Tên Em Là Bệnh Của Anh!

Chương 2



Cửa mở ra một nửa, một người đàn ông dáng người cao to xuất hiện. Khuôn mặt gầy gò, trắng xanh, ánh mắt lạnh như băng, "Hai người tìm ai?" Anh ta lạnh lùng hỏi, giọng nói nghe có vẻ khó chịu, lông mày cau lại.

Nụ cười của Hoài Nguyệt bị sự lạnh lùng phát ra xung quanh người anh ta làm đông cứng, cô vô thức nhìn về phía sau anh ta.

Bên trong tối om, hiển nhiên đã buông rèm cửa sổ rất dày. Người đàn ông này đứng trong một khoảng tối, không muốn bước ra một bước, dường như chuẩn bị đóng cửa lại bất cứ lúc nào.

Hoài Nguyệt không phải loại người có thể nhanh chóng thân cận với người khác. Sau khi li hôn lại, cô càng nhát gan hơn rất nhiều, chỉ cần ánh mắt người khác hơi sắc bén một chút trong lòng cô đã cảm thấy hồi hộp. Cô từng cảm thán với Đặng Duyên Duyên, li hôn rồi mới biết cái lợi lớn nhất của kết hôn là làm người ta có thêm sức mạnh, bởi vì bất kể như thế nào thì cũng luôn có đường lui là ông xã mình. Bây giờ không còn đường lui, lần nào cũng là tử chiến đến cùng, có lúc sợ hãi đến mức run rẩy.

Giống như bây giờ, người đàn ông đối diện âm trầm nhìn mình, làm cô chỉ muốn xoay người chạy mất.

"Cháu chào chú, mẹ con cháu là hàng xóm của chú, hôm nay đến thăm chú và tặng quà cho chú". Đậu Đậu đứng ở ngoài cửa đưa chiếc túi nhựa đựng đầy đậu vào tay người đàn ông rồi ngẩng đầu cười tít mắt nhìn anh ta. "Cô giáo nói hàng xóm phải đoàn kết hữu nghị giúp đỡ lẫn nhau. Chú, cháu bóc đậu giúp chú được không? Chỗ đậu này là cháu với mẹ vừa hái trong vườn, tươi ngon lắm".

Bạn nhỏ Lỗ Đậu Đậu là học sinh được cô giáo yêu nhất ở nhà trẻ, vừa ngoan ngoãn vừa xinh đẹp. Mỗi lần có hoạt động chụp ảnh tập thể là Đậu Đậu luôn được xếp ở vị trí chính giữa hàng thứ nhất, ngoại hình còn thu hút ánh mắt người khác hơn cả những cô bé xinh nhất trong lớp.

Một em bé xinh xắn như ngọc không ngừng mỉm cười nhìn mình, còn nhất định phải nhét quà vào trong tay mình, Cơ Quân Đào không thể tiếp tục lạnh mặt nữa. Anh ta nhìn nhìn túi đậu trong tay mình, ánh mắt nghi hoặc chuyển từ người cậu bé sang người phụ nữ đối diện.

Hoài Nguyệt vội kéo tay con trai lui lại một bước, chỉ chỉ vườn hoa nhà mình nói: "Chúng tôi ở ngay nhà bên cạnh, vì bài tập về nhà của con trai tôi nên hai mẹ con mới mạo muội đến quấy rầy anh. Cô giáo mầm non yêu cầu mỗi bạn nhỏ về nhà phải tới thăm một nhà hàng xóm, hơn nữa còn phải tặng một món quà có ý nghĩa. Chỗ đậu này là Đậu Đậu và tôi cùng trồng, là tấm lòng của cháu, hi vọng anh có thể nhận lấy".

Hoài Nguyệt nói liền một hơi, gương mặt hơi đỏ.

Người ở chỗ này không phải có tiền thì chính là có quyền, xách một túi đậu nhỏ đến tặng quà chắc cũng chỉ có hai mẹ con cô. Huống hồ lại còn gõ cửa mãi bắt người ta phải ra mở cửa, mặc dù là 4 giờ chiều nhưng ai biết người ta có bị quấy rầy hay không. Trước kia lúc mình và Lỗ Phong như keo như sơn cũng ghét nhất là bị những người không biết điều tới quấy rầy.

Người đàn ông trước mặt này rõ ràng là đã rất tức giận. Thương Hoài Nguyệt bất an giải thích: "Trẻ con nghe lời cô giáo nhất, từ hôm qua cháu đã nhất định muốn hoàn thành bài tập này, vì hai nhà bên cạnh không có người ở cho nên mới quấy rầy anh, rất xin lỗi".

Cơ Quân Đào nhìn người mẹ với vẻ mặt xin lỗi và cậu con trai với vẻ mặt chờ đợi. Anh ta có thể thấy người mẹ trẻ tuổi này hơi căng thẳng, có thể là bị thái độ của mình vừa rồi làm sợ, bàn tay cầm tay con trai rất chặt. Anh ta hơi dịu sắc mặt, mở rộng cửa ra nói với hai mẹ con này: "Mời vào!"

Hoài Nguyệt không ngờ anh ta đột nhiên thay đổi thái độ, nên cảm thấy chần chừ.

Thực ra người đàn ông này có ngoại hình cực kì anh tuấn, mọi đường nét trên gương mặt đều rất nho nhã, nhưng sắc mặt tái nhợt đến mức như người bệnh. Điều này làm cho đôi mắt đen của anh ta trở nên cực kì rõ ràng, sống mũi rất cao, rất thẳng, hai má xương xương khiến người khác cảm thấy anh ta rất cao ngạo. Hai hàng lông mày không thưa không dày vẫn hơi nhíu lại. Cô để ý đến bàn tay anh ta đang nắm đấm cửa, thon dài sạch sẽ. Có rất ít đàn ông có một đôi tay đẹp như vậy, nhưng màu da trên tay hầu như trong suốt, gần như có thể nhìn rõ cả mạch máu, hiển nhiên đó là một đôi tay đã rất lâu không tiếp xúc với ánh mặt trời.

Hoài Nguyệt có một loại trực giác rất không tốt, cô luôn cảm thấy người đàn ông này có vấn đề gì đó, có một loại hơi thở nguy hiểm bao quanh người anh ta làm người khác cảm thấy bất an. Cô liếc mắt nhìn anh ta rất nhanh, anh ta vẫn cứ đứng trong bóng tối, hình như đang nhìn cô và Đậu Đậu nhưng lại hình như không phải.

Trong lòng Hoài Nguyệt chợt run lên, rốt cục cô đã phát hiện anh ta có vấn đề ở đâu. Mắt, không sai, đôi mắt người đàn ông này cực kì trống rỗng.

Hốc mắt anh ta sâu hơn người bình thường, có một vài đặc thù của con lai. Nếu chỉ nhìn qua thì người có đôi mắt này có đi làm người mẫu quảng cáo kính mắt cũng không có vấn đề gì, nhưng ánh mắt lại vô hồn. Trước kia nhờ biên tập một bài phỏng vấn chuyên gia khoa thần kinh, Thương Hoài Nguyệt mới có không ít tư liệu trong lĩnh vực này. Mặc dù cô không muốn chụp mũ người khác nhưng người đàn ông này khiến cô có một cảm giác quá không bình thường.

Người đàn ông này cao khoảng mét tám, mặc dù gầy nhưng khung người rất cao ráo, đối phó với một phụ nữ và một em bé trói gà không chặt tuyệt đối không có vấn đề gì. Cứ coi như là thần kinh mình quá nhạy cảm thì cô cũng không dám mạo hiểm như vậy. Cô cầm chặt tay Đậu Đậu, cố gắng làm bộ điềm nhiên như không nói: "Quấy rầy anh nhiều rồi, thôi mẹ con tôi không vào đâu".

"Không sao mà. Bạn nhỏ vào đi!" Cơ Quân Đào xoay người đi vào nhà kéo rèm cửa sổ ra, trong nhà lập tức sáng ngời.

Đậu Đậu mừng rỡ ngẩng đầu nhìn nhìn mẹ. Hoài Nguyệt vội cúi người giữ con lại, nói: "Đậu Đậu, chú ấy còn có việc, chúng ta đã tặng quà xong rồi, mẹ con mình về thôi".

"Không được, con còn muốn chú ấy viết cho con một tấm thẻ tình bạn nữa. Cô giáo bảo bạn nào nhận được thẻ tình bạn mới được phát phiếu bé ngoan". Đậu Đậu ghé vào tai mẹ nói nhỏ, "Mẹ, hình như chú ấy không vui vẻ lắm, chúng ta bóc đậu giúp chú ấy thì chú ấy sẽ viết thẻ tình bạn cho con đúng không?"

Hoài Nguyệt cực kì do dự nhìn khuôn mặt tràn đầy hi vọng của con trai.

"Chú ơi, dép lê ở đâu?" Đậu Đậu đứng ngoài cửa thò đầu vào trong lớn tiếng hỏi.

"Không cần thay giầy, cứ đi thẳng vào". Giọng nói của Cơ Quân Đào lại ấm hơn một chút, anh ta thích những người lễ phép.

Đậu Đậu cố gắng kéo tay mẹ đi vào trong. Hoài Nguyệt suy nghĩ một chút, cánh cửa vẫn ở trạng thái nửa mở.

Kết cấu căn nhà liền kề này mặc dù giống căn nhà của Hoài Nguyệt như đúc nhưng cảm giác bên trong lại hoàn toàn bất đồng. Cả căn nhà được bài trí theo phong cách của thế gia vọng tộc, rõ ràng cao hơn căn nhà của cô không chỉ một cấp bậc. Đương nhiên nơi này là một tiểu khu cao cấp, cho dù có cái nhà bằng vàng thỏi cũng không làm người ta bất ngờ.

Phía trên sofa là một bức tranh sơn thủy Trung Quốc. Trong lĩnh vực này, Hoài Nguyệt dốt đặc cán mai, nhìn màu sắc đã hơi ố vàng cô chỉ đoán rằng là thời kì Minh Thanh hoặc có thể sớm hơn. Bây giờ cô không có tâm tư đánh giá nội thất nhà người ta, thấy người đàn ông đó đặt túi đậu xuống cạnh sofa rồi xoay người vào bếp, cô không tiện đi theo nên kéo Đậu Đậu đứng ở giữa phòng khách, ánh mắt lơ đãng nhìn lên trên bàn.

Trên bàn trà có một cốc nước vẫn còn đầy, rõ ràng là chưa uống chút nào.

Bên cạnh cốc nước là hai lọ thuốc, trong đó có một lọ đã mở nắp đổ xuống mặt bàn. Những viên thuốc màu trắng rơi vãi từ trên bàn xuống dưới đất, có đến mấy chục viên. Có thể là chủ nhân vừa định uống thuốc thì bị cô và Đậu Đậu quấy rầy.

Hoài Nguyệt nhìn thoáng qua rồi lập tức giật mình. Tình cờ là cô cũng biết hai lọ thuốc này, một lọ gọi là Bách Ưu Giải, thuốc nhập khẩu chuyên trị bệnh trầm cảm, vị chuyên gia khoa thần kinh đó đã từng đưa cho cô xem. Còn lọ thuốc bị đổ là loại Thư Lạc An Định rất thường gặp, đóng lọ 100 viên, mỗi lúc cô mất ngủ cũng thường uống một viên thuốc này.

Trái tim Hoài Nguyệt đập thình thịch không thể khống chế được.

Thảo nào người này mãi không ra mở cửa như vậy, trước lúc họ bấm chuông cửa thì người đàn ông này đang định làm gì trong phòng? Nhiều thuốc ngủ như vậy, anh ta định tự tử sao?

Cô nhớ tới ánh mắt trống rỗng vô hồn của anh ta, không trách được mình lại cảm thấy căng thẳng, thì ra là bệnh trầm cảm. Sự hờ hững trong mắt người đàn ông đó làm cô bất an. Sống không vui chết không sợ, đây là một loại trạng thái cực kỳ không ổn.

Trong đầu Hoài Nguyệt nhanh chóng hiện lên nội dung cuộc phỏng vấn lần trước. Nếu như không gặp ánh mặt trời trong thời gian dài thì bệnh tình của người bệnh trầm cảm sẽ nặng hơn, mà thành phố này đã liên tục có mưa hơn nửa tháng, hai ngày nay mới chuyển sang trời nhiều mây, như vậy bệnh tình sẽ trầm trọng hơn. Lúc người bệnh trầm cảm ở một mình thì càng nguy hiểm, nếu có người ở bên cạnh khuyên giải sẽ tốt hơn nhiều. Chuyên gia đã nói, phương pháp trị liệu tốt nhất đối với người mắc bệnh trầm cảm chính là có người nhà hoặc bạn bè ở bên cạnh họ trò chuyện, giải trừ tâm tình tự kỉ của họ.

Đến bây giờ cô còn không nhìn thấy người phụ nữ lái xe đua màu đỏ kia, chắc là có việc phải ra ngoài. Mặc dù cô và người phụ nữ đó chỉ là sơ giao nhưng cô vẫn có ấn tượng không tồi với cô ta, có vẻ tính tình cô ta rất cởi mở. Hoài Nguyệt nghĩ mình nên để ý đến người đàn ông này giúp cô ta, ít nhất trước khi nữ chủ nhân về cô sẽ không thể để anh ta xảy ra chuyện.

Cơ Quân Đào cầm hai chiếc rổ nhựa từ phòng bếp đi ra thấy hai mẹ con này đang ngoan ngoãn đứng ở chính giữa phòng khách. Cậu bé đó tò mò đánh giá bài trí trong phòng, một đôi mắt to đen láy chớp chớp cực kì đáng yêu, còn người mẹ kia thì ngẩn người nhìn chằm chằm lọ thuốc trên bàn trà. Nghe thấy tiếng bước chân của anh, cô ta bối rối ngẩng đầu lên.

"Trong phòng bếp không có chỗ ngồi, tước đậu ở ngoài này cũng được". Cơ Quân Đào đặt rổ nhựa xuống bên cạnh sofa rồi lại xoay người lấy một chiếc ghế nhỏ tới cho Đậu Đậu.

Đậu Đậu cực kì vui vẻ cảm ơn anh ta rồi lập tức ngồi xuống không hề xa lạ. Cậu bé nói với Hoài Nguyệt và Cơ Quân Đào: "Mẹ, chú, hai người cũng ngồi xuống đi, chúng ta cùng bóc đậu".

Cơ Quân Đào ngẩn người. Anh ta chỉ muốn đáp ứng nguyện vọng của cậu bạn nhỏ, không ngờ chính mình cũng phải làm việc. Lại nghĩ tiếp, hai mẹ con vui vẻ chạy tới tặng quà mà mình không hề tỏ ra biết ơn chút nào thì thật sự khó có thể chấp nhận. Mặc dù cực kì không muốn nhưng anh ta cũng miễn cưỡng ngồi xuống sofa, vừa ra hiệu cho Hoài Nguyệt ngồi xuống vừa hỏi Đậu Đậu: "Bạn nhỏ mấy tuổi rồi?"

"4 tuổi". Đậu Đậu giơ 4 ngón tay lên lắc lư, nói: "Cháu học lớp mẫu giáo bé ở nhà trẻ Nam Sơn".

"Ờ". Cơ Quân Đào gật đầu. Vỏ đậu tằm khá dày nên anh ta dùng ngón tay cái bóp cho nứt ra rồi mới bóc được, tương đối vất vả.

Hoài Nguyệt cảm thấy tình cảnh bây giờ hết sức kỳ lạ.

Mình và con trai tùy tiện xông vào trong nhà một người lạ, người lạ này rất có thể là có vấn đề về tinh thần, rất có thể đang chuẩn bị kết thúc cuộc đời của chính mình, bây giờ người đó lại cùng hai mẹ con cô ngồi bóc đậu.

Nước chảy ra từ vỏ đậu tằm tươi sẽ nhuộm đen ngón tay, Hoài Nguyệt nghĩ vậy rồi ngồi xuống làm mẫu, nói: "Bóp như vậy sẽ làm đau đầu ngón tay, chỉ cần vặn là được rồi, hạt đậu sẽ tự bắn ra ngoài". Cô rất kinh ngạc khi thấy trong thời khắc đang thấp thỏm như vậy mà mình lại nghĩ rằng để cho đôi tay cực kì tinh tế này phải bóc đậu là một việc không thể chấp nhận được. Không lẽ tinh thần mình cũng bắt đầu bất bình thường rồi?

Vì cái phiếu bé ngoan của mình, Đậu Đậu một lòng muốn lấy lòng Cơ Quân Đào, vì vậy cậu bé vội vàng ngồi lại gần anh ta, nói, "Chú nhìn này, dễ bóc lắm mà". Cậu bé mới bóc được có mấy quả mà ngón tay mũm mĩm đã hơi đen lại rồi.

Cơ Quân Đào gật đầu, ngoan ngoãn làm theo. Đầu óc mình nhất định là hỏng IC rồi, anh ta nghĩ, vì bận công việc nên từ khi chuyển tới đây anh ta gần như không hề bước ra khỏi cửa, vậy mà hôm nay lại để cho người lạ vào nhà, còn cùng bóc đậu với người ta nữa. Từ nhỏ đến lớn, anh ta đều chưa bao giờ phải bóc đậu.

Thấy anh ta yên lặng không nói gì, Hoài Nguyệt nghĩ thầm, có lẽ anh ta vẫn đang chìm đắm trong thế giới tự kỉ của mình. Cô vừa mong mỏi người phụ nữ lái xe đua màu đỏ về sớm một chút vừa nghĩ cách tìm đề tài phân tán sự chú ý của anh ta.

"Bạn nhỏ tên là gì?" Cơ Quân Đào chủ động hỏi.

"Cháu tên là Lỗ Hãn Thần, mọi người đều gọi cháu là Đậu Đậu. Còn chú?" Đậu Đậu là một em bé rất dễ gần, hơn nữa cũng rất giỏi bắt chuyện.

"Chú họ Cơ", Cơ Quân Đào mỉm cười nói: "Chị Lỗ, con trai chị rất đáng yêu".

"Tôi họ Thương". Thương Hoài Nguyệt cải chính theo thói quen. Cô sớm đã không còn là bà Lỗ rồi, bà Lỗ bây giờ là một người khác.

"Ờ", Cơ Quân Đào thờ ơ đáp. "Tôi vừa đến đây không lâu, còn chưa quen biết mọi người".

Hoài Nguyệt nghĩ thầm với tình tình lạnh như băng này của anh ta, nếu mẹ con cô không mặt dày tự tìm tới cửa như vậy thì có khi ở đây mười năm anh ta cũng sẽ không quen ai cả. Mới chuyển tới đây? Chẳng lẽ lại là một người chủ khác rồi? Người phụ nữ lái xe đua kia đã bán lại căn nhà này cho anh ta sao? Cô ta cũng mới chuyển đến không lâu mà, thật sự là hơi đáng tiếc.

Thấy trong nhà không có ai khác, cô lại cảm thấy sốt ruột. Người nhà anh ta đâu? Cô và Đậu Đậu không thể trông coi anh ta mãi được. Cô đành phải tiếp chủ đề của anh ta: "Nơi này hơi xa nội thành cho nên rất nhiều hộ gia đình cuối tuần mới đến đây nghỉ. Thực ra mọi người ở đây cũng không quen biết nhau lắm".

"Nhà chú có bạn nhỏ không?" Đậu Đậu hỏi.

Nghe vậy, Hoài Nguyệt âm thầm vui vẻ, nhân tiện có thể hỏi thăm xem người nhà anh ta đâu, bao giờ về, cậu con trai này đúng là quá hợp ý mình rồi.

"Không có. Trong nhà chú chỉ có một cô, cô ấy đến bệnh viện thú cưng khám cho con chó của cô ấy rồi, mấy hôm nay con chó con của cô ấy chán ăn". Cơ Quân Đào kiên nhẫn đáp, đây là em bé xinh đẹp nhất anh ta từng nhìn thấy, ngoại hình rất giống mẹ nhưng vẫn không mất phong độ của một cậu bé. Có thể thấy bố cậu bé này nhất định cũng là một người đàn ông đẹp trai.

Đến bệnh viện thú cưng chắc cũng không mất bao nhiêu thời gian. Hoài Nguyệt thở phào, lại thấy con trai hỏi: "Chó con cũng bị sốt nhiệt à? Mẹ cháu bảo ngày mai sẽ nấu cơm đen, Đậu Đậu ăn cơm đen sẽ không bị sốt nhiệt, hay là cũng cho chó con ăn một chút?"

Hoài Nguyệt thấy người đàn ông bên cạnh tỏ vẻ nghi hoặc liền vội giải thích: "Đây là một phong tục, nếu ngày lập hạ ăn một chút cơm đen thì trẻ con sẽ không bị sốt nhiệt, cũng sẽ không bị muỗi đốt. Ngày mai là lập hạ, các hiệu bánh bên ngoài có bán bánh cơm đen nhưng tiếc rằng đều là đồ ngọt, Đậu Đậu không thích ăn. Tôi sẽ làm chút cơm mặn cho cháu ăn".

Cơ Quân Đào ờ một tiếng, "Tôi không biết còn có phong tục như vậy, cơm đen là cái gì?"

"Chính là cơm màu rất đen", Đậu Đậu nói, "Chú ơi, cháu kể cho chú nghe chuyện cơm đen nhé!"

Cơ Quân Đào còn chưa kịp trả lời thì Lỗ Đậu Đậu đang cực kì muốn thể hiện đã đứng lên: "Ngày xưa có một bà già rất thích ăn ngỗng nướng, mỗi lần muốn ăn thịt ngỗng bà lại để những tấm sắt nung đỏ trên mặt đất trong ngõ nhỏ, hai đầu ngõ một đầu đặt bát xì dầu, đầu kia đặt bát dấm thơm, sau đó đuổi ngỗng vào trong ngõ. Con ngỗng trắng đáng thương vừa bỏng vừa khát cứ chạy từ đầu này sang đầu kia, chạy đến đầu này uống một ngụm xì dầu, chạy đến đầu kia uống ngụm dấm thơm, chỉ chốc lát sau đã trở thành ngỗng nướng. Sau khi bà già đó chết, Diêm vương bắt bà ấy xuống địa ngục. Biết mẹ đang phải chịu khổ dưới âm phủ, con trai bà là hòa thượng Mục Liên thường đưa cơm cho mẹ ăn, nhưng mỗi lần đưa đi đều bị rất nhiều tiểu quỷ cướp sạch, mẹ ông ấy dường như không bao giờ được ăn. Mục Liên liền lên trên núi hái lá cơm đen về giã lấy nước đen rồi dùng nước đó nấu cơm mang đi. Tiểu quỷ dưới âm phủ vừa thấy cơm màu đen liền nghĩ rằng là thứ không tốt nên không dám ăn nên mẹ ông ấy mới không bị đói nữa. Đây chính là truyền thuyết cơm đen, cho nên cơm đen cũng là cơm của người con hiếu thảo".

Chuyện này Hoài Nguyệt đã kể cho cậu bé nghe rất nhiều lần, Đậu Đậu đã thuộc làu nên kể lại rất trôi chảy không hề vấp váp chút nào.

Cơ Quân Đào rất ít tiếp xúc với trẻ con nên anh ta rất ngạc nhiên khi thấy một em bé lại nói năng trôi chảy đến vậy. Thực ra là anh ta không hiểu tình hình xã hội, bây giờ trẻ con đi mẫu giáo đứa nào cũng biết kể chuyện. Lỗ Đậu Đậu có một người mẹ là thạc sĩ nghiên cứu văn học, có một ông bố là luật sư, chỉ tính riêng gien di truyền đã đủ để cậu bé trở nên nổi bật trong đám bạn rồi.

Đậu Đậu đắc ý nhìn ánh mắt tán thưởng của Cơ Quân Đào, xua tay nói rất có phong độ: "Còn muốn nghe nữa không?"

Cơ Quân Đào bị dáng vẻ của cậu bé chọc cười, gật đầu.

Vậy là Đậu Đậu kể hết chuyện này đến chuyện khác. Đến tận lúc có tiếng xe hơi vang lên ngoài cửa, Hoài Nguyệt mới dắt tay Đậu Đậu đứng dậy ra về.

Những viên thuốc rơi vãi đã được nhặt lên, người đàn ông trước mặt cũng dần dần trở nên vui vẻ. Cô lén thở phào nhẹ nhõm, vì mình, vì con trai, cũng vì người đàn ông này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.