Thái Tử Quá Xấu Bụng

Chương 181: Tuyệt tình, ngươi giết ta đi



"Kỳ thật..."

Sở Chỉ Nguyệt chính là muốn giải thích chuyện này. Nhưng mà Sở Cầm đã nắm lấy tay nàng.

Sở Cầm nói ra: "Đây là sự tình bọn hắn. Chỉ Nguyệt làm như thế nào là tự do của nàng. Ngươi cũng không cần nói thêm nữa rồi."

"Chỉ Nguyệt." Thừa Diễm vẫn chưa từ bỏ ý định. Hắn bây giờ được ăn cả ngã về không.

Sở Chỉ Nguyệt không biết Sở Cầm tại sao phải túm nàng. Nhưng mà nàng cũng không phải là kẻ đần. Liền cũng không có nói thêm cái gì.

Thừa Diễm chính là muốn giữ chặt tay của nàng. Nhưng lúc này thì có một cỗ gió lạnh thổi đến.

"Chuyện gì xảy ra." Thừa Diễm sững sờ, còn chưa phản ứng qua đến. Quần áo trên người đã xuất hiện nhiều lỗ lớn.

Trên mặt xuất hiện thêm vài vết sướt. Hắn cảm nhận được mới vừa rồi là có băng phiến xẹt qua.

Sở Cầm lại cảm nhận được một hồi gió lạnh thổi đến. Nàng vội vàng níu Sở Chỉ Nguyệt lại. Vung tay lên. Dùng băng thuẫn bảo hộ. Đem gió lạnh xen lẫn băng phiến ngăn trở lại.

Nhưng mà băng thuẫn rắc rắc một tiếng. Mắt thấy muốn bể nát.

Sắc mặt Sở Cầm ngưng trọng, nàng huy động nội lực. Đồng thời dùng tới bí thuật Sở thị. Lúc này mới có thể đem băng phiến ngăn trở.

Mọi người vẫn còn kinh hãi. Nếu không phải mới vừa rồi Sở Cầm đứng vững. Chỉ sợ bọn hắn sớm biến thành mã phong oa.

Sở Cầm nhẹ nhàng tại bên tai Sở chỉ Nguyệt nói ra: "Các Trưởng lão Băng Thành đã đến. Đại tẩu đã nói với ta. Thập đại trường lão bao gồm hai nam tám nữ. Không biết đến mấy người."

Xa xa có mấy bóng người chậm rãi đi tới.

Sở Chỉ Nguyệt cùng Sở Tĩnh Phong lúc này mới cảm nhận được khí tức của bọn hắn. Cái loại khí tức cường đại, ép lòng ngực bọn hắn đều cảm thấy thốn thốn.

Sở Tĩnh Phong tay còn khẽ run. Ngay cả trong lòng của hắn cũng có một loại cảm giác sợ hãi...

Sở chỉ Nguyệt thì bình thường hơn nhiều. Hé mắt. Mấy Trưởng lão đều là mặc xiêm y màu trắng. Hầu như cùng tuyết trắng màu sắc giống nhau.

"Chỉ Nguyệt. Nhanh theo ta đi." Thừa Diễm trông thấy người Băng Thành đến. Sợ hãi Sở Chỉ Nguyệt thật sự cứ như vậy trở về Băng Thành.

Sở Cầm vốn chú ý đến mấy Trưởng lão Băng Thành kia . Nên không chú ý tới Thừa Diễm đã níu lại Sở Chỉ Nguyệt rồi.

Không biết Thừa Diễm thả ra cái gì. Trong đống tuyết chợt có vô số đầu đại xà thoát ra.

Xà này là Thừa Diễm mang từ Xà Tộc đến đấy. Dĩ nhiên là không giống xà bình thường vậy.

Sở Cầm hừ một tiếng. Vội vàng đều muốn đem Sở chỉ Nguyệt cứu trở về.

Nhưng mà Thừa Diễm đã sớm dùng đến bí thuật Xà Tộc. Từ trên mặt đất chạy thục mạng.

Sở chỉ Nguyệt lại cảm giác được một mảnh hắc ám. Bốn phía còn có hương vị bùn đất .

Đây chính là thủ đoạn Thừa Diễm tại quỷ núi đã dùng qua. Không đi mặt đất. Mà là đi lòng đất.

"Quận chúa muội muội." Sở Tĩnh Phong cũng là kinh ngạc. Bộ dáng hiện tại Sở chỉ Nguyệt này không chịu được thương tổn thêm nữa.

"Quả thật là không đáng tin cậy đấy." tay Sở Cầm bắt đầu kết ấn. Dùng tới bí thuật Sở thị. Lúc này nàng cũng không quản những Trưởng lão kia. Hay là trước cứu Sở Chỉ Nguyệt rồi hãy nói.

Đợi Sở chỉ Nguyệt bị Thừa Diễm mang theo ra mặt đất. Nàng thiếu chút nữa chính là hôn mê bất tỉnh.

Gặp lại ánh sáng, ánh mắt của nàng híp híp. Đợi trong chốc lát mới thích ứng qua đến.

Thừa Diễm lại dắt lấy nàng hướng trong sơn động chạy tới. Thể lực Sở Chỉ Nguyệt đã không lớn. Bị Thừa Diễm kéo như vậy. Nàng lập tức té lăn trên đất.

Nàng lạnh run. Cảm thấy trong cơ thể băng phiến giày vò đến khó chịu.

"Chỉ Nguyệt. Ngươi thế nào." Thừa Diễm thoáng cái luống cuống. Đem Sở Chỉ Nguyệt đem nâng dậy.

"Thừa Diễm. Ngươi cuối cùng muốn làm gì." thanh âm Sở Chỉ Nguyệt yếu ớt. Môi của nàng đã tím tái.

"Ta không thể trơ mắt nhìn ngươi đi Băng Thành. Ta không thể lại buông ngươi ra rồi. Cái này ngươi biết không." Thừa Diễm nói ra.

Nhưng hắn cũng phát hiện Sở chỉ Nguyệt có chút dị thường. Vì cái gì nàng sẽ sợ lạnh như vậy. Nàng không phải không sợ lạnh à.

Trong lúc nhất thời Sở Chỉ Nguyệt cũng không biết nên giải thích thế nào. Nàng chỉ nói: "Ta không phải trốn tránh. Mà là ta hiện tại nhất định phải đi Băng Thành một chuyến. Ta sẽ trở về đấy. Nhất định sẽ trở về đấy."

"Ta không tin. Ngươi trước kia cũng nói sẽ trở về tìm ta. Nhưng mà ngươi lại cùng Bắc Huyền Âm đã thành thân. Sở Chỉ Nguyệt. Ta đã không tin ngươi rồi." Thừa Diễm nắm chặt tay của nàng."Chỉ Nguyệt. Bắc Huyền Âm không thương ngươi rồi. Nhưng lại còn ta bên cạnh ngươi. Chúng ta trở về Xà Tộc. Liền giống như chúng ta trước kia được không."

Sở Chỉ Nguyệt hít một hơi thật sâu. Cảm thấy lồng ngực của mình hút đi vào tất cả đều là hơi lạnh.

Nàng nói: "Ta nếu như không đi Băng Thành. Ta sẽ chết."

Tay Thừa Diễm ngừng lại.

Hắn kinh ngạc nhìn nàng.

Có ý tứ gì.

"Chỉ Nguyệt. Ngươi làm sao vậy." Thừa Diễm nói ra.

"Ta trúng độc." Sở Chỉ Nguyệt nói."Ta hiện tại phải đi Băng Thành."

Thừa Diễm lúc này mới cảm ứng qua đến. Vội vàng nói: "Ta cùng đi với ngươi. Được không?."

Sở chỉ Nguyệt đang muốn cự tuyệt. Nhưng là cảm giác được một hồi cực nóng cảm giác.

Nàng hơi sững sờ. Lập tức liền minh bạch qua đến đây là cảm giác gì.

Nàng đã trước một bước đẩy Thừa Diễm ra. Nàng lại tại trên mặt tuyết cuồn cuộn một vòng. Dừng lại.

Vị trí vừa rồi bọn hắn, giờ phút này đã xuất hiện một cái hố to.

Bốn phía tất cả đều là tan ra nước đá...

Sở chỉ Nguyệt bò lên đến vừa nhìn. Cách đó không xa có một đội nhân mã.

Đồng tử mắt của nàng co rút nhanh...

Là Bắc Huyền Âm...

Hắn một thân quần áo đỏ rực. Tại trên mặt tuyết càng dễ làm người khác chú ý.

"Một đôi cẩu nam nữ." Bắc Huyền Âm thản nhiên nói.

Hắn thần thái cao ngạo. Mang theo một tia trào phúng.

Sở Chỉ Nguyệt nghe được thanh âm này. Mặc dù là rất nhẹ. Nhưng giống như một đao đâm vào trái tim nàng.

Nàng dần dần đứng lên. Trông thấy Giới Chỉ trên tay phải Bắc Huyền Âm.

Nàng tự nói với mình. Hết thảy đều là giả dối. Bắc Huyền Âm khẳng định cũng không muốn nói như vậy.

"Chỉ Nguyệt." Thừa Diễm hộ tại trước mặt Sở chỉ Nguyệt .

Bắc Huyền Âm lạnh lùng nhìn Thừa Diễm. Hắn chán ghét Sở Chỉ Nguyệt. Nhưng lại càng chán ghét Thừa Diễm.

Mấy người theo phía sau hắn. Tất cả đều là ám vệ của hắn.

Sở Chỉ Nguyệt bị Thừa Diễm mang đến nơi đây. Không có Sở Cầm bảo hộ. Thừa Diễm liền huyền thuật đều không có. Bọn hắn đại đa số đều biết...

"Bắc Huyền Âm. Ngươi ngàn dặm xa xôi đuổi theo đến. Thật sự ý định giết ta." Sở Chỉ Nguyệt nói.

Hắn nhẹ nhàng hé mắt. Nói: "Vốn ngươi không có tư cách đấy. Nhưng mà dì nhỏ nói trên người của ngươi có da dê. Giao ra đây. Ngược lại là có thể lưu ngươi toàn thây."

Sở Chỉ Nguyệt nghe xong lời này. Vẫn là nhịn không được cười lên một tiếng.

Những cảm xúc điềm mật, ngọt ngào đều muốn tan thành mây khói. Tay của nàng không tự giác sờ lên bụng của mình.

Nàng nói ra: "Bắc Huyền Âm đều muốn da dê. Vậy ngươi như thế nào còn dám kiêu ngạo như vậy."

"Chẳng lẽ còn muốn Bản Thái Tử cầu ngươi. Ngươi mới bằng lòng xuất ra đến." Bắc Huyền Âm lạnh giọng nói.

"Nếu như ngươi chịu. Ta đây cũng không sao cả." Sở chỉ Nguyệt là muốn kéo dài thời gian. Nàng biết rõ Bắc Huyền Âm đã không giống ngày xưa. Từ giọng điệu của hắn cùng cử động xem ra. Hắn đã trở nên vô tình.

Bắc Huyền Âm cười khẽ một tiếng. Xen lẫn vài phần trào phúng.

"Sở Chỉ Nguyệt. Ngươi quá đề cao mình rồi." Bắc Huyền Âm dứt lời. Lại ra tay công kích.

Thừa Diễm nhanh một bước. Đem Sở chỉ Nguyệt mang đi. Tiến vào sơn động tránh né.

Thần sắc hắn khẩn trương. Hắn cũng không nghĩ đến lại ở chỗ này gặp được Bắc Huyền Âm.

Hiện tại Bắc Huyền Âm là cố ý muốn giết Sở Chỉ Nguyệt. Vậy phải làm sao bây giờ.

Sở chỉ Nguyệt chậm mấy hơi thở. Trong nội tâm đau đớn không có hạ thấp nửa phần.

Chẳng lẽ Bắc Huyền Âm thật sự không nhớ rõ những sự tình kia sao.

Chẳng lẽ Bắc Huyền Âm thật sự quên mất hắn đã từng nói gì sao.

Đầu Sở Chỉ Nguyệt một hồi mê muội. Đầu dập vào đầu gối. Nàng nức nở nghẹn ngào một tiếng. Ngón tay trảo trên mặt đất.

"Chỉ Nguyệt." Thừa Diễm nói."Ngươi không phải thương tâm. Ta ở đây..."

"Nhưng ngươi cũng không phải hắn." Sở chỉ Nguyệt nhàn nhạt nói ra."Thừa Diễm. Mục tiêu của hắn là ta. Cái này cùng ngươi không quan hệ. Ngươi đi nhanh đi."

Thừa Diễm dùng tới biện pháp vừa rồi. Hoàn toàn có thể ly khai đấy.

Nhưng cũng chỉ có Thừa Diễm biết rõ. Biện pháp này của Hắn không thể thường dùng.

Hắn hiện tại cũng có ý định cùng Sở Chỉ Nguyệt đồng sanh cộng tử. Như thế nào đều không có ý định buông ra Sở Chỉ Nguyệt.

Bên ngoài là có tiếng bước chân vang lên. Thanh âm đạp tuyết đặc biệt nặng.

Sở Chỉ Nguyệt cũng cảm nhận được một hồi sóng nhiệt tập kích đến. Cái này tựa hồ đã đến mùa hè bình thường.

Nàng nhìn lại thấy Bắc Huyền Âm chậm rãi đi vào đến.

Sau đó, Hắn ném ra một vật. Đúng là một trang giấy...

Trên đó viết: ta muốn gả cho ngươi.

Đây là Sở chỉ Nguyệt lúc trước ghi đấy. Sau đến nàng cho Bắc Huyền Âm. Bắc Huyền Âm cũng một mực tùy thân mang theo.

Hiện tại hắn lật đến. Chỉ cảm thấy một hồi buồn nôn.

Tờ giấy kia thời gian dần qua mất rơi trên mặt đất. Sở Chỉ Nguyệt nhìn thấy, con mắt nóng lên, phát nhiệt. Nước mắt giống như chỉ trong nháy mắt nóng rực giữa muốn đoạt vành mắt mà ra.

"Bản Thái Tử cũng không biết lúc trước vì cái gì liền cưới ngươi." Bắc Huyền Âm nói qua."Đây là ngươi ghi a."

Tay của nàng run rẩy. Đều muốn đem một trang giấy kia nhặt lên đến.

Nhưng mà Bắc Huyền Âm có chút nhíu mày, vung tay lên. Trang giấy kia đột nhiên cháy. Lập tức liền hóa thành bụi bặm.

Sở Chỉ Nguyệt kinh ngạc đấy. Nàng không hiểu được trái tim của mình còn có hay không có nhảy lên.

Lửa kia. Tựa hồ đem lòng của nàng cũng cùng nhau đốt rụi.

"Bởi vì." Sở Chỉ Nguyệt nhàn nhạt nói ra."Ngươi yêu ta a."

Tay Bắc Huyền Âm ngừng lại. Ánh mắt càng là ngưng tụ.

Khuôn mặt tuyệt thế vô song của hắn vốn là có vài phần mê mang. Tựa hồ là nhớ ra cái gì đó. Nhưng mà tay phải hắn màu đỏ Giới Chỉ tựa hồ có hào quang lóe lên một cái. Sau đó, ánh mắt của hắn liền thanh tịnh lại.

"Nói bậy." Bắc Huyền Âm bị chọc giận. Lướt một cái đã đến trước mặt Sở chỉ Nguyệt. Thừa Diễm vội vàng muốn ngăn trở. Nhưng mà tay áo Bắc Huyền Âm vung lên. Trong lúc này lực đem Thừa Diễm đẩy ra.

Trong sơn động có chút đen kịt. Hắn một tay bóp yết hầu Sở chỉ Nguyệt, đem nàng đặt tại trên thạch bích. Tay kia duỗi ra, phía trên kia đã ngưng tụ nội lực.

"Mẫu hậu ta là bị các ngươi hại chết đấy. Ta sao có thể yêu ngươi." Bắc Huyền Âm nói ra.

Sở Chỉ Nguyệt bị Bắc Huyền Âm nhấn một cái. Nhận lấy va chạm. Đầu chóng mặt thiếu chút nữa bất tỉnh.

Nàng nhắm mắt lại. Không để cho mình nhìn Bắc Huyền Âm.

Nhưng mà nước mắt lại vào lúc này chảy ra. Chảy xuôi qua gương mặt của nàng. Nhỏ xuống mu bàn tay của hắn.

Tay Bắc Huyền Âm có chút buông lỏng. Trông thấy bộ dáng kia của Sở chỉ Nguyệt. Hắn trong lúc nhất thời không biết là cảm giác gì.

Hắn nhịn không được là lui về sau một bước.

"Sở Chỉ Nguyệt đem da dê giao ra. Bằng không thì ngươi mơ tưởng sống thêm mạng..." Bắc Huyền Âm nói qua. Nhưng mà một khắc hắn nổi lên sát tâm này. Cảm thấy bộ ngực của mình là kịch liệt đau nhức đứng dậy. Sắc mặt hắn xanh trắng.

Đã hơn một lần có loại cảm giác này. Vì cái gì.

"Ngươi giết ta đi." Sở Chỉ Nguyệt bình tĩnh nói.

Khả năng nàng cả đời này đều đợi không được Bắc Huyền Âm nhớ tới đến. Nàng khẳng định chỉ có thể sống trong bi thống, một mực thống khổ. Chẳng bằng chết một cách sảng khoái.

Bắc Huyền Âm lạnh lùng nói: "Không biết phân biệt."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.