Thác Liễu! Thác Liễu!

Chương 40: Phiên ngoại 1: Lần ngoại hỗn loạn cùng tính vấn đề (1)



Sáng mùng ba tết, Trì Vị Phong vẫn còn nằm trong chăn ngáy pho pho, trong khi đó Tả Thụy Nham đã muốn rời giường.

“Anh làm gì thế a…” Trì Vị Phong dụi dụi mắt, giống như con bạch tuộc giống bám dính lấy bả vai Tả Thụy Nham kéo anh quay trở về giường.

Sau khi hai người ngủ chung đã hình thành thói quan, chỉ cần có người thức trước, người kia cũng sẽ rời giường theo, nhờ thế mà cuộc sống hằng ngày của Trì Vị Phong dần dần có quy luật hơn, nhưng Tả Thụy Nham tới cuối tuần vẫn là nằm thêm một chút. Hơn nữa mùa đông mà có thêm một cơ thể ấm áp nằm bên cạnh thì ngủ càng ngon.

Hiện tại đang nghỉ tết, không ngủ mà dậy để làm chi a.

“Mau ngủ đi…” Trì Vị Phong ngáp một cái, cọ cọ vai trái của Tả Tả Thụy Nham.

“Không được, phải đi chúc tết.” Tả Thụy Nham nằm ngửa trên giường, hai tay vòng qua ôm lấy Trì Vị Phong, giống như là ôm lấy trân bảo của đời mình.

“Chúc tết?” Trì Vị Phong từ trong ngực Tả Thụy Nham ngẩng đầu lên.

Người nhà Tả gia đông đúc, mọi người nghỉ Tết cũng không dài, cả gia đình đi thì có chút phiền phức, chỉ có đêm ba mươi là mọi người cùng nhau ở nhà cha mẹ chơi đùa, ngay cả việc chúc Tết cũng bỏ qua.

“Nhà của em.” Tả Thụy Nham vuốt tóc Trì Vị Phong.

Đến nhà mình chúc tết? Trì Vị Phong dọc theo thân thể Tả Thụy Nham hướng lên trên cọ cọ, cọ lên đến tận mặt, khuỷu tay chống lên nhìn anh từ trên xuống.

“Anh tại sao đột nhiên lại nghĩ tới việc này?”

Những năm qua, hai người cũng không phải không nghĩ đến việc về nhà Trì gia ăn tết, nhưng nghĩ đến thái độ xấu hổ xấu hổ của bên kia, cũng không giải quyết được gì, cuối cùng trở thành từng người đến chúc Tết.

“Ba của em cho cái này.” Tả Thụy Nham lấy phong lì xì từ đầu giường đưa tới trước mặt cậu.

Trì Vị Phong cầm lấy phong lì xì, trầm mặc một lát. Cậu không thể đoán ra được cha mẹ mình đến tột cùng là đang suy nghĩ điều gì khi đưa thứ này. Nhưng đây nhất định là chúc phúc cho anh và cậu.

“Được rồi.” Trì Vị Phong nghe xong nhanh nhẹn đứng dậy. Thế nhưng cánh tay của Tả Thụy Nham vừa rồi để sau gáy cậu đột nhiên ra sức, Trì Vị Phong mới lui lại đã bị nhấn đè xuống.

Hai hàm răng đập mạnh vào nhau, Trì Vị Phong đau đến phồng mang trợn má

“Đau muốn chết! Anh làm gì vậy a?”

“Hôn em.”

Ở chung với nhau lâu như vậy, Trì Vị Phong đã biết Tả Thụy Nham luôn luôn là hành động nhanh hơn lời nói. Tuy nói nếu cậu kêu dừng cũng có thể, Tả Thụy Nham tuyệt đối sẽ không miễn cưỡng cậu, nhưng tại vì sao phải kêu dừng chứ?

Vì thế cậu chỉ than thở một câu

“Lần sau nhẹ một chút.” Đáp lại rất rõ ràng.

Tả Thụy Nham trở mình đặt Trì Vị Phong dưới thân

“Anh không phải…..nói muốn…..đi chúc Tết sao?” thanh âm của Trì Vị Phong bắt đầu trở nên đứt quãng hàm hồ rồi.

“Uh.” Tả Thụy Nham lập tức buông lỏng tay, rời giường.

“Anh là tên hỗn đản, giết không lo chôn, cứ như vậy phóng hỏa rồi quay đầu bỏ đi, có muốn bị bắt giam hay không a!” Trì Vị Phong cầm lấy gối ném tới.

Tả Thụy Nham mỗi ngày đều đi tập thể hình, thân thủ ngày càng mạnh mẽ, chụp lấy cái gối đang bay tới, từ phía sau ló mặt ra nói

“Cùng nhau tắm.”

“Vậy thì được.” Trì Vị Phong ngồi dậy.

Chờ hai người cọ cọ xát xát từ trong phòng đi ra đã khoảng hai tiếng sau, hoàn hảo vẫn còn khá sớm, hiện tại mọi người trong nhà đều đang tụ tập trong phòng khách chờ bữa sáng.

“Cha, mẹ, hôm nay đến nhà Tiểu Trì chúc tết.” Tả Thụy Nham đương nhiên phải thông báo một chút.

“Có thể đi sao?” Tả mẫu thân mở to mắt.

“Con nghĩ là không có vấn đề gì đâu.” Trì Vị Phong xoay đầu nói.

“Vậy thì tốt quá.” Tả mẫu thân vỗ bàn, “Mẹ cũng phải đi.”

“Hả?” Dì Tả có hưng phấn quá không a…

“Chúng ta cũng đi đi.” Tả lão nhị cũng vô giúp vui.

Tả nhị ca anh đi làm cái gì, nhà em thật là xa lắm đó….Trì Vị Phong bắt đầu có dự cảm không tốt.

Hôm nay cảm giác đặc biệt linh. Quả nhiên ngay cả Tả tam tỷ cùng Tả đại ca cũng lên sân khấu..

Một khi đã như vậy, không bằng cả nhà cùng đi chúc tết đi.” Tả đại ca trầm ổn nói.

“Đúng vậy, dẫn theo cả những người trước kia chừng tới đi luôn đi.” Tả tam tỷ một năm trước đây đã kiếm được một anh rể người nước ngoài, mà nay trong bụng Tiểu Huyền Vũ đã được mấy tháng rồi, váy ngắn đổi thành váy bà bầu, giày cao gót mười phân đổi thành dép lê bình thường, nhưng tất cả chuyện đó đều không ảnh hưởng đến cá tính của chị. Cho dù trước mặt là anh rể ngoại quốc cũng không cản được khí thế đại quốc mênh mông bát ngát.

Trì Vị Phong hạ tầm mắt, chị ba a, nhà của em không có núi vàng núi bạc đâu, không đi một lần cũng đâu có mất miếng thịt nào nha!

“Yes, yes, chúng ta go.” Anh rể ngoại quốc đối với mối quan hệ của Trì Vị Phong cùng Tả Thụy Nham chấp nhận phi thường tự nhiên, còn rất tò mò về gia đình của Trì Vị Phong.

Trì Vị Phong từng bí mật cảm thán với Tả Tả Thụy Nham, may mắn bọn họ gặp được những người hiền lành thấu hiểu, không hề quay lưng nói xấu bọn họ.

Tả Thụy Nham sờ sờ đầu Trì Vị Phong nói

“Mặc kệ người ta nói gì, chúng ta luôn ở cùng nhau.”

Kỳ thật những lời châm chọc không phải là không có, bọn họ ở bên ngoài tận lực biểu hiện bình thường, nhưng người ngoài luôn nhìn ra có chút gì đó khác thường, nhưng mà những người chưa quen cũng có nói với bọn họ, bọn họ cũng tự biết cách trả lời.

Anh rể ngoại quốc vẫn chưa nói rành tiếng Trung quốc, bị chị ba hung hăng gõ đầu

“Ở Trung Quốc phải nói tiếng Trung cho em.”

“Oh….” Anh rể ngoại quốc nói câu này là chuẩn nhất.

Sau khi thỏa luận chuyện đi chúc tết xong, kết quả là Trì Vị Phong dẫn cả đại gia đình Tả gia về nhà mình.

Trì Vị Phong gọi điện thoại về nói cho nhà trước, dọa Trì mẫu thân nhảy dựng lên, vội vàng nói bọn họ tới trễ một chút, bà còn phải đi mua thêm thức ăn.

Tả mẫu thân đoạt lấy điện thoại nói “Tôi nói bà thông gia a…”

“Ân…” Trì mẫu thân bị gọi một tiếng liền bị đông cứng người.

Nhưng mà Tả mẫu thân luôn là người rất tự nhiên, tự nhiên đến mức làm cho người ta cảm thấy thật bình thường

“Bà không cần mua thêm gì đâu, chúng tôi hai ngày nay đã ăn quá nhiều rồi, chỉ là qua ngồi một chút thôi.”

“Hảo hảo, tôi đây cũng phải chuẩn bị một chút. Tiểu Phong cũng thật là, sao không nói sớm một chút.”

“Không có, lúc đầu chỉ có hai đứa Tiểu Thụy về thôi, rồi sau đó chúng tôi cũng muốn theo, vốn đã không đâu vào đâu rồi.”

“Đúng vậy a, Tiểu Phong cũng thật là…”

Hai bà chủ nhà cứ như vậy kéo dài câu chuyện, nếu không phải Trì phụ thân và Tả phụ thân ở hai bên ngăn cản, phỏng chừng nồi cháo điện thoại đã được nấu nhừ luôn rồi.

Vì thế cả nhà chậm rãi kéo qua nhà bên kia.

Trong lòng Trì Vị Phong có chút mất tự nhiên, không đúng, phải là cực kỳ mất tự nhiên mới đúng.

Tả gia mỗi người đều có xe riêng, cậu ngồi chung với Tả Thụy Nham là tốt rồi. Hiện tại đã thấy ngộp bởi vì nguyên đoàn xe đi phía sau mình.

“Chỉ là đi chúc tết thôi, có cần phải dàn trận như vậy không?” Cậu lầm bầm nói thầm.

“Em không thích?” Tả Thụy Nham nghe được.

“Đương nhiên không phải rồi. Loại cảm giác này thật là phức tạp, Tả tiên sinh, không thể dùng ngôn ngữ biểu đạt.”

“Uh.” Tả Thụy Nham cũng không hỏi tiếp.

Vẫn chìm đắm trong loại cảm giác khó nói ra này, Trì Vị Phong đã về tới nhà. Trì mẫu thân cũng đã vội vàng đi mua chút đồ ăn, cũng may hai ngày trước còn lưu lại tảng thịt bò chưa nấu, hôm nay đem dọn lên bàn cũng không thành vấn đề đi.

“Mau vào mau vào.” Trì mẫu thân mở cửa, từ trong tủ giày tìm được vài đôi dép lê, nhưng xem ra vẫn còn thiếu.

“Tả tiên sinh, chúng ta đi chân không đi.” Không đi dép lê cũng không thành vấn đề, dù sao trong nhà cũng coi như ấm áp.

“Được.” Tả Thụy Nham cũng bỏ dép của mình ra.

Trì mẫu thân đứng thẳng dậy

“Mẹ nói a Tiểu Phong, sao còn nhiều năm như vậy vẫn chưa chịu sửa miệng?”

“Sửa cái gì ạ?”

Trì Vị Phong cùng Tả Thụy Nham tháo dép, đóng cửa lại rồi bước vào nhà.

“Tả tiên sinh a? !? Kêu như vậy thật xa lạ, mẹ đã sửa gọi thành Tiểu Thụy, dì Tả cũng gọi con là Tiểu Phong.” Tả mẫu thân nhìn lướt qua đống giày hỗn độn để dưới đất, thật sự thu dọn không nổi, cũng đành tới ghế sopha ngồi xuống.

“Chính là… Cũng đã thành thói quen rồi…” Trì Vị Phong ngẩng đầu nghĩ nghĩ.

Tả tam tiểu thư là phụ nữ có thai, được đãi ngộ đặc biệt, chị sớm đã ngồi suống bắt chéo chân nói

“Trì bá mẫu, bọn họ thích gọi như vậy thì cứ để vậy đi a, không phải thú vị lắm sao? Tiểu Thụy cũng đâu có gọi là Tiểu Phong đâu.”

“Đúng đúng đúng.” Trì phụ thân giảng hòa.

Trì Vị Phong vẫn là nghĩ nghĩ một chút, đến gần bên tai Tả Thụy Nham hỏi

“Anh muốn em gọi anh như thế nào a?”

Tả Thụy Nham nhìn thoáng qua anh cả chị cả, bọn họ bình thường đều kêu tên, nhưng mà Trì Vị Phong cùng Tả Thụy Nham bỏ đi chữ lót nghe thật kỳ quái, như vậy không được.

Lại nhìn về phía anh hai chị hai, bọn họ xưng hô là ông xã bà xã, chẵng lẽ hai người đều gọi là ông xã? Cũng không được.

Chị ba có chồng người nước ngoài, thường xuyên kêu là darling, thân ái, sweetheart…..

Trì Vị Phong theo ánh mắt Tả Thụy Nham nhìn theo, phát hiện dừng lại trên người chị ba, cậu đảo đảo mắt, thanh âm nho nhỏ như tiếng mũi kêu “thân…ái”, ngữ điệu có hơi cao cao.

Cả người Tả Thụy Nham cứng đờ, đầu đông cứng nhìn xuống.”Phốc.” Trì Vị Phong che miệng cười trộm.

Ai ngờ Tả Thụy Nham rất nhanh tỉnh lại, cũng nghiêng đầu nói bên tai Trì Vị Phong, “Dear, Darling.”

Lời nói tuy không có chút phập phồng nhưng là đang đọc chữ trên bảng đen, nhưng ở giữa còn bị ngắt nhịp nữa lại khiến cho Trì Vị Phong mặt đỏ tai hồng.

“Thôi bỏ đi, kêu như bình thường là tốt rồi.” Cậu quơ quơ tay xua đi nhiệt khí trên mặt mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.