Thâm Viện Nguyệt

Chương 27



Tam Lang về nhà mặc dù có chút trễ, nàng cũng ra vẻ như không có việc gì, nhưng vẫn bị phát hiện.

"Xảy ra chuyện gì?" Vẻ mặt đầy mệt mỏi của hắn nghi hoặc, đè lại không cho nàng giúp thay quần áo.

Chỉ Hạnh mở miệng, cân nhắc nhiều lần, nàng vẫn kiếm những chuyện mà Tam Lang sớm muộn gì cũng sẽ nghe đồn nói ra, "Bà mẫu gần đây thường gọi ta qua. Chàng cũng biết bản thân ta biết y, cho nên... phát hiện trong thức ăn có chút không đúng...”

Tam Lang mặt từ từ trắng đi, ngay cả màu môi cũng thành anh đào trắng. Đồng tử dần tối lại, nắm tay Chỉ Hạnh, lại run nhè nhẹ.

Có thể làm sao đây? Đưa mẹ ruột của mình đến quan phủ?

"... Xin lỗi, xin lỗi." Tam Lang thì thào, nhỏ giọng nói, thống khổ vô cùng ôm nàng vào lòng, "Ta có lỗi với nàng, không bảo vệ được nàng chu toàn... Hướng về phía ta là được, cho dù muốn tuyệt con nối dòng của ta, cũng không nên hại nàng...”

Chỉ Hạnh môi run run, vẫn cắn răng không nói, chỉ quay người ôm lấy hắn. Đủ rồi đủ rồi. Nàng không phải phụ nhân tầm thường, xử lý được. Tam Lang hiểu lầm liền hiểu lầm đi... Dù sao cũng là mẹ ruột, tổng sẽ không nghĩ đến quá xấu. Nhưng chỉ nghĩ đến một góc nhỏ thế này, Tam Lang đã chịu không nổi.

Đủ rồi chứ?! Ông trời xấu xa? Buông tha Tam Lang đi! Phu quân nhà nàng vì cái gì phải bị giày vò như vậy?

Chỉ là nghĩ đến, nếu nàng không phải Phó thị đích truyền, thiếu một ít bản lĩnh phòng thân... Nàng nhịn không được mà rùng mình.

Tam Lang chỉ cảm thấy trái tim cũng run lên. Hắn bị "hiếu thuận" hai chữ này áp chế đến đứt hơi, hiện tại liên lụy Hạnh Nhi cũng thiếu chút... "Nàng đi nhà ngoại tổ ở một thời gian.”

Chỉ Hạnh cười khổ, "Tam Lang, chàng muốn hưu ta? Tự dưng về nhà mẹ đẻ ở, thanh danh chúng ta còn cần hay không?”

Tuy rằng Phó thị thái tổ nãi nãi đối với gia tộc phê bình không đáng một đồng, nói, "«gia» là cái nóc che trên chuồng nuôi heo (chữ gia 家 có cái nóc ở trên, phía dưới có bộ nằm bên trái chữ heo 豬), «tộc» là một tấc vuông bệnh tật (chữ tộc族 bên trái có chữ vuông 方, bên phải có một phần chữ tật 疾trong bệnh tật), toàn là những thứ ăn thịt người." Cũng không thể không theo phong tục, ăn sâu bén rễ, quan niệm gia tộc đã xâm nhập vào máu thịt.

Nàng rất hiểu bản lĩnh của mình, muốn chạy trốn không thành vấn đề. Nhưng nếu người trong tộc quyết định nàng đáng bị trầm đường, nàng sẽ cố gắng làm rõ trong sạch, nhưng vẫn bó tay chịu trói lĩnh chết. Quan niệm gia tộc cao hơn tất cả, lễ pháp có phân. Cho dù là oan cũng phải oan cho ung dung, Bằng không người mẹ đã mất không thể yên ổn bị dời khỏi phần mộ dòng họ, nàng mới thật là chết trăm lần không đủ.

Ai mà không bị bao phủ dưới cái bóng của gia tộc, im hơi lặng tiếng mà sống chết? Nhưng mất gia tộc, xóa tên trên gia phả... từ nay về sau chính là cô hồn dã quỷ, người vô căn vô đế. Sẽ bị mọi người xem thường, bị coi là con cháu bất hiếu không kính trên nhường dưới, ở thời đại coi trọng khí tiết này, sẽ bị mọi người chán ghét xa cách.

Đến lúc đó, đối với hoàng đế sẽ không còn tác dụng.

Tam Lang nới lỏng tay, dịu ngoan để Chỉ Hạnh thay quần áo lau mặt, lệnh.

Chờ Cát Tường cùng Như Ý mang theo tiểu nha đầu đến bày cơm, hắn giọng điệu rất lạnh nói, "Cát Tường. Liền truyền lời của ta. Nãi nãi vụng về, không thể hầu hạ bà mẫu, cho nên ta không cho nàng qua. Nếu muốn nói gì, bảo mẫu thân truyền ta đi nói là được.”

Cô gia mặt vừa lạnh, thời tiết giữa thu liền giống tháng chạp rét đậm, lạnh đến có thể thổi ra được tuyết. Cát Tường rốt cuộc có vẻ linh hoạt hơn, miễn cưỡng không phát lạnh, thanh thanh thúy thúy dạ một tiếng, kéo Như Ý sợ đến mức run run ra ngoài.

Nàng không nhìn lầm. Người này, nguyện ý giúp nàng chắn gió che mưa, không phải chỉ cho nàng vài câu lời ngon tiếng ngọt, hoặc vì hiếu đạo đại nghĩa liền mặc kệ nàng.

Cảm thấy khoan khoái, trên mặt liền nở nụ cười. Ngẫm lại cũng thật sự là lo sợ không đâu, bất quá là một đám không có đầu óc ngu xuẩn lại tham mộ vinh hoa phú quý, cũng có thể kích nàng thành như vậy... Quả nhiên là quá không ổn trọng rồi.

Nàng vốn chính là tính tình lạc quan rộng rãi, tức giận cùng phiền lòng rất nhanh có thể quăng ra sau đầu. Bới cơm gắp thức ăn, lại kiếm chút tin đồn thú vị nghe được nói với Tam Lang, Tam Lang miễn cưỡng không có khẩu vị nuốt một chén cơm, thậm chí khiến u ám của hắn hơi tiêu tán.

"... Có vị Chu phu nhân đến từ Nam Đô, nói đến đương kim hoàng thượng liền cười không ngừng. Đương kim khi còn là Thuận vương gia thực rất hồ nháo, làm hoàng thượng đã kiềm chế nhiều rồi...”

Vị Chu phu nhân kia nói vô cùng thú vị, Chỉ Hạnh thuật lại cũng cười nghiêng ngả.

Nghe nói tiểu vương gia này, lên chín tuổi liền thích nhất đánh nhau, còn nghiêm lệnh không cho thị vệ giúp, tự mình xắn tay áo đánh với đám lưu manh vô lại. Đánh thua chùi chùi máu mũi, trở về quấn quít lấy võ giáo tập (người dạy võ)không tha, luyện chuyên cần luyện dữ dội, quay lại đánh tiếp. Một đường đánh đến mười ba mười bốn, lưu manh vô lại cả thành đều bị hắn đánh đến chịu phục.

Tuy có tật xấu mê sắc đẹp, thích nhất là đứng ở đầu đường xem đại cô nương tiểu nương tử người ta, ngay cả thư sinh tuấn tú cũng trốn không khỏi ánh mắt như giặc của hắn... Nhưng cũng chỉ nhìn nhìn, miệng chậc chậc, sau đó lại tiếc hận mang theo đám lớn người ngựa đến tần lâu sở quán trêu hoa ghẹo liễu... khiến người không nhịn được cười là, đi theo phía sau là thị vệ vương phủ nghiêm túc đoan chính, sau nữa là lưu manh vô lại mày sâu mắt chuột, được xưng là Nam Đô nhất cảnh.

Kỳ thật, vương gia tôn quý như vậy không lừa nam chiếm nữ đã là tốt lắm rồi, nhưng vị tiểu vương gia hoang đường này còn đặc biệt có nhiệt tình chính nghĩa. Nghe được chuyện gì bất bình, trước cho người tra ra đầu ra đuôi, rồi đi gõ trống minh oan ở chỗ tri phủ Nam Đô, trống kia cũng bị hắn gõ thủng ba cái, tri phủ nhìn thấy hắn liền đau đầu, ngay cả dâng tấu cũng không biết nên dâng thế nào.

Ngươi nói hắn can dự dân chính? Không. Tiểu vương gia người ta đứng đắn đưa đơn kiện, đến giải oan. Ngươi nói hắn kiêu ngạo cứng đầu? Không. Người ta khách khí ngay cả ngồi cũng không ngồi, tự xưng tụng sư (giống luật sư ấy), tới giải oan. Ngươi nói hắn hồ đồ ham kiện tụng? Không. Người ta có bằng có chứng có lý lẽ, tra án so với Tri phủ đại nhân như hắn còn cẩn thận tỉ mỉ xác thực

Luật Đại Yến lật đến mông chổng lên trời, hoàng thất nhiều quy củ, lại tra không ra luật nào không cho phép vương gia làm tụng sư... Ngược lại còn có giấy trắng mực đen ghi rõ vương gia có thể tra xét việc của đất phong. Tri phủ Nam Đô ngoại trừ thầm than không hay ho còn có thể nói gì? Người khác là "hết ba năm tri phủ, mười vạn bạc trắng xài" (ý nói làm ba năm tri phủ xong, có dư được mười vạn bạc trắng tham ô, đút lót…), tri phủ Nam Đô hắn đặc biệt không hay ho, không thể không thanh liêm, bạc đừng mong vơ vét được một chút.

Mới nhậm chức tri phủ Nam Đô có khổ nói không nên lời, hết nhiệm kì ba năm, nghĩ hết cách được điều đi, chỉ được một ngàn lượng bạc lộ phí vương phủ tặng.

So sánh với tri phủ khác trong lòng ôm mỹ nhân tay vơ vét bạc, tựa như mây bùn... Ngay cả có quá nhiều tiểu thiếp cũng có chuyện, vương gia liền hỏi, chút bổng lộc này của ngươi sao nuôi được nhiều miệng ăn như thế?

Tuy rằng tiểu vương gia ham mê sắc đẹp không đứng đắn như thế, nhưng rời khỏi Nam Đô hơn sáu năm, dân chúng Nam Đô vẫn cảm động và nhớ nhung, hàng năm có phụ lão được phái không ngại cực khổ dâng gạo mới cho hoàng thượng... Tiểu vương gia năm đó, hoàng thượng hiện tại, nhớ vẫn là một nắm gạo của Nam Đô, nghĩ vẫn là yên hoa của Nam Đô... luôn muốn phụ lão diện thánh để nói chuyện về Nam Đô.

Tam Lang tâm tình quả nhiên tốt hơn một chút, "Vị đó... luôn như vậy. Không phải người xấu, nhưng không phải người tốt. Cũng như hắn nói, tìm vui chính là mọi người cùng vui, kẻ làm ác thì phải khóc. Mà hắn cả đời thích nhất chính là tìm v

Nhà Mộ Dung nào có cái gì tốt? Chỉ Hạnh nói thầm. Nàng cũng biết, Tam Lang trong miệng thường nhàn nhạt nói đùa chế giễu, nhưng hoàng đế trong lòng hắn có phân lượng không hề nhẹ.

Không phải vì ngồi dưới đại thụ có gió mát... Ở đâu dễ có gió mát? Mà là trong lúc hắn thống khổ nhất, hoàng đế kéo hắn một tay... Mặc kệ là có dụng ý gì.

"Hừ," Chỉ Hạnh trừng hắn, "Hiểu vị đó như thế à? Ta ăn dấm chua đó."

Tam Lang cuối cùng cũng cười ra tiếng, bản thân cũng rất ngoài ý muốn u ám dây dưa lâu như vậy lại tan biến nhanh chóng chỉ còn lại một cái bóng nhàn nhạt.

"Kỳ thật, ta hiểu nhất chính là nàng." Hắn gác đũa, ngón tay bạch ngọc đan vào nhau, "Ta biết rõ bí mật lớn nhất của nàng... nàng là hậu nhân của Phó thị."

Ầm một tiếng, năm ngón tay của Chỉ Hạnh đều cắm vào bàn ăn, vẻ mặt trắng như tuyết.

Tam Lang kinh ngạc, vòng qua xem, "Tay có bị thương không?"

... Đại ca, trước tiên chàng phải sợ hãi một chút hỏi ta sao lại có thiết trảo công lợi hại như thế, mà không phải lo lắng tay ta có sao không biết chư

Nhưng thiết trảo công là phụ thuộc vào nội gia công phu, nàng là kinh ngạc quá độ phát huy vượt xa bình thường, vừa thả lỏng, mặt liền đỏ lên rút không ra, vừa lúng túng lại kinh sợ, chỉ ngơ ngác nhìn Tam Lang.

Tam Lang buồn cười, tìm mỡ cùng nước, thật cẩn thận bôi cho trơn, mới kéo được tay Chỉ Hạnh khỏi cái bàn.

Thấy dáng vẻ của nàng vẫn ngây ngẩn cả người, Tam Lang đang đứng liền ôm nàng ngồi xuống, đặt nàng dựa vào ngực, vỗ vỗ lưng nàng nhẹ giọng cười, "Nàng đối với ta, thực sự là ngốc hết biết."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.