Thác Liễu! Thác Liễu!

Chương 43: Phiên ngoại 4 :Lần ngoại hỗn loạn cùng tính vấn đề (4)



Tả Thụy Nham ôm Trì Vị Phong rất nhanh liền ngủ mất. Trì Vị Phong bị ôm, vốn cũng đủ mệt, cũng cảm thấy buồn ngủ.

Bên ngoài tiệc đến 9h cũng tàn, Trì mẫu thân lên phòng gõ cửa.

Thanh âm của bà nghe có chút do dự “Tiểu Phong a, Tiểu Phong?”

“Ân…” Trì Vị Phong mơ mơ màng màng mở mắt, nhưng mà trên lưng vẫn còn bị hai cánh tay nào đó ôm trụ, đành phải cao giọng đáp, “Con đã tỉnh rồi, mẹ vào đi.”

“Vậy mẹ mở cửa đây” Trì mẫu thân từ khi lọt lòng tới nay, lần đầu tiên đi vào phòng con mình mà có chút hồi hộp.

Đương nhiên trong phòng không có hình ảnh nào phải bị nghiêm cấm, chỉ là trên giường có hai người, một người đang an nhàn ngủ, một người thì dựa nửa người lên đầu giường. “Tiểu Phong.” Trì mẫu thân đứng ở ngay cửa không bước vào, “Tất cả mọi người đã ăn xong rồi, hai anh em Tả gia hình như đã có chút say, con mau xuống lấy xe đi.”

“Nga, được.” Trì Vị Phong vỗ vỗ tay Tả Thụy Nham , “Buông ra, buông ra a.”

Tả Thụy Nham càng ôm càng thấy thoải mái, vẫn nhắm mắt tiếp tục ngủ.

Nhưng mà mẹ mình đang nhìn, Trì Vị Phong cũng cảm thấy ngượng ngùng.

“Buông tay đi, em phải đứng dậy .”

Tả Thụy Nham nhấc đầu, gối lên đùi Trì Vị Phong, mang theo âm thanh đầy buồn ngủ mà trả lời,

“Không cho…”

Anh là dây trói tiên hay sao vậy a, càng giãy dụa thoát ra càng níu chặt lại như vậy, mẹ của em đang nhìn đó!

“Khụ, các con chuẩn bị nhanh một chút a, mẹ xuống trước…” Trì mẫu thân xấu hổ quay đầu, còn cẩn thận giúp bọn họ đóng cửa.

“… Tả tiên sinh, nếu anh vẫn không chịu buông tay, em thật sự cần phải bỏ mình tự sát, anh nói xem nhảy lầu tốt hay nhảy sông thì tốt?”

Tả Thụy Nham lúc này mới hơi hơi hé mắt, ngửa mặt lên nhìn cậu

“Em nói buông tay sẽ tiền gian hậu sát.” [ Techan: Ôi Tả tiên sinh đáng iu wa’ nha~]

“… … …” em thật muốn xuống địa ngục tản bộ một vòng… Trì Vị Phong lộ vẻ mặt có thể so sánh với con gái trêu chọc mẹ, “Nếu không, anh để cho em ở trên đi.”

Tả Thụy Nham nghiêng đầu, xem chừng là đang thật sự suy nghĩ, sau đó tay bắt đầu cởi nút áo

“Được.”

“… … … …” Xong rồi đi Địa Ngục tản bộ một vòng là không đủ, Trì Vị Phong một phen đè lại tay Tả Thụy Nham, “Anh chờ một chút…”

Trong chuyện ai thượng ai, kỳ thật Trì Vị Phong cũng không mấy quan tâm, dù sao đối tượng là Tả Thụy Nham, thượng anh hay bị anh thượng, thân thân anh hay bị anhấy thân thân cũng giống nhau, đều là ở trên giường hôn môi thôi. Lần đầu tiên là do cậu lười biếng không muốn ở trên, nhưng mà đã lâu như vậy cũng hình thành thói quen, cậu cũng không nghĩ tới chuyện phản công.

“Em không muốn sao?” Hai mắt Tả Thụy Nham mông lung nhìn nhìn Trì Vị Phong.

“Không phải… Em phải nói như thế nào a…” Trì Vị Phong thống khổ nhấc đầu, xoay người qua nói “Em đương nhiên là muốn anh, nhưng mà… Ai nha, vẫn là quên đi, mọi người đang chờ, em phải đi lấy xe, anh cứ ngủ tiếp đi, buổi tối có thể ở lại đây luôn.”

“Anh và em cùng nhau đi.” Tả Thụy Nham dụi dụi mắt, đứng dậy toan đi theo Trì Vị Phong.

“Không, em thấy anh nằm lại thì tốt hơn, hiện tại chưa tỉnh táo đi ra ngoài nhỡ làm gì em không quản được…”

Nhưng mà Tả Thụy Nham vẫn giữ chặt lấy tay cậu, sau đó hai người cùng nhau ra tới phòng khách.

Trì Vị Phong bất đắc dĩ cũng Tả Thụy Nham nhanh chóng ra khỏi phòng, Trì mẫu thân ý nhị nhẹ nhàng thở ra. Mọi người bàn bạc xong quyết định từng nhà một về.

Tả mẫu thân phất phất tay nói, “Ta còn có chuyện muốn nói một chút, lão đại con đi ra trước đi.”

“Con đi xuống dưới lầu lấy xe trước.” Trì Vị Phong nói xong định đi xuống lầu, Tả Thụy Nham lại nắm lấy tay cậu ý muốn cùng đi.

“Tả tiên sinh, anh cùng đi sẽ không ngồi được.”

Tả Thụy Nham vẫn nhìn cậu.

Đây là ánh mắt gà con ra khỏi vỏ gặp phải gà mẹ a?

“Em sẽ lập tức quay lại.”

Tả Thụy Nham vẫn là nhìn cậu.

Đây là đang say hả? Đây nhất định là say đi?! Thật may lần trước anh ra ngủ, không thì phiền phức lớn.

“Đủ rồi! Các người sến chịu không nổi!” Tả tam tiểu thư xoải bước đến, một bàn tay chặt đứt cái nắm tay của hai người, “Đây là lửa giận của phụ nữ mang thai.”

Tả Thụy Nham lập tức quay đầu nhìn chị ba, tay cũng không nhàn rỗi, kéo kéo Trì Vị Phong.

“Em còn dám trừng chị!” Bởi vì trong bụng có hài tử, phách lối của Tả tam tiểu thư thật lâu không dùng đến, giờ phút này lại nóng lòng muốn thử, đã bị anh rể chống đỡ.

“Sorry,sorry.”

“Sorry cái đầu anh, nói tiếng Trung Quốc!”

“Thực xin lỗi…”

Tóm lại không giải quyết một chút thì không được.

“Tả tiên sinh, anh ra ghế sopha ngồi đi, em đi một lát sẽ lập tức quay lại.” Trì Vị Phong đem Tả Thụy Nham ra ghế salon ngồi xuống.

Tả Thụy Nham không buông tay.

“Tả tiên sinh, anh vì cái gì lại giống như dây thường xuân a, không cần bám dính như vậy a!” Trì Vị Phong nhịn không được, giọng nói có điểm cao, nhưng rất nhanh liền hạ giọng, “Em sẽ lập tức quay lại, đợi em chở mọi người về nhà hết đã, anh là ba mươi lăm tuổi chứ không phải năm tuổi a!”

“Lập tức là bao lâu?”

“Nửa giờ liền quay lại” Trì Vị Phong cam đoan cùng Tả Thụy Nham.

“Được.” Tựa như một đứa trẻ có được lời hứa của người lớn, Tả Thụy Nham liền buông tay ra.

Bởi vì hai người kia kình nhau rất lâu, nên mọi người ra về có hơi chậm. Trì Vị Phong vội vàng đưa nhà anh cả về nhà, sau đó lại trở về cho Tả Thụy Nham một cái cam đoan nữa rồi mới đưa nhà anh hai đi.

Như thế, cuối cùng chỉ còn lại có vợ chồng chị ba cùng hai vị trưởng bối Tả gia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.