Thác Liễu! Thác Liễu!

Chương 42: Phiên ngoại 3: Phiên ngoại đi chúc Tết (3)



Cái bàn trong phòng ăn Trì gia mặc dù đã được đổi, nhưng vẫn không đủ lớn, vị trí đó dành tặng cho người lớn tuổi bọn nhỏ và các đấng phu nhân, còn nam nhân thì ngồi xếp bằng trên đất, nhưng mà không khí thập phần vui vẻ náo nhiệt, mọi người cũng không quan tâm tới chuyện này.

Trì Vị Phong dựa vào bả vai Tả Thụy Nham phía sau cậu: “Tả tiên sinh, sò huyết”

Cậu duỗi tay chỉ đĩa thức ăn trước mặt, ăn trong bát nhìn trong mâm.

Sò huyết ở bàn đối diện, Tả Thụy Nham quỳ gối đứng lên, lấy mấy một viên để vào trong bát Trì Vị Phong.

Trì mẫu thân càng nhìn càng thấy không thuận mắt, đứa con này cũng đã ba mươi tuổi rồi mà sao cứ như Tiểu Long Tiểu Phượng, đồ ăn không tự gắp lấy còn kêu người khác lấy giùm mình a… Cũng may là Tả Thụy Nham hoàn toàn không để ý đến mấy chuyện này.

“Tiểu Phong, con không biết tự đứng lên lấy hay sao a?” Trì mẫu thân trừng mắt, liếc nhìn đứa con của mình.

Trì Vị Phong cũng không để tâm nói, “Ăn bữa cơm còn phải đi tới đi lui, dạ dày con tốt lắm không cần hai chân hỗ trợ đâu. Tả tiên sinh, chân gà a.”

“…” Ai, thật là thật là. . . Càng già thì càng mặn nồng. Tả mẫu thân triệt để hết nói.

Tả Thụy Nham gắp chân gà tới, Trì Vị Phong trong bát vẫn còn tuyết cáp, hắn để vào bát mình đỡ, sau đó ngẩng đầu nói với Trì mẫu thân,

“Không sao.”

Người ta là Chu Du đánh Hoàng Cái, Chư Cát Lượng đương nhiên không thể ngăn cản. Trì mẫu thân chỉ có thể giật giật khoé miệng.

Tả Tam tiểu thư ngồi ở trên ghế đang chỉ huy chồng mình gắp đồ ăn, nàng đang mang thai nên đứng lên ngồi xuống có chút bất tiện, nàng vừa ăn miếng thịt cua do chồng cạy cho vừa cười híp mắt nói,

“Hai đứa nó như vậy không phải rất tốt sao? Dì Trì cũng không nên lo quá.”

Trì mẫu thân cười khan nói, “Tiểu Phong kiêu ngạo như vậy, thật sự là ngượng ngùng a…” Không cần nói, vừa nhìn đã biết bình thường Tả Thụy Nham tuỳ ý để Trì Vị Phong ức hiếp rồi, trên mặt Trì mẫu thân có chút vặn vẹo.

Tả mẫu thân che miệng cười nói,

“Không có đâu, Tiểu Phong rất dễ thương, lúc nào cũng cười như vậy rất tốt a, không như Tiểu Thụy cả ngày đều nghiêm mặt.”

Trì mẫu thân nhìn nhìn Tả tam tiểu thư, lại nhìn nhìn Trì Vị Phong cùng Tả Thụy Nham. Nhớ ngày đó, bà cũng không phải là không nghĩ tới, nếu Trì Vị Phong có thể lấy một người vợ xinh xắn về, sau đó sinh ra một đứa nhỏ trắng trắng mập mập, như vậy thật tốt biết bao nhiêu. Nhưng muốn mà không được là khổ nhất a, huống chi là cái gì của mình sẽ là của mình, không phải của mình thì cho dù cưỡng ép thế nào cũng là không phải. Bây giờ cậu cùng Tả Thụy Nham ở chung một chỗ, không biết là do nhìn mãi thấy thuận mắt hay không, mà càng nhìn càng thấy xứng đôi. Nếu như là lấy một người vợ xinh đẹp, chỉ sợ Trì Vị Phong sẽ là người bị ức hiếp.

“Ai…” Trì mẫu thân thở dài, “Nói thì nói vậy, bọn nó cài gì muốn làm cũng đã làm rồi, người ngoài nói gì thì mặc kệ vậy”

“Ha ha ha ha, Đúng vậy a, đúng vậy a.” Tất cả mọi người cùng nhau nở nụ cười.

Trì phụ thân có một bình rượu ủ lâu năm rất yêu thích, hôm nay lại có tiệc, nhịn không được lại lấy ra.

“Rượu ủ lâu năm rồi, mọi người có muốn uống một chút không?”

“Chúng con đều lái xe tới, không thể uống được.” Anh cả Tả gia có chút ngượng ngùng trả lời.

“Này… Như vậy a…” Dù sao một người uống rượu cũng không vui vẻ gì, Trì phụ thân vẫn đang hưng phấn.

Anh hai Tả gia lớn tiếng nói,

“Không sao đâu anh cả, dù sao Tiểu Thụy và Tiểu Phong đều không uống, kêu hai đứa nó chở chúng ta là được rồi.”

Trì Vị Phong cùng Tả Thụy Nham từ sau sự kiện kia, liền cai rượu, dù sao Tả Thụy Nham cũng không thích uống rượu, mà Trì Vị Phong tuy rằng muốn uống, nhưng Tả Thụy Nham chắc chắc sẽ đoạt chén rượu đi, coi như xong.

Trì Vị Phong nhanh miệng đồng ý, “Không thành vấn đề, không thành vấn đề.”

Vì thế Tả phụ thân liền vui vẻ, rót đầy rượu vào ly tất cả mọi người, sau đó cùng nâng ly cạn uống.

Trì Vị Phong đã ăn đến no căng, cũng không muốn uống rượu, căng da bụng chùng da mắt, cúi sát bên tai Tả Thụy Nham nói, “Em hơi mệt, về phòng trước đây.”

Cậu thường về nhà chơi, nên vẫn luôn có phòng dành cho cậu, lúc này vào nghỉ một chút thì tiện quá.

“Anh và em cùng đi.” Tả Thụy Nham đứng lên, cũng muốn đi theo.

Trì Vị Phong hướng trên đầu của anh vỗ, “Cả năm khó lắm mới có một lần cả nhà cùng nhau ăn bữa cơm đoàn viên, anh lại theo em trở về phòng nằm nghỉ, mọi người sẽ nghĩ sao a?!”

Tả Thụy Nham không nói, chỉ chăm chú nhìn Trì Vị Phong.

Hai người đấu mắt, Tả phụ thân giơ chén kêu Tả Thụy Nham:

“Tiểu Thụy, đến, cạn một ly, uống nước thôi là được”

Tả Thụy Nham vội vàng quay đầu, tùy tay cầm đại một ly thức uống gõ gõ cạnh bàn xem như chạm cốc, sau đó ngửa đầu uống một ngụm cạn ly.

Vừa uống vào liền cảm thấy hương vị có vấn đề, Tả Thụy Nham cầm ly nhìn nhìn. Ly của anh vẫn để ở vị trí cũ, vậy cái ly đang cầm trong tay là của ai vậy a?

Anh hai Tả gia cùng Tả Thụy Nham liếc nhau một cái, “A! Đó là rượu nho của anh a!”

Rượu nho đỏ ở trong chén sứ trắng tím, màu sắc nhìn thoáng qua cũng không khác nước là mấy.

“Tiêu rồi! Tiểu Thụy uống cả ly thật a”Tả phụ thân nói.

Trì Vị Phong trước giờ chỉ thấy Tả Thụy Nham uống rượu một lần, nghe xong lời này cảm thấy có chút kỳ lạ, “Tả tiên sinh uống cũng khá tốt a.”

“Ai nói vậy, bia cùng lắm chỉ có thể uống một lon, còn loại này nó chống đỡ một ly cũng không nổi.” Tả nhị ca nhìn Trì Vị Phong với ánh mắt kỳ lạ, theo lý cậu không thể không biết điều này a.

“Ôi trời!!!” Trì Vị Phong kinh hãi, cúi đầu nhìn nhìn Tả Thụy Nham, “Tả tiên sinh, anh không sao chứ?”

Tả Thụy Nham mặt không chút thay đổi lắc lắc đầu, sau đó ôm cổ Trì Vị Phong.

“Lắc đầu cái P a rõ ràng là có chuyện rồi!” Trì Vị Phong chạy nạn, xấu hổ quay đầu nhìn ba mẹ mình.

“Tiểu Phong, chi bằng con mang Tiểu Thụy lên lầu nằm nghỉ trước đi.” Trì mẫu thân nhanh chóng nói.

“Được được.” Trì Vị Phong lập tức gật đầu, tiếp tục ngồi ở đây chỉ sợ sẽ làm ra chuyện đáng xấu hổ.

Dù sao cũng là lần thứ hai thấy anh uống rượu, Trì Vị Phong có thể nhìn thấy được, Tả Thụy Nham sau khi uống rượu thì cứ như một tiểu hài tử, thực sự nghe lời a. Kêu anh đứng lên liền đứng, kêu đi liền đi, không mất nhiều sức đã vào phòng

“Tả tiên sinh?” Cậu vỗ vỗ mặt Tả Thụy Nham mặt, “Để tôi lấy nước cho anh.”

Tả Thụy Nham ôm lấy cậu không buông tay, “Không cần.”

“Vậy lấy cho anh khăn ướt để lau mặt.”

“Không cần.”

“Vậy anh muốn cái gì a? !” Trì Vị Phong giống như bị tả nhị lây bệnh tới một chút cuống.

“Cậu.” Tả Thụy Nham ngưỡng đầu lên nói.

Người say rượu làm nũng chỉ có thể dỗ không thể mắng, vì thế Trì Vị Phong quay về ôm Tả Thụy Nham nói,

“Được rồi, tôi vốn là của anh, nhưng anh phải tỉnh rượu đã, buông tôi ra trước a.”

Tả Thụy Nham lắc lắc đầu, “Cậu nói là gửi nhầm tin nhắn, cậu thực sự là gửi nhầm, cậu không thích tôi, cậu nói là do hiểu lầm, tôi thực sự không muốn buông cậu ra, nhưng là cậu không thích tôi, cho nên tôi nhất định phải buông tay…. ”

Anh chậm rãi nhắc lại chuyện ngày trước, ngữ khí không chút biến hoá, nhưng cánh tay giống như muốn phân cao thấp, một bên cố gắng buông ra một bên không chịu nới lỏng

Chuyện này đã xảy ra rất lâu trước đây rồi, Trì Vị Phong vốn cho rằng Tả Thụy Nham đã sớm không để trong lòng, trăm triệu lần không thể tưởng tượng lại nghe được lời trong lòng của Tả Thụy Nham trong tình huống này, vết thương kia hình như vẫn còn lưu lại dấu vết. Có lẽ thời điểm Tả Thụy Nham ngẫu nhiên ôm lấy Trì Vị Phong vẫn luôn cảm thấy lo lắng, có phải hay không cho rằng đây là hiểu lầm, có phải nghĩ rằng một ngày nào đó cậu sẽ nói là tôi nhầm rồi tôi không hề yêu anh.

Trì Vị Phong nhớ lại lúc Tả Thụy Nham lạnh lùng tách tay cậu ra khỏi tay anh, sau đó là hình ảnh anh kiên quyết rời đi, khi đó đại khái là anh cũng có suy nghĩ này đi.

Người này yêu mình chắc chắn không thua mình. Đôi khi cậu cảm thấy mình thực sự rất may mắn vì đã gửi nhầm tin nhắn kia, bây giờ Tả Thụy Nham quả thực chính là cả thế giới của Trì Vị Phong, trên đời này người cậu yêu nhất chính là anh.

Thân thể Trì Vị Phong trở nền mềm nhũn, quay về ôm lấy Tả Thụy Nham, “Tả tiên sinh, chúng ta là trao đổi bình đẳng, anh cho tôi, tôi cũng cho anh, anh không cần buông, anh cũng không được buông ra, nếu bây giờ anh dám buông tay tôi sẽ đem anh tiền gian hậu sát. Hừ Hừ!” [tiền gian hậu sát: h**p rùi giết]

“Tôi sẽ không.” Tả Thụy Nham nắm thật chặt cánh tay.

“Biết sợ thì đừng lo lắng nữa” Trì Vị Phong ôm lấy đầu Tả Thụy Nham.

“Tay lạnh.”

“A là do thời tiết lạnh thôi.” Trì Vị Phong nói.

“Để tay vào túi áo.” Tả Thụy Nham đưa tay qua cầm.

“Chờ một chút! Cảnh tượng này hảo quen mắt a, quen nhau nhiều năm như vậy rồi anh đừng chọc em nữa nha!”

Có một số việc, cho dù là vài năm, đến vài ngàn năm sau cũng sẽ không thể nào quên được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.