Thà Làm Đãng Phụ

Chương 8-1



Một màn phát sinh ở Chiêu Nhân điện kia, rất nhanh đã bị Triệu Tinh Nhung ném ra sau đầu, dù sao quốc gia đại sự nàng không có hứng thú tham dự, nhưng nguyên nhân quan trọng nhất, là mấy ngày nay, nàng mỗi ngày đều thật sự quá hạnh phúc.

“Ninh Thiện, Ninh Thiện, ta vừa rồi hình như nghe được cục cưng động đậy nha.” Lận Viễn Ngạn đang dán tại trên bụng nàng nghe động tĩnh của thai nhi, thế nào còn có nửa điểm giống Tể tướng, nhìn hắn nửa quỳ trên giường mềm, khom người, chổng mông, (=)))) một tay vén cái yếm hồng của lão bà, một bên đem hai má tuấn mỹ dán trên cái bụng căn bản không tính là lớn, uy nghi vốn có đã không thấy bóng dáng.

Triệu Tinh Nhung tức giận vỗ vỗ đầu hắn. “Phu quân, ta mang thai mới không đến ba tháng, làm sao có thể có thai đạp.”

Lận Viễn Ngạn lại như trước ghé vào trên người nàng, giống đứa nhỏ, không chịu đứng lên. “Ai nói? Trong bụng nàng là hậu duệ của Lận gia ta, tinh tú trên bầu trời nghe đại danh Lận Viễn Ngạn ta, tranh nhau hướng bụng nàng mà chui, có thể làm con trai của Lận Viễn Ngạn ta, cũng là phúc của bọn chúng.” (ồh,ca đang tự sướng! =)) ) Hắn đánh rắm thối thật không đỡ được, nói như vậy tính trẻ con của Lận Viễn Ngạn, cũng chỉ có nàng nhìn thấy đi.

“Chàng làm sao mà biết trong bụng ta nhất định là con trai?”

“Con gái cũng tốt, chỉ cần là nàng sinh, ta đều thích.” Từ khi biết thê tử mang thai, hắn liền mỗi ngày đều chờ đợi tiểu sinh mệnh này được sinh ra.

Nghĩ đến tương lai có cái tiểu tử mềm mềm nũng nịu kêu hắn là cha, liền nhịn không được tâm nở hoa, cũng bởi vì như thế, hắn càng thêm để ý tình trạng thân thể của thê tử.

Tuy rằng ngự y nói vô số phương thức giữ thai, hắn cũng mỗi ngày đều đưa nước canh thuốc bổ, vẫn sợ không cẩn thận làm bị thương thân thể của nương tử.

Lận Viễn Ngạn bướng bỉnh nằm trên đùi thê tử, bàn tay to vuốt ve qua lại cái bụng mềm mại trắng nõn kia, ở bên dưới cái yếm hồng, càng thêm mềm mại, làm cho người ta nhịn không được muốn gần thêm một chút.

Đầu óc nghĩ, miệng lại lập tức hành động, cũng không để ý tới tiếng hô nhỏ của kiều thê, hắn liền hôn nàng, tại nơi mềm mại kia để lại một vệt nhợt nhạt đỏ sẫm.

Giương mắt nhìn thê tử, thấy hai má nàng hồng, bộ dáng rất là đáng yêu, hắn nhịn không được, đem nàng thuận thế kéo vào trong ôm ấp của mình, ở bên tai nàng thấp giọng nửa làm nũng nửa lấy lòng, “Mấy ngày trước ta có hỏi qua ngự y, bọn họ nói nàng mặc dù mang thai, nhưng sẽ không ảnh hưởng đến chuyện phòng the vợ chồng, Ninh Thiện, tối nay cho ta được không.”

Nàng bị hắn coi như đứa nhỏ ôm vào trong ngực, bên tai nghe tiếng nói trầm thấp, tràn ngập dụ hoặc của hắn, chọc nàng một trận run rẩy, thấy hắn hai mắt ái muội nhìn chằm chằm vào mình, bên tai nàng đỏ lên, hai tay ôm lại hắn, không tiếng động đáp lại thỉnh cầu của hắn.

Lận Viễn Ngạn thấy thế, không hề chần chừ cúi đầu khẽ cắn cánh môi hồng nhuận của nàng, môi lưỡi quấn quýt, đôi bên ôm chặt lẫn nhau.

Đợi từng kiện quần áo rút đi, thân thể trắng noãn không tỳ vết làm huyết mạch Lận Viễn Ngạn căng lên, hắn tràn ngập tình yêu một đường hôn lên những nơi mẫn cảm trên thân thể nàng, khi đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt đến nơimềm mại giữa hai chân nàng, chọc nàng một trận yêu kiều. (Sal tự thú là những cảnh bỏng mắt này Sal làm lướt thôi! đỏ mặt-ing~)

Nàng thân mình không nhịn được mà run rẩy, hai mắt bất lực nhìn hắn, lại thấy Lận Viễn Ngạn hung hăng muốn đem nàng ăn sạch sẽ, nhưng nghĩ đến tiểu bảo bối trong bụng nàng, động tác của hắn vì thế từ đầu tới đuôi đều mềm nhẹ đến kỳ cục.

Triệu Tinh Nhung ở trong xâm chiếm ôn nhu của hắn một lần lại một lần đạt tới cao trào, cuối cùng, nàng té xỉu trong lòng hắn, cả người bủn rủn vô lực, liền ngay cả khi hắn tự mình giúp nàng lau thân mình, nàng mệt mỏi đến mức không nghĩ muốn động đậy một chút.

Đêm dài nhân tĩnh, bên trong ánh nến đã tắt.

Triệu Tinh Nhung vì thể lực cạn kiệt mà nặng nề ngủ, Lận Viễn Ngạn lại nương theo ánh trăng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, yêu thương đánh giá dáng vẻ khi ngủ của nàng.

Giờ phút này nàng giống con mèo nhỏ chui vào trong lòng hắn, đem hắn trở thành phu quân có thể dựa vào cả đời.

Nhưng lại nghĩ đến kế hoạch mà mình âm thầm tạo dựng nhiều năm, một khi ngày đó đến, quan hệ giữa hắn cùng Đoàn Ninh Thiện, sẽ đi đến nơi nào?

Trong phòng một mảnh im lặng, xoay mình, từ bên ngoài truyền đến một trận nhỏ vụn tiếng bước chân.

Lận Viễn Ngạn căng thẳng, một lát sau, ngoài cửa vang lên âm thanh đập cửa rất nhỏ.

Hắn thật cẩn thận buông thê tử trong lòng ra, lại giúp nàng đắp chăn thật cẩn thận, đứng dậy mặc quần áo, vội vàng rời khỏi phòng ngủ.

Ngoài cửa, một nam tử mặc một thân dạ hành thấy hắn, đầu tiên là quỳ xuống hành lễ, rồi sau đó nhẹ giọng nói: “Chủ nhân, ngoài đoán quả nhiên đúng, Lục Hà kia sau khi ăn điểm tâm, thượng thổ hạ tả (trên nôn dưới đi ngoài! :”>), nghe nói suýt nữa ép buộc đến mất mạng, tuy rằng giữ được mạng nhỏ, nhưng lại hôn mê bất tỉnh.”

Lận Viễn Ngạn sắc mặt trầm xuống, siết chặt hai nắm đấm phát ra tiếng vang khanh khách. “Lập tức sai người kêu Thái tử rời cung, nói với hắn gặp ở chỗ cũ.”

“Vâng!” Hắc y nhân nhận mệnh, đứng dậy rời đi

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.