Tên Em Là Bệnh Của Anh!

Chương 8



Tòa soạn tạp chí "Giao lưu văn hóa" chỗ Hoài Nguyệt làm là cơ quan thuộc tỉnh, có tính chất chính quyền đồng thời cũng là một tờ nguyệt san song ngữ. Mặc dù không phát hành tại hải ngoại nhưng “Giao lưu văn hóa” cũng được coi như là một cửa sổ để tuyên truyền ra bên ngoài, thường dùng làm quà để biếu tặng bạn bè quốc tế tới chơi cho nên được các lãnh đạo trong tỉnh hết sức coi trọng. Mỗi một số tạp chí vừa ra đều phải đưa một cuốn tới bàn làm việc của mỗi vị lãnh đạo. Dù số kì không nhiều nhưng hình thức lại cực kì đẹp mắt.

Ngoài quyển tạp chí này, dưới tòa soạn tạp chí còn có công ty lễ nghi văn hóa, công ty quảng cáo và xưởng in ấn. Tạp chí là đơn vị được bao cấp toàn bộ không cần kiếm tiền nhưng mấy công ty con khác lại kinh doanh rất tốt. Xưởng in là đơn vị in ấn tài liệu được chính quyền tỉnh chỉ định nên không lo thiếu việc làm, công ty lễ nghi văn hóa khoác áo ngoài dân sự làm việc thay cho chính quyền, các hoạt động đều được cấp kinh phí đầy đủ, chỉ có lãi chứ không bao giờ lỗ, thu nhập quảng cáo cũng không phải một con số nhỏ. Chính vì lẽ đó tòa soạn tạp chí này giống như một gã trọc phú trên tay cầm một cái bát vàng trong túi còn cất một cái bát bạc. Tình hình công việc tại tòa soạn cực tốt.

Lúc đầu Hoài Nguyệt vừa tốt nghiệp thạc sĩ, bố mẹ chồng cô đã sử dụng quan hệ của mình để xin cho cô vào vị trí coi như đúng ngành đúng nghề này. Tòa soạn tạp chí chỉ có hai phóng viên đi phỏng vấn hay viết các bản tin ngắn, trong đó một người còn là phóng viên ảnh, các bài do biên tập viết thậm chí còn nhiều hơn số bài biên tập cho người khác. Mấy chuyên mục ABCD mỗi người lo một phần, người khác làm tốt hay làm tồi cũng không quan hệ gì đến mình.

Hoài Nguyệt thích bầu không khí thoải mái ở đây, không cần suốt ngày lo săn tin như chị ba Đặng Duyên Duyên, không cần tìm quảng cáo vất vả như chị cả làm ở tòa soạn báo, cũng không cần viết những bài phát biểu buồn tẻ cho các vị lãnh đạo như chị hai làm công chức.

Ban đầu cô làm mảng "Người làm công tác văn hoá", sau đó lãnh đạo thấy cô có con nhỏ nên cho cô chuyển sang làm mảng "Dân tộc", cũng có thể đó là ý của mẹ chồng cô, có điều lại rất hợp ý cô. Văn hóa dân tộc có sẵn nhiều tư liệu, cũng có nhiều bản thảo được gửi đến, vì vậy Hoài Nguyệt thành trở biên tập viên giống biên tập nhất trong ban biên tập.

Phần lớn những người trong ban biên tập đều có chỗ dựa vững chắc, đa số là người lớn tuổi, lại ít chuyện thị phi ngồi lê đôi mách. Khi cô li hôn cũng ít có người bàn tán, đến cuối tuần còn có người thiện ý nhắc nhở cô về sớm để đón Đậu Đậu, điều này làm cô cảm thấy ấm áp.

Tổng biên tập cũ của tòa soạn đã đến tuổi về hưu. Sau khi ăn hết bữa này đến bữa khác để chia tay tổng biên tập cũ, hôm nay tòa soạn tạp chí sẽ nghênh đón người lãnh đạo mới. Nghe nói người này trước đây được phái đi làm bí thư thứ nhất tại sứ quán ở nước ngoài mấy năm, sau mấy năm trở về vừa chào hỏi cấp trên xong đã dễ dàng chiếm được vị trí mà người khác chen vỡ đầu cũng không giành được này.

Sáng thứ hai, như thường lệ, Hoài Nguyệt đến văn phòng rất sớm.

Cô là biên tập trẻ tuổi nhất trong tòa soạn nên không dám để các tiền bối lau bàn quét dọn pha trà. Huống hồ quả thật cô cũng không có việc gì, buổi tối chủ nhật Đậu Đậu đã đến nhà bà nội, thứ hai được Lỗ Phong hoặc giáo sư Lỗ đưa đến trường. Từ khi sinh Đậu Đậu cô đã bỏ thói quen ngủ nướng buổi sáng, mặc dù lúc đó trong nhà có bảo mẫu nhưng cô cũng luôn dậy sớm để kịp làm bữa sáng cho con trước khi đi làm. Lâu ngày thành quen, tuy Đậu Đậu không còn ở với cô nhưng cứ đến giờ đó cô lại tỉnh giấc không ngủ được nữa.

"Không biết sáng nay Đậu Đậu ăn cái gì?" Cô vừa tưới nước cho cây violet trên cửa sổ vừa nghĩ.

Cô phát hiện cây violet này trong một lần ở văn phòng chị cả, vì cảm thấy thích nên tỉa về trồng. Cả mùa đông cây héo úa, diềm lá còn bị cháy đen, cô cho rằng nó đã chết cóng, không ngờ đến mùa xuân lại thấy nó sống lại. Hai ngày không thấy, không ngờ hôm nay nó đã nở ra ba bông hoa nhỏ. Cô áp đến gần nhìn thật kĩ, ba bông hoa tím nhàn nhạt nhìn rất đáng yêu, cô không nhịn được ngửi ngửi.

"Loại cỏ chân vịt tím này không có mùi thơm đâu". Một giọng đàn ông xa lạ vang lên phía sau.

Hoài Nguyệt nghe tiếng xoay người lại.

Người đàn ông trước mặt mặc áo sơmi màu sẫm, quần jean màu trắng, tóc ngắn, mặt chữ điền, mặc dù gương mặt không thể coi là rất đẹp nhưng lại toát ra vẻ phóng khoáng. Thân hình vạm vỡ rắn chắc, dáng người rất cao, dù cô cao 1m68 nhưng vẫn chỉ ngang vai anh ta. Cô nhận ra cái đồng hồ trên cổ tay anh ta, là một nhãn hiệu rất đắt tiền. Lúc đầu Lỗ Phong mua một đôi đồng hồ nhãn hiệu này cho hai vợ chồng khi cưới làm cô xót tiền hồi lâu, Lỗ Phong còn dỗ dành cô nói, chỉ mua một đôi đồng hồ cưới nên đương nhiên phải mua loại tốt. Nếu như biết phải li hôn nhanh như vậy thì không biết anh ta có dám bỏ ra nhiều tiền đến vậy hay không.

Trần Thụy Dương thấy người phụ nữ đối diện không hề tiếp chuyện mình mà chỉ yên lặng nhìn chiếc đồng hồ trên tay mình nên đành phải ho khan hai tiếng.

Hoài Nguyệt phục hồi lại tinh thần mỉm cười với anh ta, đỏ mặt nói: "Thì ra cái cây này gọi là cỏ chân vịt tím vậy mà tôi cứ tưởng là violet"

Trần Thụy Dương lắc đầu nói: "Hai loại này hoàn toàn không giống nhau, hoa violet đều mọc ở phía trên, sắc màu rực rỡ, vì vậy cô sẽ gần như không để ý đến lá cây của nó ở bên dưới. Còn cây chân vịt tím này nếu không chú ý thì rất có thể cô sẽ không nhìn thấy mấy bông hoa nhỏ của nó. Cô nhìn này, lá cây rất to và dày, hơn nữa loại cây này chỉ cần trồng cành là sẽ mọc được, còn violet thì nhất định phải trồng bằng hạt".

Hoài Nguyệt gật đầu, nghĩ thầm, hóa ra chị cả cũng mù tịt chẳng biết gì, vậy mà còn nghiêm trang nói với mình và đồng nghiệp trong văn phòng đó là violet, quả là mất mặt. Còn người đàn ông trước mặt này, nhìn không giống một người phong hoa tuyết nguyệt nhưng lại hiểu khá rõ về hoa cỏ. Nhìn qua cũng chỉ hơn 30, ở tuổi này đàn ông đa tình còn thích hoa chắc chắn không nhiều.

Trần Thụy Dương phát hiện Hoài Nguyệt lại thất thần, không khỏi cảm thấy buồn cười.

Trước khi đến đây, một người bạn tốt của anh ta đang là chủ nhiệm văn phòng ngoại vụ đã nói với anh ta bằng một loại khẩu khí vô cùng hâm mộ: "Tòa soạn tạp chí là một nơi rất tốt mặc dù không hề nổi bật, đối tượng tiếp xúc không phải cao tầng thì cũng là người ưu tú, xưởng in nộp tiền cho anh, phòng quảng cáo kiếm tiền cho anh, công ty văn hóa có tổ chức hoạt động gì mà anh báo cáo lên thì tôi ở đây cũng không thể không duyệt chi cho anh. Tạp chí một năm chỉ ra 12 số, đa số thời gian còn lại anh chỉ có việc kiếm tiền. Có thể nói, anh rơi vào đống tiền rồi đấy. Còn nữa, không phải chúng ta vẫn nói thủy thổ thế nào con người thế đó sao? Đó chính là một nơi tốt để nuôi người đẹp. Công ty quảng cáo không cần phải nói, tôi thấy riêng hai cô bé ở văn phòng đó đã đủ ngon mắt rồi. Nghe nói ban biên tập còn có một đại mỹ nữ vừa li hôn, không phải anh vẫn còn cô đơn sao? Chọn lấy một cô đi, còn đợi gì nữa?”

Theo lời anh ta thì cô gái này chính là vị đại mỹ nữ kia rồi, anh ta thầm đánh giá Hoài Nguyệt.

Hoài Nguyệt chú ý tới ánh mắt anh ta, cô mỉm cười xin lỗi, hỏi: "Xin hỏi anh tìm ai? Chúng tôi 9 giờ mới bắt đầu làm việc, sợ rằng còn phải chờ một chút".

Trần Thụy Dương nói: "Tôi là Trần Thụy Dương, hôm nay đi làm ngày đầu tiên nên muốn thể hiện tốt một chút".

Hoài Nguyệt hiểu ra, "Thì ra là tổng biên tập Trần, tuần trước phó tổng biên tập Lưu đã nói rồi. Chào anh, tôi là Thương Hoài Nguyệt, là biên tập chuyên mục dân tộc".

Trần Thụy Dương nói: "Nghe đại danh đã lâu, tôi đã đọc tờ giao lưu văn hóa vài kỳ gần đây, chuyên mục dân tộc để lại ấn tượng rất sâu sắc đối với tôi, các bài viết được biên tập rất thú vị, tôi đã học hỏi được rất nhiều".

Biết anh ta nói khách khí nên Hoài Nguyệt chỉ cười nhạt nói: "Tổng biên tập Trần khách sáo rồi, so với chuyên mục của các giáo viên khác thì mục này chỉ là trò trẻ con thôi. Chẳng qua là bản thân văn hóa dân tộc đã rất thú vị nên tôi mới có thể làm việc thuận lợi như vậy".

Trần Thụy Dương cũng cười nhạt, anh ta nhìn quanh bốn phía. Trong văn phòng có ba cái bàn, mặt bàn đều rất sạch sẽ, rõ ràng là mới được lau. Cái bàn đặt sát cửa sổ chất đầy các loại sách báo tạp chí, chỉ chừa lại một khoảng trống đủ để viết lách. Cái bàn đặt giữa phòng không có bất cứ thứ gì khác ngoài máy tính, trên lưng ghế có vắt một chiếc áo gi lê, có lẽ là của một phóng viên ảnh. Trên chiếc bàn gần cửa có một cái khung ảnh, anh ta đến gần xem xét, đó là một cậu bé cực kì xinh đẹp, mặc một bộ camouflage*, một tay chống nạnh, dáng vẻ rất oai vệ.

"Là con trai cô à?" Anh ta hỏi.

"Vâng". Hoài Nguyệt dọn dẹp xong văn phòng, rửa tay rồi quay vào, đưa mắt nhìn Đậu Đậu trong ảnh theo ánh mắt anh ta, vẻ mặt vô cùng dịu dàng.

"Cháu mấy tuổi rồi?"

"4 tuổi"

"Trẻ con tuổi này nghịch lắm đúng không? Chăm sóc chắc vất vả lắm".

"Cũng bình thường thôi, cháu đi nhà trẻ rồi".

Hoài Nguyệt pha một cốc trà cho anh ta, Trần Thụy Dương nhìn một chút, cúi đầu ngửi ngửi, hít sâu một hơi rồi nhấp một ngụm nhỏ, khen: "Trà Minh Tiền Long Tỉnh, rất chính thống".

Hoài Nguyệt lại vâng một tiếng. Trà này là giáo sư Tần cho cô. Mỗi tháng giáo sư Tần đều sẽ hẹn cô đi uống trà, ăn cơm. "Mẹ chồng nàng dâu không thành, ít nhất con vẫn là học sinh của mẹ mà". Cô giáo cũ của cô luôn nói như vậy với vẻ mặt cực kì tiếc nuối, nhân tiện luôn cho cô một vài thứ tốt, chẳng hạn như trà Long Tỉnh, chẳng hạn như sô cô la mang về từ nước ngoài.

Cô cũng sẽ cùng cô giáo cũ đi dạo phố. Trước kia, lúc vẫn là mẹ chồng nàng dâu, quần áo của giáo sư Tần đều do cô tư vấn chọn mua giúp, bây giờ giáo sư Tần đi mua quần áo vẫn luôn kéo cô theo. Hai cô trò chỉ nói đến Đậu Đậu hay chuyện công việc của hai bên chứ không bao giờ nói đến chuyện khác trong nhà, thực ra có mấy lần Hoài Nguyệt phát hiện cô giáo muốn nói nhưng rồi lại thôi, cô đều rất kịp thời khéo léo chuyển hướng đề tài. Cô không phải người bạc tình nhưng cũng không phải người dây dưa không dứt khoát.

Bên ngoài, các đồng nghiệp cũng đã lần lượt bước vào tòa soạn. Thấy Trần Thụy Dương đến từ sáng sớm, phó tổng biên tập Lưu rất khó xử, nghĩ thầm may mà có Hoài Nguyệt đến sớm, bằng không để ngày đầu tiên tổng biên tập mới đi làm đã gặp phải không thành kế thì đúng là không tốt lắm.

Trần Thụy Dương không để ý: "Là tôi đến sớm mà. Trà của Hoài Nguyệt rất ngon, tôi mang đi uống đây". Nói rồi anh ta cầm cốc đi cùng phó tổng biên tập Lưu.

Hoài Nguyệt mở máy tính, kỳ tới phải viết bài về đề tài Đoan Ngọ. Theo yêu cầu của cô, hội liên hiệp dân tộc đã gửi cho cô một loạt bài viết và ảnh chụp, cô phải sàng lọc lại một chút.

Trần Thụy Dương chỉ họp 10 phút để ra mắt mọi người. Trừ xưởng in ở bên ngoài còn lại một tờ tạp chí và hai công ty đều nằm tại tòa nhà năm tầng này. Tòa nhà này vốn là tòa nhà làm việc của ban ngoại vụ, sau đó ban ngoại vụ chuyển vào khu nhà của chính quyền tỉnh, tòa nhà này được để lại cho tòa soạn tạp chí. Tòa nhà nằm trên sườn dốc, nằm dưới bóng cây xanh mát, khi nhìn xuống sẽ thấy cảnh non xanh nước biếc, dù nằm ở trung tâm thành phố nhưng lại là một nơi rất yên tĩnh bất chấp cuộc sống xô bồ chỉ cách đó chẳng bao xa.

Trần Thụy Dương đứng bên cửa sổ văn phòng của tầng 4 nhìn dòng xe cộ trên đường bên ngoài. Bốn năm trước, anh ta là trưởng phòng trẻ tuổi nhất của ban ngoại vụ, trong một hoạt động tiếp đón anh được một vị lãnh đạo trên bộ để ý đến, đề cử ra nước ngoài làm việc. Khi đó anh ta đang chuẩn bị kết hôn với người bạn gái đã yêu nhau hai năm, suy nghĩ nhiều lần thấy không nỡ từ bỏ cơ hội tốt như vậy nên liền hứa với cô ấy chờ sau ba năm hết nhiệm kì trở về sẽ kết hôn sau.

Suốt ba năm anh ta vẫn giữ mình trong sạch, mặc dù bên người không thiếu phụ nữ ưu tú nhưng nghĩ đến lời hứa với một người khác anh luôn có thể giữ được giới hạn cuối cùng, không ngờ cuối cùng lại nhận được tin tức người nọ đã kết hôn. Càng làm cho anh ta không thể chịu đựng được là cô ta lại đi dụ dỗ người đã có vợ, phá vỡ hạnh phúc gia đình người ta.

Anh trách cô ta, hỏi cô ta vì sao, không ngờ cô ta còn chính khí lẫm liệt hơn anh.

Cô ta nói tại sao anh không hỏi xem mình ích kỷ thế nào? Anh theo đuổi tiền đồ của anh là không sai, nhưng anh có nghĩ xem một cô gái có bao nhiêu lần ba năm để chờ đợi không? Ngộ nhỡ trong ba năm này anh quay sang yêu người khác thì tôi nên làm thế nào?

Anh ta nói, chẳng lẽ không phải tôi suy nghĩ vì tương lai của hai chúng ta sao? Muốn cho cô cuộc sống tốt hơn sao?

Cô ta khinh thường, nói, anh chỉ là một bí thư thứ nhất, trở lại cơ quan trung ương có thể còn có hi vọng làm một vụ phó đi làm cũng phải đợi xe tuyến, xuống tỉnh thì căn bản không thể lập tức lên tới cấp sở. Tôi lãng phí ba năm tuổi xuân, đến lúc đó từ một trưởng phòng 31 tuổi sẽ biến thành một trưởng phòng 34 tuổi. Trong ba năm anh có biết giá nhà thành phố này tăng bao nhiêu lần không? Với tiền lương tiền thưởng của một công chức quèn như anh thì đến già chúng ta cũng không mua nổi cái nhà như tôi đang ở bây giờ. Đã có người khác cho tôi tất cả những thứ này thì tại sao tôi còn phải đợi nữa?

Nghe rồi anh ta quay đầu bỏ đi không một giây chần chừ.

Sau khi trở về, đúng là anh ta không được đề bạt lập tức, địa phương không giống trung ương, không có nhiều vị trí cấp sở chờ anh ta như vậy. Nửa năm sau, tổng biên tập tòa soạn tạp chí đã đến tuổi về hưu, lãnh đạo hỏi ý kiến anh ta. Đương nhiên anh ta biết đó là một bị trí béo bở, nếu không phải cấp trên lên tiếng giúp thì đâu đến lượt mình. Vì thế, anh lập tức đồng ý. Không phải là tiền sao? Anh ta nghĩ, anh ta phải cho cô ả đó thấy mình có mua được một căn nhà như cô ta đang ở hay không.

Sau khi giận dữ, sau khi đau lòng, anh ta đã suy nghĩ rõ ràng, cảm thấy mình cũng không có tổn thương gì mà ngược lại phải nên vui mừng vì rốt cục mình đã nhìn rõ bản chất của người phụ nữ đó. Anh ta không dám tưởng tượng nếu như thực sự cưới người phụ nữ như vậy thì cuộc sống sẽ trở thành như thế nào. Suốt ngày bị hò hét bắt kiếm tiền chăng?

Anh ta cảm thấy khó hiểu vì sao năm đó mình lại thích một người phụ nữ như vậy, hình như cũng là cô ta chủ động theo đuổi mình, chắc là vẻ sùng bái của cô ta đã thỏa mãn tâm lý tự mãn bồng bột của mình. Mình đúng là một thằng đàn ông ngu xuẩn, anh ta cười cười tự giễu.

Trong cả câu chuyện, người bị hại duy nhất chính là người phụ nữ gọi là Thương Hoài Nguyệt. Trong xã hội này, li hôn là sự tấn công trí mạng đối với một phụ nữ, chồng bị cướp mất, quyền giám hộ đối với con trai cũng bị cướp mất. Anh ta nhớ tới vẻ mặt cô ấy nhìn bức ảnh con trai vừa rồi, có lẽ đó là một người phụ nữ vừa xinh đẹp vừa dịu dàng. Thằng đàn ông gọi là Lỗ Phong kia cũng mù mắt không khác gì mình trước đây.

________

camouflage: đồ rằn ri, họa tiết rằn ri

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.