Thác Liễu! Thác Liễu!

Chương 8



Phòng bếp luôn luôn là lãnh địa của các bà nội trợ.

Trì mẫu thân kiên quyết bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, Trì Vị Phong mới đến gần cửa đã bị bà đã phát hiện.

“Không được vào đây ăn vụng.”

“Hừ…” Ăn một chút cũng có sao đâu.

Trì Vị Phong lẩm bẩm tựa vào cửa, xem Trì mẫu thân bật ba cái nồi lửa lớn, còn thêm cái lò vi ba nữa.

Hình như đâu phải là nấu cơm tết niên…….

“Thật thịnh soạn nha?”

“Con biết cái gì?”

Trì mẫu thân quay đầu lại ném cục long não về phía cậu,

“Sếp của con bình thường luôn chiếu cố con, còn đến nhà của chúng ta, đương nhiên phải hảo hảo tiếp đón người ta thật tốt, về sau con có làm gì sai cũng có thể được tha thứ.”

“Con có thể có chuyện gì a? Con của mẹ từ nhỏ đã là người nhu thuận, nghe lời, am hiểu lòng người ….. “

Lời khoe khoang của Trì Vị Phong còn chưa kịp nghe ai đáp lại, chợt nghe đến một câu đồng ý thản nhiên

“Đúng vậy” .

Tả Thụy Nham không biết đã buông cờ từ lúc nào, đứng ngay bên cạnh cậu.

Ân? Câu vừa rồi là đồng ý sự khoe khoang của mình sao, Tả tiên sinh anh thật sự là người rất thiện lương nha, cư nhiên không vạch trần sự thật.

Trì Vị Phong cảm động đến mắt rưng rưng.

Nhưng mà không ai hiểu rõ con mình hơn mẹ, Trì mẫu thân quay đầu nhìn Tả Thụy Nham nở nụ cười

“Ai nha, Tiểu Tả không cần nói giúp cho Tiểu Phong, dì hiểu nó rõ ràng nhất.”

Tả Thụy Nham lắc lắc đầu, nghiêm túc trả lời,

“Không phải nói giúp cho cậu ấy.”

Xem ra ấn tượng của cấp trên đối với con mình không tồi, Trì mẫu thân cười đến sáng cả mặt.

Không bao lâu, thịt gà và cá đã được bày lên bàn. Trì Vị Phong nhanh nhẹn giúp đỡ dọn bát đữa lên, tất cả mọi người cùng ngồi xuống. Trì phụ thân cao hứng lấy ra phần rượu gạo còn lại,

“Đến, uống một chút.” Ông nghiêng người rót rượu cho Tả Thụy Nham.

Tả Thụy Nham lấy tay che lại ly của mình

“Không uống.”

Lời này ngữ khí bình thường, nghe không chút lưu tình, Trì phụ thân nhất thời có điểm xấu hổ, cười nói

“Mọi người cao hứng uống một chút thôi.”

Tay Trì Vị Phong đã bắt đầu nổi da gà, ba ah, Tả đại nhân đây đã nói không uống rượu, ba đừng nên cố gắng, nếu không toàn bộ báo ứng đều đổ lên đầu con ba đó!

Cậu quýnh quáng kêu lên:

“Ba! Tả tiên sinh không muốn uống, không cần miễn cưỡng người ta.”

Trì phụ thân vốn có điểm sượng, tranh thủ theo đứa con gật đầu,

“Phải phải, ta đã có thói quen uống lúc ăn ha ha ha…”

“Được rồi, ăn cơm ăn cơm.”

Trì mẫu thân ở dưới bàn đạp ông bạn già của mình một cái, bắt đầu hòa giải.

Tả Thụy Nham gật gật đầu. Vì thế Trì gia ba người đồng loạt thở phào một cái, coi như không có việc gì bắt đầu ăn cơm.

Cùng Tả Thụy Nham ăn cơm, tính đến bây giờ không biết đã là lần thứ mấy. Thế nhưng ngồi tại bàn cơm nhà mình có phần kỳ diệu. Nhưng đối với Trì Vị Phong điểm này cũng rất tốt, cậu cũng không nghĩ gì thêm. Tả tiên sinh vậy là được rồi, một bàn ăn có thêm người nói chuyện, có thêm đôi đũa.

Trừ bỏ sự ngại ngùng ban đầu khi mời rượu, một bữa cơm trôi qua coi như cả chủ và khách đều vui vẻ.

Đây nhất định cũng chỉ là suy đoán của Trì Vị Phong, Tả Thụy Nham có vui hay không, cậu cũng chẳng biết chính xác được.

Nhưng mà nhiệt độ phòng bình thường, sau lưng cũng không có gió lạnh, xem ra không tệ lắm.

Trì Vị Phong đối với việc này tự có giải thích cho bản thân, Tả tiên sinh lấy cậu làm góc thử chủ nghĩa xã hội rất nghiêm túc, xem ra chắc chắn là muốn tạo mối quan hệ tốt vớ mình rồi.

Cậu cảm giác mình ít nhiều cũng hiểu đôi phần về Tả Thụy Nham, người ta hẳn là vì trường kỳ bị gọi là Đại Ma Vương nên buồn bực trong lòng, quyết định thay đổi hình tượng. hơn nữa Trì Vị Phong gần đây phát hiện ra hiểu lầm của mọi người đối với anh quá lớn, nếu Tả Thụy Nham đã xem trọng việc này, mình cũng nên có hành động giúp đỡ đi.

****************

Trì Vị Phong quyết định, phải cùng với Tả Thụy Nham làm bạn tốt. Uh, đúng vậy, trước hết nên để anh ta cảm thụ một chút tình cảm tốt đẹp của bạn bè với nhau.

Nghĩ đến đây, cậu quay qua Tả Thụy Nham, lộ ra khuôn mặt tươi cười đầy tự nhiên.

Tả Thụy Nham nhìn thấy cậu cười như vậy, đột nhiên dừng tại chỗ.

Sau khi ăn cơm xong, Tả Thụy Nham có ý muốn trở về, Vị Phong đang định ra tiễn tới cửa lại bị Trì mẫu thân một cước đạp ra ngoài đường.

“Đứa con ngu xuẩn, tốt xấu gì cũng phải đưa đến tiểu khu chứ, mau đi ra, thuận tiện dạo một chút cho tiêu cơm đi.”

Vì thế hai người cứ như vậy đi dạo quanh hoa viên ở tiểu khu, vốn đã đủ choáng váng, hiện tại bên trái Tả Thụy Nham còn một cái xe đang đứng bất động, những tốp năm tốp ba mọi người ngồi dưới tán cây cũng liếc nhìn lại đây.

“Sao, làm sao vậy, Tả tiên sinh?”

Nét tươi cười của cậu có thực sự đáng sợ như vậy sao, ngay cả máu huyết của Đại Ma Vương cũng mất hết.

Tả Thụy Nham đứng thẳng ngây ngốc nhìn Trì Vị Phong trong chốc lát, rồi lại xoay người rời đi.

Trì Vị Phong nhất thời không biết có nên đuổi theo hay không, Tả Thụy Nham đi được vài bước rồi quay đầu lại xem cậu, thấy Trì Vị Phong không hề động đậy, liền trở về dừng trước mặt cậu.

Hai người ngơ ngác nhìn nhau một lát, Tả Thụy Nham mới mở miệng,

“Cười tốt lắm.”

Lại tới nữa, câu đó lại tới nữa!!!

Đầu óc Vị Phong đối mặt với Tả Thụy Nham rất nhanh hay thay đổi. Tóm lại, ý tứ đây là nói nụ cười của mình tốt lắm, coi như khích lệ đi.

“Cám ơn, hắc hắc.” Trì Vị Phong ngây ngô cười hai tiếng.

“Uh.” Tả Thụy Nham xem như đã trả lời, sau đó tiếp tục bước đi.

Vòng vo mấy vòng, Tả Thụy Nham rốt cục đề xuất trở về. Trì Vị Phong cùng anh đi đến chỗ gửi xe.

Tả Thụy Nham đứng ở trước cửa xe mình nhìn chăm chăm Trì Vị Phong, cúi đầu không biết muốn gì, ước chừng khoảng ba giây đồng hồ sau đó mới nói,

“Cậu cái gì cũng không tìm tôi.”

Mặc dù có từ nghi vấn nhưng vẫn cứng nhắc như trước.

Anh hỏi vì cái gì, đương nhiên là bởi vì không có việc gì nên mới không tìm a. Trì Vị Phong chớp chớp mắt, nhất thời không biết nên nói gì.

Tả Thụy Nham không đợi cậu trả lời, lần thứ hai lặp lại động tác cúi đầu, cách ba giây lại phun ra một câu,

“Cậu phải tìm tôi.”

Ân? Đúng rồi, Trì Vị Phong lúc này mới hiểu ra, một khi đã làm bạn tốt thì không thể chỉ mình Tả Thụy Nham tìm mình được, đây là đang oán hận a, hiểu rồi hiểu rồi. o_O

Vì thế cậu tươi cười gật đầu,

“Tôi biết rồi.”

Tả Thụy Nham dường như đã thỏa mãn mới ngồi vào xe. Trì Vị Phong nhìn theo anh ta lái xe rời đi, còn phi thường ngoan ngoãn phất phất tay như cún con vẫy vẫy đuôi.

Từ ngày mai trở đi, nhất định phải cố gắng trở thành bạn tốt của Tả tiên sinh.

Đây chính là quyết tâm hiện tại củaTrì Vị Phong a.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.