Thác Liễu! Thác Liễu!

Chương 3



Tạm thời bất luận chuyện lúc trước như thế nào, dù sao hiện tại đã ngồi ở đây rồi.

Cùng sếp của mình ngồi đối diện nhau, dưới bữa tối có ánh nến lung linh đầy ngọt ngào lãng mạn.

Đúng vậy, thật sự là có nến, ngọn lửa nhỏ từ ba cây nến được cắm trên giá đỡ tinh tế được đặt ở một bên của bàn ăn. Ngoài ra còn có sự hợp tấu của tiếng đàn violin và piano từ từ truyền đến, không khí thật sự là tuyệt vời vô cùng.

Chính là chuyện ngọt ngào lãng mạn này, một tí tình cảm nhỏ tí tẹo tuyệt đối cũng không có.

Sếp đại nhân a, anh không biết loại tình huống này thật sự là quỷ dị sao? Vì cái gì hai nam nhân lại cùng ngồi với nhau trong buổi tối đầy nến này a? Còn có, tại sao không phải là người khác mà là tôi? Tả tiên sinh anh muốn tìm người đẹp đâu phải là khó, a a a a a anh không cần cho tôi cái dạnh bình tĩnh này a a a a!

Trì Vị Phong thật sự rất muốn nhéo lấy mặt Tả Thụy Nham, dùng sức nặn xem có thể hay không đem bộ mặt cứng ngắc kia nới lỏng một chút.

Nhưng kỳ thật cậu một chút cũng không dám làm vậy.

Sau khi nhận được tin nhắn, Trì Vị Phong quyết định phải hoàn toàn giả chết. Cho dù Lỗ Tấn tiên sinh đứng trước mặt cũng không có khả năng khích lệ cậu lấy nửa điểm.

Cậu nhất định phải dán lên lưng ghế của mình dòng chữ “Người này đã chết, cứ việc đốt giấy tiền vàng mã”, ách không được, cho dù có chết thật cũng không cho ai đốt giấy tiền vàng mã!

Nhưng mà mặc kệ lúc nào cậu sẽ chết, ngày đó cũng đã tới.

Buổi tối thứ sáu, cậu thật sự không muốn lết thân ra khỏi nhà.

Mắt thấy kim đồng hồ từng chút, từng chút tiếp cận con số ma quỷ kia, Trì Vị Phong nằm trên giường hoảng loạn nghĩ ra viễn cảnh mình được vinh dự đặt đầu trong cẩu đầu đao của Bao đại nhân.

Không được, cậu vẫn muốn đi làm, đắc tội với sếp coi như xong đời. A, chi bằng nói ra cậu vốn đã đắc tội rồi đi.

Trì Vị Phong nỗ lực động viên bản thân, sau đó tìm đến tủ quần áo, cam chịu số phận mặc đồ vào.

“Ba mẹ, buổi tối con có việc, không ăn cơm nhà đâu.” Cậu đứng tại cửa hướng người nhà nói chuyện.

“Hẹn hò sao?” Mắt Trì mẫu thân hình như đang phát quang a.

A ha ha ha ha… “Là sự thật thì tốt rồi…”

Con đây là anh hùng đi chịu chết đó!

………..

Nhà hàng cách nhà cũng một khoảng, cậu lại cố ý lề mề, thành ra khi đến nơi đã muộn hơn mười phút.

Nói không chừng Tả Thụy Nham đã mất kiên nhẫn đợi mà trở về đi. Trì Vị Phong ở trong lòng tự an ủi chính mình như vậy, cậu dùng sức thúc giục bản thân gọi taxi.

Sự tình nếu thật như người ta mong muốn sẽ không còn kịch để xem nữa.

Satan đại nhân chính trực đang đứng thẳng ngay trước cửa nhà hàng, cậu mới vừa tới gần thì đôi mắt độ không tuyệt đối (-273,15oC) lập tức quét tới

Yêu ma quỷ quái lập tức không còn chỗ che thân…

“Thực xin lỗi, Tả tiên sinh, tôi đến muộn.” Trì Vị Phong gượng cười, cúi đầu khom lưng.

Tả Thụy Nham nghiêng đầu nhìn cậu một lát, chính là “Uh” một tiếng, liền chế trụ mạch môn của cậu, không đúng, là giữ chặt cổ tay của cậu, đem cả người kéo vào trong nhà hàng.

Thời điểm này để hẹn hò quả thực rất tốt, nhà hàng này thật nổi tiếng, nhưng Tả Thụy Nham sớm đã đặt chỗ ngồi, hai người chỉ việc thẳng hướng nơi đó đi tới.

Trì Vị Phong đoán không ra tâm tư của Tả Thụy Nham, không dám manh động, chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo phía sau.

Tả Thụy Nham gọi đồ ăn, bảo phục vụ khui rượu vang, tiếp tục không lên tiếng, yên lặng ngồi đối diện Trì Vị Phong, cả người không biểu cảm, cũng không nhúc nhích.

Trì Vị Phong ngồi không, đánh liều trộm nhìn Tả Thụy Nham. Bình tĩnh mà xem xét, bộ dáng Tả Thụy Nham không tệ, nhất là dưới ánh nến vàng lấp lánh, đường nét gương mặt trở nên vài phần nhu hòa, nếu như có thể cười một cái, chắc chắn sẽ làm mê đảo biết bao nhiêu tiểu cô nương nha.

Trì Vị Phong tự nhận rằng mình cùng Tả Thụy Nham tiếp xúc không nhiều. Đã vào công ty hơn một năm, nhưng trừ bỏ việc công thì khi ở ngoài rất ít khi cùng anh ta nói chuyện.

Thật sự con người Tả Thụy Nham này cơ hồ bất cứ lúc nào cũng đều tản ra bá khí khiến người ta ngay cả thở cũng không dám, cho dù là tiệc tùng thì mọi người cũng muốn chờ sau khi anh ta đi rồi mới thả lỏng. Hình như anh ta cũng biết mọi người e ngại mình, hoặc là thật sự đối với những như tiệc tùng không có hứng thú, nên chỉ lộ cái mặt rồi bước đi ngay.

Kỳ thật Trì Vị Phong có điểm khổ sở thay cho Tả Thụy Nham. Người này chính là biểu tình có chút đáng sợ, nhưng bình thường phụ trách công việc cũng rất ít mở miệng răn dạy hay quở mắng cấp dưới, cẩn thận ngẫm lại quả thực không tồi đi.

Suy nghĩ đến thất thần, ngay cả Tả Thụy Nham rót rượu cho cậu cũng không phát hiện.

“Làm sao vậy?” Tả Thụy Nham mở miệng hỏi.

Thanh âm của anh ta không lớn, nhưng đủ để dọa Trì Vị Phong nhảy dựng. Cậu không có nghe cẩn thận, bằng không sẽ phát hiện những lời này so với ngữ điệu hằng ngày của Tả Thụy Nham, thật sự là thiếu hơn nửa phần cứng ngắc.

Đương nhiên về tổng thể mà nói, vẫn là cứng ngắc, khụ… _’_

“Không không, không có gì, hắc hắc.”

Trì Vị Phong kích động lắc đầu, còn cười mỉa bản thân hai tiếng.

“Uh.”

Tả Thụy Nham không nghi ngờ gì, chỉ gật gật đầu, nâng cốc đưa tới trước mắt Trì Vị Phong.

Trì Vị Phong tiếp nhận, nhấp một ngụm.

Bữa cơm tối nay kéo dài đến tận bây giờ quả là phi thường kì diệu. Tả Thụy Nham thực sự giống như chỉ là tìm cậu chỉ để ăn một bữa cơm.

Vì cái gì vẫn chưa đề cập tới tin nhắn kia? Nhưng Tả Thụy Nham không nói, Trì Vị Phong cũng không có lá gan tự mình đi làm rõ. Cậu liếc mắt nhìn Tả Thụy Nham, quên đi, được tới đâu hay tới đó, ăn xong rồi nói a.

Tả Thụy Nham đột nhiên buông dao nĩa, nói

“Cậu nhìn tôi.”

Lời này rốt cuộc là câu nghi vấn, câu cầu khiến hay là câu trần thuật a, thật sự không thể theo giọng nói mà nhận dạng.

Trì Vị Phong chỉ có thể ngẩng đầu, “Hả?”

“Cậu nhìn tôi, vừa rồi cũng nhìn.” Tả Thụy Nham giống như muốn khẳng định đó chính là sự thật.

“Oh, ha ha ha… Tôi thấy anh rất đẹp trai nha, ha ha ha…” Cảm giác cũng nhạy bén quá đi? Cậu chỉ là liếc trộm hai cái thôi mà, ôi chao!

“Đẹp trai?” Vẫn là không thay đổi biểu cảm, bất quá Trì Vị Phong lại cảm thấy được anh ta đang hỏi lại, trong đầu Tả Thụy Nham tựa hồ đang có dấu chấm hỏi.

“Đúng vậy đúng vậy!” Trì Vị Phong nịnh hót, dùng sức gật đầu khẳng định.

“Oh.” Tả Thụy Nham nghe xong lời này vẫn là hoàn toàn không chút thay đổi, cúi đầu tiếp tục ăn.

Người này một chút khiêm tốn không có, tự thừa nhận mình đẹp trai sao?! Trì Vị Phong cắn cắn cái nĩa nhìn chằm chằm.

Tả Thụy Nham quả nhiên phản ứng linh động, nhanh chóng giương mắt lên nhìn cậu. Nhưng ánh mắt của anh ta rõ ràng không có độ ấm hay hàm súc tình cảm, nhìn, đơn giản chỉ là nhìn thôi.

Chỉ có như vậy nhưng Trì Vị Phong vẫn có chút nghiêm mặt, phẫn nộ dời tầm mắt đi.

“Hô…”

Trì Vị Phong sờ sờ bụng. Nói thật, động tác ăn uống của Tả Thụy Nham thật nhẹ nhàng, cũng không nói gì, cơ hồ chuyện gì cũng không để tâm, vì vậy việc ăn từng món cũng không quá mức khổ sở, cậu thiếu chút nữa đã quên người ngồi trước mặt là sếp đại nhân của mình. Càng về sau cậu cũng chẳng quan tâm gì nhiều, mặc kệ ra sao, chết cũng phải làm một con ma no, bữa ăn trị giá một tháng tiền lương cũng không thể lãng phí.

Giờ phút này cậu chỉ nghĩ đến việc ăn uống thôi.

“Hắc hắc… Ăn ngon thật a.” Là do người khác mời, cũng nên mở miệng khen vài câu a..

Tả Thụy Nham gật đầu tỏ vẻ đã biết, sau đó nhìn chằm chằm cậu một hồi lâu.

Mỗi lần bị ánh mắt Tả Thụy Nham chiếu đến, Trì Vị Phong liền cảm giác mình là ếch thấy rắn, nét tươi cười của cậu lập tức cứng tại bên miệng, nhất thời không biết nên làm như thế nào cho phải.

Lại thấy Tả Thụy Nham chậm rãi đưa tay qua. Rốt cục… Rốt cục sự tình đáng sợ nào sẽ phát sinh đây? !

Cảnh tượng này thật sự giống như cảnh quay chậm viên đạn bay tới trong phim Matric, Trì Vị Phong thấy rất rõ ràng, cậu phi thường muốn tránh đi, chính là thân thể cứ như bị đóng băng không thể động đậy.

Cuối cùng đành trơ mắt chứng kiến cái tay kia dừng lại nơi khóe miệng của mình, nhẹ nhàng lau…

Tả Thụy Nham mở tay ra nói, “Dính.”

… A a a…thật sự muốn khóc quá đi a…lão đại nhà anh chỉ cần nói một câu thì tôi sẽ tự động lau rồi. Có biết làm như vậy là siêu cấp đáng sợ hay không hả? !

Trì Vị Phong mếu máo, hung hăng đem cái trán nện vào trên bàn cơm, mẹ a! Mạng của con đã ngắn đi ba năm rồi!

Đầu sỏ gây nên chuyện lại vô tư chẳng biết gì, còn dùng thanh âm cứng nhắc kia hỏi

“Cậu không thoải mái sao?”

“Không có…” Trì Vị Phong sớm đã bị hao hết sạch khí lực để giả vờ giả vịt nữa , cậu xụi lơ lắc lắc đầu, “Tôi phải về nhà…”

“Oh.”

Tả Thụy Nham thật phi thường nhanh nhẹn đứng lên, kéo Trì Vị Phong đi ra khỏi nhà hàng.

Bước ra khỏi cửa, gió lạnh liền thổi tới làm cho máu Trì Vị Phong vừa rồi vì tiêu hoá toàn bộ dạ dày mà lại thoáng chảy ngược vào trong óc.

Cậu nhìn nhìn hướng nhà gửi xe màTả Thụy Nham đang kéo mình đi! Ai nha, không phải là tính lái xe đưa tôi trở về chứ? !

Trì Vị Phong vấp chân một cái, rồi đột nhiên đứng lại.

Tả Thụy Nham thấy cậu không đi theo, quay đầu lại nhìn nhìn.

“Tôi tự trở về… Bây giờ vẫn còn xe bus.”

“Ô tô mau hơn.” Tả Thụy Nham nói ra ưu điểm của ô tô.

“A không cần, ngồi xe bus là được rồi, a ha ha ha ha ,cáo từ!” Trì Vị Phong gượng cười, lại giống như mấy đại hiệp trong tiểu thuyết võ thuật, chắp tay chào rồi chạy đi như bay.

Tả Thụy Nham đứng nguyên tại chỗ, bình tĩnh nhìn bóng lưng đi xa dần của cậu ta, hơi qua một lúc sau, anh mới xoay người tự mình lái xe trở về nhà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.