Tên Em Là Bệnh Của Anh!

Chương 48



Người trong phòng và ngoài phòng đều sửng sốt, Cơ Quân Đào cau mày nhìn tiểu Cẩm, vừa định quở trách lại nhìn thấy Hoài Nguyệt đang đứng ngoài cửa liền không biết nên nói gì cho phải.

Tiểu Cẩm đang quay lưng ra ngoài cửa cũng quay lại, phát hiện Hoài Nguyệt, cô bé giật mình, gương mặt thanh tú lập tức đỏ bừng, lắp bắp nói: "Thương, Thương tiểu thư, sao chị lại ở đây?"

Hoài Nguyệt ngẩng người, tay bám chặt vào khuôn cửa, loại cảm giác bị đè nén đã lâu không thấy đó lại một lần nữa đè xuống người cô. Lúc Viên Thanh nói với cô rằng cô ta đã có thai với Lỗ Phong, lúc cô cầm vé xe đứng ở bến xe tại Thanh Sơn phân vân xem có nên đợi Cơ Quân Đào hay không cũng có cảm giác này. Đó là một loại ngỡ ngàng, bất lực, bị ép phải đưa ra lựa chọn, không có không gian để hô hấp, không có thời gian để trì hoãn, có khó khăn đến mấy cũng phải đưa ra lựa chọn. Bây giờ, cũng vậy.

Bàn tay nắm vào khuôn cửa quá chặt, sự đau đớn truyền đến từ ngón tay làm đầu óc cô tỉnh táo lại một chút. Hoài Nguyệt cố nặ ra một nụ cười, nhẹ nhàng nói điềm nhiên như không: "Tiểu Dã bảo tôi lên gọi hai người xuống ăn cơm, xuống luôn nhé". Dứt lời cô xoay người đi xuống tầng dưới.

Tiểu Cẩm thầm thở phào, hoang mang liếc nhìn Cơ Quân Đào, "Thầy Cơ".

"Xuống ăn cơm", Cơ Quân Đào sầm mặt, lạnh lùng nói.

Cảm thấy Cơ Quân Đào sắp nổi giận, tiểu Cẩm sợ đến mức quên cả ngại ngùng, nhanh chóng chạy xuống tầng dưới. Nhìn thấy tiểu Cẩm, Cơ Quân Dã hỏi: "Thì ra em cũng ở trên tầng, thầy Cơ của bọn em đang làm gì, sao vẫn còn chưa xuống?"

Tiểu Cẩm ậm ờ nói: "Thầy Cơ đang xem tranh".

Cơ Quân Dã không vui nói: "Chẳng phải là toàn tranh mình vẽ sao? Lúc nào xem chả được, lát nữa là khách đến rồi, em lại lên gọi anh ấy một tiếng đi".

Tiểu Cẩm đâu dám đi lên, đành nói với Hoài Nguyệt bên cạnh: "Thương tiểu thư, chị đi gọi thầy Cơ xuống đi".

Cơ Quân Dã đưa tay gõ lê trán cô bé: "Chỉ giỏi sai khiến người khác", dứt lời tự mình đi lên tầng trên, vừa lên được một lát lại đi xuống một mình: "Anh ấy nói không muốn ăn". Nói rồi cô lại nhìn Hoài Nguyệt, "Hoài Nguyệt, hay là cô giúp tôi lên mời anh ấy xuống, dùng chiêu để đối phó Đậu Đậu ấy. Lúc này mà anh ấy tự nhiên dở chứng thì không phải sẽ hỏng hết bánh kẹo sao".

Hoài Nguyệt bất đắc dĩ nhìn tiểu Cẩm đang lo sợ bất an bên cạnh, cũng không có thời gian để ý đến chuyện cô bé này sẽ nghĩ thế nào, cắn răng đi lên tầng hai.

Cơ Quân Đào đang đứng trước cửa phòng vẽ, Hoài Nguyệt đi tới trước mặt anh vừa định mở miệng đã bị anh ôm ngay vào lòng. Cô hoảng hốt nói: "Đây là chỗ nào mà anh lại làm như vậy?"

Cơ Quân Đào ôm cô vào phòng vẽ rồi đưa tay đóng cửa lại, cúi xuống hôn cuồng nhiệt lên môi cô. Hoài Nguyệt không làm gì được, đành phải ôm cổ anh để mặc anh hôn đến mức gần như ngạt thở, Cơ Quân Đào mới không cam lòng buông cô ra hỏi: "Vừa rồi sao em lại cười như vậy? Sao vẫn điềm nhiên như không thế? Rốt cục anh là gì của em?"

Hoài Nguyệt thở hổn hển, bình tĩnh lại một chút rồi trách: "Anh nổi điên rồi à? Em gái với học trò của anh ở ngày bên dưới đấy!"

Cơ Quân Đào tức giận, sững sờ nhìn chằm chằm đôi môi đỏ tươi của cô rồi lại áp môi vào, nhẹ nhàng vân vê, dùng đầu lưỡi lướt theo vành môi cô, chậm rãi đưa vào, cuốn lấy lưỡi cô dịu dàng nút lấy, đau khổ nói: "Hoài Nguyệt, em không thể như vậy được, em tỏ ra không hề để ý khiến anh cảm thấy hình như mình không nhà để về. Em không tức giận cũng không khó chịu, em định chắp tay dâng anh cho người khác đúng không?"

Thân thể Hoài Nguyệt đột nhiên cứng đờ. Vừa rồi có lẽ đã có một nháy mắt mình nghĩ như vậy. Có một cô bé thích anh ấy như vậy, dũng cảm hơn mình, tinh khiết hơn mình, có phải mình nên buông tay ra không? Buông tay? Đúng vậy, không phải mình vẫn đang tìm một cơ hội như vậy sao? Nhưng vì sao đến lúc gặp được cơ hội như vậy mình lại cảm thấy khó chịu?

"Hoài Nguyệt". Cơ Quân Đào cảm thấy thân thể cô cứng đờ, anh cắn mạnh lên môi cô, sự đau đỡn khiến cô tỉnh táo lại, đáp lại anh một chút rồi nói yếu ớt: "Nếu anh còn xằng bậy thì buổi chiều em sẽ về thành phố".

Cơ Quân Đào buông cô ra, ngón tay nhẹ nhàng xoa lên môi cô: "Đừng về, nếu không anh cũng về. Buổi chiều anh giới thiệu em với mọi người được không?"

"Sau này tính sau, không được làm tiểu Cẩm khó xử như vậy". Hoài Nguyệt sắp xếp lại vô số ý nghĩ phức tạp trong lòng, ôm eo anh dịu dàng nói: "Phải dũng cảm thế nào thì một cô gái mới dám nói ra tình cảm của mình như vậy, kể cả anh có không tiếp nhận thì cũng không thể coi thường tình cảm đó. Anh là thầy giáo, có lẽ Cơ Quân Đào có thể buông thả nhưng thầy giáo Cơ lại không thể. Vừa rồi em chỉ có thể làm như không nghe thấy, nếu không tiểu Cẩm sao có thể chiujdc. Đừng giận nữa, anh không ăn cơm thì mọi người cũng ăn không ngon. Ngoan nào, xuống đi".

Cơ Quân Đào cũng cười nói: "Sao lại dỗ anh như dỗ Đậu Đậu thế? Anh không thích kiểu dỗ dành này đâu".

Hoài Nguyệt nhếch miệng nói: "Anh còn không bằng Đậu Đậu, Đậu Đậu cũng biết không thể giận dỗi trước mặt khách, lúc này anh còn dọa dẫm người khác nữa, Tiểu Dã sốt ruột lắm rồi".

Cơ Quân Đào thở dài nói: "Trước kia anh không bao giờ như vậy, từ khi biết em anh thật sự cảm thấy mình ngày càng trẻ con hơn, lúc nào cũng không yên tâm, có lẽ là bệnh cũng không nhẹ".

Hoài Nguyệt cười khổ: "Sao em lại thấy như mình đang hại anh nhỉ, hại người không lợi mình, thật sự là..."

"Anh chỉ sợ em không chịu hại anh", Cơ Quân Đào ngắt lời nói, "Hoài Nguyệt, em phải tin anh, không được giao anh cho người khác, có em ở bên cạnh anh thì anh sẽ không có việc gì cả".

Hoài Nguyệt gật đầu mỉm cười với anh, cô rõ ràng, thực ra có một số việc anh ấy cũng không dám nghĩ quá sâu giống như mình.

Hai người xuống nhà, tiểu Cẩm và tiểu Trần đã ăn cơm xong theo A Thích ra phòng khách chuẩn bị tiếp, chỉ còn Cơ Quân Dã đang chậm rãi ăn, vừa ăn còn vừa nhìn Hoài Nguyệt chằm chằm, đột nhiên bật cười hì hì. Hoài Nguyệt chột dạ đỏ mặt, Cơ Quân Đào không vui trợn mắt nhìn em gái: "Chuyện gì mà buồn cười thế? Tập trung ăn cơm đi".

Cơ Quân Dã rút một tờ giấy ăn, vừa chậm rãi lau miệng vừa cố nhịn cười nói: "Em quên chưa lau son môi, mặc dù khi ăn có dính son môi cũng không ảnh hưởng gì đến mùi vị nhưng phu nhân tương lai của Đậu Đậu còn nhỏ, đồ ăn có dính son sẽ không tốt cho trẻ em".

Hoài Nguyệt lập tức hiểu ra vì sao vừa rồi Cơ Quân Dã lại cười mình, cô xấu hổ đến mức gần như sắp chôn đầu vào trong bát cơm. Cơ Quân Đào thì hối hận vì sự lỗ mãng của mình vừa nãy, thấy Hoài Nguyệt không xuống thang được trong lòng anh rất thương, vội chuyển đề tài nói: "Tiểu Dã, em đã đến bệnh viện kiểm tra chưa? Rốt cục thế nào?"

Cơ Quân Dã nói: "Còn phải một thời gian nữa. Anh, anh đúng là thiếu kiến thức cơ bản, phải trên dưới 40 ngày mới kết luận được, lần sau phải nhớ kỹ đấy".

Chính Cơ Quân Đào cũng cảm thấy hơi khó xử, anh chỉ nghiêm mặt không lên tiếng.

Cơ Quân Dã nói với Hoài Nguyệt: "Hoài Nguyệt, cô xem kìa, nếu là tôi thì còn lâu mới thích loại người này, cả ngày lạnh mặt, mùa hè còn có thể dùng làm điều hòa, mùa đông chẳng lẽ dùng để ngắm như băng đăng à?"

Hoài Nguyệt không nhịn được nữa, bật cười hì hì thành tiếng.

Cơ Quân Đào quay sang nhìn cô rồi lại nhìn em gái, đúng là rất giống một mặt trăng một mặt trời, trong cuộc sống của anh có hai người phụ nữ như vậy cũng có thể coi như là hoàn hảo, khóe môi cũng không khỏi hơi cong lên.

Buổi chiều, khách khứa lục tục tới, nghĩ anh trai không thích ồn ào nên Cơ Quân Dã cũng chỉ gọi bốn năm người bạn rất thân tới, một người dẫn theo người vợ sắp sinh, còn có một đôi vợ chồng mới cưới, còn lại có người đến một mình, cũng có người dẫn bạn gái đến. Hoài Nguyệt thầm quan sát, tuy đa số họ đều đã ba bốn mươi tuổi nhưng quả thật đều có khí độ bất phàm.

Cơ Quân Dã giới thiệu Hoài Nguyệt là biên tập tạp chí giao lưu văn hóa, nghe vậy một người trong đó liền cười nói: "Tôi rất thân với giám đốc Trần của tap chí cô, hôm qua còn cùng đi ăn với anh ta. Không trách được tầm mắt anh ta lại cao như vậy, thì ra là vì có một cấp dưới là người đẹp kiêm tài nữ như vậy. Tôi đoán bài phỏng vấn Quân Đào đó là do cô viết đúng không? Viết hay lắm, hôm nào có thể viết một bài cho tôi được không?"

Cơ Quân Dã nói với Hoài Nguyệt: "Hoàng Đại Vĩ, đã nghe nói rồi chứ? Tên thì hơi thông thường một chút nhưng trình độ thư pháp lại không hề thông thường, đưa tay viết vài nét đã bằng thu nhập cả năm của người khác rồi. Có điều bình thường anh ấy ít viết lắm, lười ơi là lười, chỉ có lúc đối mới chịu động thủ thôi".

Hoài Nguyệt thấy người này cũng chỉ ngang tuổi Cơ Quân Đào, để râu quai nón, một đôi tay lại nhiều xương ít thịt, rất có phong phạm tiên phong đạo cốt, rõ ràng là do việc luyện chữ nhiều năm trời tạo thành. Lại nhìn anh ta mặc một chiếc áo cổ tròn cực kì tầm thường nhưng lại không hề cảm thấy mất tự nhiên liền mỉm cười nói: "Người hào hiệp chưa chắc đã không chăm chỉ".

Hoàng Đại Vĩ thầm gật đầu, nheo mắt nhìn kỹ Hoài Nguyệt. Một người phụ nữ có thể làm Cơ Quân Đào phải tiếp nhận phỏng vấn, thú vị, hôm qua Trần Thụy Dương luôn vô tình hay cố ý chuyển đề tài về chuyện Cơ Quân Đào, xem ra là có nguyên do. "Thương tiểu thư, giám đốc Trần của bọn cô dạo này rất nổi tiếng, hai điểm nóng ngoại vụ và văn hóa đều bị anh ta ôm hết, một hai năm nữa chắc chắn có thể lên tới cấp sở, cô cứ chờ mà xem".

Hoài Nguyệt nói: "Tôi chỉ là một biên tập nhỏ, bất kể ai tới làm lãnh đạo cũng không có gì khác nhau, tính cách giám đốc Trần rất tốt, từ trên xuống dưới đều thấy quý anh ấy".

Hoàng Đại Vĩ thấy cô ăn nói kín kẽ giọt nước không lọt như thế lại càng cảm thấy vui: "Ngày trước anh ta có một bạn gái biết không? Sau đó chạy theo một gã luật sư, nghe nói còn là chồng người ta, lần này cô ta nhất định sẽ phải hối hận!"

Hoài Nguyệt cảm thấy không vui nhưng sắc mặt vẫn rất bình tĩnh, "Bây giờ loại chuyện này cũng là bình thường".

Cơ Quân Đào ngồi nhìn Hoàng Đại Vĩ và Hoài Nguyệt liên thiên mãi không xong, lông mày hơi nhíu lại, Cơ Quân Dã thấy vậy liền vội kéo Hoài Nguyệt đi: "Đừng quan tâm đến cái gã thích buôn chuyện này, không chịu viết chữ cho đàng hoàng mà cả ngày ăn uống nhảy múa săn chuyện xì căng đan, mấy người phụ nữ chúng ta tụ tập alij nói chuyện còn hơn".

Hoàng Đại Vĩ cũng không để ý, chỉ cười ha ha rồi lại chạy tới chỗ Cơ Quân Đào săn tin.

Cơ Quân Đào trò chuyện một lát, vì đêm hôm trước ngủ không ngon nên cảm thấy hơi mệt mỏi, định đi lấy một li cà phê. Thấy mấy người phụ nữ bên kia đang trò chuyện vui vẻ liền đi tới.

Chỉ nghe thấy Hoài Nguyệt đang nói với bà bầu kia: "Đương nhiên là cũng hơi đau, có điều lúc sinh các chị sẽ không nghĩ đến đau, chỉ mong con mình mau đi ra, chỉ sợ nó ở tỏng đó lâu quá tội nghiệp. Tôi sinh mất tròn 24 tiếng mới xong, sau đó phát hiện hai tay mình toàn là máu, bác sĩ y tá và người nhà đều sợ nhảy dựng lên. Sau đó mới biết là khi đó tay tôi nắm mép giường đẻ mạnh quá, ngón tay đều bị thương, ngay cả gân cũng bị thương. Thời gian khoảng hai năm sau đó ngón tay tôi đều như tê liệt, sờ cái gì cũng cảm thấy giống nhau, quần áo, bàn ghế, đồ sắt, tất cả đều không thể phân biệt được, suýt nữa tàn phế mất đôi tay này".

"Cho nên vẫn nói mẹ là vĩ đại nhất, bây giờ Đậu Đậu mới yêu mẹ như thế, đây đều là được đánh đổi bằng máu tươi mà", Cơ Quân Dã nói, "Vì sao không đẻ mổ?"

"Mẹ tôi là bác sĩ khoa sản, bà vẫn chủ trương đẻ thường tốt hơn đẻ mổ, tốt hơn cho cả mẹ lẫn con. Sau đó chính bà thấy tôi như vậy lại dao động trước, cuối cùng vẫn là tôi kiên định chịu đựng tiếp. Nghĩ bụng đã đau thời gian dài như vậy rồi, nếu lại từ bỏ thì thật là đáng tiếc", Hoài Nguyệt khẽ cười, "Đương nhiên điều kiện tiên quyết là bác sĩ phải bảo đảm con mình không có việc gì".

Cơ Quân Đào nhìn gương mặt Hoài Nguyệt, một người phụ nữ dịu dàng tinh tế mà lại có nghị lực và dũng khí như vậy, trong lòng lại cảm thấy cực kì thương xót.

Một cô bé bên cạnh nói: "Thì ra Hoài Nguyệt cũng làm mẹ rồi, thoạt nhìn còn trẻ lắm mà".

Hoài Nguyệt mỉm cười nói: "Con trai tôi 4 tuổi rồi, năm nay lên lớp chồi trường mầm non".

Thai phụ cười nói: "Nhìn mẹ đã biết con trai nhất định sẽ rất đẹp. Tôi còn vừa nói với chồng, bạn gái Quân Đào đúng là một đại mỹ nhân, suốt ngày nghe người ta nói đến mỹ nhân như ngọc, lần này mới được nhìn thấy tận mắt, hóa ra là có người như thế thật".

Cơ Quân Đào cầm ca cà phê trên tay vừa định đi tới thì lại nghe thấy Hoài Nguyệt thản nhiên nói: "Chúng tôi là hàng xóm, nhà tôi ở sát vách, Cơ tiên sinh đã từng được tôi phỏng vấn".

Nàng dâu mới nói: "Tôi cũng nhìn nhầm, Hoài Nguyệt, chồng chị nhất định cũng rất đẹp trai, vừa rồi thấy chị và Quân Đào đứng chung một chỗ làm tôi ghen tị chết đi được, may mà không phải". Nói xong lại bật cười khanh khách làm mọi người cũng cười theo.

Hoài Nguyệt không nói tiếp mà nhấp một ngụm trà, nhìn những lá trà chìm nổi trong tách rồi ngẩng đầu thấy ánh mắt không tán thành của Cơ Quân Dã đang nhìn mình chằm chằm, trong đầu lại vang lên tiếng tỏ tình của tiểu Cẩm lúc trưa, cô khẽ thở dài một cái, cúi đầu không nói. Có một số việc muốn tránh cũng không tránh được, mình phải suy nghĩ cho thật kĩ.

Cơ Quân Đào rót một cố cà phê rồi xoay người rời đi. Anh đưa mắt nhìn quanh, xung quanh mọi người đều vui vẻ nói cười, trong lòng cảm thấy chẳng có gì thú vị.

Cơ Quân Dã đuổi theo an ủi: "Anh, Hoài Nguyệt nói như vậy cũng đúng, anh lại không giới thiệu với mọi người cô ấy là gì của anh, ngay cả em cũng chưa được giới thiệu tử tế. Anh nghĩ Hoài Nguyệt có thể nói thế nào?"

Cơ Quân Đào yên lặng một hồi lâu rồi thở dài nói: "Chung quy vẫn là tình cảm đơn phương của anh, thôi tùy cô ấy".

Cơ Quân Dã quay lại nhìn Hoài Nguyệt đang ngồi lơ đãng ở đó, lại nhìn bóng lưng cô đơn của anh trai, trong lòng chợt thấy cực kì nghi hoặc: Hai người này, buổi sáng còn đang tử tế, sao chưa được bao lâu cả hai đều nặng nề tâm sự rồi?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.