã làm mà anh nên làm, Web, đó là thể hiện tất cả những suy nghĩ và cảm xúc đó ra ngoài để anh có thể nhận biết và giải quyết chúng."

Anh gượng gạo mỉm cười và nói, "Vậy hôm nay chúng ta đi đâu đây bác sĩ? Sao Hỏa hay sao Kim?"

"Trước hết chúng ta hãy bàn về hiện tượng rối loạn căng thẳng hậu tổn thương để xem anh có bị ảnh hưởng gì không."

Web cười thầm. Gì chứ cái này thì anh đối phó được. "Kiểu như sốc bom đạn à?"

"Thuật ngữ đó thường bị dùng một cách vô tội vạ, nên lần này tôi muốn gọi tên nó một cách chính xác hơn. Còn bây giờ, xét về mặt bệnh lý lâm sàng, có thể anh đã bị căng thẳng thần kinh sau những sự kiện xảy ra khoảnh sân đó."

"Tôi cũng nghĩ là như vậy."

"Được rồi, chúng ta sẽ xem xét cụ thể kết luận đó. Nếu qua chẩn đoán mà đúng là như vậy thì có rất nhiều phương pháp điều trị đã qua kiểm chứng, bao gồm các kỹ thuật xử lý căng thẳng, điều chỉnh chế độ dinh dưỡng và nghỉ ngơi, những bài tập thư giãn, tái cấu trúc nhận thức, và dùng thuốc an thần."

"Mẹ kiếp, nghe đơn giản thật," anh mỉa mai.

Web nghĩ cô đang nhìn anh với ánh mắt lạ lùng.

"Nhiều lúc đúng là rất đơn giản." Cô nói rồi lại cúi xuống những bản ghi chép. "Nào, anh có nhận thấy những thay đổi bất thường nào về mặt thể chất không? Cảm giác ớn lạnh, choáng váng, tức ngực, tăng huyết áp, khó thở, mệt mỏi, buồn nôn, bất kỳ triệu chứng nào tương tự?"

"Lần đầu tiên tôi quay lại khoảnh sân đó và trình bày lại những gì đã xảy ra, tôi hơi cảm thấy choáng váng thật."

"Còn từ đó đến nay thì sao?"

"Không."

"Từ đó đến nay anh có cảm thấy mình đặc biệt dễ bị kích động không?"

Web không phải suy nghĩ lâu. "Không, hoàn toàn không."

"Anh có phải lạm dụng bất kỳ loại hóa chất nào không?"

"Không. Thậm chí tôi còn uống ít hơn trước kia."

"Thế có bao giờ anh đột nhiên hồi tưởng lại sự kiện bi thảm đó?" Web lắc đầu.

"Anh có cảm thấy quẫn bách, muốn lảng tránh cuộc sống và mọi người xung quanh không?"

"Không, tôi muốn điều tra việc gì đã xảy ra. Tôi muốn hoạt động thật xông xáo."

"Anh có cảm thấy giận dữ, cáu kỉnh hoặc hung hăng hơn mọi khi với mọi người không?" Cô nhìn anh và mỉm cười. "Tất nhiên là trừ trường hợp với người đối diện lúc này."

Web cũng gượng gạo mỉm cười đáp lại. "Hoàn toàn không, Claire. Tôi nghĩ thực ra tôi còn trở nên bình tĩnh hơn nhiều."

"Trầm cảm kéo dài, hoang mang, lo lắng hay sợ một cái gì đó thì sao?"

"Không có chuyện đó đâu."

"Được rồi. Vậy thỉnh thoảng những ký ức của sự kiện đó có lúc nào đột nhiên xuất hiện trong ý nghĩ của anh không? Những cơn mơ vật vã hay nói cách khác là những cơn ác mộng?"

Web chậm rãi cân nhắc từng từ ngữ trong khi anh thận trọng bước qua bãi mìn tâm lý mà Claire giăng ra. "Cái đêm trong bệnh viện, sau khi chuyện xảy ra, tôi đã gặp những giấc mơ nặng nề. Họ đã tiêm thuốc an thần cho tôi, nhưng tôi nhớ là tôi đã luôn miệng xin lỗi vợ con những đồng đội của mình."

"Hoàn toàn dễ hiểu trong trường hợp này.Vậy từ đó đến nay thì sao?"

Web lắc đầu. "Tôi quá bận bịu với cuộc điều tra," anh nói một cách đề phòng. "Nhưng lúc nào tôi cũng suy nghĩ đến điều đó. Ý tôi là chuyện đã xảy ra trong khoảnh sân đã giáng cho tôi một đòn trí mạng. Như bị một chiếc búa máy giáng vào đầu. Tôi chưa bao giờ phải trải qua điều gì khủng khiếp như vậy."

"Nhưng trong công việc của mình anh đã nhiều lần phải chứng kiến cảnh chết chóc rồi còn gì?"

"Đúng vậy, nhưng chưa bao giờ là với đồng đội thân thiết của mình."

"Anh có nhận thấy là anh đang cố tìm cách chôn vùi một phần của những gì xảy ra trong đầu không, mà chúng tôi vẫn gọi là rối loạn chức năng trí nhớ hoặc hội chứng cố tình quên?"

"Không, tôi nhớ rõ từng chi tiết khốn kiếp đó." Web mệt mỏi trả lời.

Trong lúc Claire cúi xuống nhìn những bản ghi chép của mình, Web bỗng buột miệng, "Tôi không muốn họ chết, Claire. Tôi rất đau đớn vì điều đó. Tôi sẵn sàng làm tất cả để đưa họ trở lại."

Cô ngẩng lên nhìn anh và gạt tập tài liệu qua một bên. "Web, hãy nghe tôi nói này. Việc anh không có những triệu chứng của rối loạn căng thẳng hậu tổn thương hoàn toàn không có nghĩa là anh không quan tâm tới những gì đã xảy ra với bạn mình. Cũng không có nghĩa là anh không đau khổ. Anh phải hiểu điều đó. Tôi nhìn thấy ở anh hình ảnh một người đang phải chịu đựng tất cả những triệu chứng bình thường sau khi phải trải qua một thử thách nặng nề mà hầu hết người khác sẽ không thể nào chịu đựng nổi, ít nhất là trong một thời gian khá dài."

"Nhưng tôi thì không."

"Anh có những kỹ năng đặc biệt, quá trình rèn luyện sau nhiều năm và cấu tạo tâm lý bẩm sinh đã khiến anh được chọn vào HRT ngay từ đầu. Từ khi anh đến đây, tôi đã tìm hiểu thêm rất nhiều về HRT. Tôi biết những căng thẳng và khổ ải về thể chất mà họ bắt các anh phải trải qua là khủng khiếp, nhưng vẫn chưa thấm vào đâu so với những thử thách về tinh thần. Chính nhờ vào cấu tạo tâm lý và thể chất khác thường của mình nên anh có thể chịu đựng tốt hơn hầu hết mọi người, Web. Anh đã sống sót sau những gì xảy ra trong khoảnh sân đó, không chỉ là về thể xác mà cả tinh thần của anh cũng còn nguyên vẹn."

"Vậy là tôi không bị rối loạn căng thẳng hậu tổn thương?"

"Đúng vậy, tôi nghĩ là nó không ảnh hưởng gì đến anh cả."

Anh cúi xuống nhìn tay mình. "Có nghĩa là chúng ta đã xong việc?"

"Không. Việc anh không bị tổn thương bởi những gì xảy ra đêm hôm đó không hoàn toàn đồng nghĩa với việc anh không có những trục trặc cần giải quyết. Rất có thể anh đã có những vấn đề đó từ rất lâu, kể cả trước khi anh vào HRT."

Web ngồi ngây người, không tin vào những gì vừa nghe thấy; anh buột miệng. "Như thế nào cơ?"

"Đó là điều mà chúng ta cần bàn đến ở đây. Anh đã nói rằng anh cảm thấy như là một phần trong gia đình của các đồng đội. Tôi đang tự hỏi đã khi nào anh muốn có gia đình của riêng mình chưa?"

Web suy nghĩ một lúc trước khi trả lời. "Xưa nay tôi vẫn nghĩ mình sẽ có một gia đình thật lớn, cô biết đấy, thật nhiều con trai để cùng chơi bóng, và nhiều con gái để chiều chuộng và làm hư chúng, cho chúng quàng những ngón tay xinh xẻo quanh cổ mình, còn tôi thì lúc nào cũng mỉm cười hạnh phúc."

Claire cầm bút và quyển sổ lên. "Vậy tại sao anh lại không thực hiện ước mơ đó?"

"Tại tôi cứ lần lữa để thời gian trôi qua mất."

"Thế thôi sao?"

"Thế chưa đủ à?"

Cô chăm chú nhìn thẳng vào mặt anh, cả bên lành lặn và bên xấu.

Web lại quay mặt đi như lần trước.

"Lúc nào anh cũng làm vậy à?"

"Làm gì cơ?"

"Quay phần mặt bị thương đi khi có ai đó nhìn vào."

"Tôi không biết, thực sự là tôi cũng không nghĩ đến chuyện đó."

"Web, tôi có cảm giác là anh suy nghĩ rất cẩn thận về tất cả những gì anh làm."

"Thế thì có lẽ cô sẽ phải ngạc nhiên đấy."

"Chúng ta chưa nói gì về những mối quan hệ riêng tư. Anh có đang hẹn hò với ai không?"

"Nghề của tôi không còn nhiều thời gian cho việc đó."

"Nhưng những người khác trong đội của anh vẫn có gia đình đấy thôi."

"Có lẽ trong chuyện này thì họ giỏi hơn tôi," anh nói cộc lốc.

"Hãy cho tôi biết, anh bị thương vào mặt là khi nào?"

"Chúng ta có cần phải nhắc đến chuyện này không?"

"Hình như anh không thoải mái lắm với chuyện này thì phải. Chúng ta nói sang chuyện khác vậy."

"Không, mẹ khỉ, chẳng có gì là không thoải mái cả."

Anh đứng bật dậy, mở tung áo khoác, và trước sự ngỡ ngàng mỗi lúc một tăng của Claire, Web mở chiếc cúc trên cùng chiếc áo sơ mi để lộ ra vết đạn trên cổ mình. "Tôi bị thương vào mặt ngay trước khi tôi dính vết thương này." Anh trỏ vào vết thương trên cổ, sát gần vai. "Một nhóm những tên cuồng tín sắc tộc người da trắng có tên là Hội Tự Do đã chiếm một trường học ở Richmond. Trong khi mặt tôi đang bốc cháy đùng đùng, một tên trong bọn chúng đã bắn trúng tôi bằng một viên đạn Magnum cỡ 0.357. Một phát đạn rất gọn ghẽ, xuyên qua cổ tôi. Chỉ cần chệch sang trái một milimét nữa thôi, là tôi đã chết hoặc tàn phế rồi. Đây, dưới đây tôi còn một vết sẹo nữa, nhưng không tiện cho cô xem được. Đúng chỗ này." Anh chỉ vào vết sẹo dưới nách. "Trong nghề giết chóc của bọn tôi, đó được gọi là một viên đạn đào đường hầm. Cô biết đấy, kiểu như loại máy khoan dùng để đào đường hầm xuyên qua eo biển Manche giữa Anh và Pháp ấy. Đây là một loại đạn có sức công phá cực kỳ ghê gớm, Claire ạ, nó được bọc thép hẳn hoi. Nó xoáy tít trong cơ thể cô với tốc độ Mach 3 1. Và bất kỳ thứ gì chặn đường đều bị xuyên thủng hoàn toàn. Viên đạn xuyên qua người tôi và giết chết tươi một tên đứng đằng sau đang vung dao định bửa đôi đầu tôi ra. Nếu chỉ là một viên đạn DumDum chứ không phải đạn bọc thép, thì có lẽ viên đạn đã nằm lại trong người tôi và tôi đã xong đời với con dao rựa kẹt giữa hộp sọ rồi." Anh mỉm cười. "Cô thấy chưa, không thể nào tin là lại có sự trùng hợp kỳ lạ đến vậy."

Claire bàng hoàng cúi mặt xuống và im lặng.

"Này, bác sĩ, đừng có nhìn đi chỗ khác thế, cô còn chưa nhìn thấy phần hay ho nhất đâu."

Cô liếc nhìn lên đúng lúc anh lấy tay bụm cằm và kéo mặt nghiêng qua một bên, khiến cả phần mặt bị thương bày ra trọn vẹn trước mặt cô. "Vâng, đây là kiệt tác từ một quả bom xăng làm anh bạn tốt Lou Patterson của tôi suýt chết - cô nhớ không, chính là chồng người phụ nữ đã sỉ nhục tôi trước cả thế giới đó? Tôi chắc là cô có xem ti vi. Cái mặt nạ đã chảy tan ra dính vào cả da mặt tôi. Người ta kể lại là một bác sĩ và một y tá đã ngất xỉu khi họ nhìn thấy tôi trong bệnh viện ở Richmond. Cả bên mặt này là một vết thương trống hoác, thịt đỏ lòm. Có người còn nói là trông mặt tôi như một tử thi đang thối rữa. Năm ca phẫu thuật, Claire ạ, và những cơn đau thì, chậc, nói thật với cô là những cơn đau không hề giảm đi chút nào. Thậm chí mấy lần liền họ phải trói chân, trói tay tôi khi phẫu thuật. Khi nhìn thấy những gì còn lại trên mặt mình, tôi chỉ muốn một khẩu súng vào miệng và nhai một viên đạn cho xong đời, mà thực ra thì suýt nữa tôi đã làm vậy thật rồi. Và cuối cùng khi đã vượt qua tất cả những điều đó để ra viện, kể cũng vui khi nhìn thấy phụ nữ kêu lên mỗi lần họ trông thấy gã Web già đứng trước mặt. Cuốn sổ bìa đen 2 của tôi nhanh chóng bị xé tan và trôi trong toilet. Vì vậy tôi thực sự không còn hẹn hò gì nữa, và hôn nhân cũng nhanh chóng bị xếp sau cả những việc quan trọng khác như dọn dẹp giữa và cắt cỏ". Anh ngồi xuống và đóng cúc áo sơ mi. "Cô còn muốn biết thêm gì nữa không?" anh làm ra vẻ ân cần.

"Đúng là tôi có xem buổi họp báo của Cục mà họ trình bày về những hoàn cảnh bị thương của anh. Những gì anh đã làm thực sự là anh hùng và phi thường. Nhưng hình như anh tự coi mình là một người không quyến rũ và bị ruồng bỏ trước mặt phụ nữ thì phải." Rồi cô nói thêm, "Và tôi cũng đang tự hỏi liệu anh có bao giờ nghĩ rằng lẽ ra anh đã có thể là một người cha tốt hay không?"

Quỷ bắt người phụ nữ này đi, cô ta nhất định không chịu bỏ cuộc. "Tôi cũng muốn nghĩ vậy," anh nói một cách điềm đạm cố gắng kiềm chế cơn giận dữ của mình.

"Không, tôi đang hỏi là anh có thực sự nghĩ vậy không."

"Kiểu hỏi chó chết gì vậy?' anh tức giận nói.

"Anh có nghĩ là nếu anh có con, có khi nào anh sẽ hành hạ chúng không?"

Web suýt đứng bật dậy khỏi ghế. "Claire, tôi chỉ muốn đứng dậy và bước thẳng ra khỏi đây! Và không bao giờ muốn quay lại nữa."

Cô chăm chú nhìn anh ngồi xuống. "Hãy nhớ rằng, khi chúng ta mới bắt đầu điều trị, tôi đã nói anh phải tin tôi. Web, anh phải biết là việc điều trị hoàn toàn không dễ dàng, nhất là nếu anh có những vấn đề mà anh không muốn giải quyết. Tất cả những gì tôi đang làm là để giúp anh, nhưng anh cũng phải hết sức thẳng thắn với tôi. Nếu anh muốn lãng phí thời gian với trò đóng kịch ấy thì tùy anh. Tôi chỉ muốn làm việc thật."

Cô bác sĩ tâm thần và người lính đặc nhiệm trừng trừng đối mặt hồi lâu. Cuối cùng Web là người phải nháy mắt trước, anh lặng lẽ ngồi xuống.

Giờ thì anh bắt đầu thông cảm với tình cảnh của Romano khi đứng trước Angie. "Tôi sẽ không đánh đập các con tôi. Tại sao tôi phải làm thế chứ, sau những gì Stockton đã gây ra với tôi?"

"Điều anh nói có vẻ hoàn toàn lôgic. Tuy nhiên, thực tế là hầu hết những ông bố bà mẹ hành hạ con cái đều là những người từng bị hành hạ khi còn bé. Việc rút kinh nghiệm từ những sai lầm của các bậc cha mẹ thực ra cũng rất không hề dễ dàng vì tâm thức cảm xúc của con người ta rất khó bảo. Hơn nữa trẻ em cũng không đủ khả năng để suy nghĩ như vậy. Chúng không có khả năng chống lại sự bạo hành và từ đó chúng phải kìm nén lòng căm thù, giận dữ và cảm giác bất lực trong rất nhiều năm. Mớ hỗn độn giữa cảm giác hoang mang, bị phản bội và bị sỉ nhục ở đứa trẻ bị hành hạ sẽ không tự nhiên biến mất - bố, hoặc mẹ, không yêu mình vì họ đã đánh mình, và chắc chắn đó phải là lỗi của mình, vì bố mẹ không thể nào sai được. Những đứa trẻ bị bạo hành sẽ lớn lên, thành bố thành mẹ, và nhiều khi họ vượt qua được những vấn đề của mình và trở thành các bậc cha mẹ lý tưởng. Tuy nhiên cũng có nhiều trường hợp cơn giận dữ và cảm giác căm hận tưởng chừng đã ngủ yên suốt bao năm lại bùng lên và trút xuống đầu con cái họ, giống như những gì họ phải chịu đứng trước kia.

"Tôi sẽ không bao giờ giơ tay đánh bất kỳ đứa trẻ nào, Claire. Tôi biết công việc có thể khiến tôi trông có vẻ hung hãn, nhưng tôi không phải loại người như vậy."

"Tôi tin anh, Web. Tôi nói thật đấy. Nhưng nói thẳng vào vấn đề đi, anh có tin anh không?"

Mặt anh lại nóng bừng. "Cô thực sự làm tôi đến phát điên mất, bác sĩ."

"Thế thì để tôi nói thẳng hơn nhé. Anh có nghĩ là rất có thể việc anh quyết định không kết hôn và có con bắt nguồn từ việc anh bị hành hạ khi còn bé và anh sợ anh sẽ lại hành hạ con mình? Đó không phải là chuyện xa lạ gì, Web; hoàn toàn không. Thực ra nhiều người còn gọi đó là sự hy sinh tối thượng.

"Hoặc là sự trốn chạy tối thượng khỏi những vấn đề của mình."

"Nhiều người cũng nói như thế thật."

"Vậy cô nghĩ thế nào?"

"Rất có thể với anh thì là cả hai. Nhưng nếu đó là vấn đề khiến anh không dám lập gia đình và có con, thì chúng ta có thể cùng giải quyết, Web. Và mặc dù tôi hiểu tại sao những vết sẹo trên mặt anh khiến nhiều phụ nữ không dám lại gần, thì anh cũng đừng nghĩ là tất cả phụ nữ đều như thế, vì hoàn toàn không phải vậy."

Anh lắc đầu và rồi dừng lại, ngước lên và chăm chăm nhìn vào ánh mắt dò hỏi của cô. "Có một dạo tôi phải ăn chực nằm chờ ở Montana trong vụ bắt giữ con tin liên quan đến một nhóm chống chính phủ khác, tôi thường mất cả ca nằm phục buổi sáng dùng kính ngắm gắn trên súng để vẽ râu cho từng tên một khi chúng xuất hiện trên cửa sổ. Mỗi ngày tôi phải mất nhiều giờ chỉ để chờ đến thời điểm tôi phải bóp cò giết một tên nào đó trong bọn chúng. Cái trò chờ-đợi-để-giết-người đó nhiều khi làm ta phát điên, Claire ạ. Vì vậy những lúc không phải trông chừng, dưới ánh sao đêm ở chốn khỉ ho cò gáy của Montana đó, tôi đã viết rất nhiều thư về nhà."

"Cho ai?"

Trông Web lúng túng rất khổ sở, phải một lát sau anh mới bình tĩnh lại, vì từ trước đến giờ anh chưa bao giờ thổ lộ điều này với bất kỳ ai.

"Tôi giả vờ như tôi có con." Anh lắc đầu và thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào mắt cô nữa. "Tôi còn tưởng tượng ra những cái tên như Web Junior Lacey. Con út của tôi là Brooke, tóc đỏ hoe và sún một chiếc răng. Tôi viết thư cho tất cả các con. Thậm chí tôi còn gửi thư về địa chỉ nhà mình, để khi tôi quay về thì những lá thư đã được chuyển đến rồi. Ngay giữa lúc nằm phục để bắn hạ lũ vô lại ở Montana vũ khí đầy mình như thế, tôi đã viết cho Brooke Lousie để con bé biết rằng bố nó sắp về nhà.

Thậm chí tôi còn bắt đầu tin rằng tôi có một gia đình thực sự đang chờ ở nhà. Đó là điều duy nhất khiến tôi có thể trụ vững, vì cuối cùng tôi vẫn phải bóp cò và dân số Montana bớt đi được vài mạng." Anh dừng lại và đưa tay quệt miệng, cố nuốt vào trong cảm giác cay đắng và tủi nhục như một quả mật to như trái núi chẹn ngang họng, ánh mắt Web dán chặt xuống mặt thảm lót sàn. "Khi tôi về nhà, tất cả những lá thư đó đều đã được chuyển đến, chờ sẵn. Nhưng tất nhiên là tôi không đọc lại. Tôi biết thừa là trong đó viết những gì. Cả ngôi nhà trống hưu trống hoác. Chẳng có Brooke Lousie nào cả." Cuối cùng anh ngẩng đầu lên. "Nghe thật điên rồ phải không?" anh nói, "viết thư cho những đứa con mà mình chưa bao giờ có?"

Chẳng khó khăn gì, Web cũng có thể nhận thấy là cuối cùng anh đã làm cho Claire Daniels không còn giấu nổi nỗi xúc động trong lòng.

Khi Web rời văn phòng của Claire và nhìn thấy hai người đang khe khẽ trò chuyện với nhau trong khu vực chờ đợi, anh đứng ngây người trong vài giây, không tin vào những gì đang diễn ra trước mắt mình, có gì đó không đúng ở đây. O’Bannon đang đứng kia, điều đó thì đúng rồi, dù sao ông ta cũng làm việc ở đây mà. Nhưng còn người phụ nữ đang nói chuyện với ông ta, lẽ ra cô không nên ở đây chứ. Khi cô quay lại và nhận ra Web, bất giác Debbie Riner cũng phải há hốc miệng vì sững sờ.

O’Bannon cũng trông thấy Web và bước lại gần anh, chìa tay ra. "Web, tôi không biết là hôm nay anh cũng tới đây. Thực sự là tôi không thể nào biết được, Claire và tôi không hề chia sẻ lịch làm việc, đúng là cơn ác mộng của cái gọi là đạo đức nghề nghiệp."

Web không bắt tay ông ta; anh vẫn đứng sững ngơ ngác nhìn Debbie. Cô cũng đứng lặng người, cứ như thể cô vừa bị bắt quả tang đang gian díu với O’Bannon.

O’Bannon hết nhìn người này lại quay nhìn người kia. "Hai người biết nhau à?" Rồi ông ta vỗ vỗ tay lên trán và tự trả lời câu hỏi của mình. "HRT." Web bước lại gần Debbie, cô luống cuống lấy trong túi xách ra một tờ khăn giấy.

"Deb? Chị đang điều trị với bác sĩ O’Bannon à?"

"Web," O’Bannon nói, "đây là điều tuyệt mật."

Web phẩy tay xua ông ta đi. "Vâng, tôi biết, tuyệt mật."

"Tôi chưa bao giờ thích khu chờ chung này - rất không tốt cho việc bảo vệ sự riêng tư của bệnh nhân, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác," O’Bannon nói, mặc dù rõ ràng là cả hai người chẳng ai thèm quan tâm đến lời phàn nàn của ông ta. Cuối cùng, ông ta bèn ngượng nghịu nói với Debbie "gặp lại cô sau." Với Web ông ta nói, "Bình tĩnh đi, Web. Tôi tin chắc là Claire đang làm cho anh những điều kỳ diệu." Ông ta nhìn anh với ánh mắt dò hỏi.

Đúng đấy, Web muốn buột miệng. Quả là người phụ nữ đó đang làm cho tôi nhĩng điều kỳ diệu, cô ta làm tôi muốn phát điên.

Web giữ cửa cho Debbie và họ bước vào thang máy. Cô lảng tránh ánh mắt của anh và Web cũng cảm thấy mặt mình mỗi lúc một đỏ bừng lên, vì giận dữ, vì tủi hổ, anh cũng không rõ vì sao nữa. Cuối cùng anh lên tiếng, "Tôi đang gặp gỡ một bác sĩ tâm thần để giúp tôi vượt qua những gì đã xảy ra. Tôi đoán là chị cũng vậy."

Cô hỉ mũi và cuối cùng cũng ngước lên nhìn anh. "Tôi đã gặp bác sĩ O’Bannon hơn một năm nay rồi, Web."

Một lần nữa anh lại ngơ ngẩn nhìn cô, và thậm chí còn không biết là cửa thang máy đã mở ra.

"Anh định xuống tầng hầm à?" Debbie hỏi.

Họ bước ra ngoài phố và đang chuẩn bị mỗi người đi một hướng thì Web cố nén cảm giác bàng hoàng của mình và nói, "Chị có thời gian đi uống cà phê một lát được không, Deb?" Anh tuyệt đối tin rằng cô sẽ không bao giờ có chút thời gian rỗi nào dành cho anh hết. "Có một quán cà phê Starbucks ngay góc đường. Tôi biết khá rõ khu vực quanh đây."

Hai người lặng lẽ ngồi quanh những cốc cà phê của mình trong một góc khuất của quán, xung quanh là những chiếc máy pha cà phê sáng loáng đang sôi vo vo, sùng sục, phì phì, sẵn sàng phục vụ khách hàng bất kỳ lúc nào.

"Chị vừa nói là hơn một năm à? Chị đã phải gặp bác sĩ tâm thần suốt thời gian đó sao?" Debbie quấy những mẩu quế nghiền vụn trong cốc cà phê của mình.

"Nhiều người còn phải điều trị suốt cả đời cơ, Web."

"Vâng, nhưng đó là người khác. Không phải người như chị."

Cô ngước lên nhìn anh với ánh mắt rất lạ mà anh chưa bao giờ nhìn thấy. "Để tôi nói cho anh biết về những người như tôi, Web. Hồi Teddy và tôi mới lấy nhau, anh ấy đang là quân nhân trong quân đội. Tôi biết rõ những gì chờ đợi mình phía trước, những đợt đồn trú ở nước ngoài nơi chẳng có ai nói thứ tiếng của bạn, hoặc là ở một xó xỉnh đầm lầy nào đó của nước Mỹ mà anh phải lái xe hàng trăm dặm mới đến được rạp chiếu phim. Nhưng tôi yêu Teddy và tôi sẵn sàng chấp nhận dấn thân, hoàn toàn không ảo tưởng gì. Rồi anh ấy gia nhập lực lượng Delta. Những đứa con lần lượt ra đời, và trong khi mẹ con tôi hầu như ở yên một chỗ, thì Teddy chẳng mấy khi có mặt ở nhà. Phần lớn thời gian tôi không biết anh ấy ở đâu, sống hay chết. Tôi chỉ biết tin tức liên quan đến anh ấy qua báo chí hoặc xem trên CNN như tất cả mọi người, và thực ra tôi thấy thế còn dễ chịu hơn. Lạy Chúa tôi, nhưng không có ai cho tôi biết là HRT còn điên rồ hơn cả Delta, Web, và chồng tôi sẽ còn phải vắng nhà thường xuyên hơn trước kia. Mọi chuyện dù sao cũng còn dễ thở khi tôi mới hai mươi và còn son rỗi. Nhưng tôi đã qua tuổi hai mươi từ lâu rồi Web. Và tôi luôn phải một mình nuôi dạy ba đứa con, bằng tiền lương của Teddy. Mà của đáng tội, sau bao nhiêu năm phục vụ cái đất nước khốn kiếp này của anh ấy, đồng lương đó còn không bằng một người nhân viên thu ngân ở siêu thị Kmart. Ngày nào tôi cũng phải ở bên các con và đứa bé nhất lúc nào cũng hỏi, sao bố phải đi? Sao bố không ở nhà? Và tôi hoàn toàn không biết phải trả lời con bé như thế nào nữa."

"Anh ấy đã hy sinh như một anh hùng, Deb. Anh ấy đã hy sinh vì tổ quốc."

Nắm đấm của cô giáng mạnh xuống mặt bàn, khiến những khách hàng đang xì xụp nhấp cà phê nóng xung quanh cũng phải giật mình quay sang nhìn. "Đó chỉ là một mớ nhảm nhí, anh cũng biết thừa còn gì." Và đột nhiên với một nỗ lực phi thường, cô bình tĩnh lại.

Web có cảm giác người phụ nữ trước mặt anh giống như một ngọn núi lửa đang phun trào bỗng nhiên dừng lại và cố kéo về những dòng dung nham sôi sục.

Cô nói tiếp, "Anh ấy đã lựa chọn cuộc sống cho mình. Anh ấy chỉ muốn sống bên cạnh đồng đội, súng ống và những cuộc phiêu lưu của mình mà thôi." Giọng cô càng lúc càng bình tĩnh, và buồn da diết. "Anh ấy yêu các anh. Anh ấy yêu anh, Web ạ. Lạy Chúa tôi, anh không biết là anh ấy yêu anh nhiều thế nào đâu. Hơn cả những gì anh ấy dành cho tôi và các con, vì anh ấy chẳng hề hiểu mẹ con tôi dù chỉ bằng một nửa những gì anh ấy hiểu về các anh. Các anh chiến đấu bên nhau, cùng đồng cam cộng khổ, cùng sống và cùng chết, mỗi ngày các anh lại tay trong tay cùng đương đầu với hiểm nguy và cùng tập luyện vất vả, nỗ lực để vượt qua chúng. Các anh là một đội. Đội đặc nhiệm khốn kiếp vĩ đại nhất trên đời. Anh ấy nói với các anh những điều mà chẳng bao giờ anh ấy nói với tôi. Anh ấy có một cuộc sống hoàn toàn khác mà tôi không có chỗ trong đó. Và cuộc sống đó còn thú vị hơn, lôi cuốn hơn bất kỳ điều gì khác trên đời." Cô không nhận ra là mình vừa nói vừa giang rộng hai cánh tay. "Làm sao một người vợ và gia đình có thể cạnh tranh nổi với sức hút đó? Thỉnh thoảng Teddy cũng có nói với tôi rằng anh ấy đang làm cái này cái kia, toàn là những chuyện vô thưởng vô phạt để giữ không khí yên ấm trong gia đình." Cô chán nản lắc đầu. "Có rất nhiều ngày tôi cảm thấy căm thù các anh vì đã cướp anh ấy đi." Cô chấm chấm chiếc khăn giấy lên mặt để lau những giọt nước mắt đang ứa ra.

Web chỉ muốn vươn tay ra vỗ về cô, nhưng anh không dám chắc là hành động của mình có được chào đón hay không. Anh cảm thấy lương tâm cắn rứt như mình vừa gây ra những tội ác tày trời, khủng khiếp, và anh không nhận ra rằng thậm chí mình đã bị kết án rồi.

"Thế Teddy có đi điều trị cùng chị không?" anh khẽ hỏi.

Debbie lau sạch những giọt nước mắt và nhấp một ngụm cà phê.

"Không. Anh ấy nói nếu bất kỳ ai ở HRT biết anh ấy đang đi gặp bác sĩ tâm thần thì họ sẽ tống anh ấy ra khỏi đội, rằng hoàn toàn không có chỗ cho những kẻ yếu đuối trong HRT. Và anh ấy còn nói là anh ấy chẳng làm sao mà phải đi gặp bác sĩ tâm thần cả. Anh ấy chẳng làm gì sai hết, ngay cả khi tôi có phải chịu đựng vài vấn đề điên rồ nào đó. Anh ấy không muốn tôi đi, nhưng ít nhất thì cũng phải có một lần trong đời tôi làm gì đó cho mình chứ. Tôi phải làm vậy, Web, tôi cần ai đó để giãi bày. Và tôi không phải là người vợ duy nhất có chồng làm trong HRT cũng phải đi gặp bác sĩ tâm thần. Còn những người khác nữa, như Angie Romano ấy."

Angie Romano! Web tự hỏi chẳng lẽ cô ta đến đây để nói với bác sĩ về Paulie. Có lẽ gã đánh cô ấy. Không, nhiều khả năng là cô ta đánh Paulie thì hợp lý hơn. "Tôi rất tiếc khi thấy chị không được hạnh phúc Deb. Chị xứng đáng được hưởng điều đó. Ở nhà mình, Web còn lưu giữ hơn một trăm bức ảnh của anh và những đồng đội trong đội Charlie đang vui vẻ bên nhau. Và không có hình bất kỳ người vợ nào xuất hiện trong những tấm ảnh này vì họ chẳng bao giờ được mời đến. Web đã đánh giá người khác mà chưa bao giờ đặt mình vào cương vị của họ. Và đó là sai lầm anh không bao giờ muốn lặp lại, thật không thể tin là anh có thể thiển cận và vô tâm đến thế.

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, chìa tay ra và nắm tay anh, thậm chí còn gượng mỉm cười. "Thế đấy, vậy là tôi đã trút lên anh tất cả những gánh nặng của mình rồi, việc điều trị của anh thì sao?"

Web nhún vai. "Vẫn đang tiến triển. Tôi cũng chẳng biết là đến giai đoạn nào rồi. Tôi biết tất cả không thể sánh được những mất mát của chị và các con, nhưng tôi chợt nhận ra rằng những người đồng đội đó là tất cả những gì tôi có trên đời. Và giờ thì họ đã ra đi, còn tôi vẫn ngồi đây và tôi cũng không biết tại sao nữa. Tôi cũng không nghĩ là sẽ có ngày tôi biết tại sao."

"Tôi rất tiếc vì những gì Julie Patterson đã làm với anh. Cô ấy hoàn toàn suy sụp. Ngay từ đầu cô ấy cũng đã không phải là người mạnh mẽ gì. Và tôi nghĩ đều quan trọng nhất là cô ấy ghen với các anh."

"Julie có thể làm lại điều đó với tôi, và tôi vẫn sẵn sàng chịu đựng," anh nói thật lòng. "Anh phải xin ra đi, Web. Anh đã làm xong phận sự của mình rồi. Anh đã phục vụ cái đất nước chết tiệt này quá đủ rồi. Anh đã phải hy sinh quá đủ. Họ không thể yêu cầu ở anh bất kỳ điều gì nữa."

"Tôi nghĩ sau khoảng ba mươi năm điều trị điên như thế này nữa là tôi sẽ ổn hẳn thôi mà."

"Có tác dụng thật mà, Web. Thậm chí O’Bannon còn thôi miên tôi nữa; ông ấy bắt tôi nghĩ về những điều mà tôi chưa bao giờ nghĩ là mình có thể. Tôi nghĩ chúng bị ẩn giấu rất sâu trong tiềm thức." Debbie nắm tay anh chặt hơn. "Tôi biết bữa tối hôm nọ ở nhà tôi thật khủng khiếp. Chúng tôi không biết phải nói gì với anh cả. Chúng tôi chỉ muốn làm anh thấy thoải mái, nhưng cuối cùng thì mọi chuyện còn tồi tệ hơn. Tôi ngạc nhiên là anh không đứng bật dậy mà gào lên sau món khai vị."

"Các chị đâu có trách nhiệm phải làm cho tôi thoải mái."

"Anh đã rất tốt với con cái của tất cả mọi người suốt thời gian qua. Tôi chỉ muốn anh biết là tất cả chúng tôi đều cảm kích vì điều đó. Và chúng tôi cũng đều biết là anh đã liều mạng không biết bao lần trong những năm qua như thế nào để bảo vệ tính mạng cho chồng chị em tôi."

Cô với tay qua bàn và chạm lên phần mặt bị thương của anh, nhẹ nhàng vuốt ve những ngón tay mềm mại lên lớp da xù xì và gồ ghề và Web cũng không hề quay mặt đi như mọi lần.

"Tất cả chúng tôi đều biết cái giá mà anh phải trả, Web."

"Lúc này đây tôi mới thấy cái giá đó là hoàn toàn xứng đáng."

Chú thích

1. Tỷ lệ tốc độ của vật so với tốc độ âm thanh. Tốc độ Mach 1 tương đương với 717 dặm/giờ.

3. Chỉ danh sách những bạn tình, những phụ nữ mà một người đàn ông theo đuổi, chứa đựng những thông tin như tên tuổi, số điện thoại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.