Tha Cho Tôi, Tên Thần Tượng Đáng Ghét!

Chương 31: Cá sấu biến thái của em quay lại rồi!



Cô vừa bước vào cổng nhà, thấy đèn trong nhà vẫn sáng, còn có tiếng tivi phát ra nữa chứ, cô rùng mình đẩy Minh tiến lại phía cửa. Minh cũng thấy được biễu hiện của cô, mở cửa đẩy vào, trước mắt Minh là một anh chàng tóc nâu vô cùng handsome ngồi trước tivi giương mắt nhìn Minh.

_Cậu/anh là ai?-cả hai đồng thanh, bây giờ cô mới từ ngoài ló đầu cô. Nhìn thấy anh, cô muốn bật ngửa thiệc chứ. Đâu ra vậy trời!

_Anh...anh sao lại...ở đây!-cô ấp úng.

_Anh đến đây tìm em.-anh nhìn cô ôn nhu, đứng dậy.

_Tìm tìm...tôi làm gì?-cô vẫn chưa hoàng hồn.

_Nếu anh nói anh nhớ em thì em có tin không?-anh vẫn dịu dàng với cô.

_Anh...anh đừng có giở trò, câu đó là trong bài báo gần đây nhất.-cô nghe thì tim đập nhộn nhịp nhưng vẫn giữ bình tĩnh. Không để anh ta lừa đâu.

_Vậy là em còn theo dõi anh đấy chứ, nếu không sao em biết!-anh nhìn cô cười nhẹ, từ từ tiến lại phía cô. Bơ luôn cái mặt đứng giữa nãy giờ không biết chuyện gì đang xảy ra.

_Thì thì...thì..-cô ấp úng, chưa kịp nói gì đã bị anh kéo lại ôm thật chặt.

_Em đừng nói gì nữa, anh biết hết! Anh không để em bỏ chạy nữa đâu.-anh dụi đầu vào vai cô, tai không ngừng đùa nghịch mấy cọng tóc.

_Bỏ ra...bỏ ra nhanh lên. Anh đừng có đùa giỡn với tôi nữa, tại sao cứ phải là tôi hả?-cô bật khóc, tay không ngừng đánh vào người anh.

_Anh thật sự không đùa, gần hai năm qua. Không ngày nào là anh không đứng từ xa nhìn em từ cổng trường bước ra, cái lần ở sân bay cũng là anh đã ở đó. Một tuần này không gặp em, em có biết là anh nhớ em lắm không? Chính bài báo đó cũng là anh viết, có lẽ em chưa đọc nhưng đó là tất cả tâm sự của anh. Anh không biết tại sao lại yêu em đến thế nữa, anh nhiều lần đã cố gắng gạt em ra khỏi đầu nhưng không thể. Em ăn cái gì mà dai như đĩa vậy?-mấy câu đầu anh nói nghe còn lọt tai, câu cuối mất hứng ghê luôn á.

_Anh..anh đang đùa à?Nói dối, hơn cả năm qua tôi chẳng thấy cái bản mặt của anh đâu cả.-cô thoát ra khỏi vòng tay anh, quẹt nước mắt nhìn anh đầy giận dỗi.

_Chiếc xe Toyota đen lúc nào cũng đậu ở bên kia đường trước cổng trường!-anh nói không đầu không đuôi.

_Là anh thật sao?-cô ngớ mắt ra nhìn anh.

_Em đừng nói nữa, đứng im là được rồi.-anh để ngón tay lên miệng cô, tay kia choàng ôm lấy cô.

_Có lẽ tôi nên về để hai người tiện nói chuyện.-Minh nói rồi mở cửa bước ra, cô vẫn còn ngớ ra chẳng biết gì cả. Đến khi nghe Minh đóng cửa cái rầm mới chợt tỉnh giấc khỏi "cơn mộng".

_Anh...anh thôi đi! Tôi không tin, rốt cuộc là có buổi chụp hình hay anh đi công tác cho công ty hả?-cô lùi lại, ngồi xuống sofa.

_Em hay ghê ta, anh đi công tác 3 năm bên đây. Công ty phái anh qua rèn thêm trình độ ở Đại Học New York, không có gì là qua mắt em được nhỉ?-anh cũng ngồi xuống kế cô, tay trái choàng vai cô.

_Biết lắm mà, đi đâu cũng có cái bản mặt của anh. Làm ơn tha cho tôi đi, cái tên thần tượng đáng ghét này.(câu này quen hông, quen hông?)-cô né tránh cái choàng vai, bĩu môi.

_Anh không tha đâu, nhất quyết không. Có chết cũng không, anh sẽ đi theo em cả đời. Em chỉ có nước làm phu nhân Lâm Gia thôi chứ em không còn lựa chọn nào khác đâu.-anh bình thản, bấm tivi.

_Anh ở đó mơ đi! Anh làm ơn đi về, tôi còn phải làm rất nhiều việc.-cô đuổi thẳng luôn.

_Anh sẽ ở đây, em quên Lâm Gia và Gia Phong là đối tác à? Chú Phong nói anh cứ ở đây, hồi sáng anh có gặp chủ nhà rồi, cậu ấy rất hiếu khách à nha.-anh nói dối không chớp mắt luôn.

_Đùa...tự xử đi!-cô nói rồi đứng dậy xách balo đi thẳng lên lầu tắm rửa sạch sẽ. Đi xuống bếp bắt tay vào việc nấu nướng. Hơn 45 phút thì mùi thơm bay khắp nhà, anh vội tắt tivi chạy xuống ôm eo cô.

_Thơm ghê ta!

_Bỏ ra nếu không muốn cái chảo này hạ cánh vào mặt anh.-cô lạnh lùng.

_Rồi rồi, sao em lạnh thế? Không thương anh à?-cái giọng nhõng nhẽo thấy phát ơn luôn.(tg: em lạy anh ạ! Muốn nôn rồi này.)

_Anh đi về dùm đi. Nhà có 2 phòng, tôi và thằng cha tóc vàng kia ở là hết rồi. Ra khách sạn ở đi.-cô giải thích nhằm mục đích tống cổ cái tên điên này đi dùm.

_Anh sẽ ở phòng em, nghe nói là giường đôi mà!-anh thong thả ăn vụn cái bánh quy cô mới nướng.

_Anh...anh...cái đồ đáng ghét!-cô bực bội rồi nha.

_Tôi về rồi!-tiếng Kenny từ ngoài cửa.

_May quá...Kenny. Anh lo dẹp cái vụ này đi, nếu không thì mấy tấm hình...hiểu rồi chứ?-cô nói rồi đi thẳng lên phòng khách với đĩa bánh quy.

_Là sao?-hắn khó hiểu.

_Cô ấy muốn tôi đi ra khỏi đây!-anh thản nhiên.

_Vậy thì anh đi dùm cái....nếu không là tôi chết chắc!-hắn van xin anh.

_Tấm hình? Là sao?-anh hơi khó hiểu.

_Cô ấy giữ bí mật của tôi, tôi bắt buộc phải nghe lời nếu không là tôi chết?-hắn làm mặt đau khổ.

_Mấy tấm hình ở đâu? Sao cậu không phi tan đi?

_Trong điện thoại, có cài pass nên tôi không xóa được.

_Pass nhiêu kí tự?-anh hỏi.

_8....thua!-hắn lắc đầu.

_Nếu tôi mở được thì sao? Anh phải cho tôi ở lại đây.-anh làm mặt đểu hết sức.

_Anh biết? Okay...cứ vậy đi.-hắn thỏa thuận xong.

Cả hai gật gù đi lên và bắt đầu kế hoạch.

_Anh ta...sẽ ở lại.-hắn còn hơi run.

_Anh gan trời rồi!-cô định cầm điện thoại lên thì anh vội hét to:

_Nồi thịt cháy rồi kìa!

_Áhhhhh!-cô thả điện thoại chạy xuống. Nhân cơ hội anh chụp ngay điện thoại bấm bấm:

_Quả nhiên là thật!!-anh cười đầy ẩn ý.-Xong.....tôi đổi pass luôn rồi.

Cô đi lên thì nghe vỏn vẹn mọi chuyện, đôi mắt đỏ ngầu còn bây giờ là bốc lửa luôn.

_Hai người...quả là cáo già!-cô giật lấy điện thoại của mình. Bấm lấy bấm để cái pass mà không thể nào mở lên, tức giận hét to:

_Anh có mở ra không hả?

_Có điều kiện đàng hoàng cưng à!-anh nựng cặm cô.

_Cái quầ* nè! Điều kiện con khỉ mốc.-cô bực bội quơ loạn xạ.

_Vậy thôi! Anh mà đi là em có nước khỏi sài nha.-anh nói rồi làm bộ kéo vali đi.

_Khoan....điều...điều kiện gì?-cô lạnh lùng, cuối cùng cũng phải chịu thua.

_Đơn giản thôi! Anh muốn ở đây and.....in your room!-anh nở một nụ cười đểu kinh khủng khiếp.

_Sao phải là phòng tôi?-cô thật sự rất nghi ngờ cái tên biến thái này nha.

_Đơn giản mà không hiểu, phòng em là giường đôi!

_Cái tên biến thái này, tôi sợ tôi sẽ chết khi chung phòng với anh đây con cá sấu đáng ghét!-cô lườm anh rồi đi lên lầu luôn.

_Cá sấu biến thái của em quay lại rồi đây!-anh cười khà khà.

____________End Chap___________

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.