Thác Liễu! Thác Liễu!

Chương 37



Hiểu con không ai bằng ba mẹ, đương nhiên hiểu ba mẹ cũng không ai bằng con.

Quả nhiên Trì Vị Phong nói không sai, hai người còn chưa kịp mở miệng đã bị bụi núi lửa chôn sống, mà ngay cả mặt núi lửa còn chưa thấy đã bị đá bay xuống núi rồi.

Ngày hôm sau vừa vặn là thứ bảy, Trì Vị Phong cùng Tả Thụy Nham sáng sớm về nhà, trong lòng bất an không yên, kết quả nhấn chuông cửa, Trì mẫu thân ra mở cửa, vừa nhìn thấy hai người bọn họ liền ngây ngẩn cả người.

“Mẹ…” Trì Vị Phong cẩn thận kêu bà.

“Dì Trì.” Tả Thụy Nham ở phía sau vỗ vỗ lưng Trì Vị Phong, để cho cậu bình tâm lại.

“Ai tới sao?” Trong lúc Trì mẫu thân đang xấu hổ gật đầu, thì trong phòng khách đột nhiên truyền đến một tiếng tức giận.

“Tiểu Phong… Cùng… cùng…” Trì mẫu thân nắm chặt tay nắm cửa không dám trả lời.

Nhưng Trì phụ thân nghe được Trì Vị Phong đã trở lại, lập tức vọt ra ngoài cửa, liếc mắt một cái liền thấy Tả Thụy Nham đứng sau lưng cậu.

“…” Ông không nói được một lời, chỉ một phát đóng sầm cửa lại.

Trì Vị Phong cùng Tả Thụy Nham chuẩn bị không kịp, hơi chấn động lui hai bước, kết quả là bị nhốt bên ngoài.

“Ba!” Trì Vị Phong vừa vội vừa sợ vừa đau lòng, dùng sức đập tay gõ cửa. Bên trong lại hoàn toàn không có tiếng đáp lại, tay Trì Vị Phong dần dần đỏ lên nhưng lại không cảm thấy chút đau đóng nào.

Tả Thụy Nham giữ chặt Trì Vị Phong, tự mình đi gõ cửa, “Trì bá bá!”

“Ba! Đây đâu phải là đang diễn kịch Quỳnh Dao đâu, ba mở cửa để chúng con vào nói chuyện đi!”

“Chúng con?” Thanh âm của Trì phụ thân từ phía sau cửa truyền tới, hình như là ông không hề rời khỏi cánh cửa.”Thằng con chết tiệt nhà ngươi, con là một là một mình vào nhà này, hoặc là cùng của Tả tiên sinh của con đi đi!”

“Ba! Chuyện này sao có thể lựa chọn được!”

“Cút!”

Trì phụ thân bình thường là một người dễ nói chuyện, nhưng lúc nóng giận lại cố chấp đến đáng sợ.

Cuộc hòa đàm giữa hai cha con Trì gia hoàn toàn thất bại, từ đầu tới cuối chưa có cơ hội nói được câu giải thích nào, Trì Vị Phong ngơ ngẩn được Tả Thụy Nham đưa vào xe, sau khi đóng cửa xe liền quay qua ôm lấy cổ Tả Thụy Nham.

Cậu đem mặt vùi vào bả vai Tả Thụy Nham, nghẹn ngào nói

“Em không cố ý chọc ba tức giận.”

“Anh biết.” Tả Thụy Nham nhẹ nhàng vuốt ve tóc của cậu.

“Em cũng không phải cố ý làm cho bọn họ thương tâm.”

“Anh biết.”

“Em không thể lấy bọn họ đổi anh, cũng không có thể anh đổi lấy họ, em muốn cả hai, em thật là tham lam.”

“Đây không phải tham lam.”

Đây là nhân chi thường tình.

Sau khi trở lại Tả gia, Trì Vị Phong cùng Tả Thụy Nham như bị mây đen che phủ. Thế nhưng mới vừa đặt chân vào phòng khách, liền thấy Tả tam tiểu thư đang bắt chéo chân ngồi trên ghế salon.Buổi sáng đó, Tả mẫu thân sau khi chờ cả hai ra cửa đã gọi điện kêu nàng đến đây.

“Này, hai vị diễn viên của truyện Quỳnh Dao đã về rồi.”

“Ha ha ha… Tả Tam tỷ thật biết nói đùa…” Đây là thời đại nào rồi mà còn diễn bi kịch tình cảm ướt át nữa a, em cũng không còn tâm trạng nào để mà diễn nữa…

“Việc này để lâu không tốt, ngày mai các con lại đi đi.” Tả mẫu thân nói.

“Vào cửa không được.” Tả Thụy Nham đơn giản giải thích tình trạng ngày hôm nay.

“Vậy mới gọi chị ba theo hai đứa a.” Tả phụ thân tràn đầy tin tưởng nói.

“Sao ạ?!” Trì Vị Phong mở to mắt, chỉ thấy Tả tam tiểu thư lộ ra một nụ cười đắc thắng tuyệt đối.

Chị muốn lấy loại đạn nào để phá cửa nhà em sao, chẳng qua chỉ là cửa chống trộm bình thường thôi, không cần tốn nhiều sức như vậy đâu a~

Tả Thụy Nham khoác vai Trì Vị Phong, quay qua Tả tam tiểu thư, hơi hơi cúi người

“Làm phiền chị ba.”

“Yên tâm đi.” Tả tam tiểu thư nói.

Lo lắng hơn thì có a, chúng em là diễn kịch Quỳnh Dao, còn chị đi là thành đại chiến thế giới! Trì Vị Phong lo lắng tới cực điểm.

Buổi sáng cuối tuần, Trì Vị Phong không có tâm tư ngủ nướng, trời mới tờ mờ sáng cậu đã mở mắt ra, nằm trên giường lăn tới lăn lui. Cậu cứ không yên như vậy làm Tả Thụy Nham cũng ngủ không được, đành phải thức dậy theo cậu.

Trì Vị Phong ở trong chăn ôm lấy Tả Thụy Nham, Tả Thụy Nham vòng tay qua người Trì Vị Phong, hai người mắt to mắt nhỏ nhìn nhau.

Tả mẫu thân đã sớm dẹp phòng khách, dùng lý do hết sức ba chấm….

“Tiểu Trì ah, dù sao thì chuyện gì nên làm cũng đã làm rồi, vậy thì con ở chung phòng với Tiểu Thụy luôn đi, muốn sự đồng ý của gia đình cũng là trên lý thuyết thôi a….”

“Vâng vâng.” Trì Vị Phong gật đầu liên hồi muốn ngăn cản lại lời phát biểu của Tả mẫu thân, nếu cứ tiếp tục không biết sẽ nói ra chuyện gì nữa a.

Buổi tối ngày đầu tiên của cậu đều bị mọi người biết hết, cậu thực sự là ân hận a ân hận a….

“Tả tiên sinh, hôm nay không có vấn đề gì chứ?” Trước trận chiến ngày hôm qua, Trì Vị Phong nghĩ lại vẫn còn thấy sợ

“Tin tưởng chị ba.” Tả Thụy Nham kiên định vô cùng.

“…” em thật lo lắng là chị ấy sẽ đem hỏa tiển tới đi…“Cái kia… chị ba sẽ không làm gì chứ….”

“Uh. Anh hai cùng chị hai kết hôn được cũng là nhờ chị ba.” Tả Thụy Nham nêu ra ví dụ.

Tả gia lão nhị bởi vì tính cách nóng nảy, người nhà chị hai lo lắng con gái nhà mình gả cho anh sẽ thiệt thòi, cho nên do dự mãi không đồng ý, kết quả lão nhị mang theo chị ba tới nói chuyện, nửa ngày liền san bằng cả nhà họ.

Trì Vị Phong thật không muốn biết thêm chi tiết nữa, chỉ mong mẹ của cậu không bị tăng huyết áp.

Tả tam tiểu thư ngày hôm qua ngủ lại đây, Trì Vị Phong cùng Tả Thụy Nham không đến chào thì nàng tự tới gõ cửa thôi.

“Mở cửa mở cửa, đừng có thiền trong đó nữa, sáng sớm đừng khiến cho người ta phát hỏa nha.”

Chúng em chuyện gì cũng không làm a, Tả tam tỷ chị có phải hay không đã nghe thấy những chuyện không nên nghe a! Trì Vị Phong như ngồi trên đống lửa, lập tức từ giường bật dậy chạy ra mở cửa…

“Chị ba, chào buổi sáng…”

Tả tam tiểu thư đánh giá cậu một lượt, Trì Vị Phong đứng ở cửa, tình hình bên trong không rõ ràng lắm, nàng vỗ vỗ vai Trì Vị Phong

“Chỉnh sửa một chút, sau đó ra ngoài.”

Móng vuốt chụp trên vai khiến cho cả người Trì Vị Phong run lên

“Vâng vâng, đã biết.”

Tả tam tiểu thư khẽ cười

“Gần đây nơi này thật náo nhiệt a, không bằng chị cũng về đây ở luôn.”

Không a, ngàn vạn lần không nên, chị nên hảo hảo suy nghĩ lại đi, nơi này rất lạnh lẽo, chỉ có vài lão nhân cùng các nam nhân thôi a!

“A ha ha ha… Chị ba thật biết nói đùa, em đi thay quần áo đã…”

“Ba” đóng cửa lại, Trì Vị Phong nhẹ nhàng thở ra, quay đầu lại. Tả Thụy Nham đã thức dậy. Cậu từ cửa gia tốc nhảy lên giường, nhảy thẳng lên người Tả Thụy Nham, Tả Thụy Nham bất ngờ không kịp phản ứng nên ngã nhào về phía sau.

“Tả tiên sinh, em cảm thấy hôm nay thật u ám quá đi.”

“Không sao, chúng ta cùng nhau đi.” Tả Thụy Nham ôm lấy cậu.

Đem đầu dựa lên ngực Tả Thụy Nham nghe thấy tiếng tim đập của anh, tâm tình của Trì Vị Phong cũng bình tâm trở lại.

Được rồi, thiếu niên dũng cảm a, không đúng, là thanh niên mới phải, ra đi để trở thành huyền thoại nào!

Tả tam tiểu thư khoanh tay trước ngực bắt chéo chân ngồi ở ghế phía sau xe, Tả Thụy Nham và Trì Vị Phong ngồi phía trước cứ như hai vị quản gia. Ba người cùng nhau tới Trì gia.

Tả tam tiểu thư bảo Tả Thụy Nham cùng Trì Vị Phong đứng qua một bên, còn mình thì bước tới nhấn chuông cửa

Trì phụ thân tự mình ra mở cửa, nhìn qua lỗ mèo trên cửa nhìn nhìn ra ngoài. Sớm biết trước như vậy không làm cái mắt mèo đó làm chi, thật là phiền a, Trì Vị Phong hối hận nghĩ. Trì phụ thân nhìn thấy một cô gái xinh đẹp lạ mặt đứng ở ngoài, có chút kỳ quái hỏi

“Cô là ai?”

“Con…” Tả tam tiểu thư bỗng nhiên đỏ mặt, thẹn thùng cúi đầu, ngón tay cầm lấy vạt áo vặn vẹo, liếc nhìn Trì Vị Phong đang trốn bên cạnh như tìm bác sĩ.

“Con là đồng nghiệp của Trì Vị Phong, đến đây tìm cậu ấy có chút việc.”

Tuy nói Trì phụ thân rất giận Trì Vị Phong cùng Tả Thụy Nham yêu nhau, nhưng thật sự chưa từng cứng rắn ép con mình tìm một người bạn gái, thế nhưng nếu một đại tiểu thư xinh đẹp như vậy tới ngay trước cửa, ông cũng không thể trơ mặt nói ra con mình bỏ nhà theo trai a.

Vì thế Trì phụ thân mở cửa

“Tiểu thư a, con tôi bây giờ không có ở nhà, nếu không phiền có thể vào nhà ngồi một chút.”

“Vâng.” Tả tam tiểu thư đáp ứng, sau đó quay qua bên cạnh vẫy tay “Các em cũng vào đi.”

Còn dẫn theo người? Trì phụ thân chuyển tầm mắt, kia không phải là hai vị bị nhốt ngoài cửa ngày hôm qua hay sao, hóa ra là tìm người giúp đỡ, cùng cha con chơi trò gián điệp như phim Mission Impossible a.

Trì phụ thân muốn đóng cửa, liền thấy Tả tam tiểu thư đầy khí thế phản công lại, đưa chân tới đạp một phát vào cửa.

Tả tam tiểu thư chị là đang mặc một chiếc váy ngắn hai mươi centimet trên đầu gối nha, sao có thể thực hiện động tác chém chân đầy kỹ thuật như vậy a?! Tả Thụy Nham vẻ mặt bình tĩnh, không chút kinh sợ khi thấy chuyện quái dị trước mắt, còn tròng mắt Trì Vị Phong thì sắp rớt ra mất rồi.

Cửa bị Tả tam tiểu thư chặn lại, Trì phụ thân có chút ngây người, nhưng lại nhanh chóng tập trung khí lực cố gắng đóng cửa trở lại, hai người cao thủ bắt đầu so chiêu, âm thầm sử dụng nội lực.

Tuy nói Trì phụ thân là đàn ông, sức lực rất lớn, nhưng cũng không đấu lại Tả tam tiểu thư đạo hạnh cao thâm.

Tả tam tiểu thư trên trán đổ chút mồ hôi, cắn răng nặn ra một nụ cười tiêu chuẩn, nhưng bởi vì kìm nén mà có chút dữ tợn.

“Bác Trì a, cửa nhà bác thật là xấu, nhất định phải đổi ngay đi a, cửa này thật khó mở ra nha!”

Trì phụ thân hoàn toàn thất bại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.