Tên Em Là Bệnh Của Anh!

Chương 3



Cơ Quân Dã cầm lọ thuốc Bách Ưu Giải trên bàn trà lên cau mày hỏi: "Anh, anh vẫn còn uống thuốc này à?"

Cơ Quân Đào ngồi trên sofa chơi với Leshy. Leshy là một con chó chăn cừu, sau khi xem bộ phim truyền hình "Chú chó Leshy" Cơ Quân Dã cứ nhớ mãi không quên, quả thực có thể gọi là quên ăn quên uống, sau đó trăm cay nghìn đắng tìm được một con hầu như giống trong phim như đúc không biết từ đâu ra, ngay cả tên cũng không muốn thay đổi. Hai ngày trước, Leshy bỗng dưng chán ăn, Cơ Quân Dã sốt ruột đến mức vội vã đưa đến bệnh viện thú cưng, sau vài ngày cuối cùng cũng đỡ hơn một chút.

"Hai ngày trước dọn dẹp lại đồ đạc phát hiện còn có một lọ nên tiện tay để ở đây. Leshy, ném cái này vào thùng rác!" Cơ Quân Đào vỗ vỗ đầu Leshy, Leshy gặm lấy lọ thuốc vội vàng chạy vào trong bếp.

Cơ Quân Dã nhìn bóng lưng Leshy với vẻ vô cùng cưng chiều, nói: "Thằng bé này thật là ngoan".

Cơ Quân Đào đột nhiên nhớ tới cậu bé hôm qua đến nhà mình, thuận miệng nói: "Đáng tiếc là không biết nói, trẻ con bây giờ mồm mép tốt lắm".

Cơ Quân Dã không vui lườm anh trai: "Leshy của chúng ta cũng biết nói, anh nghe không hiểu mà thôi. Hai ngày trước, nó còn nói với em là nó nhớ anh, sống chết bắt em phải dẫn nó đến thăm anh. Anh không được ghét nó, nó còn đang bị ốm đấy, hôm nay cũng không ăn được mấy".

Leshy chạy về nằm cuộn tròn trong lòng Cơ Quân Dã, Cơ Quân Dã hớn hở mặt mày ôm đầu nó dựa vào sofa. “Anh, đậu hôm qua ăn ngon thật, đây là lần đầu tiên em được ăn đậu do chính tay anh bóc đấy. Hay là em lại đi mua một ít nữa để trưa nay chúng ta nấu ăn, A Thích đã mua được kha khá rượu Thổ Thiêu từ dưới quê, uống vào thì ổn lắm".

Cơ Quân Đào lắc đầu: "Em cũng biết tửu lượng của anh rất kém mà, rượu đó để em với A Thích uống đi. Đậu hôm qua là do bà Lỗ hái nên mới tươi thế, mua về chưa chắc mùi vị đã ngon như vậy, thôi đừng mua nữa". Anh ta nheo mắt lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Thời tiết hôm nay rất tốt, ánh nắng chan hòa, bây giờ cậu bé xinh đẹp kia chắc là đang đá bóng trên bãi cỏ.

Cơ Quân Dã a một tiếng, nói: "Hay là chúng ta cũng trồng một ít rau trong vườn, em thấy không ít người ở đây đều trồng rau trong vườn hoa, có nhà còn trồng cả ngô, thân cây cao bằng cả thân người, thú vị thật".

Cơ Quân Đào liếc mắt nhìn cô, cái cô em gái này đã 30 tuổi rồi mà tính nết vẫn còn như trẻ con, từng làm không ít chuyện bồng bột. Mấy năm nay, cô hết chăm sóc mẹ lại đến chăm sóc mình nên đã lỡ thanh xuân. Làm anh trai, anh ta luôn cảm thấy có lỗi, bây giờ cũng đến lúc để cô lập gia đình sinh em bé rồi.

"Tiểu Dã, năm nay em với A Thích cưới nhau đi, A Thích đã 37 tuổi rồi, mặc dù nó không nỡ giục em nhưng bố mẹ nó nhất định là sốt ruột lắm".

Cơ Quân Dã sửng sốt, cười nói: "Tại sao lại nhớ đến chuyện này, không phải ngày nào em cũng ở bên anh ấy à? Cưới hay không thì cũng có gì khác nhau. Còn anh thì sao? Định cô đơn tới khi nào?"

Cơ Quân Đào sợ nhất là em gái nói chuyện này nên vội chuyển chủ đề: "Hôm nay là lập hạ đấy biết không?"

"Không biết, có vấn đề gì đáng chú ý à?" Cơ Quân Dã tùy tiện gác chân lên trên bàn trà, khi thấy Cơ Quân Đào cau mày thì vội co lại trên sofa. Cô ít hơn Cơ Quân Đào 5 tuổi. Mặc dù việc lớn việc nhỏ trong nhà hay ở phòng triển lãm tranh đều do cô lo liệu nhưng trước mặt anh trai cô vẫn không dám quá mức xấc xược. Cơ Quân Đào không thích người có hành vi phóng đãng, cho rằng nghệ thuật là thứ ngấm vào xương cốt, không cần người nghệ sĩ phải cố tình tạo nên.

"Nghe nói phải ăn cơm đen". Cơ Quân Đào nói, nhớ lại vẻ nghiêm trang của Đậu Đậu lúc kể chuyện, khóe miệng hơi cong lên, "Cơm hiếu thảo do hòa thượng Mục Liên, đệ tử của Như Lai phát minh ra".

"Ngon không?" Cơ Quân Dã cảm thấy hứng thú, "Trưa nay chúng ta ăn cơm đó nhé. Em cũng ăn chán thức ăn ở mấy nhà hàng gần đây rồi, bây giờ anh thường xuyên ở đây, em nghĩ phải thuê một người giúp việc đến nấu cơm cho anh mới được".

"Ăn cơm không phải việc lớn gì, không cần phiền phức như vậy. Anh không quen thấy trong nhà có thêm người lạ, người giúp việc theo giờ đến dọn dẹp làm vệ sinh nhà cửa đã làm anh thấy rất phiền rồi", Cơ Quân Đào nói: "Cơm đen thì chắc nhà hàng không có, trong cửa hàng bánh có bán cơm đen ngọt, em muốn ăn thử thì đi mà mua".

Cơ Quân Dã nhụt chí lắc đầu, "Thôi, những thứ ngọt thì mùi vị như nhau cả, em không thích ăn. Có điều tại sao anh lại biết những điều này? Dường như nhà chúng ta chưa ăn bao giờ mà". Bà ngoại họ là người Pháp, mẹ là Hoa kiều, thư pháp hội họa đều rất sành sỏi nhưng ăn uống lại rất nặng phong cách phương Tây, ở nhà ăn cơm Tây còn nhiều hơn cơm Tàu. Vì thế, người thích uống rượu Thổ Thiêu như cô hoàn toàn là loại lập dị trong nhà.

"Hôm qua bà Lỗ nói hôm nay sẽ làm cơm mặn cho con trai ăn, nói ăn cơm đen sẽ không sợ muỗi đốt, ăn uống cũng sẽ tốt hơn một chút". Hôm qua Cơ Quân Đào vừa hoàn thành một tác phẩm lớn, thân thể hơi mệt mỏi, chẳng mấy khi có thời gian nói chuyện thoải mái với em gái như vậy.

"Ăn uống tốt hơn à?" Mắt Cơ Quân Dã sáng lên, vừa vuốt lông Leshy vừa hỏi, "Trong đó có thảo dược gì không?"

"Không biết lá cơm đen có phải thảo dược không". Cho dù là thảo dược nhưng ăn có một chút như vậy chẳng lẽ lại có tác dụng cả mùa hè? Cơ Quân Đào chẳng muốn nói những chuyện này với em gái, tự nhiên lại tin tưởng vào phong tục tập quán như vậy, thật không biết là cô không có đầu óc hay là lo cho chó quá mà không để ý nữa".

Đương nhiên Cơ Quân Dã không biết anh trai mình đang nghĩ gì, cái khó ló cái khôn, nói: "Anh, hôm qua người ta đến thăm mình, hôm nay có phải chúng ta cũng nên tới thăm đáp lễ không? Có qua có lại mà, kiếm thứ gì đó cho trẻ con chơi, tốt nhất là xin được ít cơm đen của bà Lỗ, em thấy Leshy của chúng ta cũng sốt nhiệt rồi".

Cơ Quân Đào buồn cười liếc mắt nhìn cô. Cơ Quân Dã hậm hực, suy nghĩ một chút rồi quyết định đến vườn hoa thử vận may. Hôm qua lúc về nhà, cô nhìn thấy bóng lưng hai mẹ con đó. Cô đã gặp người phụ nữ hai ba lần, lần nào cũng là cách bức tường thấp ngăn vườn hoa. Cô ấy chỉ cười nhẹ nhàng, nhìn trẻ trung như một sinh viên vừa tốt nghiệp, không ngờ con trai đã lớn như vậy rồi.

Vườn hoa bên kia không có người, Cơ Quân Dã hơi thất vọng, xem ra Leshy bảo bối của cô không ăn được cơm đen rồi.

Cô đẩy cửa vườn hoa đi ra, trên đường nhỏ cũng không có một bóng người. Khu nhà liền kề này chỉ có một nửa là có người ở thực sự, còn một nửa khác đa số là đầu cơ bán lại, có rất nhiều nhà đã hoàn thiện rồi mà quanh năm không thấy chủ nhân. Mức độ xanh hoá của tiểu khu rất tốt, ven đường rực rỡ hoa cỏ, quanh một số nhà có trồng những khóm trúc, thủy tiên trong hồ sen đã bắt đầu ra nụ. Khu nhà Kim Đô bán ra đợt hai này là do một văn phòng thiết kế của bạn cô thiết kế, lúc đầu cũng vì được người bạn đó giới thiệu nên cô mới mua căn nhà này cho anh trai.

Cô đi ra cổng chính của tiểu khu, ở đó có một siêu thị, cô muốn đi mua ít rau. Tay nghề nấu ăn của Cơ Quân Dã vẫn thường bị A Thích cười chê nhưng có lúc cô vẫn không nhịn được muốn nấu nướng cho anh trai ăn, đương nhiên mùi vị thường rất tệ. Từ khi mẹ qua đời, vì bố theo phật môn làm đệ tử tục gia quanh năm vân du bên ngoài nên cũng chỉ có cách đó cô mới giúp anh trai có được một chút cảm giác của nhà.

Cho dù Cơ Quân Đào hơn cô nhiều tuổi như vậy nhưng Cơ Quân Dã luôn cảm thấy anh ta chẳng khác gì một đứa trẻ. Bề ngoài lạnh lùng, nội tâm lại vừa mẫn cảm vừa yếu ớt, nếu mẹ không qua đời anh ta cũng sẽ không mắc bệnh trầm cảm.

Các cậu sợ anh ta đi vào vết xe đổ của mẹ nên đã kiên quyết đòi đưa anh ta ra nước ngoài trị liệu. Quá trình trị liệu có kết quả rất tốt, hơn một năm sau khi ổn định, anh mới về nước.

Trước khi bị bệnh, bên cạnh anh trai có vô số người theo đuổi nhưng anh ấy không muốn chơi bời qua quýt, sau khi bị bệnh lại càng không có hứng thú với bất kì ai. Mặc dù A Thích đã cam đoan với cô bây giờ không cần phải lo lắng cho trạng thái tinh thần của anh trai cô nữa nhưng ngày nào anh ấy còn chưa chịu gần gũi phụ nữ thì ngày đó Cơ Quân Dã vẫn cảm thấy anh chưa thoát khỏi được bóng tối do mẹ tự tử để lại.

Mẫn cảm, Cơ Quân Dã nhẹ nhàng thở dài, nếu như không mẫn cảm thì đã không thể thành hoạ sĩ. Giống như cô, ngày nào cũng xem tranh bán tranh nhưng lại không vẽ nổi lấy một bức, chẳng giống con gái của bố mình chút nào.

"Mẹ, mẹ xem kìa, ở đây có một con ếch". Một giọng nói trẻ con trong trẻo vang lên từ phía chiếc cầu trên hồ sen.

Cơ Quân Dã lập tức đi qua bóng cây về phía đó, chỉ thấy một cậu bé ngồi trên cầu cúi đầu nhìn xuống hồ nước. Cậu bé mặc một chiếc áo phông dài tay màu xanh trắng, quần bò dây đeo, một chiếc mũ bò lưỡi trai quay về phía sau gáy, cánh tay nhỏ bé hưng phấn chỉ về phía hồ nước, "Mẹ, bắt nó lên cho con được không?"

"Đậu Đậu, ếch ăn các loài côn trùng có hại mà, sao lại bắt nó làm gì. Sau này nhỡ côn trùng có hại trong hồ nước ăn hết hoa thì làm thế nào? Cứ để nó ở đây bảo vệ những bông hoa này được không?" Người phụ nữ ngồi bên cạnh cậu bé nhẹ nhàng giáo dục con trai, "Những thứ chúng ta thích không thể đều biến thành của mình được. Đậu Đậu cho rằng con ếch này thích sống trong cái bể của con hay là thích ở trong hồ nước có hoa có cá này?"

Cậu bé nghĩ hồi lâu rồi nói: "Thích hồ nước này, hồ nước này to hơn cái bể của con. Mẹ, để nó ở đây đi, lúc nào nhớ thì con đến thăm nó là được".

Cơ Quân Dã nghĩ thầm, thằng bé này đúng là quá đáng yêu, đáng yêu giống hệt Leshy. Cô đứng phía sau bóng cây chờ cậu bé ngẩng đầu lên để xem ngoại hình cậu bé thế nào nhưng hồi lâu cũng không thấy cậu ngẩng đầu. Cô không khỏi cảm thấy lạ, rốt cục cậu thấy cái gì ở góc hồ nước mà chăm chú đến vậy, chỉ thấy cậu bé lại nói: "Mẹ, vì sao ếch không cử động gì? Nó không ăn côn trùng à?"

Mẹ cậu cười nói: "Có thể là nó ăn no quá không nhảy được nữa rồi".

"Không đúng, nó đói rồi, muốn ăn cơm đen rồi". Cậu bé ngẩng đầu nhìn mẹ: "Mẹ ơi con cũng đói rồi".

"Sáng con ăn nhiều thế mà sao đã đói rồi?" Mẹ cậu cười cười kéo cậu bé lên.

Rốt cục Cơ Quân Dã cũng nhìn thấy khuôn mặt cực kì xinh đẹp như tạc bằng ngọc của cậu bé kia, đôi mắt vừa to vừa sáng, cực kì lanh lợi. Cô vừa thán phục trong lòng vừa chậm chạp đi về. Quả nhiên chỉ chốc lát sau tiếng bước chân đã vang lên sau lưng, cô quay đầu lại nhìn, hai mẹ con đó đang dắt tay nhau đi tới.

Hoài Nguyệt nhận ra người trước mặt chính là cô gái lái chiếc xe đua màu đỏ, cô mỉm cười gật đầu với Cơ Quân Dã, nụ cười rất trong trẻo nhưng lại rất ấm áp. Cơ Quân Dã hơi hâm mộ, tính cô vẫn rất bỗ bã, thích cười thì cười thích mắng là mắng, chỉ có Cơ Quân Đào mới cười tao nhã lịch sự được như vậy. Nhưng Cơ Quân Đào lại cực ít cười với người lạ, kể cả lúc cười cũng không bao giờ làm mọi người cảm thấy thân mật.

"Cháu chào cô". Đậu Đậu thấy mẹ chào hỏi người khác cũng ngoan ngoãn chào theo.

Cơ Quân Dã vui vẻ cầm tay kia của Đậu Đậu, nói: "Bạn nhỏ, đậu hôm qua cháu bóc giúp chú cô cũng được ăn. Ngon lắm, cảm ơn cháu!"

Đậu Đậu cười tít mắt nói: "Có gì đâu, cô thích ăn thì đến nhà cháu ăn là được mà. Hôm nay mẹ cháu hái đậu Hòa Lan làm cơm đen, cũng ngon lắm!"

Cơ Quân Dã biết rồi mà vẫn hỏi: "Cơm đen là cái gì?"

Vậy là bạn nhỏ Lỗ Đậu Đậu lại kể một lượt chuyện "Hòa thượng Mục Liên đưa cơm cho mẹ".

Hai người phụ nữ trẻ tuổi đi trên đường mòn vắng vẻ, một người dịu dàng một người tươi tắn dắt một cậu bé xinh đẹp. Giọng nói nhí nhảnh của cậu bé len qua những khóm hoa đẹp như trong một bức tranh.

Cơ Quân Dã vẫy tay với Cơ Quân Đào đang đứng trong vườn hoa nhìn bồn cảnh, nói: "Sao lại ra ngoài phơi nắng làm gì? Hôm nay trời nắng to mà!"

Hoài Nguyệt nhìn Cơ Quân Đào đứng dưới ánh mặt trời, sắc mặt tốt hơn hôm qua không ít, vẻ mặt cũng vui vẻ hơn nhiều, không còn lộ ra dáng vẻ trống rỗng lạnh như băng dọa người nữa, trong lòng quả thực cũng vui vẻ thay anh ta. Cô liền mỉm cười gật đầu với anh.

Cơ Quân Đào vẫn gọi Hoài Nguyệt là bà Lỗ, lại chào Đậu Đậu rồi mới nói với Cơ Quân Dã: "Định hỏi xem trưa nay em ăn gì, đến lúc gọi cơm rồi".

Cơ Quân Dã đắc ý nói: "Sợ là anh phải ăn mình rồi, Đậu Đậu mời em đến nhà cậu bé ăn cơm đen".

Cơ Quân Đào a một tiếng có chút bất đắc dĩ, rõ ràng là Cơ Quân Dã đã làm quen với người ta vì cơm đen của Leshy đây mà.

Đậu Đậu chạy tới kéo tay Cơ Quân Đào nói: "Chú Cơ cũng đến nhà cháu ăn cơm đi, mẹ cháu nấu cơm ngon lắm".

Hoài Nguyệt thấy vẻ mặt Cơ Quân Đào tỏ ra khó xử, vội nói với Cơ Quân Dã: "Mời chồng chị cùng qua nhà tôi ăn cơm đi, không có thức ăn gì nhưng mà cơm đen thì vẫn có".

Cô vốn cũng chuẩn bị cho ông nội bà nội của Đậu Đậu rồi, mấy năm sau khi cưới hàng năm giáo sư Tần đều ăn cơm đen do cô nấu, bây giờ nghĩ lại cũng đúng là làm chuyện thừa. Ngày lễ người ta có con dâu vào bếp, ai cần cô vợ đã bị đuổi ra đường này tới gây rối chứ.

Cơ Quân Dã nghe vậy liền cười to: "Xem ra ngoại hình của hai chúng tôi còn đúng là không giống nhau. Đây không phải chồng tôi mà là anh trai tôi, anh ấy ở một mình lại không biết tự chăm sóc bản thân nên hàng tuần tôi đều tới đôn đốc anh ấy ăn ngủ đúng giờ".

Hoài Nguyệt thật sự không nhìn ra hai người này là anh em. Cơ Quân Dã có gương mặt rất hoang dã, mắt to miệng rộng, gợi cảm mê người, còn Cơ Quân Đào lại hào hoa phong nhã, nếu như phải miêu tả thì một là kim cương một là mỹ ngọc, một tỏa sáng lấp lánh một dịu dàng thu lại, hoàn toàn không có điểm giống nhau nào. Cô liền mỉm cười xin lỗi hai người, "Cơ tiên sinh thật may mắn có một cô em gái tốt quan tâm đến mình như vậy. Hôm nay, hai người cùng đến nhà tôi nếm thử cơm đen đi". Ngôi nhà đó quá gọn gàng sạch sẽ, quả thật không giống như là một ngôi nhà có nữ chủ nhân.

Cơ Quân Đào không giỏi khách sáo, chỉ suy nghĩ một chút rồi bế Đậu Đậu theo Hoài Nguyệt đi vào vườn hoa nhà cô.

Cơ Quân Dã chạy về chuẩn bị bữa trưa cho Leshy, vui vẻ ôm Leshy suýt nữa rơi nước mắt. Đây là lần đầu tiên Cơ Quân Đào chủ động tiếp xúc với người lạ từ sau khi mắc bệnh, mặc dù đối phương là một em bé nhưng cũng đủ để cho niềm tin của cô tăng gấp bội.

Cậu bé này đúng là một bảo bối, cô nghĩ, hôm qua anh trai đã phá lệ vì nó, không chỉ để người không quen biết vào nhà mà còn cùng nhau bóc đậu. Hôm nay lại một lần nữa phá lệ vì nó. Khi đó, mặc dù mình cũng âm thầm chờ đợi, hi vọng có thể ép anh ấy từ từ thoát khỏi việc tự giam cầm nhưng không ngờ có thể thuận lợi như vậy. Xem ra bệnh tình của anh trai đã tốt hơn khi về nước rất nhiều rồi.

Cô vội vàng chạy lên tầng kéo ra tất cả ngăn kéo muốn tìm món đồ chơi gì đó cho Đậu Đậu nhưng không tìm được gì cả. Nghĩ lại cũng đúng, từ khi hai anh em cô lớn lên thì ngôi nhà này cũng chưa từng có em bé nào đi vào. Cơ Quân Dã lúng túng, bây giờ cô mới cảm thấy ăn uống miễn phí của người ta hình như không ổn, dù sao hai nhà cũng vừa mới quen biết nhau, xem ra lát nữa chỉ có thể đến siêu thị mua chút đồ ăn vặt cho trẻ con vậy. Nhất thời lại sợ Cơ Quân Đào ở trong nhà người khác không tự nhiên nên vội vàng chạy qua nhà hàng xóm.

Thảo luận - góp ý cho Tên em (http://tangthuvie/forum/showthread.php?t=65718&page=999)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.