Thạch Thảo Trong Cơn Bão

Chương 16



Maddy chưa bao giờ sở hữu số tiền lớn như vậy. Nàng vừa đi vừa giữ khư khư cái ví bằng cả hai tay, sợ không dám nhét vào váy. Hàng trăm bảng anh khiến cuộc trốn chạy quá đỗi vô lý này dường như trở nên hiện thực hơn, việc trở về ngay trở thành lựa chọn, không còn là điều bắt buộc nữa.

Sau khi nàng trả tiền người đánh xe, Jervaulx nhìn nàng như thể nàng biết họ phải làm gì. Gã cứ nắm chặt khuỷu tay nàng, một sự pha trộn kỳ lạ nửa dựa dẫm nửa bảo vệ. Có Công tước bên cạnh, không tay đẩy xe hàng rong nào dám quát nàng khi nàng dừng giữa đường, không khách qua đường khó ưa nào đẩy nàng vào chỗ bùn lầy để tranh đường. Gã có đôi vai rộng mạnh mẽ oai vệ và đôi mắt gã là linh hồn xanh thẳm đầy hoang mang, cái vẻ bồn chồn như nhìn lên trời trong ánh chạng vạng cuối cùng, dõi thẳng đến một ngôi sao đơn độc, khi ảo giác dễ chịu biến mất và vòm mái chắc nịch của bầu trời tan ra, tiết lộ khoảng cách thực sự đầy choáng váng của nó.

Nàng cảm thấy toàn bộ thế giới vững chắc quanh mình đã bốc hơi theo cách đó, quả thật khó mà tưởng tượng rằng Archimedea Timms đang đứng trên lối đi đông đúc ở đồi Ludgate, cố quyết định xem sẽ làm gì với Công tước xứ Jervaulx, bởi vì bản thân gã có vẻ không hề có ý niệm sẽ làm gì.

Nàng bắt đầu đi, chả có ý tưởng nào hay hơn. Một nơi ẩn náu an toàn, đó là thứ nàng phải tìm cho gã. Bất kể đòn trả thù nào đang đợi nàng, tối nay nàng vẫn phải về gặp cha, ông hẳn sẽ phát điên khi biết nàng biến mất với Công tước. Nàng không có ý niệm rõ ràng nào về luật pháp và cái án mà nàng sẽ phải gánh nhưng phu nhân de Marly thì đảm bảo là rất rành. Maddy cầm chắc điều đó. Về phía bản thân, nàng thầm nghĩ với chút dũng khí mong manh, nàng không bận tâm nhiều lắm, dù sao thì Jervaulx cũng là Thiên khải của nàng, và bất cứ Thống khổ nào đến cùng gã nàng đều phải chịu, nhưng nàng lo sợ không biết điều gì sẽ xảy đến với cha nếu nàng bị tống vào ngục.

Áp lực từ bàn tay của gã kéo nàng dừng lại. Ngay trước mặt họ, trong tiếng tù và rất to, một xe ngựa đi Brighton chuyển bánh ngay dưới tấm biển đề Belle Sauvage,vòng vào phố, người đánh xe thổi tù và inh ỏi để xin đường.

Ngay sau khi chiếc xe đi qua, chìm khuất vào tấm màn chập chờn của xe cộ và sương xám, Jervaulx kéo nàng về cổng sân tòa nhà. Phía dưới hành lang, một cậu nhóc phụ việc trong chuồng ngựa đang cầm cào dọn bụi đất và phân ngựa vương trên lối hai người đang đi, cậu bước lùi lại lẩm bẩm chào khi họ đi qua.

Khách lữ hành đứng rải rác trong sân,chờ đợi bên cạnh những rương hòm, va li và hàng đống đồ được bọc, gói khác. Một chiếc xe ngựa khác đang được chất đồ lên, sơn màu vàng và đen, đến Newmarket, lũ ngựa mới được thay, vừa gõ móng lên sỏi rải đường vừa phì phò thở ra hơi trắng xóa.

Jervaulx đi thẳng đến quầy vé. Gã đỡ Maddy qua cửa, đẩy nhè nhẹ như thể nàng cần được động viên thêm. Đám đông vây kín quanh quầy, hầu như chẳng còn chỗ cho hai người. Thậm chí ăn vận nổi bật như Maddy và Công tước cũng chẳng khiến ai để ý, viên thư ký quá bận ném những bưu kiện bọc giấy nâu vào các hộc sau quầy còn khách thì mải gào lên hỏi hoặc cố gắng thu hút sự chú ý của tay khuôn đồ nào đó.

Gã kéo nàng đến mộ góc đông nghịt, quay lưng về phía đám dông và ghé sát tai nàng. “Đi,” gã nói, không hẳn là thầm thì nhưng nào có vấn đề gì giữa khung cảnh huyên náo này.

Maddy nhìn gã. “Đi đâu?”

Câu hỏi có vẻ khiến gã nổi cáu. “Đi,” gã nhắc lại. “Hai”.

“Tôi không đi,” nàng cứng cỏi đáp.

Một phụ nữ bồng hai cô con gái nhỏ len qua phía sau gã, tìm đường đến cuối hàng người ngắn nhất.Jervaulx đặt tay lên vai Maddy. “Hai,” gã khăng khăng

“Tôi không thể.”

Ngón tay gã bấu chặt vào da thịt nàng. “Nhà.Shere...” Gã nghiến chặt hàm vì cố gắng. “...voh!”

Đó không hẳn là một ý tưởng vô lý, chỉ có điều nàng không hề biết nhà gã ở đâu hoặc liệu gã có thể tới đó một mình mà không phải đeo thẻ như một đứa trẻ hay rương đồ, hoặc một tên ngốc hay không, điều mà nàng hình dung đủ rõ ràng để lạnh người. Và nhà gã không phải nơi trú ẩn an toàn trước quyền lực của gia đình gã hòng ép gã về Blythedale.

“Nhà,” gã giục giã. “Bé-Maddy.”

“Nó ở đâu?” nàng hỏi. “Ở đâu?”

Điều đó dường như ngăn trở gã. Gã làu bàu, buông tay ra rồi xuay nàng lại. Trên bức tường nàng dựa lúc nãy có dán những tờ quảng cáo và bản đồ nước Anh cho khách du lịch, lớp véc ni nơi vùng lân cận với London đã mòn và nứt toác. Gã đặt bàn tay lên một phần bản đồ hầu như chưa hề bị hư hại, xa tít tắp về phía Tây,nơi màu xanh của nước Anh giáp với màu đỏ của xứ Wales.

“Không! Anh không thể đi xa đến thế một mình.”

Gã lại nắm lấy vai nàng. Nàng cảm thấy gã nhích gần lưng nàng hơn, gần như một cái ôm siết. Gã áp má lên mũ áo choàng của nàng, hất nó khỏi đầu nàng và thốt lên một tiếng nài nỉ. Gã vòng hai tay quanh nàng và kề sát lưng nàng, ở đó ngay giữa những hành khách. “Hai,” gã kề tai nàng nói. “Nhà.”

Nàng cố thoát ra nhưng gã không cho phép. Gã kéo nàng quay lại rồi khóa chặt nàng ở đó, tì lưng vào bản đồ và bức tường. Nàng không biết phải làm gì. Một vài vị khách đang nhìn họ.Nàng tưởng tượng họ choáng váng và chướng tai gai mắt đến chừng nào, họ sẽ nghĩ thế nào về nàng với váy vóc rách toạc, không mũ trùm, kẹt trong vòng tay của một người đàn ông. Gã ghé miệng sát tai nàng.

“Bé-Maddy...cưới.”

Một vài vị khách nữa vào phòng, huých qua lưng Jervaulx. Một người trong số đó vẫn đội mũ, vành rộng, dấu hiệu không hề nhầm lẫn của một tín đồ phái Giáo hữu. Maddy sợ hãi vội vội vàng vàng cúi ngay đầu xuống. Nàng không kịp nhìn xem đó là ai, nhưng bất cứ Ái hữu nào đến đây có việc đều có thể biết nàng qua buổi họp hội hằng năm, và ở ngay London thôi đã có quá nhiều hội viên biết rõ nàng. Nàng vùi mặt vào vai Jarvaulx để ẩn nấp. Gã càng ôm chặt nàng với một tiếng lầm bầm dịu dàng, vui lòng.

Nàng không dám nhìn lên. Nàng không dám kháng cự. Gã là tấm khiên chắn khỏi để bị phát hiện, đủ to lớn và vững chãi để an toàn trốn đằng sau, có điều giá mà gã đừng thò tay vào dưới mũ áo khoác của nàng như thế, gạt nó rơi hẳn ra sau và ôm trọn lấy gáy nàng, kéo nàng lại gần hơn, vùi mặt gã vào tóc nàng.

Nàng không thể tưởng tượng rằng mọi người trong phòng đều không quay lại, há hốc miệng nhìn hai người lên án. Nhưng âm thanh của những công việc bình thường vẫn tiếp diễn quanh họ, tiếng giày ra vào cửa, tiếng í ới của những người khuân đồ, tiếng tù và của xe ngựa đi Newmarket đang quay ra phố.

Bàn tay gã rời khỏi eo nàng. Nàng cảm thấy gã đang tìm gì đó trong túi áo, suốt lúc ấy nàng không dám ngẩng đầu lên đối diện với nguy cơ bị bắt gặp. Gã tóm lấy bàn tay nàng và ấn một cái hộp nhỏ vào đó.

Maddy giữ chiếc hộp, vẫn cúi đầu xuống, hơi liếc sang bên cạnh để cố xem Ái hữu không rõ mặt kia đã đi chưa. Jervaulx lật ngửa bàn tay nàng lên. Với một tiếng lầm bầm nôn nóng, gã lóng ngóng ấn ngón cái vào chiếc hộp đang nằm trong lòng bàn tay nàng.

Nắp hộp mở ra. Đang trốn tránh, mặt cúi gằm, nàng thấy sắc vàng và ánh sáng nhiều màu lấp lánh. Một chiếc nhẫn, bản nhẫn bằng vàng gắn ngọc trai bao quanh một viên ngọc mắt mèo chói lọi, cho Anne Trotman?

Gã dùng một tay vụng về đụng vào chiếc nhẫn, xỏ vào đến giữa ngón trỏ và để chiếc hộp rơi xuống. Trong cái góc bé tí này, với hai mái đầu cúi chụm sát vào nhau họ tạo nên một thế giới riêng nho nhỏ. Maddy lúng túng quan sát gã lóng ngóng xuay xở với chiếc nhẫn rồi cố gắng đeo vào ngón tay nàng.

“Cưới.” Gã áp môi lên tai nàng. “Maddy...cưới. Nhà.”

Nàng trân trối nhìn chiếc nhẫn khi những ngón tay gã thô bạo ấn nó vào ngón tay nàng.

“Không!” Nàng rút tay ra khỏi chiếc nhẫn và cúi rạp xuống nhặt chiếc hộp, kéo mũ áo khoác trùm lên đầu. “Anh đang... không phải... không! Sao anh nghĩ ra một chuyện như thế được chứ?”

Nàng ném chiếc hộp vào tay gã rồi quay người. Mũ trùm gần kín mặt, nàng chen lấn qua đám đông hành khách và vội vã ra ngoài sân. Bên ngoài, nàng chạy vài mét qua cửa rồi dừng lại, mặt nóng bừng. Nàng giữ mũ áo choàng che cả miệng và mũi.

Công tước bước ra khỏi cửa. Nàng rõ ràng đứng ngay đó, nhưng gã dường như không thấy nàng. Gã dừng chân, một quý ông hào nhoáng kỳ dị giữa đám đông tầm thường xung quanh: một vương tử đi lạc, được bao bọc bởi những gấm và những đồ trang trí nặng nề, với dải băng hoàng gia xanh lơ và mề đay, lạc lối giữa cả không gian và thời gian.

Mọi người quay lại nhìn gã. Maddy thấy vẻ bất an cứng đờ trong tư thế của gã. Gã đứng bất động ở nơi gã dừng lại,như thể một bước nữa thôi dù về bất cứ hướng nào đều có thể khiến gã rơi xuống cái vực thẳm hun hút đang mở ra dưới chân. Hàm gã đanh lại, đôi lông mày sẫm màu trễ xuống. Một sức mạnh bị cầm tù, đơn độc và xa lạ.

Nàng gọi tên gã, tiếng nàng nghẹt dưới mũ áo khoác. Tư thế của gã thay đổi. Gã quay về phía nàng như thể nàng vừa phá bỏ một lời nguyền, sự giải thoát giống như ngọn lửa rực sáng trên khuôn mặt gã. Có vẻ gã cũng kinh ngạc vì nàng ở quá gần, gã tiến một bước mạnh mẽ tới bắt lấy nàng bằng cả hai tay.

“Không... rời!” gã gay gắt nói. “Một mình... không thể! Ở lại. Em... ở lại!”

“Tôi không biết phải làm gì với anh nữa!” Maddy cắn mép mũ áo choàng đang kề sát miệng nàng. “Tôi không thể ở với anh! Tôi không thể đưa anh về!”

“Sher...” Gã đặt tay lên vai nàng đẩy mạnh. “... voh!” Gã lại đẩy nàng nữa, khiến nàng thối lui ra sau một bước. “Nhà.” Đẩy. “Cưới”- đẩy-”bé”- đẩy-”Maddy!”- đẩy - “Phải!” Dưới sự dồn nén của gã, nàng sắp bị đẩy giật lùi đến hết sân. “Không... chỗ... điên! Cưới... Maddy!”

“Không!” nàng nói rồi hít vào một hơi hảng hốt và kéo mạnh mũ áo choàng che mặt càng thấp càng tốt để giấu kín bản thân. Đầu đội chiếc mũ đen nặng nề, mình bận áo khoác mộc mạc, tín đồ phái Giáo hữu trong phòng vế tiến về phía họ.

Maddy lén nhìn từ dưới mũ áo choàng trong khi người lạ đặt tay lên vai Jervaulx. “Hãy nghĩ lại đi, Ái hữu. Anh đang quấy rầy người khác đấy.”

Jervaulx nhìn anh ta như thể người đó vừa nhổ nước bọt vào mặt gã. Trong khoảng khắc xung động đó, nàng sợ rằng gã sẽ quay lại tấn công như cái cách gã đã làm với Edward. Tín đồ phái Giáo hữu kia chỉ cao cỡ trung bình, tầm tuổi Maddy, râu cạo sạch sẽ và đôi mắt trong, nàng không nhớ đã từng gặp người như thế. Một người đàn ông tốt, dù can đảm để tới can Jervaulx, người rõ ràng đang giận giữ và là một quý tộc, bề ngoài lại nom không hề tầm thường dù là hành động hay vóc dáng.

Công tước lắc vai khỏi bàn tay đang giữ lấy mình. Gã nhìn Maddy như thể đợi nàng giải thích.

“Tôi cảm ơn, Ái hữu,” nàng nói nhanh, hối hả xoa dịu Jervaulx. “Nhưng tôi không cần giúp.”

Tín đồ phái Giáo hữu liếc nhìn nàng kinh ngạc. Maddy thấy tim mình muốn rớt.

“Cô cũng ở trong hội?” anh ta hỏi.

Nàng dán mắt xuống đất. Những lời dối trá xấu xa trào lên môi nàng, những lừa dối đồi bại để đắp điếm cho cái sai lầm đã tố cáo nàng với một tín hữu khác còn rõ ràng hơn cả mũ trùm Giáo hữu và trang phục Mộc mạc. Nhưng nàng không thể, anh ta không gây nguy hiểm gì cho Jervaulx,có nói dối thì cũng chỉ là để cứu vãn thể diện trước một người cùng hội.

Nàng chỉ ngước mắt lên. “Phải.”

Jervaulx nắm lấy khuỷu tay nàng. Một cái đụng chạm lặng lẽ, không thô bạo, nhưng chắc chắn. Gã thận trọng nhìn tín đồ phái Giáo hữu kia.

“Anh ta không ngược đãi cô chứ?” người đàn ông hỏi. Anh ta chạm mắt Jervaulx. “Tôi sẽ không để anh ta gây tổn hại đến cô. Liệu anh có thể bình tĩnh lại mà đi trong hòa bình không?”

Đó là một yêu cầu nhỏ nhẹ, hầu như tử tế. Maddy cảm thấy dâng trào niềm cảm kích và thân thuộc. Người đàn ông này dường như là một hòn đảo của lý trí giữa bảo tố đầy xáo động, còn thân thuộc hơn nhiều trong chiếc mũ rộng vành và áo khoác giản dị, đáng tin cậy hơn hẳn một kẻ lạ mặt giận giữ,khó đoán, bận đồ nhung với mề đay và dải băng hoàng gia.

Tín đồ phái Giáo hữu có vẻ bối rối vì thấy Jervaulx chẳng hề đáp lại. “Anh định không trả lời như một người đàn ông trung thực ư?”

Jervaulx càng siết tay nàng đau hơn.

Maddy chạm vào ống tay áo rộng và thô ráp của tín đồ phái Giáo hữu. “Ái hữu,” nàng nhẹ nhàng nói, mặc kệ áp lực mỗi lúc một lớn của Jervaulx lên cánh tay nàng, nỗ lực lặng lẽ của gã để kéo nàng khỏi kẻ mới đến. Nàng vừa nảy ra một ý. “Tôi đã vội vã giữ ý khi nói rằng tôi không cần anh giúp.” Nàng ngước nhìn vào ánh mắt dò hỏi bình tĩnh, phẳng lặng của chàng trai kia. “Tôi thực sự cần giúp đỡ. Anh có thể hỗ trợ không?”

“Chắc chắn.” anh ta đáp, một từ đơn giản trút đi gánh nặng ngàn cân trên vai Maddy.

Trong khi Jervaulx ngồi đó với dáng vẻ uy nghiêm đầy bất thuận trên chiếc ghế kéo ra từ một chiếc bàn nơi nhà ăn công cộng, chân giạng ra, hai tay khoanh lại trước những băng đeo và mề đay, Maddy cúi gần tín đồ phái Giáo hữu trẻ tuổi và thuật lại khó khăn của mình. Richard Gill nhấp một ngụm bia và đăm chiêu quan sát Công tước khi nàng kể xong.

Jervaulx,nom ủ ê và thách thức, trừng mắt nhìn lại dưới hàng mi đen dài.Gã không hề muốn vào nhà ăn, gã đã cố ngăn nàng nhưng khi Maddy kiên quyết không cho gã giữ lại, gã đành lẽo đẽo theo nàng, không cho phép nàng ra một bước khỏi tầm với của gã. Gã không nói năng gì và Maddy không thể biết gã hiểu bao nhiêu về những điều nàng kể với Richard Gill, nhưng toàn bộ cử chỉ của gã lộ ra vẻ bị phản bội, cứ như mối quan hệ mới của nàng xúc phạm gã vậy.

Richard vẫn yên lặng, một khoảng ngưng trầm mặc và suy tư.Maddy chờ đợi, mừng rỡ vì lại được ở bên một người không hành động hay phát ngôn quá nhanh mà dành thời gian suy ngẫm. Nàng vui lòng chờ đợi Richard ngẫm ngợi. Ái hữu trẻ tuổi này ưa nhìn, cử chỉ chừng mực và dáng vẻ kiên định khiến người ta thấy an tâm. Khuôn mặt mạnh mẽ của anh hợp với chiếc mũ rộng vành và áo khoác ngoài mộc mạc hơn nhiều người lớn tuổi nghiêm nghị khác.

Maddy chắc chắn anh ta chưa từng tới dự buổi gặp mặt thường niên tại London, nơi các Ái hữu tụ họp để hướng dẫn về nghĩa vụ trong năm cũng như hỏi han về những buổi Suy niệm hằng quý và tháng để nuôi dưỡng tinh thần. Buổi gặp mặt thường niên tập trung các gia đình Giáo hữu trên khắp nước Anh. Nếu Richard Gill mà là một đại biểu thì nàng đã nhớ rồi. Không phải phụ nữ nào cũng cần trực tiếp tham gia các cuộc gặp của nam giới mới biết ai đã lập gia đình, ai chưa.

Rõ ràng nếu một phụ nữ trẻ muốn lấy chồng cách tốt nhất là tham dự buổi gặp mặt thường niên tại London, ở đó một trong những nhiệm vụ chính của buổi họp hội Ái hữu nữ là xem xét tình trạng của những cặp đôi có triển vọng tiến tới hôn nhân - một quá trình rất tự nhiên dẫn tới việc đánh giá và phân cấp sự phù hợp của mình với những chàng độc thân có tiềm năng tham dự. Richard Gill, Maddy có thể đảm bảo, chưa từng được nhắc tới trong các buổi họp hội Ái hữu nữ, dù trong danh sách đã thành hôn hay chưa. Nàng không rõ phận sự của anh ta là gì. Anh ta đến trạm xe để nhận một hộp nhỏ cứng mà anh ta có vẻ rất lưu tâm.Nó đang nằm bên cạnh anh ta, dán một loạt những nhãn tròn có ghi những dòng đáng tò mò như “Claudiana,hàng 4,tulip hồng.”

“Trafalgar Banner, hàng 1, tulip byblomen,” và “Công tước Clarence, hàng 4, tulip bizard.”

Người phục vụ mang đến món bánh pút đinh nhân bít tết và bắp cải luộc. Jervaulx nhăn mặt. Gã nốc một ngụm bia trong khi Maddy bận phết bơ lên ba lát bánh mỳ, chia phần cho mỗi người.

Nàng cúi đầu cầu nguyện. Richard bỏ mũ ra.Jervaulx chả làm gì, chỉ độc địa quan sát họ, gã ngồi thượt đó trên ghế, tay khoanh trước ngực.

Richard lại đội mũ lên và bắt đầu ăn phần bánh của mình,Maddy không biết nhiều gã trai trẻ tuân thủ triệt để quy tắc Ngôn từ Mộc mạc và Trang phục Mộc mạc. Nàng ngưỡng mộ anh ta về điều đó. Nàng ước rằng trông mình gọn gàng, chỉnh trang hơn một chút thay vì mất cả mũ và váy rách toạc thế này.

Nàng liếc nhìn Jervaulx. Gã không ăn. Gã đang quan sát nàng, Richard Gill trông đã sáng sủa ưa nhìn rồi nhưng Công tước còn hơn bội phần, ma quỷ hơn và gắn bó với nàng hơn - cái miệng đẹp đẽ của gã đãh ôn nàng, bàn tay gã đã vuốt tóc nàng.

Nàng đỏ mặt, cảm thấy mình đúng là một kẻ dối trá và giả bộ. Nàng đã giới thiệu Jervaulx là bệnh nhân, còn mình là y tá của gã. Bề ngoài của sự việc giáng vào nàng một đòn mạnh - có y tá nào lại bỏ trốn cùng bệnh nhân ngược lại với ý nguyện gia đình anh ta? Y tá nào lại để bị hôn? Richard Gill sẽ nghĩ gì về nàng nếu biết chuyện? Và còn giấu nhẹm anh ta nữa chứ, sự im lặng và bỏ sót đầy dối trá. Nàng không hề đi trên con đường lẽ phải, hoàn toàn không.

“Cô không nghĩ anh ta điên sao?” Richard hỏi.

Câu hỏi đột ngột đó khiến Maddy bị bất ngờ. nàng ngẩng lên. “Không.”

“Anh ta có vẻ không kích động.Nhưng anh ta đẩy cô lúc ở trong sân.”

Nàng xé một miếng bánh mì, khẽ nở nụ cười gượng gạo. “Anh ta là công tước. Việc đó không giống cơn điên, thật đấy. “

Richard cán một miếng nữa. “Đó là điều các công tước làm à?” Anh ta nhướng mày. “Xô đẩy?”

“Đó là việc tối thiểu mà vị công tước này sẽ làm.”

Ở góc hơi xa bên bàn, Jervaulx nghiêng đầu vẻ buồn chán. Gã nhìn lướt qua Maddy rồi Richard,nâng cốc bia lên, làm một ngụm.

“Anh ta không hiểu?” Richard hỏi.

“Tôi không biết. Một ít, tôi nghĩ vậy”

“Cô phải đưa anh ta về với gia đình đi.”

Maddy hơi thẳng người dậy. “Không.”

Jervaulx nhìn nàng. Vẻ ngán ngẩm lập tức biến mất.

“Nếu họ muốn anh ta sống ẩn dật thì đó không phải là việc của cô để mà xen vào. Anh ta thuộc về chính mình, không phải cô.”

“Không.Gia đình anh ta không hiểu.Họ không biết sống ở đó là như thế nào.”

“Đó chẳng phải nhà anh họ cô sao?”

“Đó là nhà thương điên. Anh ta không điên.”

“Anh ta không nói chuyện. Làm thế nào anh ta sống một mình trong thế giới này?”

Nàng kéo áo choàng sát vào người. “Không một mình được. Anh ta không thể sống một mình.”

“Vậy giờ làm sao? Anh ta không có bạn bè nào ngoài cô sao?”

“Tôi...” Maddy ngừng lại, nhận ra rằng nàng không biết. Nàng nhìn Jervaulx. “Bằng hữu?” Nàng hỏi. “Anh có bằng hữu nào không?”

Gã nhìn hết nàng rồi Richard,rồi lại nhìn, vẻ băn khoăn.

“Không.” Nàng nói, “ý tôi không phải là Ái hữu. Một tình bạn. Của anh. Một người bạn.”

Gã ngần ngừ. Rồi gã chìa tay về phía nàng.

“Jervaulx!” Nỗi tuyệt vọng len lỏi vào giọng nàng.”Không có một người bạn nào yêu mến anh sao?”

Tay gã nắm lại. Cái nhẫn dấu bằng vàng to tướng tỏa sáng trên ngón tay gã. Gã ném về phía Richard một cái nhìn độc địa rồi lại ngã người lên ghế.

“Có lẽ...Jervaulx...anh nên ở lại với anh ta?” Nàng hất đầu về phía tín đồ phái Giáo hữu. “Với Richard Gill?”

“Archimedea...” Richard lên tiếng.

“Tôi về nhà báo với cha là tôi khỏe xong sẽ quay lại ngay thôi,” nàng vội vã nói. “Chỉ cần anh nán lại đây với anh ta một chút thôi. Một vài giờ.”

“Không phải việc nán lại. Mà là anh ta phải về với gia đình.”

“Tôi không thể để anh ta quay về!” nàng kêu lên, vươn người về phía trước. “Anh không thể hiểu được đâu!” Jervaulx căng thẳng theo dõi nàng. Nắm tay phải của gã mở ra nắm lại. Gã siết bàn tay trái quanh cốc bia nhưng không uống ngụm nào.

“Xin anh đấy,” nàng nói với Richard Gill.

Những nếp nhăn nhó không hài lòng hằn giữa lông mày của tín đồ phái Giáo hữu. Nàng thấy nỗi e ngại trong đôi mắt xám trong sáng của anh ta.

“Xin anh.” Nàng nói thầm. “Anh sẽ không coi đây là Bổn phận của mình sao?”

Đó là lời kêu gọi giúp đỡ mà không Ái hữu nào đó có thể coi nhẹ. Richard cau mày nhìn xuống đồ ăn. Anh ta nhắm mắt. Maddy chờ đợi, cầu xin Chúa nói với anh ta, biết rằng việc cầu nguyện cho mình được đắc ý như vậy là sai trái. Nàng không thể đưa Jervaulx trở về, đó là Sự thật duy nhất mà nàng biết chắc chắn, đơn giản là không thể tưởng tượng được gã lại bị nhốt trong phòng giam ở lâu đài Blythedale.

Richard thở một hơi dài và nhìn nàng. “Tôi sẽ coi đây là Bổn phận của mình. Tôi sẽ nghĩ thêm xem liệu có nên đưa anh ta về không.”

Nàng cũng không rõ như vậy là rốt cuộc anh ta có đợi ở đây với Công tước hay không nhưng trước khi nàng kịp hỏi, Jervaulx đã đập mạnh cốc bia xuống bàn. Gã đứng lên, đá ghế và kéo Maddy khỏi ghế. “Về,” gã kêu lên, mắt cháy rực. Rồi gã nghiến răng nói, “Bạn!”

Gã lôi nàng đi cùng, bàn tay gã siết mạnh khiến nàng không sao thoát nổi.Nàng nghe thấy Richard kêu lên gì đó sau lưng, thấy người phục vụ vội vã giữ anh ta lại bàn trong khi Jervaulx đẩy nàng ra cửa với một sức mạnh khủng khiếp.

Maddy chống cự, cố gắng quay lại. Nhưng Jervaulx dễ dàng thắng nàng, gã khỏe hơn nàng tưởng nhiều. Khi nàng cố trụ chân xuống sàn, gã kéo tuột nàng đi, cánh tay gã vòng quanh cổ nàng, tàn nhẫn dùng bạo lực lôi nàng đi cùng mình. Khi nàng oằn người chui ra, tay gã khóa chặt quanh nàng, ngón tay cắm sâu vào da gáy nàng, quấn lấy tóc nàng. Nàng kêu gào. “Jervaulx! Richard! Tôi không thể... giúp tôi với!”

Nàng liếc nhanh được một cái về phía Richard và người bồi bàn rồi lập tức lạc mấy họ, bật nhào ra khỏi cửa dưới sức đẩy của Jervaulx,suýt ngã chúi xuống bậc cấp giữa đám khách bộ hành.

“Bạn!” Jervaulx bật ra, kéo nàng đi về phía trước. “Durm!”

Gã chặn một xe ngựa giữa đường theo đúng cái cách gã đã dùng để chạn xe trước đó - bước thẳng xuống phố trước mặt con ngựa. Con ngựa chồm vó lên, móng của nó cào xuống mặt đường cách chân gã có vài phân, người đánh xe gào thét và một xe ngựa khác chệch sang bên, Jervaulx tóm lấy dây cương.

“Alban!” gã gào lên, một tay giữ ngựa, tay kia giữ Maddy.

“Lạy chúa tôi! Được rồi.Albany, đúng là đồ điên!” người lái xe gào lại. “Thả con ngựa của tôi ra, rồi vào trong xe!”

Một lối đi bộ lát đã dẫn vào màn sương dây thoắt hiện ra trước mắt họ và lại biến mất ngay sau lưng, khi họ rảo bước giữa hai dãy nhà dài màu kem xám dẫn xa dần khỏi phố Picadilli. Bước chân của Công tước vang vọng trong tịch mịch, ngay giữa buổi sáng mà nơi này cứ như bị bỏ hoang, chỉ có một người đàn ông đơn độc bận ủng đen vội vã vượt qua họ với một chiếc hộp và đôi giày trong tay.

Maddy thôi không kháng cự nữa. Nàng chẳng còn biết làm gì ngoài việc cố theo kịp Jervaulx. Gã sẽ không thả nàng ra hay cho phép nàng chậm trễ đằng sau. Họ đi qua một người hầu khác, một người đàn ông nhỏ bé bụng phệ mặc áo chẽn màu đỏ, người này bước sang bên, vừa cúi đầu chào Công tước vừa lầm bầm, “Đức ông.” Không hề ngừng lại, Jervaulx rẽ vào một cầu thang bằng đá đi lên hai tầng với Maddy.

Một con chó bắt đầu sủa váng lên cả trước khi gã chạm vào cửa.

Một con khác hùa theo, Jervaulx đứng sững đó, tay vẫn giơ lên.

“Devil.” Một gã cong lên một nụ cười dữ tợn. Nắm tay gã hạ xuống, nện vào cửa. Lũ chó bên kia cửa phát cuồng lên với những tràng sủa quá độ. “Devil, devil, devil!”

“Chúa ơi,giữ gìn mồm miệng chúng mày một chút chứ!” Một tiếng la nghèn nghẹt vắng lại từ đâu đó xa xa bên trong.Ở tầng dưới, một cánh cửa khác bật mở.Maddy nhìn xuống thì thấy một khuôn mặt tò mò ngẩng lên, một người đàn ông lớn tuổi bận áo ngủ và mũ ngủ. Lũ chó cào điên loạn lên cửa. Khắp hành lang vang vọng tiếng chó sủa và tiếng đập của thình thình của Jervaulx.

Giọng nói vang lên từ bên trong khiến luc chó yên lặng “Lại đây, Cass, lại đây, đồ chó xấu xa vô dụng,im đi, im ngay, bọn họ sẽ bắt tao bắn chết lũ chúng mày mất.”

Jervaulx đột ngọt ngừng đập cửa, má gã áp sát vào cánh cửa như thể đó là tấm phao cho một thủy thủ đang chìm. Lũ chó lại bắt đầu sủa khi chốt cửa kêu lạch cạch. Cửa bật mở và ào ra một cơn bão lông trắng muốt lẫn đen tuyền, lưỡi hồng hồng cùng đuôi bông xù khi lũ chó lao vào Jervaulx.

Maddy nhìn qua cả đám thấy một người đàn ông tóc vàng, mắt lờ đờ đứng ở tiền sảnh, ngực trần, chân đi mỗi tất, xà phòng cạo râu vẫn còn trên mặt. Tiếng sủa giảm bớt khi lũ chó thi nhau dúi dụi vào Jervaulx. Công tước quỳ xuống, dang hai tay để chúng liếm mặt gã, cào móng vuốt lên tóc gã.

“Shev?” người đàn ông ở ngưỡng cửa nói như thể vừa mới bị đánh thức giữa giấc nồng.

Maddy liếc nhìn ông già đang lắng tai nghe ở tầng dưới, người này vẫn ngẩng lên và hơi rướn người để nhìn cho rõ hơn. “Chúng tôi vào nhà được không?” nàng hỏi.

Nãy giờ người đàn ông tóc vàng vẫn ngẩn ngơ nhìn Jervaulx và lũ chó. Anh ta liếc nhìn Maddy,dường như đột ngột bừng tỉnh liền lùi lại. “Ôi chúa ơi,” anh ta nói. Chỉ có vậy rồi anh ta vất cái khăn cạo mặt lên vai và vội vã thúc giục Công tước vào nhà. Jervaulx bước vào, lũ chó trìu mến quấn quanh chân gã. Maddy cũng vội vã vào theo và đóng cửa lại.

Chủ nhà, vẫn chưa hết ngẩn ngơ, theo sau họ vào phòng khách. “Shev.” Anh ta nói.

Jervaulx đi sang bên kia phòng và tì tay lên bệ cửa sổ, nhìn ra màn sương dày bên ngoài. Rồi gã quay lại, lưng áp vào tường, lũ chó điên cuồng cọ mình vào gã. Mặt gã dâng tràn cảm xúc mãnh liệt,gã nhắm mắt và trượt người ngồi xuống sàn. Chú chó săn lông xù nửa đen nửa trắng liếm tai gã. Gã vòng tay quanh con chó và vùi mặt vào bộ lông trắng mượt. Con màu đen lập tức rên lên cố chen vào giữa.

“Tôi nghĩ... Ồ, Chúa ơi, quỷ thần ơi, họ nói cậu đang chết dần. Cũng bằng toi rồi. Hộ trao lũ chó cho tôi.” Quý ông đầu tóc rối bời sải bước tới chỗ Jervaulx, rồi dường như không biết phải làm gì khi tới đó. Anh ta quỳ sụp xuống. “Shev,” anh ta bất lực nói.

Jervaulx không ngẩng mặt lên. Gã lắc đầu, những ngón tay vùi trong bộ lông của Devil.

Người đàn ông tóc vàng quay lại nhìn lên Maddy. “Thế này là thế nào? Họ nói với tôi rằng cậu ấy sắp chết. Rốt cuộc là có chuyện gì?”

“Anh là bạn anh ta?”

“Đương nhiên tôi là bạn của cậu ấy! Cậu ta chẳng có thằng bạn nào hơn! Nói xem, cô này, cô đang điều khiển cậu ấy hả?” Anh ta nhìn lại Jervaulx. “Chúa ơi,là thuốc phiện hả?”

“Anh ta cần anh giúp.”

“Giúp gì? cô là ai?”

“Tên tôi là Archimedea Timms.Anh ta là bệnh nhân ở dưỡng trí viện của anh họ tôi ở hạt Buckingham. Tôi đảm nhiệm việc trông nom anh ta ở đó. Chúng tôi...” Nàng bật cười hơi ngốc nghếch và xòe hai bàn tay ra.

“Tôi đoán là chúng tôi đã phá luật và bỏ trốn.”

Người đàn ông vuốt một lọn tóc xõa trên trán. Anh ta ngồi tì lên gót chân. “Shev,” anh ta lại nói với cái giọng bối rối đó.

Công tước ngẩng đầu. Mắt gã là màn đêm y tối, ngấn nước. Với một cử chỉ giận dữ, bối rối, gã đưa tay lên dùng tay áo quệt một bên mặt. “Bạn.” Giọng gã khàn đặc. “Dnnh.Dunnnm.”Gã rên rỉ dựa đầu vào bức tường phía sau.

“Dunn?” Maddy hỏi. “Đó là tên anh à?”

“Durham,” người đàn ông tóc vàng đáp và lơ đãng thêm vào, “Kit Durham,xin phục vụ, thưa quý cô.”

Jervaulc nhìn bạn mình. Devil áp mũi lên má và thái dương gã, hân hoan ngoáy đuôi, Jervaulx ôm con vật. “Dmm... cảm ơn,” gã nói. “Cảm ơn... chó.”

Durham trân trối nhìn gã, Jervaulx lại thốt lên một âm thanh thống khổ khác và lắc đầu, thở hổn hển.

“Đúng, Chó. Chẳng có gì.” Durham đứng dậy, kê một chiếc ghế. “Đứng dậy thôi, ông bạn. Phải nghĩ. Không nghĩ ra cái gì khi ông ngồi trên sàn đâu, Shev ạ.”

Maddy thấy lấy lại không khí bình thường lúc này thì hơn. Biểu cảm của Jervaulx rấy lạ, gã đang ở bờ vực suy sụp. Gã không muốn bạn mình thấy gã mất kiểm soát. “Có lẽ anh muốn đi sửa soạn cho chỉnh tề.” nàng đề nghị với Durham,hy vọng cho Công tước một khoảng thời gian riêng tư để trấn tĩnh lại.

“Ôi chúa ơi...” Durham vội vã lui vào trong. “Xin lỗi. Tôi rất xin lỗi, thưa quý cô, tôi quên mất!Quả thực tôi không ngờ quý cô lại xuất hiện vào lúc này. Cậu ở đây, Shev! Đừng đi đâu!”

“Chúng tôi sẽ không đi,” Maddy nói.

Durham chớp mắt nhìn nàng, cơ hồ anh ta ngacjn hiên vì nàng nói thay Jervaulx. Anh ta trở lại phòng trong và đóng sầm cửa.

Vốn chả thèm động tới món cải luộc và bít tết lúc nãy. Jervaulx dường như rất sẵn lòng chia sẻ bữa sáng của Durham gồm cá hồi, hàu tươi, bánh mì và chanh vàng. Không cần hỏi gã muốn dùng gì. Durham sai người hầu của mình, đúng cái anh chàng bụng to đã chào Công tước ngoài phố, vào bếp chuẩn bị sô cô la cho gã thay vì cà phê.

Jervaulx ngồi xuống uống dòng chất lỏng nâu đen đang bốc khói và cho bọn chó chén những mẩu vụn thức ăn trong khi bạn gã chất vấn Maddy cặn kẽ. Trong lúc họ nói chuyện, Công tước quan sát họ qua làn hơi bốc lên từ miệng chén, mặt lộ vẻ thỏa mãn bình an. Dường như gã cảm thấy mình đã làm mọi thức có thể và lúc này hài lòng trao những quyết định xa hơn vào tay kẻ khác.

Durham ít nhất không hề nghi ngờ việc Jervaulx phải được bảo vệ khỏi những mưu tính của gia đình gã. “Mụ quỷ già đáng ghét,” là ý kiến cô đọng của anh ta về Phu nhân de Marly còn bình luận của anh ta về mẹ Công tước có những từ mà Maddy chưa từng nghe bao giờ.

Đặc biệt nàng thấy cách diễn đạt của anh ta thật khó hiểu. Nàng ngần ngừ khi anh ta hỏi liệu nàng có chắc chắn rằng không ai đánh hơi được gì từ nhà thờ không.

“Đánh hơi?” nàng mơ hồ hỏi lại.

“Mùi ấy. Không ai lần ra nơi hai người đi chứ?”

“Tôi không nghĩ vậy. Chúng tôi đã tới đồi Ludgate và về đây bằng xe ngựa thuê.”

“Đồi ludgate!” Anh ta cười ré lên. “Cô gái ngoan.” Anh ta nhăn nhở nhìn Jervaulx. “Ai ngờ được cậu lại biến thành một gã kỳ quặc thế nhỉ?”

Công tước hơi quay đầu, mỉm cười lại. Gã nhấp một ngụm sô cô la. Maddy nghi ngờ rằng gã hiểu ít hơn nàng.

“Không ai,tin tôi đi,” Durham tự trả lời. “Khả năng nhiều hơn là họ sẽ tới... Lạy thánh mớ bái.” Ạnh ta lao ra khỏi ghế, kéo chiếc rèm xuống. “Họ sẽ tới đây.Mark!” Anh ta gào vào phòng bên cạnh. “Lên cầu thang! Canh chừng! Ta không có nhà. Bảo họ... sớm nay ta đến sàn chứng khoán rồi.”

Tay đầu tớ cúi rạp đầu xuống tận cái bụng phệ. “Thưa ngài. Họ sẽ không tin tôi đâu.”

“Mẹ kiếp, người ta không thể đi đầu tư vào vài quỹ công sao? ta vừa có... một món thừa kế từ cụ cố, là thế đấy. Sáu trăm bảng...Nhưng cảnh cáo người, cấm nói hai lời chỉ vì vài đồng xu lẻ đấy.”

“Thế còn ngày đại tá thì sao, thưa ngài? Tôi có phải canh cả ngài ấy không ạ?”

“Khốn kiếp, Fane! Cậu ta sẽ đến đây bất cứ lúc nào.” Durham cắn môi. “Chả lợi lộc gì đâu.” Gã liếc nhìn Maddy. “Chúng ta có thể tin tưởng Fane. Đằng nào cậu ta cũng chẳng bao giờ cho lọt tai chuyện đó,chuyện tôi phát rồ mà đi đầu tư sáu trăm bảng ấy.Cậu ta sẽ chẳng có ý kiến nào đáng gật gù đâu, không phải loại sinh ra để dùng cái đầu mà,nhưng nếu cô muốn một đồng minh hữu dụng sau lưng thì Andy Fane là người cô cần đấy.”

Maddy thấy hài lòng khi cuối cùng cũng có ai đó chống lưng cho mình. Durham có vẻ hơi thiếu kiên định nhưng rõ ràng anh ta muốn giúp Jervaulx. Nàng định nhắc tới việc cần phải quay lại gặp cha thì cả Durham lẫn Jervaulx đều nhìn ra cửa sổ trước tiếng huýt sáo sai nhạc.

Công tước cười tươi đoạn đặt tách xuống. “Bạn,” gã nói với Maddy.

“Biết ngay mà,” Durham nói khi một chiếc đồng hồ cầu kỳ trên bệ lò sưởi gióng giả ngân lên một hồi chuông du dương. Trên đường đi ra tiền sảnh, anh ta đột ngột dừng lại. “Tôi sẽ cử Mark xuống rước cậu ta lên đây cho lặng lẽ một chút. Khi hai người vào đây, lão gia nhân đang nhặng xị phải không? Chúng ta sẽ nhồi vào tai lão chuyện về sáu trăm bảng.” Anh ta nhíu mày với Maddy. “Cô là... à... em họ năm đời của tôi nhé. Mồ côi. Được gửi tới cùng khoản thừa kế này. Luôn có trẻ mồ côi kèm theo các khoản thừa kế. Luật sư đưa cô đến, không đợi được mà phải bắt chuyến xe thư về... đâu đó. Tiếng đập cửa ầm ầm đánh thức tôi dậy, hiểu chưa? sủa ư... ông ta chỉ khéo tưởng tượng. Ở đây không được phép nuôi chó. Chỉ có Chúa mới biết sao tôi giữ được lũ này lâu đến thế.”

Anh ta biến mất sau lối vào. Tất cả những lời bịa đặt dối trá đó khiến Maddy không thoải mái. Dù nàng không phải tự nói ra, nhưng cũng tham gia vào đó. Cái nhìn chắc chắn, trầm ngâm của Richard Gill ám ảnh nàng như lương tâm vậy- đối nghịch với nó là niềm hân hoan rõ rệt của Jervaulx về bạn bè mình, cả Durham và viên sĩ quan với đám ren vàng chóe kỳ khôi, cổ áo cùng cổ tay sặc sỡ trên bộ quân phục,người không nói một lời nào với công tước, chỉ ôm lấy vai gã, đấm lưng rồi xô gã ra.

Viên sĩ quan nhìn xuống và huých Devil khỏi đầu gối. “Biết trước cậu ta quá chán chẳng buồn chết chóc mà,” anh ta nói với con chó. “Phải viết thêm mấy bài thuyết trình nữa, gì hả?” Anh ta đưa mắt nhìn Maddy. “Mang theo cả gái, cậu không biết hử?”

“Đây là cô... à...” Durham ngừng lại và chờ đợi “Timms,” Maddy nói.

Viên sĩ quan cúi đầu, một tay đeo găng trắng giữ gươm, ngù trắng cao trên mũ sĩ quan của anh ta quyệt qua váy nàng. “Đại tá Andrew Fane,xin phục vụ,thưa tình yêu của tôi.”

“Bỏ đi, Fane. Cô ấy là tín đồ của Giáo hữu.”

Đại tá Fane có vẻ kinh ngạc. “Tôi rất xin lỗi,thưa quý cô! Cô...? Vậy người đang đợi ngoài phố cùng hội với cô phải không? Cái người muốn biết liệu... mẹ kiếp...hỏi về cô, Shev, thế đấy! lúc đó chả hiểu hắn dở điên dở khùng gì, nhưng giờ thì rõ rồi. Muốn biết kiếm Công tước ở đâu. Công tước nào, tớ bảo. Có hàng đống Công tước...”

“Richard!” Maddy đặt tay lên ngực. “Đó là Richard Gill.”

“Ồ,” Đại tá Fane nói.

“Làm sao hắn ta...” Nàng cắn môi quay sang Durham. “Hẳn anh ta đi theo chúng tôi. Tôi đã kể chuyện với anh ta... Tôi nhờ anh ta giúp và anh ta nói rằng sẽ giúp... nhưng... liệu anh ta có cho rằng tôi không nên đưa Công tước trở lại với gia đình không thì tôi chưa dám chắc.”

“Hắn biết chuyện?” Durham hỏi. “Và hắn đang ở ngay ngoài kia? Ở đây? Mẹ, cô gái...sao nãy giờ cô không nói?”

“Tôi không biết. Tôi không bao giờ ngờ rằng anh ta có thể theo đến đây hoặc sẽ đi theo. Nhưng...Anh ta đã xem đó là Bổn phận. Đáng lẽ tôi phải biết rằng anh ta sẽ không gạt đi dễ dàng.”

“Chuyên quái quỷ gì đang diễn ra thế này?” Viên đại tá hỏi.

“Bỏ cái thứ kỳ cục cậu đang đội trên đầu ra mà ngồi xuống đi.” Durham kéo một chiếc ghế khỏi bàn. “Tất cả chúng ta phải che dấu cho Shev. Cái đám yêu nữ mà cậu ấy vui lòng gọi là gia đình luôn ném cậu ấy vào trại tâm thần.”

“Nói gì?”

“Kể cho cậu ta đi, cô Timms. Shev cần chúng ta. Cô kể cho cậu ta những chuyện vừa kể với tôi đi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.