Thâm Viện Nguyệt

Chương 11



Mùng hai về nhà mẹ đẻ kiêm lại mặt, không chút ngoài ý muốn lại ầm ĩ.

Làm cho nàng thật sự ngoài ý muốn là, Tam Lang ở nhà luôn âm u lạnh lẽo, ở ngoài liền hơn vài phần khí người. Cưỡi trên ngựa anh tuấn dị thường, gương m như tô như vẽ tràn đầy nghiêm túc, thoạt nhìn rất khó thân cận, nhưng ít nhất sẽ không dọa người chạy.

Ở Phùng gia đối với hắn thật sự không có gì tốt. Chỉ Hạnh yên lặng nghĩ.

Nhưng mà... cũng không có lý do gì để hắn rời khỏi Phùng gia. Cha mẹ còn không được ở riêng, chữ hiếu này áp chế nặng đến ngàn cân. Hắn đã đi lên con đường làm quan, là cận thần của hoàng đế, đang ở kinh thành, càng không có lý do gì ở riêng. Đúng là khốn cục.

Khi nàng chuẩn bị ra cửa đã đề cập với Tam Lang qua nhà mẹ đẻ ước chừng sẽ nháo thành chuyện cười như thế nào, Tam Lang chỉ yên lặng gật đầu. Không nghĩ tới hắn có thể ứng đối tốt như vậy... Nghĩ đến cũng phải, thân là cận thần của hoàng đế nhiều năm như vậy, nếu đều là dạng hoạt tử nhân kia, mấy cái dùi đâm cũng không lên tiếng, đã sớm xuống đài.

Hắn lạnh nhạt mà rất đúng mực ứng đối với nhạc phụ nịnh nọt như chó Nhật, cũng thản nhiên ứng phó các tỷ phu minh trào ám phúng, còn có thể chặn họng trở lại, nên nàng yên tâm chút, cùng tiểu kế mẫu nói một ít chuyện riêng.

Gả ra ngoài nàng lo lắng nhất không phải phụ thân tỷ muội có cùng huyết thống, ngược lại là tiểu kế mẫu tâm địa rất mềm, không lớn hơn nàng bao nhiêu này.

Tiểu kế mẫu có chút mỏi mệt, nhưng còn không đến mức lao lực quá độ. Nhìn đến ấu đệ, mỏi mệt này cũng biến mất, dáng vẻ có con mọi việc đủ.

"Đừng lo cho ta, viện này ta vẫn là t tuổi nhất bộ dạng tốt nhất..." Tiểu kế mẫu tự giễu, "Cha con còn rất yêu thích ta. Hơn nữa ta còn sinh con trai cho ông ta. Muốn nói khóc, ta so với đám di nương già kia khóc cũng đẹp hơn, nên cũng không sao.”

Nhà này đúng là loạn, nhưng trong loạn có trật tự. Kế nữ này là người rộng lượng, vào cửa liền giúp nàng đùa tâm nhãn học quản gia, nàng cũng không phải ngu không chịu đựng nổi, không dám nói học được hết, nhưng cũng ra hình ra dáng.

"Ngược lại là con... thế nào?" Tiểu kế mẫu kéo Chỉ Hạnh bắt đầu lo lắng, "Cô gia thoạt nhìn là người lạnh lùng... con có... có khỏe không?”

Người lạnh lùng? Độ ấm của Tam Lang khi ra ngoài đã cao lắm rồi... so với ở trong nhà.

"Tam gia nhìn lạnh lùng, nhưng đối xử vô cùng tốt." Chỉ Hạnh nói súc tích.

Tiểu kế mẫu gật gật đầu, muốn nói lại thôi, kéo tay kế nữ, lại không biết nói gì. Hoàng thượng cùng Phùng Tam Lang ái muội phong lưu mọi người đều biết, tứ cô nương làm sao có thể tốt? Đây quả thực là vừa vào cửa đã sống góa. Nàng muốn an ủi lại không biết an ủi từ đâu, mắt đỏ lên, chỉ cố nén.

Chỉ Hạnh cũng rất khó giải thích. Nàng tôn kính tiểu kế mẫu là trên lễ pháp, đáy lòng ngược lại thương hại chiếm đa số. Cái nhà gà bay chó nhảy này liền đủ khiến tiểu kế mẫu đau đầu, sao phải lấy nhà chồng càng phức tạp khiến người ta phiền lòng.

Cho nên nàng khéo léo chuyển đề tài, tha thiết dặn đừng chìu hư ấđệ, đặc biệt đề phòng lão cha hồ đồ của nàng, dù gì ấu đệ mới là chỗ dựa duy nhất của tiểu kế mẫu.

Tiểu kế mẫu liên tục lau nước mắt, ngoan ngoãn gật đầu.

... Đôi khi Chỉ Hạnh có loại ảo giác, nàng mới là trưởng bối, tiểu kế mẫu là tiểu cô nương nghe lời. Nàng còn có cậu bên nhà mẹ giúp đỡ làm ầm ĩ, tiểu kế mẫu chỉ là thứ nữ nhà phú hộ, thân phận kém một mảng lớn, nào dám lên tiếng?

"Nếu có chuyện gì, phu nhân không cần khách khí, sai người đến nói với ta." Chỉ Hạnh trịnh trọng dặn dò, "Lại nói như thế nào, ta chỉ có đệ đệ này. Tương lai ta còn phải nhờ vào nó lớn cho ta chỗ dựa, bằng không ta ở nhà mẹ đẻ sẽ không có ai.“

Tiểu kế mẫu nước mắt rơi như mưa, kéo nàng thút thít.

Vốn muốn khuyên, nhưng Chỉ Hạnh vẫn để mặc kế mẫu khóc, cũng không nói với kế mẫu cái gì điềm xấu trong năm mới. Còn có gì xui xẻo hơn gả cho lão cha nàng làm vợ kế chứ? Không thiếu chút này.

Hơn nữa, không để nàng khóc, kêu tiểu kế mẫu đi khóc với ai đây? Để nàng giải tỏa một chút cũng tốt, kẻo buồn bực thành bệnh sẽ không tốt.

Dùng xong bữa trưa, bọn họ trở về. Dù sao lão cha nàng sắc mặt quá khó xem, có thể thấy không được toại nguyện -- nàng sớm đoán được sẽ có chiêu này. Chỉ Hạnh gả cho ai ông ta mới không quan tâm, có thể giúp ông ta thăng quan là được. Có con rể là cận thần của hoàng đế, nhất định sẽ được như mong muốn mới phải... lại đụng vô số đinh không mềm không cứng.

Chỉ Hạnh cũng không kiên nhẫn cùng đám di nương và thứ tỷ muội khẩu chiến... Cũng chỉ có lão cha cực phẩm này mới không có não để cho di nương lên cùng bàn, hoàn toàn không có lễ pháp, vạn năm không thể thăng quan thật sự là một chút cũng không sai.

Rời Hứa gia không bao lâu, Tam Lang quay ngựa đến, cách màn xe chần chờ, "Nương tử, có thể theo ta đi tế di nương không?”

Màn xe vén lên, Chỉ Hạnh vẻ mặt cổ quái nhìn hắn. Tam Lang lại không mở mắt, gáy tuyết trắng cùng mặt ngọc dưới ánh mặt trời càng có vẻ thê lương tang thương, "... Hôm nay là ngày sinh của di nương.”

Ngày giỗ không thể quang minh chính đại tế bái, cũng chỉ có thể chọn ngày này sao?

Suy nghĩ một chút, Chỉ Hạnh rất dứt khoát, "Được.”

Tổ phần của Phùng gia ở ngoại ô kinh thành, cũng không quá xa. Chẳng qua lại ở trên đỉnh núi, nàng để Cát Tường Như Ý cùng hạ nhân ở lại chân núi, chỉ cùng Tam Lang sóng vai lên núi.

Đường núi có chút dốc, Tam Lang lại yên lặng nắm tay nàng, tay kia thì xách giỏ đồ cúng.

Đầu năm, cũng sẽ không có ai cố ý tìm xui, cho nên trên đường vắng vẻ không có ai.

Mộ của Phùng di nương không lớn, lại rất sạch sẽ. Có thể thấy là có người thường đến sửa sang lại. Tam Lang thắp hương nến, kéo Chỉ Hạnh quỳ xuống, "Di nương, ma ma, Tam Lang đã cưới vợ, đưa cô dâu đến bái kiến.”

Chỉ Hạnh theo Tam Lang cung kính dập đầu lạy ba cái, mới bắt đầu đốt giấy tiền.

Đôi mắt vốn có chút sinh khí, lại từng chút từng chút chìm xuống.

"Xin lỗi." Hắn nhẹ giọng nói. Đầu năm mới, lại không nói trước với nương tử một tiếng.

"Đây là nên làm, có gì phải xin lỗi?" Chỉ Hạnh ngược lại vẫn bình tĩnh như thường. Nếu Tam Lang không quan tâm đến ân nhân cứu hắn một mạng, bạc bẽo hám lợi, nàng mới là người muốn khóc.

Đốt tờ giấy tiền, Tam Lang ảm đạm khổ sở nói, "Di nương... vốn không phải muốn cứu ta. Bà muốn chết... Nhưng lại sợ liên lụy người nhà. Cho nên... nhân cơ hội kết thúc." Nhìn ánh lửa, hắn lại đốt tiếp, "Nhưng bà chung quy cũng đã cứu ta.”

Phùng di nương là đồng tông, luận bối phận là đường muội(em bên nội) họ hàng xa của Phùng đại lão gia. Nhưng gia đình bà chỉ là một nhà nông, không phải rất giàu có, nhưng cơm no áo ấm, tính tình bà có chút táo bạo mạnh mẽ, nhưng ở trong mắt nhà nông, đây là con dâu rất tốt, cũng không phải chuyện

Vốn bà rất có thể được gả cho một nông phu, sau đó sinh con đẻ cái, có thể cãi nhau cùng chồng mà vung chày cán bột, con cái không nghe lời liền cầm chổi quất, nhưng cũng là mạnh mẽ nhanh nhẹn cả đời.

Không ngờ bà lại bị Phùng đại lão gia lúc ấy vẫn là tộc trưởng kiêm quan lớn coi trọng. Cha bà không hồ đồ, khéo léo từ chối. Dòng kênh cung cấp nước cho ruộng nhà họ liền bị lấp. Gia đình nông dân bình thường, sao có thể chống lại tộc trưởng có chức quan nhị phẩm?

Vì thế tiểu cô nương xinh đẹp mạnh mẽ kia, bị kiệu nhỏ nâng vào Phùng phủ, thành Phùng di nương.

"Thương thế ta vừa lành, liền nghĩ mọi cách lén đến thăm di nương." Giọng nói của hắn thật nhạt, nhạt đến trống rỗng, “Nhưng di nương hắt trà vào mặt ta, bảo ma ma đuổi ta ra. Nói bà hận tất cả mọi người của Phùng gia, đặc biệt không muốn nhìn thấy ta.”

"... Di nương là đang bảo vệ chàng." Chỉ Hạnh thương cảm, "Danh là thứ mẫu, trên thực tế bà chỉ là thiếp thất của phụ thân chàng, khi đó chàng cũng đã không phải trẻ con...”

"Nàng thông minh hơn ta." Tam Lang hơi nở nụ cười, nhưng ngoại trừ cô tịch, vẫn là cô tịch. "Khi đó ta không biết, khi biết..." Giọng nói càng mông lung, "Không còn kịp rồi...”

Kỳ thật hắn thật đúng là nhớ không ra Phùng di nương bộ dạng thế nào. Chỉ nhớ bà dựng thẳng lông mày rất mạnh mẽ. Chỉ có bà cùng Trần ma ma ngẫu nhiên sẽ đến thăm hắn, lénhức ăn quần áo, cũng không nói lời gì tốt.

Khi đó hắn bị nhốt, Trần ma ma đến mắng hắn hại cô nương nhà bà, vì cô nương bọn họ mà thấy không đáng, cứu đứa ăn chơi ngay cả tú tài cũng không đậu.

Thi đậu tú tài, Trần ma ma vẫn mắng hắn không có gì giỏi, có bản lĩnh thì đậu cử nhân xem. Thi được cử nhân, Trần ma ma vẫn mắng hắn, sau đó hắn đỗ thám hoa, được phong làm tri huyện lang.

Cuối thu ngày di nương mất, Trần ma ma đến tìm hắn, cho hắn một cái hộp, lần đầu tiên cười ôn hòa với hắn, sờ sờ đầu hắn, trở về liền đụng đầu theo chủ.

Cái hộp kia, đầy tràn, cả hộp đều là những thứ vụn vặt như hà bao khăn tay đuôi kiếm vân vân. Một đường kim một mũi chỉ đều là ý tốt.

Bảy năm đó. Hắn vẫn cảm thấy mình là từ từ, từ từ bị bóp chết. Ai cũng không quan tâm hắn, chỉ có chán ghét, chỉ có oan khuất.

Nhưng hộp này... Những món đồ thêu này.

Khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy mình mới thật sự tắt thở.

"Cho nên vị đó... muốn ta làm gì cũng được." Gió lạnh thê lương cuồn cuộn nổi lên, mang theo một chút sương tuyết, khiến ánh mắt ảm đạm như chết của Tam Lang thoạt nhìn càng thê diễm bi thương, không giống người trên thế gian, "Hắn có thể cho di nương một tang lễ trọng thể, ta làm gì cũng được.”

Từ khi thành thân với hắn tới nay, đây là lần đầu tiên Tam Lang nói nhiều như vậy. Chỉ Hạnh cảm khái, cuối cùng, cũng coi nàng như người thân, nguyện ý thổ lộ tình cảm. Đáy lòng thật sự là nhè nhẹ đau, Tam Lang đã chịu khổ nạn rồi, đáng thương.

... Chỉ là vì sao lại thổ lộ tình cảm ở mộ a? ! Mộ vào lúc hoàng hôn so với trời tối càng khủng bố hơn!

Nàng thu thập giỏ đồ cúng, tức giận dắt tay Tam Lang, "Vậy cũng không có nghĩa có thể để mặc vị đó đùa bỡn chàng, lấy chút chuyện căn bản không có, đem thanh danh chàng càng bôi càng đen.”

Tam Lang cứng lại.

Chỉ Hạnh kéo hắn đi, đáy lòng âm thầm mắng. Thái tổ nãi nãi nói rất đúng, nhà Mộ Dung chuyên ra những kẻ lòng lang dạ sói, không một thứ tốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.