Thâm Tình Vô Dụng

Chương 6



Mùa đông đến, khí trời đột nhiên chuyển lạnh, mấy ngày nay chênh lệch nhiệt độ giữa ban ngày và ban đêm rất lớn. Lâm Dật Đường có chút ho khan, Hạ Nghiêu không muốn để anh phải dậy sớm nấu cơm bèn khoác áo bông đi xuống tầng mua bữa sáng.

Lâm Dật Đường gần đây ngủ không ngon lắm, hôm nay lại hiếm thấy mà ngủ sâu như vậy, không nghe được tiếng Hạ Nghiêu ra khỏi nhà. Đợi đến khi hắn trở về, anh mới tỉnh dậy.

Hạ Nghiêu mang một thân khí lạnh vào phòng hỏi: "Em lạnh không?"

"Trong phòng rất ấm." Lâm Dật Đường liếc nhìn đồ ăn Hạ Nghiêu cầm trên tay: "Anh đi ra ngoài mua điểm tâm à? Bây giờ là mấy giờ rồi? Sao anh không thức em dậy, gọi em một tiếng em sẽ nấu cơm cho..."

Anh còn chưa dứt lời, liền bị Hạ Nghiêu búng trán. Hạ Nghiêu tự cho là đã ra tay nhẹ lắm rồi, Lâm Dật Đường lại lấy tay xoa xoa trán nửa ngày mới thôi.

Hạ Nghiêu cầm bữa sáng trong tay đưa tới: "Ăn cơm xong em đừng quên uống thuốc."

Lâm Dật Đường mở túi nhựa ra, bên trong là bánh bao còn nóng hôi hổi.

Hạ Nghiêu thay anh xoa xoa trán: "Đường Đường nghe lời, uống thuốc đầy đủ mới có thể sớm khỏe lại."

Lâm Dật Đường đang muốn đi giày vào phòng khách ăn cơm, lại Hạ Nghiêu đè xuống.

Hạ Nghiêu: "Phòng khách rất lạnh, em cứ ở trong chăn mà ăn."

Lâm Dật Đường giãy giụa vài giây, cuối cùng cũng bị lạnh giá đánh bại,  thỏa hiệp không xuống giường nữa.

Hạ Nghiêu ngồi bên giường, cầm hộp sữa đậu nành trong tay, thỉnh thoảng lại đưa tới trước mặt Lâm Dật Đường cho anh uống hai ngụm.

Lâm Dật Đường nhìn Hạ Nghiêu còn không chịu ăn bánh bao trên tay, liền thúc giục hắn nhanh ăn đi, không cần phải để ý đến anh.

Sau khi giải quyết xong bữa sáng, Hạ Nghiêu liếc nhìn đồng hồ, đứng dậy nói phải đi tới công ty, trước khi đi hắn lại lần thứ hai nhắc nhở Lâm Dật Đường uống thuốc.

"Anh đã choàng khăn cổ chưa?" Lâm Dật Đường từ trong phòng ngủ hỏi vọng ra.

Hạ Nghiêu tay vừa chuẩn bị mở cửa liền đi lấy khăn quàng trên giá quấn quanh cổ rồi trả lời: "Choàng rồi, anh đi đây."

- Ừ, đi đường cẩn thận.

Hai người kết giao đã được ba tháng, Lâm Dật Đường không chỉ ôm đồm hết giặt quần áo, nấu cơm, còn thỉnh thoảng phải nhắc nhở Hạ Nghiêu lấy cái này mặc cái kia. Kiểu câu cố định mỗi sáng sớm của anh chính là: "Hạ Nghiêu, anh đã đem theo (...) chưa?"

Bất kể là cân nặng hay chiều cao, Lâm Dật Đường đều nhỏ hơn Hạ Nghiêu một chút, thế nhưng Lâm Dật Đường cứ có cảm giác mình quá cưng chiều hắn rồi.

Mấy ngày nay Lâm Dật Đường bị bệnh, hắn mới có cơ hội chăm sóc anh. Thời điểm còn sống một mình, đến giơ tay đều lười giơ lên dù chỉ một chút, thế nhưng lúc này, hắn lại hi vọng mình có thể vì đối phương mà làm thêm chút việc.

Ngặt nỗi, Lâm Dật Đường khắp mọi mặt đều rất ưu tú, Hạ Nghiêu không biết mình có thể làm được gì, lại sợ sẽ mang lại phiền phức cho đối phương. Hắn chỉ có thể đem người ôm vào lòng, hôn yêu, cẩn thận từng li từng tí một nói "không cho ghét bỏ anh", sau đó nghĩ trăm ngàn phương pháp để đối xử với anh tốt hơn gấp bội.

***

Lâm Dật Đường rốt cuộc cũng ngừng ho nhưng Hạ Nghiêu lại bị cảm, nói chuyện đều mang giọng mũi rất nặng. Để phòng ngừa lây bệnh, hai người đến uống nước cũng phải tách ra dùng 2 cái cốc, Lâm Dật Đường kỳ thực không ngại gì đâu nhưng Hạ Nghiêu lại vạn phần cẩn thận, không chịu uống chung với anh.

Nhìn hai cái cốc hoàn toàn tách riêng trên bàn, Hạ Nghiêu quay đầu nhìn Lâm Dật Đường nói: "Không thể trao đổi nước bọt với em rồi."

Lâm Dật Đường: "... Mau đi uống thuốc đi, anh cảm đến thần trí mơ hồ rồi."

Hạ Nghiêu bị bệnh, so với lúc trước càng thích làm nũng hơn, cao to như vậy, nhưng lại giống y hệt một chú chó lớn, thích dính lấy người Lâm Dật Đường. Áo ngủ mùa đông của Hạ Nghiêu là Lâm Dật Đường mua cho, lớn hơn quần áo hắn thường mặc một size, rất ấm áp, cũng rất rộng rãi. Ngày hôm qua Lâm Dật Đường đang thu dọn đồ đạc, hắn liền đứng phía sau dùng áo ngủ bọc Lâm Dật Đường lại.

Lâm Dật Đường tốt bụng chờ hắn xốc áo ngủ lên, thả mình ra mới xoay người lại đánh đầu Hạ Nghiêu một cái, thanh âm vẫn ôn nhu nói: "Hạ Nghiêu, Nghiêu Nghiêu."

Hạ Nghiêu không sợ chết giơ tay chọc chọc mặt anh: "Cười một cái nào."

Lâm Dật Đường: "Lăn trở về phòng ngủ đi."

Hạ Nghiêu nghe lời chạy đi.

Hắn cảm thấy như vậy rất tốt, Lâm Dật Đường không cần mãi mãi ôn nhu với hắn. Hắn mong ở trước mặt mình, anh sẽ biểu lộ những cảm xúc khác. Hạ Nghiêu hi vọng bản thân không phụ lòng thâm tình của Lâm Dật Đường, cũng hi vọng Lâm Dật Đường nhận ra, hắn cùng có một dạng thâm tình với anh.

Lâm Dật Đường: "Bạn học Hạ Nghiêu, tự mặc tốt quần áo, đeo khăn quàng cổ rồi đi nhà trẻ đi."

"Em cùng đi chứ?" Hạ Nghiêu đi giày xong, đứng chờ trước cửa.

Lâm Dật Đường đi tới, hắn theo bản năng cúi đầu, Lâm Dật Đường kéo kéo khăn quàng, đem cổ hắn che kín: "Như vậy là ổn rồi."

Mùa đông này tuyết đầu mùa rơi không nhiều lắm, nhưng nhiệt độ lại giảm xuống rất nhanh. Lâm Dật Đường đang đi cùng Hạ Nghiêu ở quảng trường trung tâm thì gặp Tô Nguyên.

Thành phố này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, nhưng những ngày tháng trước đây Lâm Dật Đường đều chưa từng gặp lại Tô Nguyên. Cố tình hôm nay, khi anh đang ở cùng Hạ Nghiêu lại gặp được, cũng thật tình cờ.

Anh và Tô Nguyên đã chạm mặt nhau, muốn không chào hỏi cũng khó, Tô Nguyên dừng lại kêu một tiếng "Anh Lâm".

"Ừ... Em đi làm hả?" Lâm Dật Đường dừng lại, hai người liền bắt đầu tiến hành cuộc đối thoại xã giao vô nghĩa.

Tô Nguyên liếc mắt sang người bên cạnh anh. Cậu nhát gan, không dám nhìn kỹ, chỉ đưa mắt thoáng qua rồi lại thôi. Dường như nhận ra thân phận Hạ Nghiêu, cậu cười hì hì nói: "Dạ, em đi làm."

Khách sáo vài câu, hai người lại tiếp tục đi hai hướng ngược nhau.

Hạ Nghiêu thuận miệng hỏi một câu: "Cậu ấy là bạn học cũ của em à?"

- Không hẳn... Đó là người trước đây em yêu.

Hạ Nghiêu cúi đầu nhìn Lâm Dật Đường: "Những lời này của em anh chỉ thích hai chữ, còn lại đều ghét hết."

Lâm Dật Đường ngẩng đầu lên: "Hả?"

- "Trước đây".

Lâm Dật Đường nghe Hạ Nghiêu nói cái từ "trước đây" này, đột nhiên cảm thấy trước đây đã cách anh đã cực kì lâu rồi. Có lẽ là bởi vì bây giờ bên cạnh đã có người bầu bạn, sinh hoạt trở nên phong phú, hồi ức liền có vẻ xa xăm.

Lâm Dật Đường nhẹ nhàng kéo ngón út Hạ Nghiêu, Hạ Nghiêu cúi đầu nhìn tay hai người đang nắm. Đây chính là khoảng thời gian mọi người đều ra khỏi nhà đi làm đi học, quảng trường hiện giờ có không ít người, Lâm Dật Đường vẫn cố tình cầm ngón tay hắn.

"Em đó." Hạ Nghiêu một tiếng này giống như thở dài bất đắc dĩ: "Thật là ngày càng quấn anh rồi."

"Thế ư?" Lâm Dật Đường cười ngẩng đầu: "Em cảm thấy vẫn rất tốt mà."

Hạ Nghiêu chợt muốn hôn cặp mắt đang cong cong cười kia.

Một tuần sau, Hạ Nghiêu rốt cục khỏi bệnh, Lâm Dật Đường đùa giỡn nói muốn chúc mừng một chút, Hạ Nghiêu thế nhưng lại đồng ý, nói: "Tối nay anh sẽ nấu cơm."

Lâm Dật Đường hơi kinh ngạc: "Anh nói gì?"

"... Anh có học qua một vài món, có thể ăn được hay không thì không chắc lắm."

Lâm Dật Đường trầm ngâm một lát, cuối cùng vẫn quyết định sẽ tin tưởng hắn.

Hạ Nghiêu làm đồ ăn kỳ thực vẫn có thể ăn được, chỉ là hơi hơi mặn một chút, hai người ăn xong bữa cơm này cũng phải uống hết hai cốc nước đầy.

Thời điểm thu dọn bát đĩa, Lâm Dật Đường hỏi Hạ Nghiêu: "Tại sao anh lại đột nhiên học nấu cơm?"

"Không phải đột nhiên, anh học hai tháng rồi." Hạ Nghiêu cầm bát vào nhà bếp.

Lúc Lâm Dật Đường rửa chén, Hạ Nghiêu đứng ở phía sau nhìn anh, anh bèn nói đùa: "Cả rửa bát anh cũng muốn học sao?"

Hạ Nghiêu rất nghiêm túc, "ừ" một tiếng.

Lâm Dật Đường sững sờ.

"Hai người cùng sinh hoạt, không thể chuyện gì cũng đều để em làm được." Hạ Nghiêu tiếp nhận bát đã được rửa sạch trong tay anh bỏ vào chạn: "Lâm Dật Đường, em cho anh là cái chày gỗ hay sao?"

Lâm Dật Đường theo không kịp tiết tấu của hắn: "Không, em không có..."

"Nếu như em muốn báo đáp." Hạ Nghiêu giơ tay gõ gõ đầu anh: "Anh hi vọng em sẽ thuận theo yêu cầu của anh."

"Hả...anh muốn em làm gì?"

Đèn phòng khách còn sáng, trong phòng ngủ lại tối tăm một mảnh, chỉ có chiếc đèn bàn nho nhỏ đầu giường kia vẫn phát ra ánh sáng màu vàng ấm áp.

Hạ Nghiêu hôn Lâm Dật Đường.

Hạ Nghiêu: "Chính là báo đáp như thế này."

Lưỡi Hạ Nghiêu đảo quanh ngực Lâm Dật Đường, thi thoảng sẽ ngẫu nhiên đụng tới đầu vú đã đứng thẳng của anh.

Hai người trên thân đắp chăn, tối lửa tắt đèn cái gì cũng đều nhìn không thấy, Hạ Nghiêu dựa vào trực giác sờ xuống, sờ tới dương vật Lâm Dật Đường.

Dương vật trong tay khẽ run lên, Hạ Nghiêu hôn hôn môi Lâm Dật Đường, giúp anh thả lỏng.

Lâm Dật Đường khẽ hừ một tiếng, đầu lưỡi Hạ Nghiêu liền chen vào, liếm mút khoang miệng anh.

Hạ Nghiêu hôm nay phá lệ ôn nhu, thời gian tiền diễn làm rất lâu, Lâm Dật Đường cảm thấy phía dưới đã ướt mềm một bãi, kinh hoảng nâng mông cầu Hạ Nghiêu tiến vào. Tới lúc đó hắn mới đưa dương vật thô to cắm vào trong cơ thể anh. Chờ đến anh hoàn toàn thích ứng được, Hạ Nghiêu di chuyển phần hông chậm rãi thao lộng.

“Kêu cho anh nghe một chút.” Hạ Nghiêu ghé vào bên tai Lâm Dật Đường nói, dương vật đột nhiên đỉnh nhập, Lâm Dật Đường không kịp đề phòng rên lên thành tiếng.

“Đường Đường.” Hạ Nghiêu ngữ khí vẫn ôn nhu như cũ, hạ thân lại không ngừng va chạm Lâm Dật Đường, hai thân hình kề sát không còn kẽ hở, đầu vú đều ma sát vào nhau.

Hạ Nghiêu bế Lâm Dật Đường lên tiếp tục thao lộng, Lâm Dật Đường vô lực nằm trên người hắn.

Hắn cắn cắn lỗ tai Lâm Dật Đường:

- Hả?

“Gì?” Lâm Dật Đường sớm đã quên lời Hạ Nghiêu vừa nói, thể xác và tinh thần đều trầm trong bể tình dục, chỉ lung tung đáp vài tiếng: “Ừ... ừ……”

“Đường Đường thật ngoan.” Hạ Nghiêu nói rồi lại mạnh mẽ thẳng tiến vào, hắn liếm ướt lông mi Lâm Dật Đường, một lát sau lại thả chậm tốc độ đâm vào rút ra, ôn nhu thao làm một hồi lâu.

***

Sáng hôm sau, Lâm Dật Đường tỉnh dậy trước, anh xoay người sang ngắm Hạ Nghiêu đang ngủ, nhớ tới lời tối hôm qua hắn nói với mình.

Nghiêm túc mà nói, đây là lần đầu tiên Lâm Dật Đường nói chuyện yêu đương. Trước đây anh luôn muốn chính mình cho đi có thể được nhận lại, nhưng từ khi thích Hạ Nghiêu, cùng Hạ Nghiêu ở bên nhau, anh liền đem ý nghĩa kia quẳng ra sau đầu, không tính đến nữa, chỉ một lòng một dạ muốn đem thứ tốt nhất trao cho đối phương.

Nhưng tình yêu chung quy không thể chỉ dựa vào một người đơn phương cho đi.

Lâm Dật Đường liếc nhìn đồng hồ, lay Hạ Nghiêu còn đang ngủ: "Rời giường, rời giường nào."

Hạ Nghiêu đem chăn che trên đầu, Lâm Dật Đường duỗi tay kéo chăn xuống, môi thổi nhẹ vào lỗ tai Hạ Nghiêu, thì thầm nói: "Nghiêu Nghiêu, rời giường thôi."

Hạ Nghiêu bị ngứa tỉnh rồi.

Vừa ra đến trước cửa, Hạ Nghiêu lại bị Lâm Dật Đường gọi lại, Lâm Dật Đường vừa giúp hắn chỉnh khăn cổ vừa nói: "Cổ còn chưa che kín, anh choàng khăn kiểu gì vậy?"

Hạ Nghiêu nói: "Anh cố ý đó, muốn để em quàng giúp anh."

Lâm Dật Đường cười: "Vế sau em sẽ tin, vế đầu thì thôi đi, nghe thật là ngu xuẩn."

Hạ Nghiêu hôn khóe miệng Lâm Dật Đường một cái: "Anh đi làm đây."

"Ừ, đi đường cẩn thận." Lâm Dật Đường nói xong liền bồi thêm một câu: "Buổi tối về sớm một chút."

Hạ Nghiêu cười rộ lên: "Tuân mệnh."

Kỳ thực không phải Lâm Dật Đường không muốn hồi báo, bất quá chỉ là, hết thảy thâm tình anh trao đi, Hạ Nghiêu đều đáp lại toàn bộ mà thôi...

- HOÀN -

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.