Thâm Sơn Có Quỷ

Chương 3




Có loại ảo giác này, Tiểu Xuân cũng không tránh không trốn nữa, mỗi buổi tối đều trực tiếp kéo một cái ghế ra, pha một bình trà, ngồi ở ngay cửa ra vào của vườn dược liệu, vừa uống trà vừa nhìn tên to con đang ngồi trong rừng kia, cứ như là đang hóng mát bình thường vậy.

Người kia cũng thật kì quái, với thể trạng và tốc độ của mình, nếu hắn ta muốn cướp dược liệu của Tiểu Xuân, dễ như đùa vậy, thế nhưng hắn ta vẫn cứ không dám. Tiểu Xuân khoanh chân ngồi trên ghế, lúc rảnh rỗi đến nhàm chán còn gọi hắn ta hai tiếng, người nọ mỗi lần nghe gọi thì lại như bị dọa giật thót cả mình, nhảy sâu vào trong rừng, một lúc thật lâu sau mới dám đi ra.

Gần đây Tiểu Xuân gác đêm bảo vệ dược liệu càng lúc càng siêng năng, hắn đã liên tục mấy ngày không trộm được thuốc, trời càng khuya, hắn lại càng có vẻ nôn nóng. Tiểu Xuân cách hắn rất xa nhưng vẫn có thể loáng thoáng nghe thấy mấy tiếng lẩm bẩm khe khẽ của hắn.

“Hứ.” Tiểu Xuân phun bã trà trong miệng sang bên cạnh. Nàng nhìn bóng người ở đằng xa, trề môi nói: “Làm gì vậy chứ, còn dám kêu la vớ vẩn gì nữa, không trộm được thuốc còn cảm thấy uất ức nữa cơ đấy.”

Thế nhưng Tiểu Xuân lại phát hiện, dù kẻ kia có lo lắng thế nào, lúc trời gần tờ mờ sáng, hắn nhất định sẽ bỏ đi.

Có bài học lần trước, lúc Tiểu Xuân gác đêm lại càng vô cùng chăm chú, dù có đi vệ sinh thì tinh thần cảnh giác vẫn được giữ vững. Dưới nghị lực như thế, kẻ kia đã liên tục bảy ngày không trộm được dược liệu.

Đến ngày thứ tám, hắn ta rốt cuộc không nhịn nổi nữa.

Đêm hôm đó, Tiểu Xuân hoảng sợ phát hiện, kẻ kia rốt cuộc chịu bước ra khỏi rừng cây. “Ơ kìa, này.” Tiểu Xuân trợn tròn mắt để bình trà xuống, cầm cây gậy bên cạnh, hét lớn:

“Mi tới đây——–!!”

Kết quả, kẻ kia lại rúc trở về.

“Ha ha ha ha!” Tiểu Xuân cất tiếng cười to “Gan nhỏ như thế mà còn bắt chước người ta làm trộm! Mi bỏ nghề đi—-!!”

Kẻ kia yên lặng ngồi trong rừng cây, mặc cho Tiểu Xuân cười nhạo hắn thế nào, hắn cũng không lên tiếng. Cuối cùng, Tiểu Xuân nói mệt, lại ngồi xuống. Nàng cắn cắn cái miệng bình trà, nhìn bóng người đang ẩn trong rừng cây, yên lặng suy nghĩ điều gì.

Thật ra thì, ban nãy, khi kẻ kia nhảy ra khỏi rừng cây, Tiểu Xuân đã mượn ánh trăng để nhìn gương mặt hắn. Mặc dù vẫn còn rất mơ hồ nhưng Tiểu Xuân đã tinh mắt nhìn thấy, trên mắt hắn bị một tầng vải che lại, quấn khoảng vài vòng, siết chặt hai mắt hắn.

Tiểu Xuân trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ đó lại mà kẻ mù?

Không thể nào.

Thời buổi gì thế này, người mù mà cũng dám đi làm trộm?

Đêm đó, lần đầu tiên Tiểu Xuân cảm thấy tò mò đối với tên trộm dược liệu kia.

Đêm tiếp theo, lúc gác đêm, nàng cũng từng thử đi về phía rừng cây, thế nhưng mỗi lần Tiểu Xuân chỉ vừa động đậy, kẻ kia đã lập tức nhảy vào sâu trong rừng, Tiểu Xuân đuổi không kịp, chỉ có thể ngồi lại chỗ cũ.

“Aizz—-” Tiểu Xuân chống nạnh, nói to với người đang ngồi trong rừng cây: “Rốt cuộc mi là người thế nào—–?”

Kẻ kia hết hồn run cả người, vẫn không dám nhúc nhích, càng không nói gì, chỉ có mấy tiếng vọng truyền ngược trở lại từ trong khe núi.

Tiểu Xuân thấy hắn không hề có phản ứng gì, lại nói to: “Mi trộm thuốc của ta làm gì—-?”

Không biết có phải ảo giác của nàng không, Tiểu Xuân cảm thấy sau khi mình hỏi mấy câu này xong, kẻ kia dường như phát ra mấy tiếng ùng ục.

Tiểu Xuân: “……”

“Rốt cuộc là mi đang lên tiếng hay bụng mi đang lên tiếng vậy hả—-!”

Kẻ kia vẫn không đáp.

Tiểu Xuân thả lỏng ngồi lại vào ghế, nghĩ một lúc, nàng lại đứng lên, kêu to với hắn: “Mi đến đây được không—-? Mi đến đây cho ta nhìn một chút, ta sẽ cho mi dược liệu—-!”

Không biết kẻ kia nghe có hiểu không, hắn vẫn không nói lời nào, cũng không hề nhúc nhích. Tiểu Xuân đặt bình trà qua một bên, xoay người nhổ một gốc cây cát cánh lên, cứ như đang đùa gà huơ huơ về phía rừng cây.

“Nè nhìn xem, xem đây là gì, lại đây….lại đây nào…” Tiểu Xuân cẩn thận đi về phía trước, người nọ không hề nhảy đi ngay như lần trước, Tiểu Xuân đến càng lúc càng gần, tim nàng cũng không kiềm được mà đập thình thịch.

Thế nhưng, khi nàng còn cách kẻ kia chừng ba trượng, hắn ta lập tức kịp phản ứng, vụt một phát biến mất.

Tiểu Xuân: “…..” Nàng chợt quẳng gốc cát cánh lên mặt đất, chỉ vào nơi rừng sâu chửi ầm lên—-

“Mi là cái đồ nhát gan! Mi có phải đàn ông không hả—-! Đồ nhát gan rụt đầu rụt đuôi—-!!”

Tiểu Xuân mắng một mạch, mãi cho đến khi miệng đắng lưỡi khô, kẻ kia rốt cuộc cũng không trở ra.

Tiểu Xuân mệt mỏi thở dài, lại thẳng lưng đi về phía trước mấy bước, đi về chỗ mà kẻ kia đã ngồi ban nãy, trên mặt đất lại hoàn toàn không có dấu chân. Tiểu Xuân nhớ đến vóc người cường tráng của kẻ nọ, lại nhìn nhìn mặt đất bằng phẳng, nuốt một ngụm nước bọt.

“….Chẳng lẽ là quỷ thật à?” Tiểu Xuân chống nạnh, nhíu chặt mày “Mấy năm nay gần đây sao quỷ đều khiến người ta thất vọng quá vậy nhỉ.” Nàng lắc đầu, đi về vườn thảo dược.

Đêm đó, nàng ngồi trên ghế, nhìn chằm chằm bầu trời đầy sao, nghĩ ra một cách hay. Nhìn về phía bầu trời đêm, Tiểu Xuân nở nụ cười âm u.

Trời vừa sáng, nàng đã chẳng quan tâm đến việc đi ngủ bù, vội chạy về phía y quán của Linh Nhi.

“Linh Nhi, Linh Nhi!”

Trời vẫn còn sớm, trong y quán không có ai, Tiểu Xuân chạy vội vào trong, thấy một cô gái trẻ mặc quần áo màu xanh nhạt đang mài thuốc. Tiểu Xuân kéo kéo tay nàng, “Linh Nhi, ta có việc tìm cô.”

Linh Nhi để thuốc xuống, ngáp một cái, ngẩng đầu nhìn Tiểu Xuân, “Sao vậy, mới sáng sớm mà như vội đi chết vậy hả?”

Tiểu Xuân ngồi xổm xuống bên người nàng, nói: “Ta muốn xin cô một thứ.”

Linh Nhi: “Thứ gì?”

Tiểu Xuân: “Bột huỳnh quang.”

Linh Nhi nhíu mày, “Cô muốn thứ đó làm gì?”

Tiểu Xuân lắc lắc cánh tay Linh Nhi “Đừng hỏi nhiều như vậy, cho ta một túi đi.”

Linh Nhi ngáp một cái, uể oải nói: “Cho thì không có, muốn mua thì có thể bán cho một ít.”

Tiểu Xuân: “…..”

Nàng cười đẩy Linh Nhi một cái: “Sao lại thế, mọi người đều là chị em tốt, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm mà.”

Linh Nhi cười ha ha hai tiếng khô khốc, liếc mắt nhìn Tiểu Xuân.

“Tháng trước cô nâng giá cam thảo rồi bán cho ta, ta còn chưa tính sổ với cô đó, giờ lại còn đến đây kết thân.”

Tiểu Xuân lập tức ngậm miệng.

Linh Nhi đứng lên, duỗi cổ mấy cái, nói: “Năm mươi đồng tiền một túi, tiền trao cháo múc.”

Tiểu Xuân trợn tròn mắt: “Năm mươi đồng?! Mấy cái thứ đồ thừa kia mà cô lấy ta tận năm mươi đồng tiền?! Lần trước gặp cô, cô còn bảo mấy thứ kia buổi tối nhìn y như ma trơi, còn muốn vứt đi mà!”

“Hừm!” Linh Nhi quay mặt sang trừng mắt nhìn Tiểu Xuân “Bây giờ ta thích nhìn mấy thứ đó thì sao, năm mươi đồng, thiếu một đồng cũng không bán!”

“…..”

Tiểu Xuân thấy Linh Nhi dứt khoát như thế, lui về sau một bước, nàng khoanh tay, nghiêng cổ, mắt phát sáng.

Linh Nhi: “….Cô lại muốn làm gì, ta nói cho cô biết, làm gì cũng vô dụng thôi!”

Tiểu Xuân căng da mặt, chậm rãi cười nói: “Ba bao bột huỳnh quang, ta bán cho cô tin tức mới nhất, sao hả?”

Linh Nhi cười lạnh: “Nằm mơ đi! Tin tức gì mà đáng giá như thế.”

Tiểu Xuân gẩy gẩy móng tay mình, chậm rãi nói: “Tin tức của đại sư huynh.”

Linh Nhi: “…..”

Tiểu Xuân nhìn nàng, nói tiếp: “Đệ tử Kiếm Các có một thời gian không xuống núi, không muốn biết trên núi đã xảy ra chuyện gì à.”

Linh Nhi: “….”

Tiểu Xuân: “Kiếm Các xảy ra chuyện lớn đó nha.”

Linh Nhi: “….”

Tiểu Xuân: “Có liên quan đến đại sư huynh đó nha.”

Linh Nhi: “…..”

Tiểu Xuân: “Giải quyết không tốt thì đại sư huynh sẽ gặp phiền toái đó nha.”

Linh Nhi chợt quay đầu, từ trong ngăn kéo lấy ra ba gói thuốc, ném mạnh về phía Tiểu Xuân, chỉ nàng: “Ta nói cho cô biết, nếu cô dám dọa ta, ta sẽ xé nát cái miệng của cô!”

Tiểu Xuân luống cuống tay chân chụp lấy mấy bao bột huỳnh quang, ngoắc ngoắc ngón tay với Linh Nhi. Đầu hai cô gái dính sát vào nhau, Tiểu Xuân kể cho nàng biết hết bảy tám phần những chuyện mà Lưu Viễn Sơn đã nói.

“Cái gì?!” Linh Nhi nghe xong, vỗ đùi một cái: “Lại có kẻ dám chống đối đại sư huynh, tên này có lai lịch gì hả!”

Tiểu Xuân: “Cô không biết làm sao ta biết.”

Linh Nhi nheo mắt, nhe răng nói: “Xảy ra chuyện lớn như vậy mà ta lại không biết, thật là đáng hận!”

Tiểu Xuân: “Nếu không ngày khác cô cũng lên núi xem thử xem? Ta cho cô chút dược liệu, cô mang theo.”

Linh Nhi nghi ngờ nhìn Tiểu Xuân một cái.

Tiểu Xuân: “….làm gì nhìn như ta như vậy.”

Linh Nhi: “Không đúng, cô có chuyện giấu ta.”

Tiểu Xuân liếc một cái: “Nói cái gì đó.”

Linh Nhi: “Thường ngày, cô lúc nào cũng giành được lên núi, lần này sao lại dễ dàng nhường cho ta như thế, lại còn muốn đưa thuốc cho ta nữa….không đúng, cô có chuyện mờ ám.”

Tiểu Xuân thầm nghĩ, đúng là có chuyện mờ ám, nhưng không phải là ta. Nàng nhìn Linh Nhi nói: “Bên vườn dược liệu có vài việc nên tôi không đi được, lần này cô đi, nhất định phải nghe ngóng cặn kẽ một chút.”

Linh Nhi giương cái cằm nhỏ lên: “Ta là ai chứ, cô yên tâm đi, ngay cả ông nội của kẻ kia làm nghề gì tôi cũng sẽ điều tra ra!”

Tiểu Xuân vỗ vỗ vai Linh Nhi, tỏ vẻ khích lệ.

Về đến nhà, Tiểu Xuân mở một túi bột huỳnh quang ra, bắt đầu đổ quanh các gốc cây dược liệu, lại chạy đến chỗ kẻ kia hay ngồi rắc một chút nữa.

Làm xong mấy chuyện này, Tiểu Xuân phủi tay, mấy hạt phấn vụn rơi xuống đất.

“Ta đã tận mắt thấy chân mi chạm đất, nếu mi thật sự là quỷ, vậy bay cho ta xem, có ngon thì đừng dính phải chút phấn vụn nào! Còn nếu mi giả quỷ….hừ hừ, vậy thì không trách ta được đâu!”

Tiểu Xuân sắp xếp xong xuôi, thả lỏng tâm trí trở về phòng ngủ. Nàng không hề lo lắng sẽ bị kẻ kia phát hiện, bởi vì tối hôm trước, nàng rõ ràng nhìn thấy mắt kẻ kia bị băng kín, Tiểu Xuân đoán, mắt tên trộm này không phải mù thì cũng có vấn đề.

Đêm đó, nàng không hề đi trông chừng, nàng chẳng những không đi trông chừng, lại còn hi vọng tên trộm kia sẽ đến.

Bởi vì hoàn toàn thả lỏng, Tiểu Xuân cảm giác giấc ngủ của nàng rất sâu, mãi đến trưa hôm sau, nàng mới bị cơn đói làm tỉnh lại.

Thức dậy, Tiểu Xuân uống một ngụm nước, ăn vài thứ đơn giản rồi lập tức chạy ra ngoài vườn thảo dược. Cả đường đi nàng đều vô cùng hưng phấn, lúc nàng chạy đến vườn thảo dược, thứ đầu tiên nàng nhìn thấy chính là một gốc cây cát cánh đã bị nhổ đi.

“Đã tới, đã tới rồi!” Lần này dược liệu bị trộm, Tiểu Xuân lại không hề tức giận, lại còn đặc biệt vui vẻ. Nàng chạy đến cạnh chỗ cây cát cánh, cẩn thận quỳ xuống, nhìn dưới mặt đất.

Thế nhưng mặt trời vẫn đang chói chang, bột huỳnh quang chỉ hệt như hạt cát, không hề có gì khác.

“……..”

Tiểu Xuân hít thật sâu: “Chờ một chút xem sao.”

Nàng vừa trông chừng thảo dược, vừa đợi mặt trời lặn. Ngày hôm đó trôi qua đặc biệt chậm, mặt trời cứ quyến luyến mãi mới chịu từ từ lặn xuống, mà khi đó, những vết phát sáng trên đất mới dần được lộ ra.

Vết phát sáng bắt đầu từ vườn thảo dược, kéo dài đến tận sâu trong rừng cây. Dấu vết này rất cạn, rất nhạt, lại đứt quãng, thế nhưng nều nhìn kĩ thì vẫn có thể nhìn ra được.

Tiểu Xuân chống nạnh, nhìn mấy vệt sáng kia càng lúc càng lộ rõ trong đêm tối, nàng cười ha ha.

“Dám giả ma giả quỷ với ta, mi đúng là cái tên mù chết tiệt! Chờ đi, ta cho mi đẹp mặt!”