Thạch Thảo Trong Cơn Bão

Chương 8



Khoảnh khắc mà gã trông thấy quần áo mới, Maddy có thể cảm thấy sự phấn chấn đột ngột trong tâm trạng của gã. Mặc dầu gã không làm gì khác ngoài ngắm nhìn và chạm vào chúng, nhặt đinh thúc ngựa lên, giữ trong tay, niềm mong mỏi trên gương mặt gã khi gã quay lại nhìn nàng là cái gì đó vượt xa chuyện xống áo.

Nàng nghĩ gã định ôm siết lấy nàng. Nàng lùi lại nhưng gã chỉ đẩy nhẹ vai nàng, nàng sốt sắng làm theo gợi ý, bước ra hành lang đóng cánh cửa gỗ nặng nề sau lưng lại. Vài phút sau, một tiếng đập mạnh từ bên trong báo hiệu cho nàng mở cửa.

Gã chìa bàn tay ra, nôn nóng trong khi nàng loay hoay cài cổ tay áo. Nàng thắt nơ cổ cho gã. Gã để ủng trên ghế và đeo đinh thúc ngựa vào gót chân, giữ chốt cài rồi gật đầu gọi nàng tới.

Nàng cúi xuống, cài miếng da qua mu bàn chân, siết chặt xuống bề mặt ủng đen tuyền xa xỉ. Mềm mại, bóng lộn, đắt tiền: không có vết phồng hay dấu thuốc nhuộm, không cần đến dụng cụ nong bằng giấy nhồi để nhét chân vào ủng.

Nàng cảm thấy sự tập trung, căng thẳng và tỉ mỉ của gã với công việc đơn giản này. Khi nàng tìm thấy cái lỗ bé xíu trên móc khóa, gã chạm vào bàn tay nàng, một nỗ lực tìm hiểu, như khi cha nàng sờ nắn đồ vật để nhận dạng chúng.

Nàng làm chậm lại, mở bàn tay ra để gã có thể thấy những ngón tay nàng cử động thế nào khi nàng kéo đuôi miếng da qua móc khóa.

Gã đổi chân, đeo chiếc đinh thúc ngựa còn lại vào vị trí. Bàn tay gã do dự trên đai da đang nằm lủng lẳng, gã đặt nó lên ngang mặt ủng, trân trối nhìn.

“Đây.” Maddy nắm lấy bàn tay gã, ấn ngón tay gã xung quanh đai và móc khóa, hướng dẫn gã lồng cái nọ vào cái kia. Thật ngượng nghịu, hai người cùng cúi xuống ủng gã, thử đi thử lại đến năm lần, Maddy cố hướng dẫn bàn tay gã và làm ngơ trước hơi thở mỗi lúc một dồn dập của gã, sự bối rối không ngừng tăng mà nàng cảm nhận được qua cơ bắp căng ra của gã. Nàng cúi quá sát vào gã, sự kỳ vĩ và sức mạnh của gã hiện hữu quá rõ ràng, đầy nguy cơ bùng nổ.

Cuối cùng dây đai cũng được luồn qua móc khóa. Nàng tóm lấy trước khi nó tuột ra, ấn đầu dây vào giữa những ngón tay gã, uốn cong lại - thật đơn giản mà cũng thật phức tạp; tay gã như tay một đứa trẻ, lóng nga lóng ngóng, mà cũng như tay một người đàn ông, rắn chắc và đầy sức mạnh, quá lớn để nàng hướng dẫn dễ dàng. Nàng ấn ngón cái của gã lên thanh cài, kỳ diệu thay, ngón tay gã tìm thấy lỗ cài ngay trong lần thử đầu tiên. Gã thốt lên, âm thanh của thành công xen lẫn cả tức tối.

Maddy hướng dẫn hai bàn tay gã hoàn thành nốt nhiệm vụ, kéo vòng chốt lại và đẩy dây đai qua. Lại một lần thử, thêm một lần thất bại. Gã khẽ gầm gừ. Nhưng gã vẫn giữ lấy dây đai và vòng chốt, cái kiểu giữ khư khư gây khó khăn nhiều hơn là hữu dụng. Nàng ấn ngón tay gã vào nút xoắn cuối dây đai, giữ vòng chốt.

“Giờ đẩy nó vào,” nàng nói.

Gã không làm gì, chỉ giữ vậy.

Nàng đưa mắt liếc nhìn gã. Mặt gã quá sát mặt nàng, sát hơn mặt bất kỳ người đàn ông nào mà nàng từng biết ngoài cha ra. Gã nhìn nàng dưới hàng mi đen mướt.

Gã nhắm mắt và cử động tay. Dây đai trượt xuyên qua vòng chốt.

“Đó. Anh làm được rồi.”

Nàng buông tay gã ra và đứng lên. Gã thẳng người, ủng vẫn chống lên ghế. Cả hai thở hổn hển như vừa mới chạy hết hơi.

“Đi,” gã nói một cách khó khăn. Gã nhe răng cười với nàng.

Chỉ khi đó, khi nhìn gã ở đó với đôi ủng cao và đinh thúc ngựa, quần bó bằng da, áo khoác màu lục xẻ tà, lah lợi và hiên ngang như bất cứ quý ông nào từng dập dìu cưỡi ngựa bên cỗ xe của các quý bà ở đường Rotten Row, nàng mới nhận ra mình vừa làm gì. Nàng vừa mặc đồ kỵ mã cho gã. Và gã nhìn nàng, căng tràn hy vọng, bừng bừng trông đợi sự kiện ấy.

“Đi,” gã nhắc lại, nỗ lực bật hơi thật mạnh.

Nàng chỉ lặng lẽ lắc đầu.

Nàng không có gì để nói. Đây là sự nhiệt tình ngu dốt của chính nàng - nghĩ rằng mình biết gã sẽ muốn mặc gì, nghĩ rằng màu lục sẽ hợp với màu gỉ sắt và sắc nâu. Thế nhưng nàng thấy sự kết hợp ấy, phong cách ấy mỗi ngày trong đời mình ở đâu kia chứ, lạy Chúa, ngoài những quý ông cưỡi những con tuấn mã bóng lộn nơi quảng trường và phố xá thời thượng?

Giữa im lặng, nũ của gã tắt lịm. Gã nhìn nàng chăm chú như thể chỉ cần bằng sự chăm chú ấy, gã sẽ tìm được thứ mình khao khát trong vẻ mặt của nàng.

Nàng mím môi, hoàn toàn bất lực không cách nào sửa chữa lỗi lầm. Nàng lại lắc đầu.

Sự vỡ mộng làm mặt gã đông cứng, biến diện mạo gã thành khối băng tăm tối. Gã nhìn nàng, một cái nhìn trong khoảnh khắc để hỏi vì sao, và rồi quay đi. Tay gã quờ quạng trên cái đinh thúc ngựa đã cài chốt. Gã trừng trùng nhìn nó. Bằng tay phải, gã tháo nó ra. Gã nhấc ủng trái lên, giật đinh thúc ngựa ra bằng tay trái.

Gã đứng đó năm đống đinh thúc ngựa, nhìn trân trối xuống ghế.

Trông nghiêng, một xúc cảm lặng lẽ và mãnh liệt hằn lên miệng, lên má gã. Gã không cử động thêm gì, chỉ đứng đó bất động, nhưng Maddy thấy đôi chân đang kéo nàng lùi lại về phía cửa và sự an toàn.

Nàng lần tìm chìa khóa trong túi áo. Gã nhìn nàng, và ngay cả khi gã nhìn Larkin nàng cũng chưa từng thấy sự căm ghét và khinh miệt nặng nề đến thế hiện trên mặt gã.

Một nỗi kinh sợ mơ hồ thành hình và giăng mắc trong họng nàng. Nàng liếc xuống sang ngang và nhét chìa vào ổ, sợ phải quay lưng lại gã. Nàng kéo cửa sắt và luồn qua. Cửa sắt chẳng bao giờ đóng im ả, nó luôn sập vào với tiếng vang chói tai của kim loại nghiến lên kim loại.

Gã đi tới bên cửa. Đầu óc trống rỗng, Maddy lùi lại dù đã được bảo vệ bởi những chấn song. Từng chiếc một, gã giơ đám đinh thúc ngựa ra thả xuống. Chúng với vào song sắt rơi xuống sàn với một tiếng keng chết tiệt.

...

Christian nằm trên giường, lắng nghe những âm thanh của trại điên.

Gã căm ghét ả. Con chó cái cổ lỗ đạo đức giả. Cuối cùng cũng cùng một giuộc với lũ kia, lôi gã vào trò chơi điên rồ nhỏ nhen của ả, không có gì thống khổ bằng tắm-nước-đá, gã đã không nghi ngờ gì, không chuẩn bị đối phó, ồ không, tinh tế hơn nhưng cũng tàn phá hơn.

Khiến gã hy vọng. Khiến gã tin ở ả. Khiến gã trông như một tên ngốc, một đứa trẻ: một thằng ngốc vô năng, ngu độn.

Gã đã nghĩ họ sắp rời đi. Đi đâu, thế nào, vì sao, chẳng có gì quan trọng. Chỉ là rời đi. Chỉ là tự do của gã. Ra khỏi cái cũi này, có ả làm đảm bảo rằng gã có thể sống sót bên ngoài.

Gã căm hận ả.

Căm hận ả.

Căm hận căm hận căm hận tổn thương máu lạnh lật lọng chó cái.

Trộn lẫn với nó là đau đớn, một nỗi hận thù khác với sự căm ghét thuần túy gã dành cho Đười Ươi. Với Đười Ươi, gã là một tảng thịt biết đi, một con bò để mà trói và thúc như tất cả những con quái vật điên khùng vô năng và nguy hiểm ở chốn này. Christian hiểu là chẳng có tư thù gì trong đó - cho tới khi Maddy xuất hiện và lật đổ tay hộ lý khỏi ngai vàng của y. Giờ thì thành tư thù, và đó cũng là món quà của ả.

Gã căm hận ả. Gã cảm thấy tủi nhục. Lưng gã nhức nhối ở chỗ Đười Ươi phang vào, giờ đã được băng bó chặt trắng khó thở. Cái chân lý rằng sự sỉ nhục vào niềm hy vọng và nỗi thất vọng ê chề còn có thể đáng sợ hơn bất cứ thứ gì Đười Ươi từng làm với gã, đó là một khám phá cay đắng. Gã đã tin ả, đã cho ả thấy sự rối trí của mình và để ả nghe gã ú ớ, để ả hướng dẫn đôi bàn tay kỳ quặc vô dụng của gã. Ả đã mang quần áo của chính gã tới cho gã, giúp gã đeo đinh thúc ngựa, biến gã thành một ảo vọng của chính mình.

Vì sao, vì sao, vì sao hả bé-Maddy?

Vì sao cho gã hy vọng? Chỉ để tước đi của gã? Chỉ để gã thấy cái quyền năng được lắc đầu của ả? Đứng đó với chìa khóa của ả, quá dễ để chế ngự, và bước ra nơi mà gã không thể với tới?

Không thể. Sẽ không. Khiếp hãi phải ra ngoài một mình.

Gã đưa tay che mắt và lùa qua tóc, mặc cơn đau dữ dội sau lưng. Gã chưa từng biết mình lại có thể trở thành một kẻ nhát gan, sợ hãi thứ mình khao khát tột cùng đến thế. Điều gã căm hận ả nhất là đã chỉ cho gã thấy thực tế của chính gã - rằng gã thích làm con vật trong phòng giam này hơn là giật chìa khóa từ tay ả và tự mình đi ra khỏi cánh cửa kia.

Gã lăn khỏi giường, thở hổn hển vì đau. Ngồi dậy, gã luần quẩn trong phòng, chạm vào từng thứ ít ỏi ở nơi này. Gã cảm thấy thoải mái với cái bàn, ở chính xác vị trí quen thuộc của nó, cái ghế chỉ cách lò sưởi có một gang tay. Bất cứ thay đổi nào trong phòng cũng khiến gã nổi điên. Gã sợ rằng chỉ người điên mới quan tâm quá nhiều đến những việc như vậy và cố gắng không bận tâm, rồi vẫn lại nghĩ đến.

Gã nhìn xuống chân đang đi ủng cao. Một tên điên. Một con vật điên khùng, câm lặng, bị giam cầm. Gã tóm lấy những chấn song cửa lay lay khỏi khung sắt, làm khắp phòng và hành lang vang dội tiếng kim loại.

Biết không, bé-Maddy? Nghe thấy không? Hiểu cảm thấy không bản thân, không danh dự, bệnh tật nhục nhã mặc áo ủng đinh thúc ngựa không thể đi?

Hiểu không?

Gã rung chấn song dữ dội. Gã biết ả có thể nghe thấy gã. Gã biết ả đang ngồi đó trên cái ghế lưng thẳng tắp của mình, ngay ngoài tầm mắt gã.

Ả không đến. Gã ngồi xuống, đứng lên, lại quanh quẩn trong phòng.

Một ý nghĩ chợt đến với gã, ý nghĩ của một tên điên, loại ý nghĩ mà gã sẽ không bao giờ màng đến trong đời thực. Nhưng ở đây không có thứ gọi là danh dự. Ở đây chỉ có bạo lực, cảm giác của súc vật, và gã sẽ khiến cho ả hiểu. Gã sẽ khiến cho ả biết thế nào là cảm giác bị hủy hoại xuống đáy sâu nhất của nhục nhã, mất đến mảng tự tôn cuối cùng. Dụ ả sa vào nỗi ô nhục của chính ả, khiến ả phải tự chuốc lấy nó, như ả đã dụ gã quá dễ dàng vào cái bẫy nhục nhã này.

Bà cô anh tôi nghiêm nghị trong trắng; gã biết chính xác phải làm gì.

Ả không quay lại. Suốt cả ngày gã bị giam cầm và ăn vận như thể gã là một con người, chán nản và nhục nhã. Không chỉ là một con quái vật mà giờ là một con gấu diễn trò trong rạp xiếc, hoàn hảo với áo gi lê, khuy bằng ngọc trai, dây đeo thêu.

Khi trời sẩm tối, tiếng xì xào trong sân kéo gã lại gần cửa sổ, gã thấy ba cái xe ngựa đang thả khách xuống, thấy Maddy, Đười Ươi cùng vài tay hộ lý khác chia nhau ra dẫn đám người vào trong. Xe ngựa lăn bánh, nhưng Maddy và một gã trai trẻ vẫn đứng đó. Gã kia hăm hở nói chuyện với ả, từ ngữ quá xa xôi và không nắm bắt nổi với Christian. Gã áp má vào chấn song, nhìn ả lắng nghe, thấy ả gật đầu và mỉm cười trong khi gã trai trẻ kia cứ nói được một câu lại dừng lại cười hô hố.

Một thằng điên khác. Christian khinh bỉ vẻ lịch sự kẻ cả của ả, ả cũng sẽ mỉm cười và gật đầu đúng như vậy với gã, chẳng phải sao? Với cả bọn trẻ điên và súc vật.

Không phải gã. Rồi ả sẽ không nghĩ về gã theo cách đó nữa.

Đười Ươi mang bữa tối đến cho gã thay cho Maddy. Tay hộ lý đang vội và có vẻ không ghi lại khi Christian không chống cự. Chỉ khi gã để mặc mình bị còng thì Đười Ươi mới sững lại và cau mày nhìn gã. Christian chỉ đáp lại cái nhìn dò hỏi của y với vẻ trung tính lạnh lùng.

“Bo cung biet nghi roi, hả?” Đười Ươi cười ngoác miệng và đẩy gã một cái cơ hồ thân thiện.

Christian nghĩ đến mọi phương cách đẫm máu có hệ thống để giết y. Gã nhìn tten hộ lý chằm chằm, không chớp mắt. Đười Ươi vốn không phải tên ngốc, gầm gừ rồi rụt tay lại. Họ hiểu nhau.

Nằm đó giữa xích xiềng trong bóng tối và lên kế hoạch cám dỗ đòi hỏi sự tập trung lớn vào thực tại. Quả là một sự đan quyện của tàn ác và hài hước khi phải nuốt trọn cả tai ách này của gã, phải đối mặt với sự thật về bản thân và rồi vẫn bước tới như thể đó chỉ là một trở ngại: một người chồng hay gã tình nhân, mặt bằng riêng biệt của những phòng ngủ cách xa nhau trong một dinh thự quê mùa, một bà cô hay chị em họ tọc mạch, một thứ gì đó có thể xử lý để đạt tới mục tiêu tối thượng. Một thử thách.

Christian hiểu rõ phụ nữ. Gã đã làm ả sợ. Việc đó cần phải sửa lại. Và gã là người bệnh. ả coi mình là y tá của gã.

Trong trường hợp này... gã nghĩ về cách mà ả đã nhìn gã khi gã đứng trần truồng trước mặt ả. Bà cô Giáo hữu giả bộ đoan trang y tá bị kích thích. Không la hét chạy, không phải ả. Sốc. Nhục nhã.

Tò mò.

Gã nhìn lên xuyên qua bóng đêm với một nụ cười chậm rãi. Gã đã làm được. Giời đánh gã nếu gã không làm được. Và hưởng thụ việc này nữa.

“Ngày mai chúng ta sẽ thử đưa ngài ấy ra ngoài. Vào làng và quay lại bằng xe ngựa. Cô mặc quần áo mới cho ngài ấy chưa?”

Maddy đứng trước bàn của anh họ Edward. “Rồi.” Anh ta lướt qua những dòng ghi chú nghèo nàn của nàng trong sổ. “Đừng bỏ qua chi tiết. Phải luôn viết tỉ mỉ lại những việc như thế này và cách ngài ấy phản ứng. Ngài ấy chịu để yên chứ?”

Nàng đan hai tay vào nhau, siết lại rồi kéo ra. “Ý anh là gì?”

“Phản ứng của ngài ấy. Có cố giằng chúng ra không? Hay xé bỏ?”

“Không. Ồ, không. Không có gì... Không có gì theo kiểu đó.”

“Hoàn toàn không phản ứng?”

“Có, anh ta khó tự mặc đồ. Em tin rằng việc đó khiến anh ta nổi cáu. Em hướng dẫn anh ta cài đinh thúc ngựa.”

“Đinh thúc ngựa?” Anh họ Edward ngồi xuống ghế. “Sao lại là đinh thúc ngựa, em họ?”

“Đi với ủng, em nghĩ... tất cả các quý ông trong thị trấn... có vẻ như luôn đeo chúng.”

“Vậy sao?” Anh ta càu nhàu. “Đang là mốt hả?” Anh ta lại nhìn xuống ghi chép của nàng. “Cạo mặt... mặc đồ... không còn gì nữa? Ngài ấy chịu yên suốt cả ngày?”

“Phải. Trừ việc... anh ta hơi...” Nàng cố tìm từ. “... hơi bất an vào buổi sáng. Anh ta lay cửa một lát. Nhưng không kêu gào.”

Anh họ Edward đóng cuốn sổ lại. “Anh tin là có thể cô đã có ảnh hưởng trấn an tinh thần nhất định. Chúng ta đang thấy lại một chút con người trước đây của ngài ấy, anh nghĩ vậy. Ngài ấy có tự tôn hơn khi đối diện với nữ. Chúng ta có thể dùng điều đó để khuyến khích việc tự chủ. Mai hãy mặc đồ cho ngài ấy ra ngoài. Anh không thích cùm xích ngài ấy suốt dọc đường đến London, nhưng chúng ta sẽ xem ngài ấy tự điều khiển bản thân thế nào trong chuyến đi dạo ngắn trước đã. Hãy bảo Larkin là chúng ta sẽ rời đi lúc mười một giờ.”

Sáng hôm sau, Maddy vào phòng Jervaulx, đầu cúi xuống, bước sang bên để Larkin ra ngoài. Nàng đã chọn trang phục và mang tới từ sớm, xếp thành một chồng gọn gàng trên chiếc ghế mà Larkin sẽ đi qua với hy vọng là tay hộ lý nam kia sẽ lo việc mặc đồ cho Jervaulx. Sau một cuộc cầu nguyện và thiền định dài, nàng quyết định rằng bản thân đã bước qua biên giới của Thiên khải trong mình, phóng đại sự dẫn đường thần thánh bởi Linh quang Nội tại của mình. Rõ ràng là nàng đang kích động Jervaulx đến sự thất bại sâu hơn và nàng cần ít ỷ vào Chúa hơn.

Một phần trong nàng muốn tránh xa hoàn toàn, phần khác muốn kiên trì, đưa ra những gì nàng có thể có từ lòng ái hữu. Việc cầu nguyện gần như cả đêm không thuyết phục được nàng phần nào là Lý trí và phần nào là dẫn đường thực sự. Nàng ở đây bởi anh họ Edward lệnh cho nàng tới xem Jervaulx đã sẵn sàng ra ngoài chưa chứ không phải vì nàng đã có chút chắc chắn nào hơn về việc mình phải làm gì.

Larkin dừng chân, quay lại khi cửa sắt đã đóng. “Cô sẽ đeo cái này cho ông ta sao, thưa cô?” Y chìa cái nhẫn vàng nặng trịch ra.

Maddy gật đầu.

“Nếu ông ta lên cơn khi đang đeo cái này,” Larkin nói, “ông ta sẽ để lại sẹo cả đời cho cô. Và cô, ông ta sẽ bẻ hàm cô như bóp một quả trứng, thưa cô.”

Nàng im lặng.

“Đừng đeo nó cho ông ta,” Larkin lầm bầm.

Y bước đi, mag theo một bọc vải lanh và quần áo.

Maddy quay về phía Jervaulx. Gã đứng ở chỗ của mình gần cửa sổ, nửa người chìm khuất trong bóng tối. Lần này nàng chọn áo vét xám, gi lê tía và vàng, quần xám và giày thay vì ủng. Larkin đã cài xong hết nút, thắt nơ cổ thành một hình vuông phổ thông, thiết thực - nhưng Jervaulx trông vẫn quý tộc ngay cả trong mở quần áo rẻ tiền, chật cứng của nhà thương. Nơ cổ thô kệch hay không thì hiện giờ nom gã vẫn hoàn hảo là một công tước.

Gã lạnh lùng nhìn nàng chăm chú. Rồi gã hơi nghiêng người, như thể nàng là một tiểu thư.

“Ái hữu,” Maddy lên tiếng chào.

Gã hơi nhếch mép. Nàng bước sâu hơn vào phòng. Tuy vậy, khi gã cử động, nàng dừng lại ở khoảng cách an toàn với gã.

Bất ngờ gã quỳ xuống, chậm rãi và cẩn thận, lục tìm dưới giường, kéo ra một thứ nom giống phiến đá trắng xù xì. Maddy chuẩn bị lao ra cửa, nhưng gã chỉ đứng lên, không tỏ ra có gì nguy hiểm và chìa thứ kia về phía nàng.

Đó là miếng thạch cao mà gã làm vỡ khỏi tường hôm trước. Khi nàng chần chừ, gã tiến thêm một bước, nâng bàn tay nàng lên đặt mảnh vỡ vào đó. Gã thốt lên dịu dàng, ngón tay chạm vào bề mặt nhẵn nhụi.

Bụi trắng dính trên tay gã. Maddy nhìn xuống thấy những vết cào trên bề mặt thạch cao. Khi nàng nghiêng miếng thạch cao về phía ánh sáng, những vết cào lộ ra thành con chữ, gần như là vậy. đường nét thô kệch và lệch lẹo kỳ dị, nhưng nàng rành nét chữ của gã lắm. Nàng vẫn có thể đọc ra.

Maddy

Xinh đẹp

Xin lỗi

Nàng nhìn xuống lễ vật dễ vỡ ấy.

“Được rồi. Phải. Anh xin lỗi.” Nàng giấu mặt trong khi nói. Nàng mím môi lại, giữ mẩu tường vỡ giữa hai bàn tay, và thì thầm, “Không thấy có lỗi bằng tôi đâu.”

Gã chạm vào cằm nàng, nâng khuôn mặt nàng lên.

“Tôi rất xin lỗi,” nàng nói. “Về chuyện quần áo ấy. Anh hiểu không?”

Nàng không thể biết gã có hiểu không. Nàng nhìn vào mắt gã, vào cái màu xanh u tối đặc quánh bi thảm ấy. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ dường như lướt qua mặt gã. Gã buông tay nàng, đưa tay nhẹ nhàng như đang vuốt ve má nàng. Maddy ngần ngừ lùi lại.

“Anh có muốn vào làng chơi hôm nay không?” nàng hỏi.

Gương mặt gã thay đổi, nụ cười nhẹ biến mất. Gã chăm chú nhìn môi nàng.

“Đi,” nàng nói. “Đi xe ngựa. Vào làng.”

“Đi.”

Nàng gật đầu. “Đi xe ngựa vào làng.”

“Bé-Maddy... đi?”

“Anh. Ngài. Jervaulx. Ngài đi.”

Gã gật đầu. Gã chạm vào cánh tay nàng. “Bé-Maddy... đi?”

“Ồ, có. Tôi cũng đi. Nếu anh muốn.”

Gã mỉm cười thân thiện với nàng. Maddy cầm lấy miếng thạch cao. Quả là một trải nghiệm sáng lạn khi trở thành trung tâm duy nhất của nụ cười đó. Nàng đáp lại bằng một nụ cười ngắn ngủn và sợ hãi.

Với Đười Ươi và tên thầy thuốc kè kè hai bên. Christian đi ra ngoài. Gã chăm chăm nhìn theo dáng vóc mộc mạc của bé-Maddy phía trước, váy đen cổ trắng, cái muôi xúc đường trên đầu. Gã cảm thấy mặt trời lành lạnh trên mặt và vai, nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ của lũ ngựa, tiếng yên cương lách cách, tiếng bước chân trên con đường rải sỏi.

Gã cảm thấy choáng ngợp bởi thế giới bên ngoài, tất cả ánh sáng và không gian rộng mở, những bãi cỏ, hồ nước, cây cối. Gã từng nghĩ rằng chỉ cần có cơ hội là gã sẽ thoát chạy, nhưng tất cả những gì gã có thể làm giờ đây là cố không quay đầu chạy về tòa nhà và phòng giam chật chội của gã. Maddy và lòng kiêu hãnh giữ gã tiếp tục tiến về phía trước, gã sẽ không phải là một tên điên đớn hèn, không phải ở đây, không phải lúc này.

Xe ngựa đang đợi. Với sự giúp đỡ của người hầu, Maddy trèo vào trong. Christian vào theo. Đau đớn dội lên lưng gã khi đẩy người lên. Gã nghiến răng giữ lại tiếng rên rỉ. trong xe nồng mùi khói thuốc lá và nước oải hương ôi, một khối thô bỉ choáng ngợp của lụa Đa mát và nhung điểm sắc tím.

Christian cảm thấy sự hoảng loạn choán lấy gã, chẳng bởi lý do gì ngoài việc đây là thế giới bên ngoài. Gã sợ ai đó sẽ thấy gã, người ta sẽ bắt gã cố hiểu thứ tiếng líu ríu của những kẻ lạ mặt, sẽ đợi gã nói chuyện. Một tay gã chộp lấy quai thăng bằng còn tay kia nắm bàn tay Maddy, siết chặt cả hai.

Tên thầy thuốc mỉm cười ân cần. “Ngai hoi so?” y noi. “Khơng nguy hiem dau. Cu tho ra.”

Christian khinh bỉ nhìn điệu cười húp híp của y. Gã có phải chọn bám lấy thứ gì có vẻ chắc chắn với gã thì cũng chẳng hề liên can đến tên tiện dân mới phất này. Sáng nay nom y rõ kỳ cục với quần bó như quý ông và ủng có gắn đinh thúc ngựa như thể trong cuộc đời tỉnh lỵ quê mùa khốn khổ của mình, y đã từng rời chiếc xe chó kéo ở quê mà cưỡi lên một con ngựa khốn khổ nào đó.

Giữa tạp âm của tiếng đóng yên cương và tiếng ngựa hí, xe ngựa lắc lư đầy quen thuộc và bắt đầu chuyển bánh. Christian để mặc cho lưng bị đập vào thành ghế làm vết thương nhức dội lên. Gã tập trung vào việc tự chủ bản thân, ngắm nhìn cảnh vật, không cố gắng kiếm từ ngữ để gọi tên những sự vật mà gã không thể gọi tên. Con đường dài và bằng phẳng, trong số tất cả những người ngồi trên xe, duy chỉ có gã là bám lấy quai thăng bằng như bám phao cứu sinh. Gã đã thử cố gắng, lệnh cho tay mình buông ra, cố nhớ rằng tất cả những việc này đều thật tầm thường với gã: xe ngựa, cảnh vật bên ngoài, bãi cỏ, cây cối mới bắt đầu nhuốm màu thu.

Xe ngựa đến cổng Blythedale, đi qua đó và bắt đầu một hành trình quanh co trên những con đường làng hai bên san sát những bụi cây nhỏ. Tương phản với sắc vàng lạt đơn điệu của những cánh đồng ngũ cốc, các bãi cỏ vẫn còn xanh mướt. Gã đăm đăm dõi nhìn, cảm thấy bồn chồn.

Mùa màng, lao động, tá điền, làm công, những vật kim loại đưa loang loáng, nhịp điệu đều đặn... không ở đó!

Hồi ức về lâu đài Jervaulx đột ngột ập tới như một cơn sốc, nơi giáp ranh giữa Anh và xứ Wales, vùng đất hoang dã, chẳng có chút gì giống với quang cảnh xén tỉa chỉn chu này. Đáng lẽ gã phải ở đó. Gã đã quên mất nó. Sao gã có thể quên được? Lông cừu... lao động, tá điền - tá điền - tá điền...

Mùa màng ở Jervaulx, ai sẽ lo quản lý?

Bất ngờ, họ tới một ngôi làng: vài nóc nhà mái đỏ, tường trát vữa, một nhà thờ, một quán rượu treo biển bò đực đen. Cỗ xe chậm lại. Nó dừng hẳn trước quán rượu, lắc lư khi gã đánh xe nhảy xuống mở cửa. Christian bị bất ngờ và bối rối, gã vẫn đang đuổi theo ký ức mới mẻ về quê hương và mùa màng.

Gã lại túm lấy quai thăng bằng, siết chặt lấy nó lẫ bàn tay Maddy. Tên thầy thuốc xuống xe. Y đứng ở bậc thềm nhìn Christian với điệu cười nhạt nhẽo, mong đợi đó. Chủ quán ra cửa tiệm, quệt tay vào tạp dề, vui vẻ chào hỏi, như thể đã biết họ sẽ đến.

Christian không nhúc nhích. Gã không muốn ra ngoài đó, tự phô bày mình trong vai một kẻ điên giữa bàn dân thiên hạ.

“Ra ngoài này chứ?” tên thầy thuốc nói.

Christian nhìn y trừng trừng.

“Ra thôi,” Đười Ươi lên tiếng và đứng dậy, cúi rạp người dưới trần xe thấp. Y ra hiệu cho Christian đi trước mình.

Christian dính chặt vào chỗ ngồi mặc cơn đau hành hạ. Gã bám lấy dây quai và Maddy, khẽ gầm gừ trong cuống họng. Gã không muốn ra ngoài, không muốn bắt đầu một cuộc chiến mà kết thúc chỉ là sỉ nhục nhiều hơn cho chính gã. Gã tuyệt vọng nhìn Maddy.

Nàng mỉm cười với gã, vẫn đúng nụ cười trấn an mà nàng dành cho kẻ điên cười ầm ĩ hôm qua, giống một y tá kiên nhẫn với bọn trẻ. Christian thấy tất cả là một trò hề: một trò chơi, một vở kịch mà mỗi người đều biết vai của mình. Tay chủ quán đã đợi xe ngựa đến, ngôi làng yên tĩnh, Đười Ươi đứng bên - một trò giả vờ về thế giới thực bên ngoài trong khi Christian không hề ở bên ngoài. Gã vẫn bị khóa trong nhà thương điên. Chỉ là tường bao được nới rộng thêm mà thôi.

Chẳng có bàn dân thiên hạ nào ở đây mà làm nhục gã. Cả đám vốn thừa biết gã là một thằng điên. Chúng đã biết trước. Gã có thể gào rú lên cơn và tất cả sẽ chỉ nở những nụ cười dịu dàng đó với gã mà đè gã ra xích lại.

Trong tay gã, bàn tay Maddy bồn chồn, mặc cho biểu cảm động viên mà nàng cố giữ. Christian biết rằng nàng sợ những gì gã có thể làm: nàng không khéo che giấu lắm. Điều đó, hơn bất cứ thứ gì, khiến gã buông tay nàng ra, đứng lên bước xuống xe ngựa như một người đàn ông văn minh, bởi vì gã không muốn nàng sợ gã. Gã muốn nàng sợ chính bản thân mình, bà cô cổ lỗ nhỏ thó kẻ cả cứng đầu.

Ra khỏi xe ngựa, nàng lại mỉm cười với gã. Christian chán ngấy. Gã là một học sinh ưu tú, nhu nhược và phục tùng. Gã không nổi cơn.

Gã là một cậu nhóc rất, rất ngoan.

Maddy từ từ thả lỏng trước tình hình có vẻ diễn biến yên lành. Sự căng thẳng ban đầu của Jervaulx đã biến mất, gã nhìn quanh ngôi làng với vẻ thích thú tự nhiên, như thể gã chưa từng bị kích động, dù bàn tay nàng vẫn còn đau nhức vìa cái siết của gã trong xe ngựa.

“Chúng ta dạo bộ một chút nhé?” Edward đề nghị. “Lệnh bà yêu cầu giới thiệu cha Pemper với Đức ông Christian. Nhà của cha xứ ở bên kia trảng cỏ.”

Khi Maddy kéo váy và túi xách chực bước theo, nàng thấy một khoảnh khắc sợ hãi trong mắt Jervaulx. Gã chần chừ quét một cái nhìn căng thẳng. Rồi bằng một sự phi thường như phép màu, gã điều khiển được cơn bối rối và tự chủ bản thân. Mỉa mai nhìn về phía Edward đã cất bước, Jervaulx tới chỗ Maddy mời nàng cùng đi.

Nàng cảm thấy xấu hổ kỳ cục khi trở thành đối tượng của những cử chỉ lịch lãm đó. Nàng đặt bàn tay lên cánh tay gã như thể điều đó hoàn toàn tự nhiên, có lẽ là vậy, với gã, nhưng Maddy chưa bao giờ đi tay-trong-tay với bất kỳ người đàn ông nào ngoài cha nàng, ngoại trừ khi bước vào và rời khỏi phòng Suy niệm cái thời mà viên bác sĩ nọ còn tán tỉnh nàng.

Tất nhiên, Jervaulx làm việc này chỉ bởi vì gã là gã, một công tước và một quý ông, và chủ đích cho Edward đừng có quên chuyện đó. Maddy hiểu rõ điều ấy. Khi Jervaulx đặt bàn tay gã lên những ngón tay nàng, không cho phép nàng rút lại, đó là một sự chứng tỏ hướng tới Edward.

Tuy nhiên, một thiếu nữ Giáo hữu vẫn có thể cảm thấy thực sự vinh hạnh và có lẽ đã tưởng tượng ra dù chỉ là chút ẩn ý tội lỗi xem nếu là một nữ công tước sẽ thế nào, thậm chí ngay cả khi nàng là một tín đồ phái Giáo hữu mộc mạc và công tước của nàng là một linh hồn lạc lối, u mê.

Larkin loẹt quẹt lẽo đẽo sau lưng, nàng sóng bước cùng Jervaulx qua trảng cỏ. Không hiểu sao mọi thứ thật tự nhiên, nàng không phải cố bước chậm lại hay sải bước để nhịp với gã như nàng vẫn phải làm trong những cuộc dạo bộ thoáng qua với tay bác sĩ nọ. Nàng không phải nhìn chân mình: lối đi nhỏ bằng phẳng xuyên qua trảng cỏ là của nàng trong khi Jervaulx đi ở phần mấp mô hơn nhiều. Gã đã hộ tống bao nhiêu quý bà theo cách này để có thể dễ dàng và thoải mái như vậy chứ! Khi họ tới con đường làng ở bên kia trảng cỏ, gã thoáng dừng lại, như thể đó là một con phố London đông đúc và gã là người hộ tống qua đường đáng tin cậy. ở cổng nhà cha xứ, gã nhường lối cho nàng đi trước, hơi vươn người giữ cửa mở khi cánh cửa chực đóng sập lại sau lưng Edward.

Nàng đi qua. Jervaulx thả tay cho cửa đóng sập vào. Larkin càu nhàu sau lưng họ, Maddy liếc nhìn Jervaulx. Gã nhướng mày nhìn xuống nàng với vẻ uể oải quý tộc.

Cha Pemper đã đứng sẵn trong sảnh để chào đón họ, nghiêm trang sốt sắng trước dịup may mà Edward đã báo trước qua tờ giấy nhắn mà anh ta đọc cho Maddy chép. Lão là kiểu giáo chức mà nàng đã được nuôi dạy để nghĩ rất xấu về nòi giống của lão: khúm núm và hưởng thụ, nhà lão đầy những ghế sofa nhồi bông, thảm trải, các món ngọt và quá nhiều nến sáp ơng cũng như đèn đuốc.

Qua vài phút trao đổi là nàng thấy lão nhã nhặn, tử tế, hoàn toàn vô vị. Chẳng trách mà nữ công tước thấy lão xứng đáng để giới thiệu với con trai bà: lão mang đầy đủ kiểu sùng đạo mà lệnh bà vẫn giảng giải trong những bức thư dài dằng dặc của mình.

Cha Pemper bắt đầu nói với Jervaulx về cái giá của sự trụy lạc và sa đọa đạo đức ngay sau giây phút màn chào hỏi hoàn tất, về một sự phán xử công bằng với giọng điệu ân cần và nhã nhặn nhất, lão nhìn Jervaulx qua cặp kính vuông, dừng lại thường xuyên để hỉ mũi vào khăn tay. Maddy hy vọng rằng Jervaulx không hiểu lời nào trong đó, nàng hy vọng rằng gã nghĩ đây chỉ là một cuộc tán chuyện thôn dã, vừa đúng với cái giọng mà lão cha xứ dùng để đưa ra những tuyên bố có vẻ mộ đạo của mình về phán xử của thánh thần.

Nàng không nghĩ Jervaulx hiểu được những từ ngữ của Cha Pemper. Công tước chỉ nhìn lão chủ nhà với vẻ buồn chán lịch sự, như thể gã đã trải qua việc này vô số lần trước đó. Gã đón lấy trà từ tay bà quản gia, liếc qua ly trà và bờ vai ục ịch của bà ta trong khi bà rót trà cho Edward, gã trao cho Maddy một nụ cười bí mật, sâu sắc và tinh tế.

Ngồi ở phòng khách giữa lão cha xứ và ông anh họ, Maddy cảm thấy gần với Jervaulx hơn khi nàng ở riêng sau song sắt phòng giam của gã. Ở đó, nàng là người lạ, cách biệt gã hàng dặm xa và hàng cuộc đời, không thể hiểu gã hay khiến gã hiểu. Ở đây, giao tiếp giữa hai người dường như hoàn hảo: một thoáng đồng tình về cái xã hội nhỏ bé này và trò lố mộ đạo khó chịu của nó.

Jervaulx cầm tách trà đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ mở ra vườn rau. Bài giảng đạo cảu lão cha xứ tạm dừng. Rõ ràng ngay cả lão cũng không thể tiếp tục trước vẻ thờ ơ rõ mồn một kia.

Trong khoảnh khắc yên lặng ít ỏi đó, Jervaulx lên tiếng, “Mèo.”

Nét mặt cha Pemper gần như tức cười. Maddy có thể thấy lão nhanh chóng hạn mức đoán định về trí lực của Jervaulx. Lão gật đầu và khổ sở cười: “Ồ, phải. Một con mèo con đáng yêu, phải không?”

Jervaulx nhìn Maddy. Gã đặt tách trà lên bệ cửa sổ và khoát tay gọi nàng tới.

“Ồ, lạy Chúa lòng lành, có phải vậy không?” Cha Pemper hỏi khi Jervaulx đi ra cửa. “Là ngài ấy muốn ra ngoài.”

Công tước dừng lại bên ghế của Maddy. Gã quay sang phía Cha Pemper và với một giọng điệu có thể ra lệnh cho hàng trung đoàn, gã thốt lên. “Mèo.”

Bàn tay gã đặt lên vai Maddy. Gã thúc mạnh nàng.

“Được rồi. Ra ngoài với ngài ấy đi, em họ Maddy. Cứ để ngài ấy xem con mèo nếu ngài ấy muốn. Miễn là ở trong phạm vi tường bao quanh vườn.”

Nàng đứng dậy, vui lòng được vâng lời. Bà quản gia dẫn họ ra cửa sau nối với một căn bếp và vườn hoa dễ thương. Phía bên trong bức tường gạch khá cao, măng tây đã sắp trổ hoa vàng và cho hạt. Cà rốt được trồng thành những hàng ngắn, thẳng. Phải đến khi ra ngoài vài bước, Maddy mới quan sát được quanh góc vườn. Ở đó dựa lưng vào tường bên, một bụi thược dược tạo nên khung cảnh kỳ diệu: cả một vòm hao khổng lồ rực rỡ, đỏ, cam và trắng phớt hồng, được đỡ bằng những chiếc cọc cao hơn hai mét, đang ở độ bung nở rực rỡ nhất vào mùa thu.

Đó đúng là kiểu vườn mà Maddy luôn áo ước, hầu như thực dụng nhưng vẫn giữ một góc cho thứ gì đó rực rỡ và kỳ diệu, một thứ hoàn toàn không có giá trị sử dụng nào trong vẻ kỳ ảo hân hoan của mình.

Con mèo của cha xứ, một chú mèo mướp vàng nhạt với cái đuôi cong, biến mất say bụi thược dược. Maddy không nghĩ rằng Jervaulx thực sự hứng thú với động vật, nàng tưởng rằng gã chỉ dùng nó làm cái cớ để thoát khỏi phòng khách kia, nhưng gã bỏ nàng đó, theo chân mèo đến lối đi tối của nó dưới những cụm hoa.

Maddy đứng đó đợi. Bước chân của gã làm cây cỏ xao động. những bông hoa nặng trĩu hớn hở đu đưa bởi bàn tay vô hình nào đó.

Con mèo đột nhiên xuất hiện trên nóc tường, đang lấy lại thăng bằng sau cú nhảy vọt. Nó xì xì vào chỗ Jervaulx vừa trốn rồi nhảy tót sang mé bên kia.

Khu vườn trở nên tĩnh lặng. Maddy nghiêng đầu, đợi gã đi ra vì con mèo đã chuồn mất. Nàng có thể nghe thấy tiếng cười vọng tới từ phòng khách cùng một âm thanh rất nhẹ và lạ lùng ẩn trong gió.

Nàng cẩn trọng đi tới, không dám chắc lắm về Jervaulx. Gã sẽ không nhảy chồm ra mà tóm lấy nàng, nàng hoàn toàn đảm bảo vậy. Nàng kéo váy lên cao để khỏi bị lấm đất và rướn người tới, ngó vòng qua bụi thược dược rậm rạp mà nhìn về phía khoảng trống mà bức tường phủ bóng.

Gã đứng đó, tựa vào tường gạch. Trong tay gã là một con mèo tam thể lông đốm, dưới chân gã, ba bốn chú mèo khác cọ móng, kêu ngoeo ngoeo và lăn mình. Gã dùng ngón cái vuốt ve những cái đầu bé xíu. Từ góc khuất ấy, gã ngước nhìn Maddy và mỉm cười ra hiệu với nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.