Thái Dương Huyền Công

Chương 20: Khi rõ ra: là bạn không phải thù - Chậm một bước thành hận thiên thu



Sau tiếng hô đi thúc hối vẻ cấp bách của Vũ Văn Đức Chính, Hàn Nhược Thuyên không giấu được vẻ sửng sốt kêu lên :

- Đi mà đi đâu?

Nhìn Họa Điểm tán nhân cũng có vẻ ngơ ngác, không hiểu, Vũ Văn Đức Chính lo lắng đáp :

- Đến Tổng đàn Nhất Thiên bang, chứ còn đi đâu nữa? Không chừng lần này gia tỷ đến gây náo động tại Nhất Thiên bang đấy!

Càng kinh ngạc hơn, Hàn Nhược Thuyên không cầm được bèn hỏi lại :

- Đến thì đến, có sao đâu? Không lẽ tiểu sư thúc không muốn đánh tan tác Nhất Thiên Bang sao?

Cau có vì Hàn Nhược Thuyên chậm hiểu, Vũ Văn Đức Chính cố giữ giọng điềm tĩnh, để giải thích rõ hơn :

- Đánh bọn Nhất Thiên bang không còn manh giáp nào thì ai lại không muốn! Nhưng chúng ta cùng nghĩ lại mà xem! Một bang phái sắp đến ngày khai tông lập phái thì không phải nói cũng dư biết là bọn chúng đã có sự chuẩn bị đâu đó rõ ràng, đề phòng địch nhân lẻn vào phá hoại! Hơn nữa, lão Thái bang chủ đâu có vừa gì! Lão là hồ ly đã thành tinh, rất gian ngoan quỷ quyệt, chưa kể là lão đã tự luyện được Lưỡng Nghi chưởng! Nên nhớ đây là Lưỡng Nghi chưởng chứ không phải là Lưỡng Nghi hợp chưởng như trước đây tên Bang chủ hợp lực cùng Thiên Nhất lão trọc đâu nhé! Uy lực của chưởng đơn độc này còn cao thâm hơn hợp chưởng Lưỡng Nghi nhiều! Nếu vậy, liệu khi gia tỷ đến đó xông pha một mình thì có an toàn không? Hay là...

Phải chờ Vũ Văn Đức Chính nói rõ đến thế, nên Hàn Nhược Thuyên và Họa Điểm tán nhân mới hiểu! Sau đó, Họa Điểm tán nhân còn nhớ ra thêm nhiều điều nữa, lão nói :

- Ừ! Sư đệ có nhắc ta mới nhớ! Không nói chi ở Tổng đàn, chỉ riêng đoạn đường dẫn nhập vào Tổng đàn thôi, lão Thái bang chủ đã cắt đặt nhiều cơ quan ẩn tàng rất nguy hiểm! Nhưng...

- Nhưng sao? Bạch huynh muốn nói gì nữa, sao không nói ra luôn?

Trầm ngâm một lúc, Họa Điểm tán nhân chưa mới đáp lời :

- Không lẽ bọn ta cứ thế này mà đi được sao?

Thì Hàn Nhược Thuyên đã nhanh nhẩu hỏi lại :

- Tại sao lại không được?

Nghe Hàn Nhược Thuyên nhanh nhẩu hỏi thế, Họa Điểm tán nhân mắng Hàn Nhược Thuyên một tiếng xong mới giải thích :

- Tâm trí ngươi hôm nay làm sao vậy? Có thế mà không hiểu nữa sao? Nghe đây! Ta dù sao cũng phải giữ kín đáo, vì đường đường ta vẫn còn là một vị Phó tổng đường chủ, không lẽ đi chung với ngươi mà được sao? Cả sư đệ cũng thế, bọn Nhất Thiên bang từ hàng Đường chủ trở lên nếu thấy sư đệ hoặc tên Hàn Nhược Thuyên này mà bọn chúng không đổ xô đến gây sư đó mới là lạ! Và nếu thế thì chúng sẽ nghĩ về ta như thế nào? Và bọn ngươi làm sao xâm nhập vào Tổng đàn của bọn chúng được chứ?

Gừng càng già càng cay! Lời Họa Điểm tán nhân vừa nói không một điểm nào sai cả! Do đó, Vũ Văn Đức Chính bèn tán đồng lập luận này của lão và đề nghị :

- Thôi thì thế này vậy! Bạch huynh cứ đi một mình như lúc trước đi, và liệu theo tình hình mà Bạch huynh cảnh tỉnh hai lão Kỳ và Tửu và làm nội ứng cho đệ! Còn đệ và Hàn Nhược Thuyên cũng không cần phải chung đường...

- Tiểu sư thúc đi đâu?

Vũ Văn Đức Chính lấp lững đáp :

- Cước trình của mỗ mau hơn, để mỗ đến đấy trước xem thử tình hình của gia tỷ ra sao đã!

Họa Điểm tán nhân đồng tình nói :

- Đúng rồi! Sư đệ cứ như thế mà hành động! An tâm về phần Hàn Nhược Thuyên đã có ta đây tiếp ứng! Vì xét ra cước trình của hắn cũng không kém ta là bao! Phải thế không Hàn Nhược Thuyên?

Hàn Nhược Thuyên khiêm tốn đáp :

- Bạch thúc thúc quá khen! Điệt nhi không kham nổi đâu! Làm sao điệt nhi bì được với... Ngũ Kỳ tán nhân kia chứ?

Nói được đến đây, giả tảng như bị Họa Điểm tán nhân đuổi đánh nên Hàn Nhược Thuyên tung người bỏ chạy trước.

Phối hợp theo hành động này của Hàn Nhược Thuyên, Họa Điểm tán nhân vờ quát lên :

- Tiểu tử họ Hàn kia đứng lại! Có gan nói sao lại bỏ chạy...

Vũ Văn Đức Chính chỉ biết nhìn theo bọn họ và mỉm cười. Đoạn Vũ Văn Đức Chính cũng tung thân chạy biến đi bằng tuyệt đỉnh thân pháp.

* * * * *

Từ Thiếu Lâm phái về đến Chung Nam sơn thì không đến năm ngày đường nếu là thường nhân di chuyển bằng lừa hoặc ngựa. Còn là nhân vật giang hồ hữu danh thì hai ngày đường đã là quá đủ.

Riêng đối với một cao thủ vào hạng thượng thừa tuyệt đỉnh như Vũ Văn Đức Chính thì chỉ cần già nửa thời gian đó mà thôi! Nhưng do đang cấp bách nên Vũ Văn Đức Chính không muốn trùng trình làm gì cho mất thời gian trên đường đi! Vì thế khi đã di chuyển được nửa ngày đường, Vũ Văn Đức Chính cơ hồ không màng lưu tâm đến bóng nhân ảnh của hai người đang đi ở xa xa phía trước đột nhiên tẻ vào cánh rừng thưa bên tả đường sơn đạo làm gì!

Nhưng dù không muốn lưu tâm đến, Vũ Văn Đức Chính cũng buộc phải lưu tâm, vì có tiếng ai đó đang cười vang dội trong cánh rừng thưa khi bóng hai nhân ảnh này vào trong cánh rừng không được bao lâu...

Và tiếng cười này đối với Vũ Văn Đức Chính không phải không quen thuộc.

“Là ai? Tiếng cười này không phải là ta đã không từng nghe qua sao? Nhưng mà là ai kìa?”

Lòng hiếu kỳ thúc đẩy, Vũ Văn Đức Chính lạng người phi thân lao đi vùn vụt vào cánh rừng thưa, nhẹ nhàng như cơn gió thoảng.

Không được bao xa, những ngoài bốn mươi trượng Vũ Văn Đức Chính đã nhìn được nó trong một khoảng trống khá rộng có đến bốn người, hai nam nhân, hai nữ nhân đang chia làm hai phe đứng kình lẫn nhau.

Một phe là một lão niên và một giai nhân tuyệt sắc. Phe còn lại là một đôi trai thanh gái lịch. Và điều làm cho Vũ Văn Đức Chính ngạc nhiên nhiều hơn hết đó là ba trong bốn người này đều không xa lạ gì với Vũ Văn Đức Chính!

Vị lão niên chính là Âm Phong tán nhân đang cùng đứng sóng vai với nữ ái đồ là Liễu Hà Như.

Đối phương của họ chính là Thái Phi Ngọc Bội đang tình tứ đứng với một trang nam tử có dung mạo khá tuấn tú.

Giọng cười lúc nãy Vũ Văn Đức Chính đã nghe được chắc hẳn là của trang nam tử hán này, vì âm thanh đó là do một nam nhân phát ra, mà giọng cười của Âm Phong tán nhân thì Vũ Văn Đức Chính đã từng nghe lại không phải thế!

Nép người vào một chỗ khuất, cách bốn người này khoảng mười trượng, Vũ Văn Đức Chính còn đang nghi vấn trùng trùng thì đã nghe Âm Phong tán nhân cất tiếng hỏi :

- Nhị vị là ai? Sao lại ngăn đường sư đồ của lão phu?

Cũng đúng là lúc Vũ Văn Đức Chính đang tự hỏi :

“Gã này là ai mà sao ta nghe giọng cười quá quen thuộc? Gã có gương mặt loắt choắt gian giảo sao tỷ tỷ lại có vẻ như... thân thiết với gã thế?”

Gã đó nghe Âm Phong tán nhân hỏi, gã bèn cười to lên, đoạn nói bằng giọng ngạo nghễ :

- Ha ha ha...! Ta là ai các ngươi không cần phải biết! Nhưng hãy nghe ta hỏi đây! Các ngươi là môn nhân thuộc hạ của Nhất Thiên bang sao lại đi vào đây? Sao không cứ thẳng đường về Chung Nam sơn hử?

Vụt biến sắc, Âm Phong tán nhân nhìn dò xét kỹ hai người đối phương, đoạn nhỏ giọng xuống mà hỏi :

- Nhị vị đối với Nhất Thiên bang có thái độ ra sao, sao lại hỏi lão phu câu này? Sao các hạ dám cả quyết sư đồ của lão phu là người của Nhất Thiên Bang chứ?

Lại một tràng cười nữa của gã nọ vang lên...

Và khi gã chưa kịp đáp thì Thái Phi Ngọc Bội đã vội lên tiếng bằng giọng lạnh lùng nói :

- Phàm là người Nhất Thiên bang thì bản nhân giết bỏ không tha.

Âm Phong tán nhân thở phào ra một hơi nhẹ nhõm, cao giọng lên đáp lớn :

- May quá! Sư đồ lão phu không phải là người Nhất Thiên bang, xin nhị vị nhượng đường cho!

Nghe đến đây, Vũ Văn Đức Chính kinh ngạc, không ngờ Âm Phong tán nhân lão này sao quá nhân nhượng, không nhận lão là Tổng đường chủ và nữ ái đồ của lão là Tổng tuần giám của Nhất Thiên Bang! Vũ Văn Đức Chính nghĩ :

“Hay là lão và Liễu Hà Như đang có mưu đồ gì đây?”

Ẩt hẳn Thái Phi Ngọc Bội cũng đang nghĩ như thế, nên nàng đã nạt lên :

- Nói láo! Thế không phải lão đang là Tổng đường chủ của Nhất Thiên bang sao? Còn vị cô nương này không là Tổng tuần giám hay sao?

Vũ Văn Đức Chính còn đang chờ nghe xem Âm Phong tán nhân đối đáp thế nào thì Liễu Hà Như đã vội nói xen vào, chắc do nàng nghĩ dù sao nàng và vị cô nương kia đều là phận nữ ni, dù gì cũng dễ thông cảm hơn, Liễu Hà Như nói :

- Đúng là trước đây thư thư và gia sư là thuộc hạ của Nhất Thiên bang như muội muội vừa nói! Nhưng hiện tại thì sư đồ thư thư đã tìm được cho mình con đường sống! Như muội muội đang nhìn thấy đó, không phải thư thư cùng gia sư đang rời bỏ Chung Nam sơn và đang đi về cố sơn để ẩn cư sao?

Cặp mắt của gã mặt choắt kia sau khi lộn thinh một vòng, liền cao ngạo hỏi :

- Âm Phong tán nhân! Lão tưởng nói thế là qua mặt được ta sao? Còn cô nàng họ Liễu kia ai là muội muội gì của cô nương mà cô nương cứ thư thư, muội muội thân mật thế hử? Nghe đây! Tất cả những ai đã từng có liên quan đến Nhất Thiên bang thì đừng hòng chạy tội! Nương tử ta đây không phải hạng người dễ lừa gạt đâu!

Té ra đối phương chừng như đã biết tỏ tường danh tính và thân phận của sư đồ lão rồi, cho nên nở trên môi một nụ cười cầu tình, Âm Phong tán nhân nhất mực khiêm cung nói :

- Đành là vậy, sư đồ lão phu nào dám dối gạt lệnh phu nhân! Nhưng, thật ra sư đồ lão phu quả là đã ly khai Nhất Thiên bang rồi, và đang đi về chốn cũ để quy ẩn đây! Phu phụ nhị vị niệm tình mà nhượng lối cho!

Vũ Văn Đức Chính càng lúc càng kinh nghi, khi nghe gã kia gọi gia tỷ là nương tử và sau đó dường như Thái Phi Ngọc Bội tỏ vẻ thích thú khi nghe Âm Phong tán nhân cứ luôn miệng gọi Thái Phi Ngọc Bội và gã kia là phu phụ!

Vũ Văn Đức Chính tức tối nghĩ thầm :

“Bộ hết người rồi sao mà tỷ tỷ lại chọn gã này làm nơi trao thân gởi phận? Ta đã định phen này gặp tỷ tỷ sẽ liệu lời nói về Hàn Nhược Thuyên, sau này sẽ tạo dịp cho hai người tương kiến! Biết đâu Hàn Nhược Thuyên tốt số, lọt vào mắt xanh của tỷ tỷ! Bây giờ thì...”

Thích thì có thích nhưng do Thái Phi Ngọc Bội được gã kia tâng bốc nên hét lớn :

- Chớ rườm lời, bản nhân không tin đâu! Cứ qua được song chưởng của bản nhân rồi thì muốn đi đâu cứ việc đi!

Đã hết sức nhẫn nại, nhưng xem chừng đối phương được đằng chân lại lân đằng đầu, nên Âm Phong tán nhân cười gằn lên một tiếng đoạn nói :

- Hừ! Quả là bọn không biết trời cao đất rộng là gì! Bộ Ngũ Kỳ tán nhân ta dễ bị hiếp đáp lắm sao? Động thủ thử xem nào!

Đúng là hôm nay thái độ của Âm Phong tán nhân đã có phần thay đổi! Vũ Văn Đức Chính tin vào lời lão nói là lão cùng Liễu Hà Như thật sự đã ly khai Nhất Thiên bang! Do đó, Vũ Văn Đức Chính sợ hai bên hiểu lầm và phần thiệt hại chắc chắn sẽ thuộc về sư đồ Âm Phong tán nhân! Nhưng khi Vũ Văn Đức Chính định hiện thân can thiệp thì bất ngờ có tiếng người oang oang kêu lên :

- Lão Kỳ! Người nào to gan dám giao thủ với lão vậy?

Không cần nhìn, chỉ cần nghe giọng nói âm thanh này, Vũ Văn Đức Chính đã biết đấy chính là Độc Tửu tán nhân ngay!

Vừa nhìn thấy Độc Tửu tán nhân xuất hiện, gã kia liền chỉ và nói với Thái Phi Ngọc Bội :

- Vị này là Phó tổng đường chủ của Nhất Thiên bang đấy nương tử! Quả là nương tử đã gặp may một lúc được hội diện và thử sức với Kỳ, Tửu hai vị trong Ngũ Kỳ tán nhân đó!

Phần thì giận vì Độc Tửu tán nhân bảo mình là to gan, dám giao thủ với lão tặc nhân kia, phần thì do lời nói của gã nọ như châm thêm dầu vào lửa, nên Thái Phi Ngọc Bội sa sầm nét mặt... nàng đẩy nhẹ ngọc thủ ra, miệng thì lạnh lùng bảo :

- Ngũ Kỳ tán nhân thì đã làm sao? Được! Bản nhân chấp cả hai đó!

Sự việc diễn biến thật là nhanh khiến cho Vũ Văn Đức Chính muốn can thiệp cũng không sao can thiệp được!

Âm Phong tán nhân nhếch môi khinh bỉ, nhìn luồng nhu kình như đường tơ của nàng nọ đẩy ra, lão muốn dằn mặt nàng ta một lần cho nhớ đời nên cũng quát lên :

- Không giáo huấn bọn ngươi là không được rồi! Xem đây!

Thêm phần hoa mỹ để đối phương biết sợ mà rút lui, nên Âm Phong tán nhân dùng hết tuyệt kỹ công phu, vung liên tiếp bảy chưởng liên hoàn là Âm Phong Thất Tuyệt chưởng khiến cho đất trời chừng như u ám đến nơi vậy.

Luồng kình lực do Âm Phong Thất Tuyệt chưởng tạo ra cứ thế lao ầm ầm vào người Thái Phi Ngọc Bội.

Đang khi đó, gã kia dương dương tự đắc, khi thấy Độc Tửu tán nhân vẫn tự thủ bàng quang xem lão hữu của lão là Âm Phong tán nhân đang trị cô nàng láo xược kia một mẽ. Gã cười hềnh hệch xông tới Độc Tửu tán nhân! Gã cũng vung chưởng vừa đánh vừa nói bằng giọng cực kỳ cuồng ngạo :

- Phần lão đây lão Tửu! Kẽo đường đi đến Cửu Tuyền lão Kỳ thấy lạnh lẽo cô quạnh!

Từ tay gã lập tức xuất phát một luồng nhu kình mờ mờ một màu trắng nhợt nhạt, lao nhanh như tốc đến Độc Tửu tán nhân.

Độc Tửu tán nhân vốn không muốn đánh, nhưng thấy vẻ mặt nhâng nháo của gã thì không đánh cũng phải đánh thôi! Cho nên Độc Tửu tán nhân liền vung chiếc bầu rượu to đùng lên, Thiết đại tửu vừa đỡ chưởng kình của gã vừa cười lên sằng sặc đáp :

- Ha ha ha... Đom đóm mà dám đòi sánh với vầng trăng ư? Xem Thiết đại tửu của lão phu đây!

Thiết đại tửu của lão liền phát ra một luồng kình lực cương mãnh, chọi thẳng vào màn khí trắng mờ đục của gã nọ.

Đến lúc này, Vũ Văn Đức Chính thần tình thập phần luống cuống, không biết phải làm sao đây? Vì xem ra chưởng kình của gã mặt choắt gian giảo nọ khá quen thuộc với Vũ Văn Đức Chính. Nhưng nếu Vũ Văn Đức Chính xen vào tiếp cứu cho lão Độc Tửu tán nhân thì bên này chắc chắn Âm Phong tán nhân sẽ không sao toàn mạng trước công phu Nghịch Đảo Càn Khôn Cang Nhu thần công của Thái Phi Ngọc Bội! Còn nếu lo cứu mạng Âm Phong tán nhân thì Vũ Văn Đức Chính lỡ dịp khảo nghiệm xem công phu của gã kia, cùng phe với Thái Phi Ngọc Bội là công phu gì mà Vũ Văn Đức Chính tin chắc rằng là đã có dịp thấy qua.

Còn đang chần chừ như thế thì Âm Phong tán nhân đã gặp cảnh hiểm nguy tột cùng. Liễu Hà Như không tin vào điều cô nàng đang tận mắt chứng kiến, khi thấy vị cô nương kia thuộc loại vô danh tiểu tốt lại đang uy hiếp và hầu như nắm giữ sinh mạng gia sư trong tay.

Hét lên một tiếng, không ngại tiếng đời khinh chê, Liễu Hà Như liền phát chưởng, liên tay cùng sư phụ, hy vọng giải được thế nguy cho sư phụ :

- Bản cô nương ra tay đây này!

Thái Phi Ngọc Bội khinh khỉnh tiếp lời Liễu Hà Như mà nói châm chọc :

- Thêm vào thì đã làm gì bản nhân! Tốt! Cho hai sư đồ ngươi cùng xuống Quỷ môn quan luôn cho tiện.

Thế là chỉ trong vài cái chớp mắt hai phe đã cùng nhau động thủ, hay nói đúng hơn là Kỳ, Tửu nhị tán nhân và Liễu Hà Như đồng loạt cùng nạp mạng, chấm dứt chuỗi ngày ô nhục tiếp tay cho bọn ác nhân! Nếu...

- Dừng tay!

Vũ Văn Đức Chính không sao dừng được, không thể lấy mắt mà nhìn ba người kia chết thảm nếu thật sự như lời họ nói là họ quyết lòng ly khai Nhất Thiên Bang! Huống chi chưởng kình của gã kia xem ra kỳ bí nhưng quá đỗi quen thuộc với Vũ Văn Đức Chính. Do đó, Vũ Văn Đức Chính nhất thời hét lên bảo dừng tay, hy vọng gã nọ và Thái Phi Ngọc Bội nương tay một phần nào cho bọn họ ba người khi đột nhiên có người xen vào can thiệp.

Đúng là thế thật!

Khi Thái Phi Ngọc Bội chợt nghe tiếng quát vang lên bằng một nội lực cực kỳ hùng hậu thì nàng bất giác động tâm, lo sợ bị cao nhân chưa lộ diện công đến bất ngờ, nên nàng liền thu hồi đến nửa phần chân lực đã đánh ra, hầu tự bảo vệ lấy bản thân.

Âm Phong tán nhân, Liễu Hà Như và đến cả Độc Tửu tán nhân đang lúc gặp nguy cũng đã định nhân cơ hội này để tháo lui mà không đến nỗi mang tiếng là chưa đánh đã chạy!

Nhất là Độc Tửu tán nhân, vì đang lúc đó, tánh mạng của lão đã như chỉ mành treo chuông, chỉ cần một sát nữa thôi là Độc Tửu tán nhân coi như vong mạng! Nên tiếng quát này đã là dịp may ngàn năm có một cho Độc Tửu tán nhân!

Nhưng đối thủ của lão là gã mặt choắt gian giảo kia dù bị tiếng quát làm tay phải chững lại một chút, nhưng gã dường như đã động sát cơ, nên gã vẫn quyết lòng giết cho được Độc Tửu tán nhân. Vì thế, tiếng quát bảo dừng thì mặc kệ tiếng quát. Độc Tửu tán nhân tháo lui thì mặc kệ lão tháo lui, luồng nhu kình màu trắng mờ của gã lại tiếp tục đưa ra, lao đến, cuộn chặt toàn thân Độc Tửu tán nhân...

Một lần nữa Vũ Văn Đức Chính vừa hiện thân xong đã phải quát lên vang dội :

- Ta đã bảo dừng rồi kia mà! Các hạ không nghe sao?

Vẫn thấy gã thản nhiên xem như không có lời nói của mình, Vũ Văn Đức Chính liền tức tốc đẩy chưởng ra, xô bắn vào người gã nọ, hy vọng gã biết sợ mà buông tha cho Độc Tửu tán nhân.

Thái Phi Ngọc Bội vừa nhận ra đấy là ai vừa mới xuất hiện, nàng lo sợ cho tánh mạng đồng bạn của nàng, nên nàng liền buông tha Âm Phong tán nhân cùng Liễu Hà Như, quay sang, vừa xô một kích vào Vũ Văn Đức Chính nàng đồng thời kêu lên một tiếng não nùng :

- Chớ hại mạng phu quân ta! Đỡ!

Thập phần tinh nhạy, gã nọ khi phát hiện có người đang công vào gã, lại nghe biết Thái Phi Ngọc Bội đang công lại vào người đó! Gã liền làm mặt giận, nổi xung lên, gã quật ngọc chưởng về. Thay vì công tiếp vào Độc Tửu tán nhân để đoạt mạng lão thì lại hiệp lực cùng Thái Phi Ngọc Bội tiền hậu cùng đánh vào người vừa to gan dám phá bĩnh việc của gã.

Gã thét lên :

- Đáng chết!

Vũ Văn Đức Chính khi thấy việc can thiệp đã có kết quả như thế, phần thì không muốn tiếp tục tạo sự hiểu lầm với Thái Phi Ngọc Bội gây thương tích cho trượng phu của nàng bèn vùng cười lớn lên :

- Ha ha ha...

Theo sau tiếng cười, Vũ Văn Đức Chính tung thân vọt lên cao như tên bắn, đoạn như đại bàng triển dực, Vũ Văn Đức Chính bằng tuyệt đỉnh thân pháp đã từ trên không đảo người liệng sang một bên, hạ thân an toàn kề cận với Kỳ, Tửu nhị tán nhân cùng Liễu Hà Như...

Vừa hạ thân, Vũ Văn Đức Chính đã lên tiếng trấn an bọn họ :

- Chư vị bất tất phải lo lắng! Một khi chư vị bỏ tối về đầu sáng, tại hạ cam đoan không một ai gây khó khăn cho chư vị đâu.

Nói xong, không chờ bọn họ kịp phản ứng, Vũ Văn Đức Chính đã bật cười lên khi thấy gã nọ đang luống cuống lăn toài người sang một bên cố tránh chưởng kình của Thái Phi Ngọc Bội đang lao đến, thẳng ngay vào luồng nhu kình của gã, một khi đối phương đang đứng ở giữa đột nhiên biến đi đâu mất.

Thái độ này của gã hỏi sao mà Vũ Văn Đức Chính lại không cười? Vì Vũ Văn Đức Chính dư biết rằng Thái Phi Ngọc Bội thừa sức thu kình về vì nàng đã có võ công đạt đến mức thu phát tùy tâm! Gã kia luống cuống lo sợ chỉ là lo sợ hão! Có sợ chẳng là Thái Phi Ngọc Bội sợ mới phải, vì nếu nàng ta thu kình về mà gã kia không đủ năng lực để thu hồi kình lực lại thì ai là người bị ăn chưởng nếu không phải là nàng ta?

Tuy nhiên rốt cuộc rồi tất cả đều an toàn, không một chút suy suyển. Nhận thấy Vũ Văn Đức Chính đang nhìn đồng bạn mình mà cười mai mỉa, Thái Phi Ngọc Bội nổi giận đùng đùng, quát lên :

- Vũ Văn Đức Chính! Ngươi còn sống đây là may mắn lắm rồi, cớ sao lại còn dám chường mặt ra để gặp bản nhân? Cười gì mà cười hử?

Thu lại nụ cười chế giễu, Vũ Văn Đức Chính nghiêm sắc mặt, vừa thi lễ vừa đáp :

- Ngọc Bội tỷ tỷ! Đệ còn sống đây là nhờ hoàng thiên hữu nhãn! Đệ đã tưởng kiếp này tỷ đệ ta không mong gì trùng phùng, gặp tỷ tỷ đây, đệ vui mừng khôn xiết.

- Câm! Ai là tỷ tỷ ngươi?

Gã nọ sau khi té lăn người, quần áo chưa kịp sửa sang chỉnh lại đã hùng hùng hổ hổ la to lên, trong khi cặp mắt thì lấm la lấm lét liếc nhìn về Vũ Văn Đức Chính! Gã la rằng :

- Nương tử! Nếu tên tiểu tử này không phải là đệ đệ của nàng thì nàng hạ thủ hắn ngay cho ta! Bằng không ta không màng đến nàng nữa đâu! Chúng ta chia tay vậy!

Không để Vũ Văn Đức Chính kịp lên tiếng phân minh gì cả, Thái Phi Ngọc Bội đã vội quát lên lần nữa :

- Vũ Văn Đức Chính! Nếu ngươi xem ta là tỷ tỷ thì hãy cút đi ngay! Từ nay về sau đừng xen vào việc của ta nữa! Cút đi! Cút đi!

Sợ sự hiểu lầm càng lúc càng bị đào sâu hơn, sau này khó lòng hàn gắn lại, nên Vũ Văn Đức Chính nhân nhượng nói :

- Được! Đã thế thì đệ đệ sẽ đi ngay! Nhưng...

- Không nhưng gì hết! Ngươi có cút đi không?

Thấy Thái Phi Ngọc Bội càng lúc càng giận dữ, Vũ Văn Đức Chính vừa đưa tay chỉ ba người đang đứng gần bên vừa nói :

- Bọn họ đã không còn là đối tượng của tỷ tỷ nữa rồi, vì đệ biết bọn họ đã ly khai Nhất Thiên Bang. Tỷ tỷ hãy buông tha cho họ đi, rồi đệ sẽ đi ngay, không làm phiền tỷ tỷ nữa.

Gã nọ chừng như không hài lòng lắm, nên gã lại kêu lên be be :

- Nương tử đừng tin lời hắn! Nếu nương tử không đang tay hạ thủ thì ta đi đây!

Nói xong gã liền vùng vằng bỏ đi, khiến cho Thái Phi Ngọc Bội phải chạy theo giữ tay gã lại, và nói :

- Phu quân! Phu quân đừng bỏ đi mà. Tại phu quân không biết đấy thôi, công phu của hắn cao thâm lắm, thiếp không sao đánh lại hắn đâu!

Dường như là không tin, gã hầm hầm sắc mặt hỏi lại :

- Nói sao? Nghịch Đảo Càn Khôn Cang Nhu thần công của nương tử mà đánh không lại hắn sao? Ta không tin đâu! Nàng đừng hòng nói dối ta!

Cuống quít, Thái Phi Ngọc Bội phải lên tiếng giải thích :

- Phu quân nghe này, đến đích thân ngoại tổ mẫu và mẫu thân của thiếp cùng liên tay đánh hắn mà hắn vẫn sống sờ sờ ra đó! Ngược lại, ngoại tổ mẫu đến nay thương tích vẫn chưa hồi phục lại! Vậy đó, phu quân nghĩ sao nào?

Thần sắc của gã hoàn toàn biến đổi, ngẫm nghĩ một lúc gã đề nghị sau khi nói :

- Ta tin nàng! Nhưng... nhưng ta không tin hắn ba đầu sáu tay, đương cự nổi chúng ta, nếu chúng ta cùng liên tay đánh hắn! Huống chi... bọn này ta đoan chắc đều là bọn Nhất Thiên bang đấy, không sai chạy đâu!

Chắc có lẽ Thái Phi Ngọc Bội cũng biết ít nhiều về công phu của gã nọ, nên vừa nghe hắn nói xong, Thái Phi Ngọc Bội liền hướng về Vũ Văn Đức Chính mà nói :

- Nếu ngươi cương quyết bắt buộc ta tha mạng cho bọn người này thì... ngươi dám đối chưởng cùng bọn ta không? Nếu không dám thì ngươi cút đi, bọn này hãy để ta tự giải quyết lấy vậy!

Không ngờ Thái Phi Ngọc Bội lại nghe lời xúi bẫy của gã này, phần thì không lẽ bỏ mặc Kỳ, Tửu nhị tán nhân và Liễu Hà Như cho nàng ta xử quyết, nên Vũ Văn Đức Chính cười buồn và nói :

- Tỷ tỷ! Thật tình thì đệ không muốn tỷ đệ ta tương tàn tương sát nhau! Nhưng nếu tỷ tỷ đã quyết lòng thì đệ phải chiều theo vậy.

Tại sao Vũ Văn Đức Chính lại nói như thế? Đạo lý làm người, phàm phải tôn trọng sự công bằng và lẽ phải, vì Vũ Văn Đức Chính không muốn sự bất công được tồn tại, nhất là sự bất công ấy được tạo ra từ kẻ tự cho mình là kẻ mạnh, là độc tôn.

Do nghĩ thế nên Vũ Văn Đức Chính muốn lần này, chỉ một lần này thôi, cảnh tỉnh và dập tắt hoàn toàn thói tự tôn tự đại, mục hạ vô nhân, xem trời bằng vung của tỷ tỷ mình là Thái Phi Ngọc Bội.

Dẹp bỏ luôn lòng tham vọng trước sau gì cũng có một khi ngay bên mình Thái Phi Ngọc Bội có một gã tự tư, tự kỷ luôn muốn Thái Phi Ngọc Bội lúc nào cũng chiều theo ý muốn vô lối của gã.

Nội cái việc nằng nặc đòi hủy diệt Kỳ, Tửu nhị tán nhân và Liễu Hà Như không phân biệt phải trái của Thái Phi Ngọc Bội này, Vũ Văn Đức Chính dư hiểu thái độ độc đoán, chuyên quyền ỷ mạnh của Thái Phi Ngọc Bội đang còn ngự trị trong tâm trí nàng.

Vậy thì thử hỏi, nếu sau này, Thái Phi Ngọc Bội được gã kia mà nàng đang xem là trượng phu luôn luôn tâng bốc và xúi bẫy thì tình hình giang hồ sẽ ra sao?

Thà Thái Phi Ngọc Bội cứ tiếp tục đi theo chủ ý trước đây của dòng dõi Thái Phi độc tôn đã tự qui định thì giang hồ xem ra vẫn còn có thời gian yên tĩnh nhiều hơn là cứ để như thế này!

Bởi thế, Vũ Văn Đức Chính đành tự nén lòng, tự xem nhẹ tình cảm tỷ đệ chung một huyết thống, để sửa lại tật xấu của Thái Phi Ngọc Bội.

Nhìn gã kia đang sóng vai cùng Thái Phi Ngọc Bội tiến ra theo cùng cách: thắng thì lấn lướt, còn hễ thấy bại thì rục rịch bỏ chạy lấy thân, Vũ Văn Đức Chính thấy đau xót và thương tiếc cho nàng! Do đó, Vũ Văn Đức Chính càng thấy quyết tâm hơn.

Vũ Văn Đức Chính cắn chặt răng, hữu thủ đưa ra chừng như phải gắng gượng lắm, cố sức lắm Vũ Văn Đức Chính mới đối chiêu cùng tỷ tỷ được.

Nhưng Thái Phi Ngọc Bội nào nghĩ thế! Vì từ thuở mở mắt chào đời cho đến bây giờ, Thái Phi Ngọc Bội nào có xem nàng ta là người của dòng họ Vũ Văn đâu! Nàng ta là hậu nhân của dòng dõi Thái Phi độc tôn kia mà!

Xem kìa, gương mặt nàng ta lạnh lùng như băng tuyệt, song chưởng nàng thật vững chãi ngang lồng ngực, nhìn trừng trừng như muốn ăn tươi nuốt sống Vũ Văn Đức Chính vậy.

Và khi gã kia đã đề tụ công lực đầy đủ, gã vừa hét lên một tiếng như hiệu lịnh cùng công ra, Thái Phi Ngọc Bội đã không một chút ngần ngừ, không một chút nao lòng bởi tình máu mủ. Ngược lại, nàng ta còn nhanh tay hơn cả trượng phu của nàng nữa là khác.

Song thủ đẩy mạnh, Nghịch Đảo Càn Khôn Cang Nhu thần công nhất tề cùng xuất hiện. Như dẫn đạo cho luồng nhu kình có mang màu trắng mờ của gã kia cùng lao đi. Như xô như đẩy luồng nhu kình mờ đục nọ lao đến Vũ Văn Đức Chính mau hơn, lấy mạng Vũ Văn Đức Chính nhanh hơn, gọn hơn.

Lần này đứng bên ngoài quan chiến, Âm Phong tán nhân, Độc Tửu tán nhân và Liễu Hà Như mới thật sự biết đá biết vàng, mới thật sự biết rằng võ công của họ không là gì hết trước khí thế uy uy lẫm lẫm của gã mặt choắt nọ, chứ nói gì đến công phu thập phần kỳ bí của cô nàng luôn nằng nặc xem họ như món đồ trong túi, muốn giết hay tha gì cũng được.

Và bọn họ thật sự ngạc nhiên khi nhìn công phu đánh trả của người thiếu niên nọ, người thiếu niên mà đã hai độ tha chết cho hai người! Lần lượt là Độc Tửu tán nhân được tha trước, sau đến Âm Phong tán nhân.

Riêng Liễu Hà Như thì không sao quên được dung mạo này! Một dung mạo đã từng ám ảnh tâm trí nàng, đã từng làm cho Liễu Hà Như phải sợ từng chập trong suốt chuỗi ngày dài từ lúc đụng độ ở Võ Đang đến tận bây giờ.

Ba người ba tâm trạng đang thoạt lo thoạt buồn rồi thoạt đổi thành vui khi theo dõi luồng kình lực cương mãnh màu vàng chói lòa chẳng khác nào những tia sáng xuất phát từ một vầng dương đang độ rực rỡ nhất, thoát ra, xuất hiện từ tâm chưởng của người thiếu niên ấy, đã chận đứng, rồi bao vây và rồi từ từ đẩy lùi hợp kình thập phần uy mãnh của đôi trai gái đối phương.

Diễn biến này hoàn toàn trong sơ liệu của Thái Phi Ngọc Bội, và ngược lại, nó hoàn toàn ngoài dự tính của gã vô danh nọ.

Do Thái Phi Ngọc Bội phần nào đoán được kết quả, nên khi nàng ta thấy hợp lực này không làm gì được đối phương, nàng ta bèn thu chiêu lại thật nhanh cùng lúc với sự nhảy tạt thân người sang một bên và miệng thì hô lên :

- Chạy.

Vũ Văn Đức Chính đã đoán đúng từ trước, khi nhận định được tâm tánh xảo trá của gã tự xưng là trượng phu nọ.

Không đợi Thái Phi Ngọc Bội kịp hô thì hắn đã cong thân tháo chạy trước rồi!

Không!

Phải nói là gã đã tự động tháo chạy, dù là di chuyển sau Thái Phi Ngọc Bội! Chỉ trước là trước khi nàng ta kêu lên thôi!

Bởi vì võ công của gã kém nhất trong ba người đang cùng động thủ nên gã không sao kịp nhận định tình thế ai sẽ thắng, ai sẽ bại, nên gã không sao kịp thu chiêu và nhảy tránh trước khi Thái Phi Ngọc Bội làm như thế trước gã! Đó mới điều ngoài dự tính của gã.

May mà gã vốn là người tính nhanh gian giảo nên gã cũng còn kịp tháo chạy khi Thái Phi Ngọc Bội chưa kịp kêu lên...

Vũ Văn Đức Chính cốt ý chỉ muốn cảnh tỉnh mà thôi, nên khi thấy hai người đối phương thu chiêu thì Vũ Văn Đức Chính cũng nhanh tay thâu liễm lại toàn bộ chân lực.

Thật là kỳ lạ, gần như là phép thần thông vậy. Trước mắt Kỳ, Tửu nhị tán nhân và Liễu Hà Như diễn biến đang là thế mà đột ngột tan biến đi chẳng khác nào vầng dương vừa hiện đó, lại mất đi ngay đó.

Nếu có nhân vật nào xem và kể lại sự việc này, ắt hẳn không bao giờ Kỳ, Tửu nhị tán nhân tin lời được, và hai vị Kỳ nhân này sẽ cười, xem như là chuyện vui đùa trong lúc trà dư tửu hậu mà thôi!

Nhưng, đằng này bọn họ đã tận mục sở thị kia mà! Và họ còn nghe rõ ràng lời Vũ Văn Đức Chính gọi với theo :

- Cứ từ từ mà đi! Đệ không làm gì hai người đâu.

Thế là Độc Tửu tán nhân, Âm Phong tán nhân và Liễu Hà Như chỉ biết há hốc mồm nhìn đăm đăm vào Vũ Văn Đức Chính mà không nói được một lời nào, dù là lời thán phục...

Họ không lên tiếng, thì người khác lên tiếng. Tiếng nói của người này vừa vang ra thì Vũ Văn Đức Chính biết đấy là ai rồi.

- Thần công quả là vô thượng. Điệt nhi đành phải tâm phục, khẩu phục tiểu sư thúc thôi!

Vũ Văn Đức Chính đoán được thì ba người kia cũng đoán được.

Liễu Hà Như tuy cùng sực tỉnh nhưng lại kêu lên trước :

- Hàn Nhược Thuyên? Ai là tiểu sư thúc ngươi ở đây?

Đợi đến khi Hàn Nhược Thuyên bước đến thi lễ thì Liễu Hà Như mới biết vị nào là tiểu sư thúc của Hàn Nhược Thuyên.

Bước đến trước Kỳ, Tửu nhị tán nhân, Hàn Nhược Thuyên thi lễ trước :

- Nhị bá, tứ thúc! Tiểu điệt là Hàn Nhược Thuyên chúc mừng nhị bá và tứ thúc đã ly khai được bọn Nhất Thiên bang ác nhân!

Đoạn Hàn Nhược Thuyên quay sang Vũ Văn Đức Chính mà nói :

- Mới chia tay đó, bây giờ lại gặp! Điệt nhi bái kiến tiểu sư thúc!

- Liễu sư tỷ không quên đệ chứ?

Ba người này bàng hoàng khi nghe Hàn Nhược Thuyên lại gọi thiếu niên nọ là tiểu sư thúc! Đã thế thiếu niên nọ lại còn kêu lên :

- Bạch huynh! Đã là lão hữu với nhau sao Bạch huynh còn không mau đến hội ngộ?

“Ai vậy kìa?”

Cả ba người cùng tự hỏi như thế, đến khi họ thấy Họa Điểm tán nhân xuất hiện và nói :

- Bái phục! Bái phục! Cách xa ba mươi trượng mà sư đệ biết là ta có mặt ở đây, công phu này dễ mấy ai có!

Thì bọn ba người mới biết đích xác, đúng là vị thiếu niên ấy là tiểu sư thúc của Hàn Nhược Thuyên.

Thế là bọn họ cùng nhau mừng mừng tủi tủi vì bây giờ chẳng những bọn họ là lão hữu, mà lại còn là người chung một chiến tuyến!

Chưa kịp hàn huyên thì Âm Phong tán nhân vừa lắc đầu, vừa cảm thán nói lên :

- Phải chi có lão Thư ở đây...

Âm Phong tán nhân chưa dứt lời thì vị thiếu niên ấy đã ngắt lời và nói :

- Bạch huynh còn chờ gì nữa, không đưa Hàn lão hữu của mọi người đến đây à?

Thế là Họa Điểm tán nhân bỗng không vỗ tay đôm đốp, cười lên khoái trá và nói :

- Lần này ta mới đích thật là bái phục sư đệ đó! Chứ lúc nãy, có khi sư đệ trông thấy Hàn Nhược Thuyên lại đoán càn là có mặt ta ở đấy! Còn lần này thì khác hẳn! Khá! Khá lắm!

Từ xa đã nghe tiếng một người nói, sửa lại lời khen của Họa Điểm tán nhân :

- Là giỏi chứ! Sao lại chỉ là khá thôi? Lão Họa học ở đâu được thói keo kiệt đấy hử?

Nhìn về hướng có tiếng nói phát ra, mọi người cùng thấy một lão niên văn nhân, trên tay cầm quyển sách đang đủng đỉnh đi đến.

Không nói không rằng, Độc Tửu tán nhân đã chạy ra đến, dìu đỡ vị lão niên văn nhân, đồng thời lại còn oang oang kêu lên ước ao :

- Được lão Cầm ở đây nữa thì Ngũ Kỳ tán nhân chúng ta thế là đông đủ!

Lão Tửu đang cười vui chợt nghiêm mặt lại. Lão Họa đang vuốt vuốt tóc Liễu Hà Như liền bỏ tay xuôi xuống. Hàn Nhược Thuyên đang bô lô ba la cùng Âm Phong tán nhân bỗng không lại câm miệng như hến.

Và Vũ Văn Đức Chính thì cúi đầu xuống, ái ngại cho tình hảo hữu của Ngũ Kỳ tán nhân!

Độc Tửu tán nhân kêu lên hỏi thay Âm Phong tán nhân và Liễu Hà Như đang cùng lấy làm lạ trước những vẻ mặt đột nhiên biến đổi này! Lão lớn tiếng hỏi :

- Sao thế này? Đã có việc gì xảy ra cho lão Cầm sao?

Lắc đầu, Họa Điểm tán nhân lôi từ trong bọc áo ra thanh Nghĩa Hiệp liễu kiếm, và thất vọng kể cho mọi người nghe chuyện của lão Cầm đã lén lút hạ thủ Vũ Văn Đức Chính như thế nào? Lão đã nói điều gì? Và đã tự xưng danh tánh ra làm sao?

Nhất nhất thuật lại hết, xong Họa Điểm tán nhân nói như muốn lấy lòng Kỳ, Tửu nhị lão hữu :

- Lão Kỳ và lão Tửu thì từ tối về sáng, còn đàng này lão Cầm thì...

Liễu Hà Như nghe lão Họa nói thế liền ngượng ngùng gầm mặt xuống! Độc Tửu tán nhân thì giận dữ, quở mắng lão Cầm không tiếc lời! Còn Âm Phong tán nhân thì khác hẳn. Lão ta đột nhiên đăm chiêu lại, sau lại còn nhấp nháy mắt lấp lóe hàn quang...

Phát hiện được điều lạ lùng này, Họa Điểm tán nhân hỏi nhỏ :

- Gì thế lão Kỳ? Bộ lão biết... tung tích lão Cầm ở đâu sao?

Thính tai, tinh mắt, Độc Tửu tán nhân chen vào hỏi :

- Lão Kỳ biết tung tích lão Cầm thật sao? Hồi nào tới giờ ta có nghe lão nhắc đến đâu, vậy mà lão hữu đó hả?

Ngần ngại một lúc, Âm Phong tán nhân mới giải thích :

- Chứ ta có biết lão ở đâu mà nói bây giờ? Có điều...

- Có điều thế nào?

Độc Tửu tán nhân ngờ vực hỏi! Âm Phong tán nhân lắc đầu nói tiếp :

- Thật sự là ta không biết tung tích của lão Cầm thật! Nhưng nhân tiện nhắc đến lão Cầm, ta cứ ngờ ngợ...

- Ngờ ngợ cái gì? Sao lão không nói phứt ra?

Họa Điểm tán nhân thấy Độc Tửu tán nhân cứ luôn miệng hối thúc lão Âm Phong tán nhân đành phải lên tiếng :

- Lão Tửu này lạ chưa! Thì cứ để từ từ lão Kỳ nói! Chứ lão Tửu không biết là bọn ta đã già lắm rồi hay sao? Muốn nhớ lại một việc gì thì cũng phải chậm chậm mới nhớ được chứ?

Độc Tửu tán nhân biết lỗi bèn cười hề hề, nói đỡ cho lão Kỳ :

- Thì ta cũng biết vậy, nhưng ta cũng tin chắc là lão Kỳ không hề biết chút gì về tung tích của lão Cầm nên ta phải làm thế để lão Kỳ không nói thì thôi, chứ nếu đã nói thì không thể cứ ngờ ngợ mà được!

Mặc cho ai muốn nói sao thì nói, lão Kỳ vẫn cứ tiếp tục nhớ lại, đoạn lão nói tiếp :

- Lão Họa này! Ta tin chắc một người chuyên về Họa như lão một khi đã nhìn được ai thì chắc là khó quên lắm phải không?

Họa Điểm tán nhân gật đầu, tự phụ đáp :

- Phải thế mới được, sao?

Không thèm để tâm vẻ mặt đang tự phụ của lão Họa, lão Kỳ lại hỏi :

- Thế nếu là một người, trước kia còn bé, sau mười năm hai mươi năm gặp lại, liệu lão Họa có nhớ ra không?

Cứ như trò đánh đố này, khiến cho Độc Tửu tán nhân đang lúc Họa Điểm tán nhân còn đang suy nghĩ đã lại kêu lên :

- Sao kỳ lạ vậy lão Kỳ? Bọn ta đang bàn về lão Cầm kia mà?

Chưởng Trung Thư tán nhân đến lúc này mới lên tiếng :

- Lão Kỳ thâm trầm từ thuở nào đến bây giờ, lão hỏi thế ắt là có nguyên do, sao lão Tửu không chờ nghe cho hết mà nóng nảy quá vậy?

Thế là Độc Tửu tán nhân phải chịu phép! Vì tự thuở nào, đến lúc này cũng thế, Độc Tửu tán nhân không nể phục ai trong Ngũ Kỳ tán nhân bằng nể phục lão Thư. Lời của lão Thư là khuôn vàng, thước ngọc, là lịnh đối với Độc Tửu tán nhân. Mặc dù bây giờ nghĩ mà tội cho lão Thư, đến một thường nhân cũng thừa sức đánh ngã lão Thư, do lão đã mất hết võ công.

Trong khi đó thì Họa Điểm tán nhân đã nghĩ xong, lão đáp :

- Đối với một người đã quá tuổi thành nhân thì lão Họa ta có thể đoan chắc là không sao quên được. Nhưng đối với một đứa trẻ, lớn lên có nhiều đổi thay thì ta không chắc chắn lắm. Dù sao, mười phần thì ta cũng chắc được bảy tám phần. Nói đi, lão Kỳ hỏi thế ắt là có nguyên nhân phải không?

Âm Phong tán nhân bèn nói :

- Lão Họa xem gã lúc nãy có giống chút nào tên đồ đệ của lão Cầm không?

Đích thị là trời sập lão Độc Tửu tán nhân cũng không thể nào giật mình hơn lúc này. Rồi không đợi lâu, Họa Điểm tán nhân đã vỗ đùi la lên :

- Đúng rồi, đích thực là hắn rồi. Xem ra sư đệ ta tiên đoán quả là không sai! Hừ! Đúng là lão Cầm đang có âm mưu gì đây! Chắc mẫm là lão đang muốn xưng hùng xưng bá rồi đây.

Mọi người còn đang kinh hoàng thì lại nghe có tiếng Liễu Hà Như nhỏ nhẹ nói :

- Sư phụ, sư phụ đã nói thế thì đồ nhi mới dám nói! Gã đó có giọng nói tiếng cười đồ nhi nghe quen tai lắm! Chừng như gã ta là...

- Là ai?

Độc Tửu tán nhân đã vội làm tuồng như lão không thể chờ đợi được nữa vậy. Liễu Hà Như lo lắng nói :

- Chừng như gã ta chính là Bang chủ...

- Bang chủ Nhất Thiên bang phải không? Thảo nào công phu của hắn trông thật quen mắt! Đích thị là công phu trong phần Âm quyết của Âm Dương song lão quái hiệp!

Hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, mọi người không sao hiểu được tại sao Vũ Văn Đức Chính đã gọi là Âm Dương song lão quái lại còn thêm vào đó chữ hiệp?

Đoán được nghi vấn này của mọi người nên Vũ Văn Đức Chính một lần nữa kể lại sự oan khiên của Âm Dương song lão quái hiệp do dòng dõi Thái Phi độc tôn đã gây ra cho song lão. Chứ thật ra song lão là chính chứ không phải là tà như mọi người đã nghĩ.

Nhân đó, Vũ Văn Đức Chính cũng nói qua về Âm Dương nhị quyết cho mọi người nghe, và những âm mưu đen tối của sư đồ tên Bang chủ Nhất Thiên bang mà Vũ Văn Đức Chính khi đó đã tình cờ nghe được.

Vừa nhắc đến danh tự của tên Bang chủ mà lão già nọ đã gọi, Họa Điểm tán nhân liền chận lại và kêu lên :

- Đỗ Thiên Hạo! Đúng rồi, đấy chính là tên gọi của gã đó, của đồ đệ của lão Cầm đấy.

Thế là mọi người đã rõ sự hạ lạc của lão Cầm Trung Hữu Kiếm, vị đứng đầu Ngũ Kỳ tán nhân, hiện giờ đang ở đâu? Đang làm gì? Và âm mưu gì?

Độc Tửu tán nhân lại kêu lên :

- Thảo nào lão lại không có nói là lão chuyên lừa người, dối đời. Lão Họa nhớ lại xem, không phải lão Cầm đã vừa như thân thiện với lão Thư và lão Họa, lại vừa tỏ ra tương đắc với lão Kỳ và lão Tửu ta đấy sao?

Còn Chưởng Trung Thư tán nhân thì ôn tồn nói :

- Có thế chứ! Nếu không phải nhờ vào phần Âm quyết này thì làm sao đã một chiêu tên Đỗ Thiên Hào đã chiếm được thượng phong trước Ngũ Kỳ tán nhân bọn ta được?

Đấy là do lão Thư khiêm tốn, tự đánh đồng lão với lão Kỳ, lão Tửu và lão Họa! Thật ra lão Thư đã chống cự được đến ba chiêu. Tuy bị mất hết võ công vào dịp này, nhưng cái bại của lão Thư là cái bại trong vinh quang. Là cái bại mà ba lão còn lại dù có muốn được như thế cũng không sao có được.

Nhân đó, Vũ Văn Đức Chính đòi xem xét và phục hồi võ công cho Chưởng Trung Thư tán nhân.

Do Chưởng Trung Thư tán nhân đang trên đường đến dự thính hội ra mắt Nhất Thiên bang mà toàn thể nhân vật giang hồ võ lâm Trung Nguyên đều đang bàn tán xôn xao thì gặp nhi tử và Bạch lão hữu. Qua đó Chưởng Trung Thư tán nhân đã biết Vũ Văn Đức Chính thân hoài tuyệt kỹ. Vì thế, vừa nghe Vũ Văn Đức Chính đề nghị phục hồi võ công cho lão thì lão Thư liền tán đồng ngay.

- Được Tửu lão đệ quan tâm, họ Hàn ta quả là có phước từ kiếp trước. Động thủ đi tiểu lão đệ, ta đang chờ xem diệu thủ của tiểu lão đệ đây.

Trong lúc Vũ Văn Đức Chính bằng công phu thượng thừa, dùng Tỏa Căn Phong Mạch đại thủ pháp giải khai toàn bộ kinh mạch bị tắt nghẽn từ lâu của lão Thư, để phục hồi công lực lại cho lão, thì Họa Điểm tán nhân đã nhân cơ hội này đem những hiểu biết về sư thừa cũng như những kỳ duyên mà Vũ Văn Đức Chính nhờ trời thương tưởng ban cho, nói cho Kỳ, Tửu nhị lão hữu nghe. Liễu Hà Như cũng nghe không bỏ sót một chi tiết nào.

Do đó, Âm Phong tán nhân, Độc Tửu tán nhân đã nhớ lại và nhận ra Vũ Văn Đức Chính chính là đứa bé năm xưa mà hai lão đã từng biết mặt.

Riêng Liễu Hà Như thì làm sao quên được đứa bé ngày ấy, suýt chút nữa Liễu Hà Như đã đôi ba lần xuống tay hạ độc thủ rồi. Đâu còn có đến ngày hôm nay.

Tuy đang chữa thương cho Chưởng Trung Thư tán nhân, nhưng Vũ Văn Đức Chính cũng nghe được những lời Họa Điểm tán nhân đang nói. Cho nên Vũ Văn Đức Chính vội đánh tiếng xác định :

- Liễu tuần giám ngày đó còn nhớ đến tại hạ không? Hai ngọn Thiết Kỳ châm thuở trước tại hạ vẫn còn giữ đây, hôm nọ gặp mặt tại Võ Đang, không hiểu sao tại hạ không nỡ gởi vật hoàn lại cố chủ? Để lát nữa tại hạ sẽ hoàn lại nhé Liễu tổng tuần giám.

Để cho Liễu Hà Như dễ nhớ, thoạt đầu Vũ Văn Đức Chính phải gọi nàng ta bằng chức vụ cũ trước đây. Sau đó mới gọi nàng ta là Tổng tuần giám.

Nghe Vũ Văn Đức Chính nói xong, Liễu Hà Như nhăn mặt thè lưỡi, đoạn cuống quít nói :

- Tiểu sư thúc, tiểu sư thúc à! Tha thứ cho điệt nữ đi, điệt nữ làm sao dám nhận Thiết Kỳ châm do đích tay tiểu sư thúc gởi lại.

Nàng nhại giọng ngây thơ thật dễ thương, khiến cho Họa Điểm tán nhân phải nói :

- Tiểu Liễu đầu này thật là... nếu tiểu sư thúc ngươi ghét bỏ ngươi, thì hôm nọ đâu đã giải thoát ngươi khỏi tay con quỷ háo sắc đó.

Đến nước này, quả là sư đồ Âm Phong tán nhân đội ơn Vũ Văn Đức Chính không biết bao nhiêu mà nói.

Đợi cho Họa Điểm tán nhân thuật lại việc này xong, Âm Phong tán nhân liền đa tạ :

- Hóa ra mọi việc phần nào cũng nhờ lão Họa tiếp một tay, vậy mà lúc trước ta đối xử với lão Họa thật là...

Bất chợt Chưởng Trung Thư tán nhân cất giọng sang sảng nói xen vào :

- Thôi! Tất cả hãy bỏ qua đi nào. Dù sao không phải chúng ta là huynh đệ hay sao? Không là Ngũ Kỳ tán nhân sao?

Giọng nói của lão Thư với trung khí đầy dẫy, khiến cho mọi người biết rằng, thế là công phu lão Thư đã được hồi phục. Và tất cả đều nhờ vào Vũ Văn Đức Chính cả.

Độc Tửu tán nhân kêu toáng lên :

- Hảo, hảo! Tiểu lão đệ quả là bất phàm. Tứ kỳ nhân bọn ta thế là lại được một phen vẫy vùng rồi, ha ha ha...

Mọi người đều sảng khoái cười theo, nhưng trong thâm tâm thì ai ai cũng đều cảm thấy xốn xang khi nghe lão Tửu rút lại chỉ kêu là Tứ Kỳ tán nhân.

Bỗng Vũ Văn Đức Chính lao người chạy biến đi, mọi người chỉ nghe Vũ Văn Đức Chính gởi nhắn lại :

- Do gia tỷ còn đang kề cận với tên Đỗ Thiên Hạo ác nhân, nên tiểu đệ mạn phép đi trước. Hẹn gặp lại tại Chung Nam sơn...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.