Tên Em Là Bệnh Của Anh!

Chương 30



Cơ Quân Đào rửa mặt xong đi ra thấy Hoài Nguyệt đang ngủ rất say trên sofa, vì đã uống rượu nên sắc mặt cô ửng hồng, đôi môi đỏ tươi, hắn đứng bên cạnh nhìn đến mức xuất thần, chỉ cảm thấy cô ấy cực kì xinh đẹp.

Lần đầu tiên anh nhìn gương mặt mày kĩ càng như vậy. Lúc mới biết thì không để ý, anh là người vẽ tranh, có gương mặt xinh đẹp mức nào mà chưa được thấy chứ, chẳng qua chỉ là một phụ nữ hàng xóm trẻ tuổi có ngoại hình tàm tạm, là mẹ của Đậu Đậu, thế thôi. Sau đó đến lúc thích cô ấy anh lại không dám nhìn vì sợ khi nhìn vào đôi mắt dịu dàng đó mình lại không cầm lòng được mà để lộ tâm sự trong lòng, anh chỉ dám vội vã thoáng nhìn rồi chuyển ánh mắt qua chỗ khác như một thiếu niên mới biết yêu. Chỉ có bây giờ, khi cô ngủ rất say, hàng lông mi rất dày và dài đã che khuất đôi mắt làm anh hốt hoảng không thôi kia thì anh mới có thể tự cho phép mình được nhìn thỏa thích như vậy.

Bố nói đúng, khuôn mặt Hoài Nguyệt cũng tràn ngập vẻ đẹp cổ điển như mẹ, như thơ như từ, dịu dàng đằm thắm. Sống mũi rất thẳng, đoi môi như cánh hoa và những đường nét trên gương mặt, tất cả đều tinh tế đến tuyệt vời. Anh đưa tay gạt một lọn tóc cô ra sau tai để lộ vầng trán trắng muốt, thở dài, đúng là vô vàn tâm sự mà không có người để chia sẻ. Anh lại thở dài một hơi nữa, kéo rèm cửa sổ lại rồi tắt đèn đi lên tầng.

Lúc Cơ Quân Dã lên tầng lấy chăn cho Hoài Nguyệt cũng tiện tay cầm cả một cái gối xuống, sau đó nhớ ra có lần đã nghe Hoài Nguyệt nói vùng cổ phụ nữ là nơi dễ để lộ bí mật về tuổi tác nhất, để đề phòng có nếp nhăn ở cổ nên cô chưa bao giờ dùng gối, vì vậy Cơ Quân Dã lại tiện tay ném cái gối xuống cầu thang, lúc đi lại quên nói với Cơ Quân Đào.

Cơ Quân Đào không bật đèn cầu thang vì sợ làm Hoài Nguyệt tỉnh giấc. Anh đã đi lên đi xuống cái cầu thang này nửa năm rồi, nghĩ rằng có mò mẫm đi lên cũng sẽ không có vấn đề gì, lại đâu biết rằng cô em gái cẩu thả của mình lại ném một cái gối to đùng ở giữa cầu thang như vậy. Anh vấp vào cái gối rồi bước hụt, cả người liền ngã về phía sau.

May mắn là anh phản ứng nhanh, một tay bám chắc tay vịn, một tay chống vào tường, chỉ lùi lại hai bậc thang rồi cuối cùng cũng lấy lại được thăng bằng. Có điều tiếng động lớn như vậy đã lập tức đánh thức Hoài Nguyệt đang ngủ ngoài phòng khác dậy.

Nghe thấy một âm thanh rất to vang lên, Hoài Nguyệt mở mắt ra. Xung quanh tối om, cô lập tức nhạy cảm phát hiện đây không phải nhà mình, ý nghĩ này làm cô hoảng sợ, cô nhanh chóng ngồi dậy, run run hỏi: "Ai đấy?"

Cơ Quân Đào bật đèn đi xuống cầu thang, xin lỗi: "Anh đi lên tầng bị vấp một cái, thế là làm em không ngủ được nữa", tiện tay lại ném cái gối lên sofa, nói chán nản: "Cái con bé Tiểu Dã này, mang cho em cái chăn mà không biết tại sao lại vứt cái gối lại cầu thang làm gì".

Giật mình hoảng sợ một hồi như vậy khiến Hoài Nguyệt cũng gần như đã tỉnh rượu, cô nhớ lại, vừa rồi quả thật mình đã cùng Cơ Quân Dã đi vào nhà, sau đó hình như còn nói về cuộc điện thoại của Viên Thanh, sau đó nữa là mọi người cùng nhau xem TV, xem chương trình về Vân Nam, sau đó nữa thì không nhớ, chắc là mình ngủ quên mất. Cô hơi khó xử nhìn lớp vải bọc nhăn nhúm trên sofa chỗ mình vừa nằm, cái chăn đã rơi xuống đất một nửa, cô vừa kéo lên vừa gượng hỏi: "Tiểu Dã với A Thích đâu?"

"Về rồi, Leshy còn đang chờ ở nhà". Cơ Quân Đào cố ý giải thích rõ ràng nguyên nhân vì sao em gái không ở lại, anh cũng dần dần trở nên mất tự nhiên, dù sao cũng đã muộn như vậy mà trong phòng này chỉ có hai người là anh và cô.

"Em cũng phải về đây, thật sự xin lỗi đã làm phiền anh đến lúc muộn như vậy". Hoài Nguyệt vừa nói ngượng ngùng vừa vội vã đi giầy, không ngờ mình lại đến ngủ trong nhà một người đàn ông độc thân, đúng là không ra gì cả.

"Ờ", Cơ Quân Đào gật đầu, thấy cô vẫn có vẻ buồn ngủ lại hỏi tiếp: "Đau đầu không?"

Hoài Nguyệt lắc đầu, "Không đau lắm, em không biết loại rượu đó lại ngấm như vậy, đúng là xấu hổ". Nàng đưa tay xách chiếc túi đang để trên bàn lên đi ra cửa.

"Hoài Nguyệt", Cơ Quân Đào gọi cô lại, do dự một lát rồi hỏi nhỏ: "Hôm nay em khó chịu lắm à?"

Cơ Quân Đào cao hơn cô nhiều, lúc anh đứng đằng sau cúi đầu hỏi cô quả thật cả người cô đều bị bóng dáng anh che khuất khiến cô có một loại cảm giác như được che chở.

Phòng khách không bật đèn, chỉ có bóng đèn ngoài hiên xa xa tỏa ra ánh sáng nhu hòa, trong bóng tối con người luôn bất giác trở nên mềm yếu.

Từ khi cô nhận cuộc điện thoại của Viên Thanh kia, Trần Thụy Dương hỏi cô "Nghe điện thoại của ai mà tức giận như vậy", Cơ Quân Dã hỏi cô "Ai bắt nạt cô". Bọn họ đều quan tâm đến cô, muốn biết ai bắt nạt cô, ai làm cô tức giận, muốn biết chuyện gì đã xảy ra giữa cô và "ai", họ muốn an ủi cô, có lẽ còn muốn giúp cô lấy lại công bằng.

Nhưng người trước mặt này lại chỉ quan tâm đến riêng cô, quan tâm đến chuyện cô có cảm thấy khó chịu, có tủi thân hay không. Thì ra trên thế giới này vẫn có một người như vậy, không hỏi nguyên do, chỉ để ý xem cô cảm thấy thế nào. Trong giọng nói của anh ấy không có thứ gì khác ngoài sự xót thương, trái tim anh đau vì cô, đúng vậy, cô đã cảm nhận được.

"Vâng". Cô nhẹ nhàng gật đầu. Lúc này Hoài Nguyệt như một em bé vừa đánh nhau với người khác một trận, dù mình đầy thương tích nhưng vẫn nhất định không chịu nhận thua trước mặt những người khác mà chỉ lê bước chân uể oải gắng gượng bước về nhà. Đến lúc nhìn thấy bố mẹ mới cảm thấy cực kì chua xót, cực kì tủi thân, lớp ngụy trang vất vả mặc vào lập tức ầm ầm vỡ vụn trước mặt người thân cận nhất, có thể dựa dẫm nhất của mình. Cô ngẩng đầu nhìn anh, nước mắt từ từ dâng lên trong mắt.

Có phải chính vì cô hiểu lòng anh nên mới sẵn lòng vứt bỏ ngụy trang như vậy?

Cơ Quân Đào đứng ngẩn ra một lúc rồi đưa tay kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô: "Đừng buồn nữa. Em uống nhiều rượu như vậy không tốt cho thân thể, lần sau đừng như vậy nữa".

Nước mắt Hoài Nguyệt rơi từng giọt xuống thấm ướt ngực anh, Cơ Quân Đào cảm thấy chỗ đó bỏng rát, đau đến tận sâu trong trái tim. Lúc này, người phụ nữ anh yêu mến đang ở trong lòng anh, tủi thân như một em bé không biết dựa dẫm vào đâu. Anh không nỡ thấy cô rơi lệ, không nỡ thấy người mình yêu cô đơn chiếc bóng. Anh muốn trở thành chỗ dựa của cô, cho dù chỉ là vẻn vẹn tối nay, anh muốn làm cho cô cảm thấy được người khác nâng niu yêu quý. "Hoài Nguyệt", anh thầm thì bên tai cô, "Thấy em buồn như vậy anh thương lắm".

Anh thích cô, anh yêu cô, câu này đã quanh quẩn trong lòng anh cả ngàn vạn lần rồi.

Tất cả sự đề phòng của Hoài Nguyệt trong khoảnh khắc này đều tan vỡ. Ánh đèn màu vàng ấm áp chiếu vào phòng, những hoa văn mỏng manh trên tấm rèm cửa sổ trở nên mềm mại sinh động, ngoài cửa sổ nhất định ánh trăng rất đẹp đang dịu dàng thắm thiết chiếu xuống mỗi đóa hoa và những con côn trùng nhỏ bé trên cánh hoa, mỗi giọt sương dần dần đọng lại trên lá cây ngọn cỏ, mỗi chiếc lá sen và những con nòng nọc nhỏ bé bơi tung tăng bên cạnh những bông sen. Sự lưu luyến giữa tính mạng với tính mạng tỏa ra rực rỡ dưới ánh trăng, còn cô, cô cũng muốn có một vòng tay lưu luyến biết bao. Hoài Nguyệt kiễng chân, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi anh.

Cơ Quân Đào gần như bị sự hạnh phúc đến đột nhiên này đánh ngất, anh không dám cử động, cũng không biết nên làm thế nào. Nụ hôn gần nhất của anh cũng đã là chuyện của rất nhiều năm trước, lâu đến mức hầu như anh đã quên mất cách phải thương yêu một người phụ nữ như thế nào. Anh chỉ có thể ôm chặt Hoài Nguyệt, để mặc đôi môi ngọt ngào của cô nhẹ nhàng mơn trớn cánh môi mình.

Lưỡi cô dịu dàng lách vào, mang theo mùi rượu ngọt ngào chậm rãi thăm dò mỗi một góc rồi cuốn lấy đầu lưỡi anh, mút lấy, cuộn tròn, lưu luyến không rời. Cơ Quân Đào cảm thấy toàn thân đều như bốc lửa, ngọn lửa này làm anh đau, làm anh vui vẻ, làm anh có một loại vui sướng như phượng hoàng niết bàn sống lại. Anh càng ôm Hoài Nguyệt chặt hơn, cúi người xuống bắt đầu chủ động hôn lại cô. Lưỡi anh cuốn lấy lưỡi cô, anh phải nếm hết tất cả sự ngọt ngào của cô, phải mang người phụ nữ anh yêu cùng nhau khiêu vũ.

Hoài Nguyệt cảm thấy sự nhiệt tình càng ngày càng mãnh liệt của Cơ Quân Đào, cô cũng cảm nhận được khát vọng dâng lên trong lòng mình. Cô luồn tay vào dưới áo anh, chạm vào làn da anh, rõ ràng cảm nhận được thân thể Cơ Quân Đào khẽ run lên.

Sự trúc trắc của người đàn ông này làm cô thấy thương, đàn ông 35 tuổi, có bao nhiêu người dù đã có vợ hiền vẫn không biết thoả mãn mà ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, kỹ xảo ngày càng thành thạo trên người hết cô gái này đến phụ nữ khác? Còn người đàn ông trước mắt này lại ngây thơ như một cậu bé chưa biết yêu bao giờ. Cô càng dịu dàng vuốt ve anh, thân thể anh từ từ khơi dậy ham muốn của cô, nước da trơn mịn, khung xương cân xứng, bắp thịt căng cứng. Cô cảm nhận mỗi một tấc da của anh, cảm nhận sự căng thẳng và hưng phấn của anh. Cô cởi cúc áo anh, hôn lên ngực anh, từ từ hạ thấp xuống dưới.

Cơ Quân Đào run rẩy ôm ghì đầu cô vào ngực, "Hoài Nguyệt, đừng tốt với anh như vậy, anh sẽ không chịu được". Tiếng anh đã lạc giọng, lắp bắp và ấp úng.

Hai tay Hoài Nguyệt vẫn vuốt ve trên người anh, đôi môi mềm mại vẫn hôn lên ngực, anh cảm thấy mình quả thực sắp không thở được nữa. Anh hầu như phải hoài nghi rốt cục 35 năm qua mình đã bao giờ biết đến tình yêu nam nữ hay chưa, bờ môi như vậy, bàn tay như vậy, sự vui vẻ đến cực hạn như vậy là thể nghiệm anh chưa bao giờ có.

"Hoài Nguyệt, anh đau quá. Chúng ta lên tầng đi". Anh ấn cằm lên hõm vai cô, âm thanh vỡ vụn. Anh cảm thấy toàn thân mình đều đang run rẩy dưới sự vuốt ve của người phụ nữ này, loại hạnh phúc này quả thực làm anh không thể sống nổi.

Hoài Nguyệt biết tại sao anh lại kêu đau. "Không được nhịn, như vậy sẽ càng đau". Cô dịu dàng ghé vào tai anh, cởi quần áo anh ra. Sao còn có thể đợi đến lúc lên tầng chứ, anh ấy không sợ đau chết hay sao? Cô yêu thương vuốt ve gương mặt anh, lại một lần nữa hôn lên môi anh, chậm rãi cởi áo mình ra, mềm mại dán lên ngực anh.

Cảm nhận được sự thương yêu của cô, Cơ Quân Đào càng cảm thấy yêu cô hơn, anh ôm chặt cô vào lòng, "Để anh". Anh không nỡ để cô làm vậy, cúi xuống hôn lên ngực cô, bàn tay từ từ cởi chiếc váy xuống.

(Cắt một đoạn 200 chữ)

Cơ Quân Đào có một thoáng hoa mắt và do dự, cô đẹp như vậy, anh sợ ở đây sẽ khinh nhờn cô, làm cô tủi thân. Cho dù đau đến mức làm anh gần như phát điên nhưng anh vẫn ôm lấy cô, "Hoài Nguyệt, chúng ta lên tầng đi, anh không thể để em ở đây..."

Người đàn ông này chỉ sợ mình tủi thân, Hoài Nguyệt thở dài trong lòng, cô kiễng chân, thân thể dán chặt vào người anh, bàn tay đưa xuống phía dưới, "Đồ ngốc, đừng cố nhịn".

Cơ Quân Đào cảm thấy tất cả máu trong người đều dồn về một chỗ, anh lún sâu không thể tự giải thoát được. Dường như chờ đợi hàng chục năm chỉ vì người này, đó là bến cảng, đúng vậy, anh như con thuyền đã lênh đênh quá lâu, quá mệt mỏi, nắng tắt trăng lên, đêm mưa ngày nắng, nhưng vẫn chưa bao giờ cảm nhận được sự vui vẻ của cuộc sống. A Thích nói đúng, anh cần một phụ nữ để cứu vớt anh, chính là người phụ nữ này, người phụ nữ dịu dàng dẫn dắt anh đi vào tình ái, làm cho tình yêu của anh cuối cùng cũng có chỗ để phóng thích. Anh yêu cô rất nhiều, vì yêu cô nên mới cảm thấy hạnh phúc như thế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.