Tên Háo Sắc Xấu Xa

Chương 12



Sau cơn mưa trời lại sáng, giữa không trung mọc lên ánh cầu vồng diễm lệ chói mắt.

Trong hoa viên Luân gia xuất hiện tới bốn vị khách đặc biệt ——Đỗ Nam Nam, Chiêu Sa Nhạc, Mật Tu Văn, Mật Tu Vũ.

"Thật xin lỗi, Tự Đông buổi chiều có chuyện ra ngoài rồi, cho nên không thể tự mình chiêu đãi các vị." Hạ Dư nghiễm nhiên bày bộ mặt nữ chủ nhân Luân gia, chậm rãi nói. Khi Luân Tự Đông tặng "bạch ngọc nhạn truỵ" cho nàng, sau đó cầu hôn với nàng, trên dưới Luân phủ đã hiển nhiên coi nàng là "Thiếu phu nhân" mà hầu hạ. Ngày cưới gần đến, người gặp chuyện tốt thì tinh thần luôn thoải mái, Hạ Dư cũng không ngoại lệ, gương mặt nàng ửng hồng như cánh hoa kiều diễm, một cặp mắt to mọng hơi nước, cả người toả sáng, cực kỳ mỹ lệ.

"Không có gì, Hạ cô nương." Trong lòng Chiêu Sa Nhạc xúc động thật lâu, đau khổ, cố gắng chôn sâu tình yêu trong lòng mình."Hôm nay tới tìm nàng ngoài việc muốn biết nàng ở đây có tốt hơn bên ngoài hay không, cũng là đến từ biệt nàng." Chiêu Sa Nhạc ấp úng nói ra lời này.

"Từ biệt?" Hạ Dư khiếp sợ."Nhanh như vậy đã phải trở về Ngõa Lạt rồi ư?"

"Ừ, phụ vương ta phái người truyền thư báo lại, muốn ta lập tức trở về Ngõa Lạt." Chiêu Sa Nhạc đã biết đối tượng trong lòng nàng là Luân Tự Đông, cũng không tiện nói thêm cái gì, chỉ có thể thật lòng chúc phúc cho nàng."Hạ cô nương, cám ơn nàng đã để lại cho ta nhiều kỉ niệm đẹp ở trung nguyên, hi vọng nàng và Luân công tử có thể sống đến đầu bạc răng long." mặc dù trong lòng khổ sở, vẫn là chúc nàng hạnh phúc.

"Cám ơn huynh, Chiêu Sa Nhạc." Hạ Dư nhàn nhạt cười một tiếng.

"Như vậy chúng ta cũng nên lên đường rồi, Hạ cô nương, Đỗ cô nương, cáo từ." Chiêu Sa Nhạc từ giã hai nàng.

"Hẹn gặp lại." Đỗ phất tay một cái.

"Lên đường xuôi gió." Hạ Dư đưa mắt nhìn ba người bọn họ rời đi.

Nhìn theo bóng lưng Chiêu Sa Nhạc, Đỗ Nam Nam không khỏi than vãn ."Ai! Ta thật sự không hiểu nổi ngươi đang nghĩ cái gì? Nam nhân tốt như Chiêu Sa Nhạc vậy mà ngươi lại cự tuyệt, tình nguyện lựa chọn một ông chồng hoa danh bên ngoài, cả ngày cà lơ phất phơ , sẽ không phải là ‘đầu ngươi có vấn đề ’ chứ?" Mấy ngày nay Đỗ Nam Nam ở cùng Chiêu Sa Nhạc, nàng cảm thấy hắn là một trượng phu tốt, chỉ tiếc hắn một lòng say mê mà không có kết quả.

Hạ Dư lắc đầu."Chuyện tình cảm vốn hợp chính là hợp, không hợp là cách xa. Ta đối với Chiêu Sa Nhạc từ trước đến giờ chỉ có tình nghĩa bằng hữu mà thôi." Nàng vô cùng rõ ràng người mình yêu mến là Luân Tự Đông.

"Tùy ngươi ! Dù sao ta cũng không xen vào việc nhà của các ngươi."

" Đỗ Nam Nam, cuộc sống sau này ngươi có tính toán gì không?"

"Ai! Ta đối với chuyện ‘ bạch ngọc nhạn truỵ’ đã hoàn toàn chết tâm rồi, dù sao trở lại năm 1998, ta cũng chỉ là nữ tặc mà thôi, sao không lợi dụng cơ hội tốt lần này bắt đầu sống lại lần nữa, làm một người có giá trị." Đỗ Nam Nam giống như đã hoàn toàn thấu hiểu.

"Ngươi đã ‘ hoàn lương ’ à nha?" Hạ Dư buồn cười. “Vậy sau này ngươi có tính toán gì không?"

Đỗ Nam Nam kiêu căng cười : "Ta muốn vào cung làm ‘ Quý Phi ’ ! Nghe nói trong hoàng cung rất ít mĩ nhân, bằng trí thông minh cùng xinh đẹp của ta trong hậu cung nhất định là nhuộm đỏ một góc trời, hoàng thượng vừa thấy được mỹ mạo của ta, còn đem vị trí hoàng hậu nương nương ban cho ta cũng nên!" Nàng tràn đầy tự tin, không chút nào khiêm tốn.

"Giọng điệu thật lớn !" Hạ Dư thật sự không chịu nổi sự tự tin của nàng."Để ngươi và ba nghìn mỹ nữ cùng chung một chồng, ngươi có thể chịu được sao?" Nàng hoài nghi Đỗ Nam Nam có thể độ lượng như vậy sao?

"Ngươi cũng có thể chịu được cùng những nữ nhân khác chia sẻ Luân Tự Đông, ta có cái gì không được chứ?"

"Ta? ! Ta đâu có nói ta có thể chịu được những nữ nhân khác. . . . . ." Hạ Dư không hiểu ra sao, hoàn toàn không rõ Đỗ Nam Nam đang nói cái gì.

"Ngươi không biết phải không?" Đỗ Nam Nam nghi ngờ nhìn vẻ mặt vô tội của nàng, giống như thật cái gì cũng không biết!

"Ta biết cái gì?" Bị Đỗ Nam Nam nhìn thần bí, trong lòng Hạ Dư báo động, rốt cuộc nàng ta đang nói cái gì? Đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?

"Trước kia ta ở ‘ Phong Nguyệt Lâu ’ thì bên trong có một cô gái ở kinh thành tên Lãnh Thiền Nhi, nàng và Luân Tự Đông có mối tình thắm thiết cuồng dại , mọi người đều biết." Đỗ Nam Nam nói.

"Vậy. . . . . .Vậy thì sao? Chính miệng Tự Đông đã đồng ý với ta, chàng sẽ không bao giờ đi đến nơi phong nguyệt trăng hoa nữa, ta tin tưởng chàng." Hạ Dư liều chết không tin Luân Tự Đông lừa dối nàng đi "Phong Nguyệt Lâu" .

"Nhưng ta nghe nói rõ ràng hôm nay Luân Tự Đông đến chuộc Lãnh Thiền Nhi! Nếu như tốn bạc chuộc thân cho kỹ nữ, không nạp làm thê thì rất đáng tiếc." Đỗ Nam Nam còn nói.

"Chuộc thân?"Hạ Dư trong lòng đau xót, tự nhủ."Hôm nay chàng đi ra ngoài làm việc, là vì chuộc thân cho một kĩ nữ?" Nàng không thể nào tin nổi Luân Tự Đông sẽ làm như vậy, chàng cũng còn chưa lấy nàng làm vợ đã vội vã nạp thê sao? Không! Không thể nào.Nàng hít một hơi thật sâu, ổn định tâm trạng của mình, nàng không thể hoài nghi chàng bất cứ thứ gì , phải tin tưởng chàng.

"Chuyện không chỉ là như thế ! Ta còn nghe nói một người khác cũng coi trọng Lãnh Thiền Nhi, công tử giàu có -Vô Kỵ tựa hồ vì vậy mà đối với Luân Tự Đông tương đối bất mãn, hắn sẽ nhân cơ hội này bày mai phục, xếp đặt một đạo Hồng Môn Yến, cho dù có lấy đi tính mạng Luân Tự Đông cũng phải cướp Lãnh Thiền Nhi về không nhất định." Đỗ Nam Nam nhíu chân mày."Ai. . . . . . Xem ra Luân Tự Đông thảm rồi!"

Đỗ Nam Nam nói văng nước miếng xong, trong lòng Hạ Dư bất ổn, nhìn Đỗ Nam Nam tự thuật đến nỗi ngay cả danh tính, nhân chứng rõ ràng, thật giống như xác thực, vậy mà nàng lại tự yêu Luân Tự Đông không hề có điều chất vấn, dù sao những ngày này chàng đối nàng là thật lòng, không hề giống diễn trò? Huống chi. . . . . . Huống chi hai người bọn họ sắp thành thân, nên tin tưởng lẫn nhau mới đúng.

"Hạ Dư, nhìn dáng vẻ của ngươi là nghĩ ta đang dọa ngươi sao?" Đỗ Nam Nam không cam lòng bị hiểu lầm, nàng rõ ràng không có nói hươu nói vượn!"Ta cho ngươi biết, ta dám thề với trời, những lời ta mới vừa nói đều là thật. Nếu như ngươi không tin ta, không bằng cùng ta đi‘ Phong Nguyệt Lâu ’ một chuyến , dò xét đến cùng."

"Ta sẽ không đi, ta tin tưởng Tự Đông sẽ không làm chuyện có lỗi với ta ."Hạ Dư khẳng định chắc nịch nói xong những lời này, đã xoay người trở vào trong nhà rồi.

Nàng không tin Luân Tự Đông có lừa dối nàng đi chuộc Lãnh Thiền Nhi; nàng không tin Luân Tự Đông sẽ nạp thiếp, nàng không tin! Không tin.

花非花

非花,

霧非霧。

夜半來,

天明去。

來如春夢幾多時,

去似朝雲無覓處。

Hoa phi hoa,

Vụ phi vụ;

Dạ bán lai,

Thiên minh khứ.

Lai như xuân mộng bất đa thì,

Khứ tự triêu vân vô mịch xử.

Dịch:

Chẳng phải hoa mà chẳng phải sương

Nửa đêm em đến sớm em về

Đến như xuân mộng không mong đợi

Đi tựa mây trời không định nơi

Dịch thơ:

Hoa không phải là hoa (Người dịch: Hoàng Giáp Tôn)

Hoa chẳng là hoa

Sương chẳng phải sương

Lại nửa đêm trường

Sáng sớm lên đường

Đến như xuân mộng khôn lường

Rồi đi mây sớm biết phương xứ nào?

Lời ca u sầu uyển chuyển, Lãnh Thiền Nhi khảy đàn tranh đắm đuối đưa tình với Luân Tự Đông, mặc trên người lụa gấm, Lãnh Thiền Nhi yêu mị mười phần, trên người tảo ra một mùi thơm, cặp mắt long lanh làm người ta mê muội, không hổ là đệ nhất danh kỹ kinh thành!

Luân Tự Đông dường như đang có tâm sự ngồi trước bàn uống rượu, cũng không có ý lắng nghe tiếng hát thánh thót như chim hoàng anh của nàng.

Hôm qua nha hoàn Tử Yên của Thiền Nhi tìm đến hắn, cầu xin hắn nể tình Thiền nhi từng là hồng nhan tri kỷ của hắn, giúp Thiền Nhi chuộc thân khỏi "Phong Nguyệt Lâu", nàng muốn hoàn lương, cùng người mình thương giống như những người bình thường sống qua ngày, không cần phải luân lạc nơi phong nguyệt tình trường đê tiện này nữa.

Thiền Nhi đối với hắn luôn có tình thâm nghĩa trọng, hắn cũng coi nàng là hảo hữu, hôm nay nàng có ý hoàn lương, hắn tự nhiên không thể chối từ mà đáp ứng giúp nàng một tay, chỉ là. . . . . . Chỉ là hắn đã đã đồng ý với Hạ Dư, sau này không hề giao thiệp với nơi đây nữa, hôm nay lại phá giới, trong lòng tất nhiên là đau lòng và lo lắng.

Ai! Hắn nào biết đột nhiên lại có tình trạng này? Hắn yêu Hạ Dư thật lòng vĩnh viễn không đổi, nhưng lần phá giới này thật xin lỗi nàng! Cho dù đối mặt với bộ dáng dịu dàng của linh ca, hắn sao có thể vui vẻ tự tại đây?

Giờ phút này trước bàn bên trái sau lưng Luân Tự Đông, cũng có hai tân khách ngồi ở đó, "Hai nàng" cũng không phải là ai khác, mà là nữ giả nam trang Hạ Dư và Đỗ Nam Nam. Trải qua nhiều lần nội tâm dày xéo, Hạ Dư cuối cùng cũng đến.

Khi nàng nhìn thấy Lãnh Thiền Nhi kiều diễm như hoa, đánh đàn hát khúc mối tình thắm thiết trước mặt Luân Tự Đông, trong lòng không khỏi ghen tuông, Luân Tự Đông quả thật lừa gạt nàng, chàng nói không bao giờ tới"Phong Nguyệt Lâu" nữa, chỉ cần có một mình nàng làm bạn bên người hắn là đủ, mà nay lại để nàng thấy vừa vặn nhìn thấy, chứng minh hắn vẫn còn là hoa hoa công tử, vẫn không sửa được thói quen trăng hoa, tất cả cam kết trước đó như cánh hoa héo tàn, không chịu nổi mà lần nữa, lòng của nàng cũng như đao cắt đau nhức.

Thái độ của Luân Tự Đông đối đãi với Lãnh Thiền Nhi cũng là nhu tình, cười nhẹ nhàng, giống như cùng Lãnh Thiền Nhi sống chung là một chuyện vui vẻ, về phần Lãnh Thiền Nhi càng thêm ân cần chu đáo, đối với hắn như nước dịu dàng đến tận đáy lòng, nhất là con ngươi trong suốt như làn nước mùa thu của Lãnh Thiền Nhi, nàng đối với tình yêu Luân Tự Đông vô cùng ngưỡng mộ, vô cùng tinh tế, nhìn một cái không sót gì. Một màn tình yêu nam nữ này lọt vào trong mắt Hạ Dư, trong lòng một mảnh chua xót, trong lòng Luân Tự Đông đến tột cùng có còn sự tồn tại của nàng hay không? Nàng và Lãnh Thiền Nhi rốt cuộc là ai mới quan trọng với chàng? Tại sao Luân Tự Đông muốn lừa gạt tình cảm của nàng như vậy?

Lý trí Hạ Dư đã sớm hỏng mất, hôm nay nàng lại càng không biết nên oán hận Luân Tự Đông phụ lòng hay là là tự mình đa tình, nàng chỉ cảm thấy trong lòng lửa ghen bốc cháy mãnh liệt, từng bước từng bước cắn nuốt lòng của nàng, khiến nàng cực kỳ khó chịu, mà Luân Tự Đông và Thiền Nhi ở trước mắt không nhận ra ánh mắt nóng bỏng của nàng, vẫn vui vẻ chuyện trò, tự nhiên tự tại.

"Hạ công tử, ngài. . . . . .Ngài là làm sao vậy?" Ngược lại Linh kỹ Tiểu Sương rát rượu cho Hạ Dư lại nhận thấy, thật bị sự tức giận của Hạ Dư làm cho kinh hãi.

"Không có. . . . . .Không có việc gì." Hạ Dư nắm chặt ly rượu trong tay, cắn răng nghiến lợi lạnh lùng nói."Ta cảm thấy đôi nam nữ thật trước mắt kia thật là ‘ xứng đôi’ ! Không biết vị mỹ nhân đang đánh đàn ca xướng kia tên là gì?"

"Ngài chỉ có lẽ là Thiền Nhi! Nàng là đệ nhất danh kỹ trong ‘ Phong Nguyệt Lâu ’ của chúng ta đó! Rất được đám cậu ấm hoan nghênh." Tiểu Sương cười hỏi: "Thế nào, Hạ công tử chẳng lẽ cũng đối với Thiền Nhi vừa gặp đã thương đi? "

"Ta ——" Hạ Dư không biết nên trả lời như thế nào? Nàng ghét lãnh Thiền Nhi không phải sao?

"Hắn thật sự là động lòng với Thiền Nhi cô nương." Một bên Đỗ Nam Nam vội vàng nói."Tiểu Sương, ngươi có thể hay không đi mời Thiền Nhi cô nương tới đây bồi Hạ công tử cùng ta uống mấy chén đây?"

"Này. . . . . ." Tiểu Sương lộ vẻ khó khăn, ấp a ấp úng nói: "Chỉ sợ là không được, Thiền Nhi tỷ tỷ từ hôm nay trở đi sẽ tự do, hiện tại nàng cũng chỉ chịu hầu hạ một mình Luân công tử chuộc thân cho nàng mà thôi."

Chuộc thân? ! Hạ Dư kinh ngạc, xem ra Đỗ Nam Nam nói đúng, Luân Tự Đông quả là lừa gạt nàng. . . . . ."Tiểu Sương, ngươi nói, lãnh Thiền Nhi hầu hạ bao gồm. . . . . . Bao gồm cả ở trên giường sao?"Tâm tình của nàng rất kích động, lúc này nàng sớm đã bị ghen tức làm cho đầu óc mê muội.

"Hạ công tử, ngài đến tột cùng là làm sao vậy?" Ngay cả làm bạn uống rượu mua vui Đỗ Nam Nam cũng không hiểu vì sao nàng lại mất kiềm chế như vậy."Chẳng lẽ ngài thấy Nguyệt Hồng và Tiểu Sương chiêu đãi không chu đáo sao?"

"Ít cùng ta nói nhảm! Ta chỉ muốn biết hai người bọn họ rốt cuộc có từng tiếp xúc da thịt hay không ?" Hạ Dư lại thấy Lãnh Thiền Nhi dịu dàng rót rượu cho Luân Tự Đông, bên cạnh hắn thủ thỉ, lửa ghen trong lòng nàng bị thiêu đốt tới cực điểm, giọng điệu hung hăng dọa người.

"Hạ công tử ——" Nguyệt Hồng kêu lên hoảng hốt.

"Ngươi trả lời ta nhanh lên! Vậy đối với đôi gian phu dâm phụ kia rốt cuộc có cái gì mập mờ không rõ?" Mới vừa không biết Lãnh Thiền Nhi ở bên tai Luân Tự Đông nói gì, Luân Tự Đông lại sảng lãng nở nụ cười, ông trời, hắn tại sao có thể cười với Lãnh Thiền Nhi chứ?

"Thiền Nhi không bán mình , hơn nữa Luân công tử cũng không có ý đó." Tiểu Sương nơm nớp lo sợ trả lời vấn đề của Hạ Dư."Hạ công tử, như vậy ngài đã hài lòng chưa?"

"Hừ!" Hạ Dư lạnh lùng thốt một tiếng, tốt, coi như Lãnh Thiền Nhi và Luân Tự Đông chưa có quan hệ thân mật, nhưng nhìn bộ dáng ngọt ngào của bạn họ, cũng là chuyện sớm hay muộn rồi. Nàng liếc bọn họ một cái nữa, thấy Lãnh Thiền Nhi cầm tơ lụa lau rượu bên khóe miệng Luân Tự Đông, săn sóc chu đáo làm cho người khác nổi giận, nàng đã giận đến cả người run rẩy, cơ hồ muốn đứng dậy lật bàn phá tiệm.

"Bình tĩnh một chút." Đỗ Nam Nam đè mu bàn tay phải Hạ Dư lại, mặt nghiêm túc nói: "Không cần phải ngươi tự thân động thủ giải quyết kẻ bội bạc đó, tự nhiên sẽ có người dọn dẹp hắn miễn phí thay ngươi, ngươi yên lặng theo dõi biến hóa là được."

"Người nào sẽ làm như vậy đây?"Hạ Dư không hiểu.

Đỗ Nam Nam liếc mắt về phía người ngồi bàn bên phải một cái, thần bí cười."Tôn Vô Kỵ. Hắn cũng tới nơi này xem kịch vui rồi."

"Tôn Vô Kỵ?" Hạ Dư tò mò nhìn lại, chỉ thấy cậu ấm ngồi bên phải thân hình mập mạp ánh mắt ngốc trệ, ngồi chỗ này uống rượu, bên cạnh bồi không dưới mười mỹ nhân, vừa nhìn liền biết là công tử hoang dâm vô độ con nhà giàu. Hắn vừa uống rượu, vừa liếc trộm động tĩnh của Luân Tự Đông, tựa hồ không có ý tốt, một phen ý đồ khác.

Hạ Dư cả kinh trong lòng, đột nhiên nhớ Đỗ Nam Nam từng nói với nàng, Tôn Vô Kỵ ở "Phong Nguyệt Lâu" bày hồng môn chi yến, muốn lấy tánh mạng Luân Tự Đông. Nhìn dáng dấp Tôn Vô Kỵ tựa hồ đã tính trước, mọi sự đều đều, chỉ đợi thời cơ chín muồi.

Nhìn không Luân Tự Đông cùng Lãnh Thiền Nhi trò chuyện vui vẻ không biết gì, trong lòng Hạ Dư thật mâu thuẫn, không biết có nên thông báo cho hắn tránh khỏi kiếp này, hay là mặc cho Tôn Vô Kỵ thay nàng dạy dỗ Luân Tự Đông thật tốt. Vừa sợ hắn bị thương rồi lại không cam lòng hắn phản bội nàng; vừa muốn cho hắn nếm thử một chút đau khổ rồi lại đau lòng hắn bị thương, thật là làm cho người khổ não a!

"Kịch hay bắt đầu rồi !" Đỗ Nam Nam đột nhiên kéo Hạ Dư hướng tới phía góc tường tránh lui.

Một giây sau, một đám sát thủ áo đen cầm kiếm đột nhiên chia ra xuất hiện ở cửa sổ, trong cầu thang, nhân số ước chừng mười người, mấy người che mặt cầm kiếm khí thế hung hãn, giống như đã ở một bên mai phục hồi lâu, đợi Tôn Vô Kỵ xuống ám hiệu, chúng sát thủ giống như mãnh hổ nhảy ra lấy Luân Tự Đông làm mục tiêu, mắt lộ ra hung quang chết chóc.

"Cứu mạng a! Cứu người ——" nhất thời cả tòa "Phong Nguyệt Lâu" hỗn loạn, kỹ nữ kêu thét sợ hãi vang dội bốn phía.

Bị Đỗ Nam Nam kéo tới góc tường, ánh mắt kinh sợ của Hạ Dư thủy chung chưa từng rời khỏi trên người Luân Tự Đông, nàng lo lắng cho hắn còn hơn là hận ý, giờ phút này nàng cảm thấy áy náy.

Nàng âm thầm toát mồ hôi lạnh, cầu nguyện cho hắn, ngàn vạn lần đừng để hắn phải chịu nửa điểm thương tổn!

"Luân công tử, cứu mạng a!" Lãnh Thiền Nhi trong loạn lạc bị Tôn Vô Kỵ bắt cóc, nàng ở trong lồng ngực Tôn Vô Kỵ giãy giụa, hướng Luân Tự Đông cầu viện."Luân công tử, cứu ta."

"Cái kẻ tiện nhân này câm miệng cho ta!" Bị nàng làm cho phiền lòng, tính khí Tôn Vô Kỵ tự nhiên phát hoả."Tiểu tử thúi kia bây giờ tự thân khó bảo toàn, ta xem hắn cứu tiện nhân ngươi như thế nào." Tôn Vô Kỵ cười lạnh, hôm nay hắn phải khiến Luân Tự Đông quỳ trước mặt hắn cầu xin tha thứ, ai bảo Luân Tự Đông dám đối nghịch với hắn.

"Luân công tử cũng không phải là người có thân thế tầm thường, ngươi dám như thế, sau này ngươi sẽ biết thảm thế nào." Lãnh Thiền Nhi hết sức tin tưởng Luân Tự Đông có thể biến nguy thành an, nàng xem thường nhìn sắc mặt tiểu nhân Tôn Vô Kỵ .

"Ta bảo ngươi câm miệng ngươi không nghe thấy sao?" Tôn Vô Kỵ trừng mắt nhìn nàng, hắn sớm đối nữ nhân phản bội Lãnh Thiền Nhi cảm thấy chán nản, hôm nay tìm đến Luân Tự Đông gây sự, chỉ là muốn cho hắn biết Tôn Vô Kỵ cũng không phải là dễ chọc, về phần có được Lãnh Thiền Nhi hay không , đối với hắn mà nói cũng không quan trọng.

"Hừ!"Lãnh Thiền Nhi khinh thường quay mặt, nàng chỉ muốn nhìn Luân Tự Đông dạy dỗ bọn vô lại này. Tôn Vô Kỵ cậy chính mình có tiền có thế, trong mắt không coi ai ra gì, quá đáng ghét, đáng hận rồi.

Một đôi khác đang xem cuộc chiến giờ phút này cũng phát ra tiếng nghị luận.

"Oa tắc, một người đánh mười người." Đỗ Nam Nam đếm xong, không khỏi tâm đắc."Ta xem Luân Tự Đông lần này không chết cũng còn dư lại nửa cái mạng."

"Vậy cũng không nhất định, ngươi xem ——" Hạ Dư trong lòng vì Luân Tự Đông phất cờ hò reo, thấy mặt Luân Tự Đông không đổi sắc ngồi ngay ngắn ở trên ghế tiếp chiêu, mặt không đỏ, không thở gấp, một bộ khoan thai tự đắc ngạo mạn.

Không thấy hắn thi triển bất kỳ võ công đặc biệt nào, lại thấy bọn sát thủ liên tiếp ngã xuống, khiến chúng e sợ lui vài bước, khiến bọn họ giống như chim thấy cung gặp cành cong cũng sợ, cẩn thận từng li từng tí vòng quanh Luân Tự Đông ra mấy chiêu thức, cũng không người nào dám hành động thiếu suy nghĩ.

"Đây coi gì là ‘ dạy dỗ ’, Tôn Vô Kỵ thủ hạ của ngươi thật đúng là một đám ngu ngốc!" Đỗ Nam Nam cho là trận này đánh nhau không phấn khích giống trong tưởng tượng của nàng, vì vậy tìm mọi cách bắt bẻ."Ai —— chẳng qua ta cũng tới góp một chân đi! Thuận tiện thay ngươi dạy dỗ này tên phụ tình này." Đỗ Nam Nam cười một tiếng, trong tay áo lấy ra năm phi tiêu sắc bén, trong mắt lóe lên đạo duệ nói: "Đây là ‘ mười bước xuyên tim Truy Hồn Đao ’ trong chốn giang hồ nổi danh lừng lẫy, phàm là người bị trúng đao người ước chừng thời gian mười bước sẽ xuống cửu tuyền."

"Ngươi cũng không phải muốn đối phó với Tự Đông chứ?"Hạ Dư nghe xong đổ mồ hôi hột.

"Đó là đương nhiên, loại dâm tặc này, tên phụ tình, không cho hắn biết tay sao được?" Đỗ Nam Nam mười phần là thay bạn tốt bất bình.

"Không! Không thể ——" Hạ Dư sao nhẫn tâm nhìn thấy nam nhân mình yêu thích chết bởi "Mười bước xuyên tim Truy Hồn Đao" , nàng vội vã ngăn Đỗ Nam Nam lại.

Nhưng Đỗ Nam Nam đã đã vượt lên trước một bước phi năm thanh tiêu, Hạ Dư ngăn cản không kịp, chỉ có thể trơ mắt nhìn năm phi tiêu độc trí mạng bay ra, lòng của nàng cũng theo đó khẩn trương.

Phi đao xác thực không có lầm hướng phi thẳng đến người Luân Tự Đông, Luân Tự Đông bản lĩnh nhanh nhẹn vừa thấy phi đao xông tới mặt, không chút hoang mang lấy chân trái đá lên một cái ghế, mặt ghế phản kích đến chuôi phi tiêu, trong phút chốc phi tiêu lại lựa gió bỏ buồm chia ra năm hướng đâm về năm tên tráng hán đang bao vây Luân Tự Đông.

Mấy tên ở cửa trúng phải tên mấy giây sau miệng sùi bọt mép, mà lập tức ít đi năm địch thủ đáng ghét, mặt Luân Tự Đông tươi cười xoay người về phía chủ nhân của nó Đỗ Nam Nam nói: "Cảm ơn! Tiểu huynh đệ." Vội vàng trong, Luân Tự Đông cũng không nhận ra Đỗ Nam Nam và Hạ Dư, nói qua tạ ơn, ngay sau đó lại bắt đầu ứng phó nốt ba gã sát thủ còn sót lại .

"Đáng ghét!Thật là tiện nghi cho hắn." Đỗ Nam Nam tức giận không dứt, nàng. . . . . .Nàng sao có thể thất thủ đây? Còn ngốc đến mức lại giúp Luân Tự Đông, thật là mất hết cả mặt mũi rồi.

"Cám ơn trời đất." Hạ Dư thấy Luân Tự Đông cũng không trúng đao, may mắn không thôi.

"Không được, ta muốn thử một lần nữa."Chưa từ bỏ ý định Đỗ Nam Nam lại móc ra năm phi tiêu, cố gắng đột kích Luân Tự Đông lần nữa.

"Dừng tay!Dừng tay!" Hạ Dư thấy thế vội vàng ngăn cản, nàng lôi kéo hai cánh tay Đỗ Nam Nam nói: "Chớ tổn thương hắn! Van cầu ngươi."

๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n

Đỗ Nam Nam giật mình kinh ngạc nhìn Hạ Dư."Ngươi. . . . . . Chẳng lẽ ngươi không hận hắn lừa gạt ngươi? Ngươi nguyện ý tha thứ cho hắn?"

"Ta là ghét hắn lừa gạt ta, hắn không nên bước vào ‘ Phong Nguyệt Lâu ’, chỉ là cho dù ta tức giận, ảo não cũng không hi vọng hắn chịu một chút thương! Đỗ Nam Nam dừng tay đi!" Hạ Dư nói ra mâu thuẫn trong lòng mình .

"Ai!" Đỗ Nam Nam thở dài, bất đắc dĩ nhận lấy dao găm."Xem ra Luân Tự Đông khiến ngươi hoàn toàn thay đổi, trước kia ngươi đâu có làm việc không dứt khoát như vậy? Ta nhớ vừa bắt đầu gặp mặt thì tính khí của ngươi với ta không sai biệt lắm! Ta không biết ngươi đi theo tên phụ tình đó sống qua ngày đến tột cùng có thể hạnh phúc hay không? Bản thân mình thừa dịp thời gian này suy nghĩ thật kỹ, nhưng nếu ngươi nghĩ thông, nguyện ý rời khỏi hắn, như vậy tối nay ta sẽ ở cửa thành chờ ngươi, chúng ta cùng nhau rời đi Bắc Kinh."

"Này. . . . . ." Hạ Dư nghĩ đến đề nghị của Đỗ Nam Nam.

"Ta không ép ngươi, bản thân mình suy nghĩ thật kỹ, hiện tại ——" Đỗ Nam Nam liếc Luân Tự Đông một cái."Ta đi trước." Dứt lời, ngay sau đó Đỗ Nam Nam thong dong rời đi, lưu lại Hạ Dư một người buồn bã ở lại.

Lúc này Luân Tự Đông đã nhẹ nhõm giải quyết ba gã sát thủ còn lại, mà Tôn Vô Kỵ nhát như chuột vừa thấy sự tình không ổn, vội vàng thả Lãnh Thiền Nhi, dẫn theo tàn binh bại tướng của mình chạy mất, chỉ là Tôn Vô Kỵ đã sớm bị sợ đến cả người run rẩy trước khi đi vẫn quăng một câu vuốt đuôi: " Luân Tự Đông, Tôn mỗ ta nhớ ngày hôm nay, ta nhất định sẽ lại tới tìm ngươi."

"Tùy thời xin đến chỉ giáo." Luân Tự Đông cười yếu ớt , không chút nào đem lời nói Tôn Vô Kỵ coi là chuyện gì to tát.

"Hừ!"Tự nhận xui xẻo Tôn Vô Kỵ hậm hực rời đi.

Đợi sau khi Tôn Vô Kỵ rời đi, Lãnh Thiền Nhi giống như hoa lê đẫm lệ nhảy vào trong ngực Luân Tự Đông, nghẹn ngào nói: "Luân công tử, ta thật lo lắng cho người ! Ngộ nhỡ người. . . . . . Ai! Thiền Nhi cũng sống không nổi nữa."

"Ta sao có thể thua trong tay cái loại tiểu nhân phô trương thanh thế đó ?" Luân Tự Đông an ủi nàng."Đúng rồi! Ta còn muốn cám ơn một vị đã ra tay trượng nghĩa cứu giúp tiểu huynh đệ !" Nói xong, Luân Tự Đông thẳng hướng chỗ Hạ Dư đi tới.

Mà Hạ Dư vừa thấy Luân Tự Đông đi tới, vội vàng cúi đầu, không biết nên dùng tình cảm và thể diện gì đối với hắn, rõ ràng người phạm sai lầm là hắn, nhưng nàng so với hắn còn khẩn trương hơn. . . . . .

"Tiểu huynh đệ." Luân Tự Đông rốt cuộc dừng bước trước mặt nàng, hắn cười nói: "Mới vừa thật là đa tạ ngươi đã ra tay cứu giúp." Nói xong, tay phải của hắn vỗ lên vai nàng."Cám ơn!"

"Không nên đụng ta!" Hạ Dư không thể tiếp tục im hơi lặng tiếng uất ức bi thương nữa, Luân Tự Đông khiến nỗi khổ sở đã đánh tan lý trí của nàng, nàng ngửa mặt lên dung nhan mỹ lệ thanh tú lại chịu đủ uất ức, loáng thoáng lệ ướt nhìn hắn.

"Ngươi ——" Luân Tự Đông vừa thấy"hắn" là Hạ Dư, không khỏi kinh ngạc, như sấm sét giữa trời quang sững sờ tại chỗ, hắn không hiểu tại sao nàng lại xuất hiện ở chỗ này? Nhưng hắn biết mình bây giờ nhảy vào song Hoàng Hà cũng rửa không sạch tội, Hạ Dư nhất định không tha thứ cho hắn lừa gạt nàng đi tới"Phong Nguyệt Lâu" .

"Ta không muốn nói chuyện với ngươi !"Hạ Dư quả nhiên không cho hắn bất kỳ cơ hội giải thích nào, quay đầu bỏ đi.

"Hạ Dư ——" Luân Tự Đông muốn tiến lên đuổi theo.

Nhưng Lãnh Thiền Nhi lại kéo hắn lại."Luân công tử, đã xảy ra chuyện gì sao?"

"Ai!" vẻ mặt Luân Tự Đông tối tăm, lập tức kéo tay Lãnh Thiền Nhi ra cái gì cũng không nói mà bước thẳng đi.

Nhìn bóng lưng lạnh lùng của Luân Tự Đông, Lãnh Thiền Nhi che mặt sụt sùi khóc. . . . . . Chẳng lẽ vô luận nàng cố gắng như thế nào, cũng không có được chõ trống trong tim của hắn sao? Tại sao trời cao đối đãi với nàng như vậy?

Sắp tới nửa đêm, cả vùng đất hoàn toàn yên tĩnh, Hạ Dư lặng lẽ đẩy cửa sổ ra, không khí ẩm ướt bao phủ bốn phía, xem ra trời sắp mưa. . . . . .

Tối nay vừa không trăng cũng không sao, một mảnh tối đen vừa lúc thích hợp trốn đi. Nhớ tới buổi chiều ở "Phong Nguyệt Lâu" sau khi trở lại, Luân Tự Đông vẫn cầu khẩn nàng nghe hắn giải thích, nàng phiền lòng không muốn cho hắn cơ hội, chỉ nhốt mình vào trong phòng tĩnh tâm, nghĩ tới lời nói của Đỗ Nam Nam.

Nếu là đi theo Luân Tự Đông phong lưu thành tánh , nàng thật sẽ có hạnh phúc sao? Còn cả ngày lo lắng đề phòng ? Ngày nào đó nếu hắn chán ghét nàng, ai dám bảo đảm hắn sẽ không kiếm niềm vui mới đây? Nghĩ đến đây , lòng của nàng liền rét lạnh .

Cố nén giọt nước mắt, nàng không ngừng tự nói với mình, không còn muốn hắn, không cần hắn, nàng không muốn hắn lại ôm thêm một cô gái ôn thuần, nàng nên rời khỏi Luân Tự Đông bắt đầu cuộc sống mới. Nàng thà lựa chọn kí ức ngọt ngào , cũng không nguyện đến cuối cùng còn lại hận.

Nghĩ tới đây, bước chân của nàng không khỏi càng thêm mau, sàn nhà băng lãnh cũng không có cảm giác, chỉ cần vừa nghĩ tới ly biệt, nàng giống như ngay cả mình là ai đều đã quên mất.

Rốt cuộc nàng nhẹ nhàng mở cửa phòng ra, rất sợ kinh động bất kỳ người nào trong Luân phủ.

"Hạ Dư." Bỗng dưng, có một âm thanh quen thuộc vang lên .

Phương xa tiếng sấm ầm ầm.

Luân Tự Đông từ chỗ tối đi tới chỗ nàng cách xa nhau khoảng một cánh tay, nàng trợn to hai mắt kinh ngạc nhìn hắn, bởi vì mặt của hắn vẫn núp trong bóng tối, cho nên nàng không cách nào thấy rõ ánh mắt của hắn; mặc dù giữa hai người còn có khoảng cách một cánh tay , nhưng bóng dáng cao lớn của hắn tản mát ra một cỗ khí thế khiến cho bất cứ kẻ nào cũng không thể kháng cự, làm nhịp tim của nàng cơ hồ ngừng đập, không thở nổi.

Bỗng chốc tia chớp đánh xuống, ánh sáng chiếu vào đôi mắt hắn, cũng để cho nàng thấy một mảnh nhu tình trước sau như một trong ánh mắt hắn, còn có dục niệm cùng kích tình, nàng không khỏi khiển trách."Ngươi tới đây làm gì? Ta không muốn nhìn thấy ngươi, tránh ra! Tránh ra!"

"Ta vốn muốn đợi chúng ta thành thân sau rồi mới hành động."Luân Tự Đông cũng không có ý rời đi, thanh âm của hắn trầm thấp cực kỳ mê người.

"Thành thân?" Những lời này làm nàng thoáng chốc cứng đờ tại chỗ không động đậy, thần sắc bi thống trong cặp mắt nàng nhanh chóng mở rộng, giống như một thanh lưỡi dao sắc bén xẹt qua nội tâm nàng ."Đối với ta mà nói, ta đã không còn hy vọng xa vời thành thân với ngươi, ta không có cách nào chịu đựng cùng nữ nhân khác chung một chồng, ngươi nên đi tìm một đối tượng khác thì hơn!"

"Hạ Dư, " trong mắt của hắn tràn đầy lửa nóng khát vọng."Ta đã sớm nói qua, trừ nàng ra, ta sẽ không cưới những cô gái khác, chẳng lẽ nàng không tin ta sao?"

"Ngươi đừng mơ tưởng ta tin tưởng ngươi cái tên lường gạt này nữa!" Nàng rống lên một câu, ngay sau đó đưa ra hai cánh tay muốn đẩy hắn ra, muốn tạo ra một con đường.

Nhưng hắn sao có thể cho phép nàng làm như vậy, hắn dung hai cánh tay khóa chặt nàng vào trong ngực, Hạ Dư liều mạng giãy giụa muốn né ra, nhưng hắn vẫn giống như ôm búp bê vải bế nàng lên. Nàng tức giận ra sức đá hai chân, nhưng đối mặt với người đàn ông mạnh mẽ như hắn, tất cả phản kháng đều vô ích.

"Coi như là ta cầu xin ngươi buông ta ra, buông ta ra được không?"

Luân Tự Đông cũng không để ý tới nàng giãy giụa, cũng không để ý nàng cầu khẩn, bởi vì trừ bỏ ý niệm rời đi của nàng, chỉ có thể để hắn hiện tại suy nghĩ biện pháp.

Cho đến khi dừng hét, nàng mới phát hiện ra mình từ lúc bắt đầu vẫn kêu không nghỉ. Lúc này ngoài cửa sổ tia chớp lần nữa xẹt qua phía chân trời, nàng kinh hãi phát hiện hắn đã xé xiêm y của nàng, gió lạnh ban đêm thổi vào da thịt phơi bày bên ngoài , nàng đưa tay muốn che lại, nhưng không biết nên che ở đâu đây?

Tiếng sấm càng ngày càng to, càng ngày càng nhiều, bầu trời bắt đầu mưa , tiếng mưa rơi không ngớt.

Luân Tự Đông ôm thân thể giãy giụa không nghỉ của nàng tới bên giường tự mình cởi áo nới dây lưng. Hắn thật đáng tiếc tối nay phải “yêu” nàng trước, phải mạnh mẽ đoạt lấy nàng, phá tan phòng bị cuối cùng của nàng.

Nhìn thấy thân thể tráng kiện của hắn, cảm giác đầu tiên của nàng là sợ; cảm giác mình thật giống như con mồi nhỏ trong tay thợ săn, tất cả giãy dụa đều không có tác dụng. Nàng chỉ muốn trốn chạy, bị hắn đè dưới thân, không cách nào nhúc nhích. Hắn đặt nàng hai tay của nàng lên sau ót, lấy lồng ngực bền chắc của mình vuốt ve nụ hoa của nàng.

"Không thể ——" vốn là tiếng kêu đã đến cổ họng, lại bởi vì đôi môi của hắn ép xuống, mà đem những lời nàng chưa nói xong nuốt vào.

Ý thức của nàng bắt đầu mơ hồ, trước mắt trừ nụ hôn nóng bỏng của hắn, nàng cái gì cũng không biết, vốn là hai tay đang giãy giụa bị hắn đặt sau ót, lúc này đã sớm dịu dàng vòng lên cổ hắn.

Hô hấp của nàng chuyển thành vừa nhỏ lại lộn xộn, càng ngày càngdồn dập, hắn khàn khàn gọi tên nàng ở bên tai không biết bao nhiêu lần, tay trái từ từ trượt tới nơi ẩn mật của nàng,khiến nàng không kịp nghĩ ngợi. . . . . . Hưng phấn cùng hồi hộp.

Theo khoái cảm đụng chạm ấm áp, hai người bọn họ cùng nhau lạc vào vòng xoáy xúc cảm vui sướng.

Số mạng an bài hai người gặp nhau, Luân Tự Đông không cho như vậy một thời làm hắn khắc cốt ghi tâm ,tình yêu biến hắn thành cả đời tiếc nuối, hắn ôm chặt nàng, cùng với than thể của nàng hợp lại làm một, vô luận như thế nào cũng không chịu buông nàng ra.

Hai hàng lệ nóng bỏng bên gò má nàng lăn xuống, trong mắt của nàng trừ kích tình đi qua cảm xúc mơ hồ, cũng có một tia bi sầu.

Ngoài cửa sổ mưa to đang kèm theo gió thổi, quét xuống, giống như cũng có thể dễ dàng đánh nát trái tim bọn họ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.