Tên Em Là Bệnh Của Anh!

Chương 12



Hội trưởng Uông của hiệp hội dân tộc vốn là Giám đốc viện bảo tàng tỉnh về hưu. Sau khi về hưu, ông ta cảm thấy loại chuyện như khảo cổ chỉ có thể dựa vào vận may vì ở đây không phải Bắc Kinh hay Tây An, những nơi cứ đào bất cứ chỗ nào cũng có thể tìm thấy ngự phẩm thuộc một đời hoàng đế triều đại nào đó đã từng sử dụng. Nếu đã như thế, tại sao không bỏ thời gian vào những thứ nhìn thấy được sờ thấy được? Nghĩ vậy, ông liền một lòng nghiên cứu văn hóa dân tộc, kéo cả một loạt lãnh đạo tỉnh đã về hưu vào hiệp hội, như vậy vấn đề kinh phí cũng đã được giải quyết, hiệp hội văn hóa trở thành một trong số rất ít hiệp hội dân gian có kinh phí ủng hộ từ tỉnh. Mấy năm nay hoạt động của hiệp hội càng ngày càng nhiều, danh tiếng cũng càng ngày càng vang xa, còn thiết lập phân hội tại các thành phố trong tỉnh.

Mới đầu lúc tiếp nhận chuyên mục văn hóa dân tộc Hoài Nguyệt còn chưa có bao nhiêu kiến thức về mảng dân tộc này, nhưng cô vốn chính là một người làm việc nghiêm túc, càng không muốn bị người khác nói xấu sau lưng là dựa vào quan hệ bên nhà chồng mà ngồi vào vị trí này. Vì vậy cô không cam lòng chỉ tìm kiếm tin tức suông trên Google mà đã rất nhiều lần đến thẳng hiệp hội dân tộc.

Trong hiệp hội có rất nhiều chuyên gia, chỉ cần nói chuyện với bất cứ người nào cũng đủ khiến cô mất một khoảng thời gian để “tiêu hóa”. Sau nhiều lần cô đến, mấy ông già bà già ở đó cũng thích cô gái xinh đẹp dịu dàng này. Vì trong hiệp hội có rất ít thanh niên, cực ít người sẵn sàng nghe họ nói chuyện, dần dần họ đều coi cô như người nhà. Đôi lúc Hoài Nguyệt cũng mang Đậu Đậu đến tham gia một số hoạt động nhỏ do họ tổ chức và tự nhiên Đậu Đậu cũng trở thành tiểu bảo bối của mọi người.

Bởi vì tỉnh cần đầu tư vào lĩnh vực văn hóa nên tết Đoan Ngọ lần này hiệp hội dân tộc cũng phải kiếm một miếng bánh, họ định tổ chức một cuộc thi đấu thuyền rồng toàn tỉnh, địa điểm được chọn tại huyện Ngô Giang, cách nội thành 40 phút lái xe.

Huyện lỵ Ngô Giang từng là một trấn cổ phồn hoa đời Minh, sau khi được chỉnh đốn những năm gần đây ngành du lịch Ngô Giang phát triển rất tốt. Trấn cổ có phong tục gói bánh chưng, đua thuyền rồng, nhà nhà treo lá ngải trước cửa vào dịp Đoan Ngọ, vô cùng náo nhiệt. Huyện Ngô Giang có sông Ngô, sông rộng sóng yên, từ xưa đã là một địa điểm tốt để thi đấu thuyền rồng.

Trọng điểm của mục văn hóa dân tộc kỳ tới là huyện Ngô Giang và thi đấu thuyền rồng. Lần trước Hội trưởng Uông mang túi thơm tới cho Hoài Nguyệt chính là để nhân tiện thương lượng việc này với cô, Hoài Nguyệt đã xin chỉ thị của phó tổng biên tập Lưu và được phó tổng biên tập Lưu tán thành.

Hoài Nguyệt gọi điện thoại cho Lỗ Phong nói mình muốn mang Đậu Đậu đến huyện Ngô Giang, "Chỉ một ngày thôi, buổi chiều vừa kết thúc đua thuyền tôi sẽ lập tức đưa con về, được không?"

"Hai mẹ con đi kiểu gì? Có cần anh lái xe đưa đi không?" Lỗ Phong hỏi.

"Tôi đi xe cùng hiệp hội dân tộc, chỉ cần giáo sư Tần cho Đậu Đậu ăn sáng sớm một chút thôi. Đại khái là 6 rưỡi tôi tới đón nó, 7 giờ ô tô sẽ xuất phát".

"Sớm quá, sợ là Đậu Đậu không dậy được. Thôi để anh đưa đi, đằng nào anh cũng không có việc gì". Lỗ Phong vẫn kiên quyết. Ba ngày nghỉ Đoan Ngọ còn đang không biết làm gì, đột nhiên nhớ lại lúc Hoài Nguyệt còn ở nhà trước kia, trên cửa cắm lá ngải, buổi sáng cũng nhất định ăn bánh chưng. Bây giờ cô ấy không ở nhà nữa, hình như không có ai nhớ đến việc này.

"Buổi tối hôm trước đó anh cho nó đi ngủ sớm một chút là được mà. Hoặc đưa nó đến chỗ tôi từ tối hôm trước luôn?" Hoài Nguyệt cảm thấy hơi phiền phức, gần đây thái độ của Lỗ Phong tốt đến mức không bình thường, mỗi lần đưa Đậu Đậu đến chỗ cô đều phải nói chuyện với cô hồi lâu, hỏi cô ăn ngon không, ngủ ngon không. Khi đến căn nhà liền kề đón Đậu Đậu về thành phố cũng nhất định đón cả cô đi cùng, làm cô đã mấy lần định nhắc nhở hắn rằng hai người bọn họ đã li hôn rồi.

"Tốt tốt tốt, anh để cho nó đi ngủ sớm một chút". Lỗ Phong cười khổ nhượng bộ, "Em cũng phải đi ngủ sớm một chút".

Hoài Nguyệt bất giác khinh thường.

Gác điện thoại, cô bắt đầu đọc bản thảo với tâm tình vui vẻ. Đoan Ngọ là một ngày tết lớn, hiệp hội dân tộc đã gửi đến không ít bài viết, sau này lại có ảnh chụp thi đấu thuyền rồng, nội dung kỳ này nhất định sẽ rất phong phú. Còn ảnh chụp thì Hội trưởng Uông nói có rất nhiều chuyên gia chụp ảnh rồi, hiệp hội có, chính quyền huyện Ngô Giang cũng có, chỉ sợ đến lúc đó cô không có sức mà chọn lựa thôi. Thương Hoài Nguyệt nghĩ thầm, lần này không khác gì mang Đậu Đậu đi du lịch, con trai mình nhất định sẽ vui vẻ lắm đây.

Gần hết giờ làm, điện thoại của Trần Thụy Dương lại gọi đến: "Hoài Nguyệt, tôi vừa trao đổi với Hội trưởng Uông. Ngày kia đi dự đua thuyền rồng, ô tô của họ hơi đông người vì thế cô sẽ đi cùng xe với tôi, 7 giờ tôi tới đón cô. Cho tôi địa chỉ để tôi tới đón".

Hoài Nguyệt chần chừ một chút, "Giám đốc Trần, hay là để tôi tự đi, tôi còn muốn mang Đậu Đậu đi cùng nữa".

"Không thành vấn đề, ngày tết mà, đương nhiên phải mang con theo chứ". Trần Thụy Dương cười nói: "Tiền làm thêm giờ của Đậu Đậu tôi sẽ trả".

Hoài Nguyệt cũng cười, vị giám đốc này nhìn thì phóng khoáng nhưng thực ra lại rất tỉ mỉ, nói chuyện bao giờ cũng để người khác có đường lui, mới đến đây một thời gian ngắn nhưng mọi người ở đây đều đánh giá về anh ta rất tốt. Nghĩ rằng như vậy sẽ có thể để Đậu Đậu ngủ thêm nửa tiếng nên cô cũng không còn khách sáo với anh ta nữa, cô nói với anh ta địa chỉ nhà mình và nhà bà nội Đậu Đậu.

Trần Thụy Dương nói: "Chúng ta đi để chơi là chính nên không cần đi sớm như vậy, nếu Đậu Đậu không dậy được thì đi muộn một chút cũng không sao, không nhất định phải đến trước giờ khai mạc đâu".

Hoài Nguyệt nói: "Giám đốc Trần, anh đúng là một lãnh đạo tốt. Có điều anh phải ngồi ở khu khách quý, có nhiều lãnh đạo cùng tới như vậy anh đến muộn sẽ không tốt đâu".

Trần Thụy Dương cười nói: "Đây không phải hoạt động tổ chức trong hội trường, khu ghế VIP rộng lắm, có đến muộn cũng không ai nhìn thấy".

Hoài Nguyệt đặt điện thoại xuống, thấy Tư Tư quay đầu lại nhìn mình như đang nghĩ ngợi gì liền hỏi: "Sao thế? Bảo chị đi thì chị không chịu, bây giờ lại muốn đi rồi à?"

Tư Tư cân nhắc một lúc rồi mới mở miệng nói: "Hoài Nguyệt, nghe nói giám đốc Trần còn chưa có bạn gái".

Thương Hoài Nguyệt lập tức hiểu ý Tư Tư, cô khó xử nói: "Tư Tư, chị đừng hại em, nếu mất công việc này thì em không cách nào nuôi Đậu Đậu được".

Tư Tư cả giận nói: "Chẳng lẽ thằng khốn Lỗ Phong kia lại còn bắt em trả tiền nuôi con à?"

Hoài Nguyệt nói: "Không phải thế, có điều người phụ nữ đó cũng có con rồi, sau này chưa chắc Đậu Đậu đã trông chờ được gì ở anh ta, dù thế nào em cũng phải dự tính đến tình huống xấu nhất".

Tư Tư thở dài nói: "Cho nên người ta mới nói thà có mẹ ăn xin còn hơn có bố làm quan, đúng là không sai chút nào. Đậu Đậu có một người mẹ như em thì cũng không thể nói là không may được". Cô cảm khái, quên luôn cả đề tài lá cải vừa rồi.

Hội trưởng Uông và Cơ Trọng Minh là bạn chơi với nhau từ nhỏ, sau đó mặc dù một người học hội họa, một người nghiên cứu khảo cổ nhưng mấy chục năm qua hai nhà vẫn qua lại rất mật thiết.

Con trai Hội trưởng Uông đã định cư ở nước ngoài từ lâu, hai vợ chồng già không muốn rời xa quê quán, hàng năm chỉ đi thăm cháu trai cháu gái một lần còn lại toàn bộ thời gian đều ở trong nước. Sau khi mẹ Cơ Quân Đào qua đời, Cơ Trọng Minh lại thoắt ẩn thoắt hiện, Hội trưởng Uông và hai anh em Cơ Quân Đào, Cơ Quân Dã dù sao cũng cách nhau một thế hệ nên trừ ngày lễ ngày tết thì cũng rất ít khi gặp mặt. Trước đó vài ngày, Hội trưởng Uông nghe nói phòng triển lãm Tố sẽ tổ chức một cuộc triển lãm tranh của cha con nhà họ Cơ, nhớ ra đã lâu lắm không liên lạc với hai đưa con ông bạn già nên liền gọi điện thoại mời hai anh em đi xem thi đấu thuyền rồng.

Cơ Quân Dã đặt điện thoại xuống, khuôn mặt tỏ vẻ khó xử. Nói thật, cô không phải trẻ con nên thật sự không hứng thú gì với việc đi xem thuyền rồng, chắc chắn đến nơi thì bên bờ sông đã kín người hết chỗ, tâm tình có thoải mái cũng sẽ không còn thấy vui vẻ nữa. Có điều không mấy khi bác Uông gọi điện thoại mời, nếu mình từ chối cũng không tốt. Người đã có tuổi cũng không khác em bé là mấy, mình phải nịnh, phải dỗ, nếu không người ta sẽ không thoải mái, biết đâu lại sinh ra tâm bệnh, vậy thì tội lỗi của mình sẽ lớn lắm.

Vì vậy cô tìm A Thích thương lượng, "Hay là hai chúng ta đi cho phải phép, chắc chắn anh trai em không muốn đi, nhiều người như vậy, bảo anh ấy đi không phải làm anh ấy khó chịu sao?"

A Thích suy nghĩ một chút rồi nói: "Phải để anh ấy đi, cứ yên tĩnh mãi cũng không phải chuyện tốt đối với thể xác và tinh thần anh ấy. Anh thấy anh ấy rất thích Đậu Đậu, nếu như Đậu Đậu muốn xem thì nói không chừng anh ấy cũng có thể gắng gượng đi một chuyến".

Cơ Quân Dã không tin, nói: "Chưa tới mức đó chứ? Nếu là em đi thì em cũng muốn cho Đậu Đậu đi theo, được nghỉ ba ngày cũng không có việc gì làm".

"Chưa từng thấy bà chủ nào rảnh rỗi như em cả, không phải phòng triển lãm vẫn mở cửa sao?" A Thích cười nói.

"Anh trai em mới thực sự là ông chủ, vậy mà có bao giờ hỏi đến câu nào đâu", Cơ Quân Dã cũng cười nói, "Nhà họ Cơ có sống nhờ vào phòng triển lãm này đâu, hơn nữa bán tranh cũng không phải hò hét bận rộn suốt ngày như bán rau".

A Thích nói: "Quân Đào đã thay đổi rất nhiều, anh phải cho anh ấy thời gian. Anh ấy rất có thiện cảm với tiểu thư Thương, lần trước lúc tiểu thư Thương bị Leshy làm cho sợ quá chạy mất anh đã thấy anh ấy đứng cười nhìn cô ấy, đây là chuyện chưa từng xảy ra bao giờ".

"Hoài Nguyệt?" Cơ Quân Dã giật mình hỏi, "Anh trai em thích cô ấy à?"

"Có thể còn không phải là thích nhưng chắc chắn là không bài xích, hai mẹ con đang làm anh ấy thay đổi, anh có thể thấy điều đó. Cho nên, Tiểu Dã à, em cố gắng tìm cơ hội để Quân Đào tiếp xúc với họ nhiều một chút, việc này cực kì có lợi cho quá trình bình phục bệnh tình của anh ấy".

Cơ Quân Dã từ chối cho ý kiến. Hoài Nguyệt và anh mình? Không phải chứ?

Theo cô được biết thì hai người này cũng chưa nói với nhau được mấy câu, anh trai mình còn chưa nhìn người ta mấy lần. Chính mình còn phải nhắc nhở anh ấy vì cái thái độ lạnh như băng đó, một người không bao giờ động lòng với phụ nữ như anh ấy làm sao có thể thoáng cái đã thích Hoài Nguyệt được? Mặc dù ngoại hình Hoài Nguyệt rất đẹp, tính cách cũng dịu dàng tốt bụng, nhưng trước kia trong cuộc sống của anh trai mình cũng đã từng xuất hiện quá nhiều người như vậy...

Bác sĩ tâm lý lúc nào cũng thích chuyện bé xé ra to, Cơ Quân Dã kết luận, cô quyết định ngày mai phải thăm dò anh trai một chút mới được.

Hôm sau, Cơ Quân Dã đến căn nhà liền kề từ sớm, Cơ Quân Đào đang đi từ quán mì về nhà nhìn thấy cô liền hỏi với vẻ kì lạ: "Em đến sớm thế làm gì? Không phải em thích ngủ nướng lắm à?"

Cơ Quân Dã kéo tay anh ta, nói: "Ngày mai là tết Đoan Ngọ, em đến tìm Hoài Nguyệt để hỏi xem cô ấy định làm gì. Không phải cô ấy rất thích cho Đậu Đậu ăn tết sao, chúng ta cùng ăn tết với cô ấy".

Cơ Quân Đào nhìn thoáng qua vườn hoa nhà bên cạnh, hầu như cuối tuần nào Hoài Nguyệt cũng ở đây, vừa đến đã bắt đầu nhổ cỏ tưới nước cho vườn hoa. Trời đã nóng rồi, đất vườn sẽ mất nước rất nhanh, không biết cô ấy có đến đây ở luôn để chăm sóc đám rau dưa này hay không. "Người ta chăm sóc một đứa con đã đủ bận rộn rồi, em còn muốn đến quấy rầy người ta nữa à? Bao giờ thì em mới lớn được?" Dù là trách móc nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa ý cười.

Cơ Quân Dã âm thầm chú ý quan sát vẻ mặt anh ta, trong lòng cảm thấy rất ngạc nhiên.

"Ngày mai hiệp hội dân tộc của bác Uông tổ chức thi đấu thuyền rồng tại huyện Ngô Giang, bác ấy gọi điện thoại mời chúng ta đến dự. Huyện Ngô Giang làm công tác bảo vệ môi trường rất tốt, sông núi hầu như vẫn còn nguyên vẹn. Em nghĩ không thể không nể mặt bác ấy được nên quyết định đến bảo Hoài Nguyệt dẫn Đậu Đậu đi chơi một ngày, lần trước anh em mình đã ăn cơm ở nhà người ta, lần này phải có qua có lại mới được".

Thấy hồi lâu Cơ Quân Đào không lên tiếng, Cơ Quân Dã đành phải nói tiếp: "Biết anh ghét nhất là những chỗ đông người nên em đã bảo A Thích lái xe tới đón rồi, 4 người đi là vừa đẹp. Lát nữa em đi nói với Hoài Nguyệt".

Cơ Quân Đào vừa đi lên phòng vẽ trên tầng vừa nói: "Để anh lái xe, xe anh ngồi 5 người cũng không thành vấn đề. Đậu Đậu thì ngồi mất bao nhiêu chỗ chứ. Đã lâu anh không đến Ngô Giang, mấy hôm trước anh lôi một bức tranh vẽ dở ra, đang muốn vẽ thêm vài nét bút nữa".

Cơ Quân Dã vui vẻ nói: "Vậy thì tốt quá, chúng ta ở luôn một buổi tối ở đó đi. Buổi tối ngồi hóng gió sông, ăn cá sông tươi, thêm ít rượu Thổ Thiêu nữa thì còn gì bằng".

Nhìn vẻ chờ mong của em gái, Cơ Quân Đào không nhịn được cười nói: "Nếu em định qua đêm ở đó thật thì phải thông báo cho mọi người để chuẩn bị trước, nếu không đến lúc đó cái gì cũng phải tạm thời đi mua thì phiền phức lắm".

Cơ Quân Dã nghĩ bụng, thông báo cho mọi người? Trừ Hoài Nguyệt thì còn phải thông báo cho ai nữa chứ? Đây vẫn là anh trai mình sao, sao hôm nay lại dễ nói chuyện thế? Chẳng lẽ A Thích nói đúng thật? Anh ấy đi là vì Đậu Đậu hay là vì Hoài Nguyệt? Hay là tâm bệnh của anh ấy đã thật sự biến mất hoàn toàn, bắt đầu hướng tới cuộc sống xã giao bình thường rồi?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.