Tay Súng Cuối Cùng

Chương 8



Phải mất vài ngày Web mới hẹn gặp được một bác sĩ tâm thần mà Cục thỉnh thoảng vẫn thuê theo hợp đồng ngắn hạn. Tất nhiên là trong biên chế của FBI cũng có những bác sĩ tâm thần được đào tạo bài bản, nhưng Web đã quyết định chọn người ngoài. Anh cũng không chắc là tại sao; nhưng dù thế nào thì giãi bày lòng mình với một người trong cùng cơ quan vào lúc này có vẻ không phải là ý hay cho lắm. Chẳng biết đúng hay sai nhưng nói với bác sĩ của Cục thì cũng có nghĩa là nói cho cả Cục nghe còn gì. Web nghĩ bụng. Vứt mẹ nó cái nguyên tắc giữ bí mật của bác sĩ đi.

Cục vẫn quen giữ nguyên nếp tư duy thời Trung Cổ man rợ trong những vấn đề liên quan đến sức khỏe tâm lý của nhân viên. và đó luôn được coi là trách nhiệm của mỗi cá nhân chứ chẳng liên quan gì đến tố chức hết. Cho đến tận cách đây vài năm nếu bạn làm việc ở FBI và cam thấy bị stress hoặc có liên quan đến nghiện rượu hoặc các loại chất cấm khác, tốt nhất là hãy giấu kín và tự giải quyết. Một đặc vụ theo trường phái cổ điển sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện tìm đến bác sĩ tư vấn, anh ta sẽ chọn một chai rượu và khẩu súng nếu gặp vấn đề. Nếu một đặc vụ nào đó đang cần sự giúp đỡ của chuyên gia tâm thần, chắc chắn sẽ không ai biết nên sẽ không có ai bàn tán gì. Để mọi người biết thì coi như bạn đã thành hàng phế thải. Những định kiến thâm căn cố đế trong Cục đã tạo nên cho mỗi thành viên một tính tự lập khắc kỷ và ương bướng rất khó vượt qua.

Sau đó cấp trên cuối cùng cũng quyết định rằng tình trạng căng thẳng khi làm việc trong FBI, thể hiện qua tỷ lệ nghiện rượu và ma túy cùng tỷ lệ ly hôn ngày càng cao, là một vấn đề cấp bách cần giải quyết. Chương trình Hỗ trợ Nhân viên, EAP, được ban hành. Mỗi bộ phận của FBI đều có một nhà tư vấn và điều phối EAP. Trong trường hợp chuyên gia tư vấn của đơn vị không thể giải quyết được tình hình, ông ta hoặc bà ta sẽ giới hiệu bệnh nhân của mình đến một cơ sở nào đó bên ngoài, như trường lớp của Web. Ngay trong Cục cũng không có nhiều người biết về EAP. Bản thân Web còn chưa bao giờ nắm được văn bản nào về sự tồn tại của nó. Đó chỉ là những thông tin rỉ tai từ người này sang người khác. Bất chấp mọi cố gắng của Cục, dấu vết ô nhục vẫn còn nguyên đó.

Những phòng khám tâm thần được bố trí trong một tòa nhà cao tầng ở quận Fairfax gần góc đường Tyson. Trước đây Web đã gặp bác sĩ O’Bannon, một trong những bác sĩ tâm thần làm việc ở đây. Lần gặp đầu tiên cách đây đã vài năm khi HRT được huy động đến giải cứu các sinh viên trong một trường tu ở Richmond, Virginia. Một nhóm vũ trang thuộc tổ chức tự xưng là Hội Tự Do, với chủ trương xây dựng một nền văn hóa Aryan 1 bằng các biện pháp thanh trừ sắc tộc, đã đột nhập vào trường học và bắn chết hai giáo viên. Vụ bắt giữ con tin này kéo dài suốt hai mươi tư giờ. Cuối cùng HRT cũng tìm cách lọt vào trong sau khi biết chắc rằng bọn khủng bố sẽ tiếp tục giết các con tin. Mọi chuyện đang tiến triển rất hoàn hảo thì có gì đó đã đánh động bọn khủng bố trước khi HRT sẵn sàng ập vào. Hậu quả của vụ nổ súng là cả năm tên khủng bố đều thiệt mạng, hai đội viên HRT bị thương nặng, trong đó có Web. Chỉ có thêm một con tin duy nhất bị giết, đó là cậu bé David Canfield, mười tuổi.

Web đã đến sát bên thằng bé, gần đủ để kéo nó vào chỗ an toàn thì mọi chuyện bắt đầu đổ bể. Khuôn mặt của thằng bé bị chết đã ám ảnh trong những giấc mơ của Web thường xuyên đến nỗi anh phải tự đi tìm tư vấn của bác sĩ. Khi đó chưa có EAP, nên sau khi bình phục vết thương Web đã bí mật lần ra tên của bác sĩ O’Bannon từ một đặc vụ khác mà bác sĩ O’Bannon cũng đang điều trị. Đó là một trong những việc khó khăn nhất mà Web từng phải làm, vì như thế có nghĩa là thú nhận rằng anh không thể tự giải quyết vấn đề của mình. Anh không bao giờ nói chuyện đó với các thành viên khác của HRT và anh thà tự cắt lưỡi mình còn hơn là chịu thừa nhận rằng anh đang gặp bác sĩ tâm thần. Đồng nghiệp của anh sẽ chỉ coi đó là một biểu hiện mềm yếu, và ở HRT không bao giờ có chỗ cho điều đó.

Các đội viên của HRT cũng từng có kinh nghiệm không hay với việc tư vấn sức khỏe tâm thần: Sau vụ Waco, Cục đã cho mời một số chuyện gia tư vấn tâm thần đến làm việc với những đội viên có vấn đề. Có điều thay vì gặp riêng từng người thì các bác sĩ lại gặp cả đội cùng một lúc. Kết quả thu được sau lần đó vừa nực cười vừa đáng buồn. Và đó cũng là lần cuối cùng Cục cố thử làm chuyện tương tự với HRT.

Lần gần đây nhất Web gặp O’Bannon là ngay sau khi mẹ anh qua đời.

Sau vài buổi điều trị với O’Bannon, Web đã rút ra kết luận rằng mọi chuyện liên quan đến vấn đề này sẽ không bao giờ được giải quyết ổn thỏa và anh bắt đầu nói dối với O’Bannon rằng anh hoàn toàn không có khó khăn gì. Anh cũng không trách O’Bannon vì anh biết chẳng bác sĩ tâm thần nào có thể giúp anh bình tâm lại. Có chăng thì phải nhờ đến một phép màu nào đó.

O’Bannon là một người thấp đậm nhưng lại hay mặc áo len cao cổ màu đen, khiến cái cằm nhiều ngấn nung núc mỡ của ông ta càng lộ rõ hơn. Web vẫn nhớ là O’Bannon có cái bắt tay rất nhẹ nhàng, thái độ cũng rất hòa nhã, thân thiện, nhưng anh vẫn chỉ muốn quay người bỏ chạy khi hai người gặp nhau lần đầu tiên. Tuy nhiên, anh vẫn nghe lời O’Bannon và quay lại văn phòng của ông ta, liều lao mình vào những vùng nước đầy nguy hiểm.

"Chúng tôi sẽ giúp anh, Web ạ. Chỉ là vấn đề thời gian thôi. Tôi rất lấy làm tiếc vì chúng ta phải gặp nhau trong những trường hợp khó khăn như thế này nhưng mọi người đâu phải đến gặp tôi làm gì nếu tất cả mọi chuyện đều tốt đẹp; có lẽ số phận của tôi là thế đấy."

Web làu bàu gì đó đại loại là như thế cũng tốt nhưng anh vẫn thấy cực kỳ chán nản và tuyệt vọng. Rõ ràng là O’Bannon chẳng thể có phép màu nào giúp thế giới của anh có thể trở lại bình thường.

Hai người đã ngồi trong văn phòng của O’Bannon. Lạ lùng là chẳng có trường kỷ nào, mà chỉ có một chiếc ghế sô pha hai chỗ ngồi: quá ngắn để bệnh nhân có thể nằm ngả hẳn ra. O’Bannon đã giải thích, " Đây là một điều ngộ nhận lớn nhất trong ngành của chúng tôi, không phải phòng khám của bác sĩ tâm lý nào cũng có một chiếc trường kỷ bọc da."

Văn phòng của O’Bannon được bài trí cực kỳ giản dị, tường sơn trắng, nội thất công nghiệp và hầu như không bày biện đồ đạc cá nhân nào. Tất cả khiến Web có cảm giác như đang ngồi trong nhà giam tử tù chờ ngày lên ghế điện. Họ trao đổi những câu chuyện gẫu vô thưởng vô phạt, có lẽ để Web cảm thấy bớt căng thẳng hơn. Trước mặt O’Bannon có một quyển sổ và một cây bút chì, nhưng chẳng bao giờ thấy ông ta động gì đến chúng. "Tôi sẽ làm sau," O’Bannon đã giải thích như vậy khi Web hỏi ông ta về việc ghi chép. "Trước mắt, chúng ta cứ nói chuyện đã." Ông ta có ánh mắt chăm chú và sắc lẻm làm Web thấy bứt rứt, mặc dù giọng của ông ta khá dịu dàng và êm ái. Sau hơn một tiếng thì buổi điều trị kết thúc mà Web không nhận thấy là có kết quả nào khả quan cả. Anh biết về O’Bannon còn nhiều hơn những gì ông ta biết về anh. Ông ta đã chẳng hề chạm đến được vấn đề thực sự đang làm anh rối trí.

"Những chuyện như thế này thường mất nhiều thời gian. Web" O’Bannon đã bảo vậy khi tiễn Web ra ngoài. "Kết quả rồi sẽ đến, anh đừng lo. Chỉ là vấn đề thời gian thôi. Người ta có xây Rome trong một đêm đâu."

Web chỉ muốn hỏi ông ta chính xác là trong trường hợp của anh cần bao lâu mới xây xong cái thành Rome chết tiệt của ông ta, nhưng rồi anh lại im lặng và chào tạm biệt. Ban đầu Web đã đinh ninh rằng anh sẽ không bao giờ quay lại để gặp tay bác sĩ lùn tịt và béo ú trong văn phòng trống hoác của ông ta. Vậy mà anh đã quay lại. Và O’Bannon đã làm việc cùng anh hết buổi này đến buổi khác, giúp anh giải quyết từng vấn đề. Có điều là Web vẫn chưa thể quên được hình ảnh cậu bé bị giết hại dã man trong khi Web chỉ đứng cách đó chưa đầy một mét mà không thể làm gì. Nhưng có lẽ quên một sự kiện bi thảm như vậy cũng chưa chắc sẽ là điều tốt.

O’Bannon đã nói với Web rằng ông ta và nhiều bác sĩ khác ở cơ sơ điều trị của mình đã chăm lo nhu cầu tinh thần của các nhân viên trong Cục nhiều năm qua và đã giúp nhiều đặc vụ cũng như nhân viên hành chính vượt qua các thời điểm khủng hoảng. Web cực kỳ bất ngờ khi biết điều này vì anh cứ đinh ninh rằng anh chỉ là một trong số ít người cần tư vấn. O’Bannon đã nhìn anh với ánh mắt vô cùng thông cảm và nói. "Việc con người ta không nói về điều đó cũng không có nghĩa là họ không muốn giải quyết vấn đề của mình hoặc không muốn tình hình được cải thiện. Tất nhiên là tôi không thể tiết lộ bất kỳ cái tên nào nhưng hãy tin tôi đi, anh không phải là người duy nhất từ FBI đến đây đâu. Những đặc vụ tìm cách trốn tránh như con đà điểu vùi đầu trong cát chẳng khác nào ôm một quả bom hẹn giờ có thể nổ bất kỳ lúc nào."

Giờ thì Web phân vân không biết mình có phải là quả bom hẹn giờ không nữa. Anh bước vào trong và lên cầu thang càng đi càng thấy bước chân nặng nề hơn.

Với tâm trí đang để tận đâu tận đâu. Web suýt nữa xô thẳng vào một người phụ nữ đi ngược chiều. Anh xin lỗi và ấn nút thang máy. Thang máy đến và cả hai bước vào trong. Web nhấn số tầng của mình và lùi lại.

Khi cả hai cùng ngước lên trên, Web thoáng liếc qua người phụ nữ. Trông cô không cao lắm, người mảnh mai và cực kỳ quyến rũ. Anh ước chừng cô khoảng ngoài 30 tuổi. Cô mặc một bộ vest màu xám trông rất trang nhã, cổ áo sơ mi trắng thò hẳn ra ngoài. Mái tóc đen lượn sóng được cắt ngắn rất cá tính, hai tai đều đeo khuyên. Tay cô cầm một chiếc cặp nhỏ. Những ngón tay dài và thanh tú nắm chặt quai cặp. Nghề của Web là luôn phải quan sát và để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt vì những điều nhỏ nhặt đó hầu như lúc nào cũng quyết định tương lai của anh, thậm chí cả việc liệu anh còn có tương lai hay không nữa.

Thang máy dừng lại tại tầng của Web và anh hơi ngạc nhiên khi thấy người phụ nữ cũng bước ra. Nhưng rồi anh chợt nhớ ra là lúc ở trong cũng không thấy cô ấn nút chọn tầng nào. Chậc, thôi, để ý và quan sát thế là quá đủ rồi. Anh bước theo người phụ nữ về phía văn phòng anh đang định đến.

Cô quay lại nhìn anh. "Tôi giúp gì anh được không?"

Giọng cô rất nhẹ nhàng, rõ ràng và làm anh cảm thấy rất dễ chịu. Cặp mắt xanh sâu thẳm của cô làm Web thấy chú ý. Đôi mắt cũng rất to, tròn, phảng phất vẻ u buồn và dò hỏi. Có những cặp mắt lúc nào cũng làm ta phải đứng lại, đôi mắt này cũng thế.

"Tôi đến gặp bác sĩ O’Bannon."

"Anh có hẹn trước không?"

Cô ta có vẻ cảnh giác, Web tự nhủ. Nhưng anh cũng hiểu là phụ nữ hoàn toàn có quyền tỏ ra nghi ngờ khi đứng trước những người đàn ông lạ mặt. Anh đã chứng kiến nhiều kết cục bi thảm của những cuộc gặp gỡ không may đó và có nhiều hình ảnh khiến anh không thể nào quên.

"Có, lúc chín giờ, sáng thứ Tư. Tôi đến hơi sớm."

Cô trao cho anh một cái nhìn thông cảm. "Sớm thật, hôm nay mới là thứ Ba."

Web rủa thầm, "Mẹ kiếp," và lắc đầu mệt mỏi, "Tôi lại đang rối tung hết cả ý niệm về ngày tháng. Xin lỗi đã làm phiền cô." Anh quay người bước đi, tin chắc rằng sẽ không bao giờ quay lại nữa.

"Tôi xin lỗi, nhưng trông anh rất quen," người phụ nữ lên tiếng.

Web từ từ quay người lại.

"Tôi xin lỗi," cô nói thêm "Thường thì tôi không mấy khi nói năng đường đột thế này, nhưng tôi biết tôi đã trông thấy anh rồi.

"Vâng, nếu cô làm việc ở đây thì có lẽ thế thật. Tôi đã từng đến chỗ bác sĩ O’Bannon nhiều lần rồi."

"Không, không phải ở đây. Tôi tin là tôi nhìn thấy anh trên TV. Nói đến đây thì cô à lên một tiếng, mặt giãn ra, "Anh là Web London, đặc vụ FBI, đúng không?"

Anh không biết phải nói gì trong giây lát trong khi cô vẫn nhìn anh rõ ràng là chờ đợi câu trả lời cho nhận xét của mình.

"Đúng vậy." Web vừa nói vừa liếc nhìn cô. "Cô làm ở đây à?"

"Tôi cũng có một văn phòng ở đây."

"Vậy cô cũng là bác sĩ điên."

Cô chìa tay ra. "Tôi thích dùng từ bác sĩ tâm thần hơn. Tôi là Claire Daniels."

Web bắt tay cô và rồi hai đứng yên, lúng túng.

"Tôi sẽ pha chút cà phê nếu anh muốn dùng một tách" cuối cùng cô phá tan sự im lặng.

"Không dám phiền cô."

Cô quay người và mở cửa. Web bước theo cô vào trong phòng.

Hai người ngồi trong một phòng lễ tân nhỏ và uống cà phê. Web liếc nhìn quanh căn phòng trống hoác.

"Hôm nay văn phòng đóng cửa à?"

"Không, hầu hết mọi người phải chín giờ mới đến."

"Lần nào tôi cũng ngạc nhiên là các cô không có một nhân viên lễ tân nào ở đây cả."

"Vâng, chúng tôi muốn mọi người cảm thấy hoàn toàn thoải mái. Nhiều khi mọi người cảm thấy rất ngại khi phải tuyên bố với một người lạ rằng họ đến đây để điều trị. Chúng tôi nắm chắc lịch hẹn của mình và khi tiếng chuông cửa reo báo hiệu có người đến, chúng tôi sẽ ra đón trực tiếp. Đây là khu đợi chung vì không thể không có, nhưng quy định là chúng tôi không bắt các bệnh nhân phải ngồi cùng nhau. Nhiều khi ngồi như thế cũng rất bất tiện."

"Kiểu như mọi người cùng ngồi chơi trò ‘Đoán xem tôi bị bệnh tâm thần gì’?"

Cô mỉm cười. "Cũng đại loại như vậy. Bác sĩ O’Bannon gây dựng cơ sở điều trị này nhiều năm trước và ông ấy vô cùng quan tâm đến việc tạo không khí thoải mái cho những người đến đây tìm sự giúp đỡ. Chắc chắn chẳng ai muốn làm những người vốn đã lo lắng phải thấy khó xử thêm."

"Vậy là cô biết rõ bác sĩ O’Bannon?"

"Vâng. Thực ra tôi từng làm việc cùng ông ấy. Sau đó thì ông ấy quyết định giảm bớt khối lượng công việc của mình nên giờ chúng tôi làm riêng, nhưng vẫn chung khu văn phòng làm việc này. Tôi cũng thích như thế. Ông ấy rất giỏi, chắc chắn ông ấy sẽ giúp được anh."

"Cô nghĩ vậy sao?" Web hỏi mà không hề tỏ ra có chút xíu hy vọng nào.

"Giống như cả nước Mỹ, tôi đã theo dõi rất kỹ những gì xảy ra. Thành thật chia buồn về các đồng đội của anh."

Web lặng lẽ nhấp một ngụm cà phê.

Claire nói, "Nếu anh vẫn nghĩ đến chuyện chờ đợi thì bác sĩ O’Bannon đang giảng ở Đại học George Washington. Hôm nay ông ấy không vào đây đâu."

"Không quan trọng. Lỗi của tôi mà. Cám ơn vì tách cà phê." Anh đứng dậy.

"Anh London, anh có cần tôi nói lại với ông ấy là anh đến không?"

"Cứ gọi tôi là Web. Còn chuyện kia thì không cần đâu, tôi không nghĩ là ngày mai tôi sẽ quay lại."

Claire cũng đứng dậy. "Tôi có thể làm gì giúp anh không?"

Anh giơ chiếc cốc ra. "Cô đã pha cà phê cho tôi còn gì." Web hít một hơi. Đã đến lúc ra khỏi đây rồi. "Trong vòng một tiếng nữa cô làm gì?" Đột nhiên anh hỏi, và bàng hoàng khi nghe thấy những từ đó bật ra từ chính miệng mình.

"Chỉ là việc giấy tờ thôi," cô đáp nhanh, mắt cúi gằm xuống, mặt cô thoáng đỏ bừng như thể anh vừa mời cô đi dự buổi khiêu vũ.

"Cô nghĩ thế nào về việc nói chuyện với tôi vậy?"

"Mang tính công việc ư? Không thể như thế được. Anh là bệnh nhân của bác sĩ O’Bannon mà."

"Thế nếu như là giữa con người với con người?" Web hoàn toàn không hiểu những từ đó ở đâu ra nữa.

Cô lưỡng lự một lát rồi bảo anh chờ. Cô vào trong văn phòng và quay ra sau vài phút. "Tôi cố gọi cho bác sĩ O’Bannon ở trường đại học, nhưng họ không tìm thấy ông ấy. Nếu chưa nói chuyện với ông ấy thì tôi không thể nào tư vấn cho anh được. Mong anh hiểu cho, đậy là chuyện rất nhạy cảm liên quan đến đạo đức nghề nghiệp, Web. Tôi không thể tranh giành bệnh nhân của người khác được."

Đột nhiên Web ngồi xuống, "Không có ngoại lệ nào sao?"

Cô lại ngẫm nghĩ hồi lâu, "Có, trong trường hợp bác sĩ của anh không có mặt và anh thì ở trong trường hợp khủng hoảng."

"Ông ấy không có ở đây và tôi thì, nói có Chúa, cực kỳ khủng hoảng." Web đang hoàn toàn chân thật, vì như thể anh đang quay lại khoảng sân đó, không sao cử động nổi, không thể làm bất kỳ việc gì, vô dụng và bất lực. Nếu cô vẫn từ chối, Web cũng không chắc là anh có đứng lên và ra về được không.

Nhưng cuối cùng cô cũng dẫn anh qua sảnh, vào văn phòng của mình và đóng cửa lại sau lưng hai người. Web nhìn xung quanh. Không thể có sự khác biệt nào lớn hơn giữa văn phòng của Claire Daniels và văn phòng của O’Bannon. Tường ở đây sơn màu xám nhạt thay vì màu trắng toát, không gian ấm cúng với những bức rèm hoa nữ tính thay vì những tấm rèm gấp công nghiệp. Tranh ảnh treo khắp nơi. Hầu hết là ảnh chụp người, có lẽ là gia đình. Những bằng cấp trên tường là bằng chứng cho thành tích học tập ấn tượng của Claire Daniels: bằng tốt nghiệp của hai trường đại học Brown và Columbia, bằng y khoa của trường Stanford. Trên một chiếc bàn là một bình thủy tinh có gắn mẩu nhãn với dòng chữ "Liệu pháp trong một chiếc bình." Trên bàn còn những cây nến chưa đốt và những cây đèn hình xương rồng lắp ở hai góc phòng. Trên giá và rải rác trên sàn nhà là hàng chục con thú nhồi bông. Góc tường có một chiếc ghế bọc da. Và, lạy Chúa tôi, Claire Daniels có một chiếc trường kỷ.

"Cô muốn tôi ngồi ở kia phải không?" Anh chỉ về phía chiếc trường kỷ, cố gắng kiềm chế cảm giác hồi hộp của mình. Đột nhiên anh ước là giá như mình không mang theo súng, vì anh bắt đầu cảm thấy hơi mất kiểm soát.

"Thực ra, nếu anh không phiền, tôi thích chiếc trường kỷ hơn."

Anh thả phịch người xuống ghế, rồi lặng lẽ nhìn cô thay đôi giày đế bằng của mình bằng đôi dép lê vẫn đặt bên cạnh trường kỷ. Khoảnh khắc trông thấy bàn chân trần của cô làm dấy lên trong lòng Web một phản ứng khá bất ngờ. Hoàn toàn không có gì là nhục dục; cảnh đó khiến Web nghĩ đến những mảng da thịt bê bết máu của đồng đội trong sân, những gì còn lại của Đội Charlie. Claire ngồi xuống chiếc trường kỷ, lấy ra một quyển sổ và một cây bút từ ngăn bàn bên cạnh và mở nắp bút. Web thở nhanh từng hơi ngắn để cố gắng bình tĩnh.

"O’Bannon không bao giờ ghi chép trong những buổi điều trị." anh nhận xét.

"Tôi biết," cô nói với một nụ cười gượng gạo, tôi không nghĩ mình có trí nhớ tốt như của ông ấy. Xin lỗi."

"Tôi thậm chí còn không hỏi cô có nằm trong danh sách những bác sĩ hợp đồng được Cục chấp nhận hay không. Tôi biết là O’Bannon thì có."

"Tôi cũng vậy. Và tôi sẽ phải thông báo về buổi điều trị này cho cấp trên của anh. Chính sách chung của Cục là như vậy."

"Nhưng không phải là nội dung của buổi điều trị đó chứ?"

"Không, tất nhiên là không. Chỉ thông báo là chúng ta đã gặp nhau thôi. Ở đây vẫn duy trì những nguyên tắc căn bản về việc bảo mật thông tin giữa bác sĩ và bệnh nhân như bình thường."

"Những nguyên tắc căn bản?"

"Tức là cũng có những điều chỉnh, Web ạ, vì tính chất công việc đặc biệt của anh."

"O’Bannon có giải thích hồi ông ấy đang điều trị cho tôi nhưng tôi nghĩ là tôi cũng chưa thực sự hiểu rõ cho lắm."

"À, tôi sẽ có trách nhiệm phải thông báo cho cấp trên của anh nếu trong buổi điều trị có thông tin nào đó có thể tạo thành mối đe dọa đối với anh hoặc cho người khác."

"Tôi thấy thế cũng thỏa đáng."

"Anh thấy thế thật sao? Hừm, còn theo quan điểm cá nhân tôi thấy nó đòi hỏi người bác sĩ phải đặc biệt thận trọng, bởi vì có những chuyện người này coi là bình thường, người khác lại cho là nguy hiểm. Nên tôi cũng không chắc là chính sách đó có thỏa đáng với anh hay không. Nhưng cũng tiện thể cho anh biết là tôi chưa bao giờ phải dùng đến sự thận trọng đó, mà tôi đã làm việc với rất nhiều người đến từ FBI, DEA và các cơ quan thực thi luật pháp khác trong một thời gian khá dài."

"Còn những gì nữa sẽ được báo cáo lên trên?"

"Chủ yếu là việc sử dụng thuốc và các liệu pháp cụ thể."

"Đúng rồi. Cục giám sát việc này rất chặt chẽ, tôi biết." Web nói.

"Ngay cả những loại thuốc mua không cần đơn của bác sĩ cũng phải được báo cáo cho Cục. Nói chung là nhiều lúc cũng khá khó chịu."

Anh nhìn quanh. "Chỗ của cô thoải mái hơn rất nhiều. Văn phòng của bác sĩ O’Bannon trông cứ như phòng mổ."

"Mỗi người đều có cách làm việc riêng." Cô ngừng lại và chằm chằm nhìn vào thắt lưng của anh.

Web liếc nhìn xuống và thấy chiếc áo khoác của anh đã bị tung khóa để lộ báng khẩu súng ngắn. Anh kéo khóa áo lên, còn Claire thì cúi nhìn quyển sổ.

"Xin lỗi, Web, cũng không phải là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một đặc vụ mang súng. Có điều là nếu không phải ngày nào cũng nhìn…"

"Thì cũng vẫn thấy rất đáng sợ," anh nói hộ ý nghĩ của cô.

Anh nhướng mắt về phía những con thú nhồi bông.

"Những món đồ chơi này để làm gì vậy?"

"Tôi có rất nhiều bệnh nhân là trẻ em" cô nói. Rồi bồ sung: "thật đáng tiếc, lũ thú bông khiến bọn trẻ cảm thấy thoải mái hơn. Mà thú thực là chính tôi cũng thấy thoải mái hơn."

"Thật khó tin là trẻ em cũng cần bác sĩ tâm thần."

"Hầu hết đó là những đứa trẻ gặp các vấn đề rối loạn về ăn uống như thèm ăn vô độ, đứa thì lại biếng ăn. Nguyên nhân chủ yếu liên quan đến quan hệ giữa trẻ và bố mẹ. Vì thế phải điều trị cho cả bọn trẻ và bố mẹ chúng. Nói chung đây không phải là một thế giới dễ dàng cho trẻ em."

"Với người lớn cũng chẳng dễ dàng gì."

Cô nhìn anh chăm chú, Web coi đó là một động thái nhằm đánh giá anh.

"Chắc anh đã phải trải qua nhiều chuyện trong đời."

"Hơn vài người, kém vài người. Cô có định thực hiện bài kiểm tra dấu mực 2 với tôi không vậy?" Anh nói vẻ đùa cợt, nhưng thực ra đó là câu hỏi hoàn toàn nghiêm túc.

"Các nhà tâm lý học mới dùng các bài kiểm tra Rorschach. MMPI, MMCI…Tôi chỉ là một bác sĩ tâm thần xoàng xĩnh."

"Tôi đã phải làm bài kiểm tra MMPI hồi tôi tham gia Đội Giải cứu Con tin."

"Phương pháp Đánh giá Tính cách qua nhiều giai đoạn Minnesota (Minnesota Multiphasic Personality Inventory), tôi biết phương pháp này khá rõ.

"Mục đích của nó là loại bỏ những kẻ tâm thần."

"Xét theo khía cạnh nào đó thì đúng thế thật. Anh có thấy thế không?"

"Nhiều người không qua được. Cô hỏi tôi à, tôi biết thừa mục đích của bài kiểm tra, tôi cứ nói dối từ đầu đến cuối, thế là xong."

Lông mày của Claire hơi nhướng lên và ánh mắt cô lại một lần nữa nhìn về phía khẩu súng của anh. "Thế thì tốt."

"Tôi nghĩ là tôi cũng chưa thực sự hiểu rõ sự khác biệt giữa một nhà tâm lý học và một bác sĩ tâm thần."

"Để trở thành bác sĩ tâm thần phải trải qua kỳ thi MCAT 3. Sau đó học thêm bốn năm ở trường y. Rồi phải có ba năm làm bác sĩ nội trú tại khoa tâm thần của một bệnh viện nào đó. Tôi còn có thêm một năm làm bác sĩ nội trú về tâm thần học hình sự. Từ khi tốt nghiệp đến nay tôi mở phòng khám riêng. Các bác sĩ tâm thần cũng là bác sĩ y khoa nên được phép kê đơn thuốc và chỉ định cách điều trị, còn các nhà tâm lý học thì cơ bản là không được phép."

Web đan hai bàn tay vào nhau rồi lại gỡ ra một cách bứt rứt.

Claire chăm chú nhìn anh rồi nói, "Tại sao chúng ta không bắt đầu bằng cách tôi sẽ kể cho anh nghe về công việc của tôi nhỉ? Sau đó nếu anh thấy thoải mái, chúng ta có thể tiếp tục. Được chứ?"

Web gật đầu đồng ý và Claire dựa hẳn người thoải mái lên những chiếc gối. "Là một bác sĩ tâm thần, tôi phải nắm chắc những khuôn mẫu thông thường trong hành vi của con người, từ đó tôi có thể phân biệt được những hành vi như thế nào thì được coi là lệch chuẩn. Ví dụ điển hình nhất thì chắc chắn là anh cũng đã quá quen thuộc: những kẻ giết người hàng loạt. Trong đại đa số các trường hợp này thì thủ phạm đều bị hành hạ và lạm dụng khi còn bé. Khi còn trẻ những đối tượng này bao giờ cũng thể hiện những hình thức giận dữ và hung bạo, như hành hạ những con vật nhỏ, như là một cách vô thức để trút bỏ sự tàn tệ và đau đớn mà chúng phải chịu đựng sang những sinh linh nhỏ bé hơn mình. Khi lớn hơn, khỏe hơn và liều lĩnh hơn, chúng chuyển qua những con vật lớn hơn, và cuối cùng khi đến tuổi trưởng thành chúng sẽ nhắm đến con người. Đó là một quá trình diễn biến hoàn toàn có thể dự đoán được."

"Ngoài ra tôi còn phải học cách nghe với một cái tai thứ ba. Tôi lắng nghe những gì người khác nói, nhưng tôi cũng tìm kiếm những thông điệp và đầu mối ẩn sâu trong đó. Đằng sau mỗi tuyên bố của con người bao giờ cũng ẩn chứa những thông điệp nhất định. Một bác sĩ tâm thần phải đội nhiều chiếc mũ, nhiều khi là cùng lúc. Vấn đề mấu chốt là lắng nghe, ý tôi là thực sự lắng nghe những gì người khác kể với bạn. bằng lời nói, ngôn ngữ cơ thể, đại loại như vậy."

"OK, vậy cô muốn bắt đầu với tôi như thế nào?"

"Tôi thường yêu cầu bệnh nhân điền vào một bảng câu hỏi, nhưng tôi nghĩ với anh thì tôi sẽ bỏ qua khâu đó. Con người với con người." Cô nói thêm với một nụ cười ấm áp.

Cuối cùng Web cũng cảm thấy ngọn lửa nóng bỏng trong bụng anh dịu đi đôi chút.

"Nhưng trước hết chúng ta hãy nói qua về tiểu sử bản thân anh. Tất cả những thông tin tiêu biểu nhất. Sau đó chúng ta sẽ xem xét tiếp tục như thế nào."

Web thở phù một hơi. "Tháng ba tới tôi sẽ tròn 38 tuổi. Tôi học đại học như bao người khác, rồi chẳng hiểu sao tôi lại thi vào trường luật của Đại học Virginia và cuối cùng cũng tốt nghiệp được. Sau đó tôi làm việc trong văn phòng luật sư cộng đồng tại Alexandria được khoảng sáu tháng gì đó cho đến khi tôi nhận ra rằng tôi không phù hợp với một cuộc sống như vậy. Tôi quyết định nộp đơn vào Cục cùng một người bạn. Chỉ là một phút bốc đồng, để thử xem mình có làm được không. Tôi qua được vòng loại, cậu bạn thì không. Tôi sống sót qua khóa đào tạo ở Học viện và tôi đã làm đặc vụ FBI suốt mười ba năm may mắn vừa rồi. Ngay sau khi tốt nghiệp tôi làm một đặc vụ thông thường, mài răng, luyện kiếm đủ kiểu. Luân chuyển qua nhiều văn phòng địa bàn khắp cả nước. Cách đây khoảng gần tám năm, tôi đăng ký thi tuyển vào HRT. Có nghĩa là Hostage Rescue Team - Đội giải cứu con tin. Nó là một bộ phận của CIRG, Critical Incident Response Group - Tổ phản ứng nhanh trong tình huống khấn cấp, nói chung đây cũng là một bộ phận khá mới mẻ. Quá trình tuyển lựa cực kỳ khắc nghiệt và hơn 90% người đăng ký bị loại. Trước hết họ không cho ngủ, bẻ gẫy về mặt thể xác, rồi bắt đưa ra những quyết định chớp nhoáng liên quan đến vấn đề sống còn. Họ bắt làm việc và hy sinh với cả đội nhưng mỗi người vẫn phải cạnh tranh với nhau rất quyết liệt, vì chỉ cần tụt lại là bị gạt ngay. Thực sự là rất khó xơi. Tôi đã chứng kiến những người từng là đặc nhiệm SEAL của Hải quân, đặc nhiệm của Lục quân, kể cả quân Delta, cũng phải đổ gục như chuối, gào khóc, ngất xỉu, gặp ảo giác, dọa tự tử, dọa giết người, nói chung là làm bất kỳ những gì có thể để những người đang hành hạ họ phải dừng tay. Nhờ một phép màu nào đó, tôi đã vượt qua và có thêm năm tháng đào tạo nữa trong Trường Huấn luyện Đội viên mới, tức là NOTS. Tôi phải giải thích như vậy vì trong Cục có rất nhiều cơ quan viết tắt. Chúng tôi đóng tại Quantico. Lúc này thì tôi là một lính đột kích."

Claire có vẻ bối rối.

"HRT có các đơn vị Xanh và Vàng, mỗi đơn vị có bốn đội. Hai đơn vị được tổ chức giống hệt nhau, có nghĩa là chúng tôi có thể ứng phó với hai địa điểm khủng hoảng cùng một lúc. Trong các đội đó thì một nửa là xạ thủ bắn tỉa, nửa còn lại là đột kích, tức là lực lượng tấn công chủ yếu. Các xạ thủ bắn tỉa thì được huấn luyện tại Trường Bắn tỉa Thủy quân Lục chiến. Nhưng chúng tôi cũng luân phiên hoán đổi, huấn luyện chéo. Ban đầu tôi cũng là một xạ thủ bắn tỉa. Nói chung đội bắn tỉa thì chịu nhiều thiệt thòi hơn. Mặc dù sau khi HRT được cơ cấu lại vào năm 1995 thì tình hình đã sáng sủa hơn nhiều. Nhưng vẫn cứ phải nằm bẹp trong bùn hoặc tuyết hàng tuần liền rình rập mục tiêu, cố gắng phát hiện ra điểm yếu của các đối thủ để rồi có thể giết chúng một cách dễ dàng. Hoặc cũng có thể là sẽ cứu chúng cũng nên, bởi vì trong quá trình theo dõi, có khi lại phát hiện được điều gì đó cho thấy là chúng sẽ không bắn trả trong những tình huống cụ thể. Phải chờ đợi đến khi cơ hội xuất hiện mới bóp cò, mà cũng không biết phát đạn của mình có gây ra đổ vỡ gì sau đó không nữa."

"Anh nói như thể anh đã trải qua tất cả những chuyện như vậy."

"Một trong những nhiệm vụ đầu tiên của tôi chính là vụ Waco."

"Tôi hiểu."

"Hiện tại tôi đang được biên chế trong đội Charlie ở Đơn vị Xanh." Từng được biên chế thì đúng hơn, Web thầm tự chỉnh mình. Làm gì còn Đội Charlie nào nữa.

"Như vậy thì cơ bản anh không còn là đặc vụ FBI nữa."

"Ồ, có chứ, tất cả chúng tôi vẫn là người của FBI mà. Phải có ít nhất ba năm thâm niên trong Cục và những thành tích vượt trội mới được phép xét tuyển vào HRT. Chúng tôi vẫn mang phù hiệu và cấp bậc cũ. Nhưng người của HRT không tiếp xúc rộng với các bộ phận khác. Cơ sở hạ tầng riêng biệt, chỉ thực hiện những nhiệm vụ của HRT. Chúng tôi huấn luyện cùng nhau. Những kỹ năng cơ bản, kiểu như kỹ năng trọng tâm và CQB."

"Cụ thể là những gì."

"Kỹ năng trọng tâm là huấn luyện về sử dụng vũ khí và chiến đấu. CQB có nghĩa là Close Quarter Battle training - huấn luyện kỹ năng cận chiến. Nói chung thì sử dụng súng và CQB là cách nhanh nhất để hạ gục mục tiêu, nên chúng tôi phải tập luyện thường xuyên.

"Nghe có vẻ rất quân sự."

"Đúng vậy. Chúng tôi cũng không khác gì quân đội. Chúng tôi được chia thành các bộ phận sẵn sàng chiến đấu và bộ phận huấn luyện. Nếu đang trực mà có tình huống xảy ra sẽ được huy động. Tất cả những khoảng thời gian chết của các đội viên đang trực chiến sẽ được dành cho việc thực hiện các bài tập đặc biệt, những kỹ năng đặc biệt như leo dây, nhảy từ trực thăng xuống, huấn luyện SEAL - Biển, Không, Trên bộ.(Sea,Air,Land). Ngoài ra còn phải học chiến thuật, tức là cách rình rập và tấn công trong rừng. Thời gian trôi qua cực nhanh, tin tôi đi."

"Tôi biết," Claire nói.

Web chăm chú cúi xuống nhìn đôi giày của mình. Hai người ngồi lặng lẽ một lúc. "Năm chục người đàn ông ở cùng nhau nhiều khi cũng không phải là chuyện tốt." Anh mỉm cười. "Lúc nào chúng tôi cũng tìm cách ganh đua với nhau. Cô có biết loại súng Taser bắn đạn gắn dây điện làm người ta tê liệt không?"

"Có tôi đã nhìn thấy rồi."

"Đấy, bọn tôi có lần tổ chức một cuộc thi xem ai sẽ tỉnh dậy nhanh nhất sau khi bị bắn bằng loại súng này."

"Lạy Chúa," Claire thốt lên.

"Tôi biết, thật điên rồ." Anh nói thêm, "Tôi không thắng. Tôi đổ gục như vừa bị một hậu vệ bóng bầu dục nhà nghề đốn vậy. Đấy, đại loại lả toàn chuyện điên rồ thế đấy. Cạnh tranh khốc liệt." Anh bỗng trở nên nghiêm nghị. "Nhưng chúng tôi làm rất tốt công việc của mình. Mà công việc thì đâu có dễ dàng. Những gì không ai muốn làm thì chúng tôi làm. Phương châm chính thức của chúng tôi là "Cứu mạng người dân!" Và cơ bản chúng tôi vẫn thành công. Chúng tôi phải suy nghĩ và lường trước mọi khả năng, nhưng lúc nào cũng có vô số khả năng sai sót. Và việc chúng tôi thành công hay thất bại nhiều lúc lại phụ thuộc vào một sợi dây xích hoặc một cánh cửa chẳng biết ở đâu ra khi chúng tôi đột nhập vào trong, rồi thì rẽ trái hay rẽ phải, bắn hay không bắn. Mà thời buổi này bọn tội phạm ngày càng quỷ quyệt, lúc nào chúng cũng sẵn sàng bắn tung óc bọn tôi. Ai cũng kêu ca, kiện tụng, các đặc vụ FBI thì rụng như sung. Có lẽ nếu tôi xin ra sau vụ Waco thì cuộc đời tôi đã khác đi rất nhiều."

"Vậy sao anh không xin rút?"

"Vì tôi có rất nhiều kỹ năng đặc biệt mà tôi có thể sử dụng để bảo vệ những người dân vô tội. Để bảo vệ lợi ích của đất nước này khỏi những kẻ muốn phá hoại."

"Nghe có vẻ rất yêu nước. Nhưng người hoài nghi chắc sẽ cười nhạo anh vì ý nghĩ đó đấy."

Web trừng trừng nhìn cô hồi lâu trước khi trả lời. Đã có bao nhiêu vị học giả trên ti vi phải trải qua cảnh bị một khẩu súng săn cưa nòng gí sát mũi trong khi một thằng điên rác rưởi hoặc một tên cướp đang phê thuốc đặt tay trên cò súng, quyết định có nên kết liễu cái mạng của họ hay không? Hay phải chờ đợi giữa một chốn khỉ ho cò gáy nào đó của nước Mỹ, bên trong là một kẻ bệnh hoạn mạo danh Chúa khăng khăng nói rằng hắn tìm thấy trong Kinh thánh những dòng cho phép hắn lạm dụng tình dục những em bé vô tội, và rồi trong một cơn cuồng loạn hắn quyết định chấm dứt những giây phút nổi tiếng trên truyền hình của mình bằng cách cho nổ một quả bom và cướp đi sinh mạng của những đứa trẻ mà hắn đã lạm dụng? Nếu có ai đó nghi ngờ động cơ và phương pháp của chúng tôi, sao họ không tự đi mà làm lấy? Chỉ hai giây là họ đi đời. Họ trông chờ sự hoàn hảo ở những người tốt trong một thế giới mà điều hoàn hảo chẳng bao giờ tồn tại. Và những kẻ xấu thì đã kịp cướp đi mạng sống của hàng nghìn đứa trẻ, vậy mà cô vẫn để nguyên cho chúng có cơ hội thuê luật sư làm um lên chỉ vì cô làm xước móng tay bọn khốn nạn đó khi bắt chúng. Bây giờ thì các quan chức cao cấp trong Cục thường xuyên mắc sai lầm khi ra mệnh lệnh và nhiều người trong số họ không nên được giao công việc họ đang làm vì phải nói thẳng là họ chẳng hề có năng lực. Tôi không tham gia vụ Ruby Rigde 4, nhưng phải nói đó là một thảm họa ngay từ phút đầu tiên và phải chịu trách nhiệm cho cái chết của những người vô tội chính là FBI. Nhưng cơ bản vẫn là những người như tôi, những người nhận lệnh để hành động, phải dựa vào bản năng và kinh nghiệm của mình để sẵn sàng liều mạng cho những gì họ tin là đúng đắn. Vậy mà đổi lại, chúng tôi chỉ nhận được những lời xỉ vả và chê trách. Thế giới của tôi là thế đấy, bác sĩ Daniels ạ. Xin chào mừng cô đã đến với địa ngục trần gian."

Web hít thật sâu, người anh bắt đầu run lên bần bật. Anh nhìn Claire đang sững sờ trước thái độ có phần hơi hung hăng của mình. "Xin lỗi." anh khẽ nói. "Tôi thường bị kích động khi nói đến những vấn đề như thế này."

Claire cũng nói với vẻ hối hận, "Tôi nghĩ chính tôi mới phải xin lỗi anh. Tôi chắc là nhiều khi anh thấy công việc của mình thật là bạc bẽo."

"Quả thật ngay lúc này đây thì tôi thấy đúng là thế."

"Hãy kể cho tôi nghe về gia đình anh đi," cô nói sau vài giây hai người cùng im lặng một cách ngượng ngập.

Web ngồi ngả người lại và vòng hai tay ra sau gáy, anh lại phải áp dụng kỹ thuật thở nhanh để bình tĩnh lại. Sáu mươi tư lần một phút. Web, ạ đó là tất cả những gì mày cần. Sáu mươi tư lần một phút, có khó gì đâu? Anh cúi người về trước. "Được chứ. Không vấn đề gì. Tôi là con một. Tôi sinh ra ở bang Georgia. Chúng tôi chuyển đến Virginia năm tôi lên sáu."

"Chúng tôi ở đây là những ai? Cả anh và bố mẹ anh à?"

Web lắc đầu, "Không, chỉ tôi và mẹ tôi thôi."

"Thế bố anh đâu?"

"Ông ấy không đi cùng. Chính phủ muốn giữ ông ấy lại một thời gian."

"Ông ấy làm việc cho chính phủ à?"

"Nói vậy cũng không sai. Ông ấy ở trong tù."

"Có chuyện gì vậy?"

"Tôi không biết."

"Anh không tò mò muốn biết à?"

"Nếu tôi muốn thì chắc chắn tôi đã biết rồi."

"Thôi được. Vậy là anh đến Virginia. Sau đó thì sao?"

"Mẹ tôi tái hôn."

"Quan hệ của anh với cha dượng thế nào?" Claire không nói gì, rõ ràng là cô chờ đợi anh tiếp tục. Nhưng chờ mãi không thấy anh nói gì thêm, cô bèn lên tiếng, "Hãy cho tôi biết về quan hệ của anh với mẹ."

"Bà ấy đã mất được chín tháng nay rồi, nên chúng tôi chẳng có quan hệ gì hết."

"Nguyên nhân cái chết của bà ấy là gì?" Cô nói thêm, nếu anh không thấy phiền vì tôi hỏi như vậy."

"Chữ B lớn."

Claire tỏ ra không hiểu. "Anh định nói là chữ C 5 lớn à?

"Không, đúng là chữ B 6 lớn."

"Anh nói là anh vào FBI trong một cơn bốc đồng. Anh có nghĩ đằng sau đó còn nguyên nhân nào khác nữa không?"

Web liếc nhìn cô, "Ý cô muốn hỏi là có phải tôi trở thành cớm vì bố đẻ của tôi là một tên tù?"

Claire mỉm cười. "Anh quá biết trò này rồi."

"Tôi không hiểu tại sao tôi còn sống, Claire." Web khẽ nói. quả thật là lẽ ra tôi phải chết cùng cả đội rồi. Điều đó làm tôi phát điên mất. Tôi đâu có muốn làm kẻ duy nhất còn sống sót."

Nụ cười trên môi Claire vụt tắt. "Nghe thực sự nghiêm trọng đây. Chung ta hãy nói về chuyện đó nhé."

Web đan xoắn hai tay vào nhau. Rồi anh đứng dậy và nhìn chăm chú ra ngoài cửa sổ. "Tất cả sẽ hoàn toàn tuyệt mật, đúng không?

"Vâng," Claire nói. "Tuyệt đối."

Anh ngồi xuống. "Tôi vào trong con hẻm. Tôi đang đi cùng với cả đội, chúng tôi đã gần đến điểm tấn công và rồi…và rồi…" Anh bỗng im bặt. "Và rồi tôi, mẹ kiếp, tôi cứng đờ người. Tôi không sao cử động được. Tôi không biết có chuyện quái quỷ gì đã xảy ra nữa. Cả đội của tôi bước vào trong mảnh sân còn tôi cứ đứng trơ ra. Cuối cùng tôi cũng nhúc nhắc được, nhưng dường như hai chân tôi được đổ bằng chì nặng trịch. Và tôi ngã sấp xuống, bởi vì tôi không sao giữ được thăng bằng nữa. Tôi ngã sấp xuống đất. Và rồi..." Anh ngừng lại. Một tay đưa lên bưng mặt, không phải phía mặt bị thương trước kia, bàn tay vò chặt lên mặt, như thể anh muốn ngăn những ý nghĩ chỉ chực trào ra…Và rồi những khẩu súng máy bắt đầu nhả đạn. Và tôi vẫn sống. Tôi sống, còn cả đội của tôi thì không." Cây bút nằm yên trong tay Claire, cô lặng lẽ nhìn anh.

"Được rồi, Web, anh phải nói hết ra."

"Tất cả chỉ có thế thôi. Tôi còn biết nói thêm cái chết tiệt gì được nữa? Tôi đã hoảng sợ. Tôi là một thằng hèn nhát khốn nạn!"

Cô nói rất bình tĩnh và rõ ràng, "Web, tôi biết đây là việc cực kỳ khó khăn, nhưng tôi muốn anh nói lại tất cả những chi tiết chính xác nhất dẫn đến việc anh bị 'đông cứng', như anh nói đấy. Càng chính xác càng tốt. Có thể sẽ rất quan trọng."

Web thuật lại cho cô nghe tất cả những chi tiết; bắt đầu từ khoảnh khắc cửa chiếc Chevy Suburban bật mở cho đến lúc anh bị cứng đờ người, lúc anh nằm yên nhìn đồng đội của mình chết. Khi kể lại xong, Web hoàn toàn chết lặng, tê tái, như thể anh đã vắt kiệt cả linh hồn mình cho câu chuyện thương tâm đó.

"Chắc chắn anh đã cảm thấy như hoàn toàn tê liệt," cô nói. Tôi đang tự hỏi không biết anh có cảm thấy triệu chứng ban đầu nào không trước khi nó khống chế anh hoàn toàn. Biểu hiện nào đó giống như thay đổi nhịp tim đột ngột, thở gấp, cảm giác hốt hoảng, toát mồ hôi lạnh, miệng khô đắng?"

Web suy nghĩ về những gợi ý của Claire trong lúc anh điểm lại trong đầu tất cả những động thái mà anh đã trải qua. Anh đã định lắc đầu để trả lời là không, nhưng rồi anh lại nói, "Có một thằng bé trong con hẻm." Anh không định tiết lộ cho Claire Daniels biết về tầm quan trọng của Kevin Westbrook trong cuộc điều tra, tuy nhiên vẫn có những điều mà anh có thể nói với cô. "Khi chúng tôi đi qua chỗ thằng bé, nó lầm bầm gì đó. Điều gì đó rất kỳ quặc. Tôi nhớ là nghe giọng nó như một ông già độc địa. Nhìn nó chắc cô cũng thấy là cuộc sống của nó không thể nói là ngọt ngào."

"Anh không nhớ là thằng bé nói gì à?"

Web lắc đầu. "Lúc này tôi hoàn toàn chẳng nhớ gì cả, nhưng chắc chắn là điều gì đó rất kỳ quặc."

"Nhưng điều mà nó nói đã khiến anh có cảm giác gì đó, một cảm giác vượt quá sự thương hại và thông cảm bình thường?"

"Nghe này, bác sĩ Daniels..."

"Xin cứ gọi tôi là Claire."

"OK, Claire, tôi sẽ không cố làm gì để tỏ ra rằng tôi là một vị thánh. Với công việc của mình, tôi thường xuyên phải chứng kiến những điều khủng khiếp nhất trên đời. Tôi cố gắng không nghĩ gì về tất cả những chuyện khác, kiểu như số phận của bọn trẻ."

"Hình như anh nghĩ rằng làm như thế sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến công việc của mình?"

Web liếc nhìn cô. "Cô nghĩ đó có thể là điều đã xảy ra với tôi sao? Tôi nhìn thằng bé và nó tác động đến điều gì đó trong đầu?" "Rất có thể, Web ạ. Người ta gọi đó là shell-shock 7, hội chứng căng thẳng hậu tổn thương với các triệu chứng như tê liệt toàn thân và một loạt những rối loạn chức năng vận động khác. Nó xuất hiện thường xuyên hơn người ta tưởng. Đây là triệu chứng thần kinh điển hình của những người tham gia chiến đấu."

"Nhưng lúc đó đã có chuyện gì đâu. Thậm chí còn chưa có phát đạn nào."

"Anh đã làm công việc này nhiều năm rồi, Web ạ; tất cả đều có thể đã tích tụ trong người anh và hậu quả của sự tích tụ đó sẽ bộc phát ra ngoài bất kỳ lúc nào, kể cả những thời điểm quan trọng nhất. Anh không phải người đầu tiên tham gia chiến đấu trong môi trường nguy hiểm và phải chịu loại phản ứng đó."

"Hừ, đó là lần đầu tiên nó xảy ra với tôi," Web cáu kỉnh nói. "Cả đội của tôi cũng đều từng trải qua tất cả những gì kinh khủng nhất, thế mà có ai bị sao đâu."

"Mặc dù đây là lần đầu tiên nó xảy ra với anh, Web, anh phải hiểu là mỗi chúng ta đều khác nhau. Anh không thể so sánh bản thân mình với bất kỳ ai khác. Như thế không công bằng với chính anh."

Anh chỉ thẳng một ngón tay vào mặt cô. "Để tôi cho cô biết thế nào là công bằng. Nếu công bằng thì đêm đó tôi phải hành động khác đi chứ. Lẽ ra tôi phải làm được điều gì đó, nhìn thấy gì đó để có thể báo động cho đồng đội của mình, và lẽ ra họ vẫn còn sống, tôi sẽ không còn phải ngồi đây nói chuyện với cô về việc tại sao họ lại chết."

"Tôi hiểu là anh đang tức giận và cuộc sống không phải lúc nào cũng công bằng. Rõ ràng là anh đã gặp hàng trăm ví dụ chứng minh cho thực tế đó. Vấn đề ở đây là anh phải làm thế nào để chấp nhận chuyện đã xảy ra rồi."

"Làm thế quái nào mà cô có thể chấp nhận một chuyện khủng khiếp như vậy? Không thể nào tệ hơn thế được nữa."

"Tôi biết là mọi chuyện có vẻ vô vọng, nhưng sẽ còn tệ hơn nếu anh không thể vượt qua những vấn đề của mình và tiếp tục sống."

"Sống ư? Ồ vâng, đúng rồi, thế ra tôi vẫn còn phải sống nốt phần đời còn lại cơ đấy. Cô có muốn đổi cho tôi không? Đảm bảo là cô sẽ có một món hời đấy."

"Thế anh có muốn quay lại HRT không?" Cô hỏi không úp mở.

"Có", anh bật ra ngay lập tức.

"Anh chắc chứ?"

"Hoàn toàn chắc."

"Nếu vậy đó cũng là một mục tiêu để chúng ta phấn đấu."

Web lần một tay lên hông và dừng lại khi chạm vào báng súng. "Cô thực sự nghĩ là có thể ư? Ý tôi là ở HRT nếu cô không mạnh mẽ cả về thể chất và tinh thần thì, chậc, coi như cô đã bị bật ra." Bật ra khỏi nơi duy nhất mình thấy thực sự phù hợp, anh thầm nghĩ.

"Chúng ta có thể cố, Web ạ, đó là tất cả những gì chúng ta có thể làm. Nhưng tôi cũng khá giỏi trong lĩnh vực của mình, tôi không tự tin quá đâu. Và tôi hứa là tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để giúp anh. Chỉ cần có sự hợp tác của anh."

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, "Thì cô đã có nó rồi đấy thôi."

"Có điều gì đặc biệt gây khó khăn cho cuộc sống của anh trong lúc này không? Một điều gì đó cực kỳ căng thẳng hơn mức bình thường ấy?"

"Cũng không có gì."

"Anh vừa nói là mẹ anh mới mất."

"Vâng."

"Anh hãy kể về mối quan hệ của hai mẹ con anh đi."

"Tôi sẵn sàng làm tất cả cho bà ấy."

"Vậy có nghĩa là anh rất gần gũi với mẹ?"

Web ngập ngừng lâu đến nỗi cuối cùng Claire phải lên tiếng, "Web, lúc này đây điều quan trọng là anh phải nói thật."

"Bà ấy cũng có những vấn đề của mình. Nghiện rượu chẳng hạn. Hơn nữa bà ấy căm ghét công việc của tôi."

Ánh mắt của Claire lại dừng lại chỗ khẩu súng bên hông Web. "Bà mẹ nào chắc cũng vậy thôi. Công việc của anh nguy hiểm thế cơ mà." Cô liếc nhìn lên mặt anh rồi lại cúi mặt xuống. Mặc dù vậy Web vẫn kịp nhận ra.

"Có thể," anh bình thản trả lời, rồi quay phía mặt không bị thương về phía cô; đó là một hành động anh đã làm quá thường xuyên nên nhiều khi chính anh cũng không nhận ra là mình đang làm như vậy.

"Tôi tò mò chút. Anh thừa kế những gì của mẹ anh? Bà ấy có để lại cho anh cái gì mà anh thấy có ý nghĩa không?"

"Bà ấy để lại cho tôi ngôi nhà. Ý tôi là bà ấy cũng không ghi rõ là để lại nó cho tôi, vì bà ấy không có di chúc. Theo luật thì nó nghiễm nhiên thuộc về tôi."

"Anh có định sống ở đó không?"

"Không bao giờ!"

Claire giật mình vì giọng anh hơi gay gắt.

Anh nói nhanh, nhưng với giọng đã bình tĩnh hơn, "Ý tôi là, tôi có nhà riêng rồi. Tôi không cần nhà bà ấy làm gì."

"Tôi hiểu." Claire ghi chép gì đó rồi nhanh chóng chuyển chủ đề.

"Không biết anh đã lập gia đình bao giờ chưa?"

Web lắc đầu. "À, chưa, ít nhất thì theo những quan niệm thông thường về hôn nhân."

"Ý anh là gì?"

"Những người khác trong đội của tôi đều có gia đình. Qua họ, tôi có cảm giác mình có rất nhiều vợ và con."

"Như vậy là anh rất thân với đồng đội của mình?"

"Trong nghề của chúng tôi, ai cũng phải thân nhau hết. Càng thân thiết và hiểu nhau, càng phối hợp làm việc tốt hơn, và về lâu dài đó là vấn đề sống còn. Hơn nữa, bản thân họ cũng là những con người rất tốt. Tôi thích ở bên họ." Nói đến đây bỗng nhiên ngọn lửa trong lòng anh lại bùng lên. Web đứng bật dậy và quay người bước ra cửa.

"Anh đi đâu vậy?" Claire sững sờ gọi với theo. "Chúng ta chỉ vừa mới vừa bắt đầu. Còn rất nhiều chuyện phải giải quyết nữa mà."

Web hơi khựng lại trước cửa. "Hôm nay tôi nói thế là quá đủ rồi. Anh bước ra và đóng cửa lại, Claire không bước ra theo. Cô đặt giấy bút xuống và lặng lẽ nhìn bóng anh vừa khuất.

Chú thích

1. Aryan được cho là chủng tộc ưu tú nhất trên thế giới, đây là quan niệm mà Hitler đã sử dụng để kích động nước Đức trong Chiến tranh thế giới thứ hai.

2. Hay còn gọi là Kiểm tra Rorschach: Một hình thức kiềm tra tâm lý và trạng thái tâm thần dựa trên sự diễn giải các dấu mực tiêu chuẩn của người bệnh.

3. Medical College Admission Test.

4. Năm 1992, FBI bao vây nhà của một người tên là Randy Weaver ở Ruby Ridge trong 11 ngày liền vì anh ta không chấp hành giấy triệu tập của tòa án. Cuối cùng lúc lượng FBI quyết định tấn công vào trong, giao tranh đã xảy ra làm ba người thiệt mạng trong đó có một đặc vụ FBI.

5. Cancer (Ung thư).

6. Booze (Nghiện rượu).

7. Sốc bom đạn - chứng bệnh thần kinh thường xảy ra với những người lính đã chiến đấu trong thời gian dài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.