Tên Em Là Bệnh Của Anh!

Chương 42



Hoài Nguyệt tới văn phòng từ sáng sớm, lau bàn, lấy nước, tưới hoa. Cây cỏ chân vịt đó phát triển thật nhanh, vốn chỉ có một nhánh nho nhỏ nay đã mọc đầu một chậu. Hoài Nguyệt cau mày nhìn chậu hoa một hồi lâu, có cần tách chậu hay không? Cứ với tốc độ này thì trong vòng chưa đến một năm mỗi phòng làm việc trong ban biên tập đều có thể bày một chậu rồi.

Trần Thụy Dương đi qua phòng làm việc của Hoài Nguyệt, nhìn vào trong phòng theo thói quen thấy cô ngẩn người đứng cạnh chậu hoa liền đi tới hỏi: "Sáng sớm đã suy nghĩ gì mà chăm chú thế em?"

Hoài Nguyệt chỉ chậu cỏ chân vịt đó nói: "Anh xem này, cái chậu violet giả này nó mọc như điên ấy, xem ra sức sống của hàng giả bao giờ cũng mạnh mẽ thật".

Trần Thụy Dương nhớ lại sáng sớm ngày đầu tiên mình đi làm Hoài Nguyệt cũng đang chăm sóc chậu hoa này, lúc mình nói với cô ấy rằng đây không phải violet thực sự cô ấy còn xấu hổ đỏ mặt. Bây giờ nhớ lại mới nhận ra dảng vẻ cô ấy khi đó đúng là hết sức đáng yêu, có lẽ là ngay từ lần gặp đầu tiên đó mình đã bắt đầu thông cảm với cô ấy, tự nhiên sinh ra thiện cảm với cô ấy mà không hề hay biết. Dần dần, thiện cảm lại biến thành quan tâm, quan tâm lại từ từ biến thành yêu mến, bây giờ trong lòng mình tình cảm đó đang điên cuồng phát triển như chậu cỏ chân vịt này và không thể cứu vãn được nữa.

"Giám đốc Trần". Thấy anh ta cứ ngẩn ra nhìn mình, Hoài Nguyệt không khỏi cảm thấy kì lạ.

"À", Trần Thụy Dương lấy lại tinh thần, cười cười với cô, "Sắp khai giảng rồi, Đậu Đậu về rồi chứ?"

Hoài Nguyệt gật đầu, thỉnh thoảng Trần Thụy Dương lại nhắc tới Đậu Đậu với cô, lạ thật, từ Viên Thanh đến Lỗ Phong rồi lại đến Đậu Đậu, một quan hệ ngoắt ngoéo như vậy lại cũng khiến cô sinh ra một loại cảm giác thân thiết với anh ta. "Buổi chiều hôm nay ô tô của đại học A sẽ từ đó về, em muốn xin nghỉ hai ngày phép đưa Đậu Đậu đi mua đồ dùng học tập và các thứ khác để chuẩn bị cho năm học mới".

Trần Thụy Dương nói: "Hồi lâu không gặp thằng bé rồi, chắc giờ nó đã cao hơn nhiều. Anh cũng nên tặng quà cho nó nhân dịp năm học mới, buổi tối ngày mai anh mời nó đi ăn cơm nhé. Lần trước lúc xem thi đấu thuyền rồng anh đã hứa với nó nhưng đến hôm nay vẫn chưa thực hiện được, sau này Đậu Đậu mất lòng tin với chú Trần này mất".

Hoài Nguyệt vội cười từ chối: "Giám đốc Trần khách sáo quá, trẻ con nói ra rồi quên ngay ấy mà, lâu như vậy rồi làm sao nó còn nhớ được". Sao người đàn ông này lại nghiêm túc đến vậy, chỉ nói đùa để dỗ trẻ con vui mà cũng coi là thật.

Thấy cô không nghe hiểu ý trong lời nói của mình, Trần Thụy Dương cảm thấy hơi thất vọng. Đang do dự xem nên nói thế nào cho rõ ràng một chút thì điện thoại di động của Hoài Nguyệt đổ chuông. Thấy là cuộc gọi tới của Cơ Quân Đào, Hoài Nguyệt do dự nhìn Trần Thụy Dương, Trần Thụy Dương hiểu ý cô nên đành phải gật đầu đi ra ngoài.

Hoài Nguyệt quay người lại, nhẹ giọng hỏi: "Tỉnh rồi à? Còn sớm mà, sao không ngủ thêm lúc nữa?"

Cơ Quân Đào nói trong điện thoại với giọng bất mãn: "Em cho anh uống thuốc ngủ à? Tại sao em dậy mà anh không biết gì? Không phải đã nói là anh sẽ đưa em đi à?" Tại sao mỗi lần chỉ cần có cô ấy bên cạnh là mình lại sẽ luôn ngủ say như vậy...

Hoài Nguyệt khẽ cười nói: "Em đâu dám cho anh uống thuốc ngủ, thuốc ngủ uống vào hại thần kinh mà, đó là trong thuốc cảm của anh có thành phần thuốc an thần đấy. Không phải chúng ta đã thống nhất là không đưa à? Nếu anh nuốt lời thì sau này em sẽ không trở lại nữa".

"Vậy hết giờ làm em chờ anh, anh tới đón em. Chúng ta ra ngoài ăn tối rồi mới về nhà". Rõ ràng Cơ Quân Đào đang rất thoải mái, sau một tuần bệnh cảm lạnh của anh cũng đã đỡ hơn rất nhiều.

Hoài Nguyệt vội nói: "Buổi chiều hôm nay Đậu Đậu từ Thanh Sơn về, em muốn đến gặp nó trước".

Cơ Quân Đào vui vẻ nói: "Đậu Đậu về rồi à? Nhân tiện ba chúng ta cùng ra ngoài ăn cơm".

Hoài Nguyệt chần chừ một lát rồi nói: "Giáo sư Tần bảo em đến ăn cơm, em không tiện từ chối. Hai ông bà già chăm sóc Đậu Đậu một tháng, em cũng phải mang chút quà đến cảm ơn một chút".

Nghe cô nhẹ nhàng thương lượng việc nhà với mình như thế, trong lòng Cơ Quân Đào cảm thấy rất vui, nói: "Cũng tốt, tối nay anh về Lục Viên, về nhà nhớ gọi điện cho anh".

Hoài Nguyệt nói: "Anh cứ ở ngoại ô đi, ở đó không khí trong lành, anh vừa khỏi ốm, đừng chạy tới chạy lui không tốt".

Thấy Hoài Nguyệt dịu dàng quan tâm, Cơ Quân Đào cảm thấy cực kì ấm lòng, nhỏ giọng nói: "Ngốc ạ, anh muốn ở gần em một chút, như vậy anh mới yên tâm. Nếu có chuyện gì qua lại cũng thuận tiện, nếu Đậu Đậu ở nhà bà nội thì anh đón em về Lục Viên được không?"

Hoài Nguyệt biết đã nhiều năm anh không gần nữ sắc, giờ đây chính là lúc đang nhiệt tình, nhớ tới sự triền miên không ngừng buổi tối hôm qua, cô không khỏi đỏ mặt, nói: "Em đã xin phép giáo sư Tần đón Đậu Đậu về nhà hai ngày, anh cứ nghỉ ngơi cho tốt, không cần lo cho mẹ con em đâu".

Cơ Quân Đào cười khổ. Mặc dù Hoài Nguyệt không còn trốn tránh nhưng anh có thể thấy cô vẫn do dự như cũ, thân thể cô đã hoàn toàn giao cho anh nhưng khúc mắc trong lòng vẫn chưa cởi bỏ được. Cô vẫn còn lo lắng cho bệnh tình của anh, sau khi thân thiết lại luôn cố gắng kéo giãn khoảng cách giữa hai người ra. Hiển nhiên cô ấy không muốn mình lún vào quá sâu, cũng không muốn anh lún quá sâu, như vậy phải chăng bất cứ lúc nào cô ấy cũng có thể kết thúc quan hệ giữa hai người bọn họ hay không?

Phát hiện này làm cho anh đau khổ. Anh không phải bố anh, cả đời này anh chỉ muốn có một người phụ nữ là cô, anh một lòng muốn cưới cô về làm Cơ phu nhân của anh. Nhưng anh không dám nói điều này với cô, ít nhất bây giờ anh còn không dám. Anh biết một khi mình nói ra lời này nhất định cô sẽ chạy mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi. Từ sau đêm đầu tiên say rượu đến đêm thứ hai tỉnh táo, rồi lại đến mấy ngày nay chung sống với nhau, cùng với sự dỗ dành và cả lừa gạt của anh và Tiểu Dã, Hoài Nguyệt đã bước được một bước rất dài. Một bước này nhất định cũng cực kì gian nan, anh không đành lòng để cô phải cảm thấy quá khó xử.

Nhìn dáng vẻ cô ngồi một mình nhíu mày suy tư mơ màng, đã mấy lần anh suýt nữa buột miệng nói bệnh của mình đã khỏi rồi để cô khỏi phải lo lắng nữa; nói mình đã bắt đầu làm việc, bắt đầu tham gia các loại hoạt động, mặc dù vẫn không thích giao tiếp với người lạ nhưng cũng không còn cảm thấy quá bài xích giống như trước, hết thảy đều đang tốt đẹp lên; Nói trước kia anh lãnh đạm với tình dục nhưng bây giờ lại thích quấn quýt với cô như bất cứ một người đàn ông bình thường nào, điều này cũng cho thấy bệnh tình của anh đang khỏi dần; Nói nếu như cô ấy vẫn ở bên anh thì anh nhất định sẽ thoát ra khỏi bóng tối do việc mẹ anh tự sát để lại và sống một cuộc sống hạnh phúc, bởi vì bây giờ anh đã cảm thấy hạnh phúc.

Nhưng lời ra đến miệng lại luôn bị anh nuốt vào bụng.

Những điều này anh đều không thể nói với cô, bởi vì anh biết có nói hay không cũng giống nhau, cô nhất định sẽ gật đầu tỏ ra còn tin tưởng những điều này hơn cả anh, thậm chí còn sẽ khuyến khích anh, an ủi anh, sau đó trong lòng vẫn cứ hoài nghi hết thảy. Anh chỉ có thể dùng hành động, dùng sự thật, dùng thời gian để chứng minh. Anh hết sức hối hận nhát dao tự cắt vào cổ tay hôm đó, mặc dù nhát dao đó đã ép cô ấy trở lại bên cạnh mình nhưng nhát dao đó lại cũng làm cô càng thêm khó xử.

Từ cửa sổ phòng làm việc nhìn xuống, Trần Thụy Dương có thể nhìn thấy cổng tòa nhà làm việc, xe của Lỗ Phong đã đỗ ngoài cổng từ lâu. Anh ta đã rất quen thuộc chiếc xe này, trước kì nghỉ hè thứ sáu nào Lỗ Phong cũng mang Đậu Đậu đến đợi Hoài Nguyệt. Rốt cục hắn ta muốn làm gì? Trần Thụy Dương nhíu chặt mày, hắn ta ân cần với vợ trước như thế, chẳng lẽ không để ý chút nào đến phản ứng của Viên Thanh? Vô duyên vô cớ Viên Thanh sẽ không gọi điện thoại đến khiêu khích Hoài Nguyệt, anh ta hiểu Viên Thanh, trừ phi ý thức được nguy cơ nặng nề nếu không Viên Thanh sẽ không làm việc gì thừa thãi. Cô ta là loại phụ nữ thích làm một lần là xong chuyện, chẳng hạn như lấy cái thai để đe dọa ép Lỗ Phong li hôn, hết sức tàn nhẫn, hết sức quyết đoán. Ngoài việc làm cho Hoài Nguyệt tức giận đến phải ném sách thì cuộc điện thoại lần nọ còn mang lại được chỗ tốt gì cho cô ta? Không phải điều đó còn làm cho Lỗ Phong càng thường xuyên tới hơn hay sao? Xem ra cô ta hoàn toàn không thể khống chế được ông chồng luật sư này. Ngầm lại cũng đúng, một khi đàn ông đã trơ tráo thì phụ nữ sao có thể là đối thủ chứ?

Trần Thụy Dương nhìn thấy Hoài Nguyệt đi từ tòa nhà ra, thấy Lỗ Phong, hình như cô hơi sững sờ một chút. Lỗ Phong đi đến nói gì đó với cô, cô rất khó chịu quay mặt nhìn ra ngoài đường, xem ra là muốn tìm taxi. Đang giờ tan tầm, taxi không dễ gọi chút nào, Lỗ Phong rất kiên nhẫn đứng bên cạnh cô, có lẽ là chắc chắn cô sẽ không bắt được xe. Trần Thụy Dương hơi tức giận, nếu bây giờ không phải giờ tan tầm, đi ra đi vào đều là người của tòa soạn thì anh ta thật muốn đi xuống kéo Hoài Nguyệt lên xe mình nghênh ngang đi mất, xem lúc đó vẻ mặt Lỗ Phong sẽ như thế nào.

Hoài Nguyệt tiếp tục chờ xe, cô và Lỗ Phong đứng ngoài cổng đã làm không ít đồng nghiệp chú ý, điều này khiến cô hết sức tức giận. Trong tòa nhà này có rất nhiều người nhận ra Lỗ Phong, trước khi li hôn chỉ cần không bận tiếp khách là Lỗ Phong chắc chắn sẽ lái xe đến đón vợ như một ông chồng mẫu mực. Lúc đó Hoài Nguyệt là đối tượng được mọi người cực kỳ hâm mộ, chồng là luật sư nổi tiếng, ngoại hình lại tuấn tú lịch sự, đối với vợ luôn chăm sóc chu đáo, ngay cả đứa con của hai người cũng xinh trai đến khác thường.

"Hoài Nguyệt, đừng hờn dỗi như trẻ con nữa. Ở đoạn đường này giờ tan tầm không bắt được xe đâu, Đậu Đậu ở nhà đợi mẹ cũng sốt ruột", Lỗ Phong cười nói, "Con trai chúng ta muốn ăn cơm lắm rồi".

Hoài Nguyệt bất đắc dĩ mở cửa sau ra, thấy trên ghế sau chất đầy tài liệu đành phải đi sang mở cửa trước ngồi xuống bên cạnh ghế lái. Lỗ Phong lắc đầu thở dài nói: "Đã là mẹ trẻ con rồi mà vẫn còn trẻ con như vậy, cứ như không lớn được ấy".

Hoài Nguyệt lạnh mặt không nói gì, Lỗ Phong vừa nổ máy xe vừa hỏi: "Nghe nói em từ Vân Nam về lại đến Thanh Sơn, em đi xe khách à? Còn mang rất nhiều đồ nữa?"

Buổi sáng hôm đó mẹ hắn gọi điện thoại nói với hắn Hoài Nguyệt đang ở đó, hắn vội vàng lái xe chạy tới, đáng tiếc là vẫn không đuổi kịp. Đến nơi hắn lại nhìn thấy chủ nhà đang mang một đống đồ chơi và đồ ăn vặt lên cho Đậu Đậu, quá nhiều, cô đi xe khách thì không thể mang nhiều như vậy được. Hỏi thăm chủ nhà, chủ nhà nói là Hoài Nguyệt đi rồi lại quay lại chuyển đồ từ trên xe lam xuống, hắn càng cảm thấy kì lạ. Ở nông thôn không có chuyện gì là bí mật, hai ngày sau mẹ hắn gọi điện thoại nói với hắn những thứ đó được chuyển sang xe lam từ một chiếc xe con, xe của một người đàn ông trẻ tuổi cao ráo ngoại hình rất đẹp, người đàn ông đó đến để đón Hoài Nguyệt về.

Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu hắn là Trần Thụy Dương, trẻ tuổi, cao ráo, rất đẹp trai. Theo hắn biết, ở đơn vị Trần Thụy Dương cũng rất quan tâm chăm sóc Hoài Nguyệt, lần trước còn cùng Đậu Đậu đi xem thi đấu thuyền rồng, nếu như không phải vì lấy lòng Hoài Nguyệt thì ai thèm đi xem mấy cái trò trẻ con đó chứ? Hắn bỗng thấy căng thẳng, điều kiện của Trần Thụy Dương không hề kém mình, hai người lại suốt ngày gặp nhau. Mặc dù Hoài Nguyệt đã li hôn và lại còn có con nhưng Trần Thụy Dương sống nhiều năm ở nước ngoài nên chưa chắc đã để ý đến vấn đề này. Ngược lại, mấy năm nay sau khi làm mẹ Hoài Nguyệt ngày càng trở nên quyến rũ, mọi hành động cử chỉ đều tỏa ra sức sống, đủ để làm động lòng bất cứ một người đàn ông nào.

Hắn càng nghĩ càng sốt ruột, nhân dịp con đi nghỉ hè về hắn đã bảo mẹ tổ chức một bữa tiệc gia đình, muốn nói vài chuyện cho rõ ràng với Hoài Nguyệt. Hắn biết bề ngoài Hoài Nguyệt dịu dàng nhưng nội tâm lại rất quật cường, tuy nhiên có món bảo bối tên gọi Đậu Đậu này hắn chưa chắc đã không có hi vọng.

Hoài Nguyệt nhìn xe cộ và người đi đường lướt qua rất nhanh ngoài cửa xe, thầm nghĩ không biết tối hôm nay Cơ Quân Đào sẽ ăn gì. Mình không về, có lẽ anh ấy giận dỗi không ăn cũng không chừng, nghĩ vậy, cô liền lấy điện thoại ra định gửi tin nhắn cho anh nhưng do dự một chút rồi lại thôi.

Lỗ Phong để ý thấy vẻ do dự của cô, làm bộ lơ đãng hỏi: "Sao vậy, còn có việc chưa làm xong à? Có việc phải xin chỉ thị giám đốc Trần của em à?" Hắn nghĩ thầm, rõ ràng trước nghỉ hè hai người cùng Đậu Đậu đi chơi bầu không khí còn không tồi, đột nhiên thái độ của Hoài Nguyệt đối với mình trở nên cứng rắn như vậy, có lẽ chính là vì liên quan đến Trần Thụy Dương.

Hoài Nguyệt thản nhiên nói: "Tôi chỉ là một biên tập nhỏ xíu, đâu đến lượt tôi phải báo cáo công việc với giám đốc chứ".

Lỗ Phong hỏi: "Trần Thụy Dương có đối xử tốt với em không? Anh ta có nhắc tới chuyện của Viên Thanh với em không?"

"Anh tưởng chúng tôi cả ngày chỉ ăn rồi ngồi không à?" Hoài Nguyệt nói với giọng mỉa mai, "Cô ta là vợ anh, có liên quan gì đến tôi và giám đốc Trần chứ".

"Sao lại không liên quan, có liên quan nhiều lắm", Lỗ Phong nói, "Em có biết quan hệ của họ trước đây tốt đến mức nào không? Trong 3 năm Trần Thụy Dương về nước hai lần, đều về sống cùng Viên Thanh. Lúc Viên Thanh lấy em bé ra ép anh thì Trần Thụy Dương mới về nước được hai tháng. Sau đó anh mới biết chuyện này, thảo nào sau đó cô ta cứ nhất định phải tìm cách bỏ đứa bé đi!"

Hoài Nguyệt thầm giật mình trong lòng, ngoài mặt vẫn lạnh lùng: "Anh muốn nói với tôi rằng vợ anh rất lợi hại, ngay cả một luật sư nổi tiếng như anh cũng không phải đối thủ của cô ta đúng không? Tôi không muốn nghe, sợ bẩn tai".

Lỗ Phong vừa lén nhìn sắc mặt Hoài Nguyệt vừa nói: "Anh chuẩn bị li hôn cô ta, chứng cớ đều đã chuẩn bị đầy đủ rồi, chắc chắn sẽ thuận lợi. Cùng lắm cứ lôi cả chuyện đứa bé năm đó ra, các tài liệu về xác minh huyết thống đều đã có. Hoài Nguyệt, chuyện năm đó là anh có lỗi với em, em tha thứ cho anh nhé".

Hoài Nguyệt mỉa mai: "Luật sư Lỗ, có phải anh làm luật sư nên khi li hôn sẽ được giảm giá không? Sao cứ li hôn hết lần này đến lần khác không biết chán thế? Tôi không thấy hứng thú gì với chuyện giữa anh và Viên Thanh, anh đi tìm người khác mà tâm sự đi".

Lỗ Phong cứng họng, lắp bắp nói: "Hoài Nguyệt, em đừng làm tổn thương anh nữa. Gần đây phòng luật sư của anh đã giải quyết mấy vụ li hôn, đương sự đều không vui vẻ chút nào, đáng thương nhất là bọn trẻ con, anh nhìn bọn nó là lại nhớ đến Đậu Đậu của chúng ta. Chỉ có được lớn lên bên cạnh bố mẹ đẻ thì thể xác và tinh thần của trẻ con mới có thể khỏe mạnh được".

Hoài Nguyệt oán hận: "Còn phải xem là bố mẹ thế nào đã, nếu như là gương xấu thì có còn không bằng không có".

Lỗ Phong cẩn thận nói: "Hoài Nguyệt, em cho anh một chút thời gian đi. Chờ anh xử lý tốt các sự vụ bên này rồi nhà ình lại được ở bên nhau, tất cả vì muốn tốt cho Đậu Đậu, em cũng không đành lòng thấy Đậu Đậu trở thành đứa bé không có bố đúng không?"

Hoài Nguyệt khó tin trợn mắt nhìn hắn: "Luật sư Lỗ, anh có bệnh à? Tại sao đầu óc anh vẫn còn u mê như vậy? Bây giờ anh là chồng người khác, nói chuyện với tôi như vậy chính là quấy rối, tôi có thể kiện anh vì chuyện này". Nhớ tới câu nói kia của Viên Thanh, Hoài Nguyệt càng tức giận, "Tôi không dám nhận sự hối lỗi này của anh, cả đời này tôi cũng không muốn ở gần anh nữa. Còn Đậu Đậu, anh yêu nó, đó là trách nhiệm của người làm bố, anh không yêu nó thì nó vẫn còn có mẹ, nó sẽ không có vấn đề gì cả".

Từ đầu Lỗ Phong đã biết chuyện sẽ không thuận lợi như vậy, hắn thở dài nói: "Anh biết em rất khó tha thứ cho anh, nhưng anh nhất định sẽ li hôn Viên Thanh. Vì Đậu Đậu anh cũng phải làm như vậy. Hoài Nguyệt, em hãy chờ xem".

Hoài Nguyệt cười lạnh nói: "Đó là chuyện của anh, không quan hệ gì với tôi và Đậu Đậu, đừng lấy Đậu Đậu ra làm ngụy trang, nếu không anh thật sự không xứng làm cha".

"Hoài Nguyệt, có phải em đã có người khác rồi không?" Lỗ Phong do dự hỏi, "Là người đến Thanh Sơn đón em đó đúng không?"

"Có người khác hay không tôi cũng sẽ không quay lại, Lỗ Phong, anh biết mà tính tôi thích sạch sẽ", Hoài Nguyệt nói, "Không cần làm những chuyện vô nghĩa nữa..."

Một chiếc xe taxi từ phía sau vượt lên, Lỗ Phong đang lơ đãng, khi nhận ra thì đã không kịp đánh tay lái, chiếc xe lao thẳng vào hàng rào bảo vệ ven đường.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.