Thà Làm Đãng Phụ

Chương 10-1



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Rời cung trốn đi là nhiệm vụ thứ nhất, sau đó, tự nhiên là đem Nguyệt lão biến mất đã lâu kia tìm lại, cho nên nơi đầu tiên Triệu Tinh Nhung muốn đi chính là miếu Nguyệt lão.

Vì nhớ rõ một màn Đế hậu đăng cơ trên đại điện kia ba ngày trước – –

Phó Lăng Việt rốt cục được đền bù mong muốn, ở trước đông đảo chúng thần Nam triều đăng cơ làm vương, căn cứ vào đức hạnh cùng tình cảm sâu đậu với hắn trước kia, lê dân bá tánh đối với triều đình đột nhiên đổi chủ chẳng những không có lớn tiếng thảo phạt, ngược lại còn cực lực ủng hộ.

Chẳng lẽ Đoàn Chiêu Khánh làm đế hai mươi năm có dư, lại không được ưa chuộng như thế?

Cuối cùng, không biết là ai đem chuyện Lận Viễn Ngạn chính là Phó Lăng Việt, con trai do Nam triều Đoạn Phi Vân công chúa thân sinh vạch trần, còn nghĩ năm đó Đoàn Chiêu Khánh mưu hại đường muội giàm pha lưu truyền hậu thế.

Cứ như vậy, nguyên bản chính là dòng họ hoàng thất Phó Lăng ngược lại lại trở thành người bị hại, nay đoạt lại thiên hạ của mình, hợp tình hợp lý, ngược lại hoàng đế tiền triều Đoàn Chiêu Khánh, trở thành ác nhân mỗi người đều căm ghét.

Sau khi đăng cơ, Phó Lăng Việt chẳng những hướng dân gian quảng thi ân huệ, còn đại xá thiên hạ, càng làm cho bách quan Nam triều không thể tin được là, hắn lại không suy nghĩ hạ chỉ, phong Nam triều tiền công chúa Đoàn Ninh Thiện làm hoàng hậu, phong con mới sinh không bao lâu làm thái tử.

Cứ như vậy lưu truyền khắp dân gian, mọi người lại đem đức hạnh của tân hoàng đế bốn phía ca tụng một phen, Triệu Tinh Nhung vừa tức vừa hận, rõ ràng là người này trăm phương ngàn kế, mưu đồ bí mật lâu ngày, chẳng những đoạt thiên hạ của người khác, ngược lại còn dùng chính mình thắng được một thân thanh danh tốt.

Tuy nói hắn mỗi ngày đối mặt với sự xấu tính của mình luôn nhẹ giọng nói nhỏ nhẹ, lời nói cũng tương đối hay, mà hắn càng cố tình đối tốt với nàng, đáy lòng nàng lại oán càng thêm sâu.

Nghĩ đến Đoàn Chiêu Khánh đáng thương giờ nơi đâu không rõ, lại nghĩ đến chuyện hắn từng lợi dụng mình, trong cung viện này, nàng một chút cũng không lưu luyến.

Cho nên thừa dịp sự kiện Đế hậu kế vị, nàng vụng trộm thay thường phục thái giám, thừa dịp loạn thoát khỏi người làm cho nàng vừa yêu vừa hận Phó Lăng Việt.

Triệu Tinh Nhung không phủ nhận, lần chạy ra khỏi cung này có chút ý trả thù, dù sao trơ mắt nhìn hắn như cá gặp nước, được dân chúng đại thần xưng là một thế hệ minh quân, lại đem hoàng đế trước kia bỡn cợt không đáng một đồng, chuyện này làm cho nàng trong lòng thật sự không vui.

Cho dù Đoàn Chiêu Khánh từng có gì không đúng, nhưng hắn cho nàng thân tình làm nàng không thể quên.

Huống chi người đã muốn đem giang sơn đều trả lại cho hắn, cho dù có ân oán gì, cũng là hai người không còn thiếu nợ nhau.

Những ngày ở trong hoàng cung, Phó Lăng Việt đối với nàng thật sự che chở đầy đủ, cũng đối với bảo bối bọn họ vừa mới sinh ra không lâu càng thêm sủnh nịch, mà trong mơ hồ, nàng thực cảm thấy có chuyện gì không đúng, cho tới khi nàng nhớ tới mình từng cùng Nguyệt lão ước định, lúc trước có lời hứa 10 tháng, đợi sau khi nàng sinh hạ đứa nhỏ, linh hồn sẽ rời khỏi thời đại này.

Mà kỳ quái là, đứa nhỏ cũng sắp trăng tròn (đầy tháng?! ), Nguyệt lão lại vẫn không xuất hiện?

Cho nên lần này rời cung trốn đi, cùng lúc là muốn cho Phó Lăng Việt một cái giáo huấn nho nhỏ, về phương diện khác cũng là nghĩ mau chóng tìm được Nguyệt lão, giải quyết nghi vấn trong lòng, cho nên mỗi ngày canh giữ ở trong miếu Nguyệt lão.

Nàng ở trong miếu đợi vài ngày, không đợi được Nguyệt lão, chính mình lại đói chết khiếp, bởi vì nàng trốn đi quá mức vội vàng, trên người không mang bao nhiêu bạc.

Chuyện Nguyệt lão còn chưa có kết quả, từ trong cung lại truyền đến một tin tức đáng sợ, tân nhậm Hoàng Thượng đột nhiên bạo bệnh, nằm trên giường không dậy nổi, mà tiểu thái tử mỗi ngày khóc nháo không ngừng, làm trong hoàng cung viện gà chó không yên.

Hoàng Thượng một mạch truyền xuống, cư nhiên đem tiểu thái tử quăng sang một bên, từ nay về sau đối với tiểu thái tử chẳng quan tâm, rất tuyệt tình.

Cả triều văn võ vì tân đăng cơ Hoàng Thượng có thể sớm ngày khôi phục long thể, được Hoàng Thượng ngầm đồng ý, ở trong dân gian bắt đầu quảng triệu mỹ nữ, vào cung làm phi xung hỉ.

(=..=’’)

Một bản thông báo của Hoàng đế được niêm yết,dân chúng hoàng thành tự nhiên tất nhiên là cao hứng vạn phần, nhưng đối với người vẫn tìm không thấy Nguyệt lão Triệu Tinh Nhung mà nói, nhìn thấy Hoàng bảng này chính là giận tím mặt.

Phó Lăng Việt chết tiệt, cư nhiên khi nàng rời cung không đến một tháng đã nghĩ đến nạp thiếp thú phi, ngay cả đứa con thân sinh của mình cũng ném ở một bên không quan tâm.

Mỗi lần nhớ tới đứa con bảo bối mới sinh không lâu, Triệu Tinh Nhung liền đau lòng khổ sở, nàng thực nhớ thương nó, lại sợ chính mình cùng đứa nhỏ kia càng nhiều thân tình, về sau rời khỏi nơi này sẽ càng thêm luyến tiếc.

Mỗi ngày sống trong mâu thuẫn cùng thống khổ nàng đã muốn đủ đáng thương, nay lại nghe tin tân hoàng muốn thú phi.

Việc nàng vừa được phong làm Ninh Thiện hoàng hậu kia chíng là cái loại lão bà gì?

Triệu Tinh Nhung vừa tức vừa giận, hận không thể chính tay đâm cái tên phụ lòng Phó Lăng Việt kia, tuy nói…..Lúc trước là nàng chủ động đem hắn quăng đi trước, nhưng thật là nam nhân đáng chết, cũng không thể tại lúc nàng quăng hắn đi thời gian không đến một tháng, sẽ thấy tịch mịch chứ.

Cho nên sau khi nghe tin Hoàng Thượng chuẩn bị thú phi xung hỉ, một ngày sau vào ban đêm, Triệu Tinh Nhung thay y phục dạ hành, thừa dịp thủ vệ trong hoàng cung thay ca, vụng trộm xông vào hoàng cung.

Tuy rằng trong lòng tức giận khó bình tĩnh, nhưng cứ nghĩ đến Phó Lăng Việt bạo bệnh trên giường, nàng lại cảm thấy sợ hãi lo lắng, không biết tên kia bị bệnh gì? Có nghiêm trọng không? Có thể hay không uy hiếp đến sinh mệnh hắn?

Còn có chính là đứa con của mình, thật sự bị hắn quăng sang một bên chẳng quan tâm sao?

May mắn nàng lúc trước thường xuyên đi lại ở trong hoàng cung, quen thuộc địa hình nơi này, chính là nàng cảm thấy kỳ quái, vì sao hôm nay thủ vệ ít như vậy, hơn nữa vài thủ vệ tựa hồ đã phát hiện ra nàng, lại làm như không thấy.

Chẳng lẽ bộ y phục dạ hành này trên người nàng thật sự có hiệu quả có thể ẩn hình tránh tai mắt của người khác? (=)))) vầng! chị cứ ngây thơ thế đi! :)))

Mặc kệ, nếu bọn thị vệ ngu ngốc này không có phát hiện ra nàng, nàng vừa lúc có thể thuận lợi chuồn đến trong cung của tên hỗn đản kia để hỏi cho ra lẽ.

Nàng phi thường thuận lợi đến tẩm cung của Hoàng thượng, làm nàng giật mình là, ngày thường nơi này thủ vệ nghiêm ngặt, mà hôm nay trước cửa lại không có đến một nửa nhân ảnh.

Triệu Tinh Nhung trong lòng giật mình, chẳng lẽ trong cung thật sự đã xảy ra chuyện gì?

Mang theo vài phần sợ hãi, nàng thật cẩn thận đẩy cửa mà vào, tẩm cung của đế vương to như vậy, tuy là vẫn xa hoa như trước, mà không khí bên trong lại âm hàn khủng bố.

Nàng đột nhiên run lên, chẳng lẽ…..Phó Lăng Việt đã xảy ra chuyện?

Bạo bệnh? Hắn rốt cuộc là bị cái bệnh gì? Trước kia chưa bao giờ nghe hắn nhắc tới có cái bệnh gì không tiện nói ra, hay là gần đây vất vả lo lắng quốc sự làm thương thân thể, cũng không tự biết….

Aizz, dù sao hắn cũng đã triệu cáo thiên hạ, muốn quảng nạp phi tần, nàng làm chi còn lo lắng tên hỗn đản kia.

Nàng xông vào nội thất, nhìn thấy Phó Lăng Việt vẻ mặt trắng bệch nằm trên giường, khép hờ hai tròng mắt, đôi môi run run, vừa vặn xung quanh không có nửa thái giám cung nhân ở lại chiếu cố.

Nàng cảm thấy sững sờ, vội vàng đi đến trước giường tinh tế đánh giá hắn trong lúc ngủ mơ, hắn gầy thật nhiều, không nghĩ tới mới một tháng không thấy, hắn lại tiều tụy đến loại tình trạng này.

“Như thế nào bệnh lại nghiêm trọng như vậy?”

Nhìn Phó Lăng Việt tựa hồ ngủ không an ổn, nhíu mày, giống như đang gặp ác mộng, nàng nửa quỳ ở trước giường, đưa tay khẽ vuốt hai má gầy yếu của hắn, nhìn hắn như thế, nàng không khỏi nghẹn ngào.

“Như thế nào mới mấy ngày không gặp, liền bệnh thành cái dạng này? Ngươi…..tên hỗn đản này, định làm cho ta vì ngươi mà đau lòng sao?”

Mấy ngày trước có bao nhiêu oán hận, vậy mà nhìn hắn thần sắc mang bệnh lại khiến nàng rung động.

Trước không nói dân chúng trong khoảng thời gian hắn làm tướng được sống giàu có, cho dù ngôi vị hoàng đế thật sự đổi chủ, lại cùng nàng nữ tử đến từ thế kỷ hai mươi mốt này có quan hệ gì đâu?

Chuyện cũ rõ ràng trước mắt, Phó Lăng Việt mặc dù trước đây lừa gạt nàng, mà từ đầu tới đuôi tình nghĩa đối với nàng, tựa như lời hắn nói, không có nửa phần giả dối.

Sự tình về sau phát sinh, hắn vì muốn nàng vui, không biết bỏ đi bao nhiêu tôn nghiêm ngạo khí, chỉ vì muốn nàng cười, mà nàng lại nói đi thì đi, ngay cả đứa con mới sinh cũng tức giận không để ý.

Nghĩ đến đây, nước mắt trong hốc mắt Triệu Tinh Nhung không khỏi chảy xuống, nhỏ giọt trên gương mặt gầy của Phó Lăng Việt đang say ngủ.

Lông mi run rẩy, hai tròng mắt đục ngầu chậm rãi mở, bên giường xuất hiện người con gái, chính là thiên hạ mà ngày nhớ đêm mong.

“Ninh….Ninh Thiện…..” Thanh âm khàn khàn, hắn thử đưa tay muốn kéo cánh tay nàng, mà tay chỉ giơ lên một nửa, liền vô lực rơi xuống.

Triệu Tinh Nhung thấy thế, vội vàng cầm bàn tay hắn, nhìn trên tay hắn chỗ xanh chỗ trắng, rất chật vật, lại cảm thấy khổ sở.

“Ngươi làm sao có thể bệnh nặng như vậy, đã gọi ngự y xem qua chưa? Nói như thế nào? Vì sao tẩm cung của ngươi nửa nhân ảnh cũng không có? Hạ nhân hầu hạ ngươi đâu? Bọn họ đều chạy trốn đi đâu? Ngươi bệnh thành cái dạng này, đều không có người đến chiếu cố ngươi sao? Còn có văn võ đại thần, như thế nào lại để ngươi một người bệnh nặng nằm ở nơi này…..”

Nàng hỏi như liên châu pháo, làm cho Phó Lăng Việt không biết trả lời từ đâu, một đôi mắt vô thần chỉ si ngốc nhìn thê tử đã nhiều ngày không gặp, hốc mắt chứa đầy lệ.

“Không nghĩ tới…..Lúc sinh thời…..Ta còn có thể lại gặp nàng một lần, như vậy…..Cho dù ta chết, cũng không hối…..”

“Đồ ngốc, nói cái gì có chết hay không, ta không cho phép chàng (lúc trước NT giận nên Sal để ngôi “ta/ngươi”, giờ đã xuôi xuôi nên Sal trả lại “ta/chàng” nhé! ) tùy tiện nói chết, không cho phép.” Nhìn hắn bệnh tiều tụy như thế, Triệu Tinh Nhung sớm đã quên mục đích chân chính của lần tiến cung này.

“Ninh Thiện….Đừng khóc, sống chết có số, phú quý tại trời, nếu trời xanh an bài mệnh ta sống đến đây là tận, cần gì phải cùng tranh với trời? Ta chỉ sợ mang theo hiểu lầm cùng hận ý của nàng với ta xuống mồ, như vậy dù có chết, ta cũng sẽ không nhắm mắt.”

Phó Lăng Việt đáng thương nói, Triệu Tinh Nhung vừa nghe, không dám lại đối với hắn tức giận.

Nàng ghé vào đầu giường, dùng sức ôm thân mình hắn liều mạng lắc đầu, “Không hận không hận, kỳ thực từ đầu tới đuôi cũng chưa từng hận, chính là giận chàng oán chàng vì sao đến cuối cùng mới nói cho ta biết chân tướng, nếu ngay từ đầu đối với ta thẳng thắn, nói ra chân tướng, ta làm sao có thể sẽ nhẫn tâm tức giận với chàng đến tận bây giờ?” Nàng một hơi nói ra lời nói trong lòng, cũng nói ra bản thân nhiều ngày chịu ủy khuất.

Phó Lăng Việt chống thân mình tựa vào đầu giường, đem thê tử khóc đến lê hoa mang vũ (chắc =khóc như mưa! Sal đoán thế! ) trước mắt kéo vào trong lòng.

“Ta biết nàng nhận hết ủy khuất, ta hướng nàng giải thích, chỉ cần nàng chịu tha thứ cho ta, không hề tự giận mình, nàng muốn phạt ta như thế nào cũng được.”

Triệu Tinh Nhung trong lúc nhất thời không phát hiện nam nhân bệnh đến sắp chết, vì sao lập tức khí lực trở nên lớn như vậy, chẳng những tự mình đứng dậy, còn có thể đem nàng ôm qua

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.