Tay Súng Cuối Cùng

Chương 37



Khi về đến East Winds, Web tìm Romano trước rồi quay về ngôi nhà ngang và thả mình vào bồn tắm nước nóng. Anh biết chỉ cần chợp mắt giây lát trong lúc ngâm mình trong làn nước ấm áp là anh sẽ lại tỉnh táo như thường. Suốt bao năm qua anh vẫn sống sót mà đâu có cần ngủ nhiều cho lắm.

Romano đã nhìn thấy những vết thương trên mặt Web và nhận xét của anh ta hoàn toàn không nằm ngoài những gì Web đã hình dung trước.

"Cậu lại để cho ai đó đánh cho vãi cứt ra thế kia à? Cậu đang làm xấu mặt HRT đấy, Web."

Web đã bảo anh chàng là lần sau nhất định anh sẽ để bị đánh ở những chỗ không ai nhìn thấy.

Trong vài ngày sau đó, cuộc sống của anh và Romano trong trang trại diễn ra đều đều, tẻ nhạt. Khi Gwen và Billy nhìn thấy những vết thương của Web sau cuộc đụng độ với Big F, Gwen đã phải thốt lên, "Lạy Chúa tôi, anh có sao không?"

"Trông như anh vừa bị con Boo già đá vào mặt vậy," Billy nhận xét với một điếu thuốc lá chưa châm trễ nải trên môi.

"Thật lòng mà nói giá mà đó là con Boo thì đâu đến nỗi," Web trả lời.

Gwen cứ khăng khăng đòi bôi thuốc lên những vết rách trên mặt Web. Những ngón tay mềm mại của cô nhẹ nhàng thoa trên da anh. Trong lúc cô chăm sóc cho Web, Billy nói, "Tôi thấy là hình như dân đặc vụ liên bang các anh không có phút nào ngồi yên thì phải."

"Quả là thế thật," Web trả lời.

Dần dần anh và Romano hiểu rõ hơn về gia đình Canfield cùng công việc điều hành trang trại ngựa của họ. Như đã hứa, hai người cùng bắt tay vào giúp đỡ gia đình Canfield một số việc, mặc dù tối nào Romano cũng kêu ca phàn nàn về chuyện đó. East Winds quả là một trang trại rộng mênh mông, và thực sự là Web bắt đầu cảm thấy rằng có lẽ anh nên thử kiếm sống bằng nghề khác. Anh tự nhủ cảm giác này sẽ biến mất ngay khi anh rời khỏi East Winds vĩnh viễn. Gwen Canfield quả là một phụ nữ quyến rũ, hấp dẫn theo nhiều cách, vừa thông minh. duyên dáng vừa xinh đẹp và kiểu cách. Cô và chồng mình là Billy khác nhau như nước với lửa.

Ngày nào Web cũng cưỡi ngựa cùng cô quanh trang trại, vừa để bảo vệ cô vừa để hiểu thêm địa hình của trang trại rộng lớn này. Và anh cũng phải ngầm thừa nhận rằng việc cưỡi ngựa loanh quanh một trang trại xinh đẹp với một phụ nữ quyến rũ còn tốt hơn chán vạn nhiều trò khác. Mỗi ngày cô đều ghé qua nhà nguyện, trong lúc đó Web vẫn ngồi yên trên lưng con Boo và lặng lẽ nhìn cô. Cô không bao giờ mời anh vào cầu nguyện cùng mình và Web cũng không bao giờ gợi ý. Thực tế rằng David Canfield đã chết trước mắt anh cũng là lý do quá đủ để Web giữ khoảng cách với người phụ nữ đau khổ này.

Mỗi buổi tối, hai chàng đặc vụ FBI lại lên nhà lớn để trò chuyện hoặc giải trí cùng cả gia đình. Billy đã trải qua một cuộc đời khá sôi động và sẵn sàng chia sẻ những câu chuyện của mình. Lần nào Nemo Strait cũng có mặt và dần dần Web nhận thấy là anh có nhiều điểm chung với tay cựu lính thủy đánh bộ này hơn là anh vẫn nghĩ. Strait đã nếm trải qua rất nhiều thăng trầm trong đời, tất cả mọi việc từ làm lính cho đến thuần hóa ngựa.

"Sống nhờ hoàn toàn vào cái đầu và cái tay mặc dù dường như càng ngày cả hai cái càng kiệt quệ dần."

"Có thể nói tôi và ông đều cùng hội cùng thuyền." Web nói. "Ông định sẽ làm việc huấn luyện và nhân giống ngựa đến tận cuối đời sao?"

"À, phải nói thật là tôi đã nghĩ đến cái ngày tôi rời xa hoàn toàn cái đống phân thối tha và lũ súc vật khốn kiếp kia." ông ta liếc nhìn vợ chồng Canfield, hạ giọng một chút và nói thêm với nụ cười khoái trá. "Tôi đang nói đến cả giống hai chân và bốn chân." Rồi lấy giọng bình thường, ông ta nói tiếp. "Nhưng như tôi vẫn nói, nghề này đã ăn vào máu tôi rồi. Một ngày nào đó tôi muốn có một trang trại của riêng mình và tự quản lý lấy."

"Giấc mơ đẹp lắm," Romano mơ màng nói. "Một ngày nào đó tôi muốn được sở hữu đội đua NASCAR của riêng mình."

Web quay sang nhìn bạn mình "Giờ tớ mới biết đấy. Paulie."

"Chậc, ai cũng phải có chút bí mật chứ."

"Anh nói đúng," Strait nói. "Có lần vợ cũ của tôi cũng nói rằng cô ấy không bao giờ biết tôi đang nghĩ gì. Các anh biết tôi đã trả lời thế nào không? Tôi bảo cô ấy đó chính là sự khác biệt giữ đàn ông và phụ nữ. Phụ nữ nói thẳng ra những gì họ nghĩ về anh. Đàn ông thì giữ kín trong lòng."

Ông ta liếc mắt nhìn Billy Canfield đang ở phía bên kia của căn phòng rộng thênh thang để kiểm tra con gấu xám nhồi của mình và tu nốt chai bia thứ ba trong vòng nửa tiếng. Gwen thì đã lên tầng kiểm tra lại bữa tối chuẩn bị đến đâu. "Mặc dù nhiều khi thực tế lại hoàn toàn ngược lại. các anh biết đấy," Strait nói thêm.

Web cũng liếc nhìn Canfield rồi quay lại nhìn Strait. "Thật vậy sao?"

Một điều cũng ngày càng trở nên rõ ràng là Gwen và Billy hầu như chẳng mấy khi ở cùng nhau. Web chưa bao giờ hỏi trực tiếp Gwen về chuyện này, nhưng căn cứ vào những gì mà thỉnh thoảng cô buột miệng ra thì dường như đó là quyết định của Billy nhiều hơn là của Gwen. Chắc lại là trò trách cứ nhau xung quanh cái chết của David, Web nghĩ bụng.

Và bất chấp những gì Gwen đã nói trước đó, anh cũng thấy rõ rằng Nemo Strait là một phần không thể thiếu của các hoạt động tại East Winds. Đã nhiều lần Web chứng kiến Billy quay sang viên quản lý của mình để tìm câu trả lời cho những vấn đề liên quan đến ngựa và công việc điều hành trang trại.

"Tôi đã làm công việc này từ khi còn bé tí." Strait đã có lần nói với Web như vậy. "Hầu như chẳng có gì liên quan đến lũ ngựa và công việc ở trang trại mà tôi không biết. Nhưng phải công nhận là Billy đang nắm bắt công việc rất nhanh."

"Gwen thì sao?"

"Cô ấy biết nhiều hơn Billy, nhưng lại chỉ thích làm theo ý mình. Tôi vẫn luôn tìm cách thuyết phục cô ấy đóng móng mềm cho con Baron vì móng guốc của con ngựa đó rất giòn, nhưng cô ấy nhất định không nghe. 'Tôi biết ngựa của tôi chứ,' cô ấy bảo tôi ương ngạnh. Có thể đó là một trong những lý do Billy lấy cô ấy."

"Dù sao cũng chỉ là một lý do," Web nói.

Strait thở dài, "Anh nói đúng, cô ấy quả là một phụ nữ xinh đẹp. Nhưng anh biết không, những phụ nữ đẹp bao giờ cũng làm cho cuộc sống của người đàn ông trở nên khốn nạn. Biết tại sao không? Vì lúc nào cũng có kẻ chăm chăm cuỗm cô ấy đi. Đồng ý là vợ cũ của tôi cũng không phải loại nghiêng nước nghiêng thành gì cho cam, nhưng mẹ kiếp, ít nhất tôi cũng không phải lo đến chuyện có con cáo suốt ngày rình mò trong chuồng gà nhà mình."

"Có vẻ như Billy chẳng mấy lo lắng gì đến chuyện đó."

"Nhiều lúc ông ta cực kỳ khó hiểu. Cứ như một nhà tư tưởng vậy. Trong cái đầu nhăn nheo kia chắc chắn là có rất nhiều điều."

"Điểm này thì tôi đồng ý," Web trả lời.

Ngày nào Web cũng liên lạc với Bates, nhưng vẫn chưa có kết quả gì liên quan đến cuốn băng từ chiếc camera giám sát kia.

Một buổi sáng sớm, Web vừa tắm xong thì điện thoại của anh bỗng rung lên. Anh với tay cầm máy và vội vàng bước ra khỏi phòng tắm. Đó là điện thoại của Claire Daniels.

"Anh đã nghĩ thêm về việc thử thôi miên chưa?"

"Nghe này, Claire, tôi đang làm nhiệm vụ."

"Web, nếu anh thực sự muốn có tiến triển thì tôi có cảm giác thôi miên chính là chìa khóa."

"Sẽ không ai được sục sạo trong đầu tôi hết."

Cô vẫn không chịu thua. "Chúng ta có thể bắt đầu vào bất kỳ lúc nào, và bất kỳ lúc nào anh cảm thấy không thoải mái, chúng ta sẽ dừng lại ngay. Công bằng chứ?"

"Claire, tôi đang bận. Ngay lúc này tôi không có thời gian cho chuyện đó đâu."

"Web, anh đã đến yêu cầu tôi giúp đỡ. Tôi đang có hết sức để giúp anh đây, nhưng tôi cần sự hợp tác của anh. Hãy tin tôi, anh đã phải trải qua nhiều chuyện còn tồi tệ hơn nhiều so với bất kỳ điều gì mà thôi miên có thể gây ra."

"Đúng thế. Nhưng xin lỗi cô, không là không."

Cô lưỡng lự giây lát rồi nối tiếp, "Nghe này, Web, tôi đã gặp một người mà có lẽ anh sẽ muốn biết." Anh không nói gì."Buck Winters? Cái tên đó có ý nghĩa gì với anh không?"

"Ông ta muốn gì?"

"Anh đã ký vào một bản cam kết, cho phép ông ta được chất vấn tôi về việc điều trị cho anh. Anh có nhớ không?"

"Hình như thế thì phải. Dạo đó tôi ký vào rất nhiều giấy tờ."

"Tôi chắc vậy. Thực sự là họ đã lợi dụng anh."

"Ông ta muốn cái chết tiệt gì mới được chứ và cô đã nói gì với ông ta?"

"Hừm, giữa hai điều đó có khác biệt rất lớn đấy. Ông ta đã cố hết sức để chứng minh tôi có nghĩa vụ phải nói cho ông ta biết tất cả. Nhưng trong bản cam kết đó vẫn còn nhiều điều khoản khiến tôi có thế tránh né được. Có thể sau này ông ta sẽ không để yên đâu, nhưng trước mắt thì như thế đã."

Anh im lặng suy nghĩ một lúc. "Cô đã giơ đầu chịu báng cho tôi, Claire. Tôi rất cảm kích về điều đó."

"Nhưng đó là một trong những lý do tôi đang gọi cho anh. Có vẻ như Winters quyết tâm quy trách nhiệm cho anh về những gì đã xảy ra. Ông ta còn dùng cả từ 'phản bội'.

"Điều đó thì cũng không có gì quá ngạc nhiên. Từ sau vụ Waco đến nay Buck và tôi vẫn không thèm nhìn mặt nhau."

"Nhưng nếu như chúng ta có thể truy ra gốc rễ những vấn đề của anh, Web, và cho ông ta cũng như tất cả mọi người thấy một điều anh không phải là kẻ phản bội, tôi không thấy chuyện đó có gì là không hay cả. Anh thấy sao?"

Web thở dài. Anh không muốn đầu hàng trước sự dai dẳng của Claire. Nhưng Web cũng không muốn mọi người mãi mãi nghi ngờ anh. Và quan trọng nhất anh không muốn bất kỳ ai nghi ngờ khả năng tiếp tục làm việc tại HRT của mình. "Cô thật sự nghĩ là thôi miên sẽ có tác dụng sao?"

"Chúng ta không thể biết được, Web ạ, nếu chưa thử. Nhưng tôi đã thu được những thành công rất lớn với hầu hết các bệnh nhân khác."

Cuối cùng anh nói, "Thôi được rồi, có thể chúng ta sẽ nói thêm về chuyện này. Trực tiếp."

"Tại văn phòng của tôi nhé?"

"Tôi đang làm nhiệm vụ."

"Thế để tôi đến chỗ anh được không?

Web suy nghĩ một lát. Anh có thật sự muốn chuyện này không nhỉ? Điều khôn ngoan nhất là bảo Claire Daniels cút xuống địa ngục cho rảnh và để cho anh được sống yên ổn. Vấn đề là anh chưa bao giờ thực sự nhận được sự giúp đỡ mà càng ngày anh càng tin là rất cần thiết. Đến một lúc nào đó anh sẽ phải lãnh nhận mọi hậu quả. Và hơn nữa anh cũng có thể thấy một điều là Claire thực sự muốn giúp anh.

"Tôi sẽ nhờ người đến đón cô."

"Ai vậy?"

"Tên anh ấy là Romano, Phút Romano. Anh ấy cũng là dân HRT. Nhưng đừng có nói gì với anh ta nhé, được không, vì nhiều lúc anh ta cùng hơi toang toác một chút."

"Được rồi, Web. Anh đang ở đâu vậy?"

"Rồi cô sẽ thấy, tiến sĩ ạ. Cô sẽ thấy."

"Tôi sẽ xong việc sau khoảng một tiếng nữa. Anh có cần thêm thời gian không?"

"Chừng đó là quá nhiều rồi."

Web lau khô người, mặc quần áo rồi đi tìm Romano và bảo anh ta những gì anh định nhờ anh ta làm.

"Người phụ nữ đó là ai?" Anh hỏi với vẻ nghi ngờ. "Bác sĩ điên của cậu à?"

"Họ thích được gọi là bác sĩ tâm thần hơn."

"Tớ đâu phải tài xế riêng của cậu, Web. Tớ đang làm nhiệm vụ mà."

"Paulie, đi mà. Tớ muốn tìm hiểu thêm về Billy và Gwen một chút. Từ hồi ở đây đến giờ toàn một mình cậu cáng đáng mọi việc, để tớ đỡ cho một lúc. Nếu cậu đi ngay lúc này thì khi cậu tới nơi cô ấy cũng chuẩn bị xong rồi."

"Thế nếu có chuyện xảy ra lúc tớ đi vắng thì sao?"

"Thì tớ sẽ giải quyết."

"Thế nếu cậu xơi đạn thì sao?"

"Cái gì? Sao tự nhiên cậu lại quan tâm đến tớ vậy?"

"Đừng hòng, chẳng qua là tớ không muốn phải suy nghĩ về chuyện đó thôi. Tớ còn cả một gia đình để đau đầu kia kìa."

"Ý cậu là Angie sẽ giết cậu?"

"Chính xác là thế đấy."

"Nghe này, cậu cứ đi đi và tớ thề là tớ sẽ kè kè ở bên vợ chồng Canfield cho đến khi cậu quay lại."

Romano không có vẻ gì là mặn mà với chuyện này cho lắm. Nhưng cuối cùng anh chàng cũng đồng ý và lấy tên và địa chỉ của Claire. "Nhưng nghe cho rõ đấy: Lý do duy nhất tớ làm việc này là tớ sẽ nhân tiện qua nhà mang xe của mình đến đây."

"Ý cậu là chiếc Vette ấy à?"

"Đúng, tớ muốn nói đến chiếc 'Vette ấy' đấy. Dám cá là Billy sẽ thích mê cho mà xem, ông ta và tớ đều là dân mê xe cổ."

"Đi đi Paulie, trước khi tớ phát ớn lên bây giờ."

Romano đã cho anh biết là vợ chồng Canfield đang ở trong nhà chính nên Web đi bộ đến đó và gõ cửa. Một người phụ nữ đứng tuổi mặc quần jeans và áo phông, đầu đội khăn màu sắc sặc sỡ, ra mở cửa và dẫn anh đến phòng ăn sáng nhỏ tràn đầy ánh nắng bên cạnh bếp nơi Gwen và Billy đang ngồi.

Gwen đứng dậy và hỏi, "Anh có muốn chút cà phê và ăn gì đó không?"

Web đề nghị một tách cà phê, trứng và bánh mì nướng. "Đêm hôm nọ Romano và tôi có đi tuần quanh đây và tình cờ chứng kiến những hoạt động rất thú vị đang diễn ra ở trang trại bên cạnh," anh nói.

Gwen và Billy liếc nhìn nhau, cuối cùng Billy lên tiếng, "Ở Southern Belle ấy à? Không thú vị mới lạ chứ."

"Vậy là ông cũng đã thấy gì đó rồi đúng không?"

"Billy," Gwen nói, "anh làm gì có bằng chứng."

"Bằng chứng gì cơ?" Web hỏi xen vào.

"Có thể là anh không có bằng chứng nào thật, nhưng anh còn có cái đầu biết suy nghĩ" Billy nói, "và nếu những gì đang diễn ra ở đó mà được gọi là huấn luyện và nhân giống ngựa thì hóa ra anh đang điều hành một nhà tu kín à?"

"Vậy ông đã thấy những gì?"

"Anh nói trước đi."

Web bèn kể lại và Billy thừa nhận tất cả đều ăn khớp với những gì ông ta chứng kiến.

"Anh hiểu không," Billy nói, "điều khiến tôi nghi ngờ nhất chính là những chiếc semi-rơ moóc dài ngoằng ngoẵng. Dù gì thì tôi cũng có hai mươi năm làm cái nghề vận tải, và tôi biết thừa là người ta chỉ dùng phương tiện này cho những món hàng đặc biệt quan trọng cần đi xa."

"Hàng xóm quanh đây đã có ai phàn nàn gì chưa?" Web hỏi.

Billy lắc đầu. "Cho đến nay tôi vẫn là hàng xóm gần nhất của họ. Kề sát bên kia còn một trang trại nữa, những người chủ đang ở nhà họ ở Naples hoặc một nhà khác ở Nantucket. Họ chỉ mua trang trại đó để cưỡi ngựa lúc nào nổi hứng. Anh có tưởng tượng được không, chi cả tám triệu đô la mua chín trăm mẫu đất chỉ để cưỡi ngựa hai lần mỗi năm? Chẳng nhẽ cái bọn điên ấy không biết ở đâu có những tàu ngựa cho thuê cưỡi à?" Ông ta lắc đầu và tiếp tục. "Hơn nữa những chiếc xe tải đó chỉ đến và đi trong đêm. Kể ra cũng hơi liều mạng đấy, vì lái những chiếc xe quái vật đó trong đêm tối trên những con đường vừa hẹp vừa ngoằn ngoèo này thì... ở khu vực này lấy quái đâu ra đèn đường. Vả lại còn chuyện này nữa."

Web nhướng mày. "Chuyện gì cơ?"

"Còn nhớ là tôi đã nói với anh rằng có một công ty đã mua lại nơi đó chứ?"

"Đúng rồi."

"Chậc, cách đây một thời gian, sau những vụ lằng nhằng liên quan đến phản lực và trực thăng, tôi đã kiện họ ra tòa và biết thêm đôi chút thông tin. Hóa ra đó là một công ty trách nhiệm hữu hạn, thuộc sở hữu của hai tay đến từ Califonia. Harvey và Giles Ransome. Tôi đoán họ là anh em, hoặc họ đã kết hôn; anh biết đấy, những dân chơi từ California đến cơ mà." Ông ta lắc đầu.

"Ông có biết gì về họ không?"

"Không. Nhưng anh là thám tử cơ mà, tôi tưởng anh có thể làm rõ bất kỳ chuyện gì trong một thời gian ngắn nếu anh muốn."

"Tôi sẽ để mắt xem sao".

"Có một lần tôi đã sang mời hai người này qua chơi ngay sau khi biết tên họ. Tôi đến thẳng bên đó nhưng cũng chẳng ăn thua."

"Chuyện xảy ra như thế nào?"

"Lần đó người của họ cảm ơn tôi rất lịch sự nhưng nói rằng họ không có ở nhà. Họ nói sẽ chuyển lại lời mời của tôi tới chủ của mình. Hê thế đấy." Gwen tự rót thêm cho mình một tách cà phê. Sáng nay cô mặc quần jeans với một chiếc áo len chui đầu màu nâu nhạt, chân đi ủng đế thấp.

Trước khi quay lại chỗ ngồi của mình, cô dừng lại vấn tóc lên và để lộ chiếc cổ dài thon thả của mình khiến Web không thể không ngưỡng mộ ngắm nhìn. Cô ngồi xuống và lo lắng nhìn hai người đàn ông: cuối cùng cái nhìn của cô dừng lại ở Web. "Anh nghĩ là có chuyện gì không, Web?"

"Tôi cũng có những nghi ngờ, những mới chỉ thế thôi."

Billy vừa chăm chú nhìn anh vừa nuốt nốt miếng bánh mì nướng cuối cùng và kéo khăn lau miệng. "Chắc anh đang nghĩ đó là một đường dây mafia đang mua bán những đồ ăn cắp hay gì đó. Tin tôi đi, cái trò ma mãnh đó bao giờ cũng gắn liền với ngành vận tải. Nếu tôi nhận được một đô la cho mỗi thằng người Ý xuất hiện trước cửa nhà tôi với một vali đầy ắp tiền để đổi lấy việc tôi cho chúng chuyển nhờ đồ ăn cắp thì tôi đã không phải làm việc đến vỡ mật trong cái trang trại này rồi."

"Lạy Chúa," Gwen thốt lên và đấm mạnh xuống bàn ăn. "Chúng tôi rời bỏ Richmond để lánh xa lũ điên rồ da trắng giết người đế rồi lại làm hàng xóm của một băng tội phạm." Cô đứng dậy bước tới bên chậu rửa bát và lặng lẽ nhìn ra cửa sổ.

Billy nói "Nghe này, Gwen, cho dù hàng xóm của chúng ta có là ai chăng nữa, điều đó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của chúng ta, đúng không nào? Họ làm việc của họ, chúng ta làm việc của mình. Giả sử như họ có làm điều gì đó phi pháp, đó cũng đâu phải là việc của chúng ta, vì Web đây sẽ bắt chúng phải trả giá, được chưa? Chúng ta đang có một trang trại ngựa, đúng như em muốn. Được chưa nào?"

Cô quay lại và lo lắng nhìn ông ta. "Nhưng không phải điều anh muốn sao?"

Ông ta bật cười. "Ồ đúng chứ. Mẹ kiếp. Anh thích xúc phân ngựa đến phát điên ấy chứ." Ông ta nháy mắt với Web. "Xúc phân ngựa hóa ra có tác dụng chữa bệnh đấy nhé."

Có điều Web thấy là ông ta chẳng có gì là nghiêm túc khi nói vậy. Billy quay mặt ra cửa và nói, "Chà, xem con mèo tha gì vào kìa."

Web liếc ra cửa và nhìn thấy Nemo Strait đang đứng đó, xoay xoay chiếc mũ Stetson trên tay. Ông ta đang chăm chú nhìn Bill với vẻ mặt thoáng chút căm tức, ít ra đó cũng là cảm giác của Web.

Billy hỏi, "Các anh đã sẵn sàng lên đường chưa?"

"Rồi, thưa ông, tôi lên để thông báo cho ông biết trước khi chúng ta khởi hành."

Mọi người ra khỏi nhà và bước xuống đường chính, tại đây Web đã thấy một đoàn dài gồm mười chiếc rơ moóc chở ngựa gắn phía sau những chiếc xe tải lớn đỗ thành hàng dài, trên mỗi chiếc rơ moóc đều sơn nổi bật logo của East Winds.

"Hầu hết là đều là những rơ moóc mới tinh," Billy nói. "Mất toi cả một gia tài vì đều là hàng thửa theo đơn đặt hàng riêng, nhưng tôi nghĩ là dù thế nào anh cũng phải tỏ ra thật hoành tráng, ít nhất thì đó cũng là những gì người ta vẫn cố thuyết phục tôi. Đúng vậy không. Nemo?"

"Nếu ông nói vậy, Billy."

Billy chỉ vào những chiếc rơ moóc. "Đấy, ba chiếc kia là loại làm theo đơn đặt hàng riêng, mỗi chiếc chở được ba con thành ba ô xiên nhau." Ông ta chỉ tiếp. "Kia là hai chiếc Sundowner Pro Stock MPS. Một chiếc cổ ngỗng có các ô chở ngựa song song kèm cả phòng chải lông ngựa, một chiếc Townsmand dài ba mét rưỡi dành riêng cho con Bobby Lee và chỉ mình nó thôi, hai chiếc Sunlite 760 và chiếc to tổ chảng kia." Ông ta chỉ chiếc rơ moóc cuối cùng, một chiếc toa xe được thiết kế rất lịch sự và trang nhã trông giống như xe bus dành cho người hơn là xe chở ngựa. "Còn đây được coi là viên ngọc nhỏ trong cả đoàn xe, mặc dù chắc chắn là nó chẳng nhỏ chút nào. Đó là một chiếc Classic Coach Silverado. Khoang sinh hoạt dành cho các công nhân ở phía trước. Ô để dụng cụ và thao tác ở giữa, và phía cuối là khoang chứa dành cho hai con ngựa. Quả là một tuyệt tác. Tất cả đều khép kín."

"Bây giờ đoàn xe sẽ đi đâu?" Web hỏi.

"Kentucky," Gwen trả lời. "Tại đó sẽ có một hội chợ ngựa non rất lớn được tổ chức." Cô chỉ vào những chiếc rơ moóc. "Đó là những con ngựa non tốt nhất của chúng tôi, mười chín con cả thảy." Nghe giọng cô có vẻ buồn, Web nghĩ bụng. Có lẽ đối với cô khung cảnh này cũng chẳng khác gì một người mẹ đang phải rời xa lũ con của mình.

Billy nói, "Đây mới là cái phân biệt người đàn ông chân chính với cậu nhóc choai choai. Nếu lứa ngựa này bán được giá coi như chúng ta có một năm thành công. Bình thường thì tôi vẫn đi. nhưng lần này FBI lại thuyết phục tôi ở nhà." Ông ta ném cho Web một cái liếc sắc lèm.

"Vì vậy nếu giá bán không được như ý, tôi đoán chắc các anh sẽ bù cho tôi thì phải."

"Đó không phải thẩm quyền của tôi", Web nhã nhặn.

Billy lắc đầu. "Hừ, tôi cũng đoán thế. Lũ khách hàng khốn kiếp bao giờ cũng chọn lên chọn xuống từng con, rồi ra giá rẻ như bèo, nếu bán với giá đó thì chẳng thà đi buôn bút chì trên hè phố còn kiếm được nhiều hơn. Nói thế nào chăng nữa thì đây cũng là lứa ngựa non tốt nhất của chúng tôi từ xưa đến nay. Ấy thế mà bọn chúng vẫn cứ sẽ tìm đủ mọi cách bới bèo ra bọt để hạ giá xuống mức thấp nhất. Mẹ kiếp, không có chuyện đó đâu.Tôi đã chịu đựng chúng quá đủ rồi. Strait, anh cứ mang hết lũ ngựa về nếu bọn kia trả giá bèo quá, không bằng với giá sàn mà tôi đã bảo anh.

"Quỷ tha ma bắt chúng đi." Nemo gật đầu. "Vâng, thưa ông."

Web đứng nhìn Gwen bước lại gần một chiếc rơ moóc nhỏ và thò cổ nhìn vào trong.

"Đó là con Bobbly Lee," Billy vừa nói vừa chỉ vào con ngựa bên trong chiếc rơ moóc mà Gwen đang nhìn vào. "Hừm, nếu mọi việc mà suôn sẻ thì con ngựa đó sẽ mang cho chung tôi khoản tiền ra trò đấy. Nó rất đặc biệt, đó là lý do nó được ở riêng một mình một xe. Mẹ kiếp, giá kể tôi cũng được một chút riêng tư như nó. Vấn đề của tôi đấy, lúc nào cũng có quá nhiều người lẵng nhẵng xung quanh."

Web tự hỏi không biết Billy đang ám chỉ ai. "Tại sao ông không giữ lũ ngựa non lại và tự mình huấn luyện chúng thành ngựa đua?" Web hỏi.

"Phải mất hàng núi tiền cho việc chăm sóc và huấn luyện những con ngựa nòi này thành ngựa đua, đó là lý do tại sao những trang trại thành công nhất bao giờ cũng phải có các công ty và tập đoàn lớn đứng phía sau. Họ có rất nhiều vốn liếng nên có thể trụ được trong những giai đoạn khó khăn. Chúng tôi không thể cạnh tranh về mặt đó được. East Winds về cơ bản là một trại nhân giống ngựa và chúng tôi cũng chỉ dám tham vọng đến thế thôi. Tin tôi đi, ngần đó là quá đủ khốn khổ khốn nạn rồi. Phải vậy không, Gwen?" Cô không nói gì và bước tránh qua một bên để Web lại gần và ngắm nhìn con Bobbly Lee trong chiếc rơ moóc Townsmand dài 3,5m. Những cửa sổ phía sau của chiếc rơ moóc đang để mở nên Web có thể nhìn rõ con ngựa bên trong, bắt đầu phần chỏm đuôi đầy lông của nó. Strait cũng bước lại và đứng cạnh anh.

"Tôi rất ghét phải nhìn Bobby Lee ra đi, nó là một con ngựa tốt. Cao 15 bàn tay 1 rồi, lông màu hung hạt dẻ tuyệt đẹp, cơ bắp hoàn hảo, anh cứ nhìn phần ức rất ấn tượng của nó mà xem, vậy mà nó còn chưa phát triển hết đâu nhé."

"Quả là một con tuấn mã." Web nhìn vào những chiếc hộp đựng trang thiết bị to đùng hàn chặt bên trong vách của chiếc rơ moóc chở ngựa.

"Những chiếc hộp kia để làm gì vậy?"

Strait mở cửa rơ moóc và bước vào trong, vỗ vỗ cho con Bobby Lee đứng dịch sang một bên. Ông ta mở một chiếc hộp. "Với mỗi chuyến đi dài như thế này thì ngựa còn tệ hơn cả phụ nữ." Ông ta nhe răng cười và đứng tránh qua. Bên trong chiếc hộp Web có thể thấy nào dây thòng lòng, nào bàn chải lông, chăn phủ và đủ những thứ linh tinh khác mà một con ngựa có thể cần đến.

Strait vuốt tay dọc lớp cao su mềm bọc ngoài những chiếc hộp. "Chúng tôi phải bọc cao su vào cạnh hộp thế này để lũ ngựa không bị xây xát trong quá trình di chuyển."

"Đúng là rất chu đáo, đâu vào đấy," Web nói trong lúc Strait đóng chiếc hộp lại như cũ.

"Có cơ man nào là những việc lặt vặt mà những người không phải dân trong nghề sẽ không thể hình dung nổi. Ví dụ như nếu anh đang chở một con ngựa trên một chiếc rơ moóc dành cho hai con, anh phải để con ngựa đứng về phía người lái để cho sức nặng của nó không kéo lệch chiếc xe vào vệ đường. Những chiếc rơ moóc này lắc lư rất mạnh. Tất cả những vách ngăn giữa các ô lúc nào cũng chỉ chực bung ra và anh sẽ phải mất công lắp lại. Ngựa cái xếp ở sau, ngựa non xếp ở phía trước, đại loại thế." Ông ta vỗ vỗ lên vách thùng xe. "Kim loại mạ kẽm, bền hơn cả tuổi thọ con người ấy chứ." Ông ta chỉ tiếp vào khoảng không gian dài và rộng rãi phía trước con ngựa. "Còn trên kia là chỗ đặt máng nước và máng thức ăn cho chúng. Còn kia nữa!" Ông ta chỉ về phía cánh cửa ở hông thùng xe và cửa thoát hiểm trong trường hợp cần đưa ngựa ra ngoài thật nhanh mà không muốn bị chúng đá cho vỡ sọ."

"Ti vi thì đặt ở đâu?"

Strait bật cười. "Theo anh thì lắp ở đâu? Nhiều lúc tôi cũng ước giá như mình được đi lại sướng bằng nửa lũ ngựa này, mặc dù tôi phải nói thật với anh với chiếc Silverado kia thì giờ đây coi như anh em chúng tôi cũng rất tươm rồi. Còn có cả nhà vệ sinh và bếp riêng cơ mà. Vậy là không cần đến những chiếc toilet di động Port-potties và mua đồ ăn nhanh nữa. Thực sự là Billy rất tử tế khi trang bị chiếc xe kia. Tôi và lũ thanh niên của mình rất cảm kích vì điều đó."

Web nhìn nóc chiếc rơ moóc. Đầu của con Bobbly Lee đã gần chạm nóc thùng xe.

Strait vẫn đang dõi theo ánh mắt của Web, ông ta mỉm cười. "Bobby Lee quả là một con ngựa non ngoại cỡ và chúng tôi cũng không thể làm nóc thùng cao hơn được."

"Sao lại thế?"

"Anh càng cho lũ ngựa nhiều khoảng trống, chúng sẽ càng lợi dụng điều đó. Mẹ kiếp. Tôi đã từng chứng kiến một con ngựa không thích bị chở bằng rơ moóc như thế này làm một cú santô lộn ngược ra đằng sau. Không biết anh có tin được không, nó nhảy thẳng ra phía sau thùng xe ngay trên đường cao tốc và bị một chiếc xe tải phía sau cán chết. Thật là một cảnh tượng kinh hoàng, tôi thì suýt chút nữa mất việc. Do là lý do tại sao ngựa bao giờ cũng được bố trí quay đầu về trước của chiếc rơ moóc, nếu không chúng sẽ cố nhảy ra ngoài ngay. Và trên chiếc rơ moóc nào chúng tôi cũng có cửa vào ở hai bên và cầu thang nghiêng để dắt ngựa xuống từ phía trước trong trường hợp khẩn cấp. Như thế vừa nhanh vừa an toàn, vì nếu anh cố gắng dắt một con ngựa đang hoảng sợ ra khỏi rơ moóc từ phía cửa sau trên đường cao tốc, rất có thế đầu anh sẽ nát bét như nếu nó quyết định đá hậu. Anh hiểu ý tôi chứ?"

"Hiểu."

"Thế đấy, chúng là những cỗ máy cực kỳ phức tạp. Cũng giống như mụ vợ cũ của tôi vậy." Strait lại phá lên cười.

Web quạt quạt không khí trước mặt mình. "Ông bạn ạ. những chiếc rơ moóc này nặng mùi thật."

"Ừ, Strait vừa nói vừa vỗ vỗ lên cổ Bobby Lee. Sau đó ông ta bước ra ngoài và đóng chốt chiếc rơ moóc lại, "Cứ đợi đến khi lũ ngựa đã ở trong được vài tiếng, thì mới gọi là điếc mũi. Phải nói là lũ chó thích mùi phân ngựa, nhưng con người thì không. Có lẽ đó là lý do tại sao chúng ta được gọi là văn minh. Chúng tôi đã thay sàn xe cũ bằng nhôm bằng sàn xe lót gỗ, vì chúng tiêu nước nhanh hơn; và đó cũng là lý do chúng tôi rải mùn cưa trên sàn. Anh chỉ việc quét qua là sạch, cả phân ngựa lẫn những thứ linh tinh. Tốt hơn là dùng rơm khô."

Họ rời con Bobbly Lee và quay lại chỗ Billy.

"Anh đã chuẩn bị đầy đủ giấy tờ xe và giấy tờ của lũ ngựa cho thanh tra của các bang rồi chứ?" Billy hỏi.

"Vâng, thưa ông." Strait nhìn Web. "Anh vượt qua biên giới giữa các bang với một lũ ngựa như thế này, thỉnh thoảng cảnh sát sẽ phải dừng đoàn xe lại để kiểm tra, và họ sẽ không đời nào cho phép anh tiến thêm một bước nào nếu chưa kiểm tra xong giấy phép kinh doanh, giấy chứng nhận thú ý của từng con ngựa và đủ các thứ linh tinh. Họ lo ngại về việc để lây lan dịch bệnh."

"Ai trách gì họ được chứ?" Gwen góp lời sau khi quay lại chỗ mọi người.

"Không, thưa bà," Strait nói. Ông ta chụp mũ lên đầu. "Chà chà, đến lúc kiếm bộn tiền cho East Winds rồi đây."

Strait trèo lên một trong những chiếc xe tải. Web và vợ chồng Canfield đứng nhìn đoàn xe nổ máy và từ từ lăn bánh theo con đường chính ra khỏi East Winds. Web liếc sang và nhận thấy Gwen đang có vẻ rất buồn. Billy quay người bước thẳng vào trong nhà.

"Cô không sao chứ?" anh hỏi cô.

"Tôi không sao, như mọi khi thôi, Web." Cô khoanh tay trước ngực và bỏ đi, lưng quay về phía ngôi nhà...

Web vẫn đứng lặng tại chỗ, nhìn hai vợ chồng đang mỗi người đi về một phía.

Chú thích

1. Hand: Đơn vị đo chiều cao của ngựa, môi bàn tay tương đương khoảng 10,2cm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.