Thái Dương Huyền Công

Chương 15: Gặp cố nhân mừng vui khôn xiết



Đúng là giọng nói lúc nãy, sao lại kêu ta là Hàn nhân huynh?... Không phải là Cầm bá bá à? Hàn Nhược Thuyên khi nghe được tiếng người gọi đã kinh ngạc nghĩ như thế. Cho nên, Hàn Nhược Thuyên thập phần dè dặt, khi tiến sâu vào lùm cây dày đặc như cánh rừng nhỏ này.

Nào ngờ, phía sau lớp dây leo dày chằng chịt này lại là một khoảng trống ước độ một trượng vuông, và trong khoảng không này có đến ba, chứ không phải hai người như Hàn Nhược Thuyên đã nghĩ!

Và ba người đó là bóng trắng, giai nhân tuyệt sắc vận y phục toàn hồng và... Thiên Pháp đại sư.

Thiên Pháp đại sư thì đang nằm ngủ ngon lành! Hồng y giai nhân thì đang vận công - chắc là nàng ta đã bị nội thương sau một chưởng kỳ bí của Thiên Nhất đại sư - để trị liệu thương thế!

Còn bóng trắng! Bóng trắng đang ngoẽn miệng cười, nhìn chằm chằm vào Hàn Nhược Thuyên đang kinh nghi trố mắt nhìn lại.

“Thiên Pháp đại sư nằm đây có nghĩa là... chàng thiếu niên mặt ngọc này đúng là nhân vật đã kịp thời xuất hiện giải cứu cho Thiên Pháp đại sư khỏi cái chết trông thấy!... Và cũng chính là người cứu nguy cho nàng kia!... gã là ai? Sao lại nhìn ta mà cười cười vẻ thân thiện? Là nhân vật nào? Lai lịch ra sao? Sao lại có võ công cao thâm nhường ấy? Cùng phe hay không cùng phe với nàng mỹ nhân kia? Cớ sao cả hai lại cùng có võ công cao thâm vô thượng? Gương mặt này, nụ cười này, xem chừng như thân quen với ta lắm thì phải? Là ai? Là ai nhỉ?”

Đoán chừng như Hàn Nhược Thuyên không nhận ra cố nhân, nên thiếu niên thư sinh tuấn tú nọ bèn lên tiếng, nhẹ nhàng nói :

- Hàn nhân huynh đã phải một phen chạy cật lực, xin thứ cho Văn Đức Chính này đã có phần khiếm lễ!

“Là Văn Đức Chính? Văn Đức Chính đây sao? Đứa bé năm nào đây sao? Có thể như thế này thật sao?”

Còn đang ngổn ngang trăm mối nghi nan, Hàn Nhược Thuyên lại nghe thư sinh tuấn tú vận bạch y nói thêm :

- Hàn Nhược Thuyên nhân huynh đã quên tiểu đệ rồi sao? Không còn nhớ đến Văn Đức Chính đệ hai năm việc trước đã chia tay nhân huynh để đi đến Nghiêu Long sơn nữa sao?

Không sợ lầm lẫn nữa, không kém được nỗi vui mừng nữa, Hàn Nhược Thuyên đã phải reo lên :

- Văn Đức Chính! Là Văn tiểu huynh đệ đây mà, phải thế không? Ha ha... làm sao Hàn Nhược Thuyên ta nhìn ra được khi bây giờ Văn tiểu huynh đệ đã thân hoài tuyệt học? Ha ha...

Nỗi vui mừng tràn ngập trong lòng Hàn Nhược Thuyên khi gặp lại đứa bé năm xưa giờ đã thành nhân chưa kịp tỏ bày thì Thiên Pháp đại sư đang nằm gần đó chợt mở mắt ra, do tiếng cười quá lớn của Hàn Nhược Thuyên...

Thiên Pháp đại sư ngơ ngác hỏi :

- Bần tăng... sao lại nằm ở đây?

Văn Đức Chính nghiêng đầu nhìn vào Thiên Pháp đại sư chưa kịp giải thích thì Thiên Pháp đại sư đã thất kinh hồn vía nhìn vào nàng giai nhân tuyệt sắc nọ, lắp bắp kêu lên :

- Không phải là... không phải là đêm qua... nữ đàn việt này... nữ đàn việt này...

Đặt một ngón tay lên môi, Văn Đức Chính nói :

- Suỵt! Đại sư chớ kinh hãi như thế! Nàng ta đã thọ thương dưới tay quí Chưởng môn nhân đó! Hãy để nàng điều trị một lúc đã.

- Nhị vị thí chủ là ai? Và làm sao bần tăng lại nằm ở đây? Nhị vị có thể giải thích cho bần tăng rõ được không?

Thiên Pháp đại sư ném cái nhìn dò xét về Văn Đức Chính và Hàn Nhược Thuyên lên tiếng hỏi, khiến cho Hàn Nhược Thuyên không biết phải đối đáp làm sao nữa! Do đó, Hàn Nhược Thuyên đành đưa ánh mắt qua Văn Đức Chính, hàm ý bảo Thiên Pháp đại sư có muốn hỏi thì hỏi... Văn Đức Chính vậy!

Văn Đức Chính khẽ buông tiếng thở dài, và nhẹ giọng đáp :

- Nguyên... tại hạ đã đưa đại sư đến đây, sau khi kịp thời hiện thân cứu mạng đại sư thoát chết dưới chỉ kình của chính đại sư.

- Đấy là Niêm Hoa chỉ, một trong bảy mươi hai tuyệt kỹ công phu của Thiếu Lâm tự đấy, Văn Đức Chính tiểu huynh đệ!

Hàn Nhược Thuyên muốn nhân dịp này tỏ ra thân thiện với Thiên Pháp đại sư để đại sư hài lòng trước lời tâng bốc này của Hàn Nhược Thuyên, bỏ qua hành vi thất thố của Văn Đức Chính khi bỗng dưng Văn Đức Chính lại đưa Thiên Pháp đại sư đến tận đây.

Không ngờ ngay sau đó, phản ứng của Thiên Pháp đại sư làm Hàn Nhược Thuyên sững sờ...

- Văn Đức Chính? Có phải thí chủ là người mà Không Tâm tệ sư điệt đã nhắc đến không? Có phải thí chủ đã có lần muốn gặp trưởng bối của Không Tâm tệ sư điệt không?

Nhoẻn miệng cười, Văn Đức Chính khiêm tốn nói :

- Chính là tại hạ! Nhưng tại hạ nào dám loạn ngữ như Không Tâm đại sư đã bẩm báo là muốn gặp đại sư? Ngược lại, tại hạ có điều cần mật báo với đại sư! Do vậy, sau khi cứu nguy cho đại sư, tại hạ đành mạo phạm đưa đại sư đến đây, chính là ý đó vậy!

Nghi ngại, Thiên Pháp đại sư hỏi :

- Thí chủ muốn mật báo điều gì? Làm thế nào bần tăng tin được thí chủ là Văn Đức Chính?

Để chứng minh thân phận thì Văn Đức Chính không có cách nào để chứng minh cả. Vì Văn Đức Chính chỉ mới chân ướt chân ráo bước vào gia nhập giới giang hồ mà thôi, nên Văn Đức Chính nhất thời không biết xử trí làm sao đây? Thì Hàn Nhược Thuyên đã nhanh nhẩu nói xen vào :

- Thiên Pháp đại sư! Liệu đại sư có tin vào lời tại hạ nói hay không? Gia phụ là Hàn Gia Trọng, đại sư có từng nghe qua hay chưa?

Là một trong tứ đại cao tăng của Thiếu Lâm tự, đối với bọn hậu sinh này thì Thiên Pháp đại sư còn có thể nói là không biết, nhưng các nhân vật đã thành danh từ hai mươi năm trở về trước thì Thiên Pháp đại sư còn xa lạ gì? Do đó, vừa nghe Hàn Nhược Thuyên nhắc đến danh tự Hàn Gia Trọng, Thiên Pháp đại sư liền nhìn chăm chặp vào Hàn Nhược Thuyên một lúc đoạn gật đầu tán thưởng :

- Hổ phụ sanh hổ tử! Bần tăng có thể tin mà không sợ lầm rằng thí chủ đúng là hậu nhân của Chưởng Trung Thư tán nhân Hàn lão thí chủ! Ngũ Kỳ tán nhân Cầm, Thi, Họa, bần tăng có thể tin vào nhân cách của ba vị này! Hàn thí chủ muốn nói điều gì?

Hàn Nhược Thuyên mừng rỡ nói ngay :

- Tại hạ có thể đứng ra bảo đảm cho Văn tiểu huynh đệ đây! Đại sư cứ nghe Văn tiểu huynh đệ nói, còn tin hay không tin là quyền của đại sư, đại sư nào có thiệt thòi gì, phải thế không tiểu huynh đệ?

Văn Đức Chính nhỏ giọng đáp :

- Ý của đệ cũng chỉ muốn thế mà thôi!

Chần chừ một lúc, Thiên Pháp đại sư liền đáp ứng :

- Được! Bần tăng xin được nghe lời vàng ngọc của Văn thí chủ!

Tuy ngoài miệng nói lời bảo đảm, nhưng Hàn Nhược Thuyên lúc này chẳng khác nào người đi lạc vào vùng sương mù dày được, không biết đàng nào mà lần...

Hàn Nhược Thuyên cũng đang hồi hộp không kém gì Thiên Pháp đại sư, chờ nghe Văn Đức Chính nói.

Văn Đức Chính khẽ mỉm cười khi nghe Thiên Pháp đại sư nói lời quá trang trọng, đoạn từ từ giải thích :

- Như Hàn nhân huynh đây đã nói, việc tin hay không là quyền của đại sư! Riêng tại hạ chỉ nói ra đây những gì đích tai tại hạ đã nghe, chính mắt tại hạ đã thấy, và theo đó dĩ nhiên là những nhận định riêng của tại hạ mà thôi!

Chờ cho Thiên Pháp đại sư gật đầu đồng ý, và Hàn Nhược Thuyên khuyến khích bằng ánh mắt xong, Văn Đức Chính liền kể lại những lời bàn định của sư đồ tên Nhất Thiên bang trước đây hai năm, liên quan đến Thiên Nhất đại sư.

Kể xong, Văn Đức Chính nói tiếp :

- Không sao tìm được Lưỡng Nghi chân quyết, sư đồ tên ác nhân chắc đã tiến hành ngay âm mưu đã định, nên Thiên Nhất đại sư đã âm thầm tu luyện công phu trong phần Dương quyết do ác nhân trao cho! Điều này chính Không Tâm đại sư đã khẳng định! Còn công phu của Thiên Nhất đại sư đã tịnh tiến một cách bất ngờ mà Hàn nhân huynh đã tận mắt chứng kiến, thì theo tại hạ có lẽ Thiên Nhất đại sư đã nhờ vào linh đan dược liệu gì đó của quý phái.

- Hồi Nguyên Bảo Mệnh đơn à? Có lý nào lại như thế sao?

Nghe Thiên Pháp đại sư thảng thốt kêu lên nho nhỏ, Hàn Nhược Thuyên cũng giật mình lên tiếng hỏi :

- Theo gia phụ, Hồi Nguyên Bảo Mệnh đơn của quí phái là một trong Tam bảo của võ lâm Trung Nguyên. Không lẽ Thiên Nhất đại sư lại dám phí phạm của báu để thỏa mãn tham vọng của...

Bắt gặp cái nhìn không mấy hài lòng của Thiên Pháp đại sư, Văn Đức Chính liền xua tay, ngăn không cho Hàn Nhược Thuyên nói nữa!

Đoạn Văn Đức Chính hỏi dò Thiên Pháp đại sư :

- Đại sư! Tại hạ có điều này muốn hỏi, liệu đại sư có vui lòng hồi đáp lại không?

Còn bán tín bán nghi về sự việc liên quan đến sư huynh Thiên Nhất, nên Thiên Pháp đại sư dè dặt đáp ứng :

- Nếu không có gì quá đáng, bần tăng nào dám sai lời, vọng ngữ! Thí chủ muốn hỏi điều chi?

- Theo đại sư thì lệnh huynh Thiên Nhất có bao nhiêu công phu tu vi về nội lực?

Ngơ ngác... không hiểu tại sao Văn Đức Chính lại đề cập đến vấn đề này, nhưng do không cần giấu diếm nên Thiên Pháp đại sư đáp :

- Tệ sơ hở nhập môn trước bần tăng ba năm, như vậy thì tệ sư huynh có nhiều lắm cũng không đến ba mươi năm công phu tu vi.

- Theo đại sư ức đoán, thì đối thủ của đại sư đêm qua có nội lực cao hơn đại sư là bao nhiêu?

Thiên Pháp đại sư không tin là Văn Đức Chính nhắc lại điều này để làm trò cười, nên cứ thật tâm Thiên Pháp đại sư đáp :

- Nữ đàn việt ấy ít ra cũng có đến bốn mươi năm hỏa hầu! Nghĩa là cao hơn tệ sư huynh đến mười năm! Chắc có lẽ nữ đàn việt ấy hoặc được người tiếp trợ công lực, hoặc có nhờ vào sức thuốc.

Thở một hơi dài nhẹ nhõm, Văn Đức Chính so sánh :

- Do đại sư đêm qua không được dịp nhìn tận mắt thần công tuyệt thế của lệnh sư huynh nên có thể đại sư không tin! Chứ đêm qua, chỉ bằng một chiêu một, tí nữa là lệnh sư huynh đã đoạt được mạng nàng ấy rồi! Đại sư thấy đó, đến giờ mà nàng ta vẫn chưa điều trị xong thương thế, thì đại sư cũng...

Còn chưa nói trọn câu thì Văn Đức Chính và Thiên Pháp đại sư, Hàn Nhược Thuyên hai người đã phải giật mình vì bỗng nghe hồng y giai nhân đột ngột lên tiếng :

- Hừ! Dương quyết, Lưỡng Nghi thì đã ăn thua gì! Chỉ tại bản nhân nhất thời sơ ý thôi! Còn các hạ, việc các hạ cứu nguy cho bản nhân, công này đủ bù vào việc các hạ tự ý xen vào hành động của bản nhân, nên bản nhân có thể xí xóa, bỏ qua cho lần này! Bản nhân đi đây!

Rồi không một lời cáo từ, cũng không màng đến việc lưu danh, hồng y giai nhân đã đùng đùng bỏ đi một nước... khiến cho Hàn Nhược Thuyên và Văn Đức Chính dở khóc dở cười.

Riêng Thiên Pháp đại sư thấy nàng kia bỏ đi thì Thiên Pháp đại sư lấy làm nhẹ nhõm nói :

- Dường như... giữa chư vị không hề quen biết nhau thì phải?

Khẽ gật đầu, và cho đó là điều không quan trọng, nên Văn Đức Chính cũng không muốn nhắc đến làm gì, bèn trở lại vấn đề đang nói, Văn Đức Chính nghiêm giọng hỏi :

- Đại sư nghĩ sao về công lực đột ngột tăng tiến của lệnh sư huynh?

Nhìn thấy Thiên Pháp đại sư có phần nào khó nghĩ, khó nói, nên Văn Đức Chính nói luôn nhận định của mình :

- Tại hạ từ khi nghe lệnh sư điệt là Không Tâm đại sư nói qua về việc luyện công của lệnh sư huynh và việc quý Phương trượng đột nhiên tâm thần bất an, dẫn đến việc Thiên Nhất đại sư nắm giữ thiền trượng Chưởng môn thì tại hạ đã tin rằng lệnh sư huynh đã và đang cộng sự với bọn người Nhất Thiên bang rồi! Và những diễn biến đêm qua đã đủ để chứng minh!

Hàn Nhược Thuyên bồi hồi lo âu với điều đã chứng kiến đêm qua, nên dè dặt hỏi Thiên Pháp đại sư :

- Đại sư! Theo kiến thức của gia phụ, thì... dường như công phu đêm qua do đích thân Phương trượng Thiên Nhất thi triển thì không giống lắm tuyệt kỹ bí truyền của quí phái thì phải?

Tai thì nghe lời đoan chắc của Văn Đức Chính đủ khiến Thiên Pháp đại sư bàng hoàng rồi! Giờ lại còn nghe Hàn Nhược Thuyên nói như thế nữa, nên Thiên Pháp đại sư không lạnh mà run, hỏi mà thập phần lo sợ :

- Thế... Hàn thí chủ đã nhìn thấy thế nào?

Không chậm trễ, Hàn Nhược Thuyên liền tả lại cảnh sắc mà Hàn Nhược Thuyên đã tận mục sở thị cho Thiên Pháp đại sư nghe.

Nghe xong, lòng bàng hoàng khôn xiết, Thiên Pháp đại sư lẩm bẩm :

- Là... là công phu gì đây? Chẳng lẽ đúng như Văn thí chủ vừa nói, đó là phần Dương quyết công phu của Âm Dương song lão quái sao?... Không thể nào được! Bần tăng quyết phải làm cho rõ vấn đề này!

Nói xong, Thiên Pháp đại sư định động thân đi ngay thì Văn Đức Chính ngăn lại nói :

- Đại sư hãy chậm chân đã! Lúc này mà đại sư hồi sơn e có điều chẳng lành sẽ xảy đến cho đại sư! Đại sư nên nghĩ lại xem!

Hàn Nhược Thuyên cũng nói :

- Do đêm qua đại sư được Văn tiểu huynh đệ đưa đi khá nhanh nên đại sư không nghe được điều này! Chính Thiên Nhất đại sư nói đại sư là phản đồ, lại còn hạ lệnh cho môn nhân đệ tử quí phái lùng sục bắt cho được đại sư nữa! Theo tại hạ nghĩ, bây giờ đại sư hồi sơn thì lợi bất cập hại! Đại sư nên tìm phương lược khác thì hay hơn.

Ngẩng mặt nhìn trời xanh lấp ló qua kẽ lá, Thiên Pháp đại sư nói vẻ bất cần :

- Vì sự tồn vong của tệ phái, bần tăng bằng giá nào cũng phải hồi sơn thôi! Đa tạ những lời chỉ giáo của nhị vị thí chủ! Bần tăng xin cáo từ!

- Đại sư hãy tự bảo trọng!

- Bảo trọng!

Đau xót, Văn, Hàn hai người nhìn Thiên Pháp đại sư tự dẫn thân vào miệng hùm mà thương hại cho Thiếu Lâm tự.

Bây giờ, còn lại hai người, đúng là lúc để hàn huyên! Hàn Nhược Thuyên làm mặt giận lên tiếng lục vấn trước :

- Văn tiểu huynh đệ này! Sao hai lần gặp ta, lại làm ra vẻ thần bí, khiến ta phải khốn đốn hết xuôi Nam lại ngược Bắc thế này? Thật là đáng đánh đòn!

- Hai lần? Gặp nhân huynh? Đâu có! Tiểu đệ cũng có ý kiếm tìm nhân huynh nhưng nào đã gặp! Hôm nay mới đúng là lần đầu tiên huynh đệ ta gặp nhau đó! Đệ không có dối gạt nhân huynh đâu!

Vừa lên tiếng phân minh, Văn Đức Chính vừa cố nhớ lại xem đã có lần nào Văn Đức Chính đã được gặp Hàn Nhược Thuyên hay chưa, dù là gặp phớt qua trong những lúc bôn hành? Nhưng... nào đã gặp?

Còn Hàn Nhược Thuyên thì như một lần nữa lọt vào bẫy sương mù, không biết đường nào mà lần đây? Hàn Nhược Thuyên lẩm bẩm :

“Không là Cầm bá bá, cũng không phải là Văn tiểu huynh đệ, thì ai là người đã hai lần bảo ta đến Võ Đang và Thiếu Lâm phái?”

Hàn Nhược Thuyên hỏi là tự hỏi chính mình bởi sự tình càng lúc càng rối rắm. Nhưng ý Hàn Nhược Thuyên khi nói lên thành tiếng điều này, cũng muốn dùng câu tự vấn để thanh minh cho Văn Đức Chính hiểu nguyên nhân của sự ngộ nhận mới rồi. Vậy thôi!

Nhưng khi Văn Đức Chính nghe lọt vào tai lời nói này của Hàn Nhược Thuyên thì Văn Đức Chính như muốn nhảy dựng lên vì giật mình.

Văn Đức Chính kinh ngạc hỏi lại :

- Hàn nhân huynh bảo sao? Cũng có người ám thị, bảo nhân huynh đến Võ Đang và Thiếu Lâm phái sao?

- Sao lại... cũng?

- Hàn nhân huynh! Vì chính đệ cũng đã được người bí ẩn nào đó bảo phải đến Võ Đang! Sau đó, lại còn bảo đệ đến Thiếu Lâm phái nữa! Có phải Hàn nhân huynh cũng đã gặp tình trạng tương tợ như đệ không?

Hóa ra là như thế! Hàn Nhược Thuyên vừa ôm bụng cười, vừa gật đầu biểu thị đúng là Hàn Nhược Thuyên quả là đã gặp tình trạng in như vậy.

Đợi cho Hàn Nhược Thuyên cười xong, Văn Đức Chính kinh nghi hỏi :

- Hàn nhân huynh vừa bảo Cầm bá bá nào? Nhân huynh nghĩ lại xem có phải người đã dùng truyền âm nhập mật ám thị huynh đệ ta có đúng là Cầm bá bá gì đó của nhân huynh không?

Hàn Nhược Thuyên bắt buộc phải suy nghĩ kỹ lại trước sau, liên quan đến việc ám thị này, đoạn lắc đầu giải thích :

- Có phải là Cầm bá bá hay không thì ta không thể đoan chắc được! Nhưng có nhiều khả năng đây chính là do Cầm bá bá! Còn ai vào đây nữa là Cầm bá bá của ta nếu không là Cầm Trung Hữu Kiếm tán nhân, vị đứng đầu của Ngũ Kỳ tán nhân, lão hữu của gia phụ? Nhưng nếu quả là Cầm bá bá thì ta không sao hiểu được nổi hành vi bí ẩn của Cầm bá bá! Tại sao Cầm bá bá không hiện thân? Ít nhất là Cầm bá bá đã phải xuất hiện cho cta thấy tại hai nơi đang trong tình trạng nguy ngập là Võ Đang và Thiếu Lâm phái chứ! Hành vi thiếu quang minh chính đại này đâu phải là cung cách xử sự của Cầm bá bá mà ta đã nghe gia phụ nói đến đâu nào! Hừm, quái thật!

Rốt cuộc qua những lời Hàn Nhược Thuyên độc thoại, Văn Đức Chính như người sa vào mê hồn trận, hoàn toàn không hiểu ý Hàn Nhược Thuyên muốn nói gì cả!

Nhưng Văn Đức Chính đành phải cho qua vì Hàn Nhược Thuyên đã lên tiếng hỏi :

- Nào! Hai năm nay Văn tiểu huynh đệ đã đi những đâu? Đã gặp được gì? Và một thân võ công mà Văn tiểu huynh đệ đang có là do cao nhân nào truyền thọ? Có phải là do kỳ thư võ học của Âm Dương song lão quái, mà lần đó Văn tiểu huynh đệ chia tay ta để đến Nghiêu Long sơn có phải hay không?

Mỉm cười, Văn Đức Chính gượng gạo chống chế :

- Kỳ thư võ học của Âm Dương song lão quái thì huynh đã nghe đệ nói rồi đó, chính sư đồ tên Bang chủ Nhất Thiên bang mới là người thọ nhận chứ đệ nào có liên quan gì đến nó đâu! Còn thân võ công của đệ đương nhiên là do gia sư tài bồi rồi! Nhưng danh tánh của gia sư thì... Hàn nhân huynh thứ cho! Bởi nghiêm lệnh của gia sư nên đệ không thể nào nói ra được.

Điều này khiến cho Hàn Nhược Thuyên buồn lòng không ít! Nhưng biết làm sao được vì “Gia có gia pháp! Môn có môn quy!”, nên Hàn Nhược Thuyên bèn hỏi lảng sang vấn đề khác vậy :

- Cô nàng lúc nãy... Ta đã tưởng là đệ có quen biết từ trước, nếu không thì đệ đã không liều thân để cứu nàng ta! Nhưng sao ta xem chừng như cô nàng không thích việc này lắm thì phải?

Phì cười, Văn Đức Chính đem đầu đuôi tự sự kể cho Hàn Nhược Thuyên nghe những việc liên quan đến cô nàng, và cũng nói luôn nhận định của Văn Đức Chính về thái độ lúc nào cũng ra vẻ ta đây của cô nàng chưa biết tên cho Hàn Nhược Thuyên nghe qua một lượt, đoạn Văn Đức Chính lộ vẻ băn khoăn nói tiếp :

- Mãi đến lần này, đệ mới được diện kiến dung nhan của nàng ta! Nói ra điều này xin Hàn nhân huynh chớ cười đệ. Không hiểu y nữa, khi thấy nàng ta sắp sửa hạ độc thủ hoặc sắp sửa bị độc thủ của người thì đệ không sao chịu được?

- Hay là đệ đã âm thầm để ý đến...

- Không, không! Để ý làm sao được khi nàng ta có vẻ như lớn tuổi hơn đệ? Nhưng, tự trong thâm tâm thì đệ có thể nói là đệ không thể không quan tâm đến nàng ấy! Khó hiểu quá phải không nhân huynh?

Nhìn chàng thiếu niên tuấn tú, tuổi đời chưa phải là đã thành nhân, trường đời chưa trải là bao, nói gì đến tình trường, mà lại có thể phân định rạch ròi chuyện tâm tư lắt léo giữa thái cực này đến thái cực khác, trong việc có liên quan đến tình cảm phát sinh giữa nam và nữ... khiến cho Hàn Nhược Thuyên kinh ngạc thật sự!

Nhưng nhớ lại những việc đã xảy ra trước đây hai năm, Hàn Nhược Thuyên không còn ngạc nhiên được nữa... Hàn Nhược Thuyên nói :

- Ừ! Ta đã quên là... do đệ cô thế từ nhỏ nên đã có cái nhìn về cuộc đời sâu sắc hơn người đồng niên hạn! Được, ta tin đệ điều này. À! Mà này, ta đã có dịp gặp phụ thân! Ta nói qua cho người nghe về trường hợp của đệ, thì người lấy làm tiếc về việc không được gặp đệ sớm hơn, trước khi Họa Điểm tán nhân Bạch thúc thúc thi triển Tỏa Cân Phong Mạch đại thủ pháp trên người đệ! Đệ đừng trách ta đã không quyết tâm lắm khi nói với đệ là phụ thân ta không thu truyền nhân nghe.

Thủ pháp này thì Văn Đức Chính đã rõ căn nguyên lý do tại sao Họa Điểm tán nhân phải dùng đến, qua lời sư phụ đã nói! Nhưng lần này nghe chính miệng Hàn Nhược Thuyên nói, thì Văn Đức Chính tự hỏi, không hiểu làm sao Hàn Nhược Thuyên lại nghe biết đến danh xưng của thủ pháp này? Hồi tưởng lại, Văn Đức Chính liên tưởng đến vị lão niên văn nhân khi xưa Văn Đức Chính đã gặp, bèn gật gù ra vẻ đã hiểu :

“Té ra... vị lão niên văn nhân nọ chính là phụ thân của Hàn Nhược Thuyên! Vì chính lão niên văn nhân nọ, khi ấy cũng đã nhìn được thủ pháp này trên người ta, và đã lẩm bẩm nói lên thành tiếng khiến ta nghe được kia mà!”

Tuy đã hiểu cặn kẽ nhưng Văn Đức Chính không dám nói rõ ra vì sợ Hàn Nhược Thuyên hỏi tới thêm nữa thì Hàn Nhược Thuyên sẽ biết được vị trí của Hỗn Nguyên loạn động nơi sư phụ của Văn Đức Chính còn đang cư ngụ. Sau đó, ắt sẽ dẫn đến sự rắc rối cho sư phụ vì có nhiều người đến tìm kiếm.

Cho nên Văn Đức Chính chỉ nói cho qua loa :

- Đệ làm sao buồn nhân huynh cho được, vì ngẫm ra, tất cả đều do số phận của mỗi người mà thôi!

Hàn Nhược Thuyên bẽn lẽn, nói :

- Đúng là số trời định đoạt thật! Bằng không, bây giờ ta đã không kém hơn tiểu huynh đệ như thế này! Có nghĩa là... giang hồ làm sao có được một cao thủ xuất chúng như tiểu huynh đệ đấy! Ha ha...

Tràng cười dài của Hàn Nhược Thuyên đã giải tỏa những buồn phiền ẩn chứa trong lòng của cả hai người và Văn Đức Chính đã sảng khoái cất tiếng cười theo...

Đến khi tràng cười lơi dần thì Văn Đức Chính và Hàn Nhược Thuyên đã nhảy dựng lên vì đã có tiếng người bí ẩn, lần thứ ba, rót vào tai cả hai :

“Vui sướng lắm hay sao mà cười? Còn không mau đến Thiếu Lâm à?”

Văn Đức Chính liền nháy mắt hỏi ý với Hàn Nhược Thuyên... Đoạn cả hai lập tức phân khai thành hai hướng, quyết lòng tìm cho được xem ai là người vừa dùng bí pháp Truyền âm nhập mật để ám thị?

Là tinh hoa trong lớp hậu bối, lại có quyết tâm tìm ra hư thực, nên không phải nói cũng đã biết Văn Đức Chính và Hàn Nhược Thuyên đã tận lực thi triển thân pháp như thế nào rồi...

Nhưng sau một lúc đuổi tìm, cả hai đều thất vọng, trở về vị trí cũ. Nhìn nhau, cả hai đều biết sự thất bại của nhau qua cái cười gượng gạo. Còn chưa kịp nói gì thì...

“Đừng tìm hiểu ta là ai cho phí công, nhất là tiểu tử họ Văn kia! Ta tuy võ công không bằng được ngươi nhưng một khi ta đã quyết ẩn mặt, giấu tên thì ngươi đừng hòng tìm được ta! Thôi đi đi! Phen này ả ranh con bướng bỉnh nọ khó lòng toàn mạng được nữa rồi...”

Do đã hiểu sơ lược về tình hình ở Thiếu Lâm tự, nên thoạt tiên, khi nghe người bí ẩn bảo phải cấp tốc đến Thiếu Lâm thì Văn Đức Chính và Hàn Nhược Thuyên không lấy gì làm sốt sắng lắm! Vì cùng lắm thì cũng chỉ là ẩn tình nội bộ trong Thiếu Lâm phái mà thôi! Chứ Thiếu Lâm phái còn gặp gì hung hiểm nữa một khi Phương trượng phái Thiếu Lâm đã là cộng sự của Nhất Thiên bang!

Nào dè, đây lại là việc liên quan đến hồng y giai nhân.

“Quả là bướng bỉnh! Đúng như lời cao nhân bí ẩn nọ đã nhận xét!”

Như đã nói, tự đáy lòng Văn Đức Chính, chàng không hiểu tại sao lại thấy cần phải quan tâm đến hồng y giai nhân? Cho nên, vừa lăng xăng luống cuống chạy trở lại Thiếu Lâm tự, Văn Đức Chính vừa thầm mắng nàng ta như trên...

Nhưng, dù vội vã đến đâu, Văn Đức Chính lần này cũng không quên việc còn có Hàn Nhược Thuyên cùng đồng hành! Cho nên, Văn Đức Chính thả chậm cước lực cho Hàn Nhược Thuyên theo kịp.

Còn Hàn Nhược Thuyên thì cũng không hiểu tại sao, chàng ta cũng cảm thấy bấn loạn trong lòng khi biết tin hồng y giai nhân đang gặp nạn?

Vì thế, Hàn Nhược Thuyên hết cả quan tâm đến những lời người bí ẩn vừa nói, đã nhanh chân chạy theo Văn Đức Chính quay trở lại Thiếu Lâm tự.

Rốt cuộc lại Văn Đức Chính như có duyên với Thiếu Lâm phái, nên Văn Đức Chính đã ba lần lén lút tiến nhập Thiếu Lâm phái trong vòng không đầy một tháng!

Và hai lần sau thì chỉ diễn ra không quá mười hai canh giờ! Từ giờ tý đêm qua, đến bây giờ chỉ mới là giờ thìn mà thôi!

Và cũng nhờ thế nên đường đi nước bước dẫn đến cổng Đại Hồng môn thì Văn Đức Chính đã quá rành rẽ.

Không bao lâu, nhờ sự đưa đường của Văn Đức Chính, Hàn Nhược Thuyên đã thấy Đại Hồng môn thấp thoáng qua những hàng cây Thiết bì tần mọc đầy trên Thiếu Thất sơn.

Gỗ Thiết bì tần đúng như tên gọi, được môn nhân đệ tử phải Thiếu Lâm chọn để cắt gọt thành vũ khí tùy thân, được giới giang hồ biết qua tên gọi là Phương tiện sản, một loại vũ khí được giới đệ tử Thiếu Lâm dùng để hộ thân hơn là dùng để đoạt mạng địch thủ, đúng như giới luật nghiêm khắc từ thuở nào của phái Thiếu Lâm!

Vọt thân mình len lõi qua hàng cây Thiết bì tần, theo sau chân của Văn Đức Chính, Hàn Nhược Thuyên thoạt nghi ngờ, sợ Văn Đức Chính đã dẫn đi lạc lối.

Hàn Nhược Thuyên khe khẽ giọng hỏi :

- Đi đâu thế này tiểu huynh đệ!

Văn Đức Chính vẫn tiếp tục lạng người đi nhanh vừa thấp giọng đáp trả lời cho Hàn Nhược Thuyên đang bám theo sát gót :

- Đệ chưa rõ là sẽ đi đến chỗ nào trong Thiếu Lâm tự, nhưng đúng là ở đó đang có tiếng chưởng kình chạm nhau! Không lầm đâu, Hàn nhân huynh! Đúng là tiếng hét lanh lảnh của nàng ta rồi! Mau lên nào!

Mặc dù không nghe được chút nào, nhưng do đã biết Văn Đức Chính thân hoài tuyệt kỹ nên Hàn Nhược Thuyên không thể... không nhanh chân.

Vừa nhìn được kiểu dáng của ngôi cổ tự xa xa, Hàn Nhược Thuyên đã kêu lên :

- Sao lại là Tổ sư điện? Nàng ta dám vào tận đây để gây chuyện à? Quả là táo tợn!

Đối với Hàn Nhược Thuyên, qua lời đồn đại trên giang hồ và qua lời giáo huấn nghiêm ngặt của Chưởng Trung Thư tán nhân Hàn Gia Trọng thì Tổ sư điện của Thiếu Lâm tự là một trong những cấm địa của võ lâm. Còn quan trọng hơn cả là Tàng kinh các là nơi tàng chứa toàn bộ kinh sách về Phật học và võ học của phái Thiếu Lâm nữa.

Sự quan trọng hơn trong sự so sánh này là chỉ thuần túy mang tính cách tinh thần mà thôi. Bởi Tổ sư điện là nơi Đạt Ma tổ sư đã diện bích suốt năm năm ròng để suy gẫm từ kinh Phật tìm ra những nguyên lý võ học! Và từ đó, đã lưu truyền lại hậu thế bảy mươi hai tuyệt kỹ, làm nền tảng võ học cho Thiếu Lâm phái và cho võ lâm Trung Nguyên.

Biết bao nhiêu loại quyền pháp, kiếm pháp, chưởng, chỉ lưu truyền trên giang hồ đều được thoát thai từ những tuyệt kỹ này của Thiếu Lâm phái!

Bởi thế, hàng bao đời nay, giới giang hồ tôn xưng phái Thiếu Lâm là Thái sơn, Bắc đẩu của võ lâm Trung Nguyên là vì nguyên nhân này.

Nhưng đối với Văn Đức Chính thì Tổ sư điện hay không là điều không quan trọng. Văn Đức Chính chỉ biết hiện tại ở nơi đó đang diễn ra trận lưu huyết, mà theo lời vị cao nhân bí ẩn nọ, thì phần bại là thuộc về nàng giai nhân bướng bỉnh kia!

Bây giờ đừng kể là Tổ sư điện mà dẫu có là rừng đao, núi kiếm, Văn Đức Chính cũng phải lăn xả vào.

Nhìn dáng vẻ thập phần nôn nóng của Văn Đức Chính, Hàn Nhược Thuyên bất giác cười thầm :

“Vậy mà còn nói là... không do thường tình nhi nữ? Để xem sau này họ Văn ngươi nói sao nhé?”

Ẩn thân kín đáo trên mái ngói dốc đứng của Tổ sư điện, nơi có những cái móc con con để giăng treo những lá cờ, lá phạn mỗi khi Thiếu Lâm tự có tổ chức đại lễ. Hàn Nhược Thuyên làm theo Văn Đức Chính... khẽ tay, nhón chân giở ra một viên ngói đã sạm màu, và đưa mắt quan sát ở phía dưới, trong lòng Tổ sư điện.

Ở tiền điện, ngay phía trước bức tượng Đạt Ma tổ sư cao hơn trượng ngồi đưa lưng ra ngoài, đúng là hồng y giai nhân đang hùng hùng hổ hổ giao chiến với... Thiên Nhất đại sư.

Gần đó là Thiên Pháp đại sư đang quỳ nhìn như chết sững vào một nhân vật thứ tư đang đứng bình chân như vại quan chiến.

“Thiên Pháp đại sư chắc đã bị chế trụ huyệt đạo qua cung cách quỳ kỳ khôi như thế!”

Hướng theo ánh mắt của Thiên Pháp đại sư, Hàn Nhược Thuyên nghe Văn Đức Chính nói vào tai theo bí pháp Truyền âm nhập mật - một lần nữa Hàn Nhược Thuyên kinh ngạc trước võ công cao thâm khôn lường của Văn Đức Chính, tuổi đời chỉ mới mười bảy! - Văn Đức Chính bảo :

- Hàn nhân huynh nhìn kìa, tên nọ chính là Bang chủ Nhất Thiên bang đó!

Không thể dùng bí pháp Truyền âm nhập mật đối đáp lại do không đủ lực nên Hàn Nhược Thuyên khe khẽ gật đầu, tỏ ý đã hiểu... đoạn đưa mắt theo dõi trận giao phong đang tiếp tục diễn ra và quan sát tên Bang chủ thần bí nọ...

Nhìn cặp mắt ngời ngời tinh quang từ chiếc túi vải trùm đầu của tên Bang chủ Nhất Thiên bang thần bí xa lạ, Hàn Nhược Thuyên dư hiểu hắn đang dõi mắt dò xét, hy vọng qua võ công của hồng y giai nhân hắn sẽ tìm được lai lịch xuất thân của nàng ta và biết được ai là người đứng sau lưng, chủ sử nàng nọ...

Và... Hàn Nhược Thuyên cũng đang có ý muốn như thế! Muốn biết xem nàng ta là ai mà lại có võ công cao thâm biến ảo đến thế này?

Ngay lúc đó, có tiếng Thiên Nhất đại sư khả ố nói :

- Tiểu liễu đầu! Hết chỗ ngươi tìm phu quân rồi hay sao, sao lại cứ nhằm vào ta hung hãn thế vậy?

- Sư già hổ mang loạn ngữ kia, xem bản nhân lấy mạng lão đây.

Chắc có lẽ từ nãy đến giờ, Thiên Nhất đại sư đã vừa giao thủ vừa đấu khẩu hay sao đó, mà hồng y giai nhân xem chừng như đã quá khích động.

Gương mặt nàng lúc này đang đỏ hồng lên vì giận dữ, hồng còn hơn cả màu hồng nơi y phục của nàng nữa!

Theo ngay tiếng hét đòi đoạt mạng, nàng ta đã vẫy mạnh liên tiếp song thủ hướng về Thiên Nhất đại sư đang đùa giỡn với nàng ta vậy.

Thân pháp và thủ pháp của Thiên Nhất đại sư lúc này trông thập phần lợi hại! Cũng là võ công của Thiếu Lâm phái nhưng qua công lực bản thân được tăng tiến, nên Thiên Nhất đại sư cứng đụng cứng với nàng nọ thì không dám nhưng tránh né thì quả là tài tình.

Và đây có lẽ là điều nãy giờ đã diễn biến, nên hồng y giai nhân nọ càng căm tức hơn khi nàng lớn tiếng mắng :

- Có giỏi thì đỡ thử một chiêu của bản nhân xem nào! Đồ rùa đen thụt cổ! Đồ quạ đen trọc đầu chuyên rình cắn trộm.

Thân pháp nàng ta quả là nhanh nhẹn, miệng không ngớt lời chửi rủa nhưng bóng nhân ảnh xoay kín quanh Thiên Nhất đại sư.

Nhưng lão trọc Thiên Nhất quả là cáo già. Lão ta cứ chậm mà chắc, đợi cho luồng kình cương mãnh của đối phương đến gần dù bất kỳ ở phương vị nào đánh tới, thì lão chỉ cần nghiêng người đảo bộ, hoặc tung thân lên cao là đủ để... kình lực của đối phương lao sàn sạt sượt qua người.

Lối giao chiến này hỏi ai mà không tức giận? Nếu là người khác ắt họ đã phải chán nản bỏ đi rồi. Nhưng hồng y giai nhân thì không như thế. Dường như nàng ta đã quyết lòng phải đập trúng Thiên Nhất đại sư một chưởng mới hả dạ.

Bởi thế, nàng ta không tiếc lời hết châm chọc khích bác lại đến mắng chửi Thiên Nhất đại sư, hy vọng Thiên Nhất đại sư động nộ lên, đối chưởng cùng nàng.

Nhưng cuối cùng, người động nộ lại là nàng ta chứ không phải là Thiên Nhất mà nàng đang nhắm vào.

Và đến khi Thiên Nhất đại sư nhận được ám hiệu của tên Bang chủ Nhất Thiên bang thì lão ta mới gầm lên một tiếng và độc ác bảo đối phương :

- Tiểu liễu đầu mồm mép kia, còn không bó tay quy hàng à?

Và Thiên Nhất đại sư đã ngay lập tức trụ vững thân hình, không còn nhảy tránh chưởng kình của hồng y giai nhân nữa, mà ngay lập tức, Thiên Nhất đại sư đưa ra hữu chưởng chạm thẳng vào chưởng kình của đối phương đang lao đến...

Ầm!

Chưởng kình của nàng nọ do liên tục đẩy ra với ý muốn đánh cho hả giận hơn là hy vọng đánh trúng vào người lão Thiên Nhất quỷ quyệt, cho nên, khi bất thình lình lão trọc Thiên Nhất đối chưởng thì hồng y giai nhân không thể nào ứng xử kịp lúc. Vì không thể nào tăng thêm kình lực vào chưởng kình, do đó, cú chạm chưởng này hoàn toàn ngoài dự liệu của nàng ta!

Tất nhiên, người bị hạ phong chính là hồng y giai nhân bướng bỉnh nọ, chứ không phải là Thiên Nhất đại sư.

Thân hình trôi tuột về phía sau, hồng y giai nhân nhìn lão trọc Thiên Nhất đang bất động và cười nửa miệng khinh thị nàng thì cơn tức giận trong người nàng bay biến đâu mất.

Nàng biết rằng đã đến lúc đối phương đang có dự mưu nào đó bất lợi cho nàng. Và nếu đã thế thì trước một lão trọc Thiên Nhất ranh ma quỷ quyệt lại còn có một nhân vật trùm đầu che kín chân diện thần bí đang đứng kia, nàng cần phải có sự tỉnh táo, sự trầm tĩnh đứng bậc của một danh gia võ học! Vì võ học của nàng đứng là thừa đủ để được liệt vào hàng ngũ những danh gia võ học.

Nhìn nàng ta như được lột xác, biến đổi thành một người khác hẳn, không riêng gì Hàn Nhược Thuyên và Văn Đức Chính mà Thiên Nhất đại sư và Bang chủ Nhất Thiên bang cũng phải giật bắn thân mình vì kinh ngạc và... lo sợ.

Thiên Pháp đại sư bị chế trụ huyệt đạo đang quỳ đó cũng kinh hãi thầm! Qua khóe mắt đang nhấp nháy của Thiên Pháp đại sư cũng đủ hiểu đại sư đang lấy làm mừng cho bản thân đại sư vì đại sư đã thoát mạng trong lần đối chiêu với nàng ta trong đêm vừa qua. Dù là do người khác cứu mạng cho đại sư, và đến bây giờ đại sư đã hiểu võ công của đại sư không làm sao sánh được với giai nhân tuyệt mỹ đang đứng kia. Không là gì cả!

Vô hình chung, Hàn Nhược Thuyên bất giác nín thở. Văn Đức Chính nắm chặt tay quyền, lo ngại cho nàng giai nhân bướng bỉnh nọ khi thấy tên Bang chủ Nhất Thiên bang đang nhích động thân hìng của hắn bước lại gần hơn, thêm hai bước chân nữa...

Thiên Nhất đại sư thôi không cười nửa miệng nữa. Mắt long lên độc ác, hữu chưởng từ từ nâng lên với năm ngón tay xòe rộng. Thiên Nhất đại sư bặm môi, mím miệng đột ngột hất mạnh hữu chưởng ra.

Và Thiên Pháp đại sư thật sự kinh ngạc trước lối phát công kỳ quái khác lạ của Thiên Nhất, nguyên là sư huynh đồng môn của đại sư! Vì đây nào phải là võ học truyền đời của Thiếu Lâm phái.

Luồng chưởng kình truyền một màu đỏ như máu hồng đang từ từ cuốn ra xuất phát từ tâm chưởng xòe rộng của Thiên Nhất đại sư.

Và cái nóng do chưởng kình này toát ra đã làm Thiên Pháp đại sư đang quỳ đó phải tháo mồ hôi hột.

Do nóng ngột ngạt mà đổ mồ hôi? Hay do đại sư Thiên Pháp đang thầm lo cho sự tồn vong của một phái Thiếu Lâm mà phải tháo mồ hôi?

Không ai biết được điều này ngoại trừ bản thân đại sư Thiên Pháp biết. Lối phát chưởng này, màu đỏ chu sa này, và cái nóng này của loại công phu này, hồng y giai nhân đã một lần đụng độ ngay đêm qua chứ có lâu la gì? Và nàng cũng đã biết được tên gọi của công phu này qua lời kể của Văn Đức Chính!

Giờ đây, nàng thập phần bình tĩnh không chút nào lo ngại qua tư thế đứng và phương vị phát công đối kháng của nàng trước Dương quyết công phu đã vang danh thiên hạ trước đây gần trăm năm của Âm Dương song lão quái.

Thật thế, chính Văn Đức Chính đang từ trên mái ngói của Tổ sư điện nhìn xuống cũng phải nhìn nhận điều này khi thấy nàng phát chưởng đánh trả lại đối phương.

Cũng từ tâm chưởng được hồng y giai nhân dựng đứng lên và đang đẩy ra đã xuất phát một luồng nhu kình dè dặt, nhè nhẹ đưa tới, lao xoáy vào trung tâm màn kình phong đỏ vụ của Thiên Nhất đại sư.

Nhờ vào màn kình phong có màu đỏ dày đặc nọ, mà mọi người quan chiến có thể thấy rõ hiệu năng của luồng nhu kình do hồng y giai nhân phóng ra.

Và đây là đấu pháp duy nhất mà hồng y giai nhân sau một lần thất bại đã nghiệm ra, để có thể hóa giải và triệt hạ được công phu đặc dị này của tên trọc đầu Thiên Nhất.

“Đúng là đêm qua nàng ta bại trận chỉ vì do sơ tâm mà thôi. Nàng ta kiêu ngạo không phải là không có lý do. Công lực của nàng thật quả là cao hơn Thiên Nhất đại sư đôi phần. Nàng ta đã nói không sai!”

Văn Đức Chính tự nhủ thầm và lơi dần tay quyền nãy giờ đã nắm chặt đến nỗi trắng nhợt cả lòng bàn tay.

Không như đêm qua, hồng y giai nhân đã xuẩn ngốc làm điều dại dội: dùng cương đụng với cương. Khiến cho nàng phải chuốc lấy nhục bại, chút nữa đã phải mạng vong.

Lần này, nàng ta đã thay đổi đấu pháp. Dùng nhu để thắng cương. Một khi công phu tu vi của nàng trên bậc Thiên Nhất đại sư.

Và lần này, chính Thiên Nhất đại sư mới là người phải hoảng kinh hồn vía, khi thấy luồng xoáy kình của con nhải ranh mồm mép cứ lao vào lão như không có một sức cản nào trước mặt lão ta vậy.

Màn kình phong đỏ ối cứ bị tâm xoáy của đối phương xô vẹt ra, không cách nào gom tụ lại được. Màn kình phong này không còn phình to dần dần như đêm qua đã từng diễn ra như vậy nữa.

Và đương nhiên, luồng nhiệt phát sinh từ tâm chưởng của Thiên Nhất đại sư đã không cách nào xô đến đối phương để uy hiệp nữa. Mà ngược lại, luồng nhiệt phải có này đã theo tâm xoáy do nhu kình của hồng y giai nhân đẩy ra đang cuộn ngược lại vào lão trọc Thiên Nhất, khiến Thiên Nhất đại sư đã bở vía lại còn bở vía hơn.

Cuối cùng, Thiên Nhất đại sư đã phải tung thân, lạng người nhảy tránh nhu kình của ả kia ập tới và tránh luồng kình của chính mình quay ập vào bản thân đại sư.

“Gậy ông đập lưng ông!”

Thầm tán thưởng, Hàn Nhược Thuyên suýt nữa đã không kềm được tiếng hoan hô chực thoát ra khỏi từ bờ môi.

Gườm gườm đưa mắt nhìn đối phương, Thiên Nhất đại sư hét toáng lên :

- Tiện tỳ giỏi thật! Đấy là công phu tà môn gì?

Đáp trả, hồng y cười khẩy mà nói :

- Chính công phu của lão mới đúng là tà môn đấy lão trọc đầu gian ngoa ạ! Lão tưởng phần Dương quyết của Âm Dương song lão quái mà lão học lóm được là vô địch sao? Hừ, chỉ là ếch nằm đáy giếng, đến Nghịch Đảo Càn Khôn Cang Nhu thần công của bản nhân mà lão không biết đến thì làm sao đủ sức mà hòng xưng hùng trong thiên hạ được?

Thiên Nhất đại sư tròn mắt kinh ngạc khi nghe danh xưng của công phu này do chính miệng hoa anh đào của ả mồm mép tự nói ra.

Văn Đức Chính và Hàn Nhược Thuyên cũng thế, chứ nói gì đến Thiên Pháp đại sư đang quỳ đó lộ vẻ nghi hoặc ra mặt.

Tên Bang chủ Nhất Thiên bang thì nào khác gì mọi người. Nhưng hắn đã khéo che đậy bằng câu nói :

- Hừm! Cái gì là Nghịch đảo càn khôn chứ? Để biết công phu nào cao hơn công phu nào cô nương có dám thử qua Âm Dương Quyết Hợp chưởng không?

- Các hạ là ai? Liên quan gì đến Thiếu Lâm mà xen vào? Và nếu đã là người Thiếu Lâm phái sao lại che kín chân diện? Nói đi, bằng không bản nhân không đủ thời giờ lý đến những việc vô tích sự đâu!

Khoa chân bước lại gần hơn, tên Bang chủ Nhất Thiên bang cười khùng khục đoạn hỏi :

- Cô nương chỉ biết một mà không biết hai! Ha ha ha... Vậy chứ... tại làm sao cô nương đến gây hấn với Thiếu Lâm phái?

Khinh khỉnh, hồng y giai nhân vừa nhìn tên che đầu rút cổ nọ bằng nửa mắt, vừa đáp :

- Đương nhiên là có lý do. Các hạ lọ là phải hỏi bản nhân điều đó!

- Lý do gì? Không dám nói à?

- Ha ha ha... Sợ gì bản nhân lại không dám nói cơ chứ? Chẳng phải bản nhân đã đường hoàng cảnh báo trước cho phái Thiếu Lâm rồi hay sao?

- Là do Nhất Thiên bang à?

- Đúng vậy! Thế nào? Có việc gì không?

Tên Bang chủ Nhất Thiên bang ởm ờ hỏi :

- Thế tại sao cô nương không tìm đến người Nhất Thiên bang mà kiếm chuyện? Sao lại dây dưa ở đây làm chi cho phí thời gian?

Trợn ngược cặp chân mày lá liễu, hồng y giai nhân giận dữ nói :

- Bản nhân sợ à? Hừm! Nếu bản nhân tìm được tên Bang chủ công đầu rụt cổ đó thì bản nhân không cần đến các hạ nhắc nhở đâu!

Hàn Nhược Thuyên cố nhịn cười trước câu mắng vô tình của nàng nọ mà nàng đã không ngờ đối tượng đang ở ngay trước mặt nàng ta... Tên Bang chủ vẫn tiếp tục ởm ờ hỏi :

- Thế nếu cô nương tìm được tên Bang chủ ấy thì... cô nương sẽ làm gì nào?

- Đánh!

- Sao lại đánh? Có thù hằn gì sao?

- Ha ha ha... Bang chủ Nhất Thiên bang mà dám gây thù chuốc oán với bản nhân sao? Ha ha ha...

Tên Bang chủ Nhất Thiên bang kinh ngạc thật sự! Cũng như mọi người hiện diện quanh đây cũng đang kinh ngạc vậy!

Hắn hỏi dò :

- Không thù, không oán, cớ sao cô nương lại muốn kiếm chuyện với Nhất Thiên bang?

- Không việc gì đến các hạ mà các hạ phải hỏi đến! Bản nhân thích thế nào thì cứ thế mà làm thôi!

- Ít ra cũng có nguyên nhân chứ?

- Có! Nhưng các hạ không phải là người mà bản nhân có phận sự giải thích! Trừ phi...

- Thế nào?

- Trừ phi các hạ chính là Bang chủ Nhất Thiên bang!

- Ha ha ha...

Hồng y giai nhân căm tức nhưng tên che giấu thân phận đang cười ngạo nghễ. Nàng quát lên :

- Câm ngay! Cái gì đáng cười đâu nào? Tên nọ liền ngưng cười! Và vừa nhìn chằm chặp vào nàng nọ, vừa ưỡn ngực nói :

- Thì chính bản Bang chủ đang hiện diện ngay đây kia mà? Cô nương thật không biết điều này sao?

- Là các hạ? Các hạ là Bang chủ Nhất Thiên bang? Ha ha ha...

Đến lượt tên Bang chủ Nhất Thiên bang phải giận dữ quát lên :

- Dừng ngay! Sao cô nương lại cười? Nói, bằng không bản Bang chủ không khách khí đâu!

Nhìn vào dáng cách tên che mặt nạ, hồng y giai nhân vừa gật đầu, vừa cao ngạo nói :

- Có thể lắm! Có thể các hạ chính là Bang chủ Nhất Thiên bang lắm! Thảo nào các hạ lại dám thách thức bản nhân thử qua cái gì gọi là Âm Dương quyết! Ha ha ha... Đi tìm mòn cả gót sắt thì lại không gặp! Nào ngờ, đến khi gặp thì không khó một chút nào! Khéo lắm! Khéo lắm đấy các hạ!

- Sao lại khéo! Gặp được bản Bang chủ rồi nếu cô nương không nói rõ lý do cần gặp bản Bang chủ thì...

- Thì sao nào?

- Bản Bang chủ không phải là hạng người thương hoa tiếc ngọc như Phương trượng phái Thiếu Lâm đâu! Nào! Nói đi! Tại sao cô nương nhất mực chống đối lại bản bang?

Hồng y giai nhân trầm giọng xuống và lạnh lùng đáp :

- Không dễ thế đâu, các hạ! Nếu bản thân không chứng thật được các hạ có phải là Bang chủ Nhất Thiên bang thì các hạ đừng mong gì bản nhân nói!

- Thế... làm sao bản Bang chủ chứng minh được đây?

Nhìn lườm lườm về phía tên che mặt tự nhận là Bang chủ Nhất Thiên bang hồng y giai nhân cương quyết nói :

- Dễ lắm! Cứ động thủ qua là bản nhân khắc biết thôi!

- Động thủ? Cô nương thật sự muốn động thủ à?

- Khỏi phải nhiều lời! Các hạ không thể không động thủ được đâu! Ra tay đi!

Thấy giai nhân tuyệt sắc nọ vừa nói xong đã gườm gườm chực ra tay, tên Bang chủ Nhất Thiên bang giẫy nẩy la lên :

- Khoan! Khoan đã nào! Thế cô nương không tự cho là công phu “Nghịch đảo càn khôn” gì đó của cô nương là vô địch sao? Cô nương không muốn so tài cùng Âm Dương Quyết Hợp chưởng hay sao?

Văn Đức Chính phập phồng lo ngại cho hồng y giai nhân vô tình sa vào bẫy của tên Bang chủ Nhất Thiên bang. Khi nghe hắn ta khiêu khích nàng nọ! Lại còn lập lờ nói trớ đi là Âm Dương Quyết Hợp chưởng chứ không nói rõ là Lưỡng Nghi hợp chưởng.

Văn Đức Chính đã mấp máy môi, định dùng ví pháp Truyền âm nhập mật nói qua về lợi hại của Lưỡng Nghi hợp chưởng cho hồng y giai nhân kia biết thì... đã không kịp!

Vì nàng ta đã ngạo mạn đáp ứng :

- Được! Các hạ muốn thế nào cũng được! Nên nhớ bản nhân không nương tay đâu nhé, lỡ có chết đi, các hạ chớ trách bản nhân, mà hãy tự trách mình khi không lại tự nhận là Bang chủ Nhất Thiên bang nhé! Tiến hành đi nào!

Vậy là lúc này, dù nói được nhưng Văn Đức Chính không dám nói! Vì sợ nàng phân tâm trong lúc nàng đã thốt lời đáp ứng cho đối phương dùng Âm Dương Quyết Hợp chưởng rồi?

Trước sau gì nàng ta cũng phải so tài thôi! Nhưng nếu cho nàng biết trước sự lợi hại thì nàng ta sẽ mất đi hoặc giảm sút đi lòng tự tin. Và như thế thì còn có hại hơn cho nàng ta nữa. Do vậy Văn Đức Chính bồn chồn nôn nóng hơn, khiến cho Hàn Nhược Thuyên phục người cạnh đấy phải đưa tay chạm vào người Văn Đức Chính có ý hỏi xem tại sao Văn Đức Chính lại có thái độ kỳ quặc như vậy?

Văn Đức Chính vừa lắc đầu, vừa dùng bí pháp truyền âm nhập mật giải thích cho Hàn Nhược Thuyên nghe :

“Hàn nhân huynh! Phen này chắc nàng ấy nguy thật rồi! Vì bọn chúng định dùng đến Lưỡng Nghi hợp chưởng hạ thủ nàng! Đấy là công phu tuyệt truyền thập phần lợi hại của Âm Dương song lão quái trước đây! Đệ e... nàng ấy vô phương chống lại nổi!

Âm quyết và Dương quyết của Âm Dương song lão quái thì Hàn Nhược Thuyên đã nghe Văn Đức Chính nói qua rồi, nhưng còn thế nào là Lưỡng Nghi? Và Lưỡng Nghi hợp chưởng nguy hiểm đến thế nào thì Hàn Nhược Thuyên làm sao biết được? Nên Hàn Nhược Thuyên nghi ngờ lần này có lẽ Văn Đức Chính nhận định không đúng lắm!

Do đó, Hàn Nhược Thuyên chỉ biết nhún vai một cái, đoạn bình thản khom người, quan sát đấu trường ở dưới.

Không biết làm sao hơn, Văn Đức Chính chỉ còn mỗi một cách là... thầm mong cho nàng ta được bình yên và lo toan hồi hộp, chờ đợi kết cục của trận giao phong giữa Nghịch Đảo Càn Khôn thần công và Lưỡng Nghi hợp chưởng...

Tình hình phía dưới, trong lòng Tổ sư điện, không vì sự lo lắng của Văn Đức Chính mà chậm trễ.

Hồng y giai nhân không chút lo sợ, khi thấy tên tự xưng là Bang chủ Nhất Thiên bang đang cùng sóng vai với Thiên Nhất đại sư tiến đến và dừng lại đứng cách nàng khoảng một trượng rưỡi.

Mơ hồ, nàng ta đã hiểu tại sao gã thần bí kia lại nói Âm Dương Quyết Hợp chưởng! Có gì đâu, chẳng qua là gã nọ dùng Âm quyết hợp cùng Thiên Nhất đại sư dùng Dương quyết, nên mới được gọi là Âm Dương Quyết Hợp chưởng.

Hồng y giai nhân an tâm, thầm tính toán để tìm đấu pháp thích hợp chống chọi và thắng được hợp chưởng này.

Dương quyết thì nhu kình của nàng thừa sức thắng, điều này đã được chứng minh rồi.

Còn Âm quyết thì... tuy nàng chưa thấy, nhưng nàng tin rằng... bằng vào cang kình trong Nghịch Đảo Càn Khôn Cang Nhu thần công sẽ thừa sức đả bại Âm quyết do gã bí ẩn nọ hợp lực.

Bởi thế, khi song thủ đã dựng lên trước ngực rồi, nàng ta lớn giọng hối thúc :

- Thời giờ của bản nhân rất hạn hẹn, mời động thủ đi nào!

Bằng giọng âm trầm, Bang chủ Nhất Thiên bang bảo :

- Gấp gáp gì thế cô nương? Ở dưới cửu tuyền vẫn còn đủ chỗ cho cô nương kia mà?

- Không rườm lời nữa! Đánh!

Hồng y giai nhân là nữ nhân mà xem ra tánh tình còn nóng nảy hơn cả nam nhân nữa. Nói đánh là nàng đánh ngay, không chờ đối phương kịp phản ứng nữa. Và nàng ta đánh thế cũng đúng thôi. Vì so ra nàng thì đơn phương, còn địch thủ lại đến hai kia mà. Nàng không tranh lấy tiên cơ sao được?

Song thủ của nàng vừa đánh ra liền xuất hiện ngay hai luồng nhu kình, chia ra hai hướng cùng một lúc tiến công cả hai người đối phương vào ngay ngang tầm ngực.

Hàn Nhược Thuyên một lần nữa ngấm ngầm thán phục cung cách mau lẹ này của hồng y giai nhân.

Còn Văn Đức Chính thì vầng trán đã chau lại, chờ sự diễn biến của tình hình mà đã mười phần tiên liệu trước kết quả rồi.

Không ngoài dự đoán của Văn Đức Chính, tên Bang chủ Nhất Thiên bang và Thiên Nhất đại sư đã đồng loạt hét lên một tiếng như rung chuyển cả Tổ sư điện, đồng thời song chưởng của cả hai đã kịp thời đẩy ra nhắm vào hai luồng nhu kình của nàng ta mà phát công.

Ngay tức khắc, từ tâm chưởng của Thiên Nhất đại sư đã xuất hiện màn cương kình màu đỏ chu sa, và kỳ lạ thay, từ tâm chưởng của tên Bang chủ Nhất Thiên bang lại xuất hiện một màn sương vụ trắng đục.

Màn sương vụ trắng đục mang theo một khí âm hàn lặng lẽ, hòa nhập vào màn cương kình màu máu khiến cho man cương kình màu máu này phình to ra một cách nhanh chóng.

Đừng tưởng rằng cái lạnh của màn sương vụ trắng sẽ làm nguội lạnh đi cái nóng bức phát sinh từ mà cương kình đỏ rực.

Ngược lại, cái nóng của màn cương kình màu máu này lan tỏa rộng khắp, phủ kín một khoảng là hai trượng vuông chực chờ chụp xuống đầu hồng y giai nhân vẫn đang trụ bộ đứng yên đó.

Đồng thời với cái nóng, thì cái lạnh đã như mũi dùi xuyên thẳng vào luồng nhu kình của nàng ta lại còn làm cô đặc hai luồng nhu kình của nàng ta nữa, khiến cho hai luồng nhu kình này không thể nào biến hóa thành cang kình chống chọi đối lập lại màn sương vụ trắng đục lạnh lẽo của tên Bang chủ Nhất Thiên bang được.

Chẳng những thế mà hai luồng nhu kình của nàng ta cũng không thể phát sinh tác dụng xoáy kình như lần mới rồi đã có hiệu lực xoáy thủng màn cương kình đỏ ối của Thiên Nhất đại sư nữa.

Nghĩa là cang kình đâu không thấy, nhu kình cũng không thấy phát sinh hiệu dụng.

Hồng y giai nhân phen này mới thật là vô kế khả thi. Đang khi đó, tên Bang chủ Nhất Thiên bang và Thiên Nhất đại sư đồng há miệng cười lên đắc ý trước công năng tuyệt diệu của Lưỡng Nghi hợp chưởng lần đầu tiên được thi triển mà lúc nãy tên Bang chủ Nhất Thiên bang đã dè dặt, đã lập lờ chỉ dám gọi tên là Âm Dương Quyết Hợp chưởng mà không dám vỗ ngực xưng là Lưỡng Nghi hợp chưởng.

“Kỳ diệu! Thật là kỳ diệu!”

Thiên Nhất đại sư thầm tán thưởng như vậy...

“Công phu thật là cái thế, vô địch thiên hạ rồi!” Tên Bang chủ Nhất Thiên bang tự mãn, tự cao, thầm kêu lên như thế...

“Quái lạ thế này! Sao Nghịch Đảo Càn Khôn Cang Nhu thần công lại bị như thế này?”

Thầm kinh hãi, hồng y giai nhân thất kinh hồn vía tự than lên một câu thầm trong lòng...

Hàn Nhược Thuyên đang ẩn thân quan chiến cũng phải rùng mình khiếp sợ cho nàng giai nhân kia, và Hàn Nhược Thuyên phải quay mặt nhìn vào Văn Đức Chính, chờ xem Văn Đức Chính có ra tay cứu nguy cho nàng nọ không? Có biện pháp nào khả thi trong trường hợp cấp bách này không?

Nào ngờ, Văn Đức Chính hoàn toàn bất động thân hình, xem như là việc đang xảy ra dưới kia hoàn toàn không liên can đến Văn Đức Chính, khiến cho Hàn Nhược Thuyên tuyệt vọng, tuyệt vọng trước thái độ bàng quang của Văn Đức Chính. Và Hàn Nhược Thuyên đã định tung người lao xuống Tổ sư điện, dù không cứu cấp được thì ít ra cũng thể hiện tấm lòng quan tâm đến kẻ đang gặp đại nạn...

Nhưng, Văn Đức Chính đã kịp thời giữ Hàn Nhược Thuyên lại... và khi thấy Hàn Nhược Thuyên có vẻ như muốn vùng ra để lao xuống dưới. Sợ gây sự chú ý cho những tên đang ở phía dưới, bất được dĩ Văn Đức Chính phải điểm huyệt Định Thân và điểm luôn vào Á huyệt của Hàn Nhược Thuyên.

Hàn Nhược Thuyên long mắt lên sòng sọc, trợn đến rách khóe mắt giận dữ nhìn Văn Đức Chính...

Văn Đức Chính lắc đầu, đưa tay chỉ xuống dưới có ý bảo Hàn Nhược Thuyên hãy bình tĩnh, và hãy tiếp tục theo dõi...

Vẫn còn giận đến sôi gan, Hàn Nhược Thuyên nhìn xuống phía dưới và kinh hãi kêu lên... May mà Văn Đức Chính đã điểm Á huyệt của Hàn Nhược Thuyên, bằng không... Lúc này hồng y giai nhân cũng thầm kêu lên :

“Phải chạy mới được, bằng không...”

Nhưng... lực bất tòng tâm! Nàng đã không làm được theo ý định nữa rồi! Vì vòng ngoài thì màn cương kình màu đỏ của Thiên Nhất đại sư đã vây chặt lấy thân nàng. Còn bên trong thì luồng sương vụ trắng mờ mờ lạnh lẽo của tên Bang chủ Nhất Thiên bang cứ lù lù lao đến bó chặt tay chân nàng, làm lạnh cóng tay chân khiến nàng vô phương nhích động thân hình, và khiến cho nàng chỉ còn mỗi một cách là bó tay chịu chết.

Nàng mấp máy môi, không hiểu muốn trăn trối điều gì trước khi chết? Nhưng cũng không thể nào thốt lên thành tiếng được, và ngay lúc đó, thần trí của nàng bất giác mờ đi, không còn biết đến gì nữa cả.

Ở trên mái ngói Tổ sư điện, Văn Đức Chính nhẹ thở phào một tiếng. Vừa đưa tay giải huyệt cho Hàn Nhược Thuyên, Văn Đức Chính vừa nói bằng pháp Truyền âm nhập mật :

“Đừng manh động! Nàng ta không chết đâu! Hình như bọn chúng chỉ muốn bắt nàng ta thôi! Hãy nghe thêm một lúc nữa nào!”

Nói gì thì nói, bảo Hàn Nhược Thuyên gì thì bảo, nhưng Hàn Nhược Thuyên vẫn đang tức anh ách trong lòng, và có phần khinh thường Văn Đức Chính tuy có võ công cao cường nhưng lại tham sanh húy tử!

“Hừ... không chết bây giờ, thì sau này cũng chết! Có gì đâu mà nghe với ngóng nữa, hở tên tiểu tử tham sống sợ chết kia? Hàn Nhược Thuyên này có mắt mà như mù đã hy vọng vào ngươi! Đã xem lầm ngươi rồi đó, Văn tiểu tử ạ!”

Thế là nhân lúc Văn Đức Chính ít nghi ngờ nhất, Hàn Nhược Thuyên đã tung lộn ngược người ra sau, nhảy rời hẳn mái ngói Tổ sư điện và... đi đâu không biết!

Ngay lập tức, Văn Đức Chính cong người chờ đợi... “Đây quả là dịp may cho ta! Nếu... Hàn nhân huynh gây loạn động, hy vọng sẽ vô tình tạo kế điệu hổ ly sơn! Ta có thể nhân lúc này cứu nguy cho nàng nọ!”

Nào ngờ, kế đâu không thấy mà Văn Đức Chính lại nghe người bí ẩn nọ như một âm hồn bất tán nói như rót vào tai :

- Văn tiểu tử! Sao lại để tên họ Hàn kia đi đâu vậy?

Hỏi, có nghĩa là chờ được đáp! Nhưng Văn Đức Chính biết đáp cho ai nghe đây? Vì người bí ẩn nọ đang ở phương vị nào? Cách chỗ Văn Đức Chính bao xa? Văn Đức Chính không rõ thì làm sao phát thoại để đối đáp đây?

Do đó, Văn Đức Chính chỉ biết nhún vai thay lời đáp và Văn Đức Chính tin chắc rằng người bí ẩn nọ đã thấy được hành động bất ngờ của Hàn Nhược Thuyên thì chắc chắn sẽ thấy được mọi cử chỉ của Văn Đức Chính...

Quả nhiên, người bí ẩn nọ đã nhìn được tường tận và lại còn lên tiếng nói :

- Ngươi hãy hướng về phía tả ngươi. Ta đang ẩn thân tại đó! Ta hy vọng rằng Truyền âm nhập mật không phải là điều mà ngươi không làm được! Nói đi!

Gật đầu ra hiểu, Văn Đức Chính giải thích :

- Có lẽ Hàn nhân huynh hận tại hạ không ra tay tương trợ cho nàng kia nên đã bỏ đi! Còn Hàn nhân huynh đi đâu thì tại hạ làm sao biết được?

Người bí ẩn nọ bèn nói tiếp :

- Thế... ta cũng nghĩ như thế! Nhưng sao ngươi lại tọa thủ bàng quang mà không ra tay tương trợ?

Giọng nói Văn Đức Chính như chùng xuống đến hai ba cung bậc khi đáp lại :

- Tại hạ tuy bất tài, nhưng nào phải là kẻ bất trí...

- Sao lại bất trí?

- Tri kỷ tri bỉ, bách chiến bách thắng! Tại hạ tự biết mình vô phương đương cự nổi Lưỡng Nghi hợp chưởng của hai tên đầu sỏ này! Chẳng lẽ đã biết thế mà tại hạ lại nạp thân vào miệng cọp sao?

- Lưỡng Nghi hợp chưởng? Sao lúc nãy ta lại nghe là Âm Dương hợp chưởng?

Bằng Truyền âm nhập mật, Văn Đức Chính cười khẩy một cái đoạn đáp :

- Hừ! Hắn ta chưa chắc thắng thì nào dám huênh hoang? Đó, hãy nghe tiếp xem nào! Hắn ta đang bắt đầu khoe khoang rồi đấy...

Đúng như thế thật! Ngay lúc Văn Đức Chính và người bí ẩn nọ nói đến đây thì ở phía dưới, sau cái thắng lợi ngoài sức tưởng tượng, tên Bang chủ Nhất Thiên bang vừa nhìn chằm chặp vào con mồi là hồng y giai nhân, vừa cao giọng nói lớn :

- Phó bang chủ thấy thế nào? Lưỡng Nghi hợp chưởng này liệu còn có ai là đối thủ hay không hở Phó bang chủ?

Chắc có lẽ người bí ẩn nọ nghe được câu nói này đã phải giật mình vì Văn Đức Chính đã nêu đúng danh xưng của hợp chưởng, không sai một mảy may.

Nhưng riêng Văn Đức Chính và Thiên Pháp đại sư vẫn còn đang quỳ bất động thì lại giật mình bàng hoàng vì cái danh vị mới của Phương trượng Chưởng môn phái Thiếu Lâm Thiên Nhất đại sư, đó là Phó bang chủ Nhất Thiên bang.

Không kềm được cơn xúc động và tuyệt vọng, Thiên Pháp đại sư hộc ra một búng máu tươi. Và vẫn bất động quỳ tại chỗ. Thiên Pháp đại sư lần này bất động hẳn, bất động luôn cả tri giả, do đã hôn mê bất tỉnh.

Ném cái nhìn đầy ý nghĩa về hồng y giai nhân và Thiên Pháp đại sư, trong cương vị mới là Phó bang chủ, Trung nguyên cười nịnh nọt đáp :

- Hà hà...! Thái bang chủ liệu việc như thần, hạ nhân tin rằng thần công này đã là vô địch rồi! Bang chủ về bẩm lại Thái bang chủ việc xưng hùng xưng bá đã là việc trong tầm tay của Thái bang chủ rồi đó! Đồng thời Bang chủ cũng bẩm lên Thái bang chủ hộ hạ nhân là hạ nhân xin được đem hết sức khuyển mã để phục vụ bản bang, đền đáp lại công ơn tài bồi của Thái bang chủ và Bang chủ!

Gật đầu, tên Bang chủ Nhất Thiên bang xòe tay ra hỏi :

- Hồi Nguyên Bảo Mệnh đơn đâu?

Lật đật đưa tay vào bọc áo, Thiên Nhất đại sư lôi ra ba hoàn thuốc được bao bọc phía ngoài bằng sáp, vừa đưa bằng hai tay cho tên Bang chủ Nhất Thiên bang vừa nói :

- Đây! Bang chủ đã biết rồi đó. Hồi Nguyên Bảo Mệnh đơn của Thiếu Lâm phái tất cả là có năm hoàn! Theo lệnh Thái bang chủ, hạ nhân đã dùng hết hai hoàn, còn lại ba hoàn. Hạ nhân đã sắp đặt sẵn sàng để khi Bang chủ hỏi đến thì hạ nhân đưa ra ngay.

Tên Bang chủ Nhất Thiên bang không dấu được sự khích động khi hắn hỏi :

- Một hoàn Bảo Mệnh Hồi Nguyên đơn này giúp cho ta tăng được bao nhiêu năm công lực?

- Mười năm!

Như đang có toan tính riêng tư gì đó nên tên Bang chủ Nhất Thiên bang nói vội, trong khi đưa tay cầm lấy ba hoàn sáp cho vào bọc áo :

- Được! Bản Bang chủ sẽ tấu trình lên Thái bang chủ về sự tận tâm tận lực này của Phó bang chủ! Bây giờ, Phó bang chủ hãy tạm thời lưu lại đây, giải quyết cho xong những việc nội bộ đi. Bản Bang chủ đưa con tiện tỳ này về trình Thái bang chủ và... tùy Thái bang chủ quyết định sẽ có biện pháp thích đáng xử trí con tiện tỳ này!

Chỉ cần nghe đến đây đã đủ cho Văn Đức Chính nên Văn Đức Chính vội vàng phát thoại nói với người bí ẩn nọ :

- Tên Bang chủ định đi về đâu vậy?

- Ta không biết!

- Được! Có lẽ hắn sẽ đi một mình? Tại hạ bám theo hắn đây. Việc giải nguy cho nàng nọ tùy thuộc vào dịp may này mà thôi!

- Ừ! Ngươi đi đi! Còn tên Hàn Nhược Thuyên kia để đây ta lo cho!

- Bảo trọng!

- Ừ! Đi đi! Này...

Tất cả những lời còn lại của người bí ẩn nọ đã rơi vào khoảng không! Vì sau tiếng “bảo trọng” thì Văn Đức Chính đã rời đi ngay bằng thân pháp mà người bí ẩn chưa lần nào được nhìn thấy do bất kỳ nhân vật nào thi triển trước đây.

Theo người bí ẩn nọ thì hiện tình trên giang hồ vào lúc này không còn nhân vật nào đáng để người bí ẩn nọ kỳ vọng vào ngoài Văn Đức Chính. Tuy sư môn của Văn Đức Chính như thế nào thì người bí ẩn nọ hoàn toàn không biết rõ, nhưng hễ chống lại Nhất Thiên bang là đã đủ cho người bí ẩn nọ đặt lòng tin tưởng rồi. Quá đủ là đằng khác!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.