Tên Em Là Bệnh Của Anh!

Chương 5



Chiều thứ hai, Cơ Quân Đào có lịch giảng dạy tại Viện mĩ thuật. Vì một thời gian dài ngủ không ngon nên buổi sáng anh ta thường dậy muộn, thông thường thì phải ăn xong bữa sáng kiêm bữa trưa rồi mới đến trường. Số lần đã đến phòng triển lãm tranh vào buổi sáng như hôm nay quả thực là cực kì ít ỏi.

Cơ Quân Dã đang cầm cốc ngồi uống cà phê đen trợn mắt nhìn anh trai một hồi lâu mới phản ứng lại được. Cơ Quân Đào cau mày nói: "Uống nhiều cà phê đen như vậy không sợ dạ dày không chịu được à? Nếu buồn ngủ quá thì về ngủ đi".

"Sắp mở triển lãm tranh đến nơi rồi, có bao nhiêu là việc cần làm. Vất vả lắm mới thuyết phục được bố mang các tác phẩm bố vẽ mấy năm nay ra, không thể để lần triển lãm này thất bại được". Cơ Quân Dã vừa tìm cốc pha trà cho anh trai vừa nói, "Hôm qua đến quán bar Vân Vân, đã lâu không đến nên về muộn một chút, hơn ba giờ sáng mới ngủ. Hôm nay mắt sưng hết cả lên, đúng là hối hận".

Cơ Quân Đào buồn cười nhìn cô một cái, "30 tuổi rồi mà cứ như mới 3 tuổi ấy, anh thấy lo thay cho A Thích, sau này vợ kêu con khóc không biết nó sẽ sống thế nào được. Trưa nay, anh hẹn nó cùng đi ăn cơm, nhân tiện bàn luôn chuyện cưới xin cho xong".

Cơ Quân Dã lắc đầu liên tục, nói: "Em với A Thích đã thống nhất rồi, anh còn chưa cưới thì bọn em cũng sẽ không cưới. Nếu anh thương em không muốn em thành gái già thì tìm một bà chị dâu về cho em đi".

Cơ Quân Đào nhấp một ngụm trà, trầm mặc nhìn một bức thư pháp trên tường văn phòng chằm chằm: "Dã độ vô nhân châu tự hoành". Không có kí tên nhưng anh ta có thể nhận ra đó là chữ của mẹ, nho nhã mềm mại, chữ cũng như người. Mẹ để lại không nhiều thư họa, tất cả đều được anh ta cất kỹ trong phòng vẽ. Nhưng đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy bức thư pháp này.

"Bố kẹp trong các tác phẩm đưa ra triển lãm lần này mang tới đây". Cơ Quân Dã nhẹ giọng nói, "Phòng triển lãm này là tâm huyết của mẹ, em muốn giữ lại một tác phẩm của mẹ ở đây. Lát nữa em dặn người treo nó lên trong văn phòng anh".

"Anh cũng chẳng mấy khi đến đây, cứ treo ngoài này đi. Bức thư pháp này mẹ viết bao giờ?" Cơ Quân Đào hỏi. Mấy năm cuối cùng, mẹ bị bệnh trầm cảm hầu như không động đến bút, nhưng qua bút pháp có thể nhận ra đây là một tác phẩm thời kì sau.

"Em đã hỏi bố rồi nhưng bố không nói". Cơ Quân Dã lén liếc mắt nhìn anh trai.

Tác phẩm tiêu biểu "Trừ Châu tây giản" của nhà thơ đời Đường Vi Ứng Vật viết: "Chỉ thương nhánh cỏ sống bên khe, trên cây có chim vàng anh hót. Xuân triều mang mưa xuân đến muộn, bến hoang không người đò quay ngang". Cả bài thơ mượn cảnh tả tình, có thẻ cảm nhận được lòng dạ không màng danh lợi và tâm trạng buồn bã của thi nhân. Có điều, khi viết câu này thì tâm tình của mẹ như thế nào?

Cơ Quân Đào sầm mặt không nói gì, trong lòng ngổn ngang như tơ vò.

"Anh, nhân tiện hôm nay anh đến đây thì xem xem mấy bức em chọn giúp anh thế nào. Anh thấy nên để cùng tranh của bố hay là..." Thấy sắc mặt anh ta không vui Cơ Quân Dã vội dừng lại.

"Em muốn làm thế nào thì làm". Hiển nhiên Cơ Quân Đào không hề để ý.

Nếu không phải Cơ Quân Dã cứ nhất quyết yêu cầu thì anh ta sẽ không đồng ý tham dự lần triển lãm tranh này. Bố anh ta, Cơ Trọng Minh đã chìm đắm trong giới hội hoạ vài chục năm, là một nhân vật hết sức quan trọng trong giới hội hoạ. Bây giờ ông ta từ từ lạnh nhạt với giới hội hoạ nhưng ngoại giới lại càng đổ xô vào săn đón các tác phẩm của ông ta, có thể nói tấc giấy tấc vàng. Lần triển lãm tranh này đã hấp dẫn rất nhiều nhà đầu tư, đồng nghiệp và những người yêu thích quốc hoạ trong và ngoài nước.

Lúc đầu, Cơ Quân Dã nảy ra ý định tổ chức triển lãm tác phẩm của cha con nhà họ Cơ tại phòng triển lãm này nhưng cả hai cha con đều đồng thanh phản đối. Sau đó, không biết Cơ Quân Dã làm thế nào thuyết phục được bố, nhưng điều kiện duy nhất Cơ Trọng Minh đưa ra là tác phẩm của Cơ Quân Đào phải chiếm một phần ba trở lên. Cơ Quân Đào biết ý bố là muốn dìu dắt mình nhưng trong nội tâm anh ta không hề muốn nhận được loại dìu dắt này. Mấy năm nay, chuyện duy nhất anh ta muốn làm chính là vứt bỏ lối vẽ của bố, tránh ra càng xa càng tốt.

"Làm sao mà có thể mặc kệ hết mọi việc như vậy được? Đừng quên nhé, phòng triển lãm này là mẹ để lại cho anh đấy, em chỉ quản lý giúp anh mà thôi". Cơ Quân Dã không vui, nói, "Cho dù lúc đầu em mặt dày ép anh mang tác phẩm của anh ra nhưng anh cũng không thể thật sự đứng nhìn một mình em vất vả như thế chứ. Mấy ngày nay em đã già hơn bao nhiêu rồi đấy, da dẻ cũng khô hết cả rồi".

Mấy năm nay, Cơ Quân Đào vẽ tranh thường thường bỏ dở nửa chừng, các tác phẩm càng vẽ càng u ám. Khi đó cô nói phải mạo hiểm một lần làm triển lãm tranh để ép Cơ Quân Đào đưa ra trạng thái của mình, buộc anh ta thoát ra khỏi trạng thái không tự tin sau một thời gian dài mắc bệnh trầm cảm. Vốn kiên quyết không đồng ý nhưng sau khi nghe vậy, bố cô đã đồng ý không chút do dự. Cô biết mặc dù nói là đã thoát khỏi hồng trần nhưng trong lòng bố trước sau vẫn lo lắng cho Cơ Quân Đào.

Thấy em gái nổi giận, Cơ Quân Đào chỉ cúi đầu uống trà không nói.

Ông ngoại anh ta là phú thương Singapore, dù rất nhiều con cái nhưng lại chỉ có mẹ anh ta là con gái nên bà luôn được nâng niu như hòn ngọc quý trên tay, cầm kỳ thi họa môn nào cũng tốn rất nhiều tiền mời thầy giỏi hết lòng chỉ bảo. Trong một lần về nước du lịch mẹ anh ta đã gặp Cơ Trọng Minh, khi đó mới lộ tài năng trong giới hội hoạ. Tài tử giai nhân vừa gặp đã yêu, viết nên một đoạn giai thoại trong giới văn nghệ sĩ.

Ai ngờ bản tính tài tử phong lưu trăng gió khắp nơi, nền giáo dục truyền thống của gia đình được tiếp nhận từ thuở nhỏ đã gò bó mẹ anh, cả đời bà đều cố gắng duy trì một loại giả tượng hai vợ chồng vẫn quý nhau như khách, dùng loại giả tượng này lừa gạt con cái, lừa gạt bố mẹ anh em, thậm chí lừa gạt cả chồng mình. Cho đến khi bà tự sát vì bệnh trầm cảm thì Cơ Trọng Minh mới vừa kinh hoàng vừa hối hận không thôi nhưng tất cả đều đã quá muộn.

Phòng triển lãm này do ông ngoại đầu tư xây dựng, ý định ban đầu là để con gái vốn yêu thích thư họa được ngắm nhìn mỗi lúc nghỉ ngơi, không ngờ cuối cùng lại trở thành cọng rơm cứu mạng giúp mẹ trốn tránh hiện thực và khép kín nội tâm mình. Đặc biệt là sau khi con bà đã trưởng thành thì hầu như bà đã dồn toàn bộ tâm huyết vào đây nên cũng rất có danh tiếng trong giới thư họa.

Sau khi mẹ qua đời, phòng triển lãm được mang tên anh ta, anh ta không thích kinh doanh cho nên trước giờ vẫn do Cơ Quân Dã lo liệu. Cơ Quân Dã không hề theo truyền thống gia đình, cô học đại học ngành quản lý kinh tế, trong tay cô phòng triển lãm cũng phát triển rất tốt. Anh ta biết thực ra em gái chỉ tận tâm vì mẹ mà thôi, nếu không một gia đình như gia đình họ, trong nhà có rất nhiều tranh cổ, các tác phẩm của bố, di sản của mẹ, còn có cổ phần công ty của mấy ông cậu mà ông ngoại đã tặng, cho dù có tiêu xài mấy đời cũng không hết. Một cô gái như cô cần gì phải vất vả như vậy.

"Được rồi được rồi, đừng có xịu mặt xuống nữa. Em không nên nổi cáu thế, anh là Cơ Quân Đào, nếu đám fan nữ của anh đó biết em bắt nạt anh thì chắc chắn sẽ không bỏ qua cho em". Cơ Quân Dã cười cười cầm chiếc cốc trên tay anh trai mang đi lấy thêm nước.

Chính cô cũng không biết vì sao, rõ ràng anh trai hơn mình nhiều tuổi như vậy nhưng trong lòng mình vẫn luôn có cảm giác thương hại anh ta. Từ nhỏ mỗi khi cô chơi đùa thì anh ta vẫn lẳng lặng vẽ tranh, mỗi khi trên người cô đầy mồ hôi và bùn đất thì anh ta vẫn sạch sẽ thơm tho. Cô biết anh ta từng khóc thầm rất nhiều lần nhưng trước mặt mẹ, anh ta vĩnh viễn giữ được nụ cười điềm đạm.

Trước kia cô luôn nghĩ, nếu như anh ta không phải anh trai mình thì cô nhất định sẽ còn yêu anh ta điên cuồng hơn các cô gái thầm thương trộm nhớ anh ta, vì sự tài hoa của anh ta, vì sự dịu dàng của anh ta, thậm chí vì cả sự đau khổ của anh ta. Sau đó cô mới biết, có lẽ anh thật sự không phải anh trai của chính mình.

Một ngày khi cô được 17 tuổi bố cô đã mang cô đi dự tang lễ của một phụ nữ, ông nói với cô người đang nằm trong quan tài kia là mẹ đẻ của cô. Trong lễ tang, cô đột nhiên không thể không nghĩ đến việc rốt cục mình có phải con đẻ của bố không. Trong cái nhà này, mặc dù bố cô thường không ở nhà nhưng mẹ và anh trai đều luôn rất thương yêu cô khiến cô chưa bao giờ nghi ngờ mảy may gì về huyết thống của mình.

Tuy nhiên chân tướng làm cô hoang mang, cô vội vã muốn chứng minh cho hai mẹ con này thấy mình và họ không phải không có quan hệ gì. Cô ép bố cô đi làm xét nghiệm huyết thống, bố cô do dự. Vì bố do dự nên cô càng hoang mang, càng sốt ruột, cuối cùng bị cô ép quá nên bố cô rốt cục cũng đồng ý.

Đó là lần đầu tiên cô thấy mẹ nổi giận với bố, cũng là lần duy nhất. Người mẹ vẫn luôn xinh đẹp và thanh nhã lúc đó quần áo còn không chỉn chu đã chạy từ trên tầng xuống vung tay cho bố một bạt tai: "Tiểu Dã là con nhà họ Cơ chúng ta, không cần chứng minh. Đứa con tôi tự tay nuôi lớn từ bé, tôi chứng minh là quá đủ rồi".

Cô khóc nức nở trong lòng mẹ, từ đó khăng khăng một mực làm con gái bà, làm em gái Cơ Quân Đào. Một người mẹ, một người anh bao dung và lương thiện như vậy là may mắn người khác có tu mấy đời cũng chưa chắc đã có được.

Cơ Quân Dã ngồi xuống sofa bên cạnh Cơ Quân Đào đưa tay giúp anh trai chỉnh lại mấy sợi tóc rối. Chuyện cô không thể tha thứ cho mình nhất trong cuộc đời này chính là chuyện mẹ tự sát. Khi đó cô và A Thích đang giai đoạn mặn nồng tình chàng ý thiếp, nhân lúc mẹ ngủ trưa cô trốn ở trong phòng nấu cháo điện thoại, không ngờ đúng lúc đó mẹ đã nhảy từ trên lầu xuống.

Đứng trước di thể của mẹ, nhìn Cơ Quân Đào với mặt ngoài bình tĩnh nhưng trong mắt lộ rõ sự tuyệt vọng và sụp đổ, cô lấy hạnh phúc cả đời của mình để thề phải thay mẹ chăm sóc anh trai cho thật tốt. Cũng chính hôm đó cô và A Thích đã ước định, trước khi chị dâu vào cửa thì hai người quyết không kết hôn.

Bây giờ cô đã nhìn thấy rạng đông, vì lần triển lãm tranh này Cơ Quân Đào đã lấy lại được hứng thú và lòng tin. Vẽ mới cũng được, hoàn thiện những bức dở dang cũng tốt, dù sao cũng đã bước được một bước dài. Cô còn đòi hỏi gì nữa chứ? Mẹ ở trên trời chắc cũng sẽ rất vui.

"Anh, mấy hôm trước vẽ ngày vẽ đêm chắc anh mệt lắm rồi đúng không? Có cần ra ngoài giải sầu không?"

Cơ Quân Đào lắc đầu: "Thức đêm suốt thì cũng mệt thật, nhưng giờ dạy ở trường không thể muốn nghỉ thì nghỉ được". Anh ta đột nhiên nhớ tới cảnh Thương Hoài Nguyệt và Đậu Đậu nơm nớp lo sợ tới nhà thăm mình hôm đó và cảnh Thương Hoài Nguyệt ngẩn người nhìn chằm chằm lọ thuốc trên bàn. Lúc đó, mình đã một ngày một đêm không ngủ, dáng vẻ chắc chắn rất ủ rũ, chắc là người ta đã coi mình như người bệnh thần kinh rồi.

"Đã biết là anh không nỡ xa đám nữ sinh của anh mà". Cơ Quân Dã trêu chọc, "Đi, đi xem hai học trò đó của anh, hôm nay cả hai đều đến đây. Cô bé tiểu Cẩm đó ngoại hình thật là xinh đẹp, tràn ngập sức sống, quả thực là một ngọn lửa. Em thấy cô ấy đến làm thuê chỉ là để tiếp cận anh thôi, điều kiện gia đình rất tốt mà nhất định phải đi làm thêm, không phải đã quá rõ ràng rồi sao? Anh chẳng mấy khi đến đây nên rõ ràng là nó thất vọng lắm. Thế nào, có cảm giác gì không?"

Cơ Quân Đào nghiêm mặt nói: "Càng nói càng không ra gì. Nếu thật như vậy thì lập tức cho cô ấy nghỉ việc đi".

Thấy anh ta tức giận, Cơ Quân Dã không dám nói đùa nữa, nhớ tới một việc khác, cô vội nói: "Hai ngày trước Vân Vân hỏi em, cô ấy có người bạn mới khai trương nhà hàng, muốn có một bức tranh của anh để treo ở tiền sảnh, không biết anh có thể..."

"Thích bức nào ở triển lãm lần này thì mua bức ấy là được". Cơ Quân Đào lạnh nhạt liếc cô, "Phòng triển lãm không duy trì được nữa hay sao mà ép anh phải làm việc vất vả như vậy?"

"Đương nhiên là người ta muốn mới anh vẽ riêng cho một bức". Cơ Quân Dã khó xử nói: "Chẳng mấy lúc Vân Vân nhờ vả, nể mặt cô ấy đã dành tình cảm cho anh ngần đấy năm, anh chịu khó một chút đi. Nếu không cô ấy sẽ cho rằng anh ghen nên không chịu vẽ cho người ta! Nếu thật sự như vậy thì kể ra cũng vui".

Thấy em gái cười bí hiểm, Cơ Quân Đào thở dài: "Hỏi một chút xem người ta muốn vẽ cái gì, anh xem có tìm được bức vẽ dở nào hoàn thiện nốt hay không!"

Cơ Quân Dã gật đầu, "Anh, phong cách của anh cách phong cách của bố càng ngày càng xa, cũng càng ngày càng tốt, một ngày nào đó anh sẽ vượt qua bố".

"Tiểu Dã, những thứ này đều là hư vô, có vượt qua hay không cũng không có ý nghĩa gì". Cơ Quân Đào cô đơn nhìn xuống dưới lầu thấy cô học trò tiểu Cẩm của mình đang đứng trong đại sảnh chào tạm biệt một đôi vợ chồng tới mua tranh. Anh hơi giật mình, cảm thấy người đàn ông đó nhìn có vẻ quen mắt.

Tiểu Cẩm đưa chân khách về quay lại thấy thầy giáo đang đứng trong đại sảnh thì cực kì vui mừng, cô chạy tới lễ phép chào nhưng không nỡ quay đi, nghĩ đến hai vợ chồng vừa về đó liền tìm được câu chuyện làm quà: "Thật sự chưa từng thấy người phụ nữ nào khó tính như vậy, lúc thì muốn mua chữ, lúc thì muốn mua tranh, lúc thì thích sơn dầu, lúc lại thích quốc hoạ. Em thấy chồng chị ta có vẻ cũng không chịu nổi chị ta, đứng bên cạnh mấy lần định hút thuốc lá nhưng đều bị tiểu Trần ngăn lại".

Cơ Quân Dã vỗ vỗ vai cô nói: "Đã làm ở đây hơn một năm rồi, còn chưa từng thấy loại người thích học làm sang à? Làm gì mà kích động thế!"

Tiểu Cẩm lén liếc nhìn Cơ Quân Đào, đỏ mặt nói: "Chẳng qua là em tức quá thôi. Chồng chị ta thích bức "Ánh trăng" đó của thầy Cơ nhưng người phụ nữ đó lại nổi cáu nói năng vô lễ, tiểu Trần cũng tức giận đến mức định đuổi chị ta ra ngoài".

Cơ Quân Đào không nhớ nổi mình có tác phẩm treo ở đây bao giờ, nghi hoặc quay sang phía em gái.

Cơ Quân Dã vội cười cầu tài: "Em lấy từ trong phòng tranh của anh ra, cảm thấy cũng không tồi. Dạo này không có nhiều quốc hoạ cao cấp, bức đó tốt xấu cũng có thể treo lên được. Người này đúng là thật tinh mắt, bức họa đó không lớn, treo trong phòng sách thì rất hợp.

Cơ Quân Đào không hề để ý, trong phòng vẽ của anh ta có bao nhiêu bức chính anh cũng không rõ. Lúc hứng lên thì vẽ vài nét, lúc hết hứng thú lại ném sang một bên. Từ khi mắc bệnh trầm cảm, nhiệt tình đối với hội họa trong lòng anh giảm xuống rõ rệt. Giờ đây, mặc dù bệnh tình đã ngày càng chuyển biến tốt nhưng anh vẫn rất ít khi coi trọng thứ gì.

"Người phụ nữ đó nhất định không chịu lấy, sau đó mua một bức tranh sơn dầu của thầy Trương", tiểu Cẩm tức giận nói, "Không hiểu mắt mũi kiểu gì!"

"Tiểu Cẩm!" Cơ Quân Dã bất mãn ngắt lời, "Bức tranh nào được đưa vào phòng triển lãm của chúng ta cũng đều là tranh tốt, chú ý đến cách dùng từ của cô!"

Tiểu Cẩm le lưỡi cười rồi lại lén nhìn Cơ Quân Đào.

"Người phụ nữ đó là vợ ông ta à?" Cơ Quân Đào đột nhiên hỏi. Anh ta đã nhớ ra, người đàn ông này là bố của Đậu Đậu, buổi chiều chủ nhật trước anh ta nhìn thấy người này lái xe tới đón hai mẹ con nhà hàng xóm đó. Đậu Đậu gọi bố rất to, bà Lỗ tên là Thương Hoài Nguyệt kia cười tít mắt cùng con trai ngồi lên xe.

"Đương nhiên là vợ, em còn nghe thấy ông ta gọi điện thoại cho bạn, hình như phải dẫn vợ tới dự tiệc". Tiểu Cẩm đáp, thấy ngạc nhiên vì thầy giáo mình lại thấy hứng thú với quan hệ vợ chồng của người ta hơn cả với tác phẩm của chính mình.

Cơ Quân Đào a một tiếng, quay sang xem mấy bức tranh trên tường. Cơ Quân Dã cũng cảm thấy kì lạ, vừa há mồm định hỏi, thấy sắc mặt anh ta lạnh lùng liền biết điều ngậm miệng lại.

Thảo luận - góp ý cho Tên em (http://tangthuvie/forum/showthread.php?t=65718&page=999)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.