Thâm Viện Nguyệt

Chương 36



Đại Lý Tự rốt cục cũng khai đường thẩm lí.

Chư tướng bách quan nghĩ rằng, cho dù bỏ qua chuyện cũ của Phùng gia, tội trạng thêu dệt này cũng đủ lột da Tam Lang, huống chi còn có một mạng người nhà Tương Quốc Công phủ đệ đệ của thái hậu, tuyệt đối trốn không thoát.

Phùng tri huyện lang phẩm quan quá thấp không được lên triều, cho dù gặp mặt cũng chỉ là thi lễ, trầm mặc ít lời. Đám thượng khanh thiếu khanh đại nhân kia của Đại Lý Tự, người người đều có bản lĩnh phun châu nhả ngọc, người chết cũng có thể nói thành sống, thoạt nhìn thực lực cách rất xa, thanh quân trắc hẳn là chuyện ván đã đóng thuyền.

Ai nghĩ tới, Đại Lý Tự thay nhau ra trận, lại bị Tam Lang nhất nhất đánh chìm, che mặt đại bại rút công đường.

Cả triều ồ lên, liều mạng chỉ trích Đại Lý Tự làm việc bất lợi, khẩn cầu hoàng thượng tam đường hội thẩm.

"Các ngươi không đọc qua hình luật của Đại Yến à?" Hoàng thượng vẻ mặt phiền chán, "Ta nói các ngươi, tứ thư ngũ kinh đọc rồi thôi, những loại sách có liên quan đến tính mạng tốt xấu gì cũng đọc nhiều chút. Hình luật của Đại Yến để trang trí sao! Những việc mưu nghịch, có liên quan đến hoàng thân mới mở tam đường hội thẩm. Hoàng đế biết, thần tử không biết? Trẫm phải làm gì các ngươi đây?”

Chư tướng bách quan á khẩu. Vương Hi đứng đầu chư tướng chính là cháu của thái hậu, bước ra cung kính nói, "Khởi bẩm hoàng thượng, Phùng thị tiểu nhi kia miệng lưỡi sắc bén, Đại Lý Tự không nắm được hắn, khẩn cầu hoàng thượng chọn hiền thần giám thẩm.”

Hoàng thượng lạnh lùng cười một tiếng."Vương Hi, ngươi bị ngu sao? Bảo các ngươi đọc nhiều sách không chịu, tốn lương khô sao? Đại Lý Tự thẩm tra xử lí án kiện của bách quan hoàng thân, ngay cả trẫm phạm tội cũng phải nghe Đại Lý Tự rầy rà. Trẫm để phó tướng giám sát ngươi được không?”

Vương Hi cũng không phải ngốc, đề tài này thảo luận xuống không cẩn thận sẽ sụp hố... Hoàng thượng đào sẵn rồi! Hoàng đế hoang đường này ý nghĩ kỳ lạ, vẫn muốn ở triều đình cắm quan lại trực thuộc vào giám sát Đại Lý Tự. Thực cùng hắn dây dưa nhất định sẽ hồ đồ dính vào... Không phải lạc đề, chính là trừ không được Phùng Tam Lang.

Thái hậu thực hiểu được, Phùng Tam Lang này thật sự là người của hoàng đế, là trung thần. Bà sao có thể dễ dàng tha thứ đứa con hoàng đế không nghe lời nâng đỡ thế lực của mình? Ktrừ bỏ Phùng Tam Lang cho hắn chút cảnh cáo sao được?

Ý chỉ này phải tuân... không còn cách nào, Phùng Tam Lang không biết phân biệt, lôi kéo không qua. Nhưng Vương Hi chỉ có thể quấn lấy tứ thư ngũ kinh, hoàng đế lại không quấn với hắn, "Miễn giảng nhân nghĩa đạo đức những thứ này. Muốn nhìn náo nhiệt nói là được, nói nhiều như vậy. Được rồi, ngày mai bãi triều một ngày, muốn xem thì cùng trẫm đi xem thẩm, đến lúc đó có việc thì nói." Liền lười biếng bãi triều.

Này, này... này hợp quy củ sao? Chư tướng bách quan đều mờ mịt. Nhưng cơ hội thanh quân trắc này không thể mất, tương lai lưu danh sử sách phải xem ngày mai a!

Hôm sau, chư tướng bách quan xoa tay xắn áo, đến đầy sảnh đường của Đại Lý Tự, chỉ có thượng khanh đại nhân cùng hoàng thượng có chỗ ngồi, hoàng thượng còn là ngồi dự thính ở bên sườn.

Chư tướng bách quan đoán được mở đầu, lại không đoán được kết quả. Quy mô kia... Đại khái có thể sánh bằng Gia Cát Khổng Minh khẩu chiến quần Nho thời tam quốc... Chỉ có một phó tướng tuổi lớn tức giận đến ngất, không đến mức tai nạn chết người.

Nịnh thần im hơi lặng tiếng, dùng sắc mê hoặc này là một người tài a!

Chỉ thấy hắn mồm miệng rõ ràng, nhất nhất đánh tan nghi điểm trong các vụ án, tra xét nơi nào, hồ sơ số mấy, nói được rõ ràng. Vốn chỉ là thêu dệt, sao chịu được tra kĩ càng.

Chỉ trích hắn dâm loạn cung đình, hắn bình tĩnh phản kích, chứng đâu... Đúng vậy, chứng cớ... Chẳng lẽ còn đến hỏi hoàng thượng a? Xem hoàng đế háo sắc tham hoa kia vẻ mặt nóng lòng muốn thử, bộ dáng ước gì có người hỏi... Vẻ mặt "sụp bẫy chính là ngươi", chỉ có thể ngoan ngoãn nuốt vào.

Càng đánh tâm càng lạnh, Phùng Tam Lang giỏi lắm... học rộng nhớ tốt như thế, tất cả tấu chương địa phương triều đình trình lên cơ hồ đều thuộc rõ ràng, luật Đại Yến nắm kỹ trong lòng, thoải mái tự nhiên, không chút tốn sức há miệng liền vạch ra...

Kẻ này không trừ tất thành họa lớn a! Có một hoàng đế khôn khéo giỏi giang cũng đã rất phiền, thật sự không cần một thần tử tinh minh quen việc... Để hắn leo lên, đè trên đỉnh đầu, tuyệt đối là đại họa lâm đầu.

Cuối cùng biện bạch gần hết, chư tướng bách quan không còn một binh một tốt. Chỉ còn lại án mạng ở Tương Quốc Công phủ.

Nếu hoàng thượng đã khai ân không hỏi chuyện xưa của Phùng gia, chỉ còn vụ án mạng có nhân chứng vật chứng đầy đủ này là có thể diệt trừ gian nịnh.

Ngày mười lăm tháng tám năm Yến An thứ ba, thánh giá thân lâm tới Tương Quốc Công phủ dự tiệc trung thu, Phùng tri huyện lang theo hầu. Tương Quốc Công phủ kiện Phùng tri huyện lang say rượu đùa giỡn gã sai vặt không thành, tức giận xấu hổ giết người.

Ngỗ tác (tên một chức lại chuyên khám xét người chết) đã khám nghiệm tử thi, quả thật là thi thể ba bốn năm trước, cổ đứt lìa, gãy xương nhiều nơi, lăng nhụt

Hoàng thượng trong mắt hiện lên một tia sát khí, lại chỉ trong phút chốc. Vẫn là lười biếng giương mắt nhìn Tam Lang.

Tam Lang yên lặng nghe nô bộc của Tương Quốc Công phủ lên công đường làm chứng, khi thượng khanh hỏi hắn có biết tội không, nhẹ nhàng cười một tiếng.

Chỉ thấy hắn mắt ngọc mày ngài, mặt hoa da tuyết, cười sáng lạn như xuân, tất cả mọi người đều ngẩn ngơ. Chi lan ngọc thụ, phương lan huân thể cũng không đủ để hình dung. Rõ ràng bị nhốt đến tiều tụy, vẫn khiến người ta lóa mắt.

"Thượng khanh đại nhân, dựa vào vẻ ngoài của ta, không bị đùa giỡn đã là tốt lắm rồi." Hắn không phải không có châm chọc nói, lúc này mới làm người cả sảnh đường hoàn hồn. "Người đi cùng thánh giá đều có ghi vào danh sách. Ngày đó theo thánh giá ngoại trừ ta, còn có Triệu Đắc Hiếu công công, cùng những thị vệ như sau..." Chuyện bốn năm trước, hắn lại nhớ rõ rành mạch, nhất nhất nói ra, "Những việc này đều có ghi vào sổ sách. Đem ra đối chiếu là được.”

Đang chờ những lời này của ngươi! Vương Hi bình tĩnh, lạnh lùng cười.

Kết quả lấy hồ sơ ra so, lại chỉ chứng thực ngày đó Tam Lang say rượu, hoàng thượng ân chuẩn, ở trong phòng nghỉ ngơi một thời thần, vừa vặn ăn khớp khẩu cung của nhân chứng.

Chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực, Tam Lang lại trấn tĩnh ung dung."Thượng khanh đại nhân, xin lấy sổ sách cả năm đó ra. Rồi hãy kết án.”

"Phùng gia tiểu nhi! Ngươi lại giở trò gì?" Vương Hi đột nhiên phát hiện một sơ hở, vội quát, "Thiên lý rõ ràng, Thiện ác có báo! Bốn năm trước Tương Quốc Công vốn đã phát giác, chỉ hận ngươi mê hoặc thánh thính, hoàng thượng bao che...”

Hoàng thượng cười lạnh một tiếng, nhìn Vương Hi. Thật sự là dám ngang nhiên nói đến ta! Lá gan thực lớn a. "Làm theo lời hắn." Hắn uể oải ra lệnh, "Vương Hi, chờ ngươi là thượng khanh của Đại Lý Tự lại đến khoa tay múa chân với trẫm.”

Hồ sơ của nội vụ bốn năm trước đương nhiên ít nhiều sẽ có bụi bặm cũ kĩ. Nhưng mấy phần hồ sơ này đều cùng một năm, màu giấy không khác nhau là mấy, chỉ khi để cùng nhau, mới phát hiện có một phần trắng hơn hẳn.

"Tốt, rất tốt. Không ngờ ghi chép của hoàng gia cũng có người dám động." Hoàng thượng cười nhạo, "Đây là nội vụ của hoàng gia, còn muốn tra tiếp không?”

Cả sảnh đường đều im lặng.

"Tương Quốc Công còn kiện không?" Hoàng thượng giọng nói lại rét lạnh một ít.

Áp lực của Tương Quốc Công, thật sự là lớn đến không gì sánh kịp. Lại nói tiếp, hoàng đế là cháu hắn, hắn đường đường là quốc cữu gia... Nhưng hoàng đế hoang đường này không nghe lời. Bốn năm trước hắn khí thế dâng cao, hoàng đế cũng chưa khuất phục. Huống chi lúc này cánh bắt đầu cứng? Nhưng một bên khác lại là thái hậu luôn nâng đỡ Vương gia... Hai bên đều đắc tội không nổ

Nhìn hắn không nói, hoàng đế không giận ngược lại còn cười, "Tốt, thật sự rất tốt. Triệu Đắc Hiếu!" Hoàng thượng rống lên, “Thiếu giám nội vụ như ngươi là làm như thế nào hả?! Làm đến sổ sách nội vụ bị đánh tráo, để bách quan nhạo báng! Tra, tra cho ta! Nếu là trẫm làm không cần bao che, con bà nó hoàng đế này ta cũng không làm nữa, đầu trực tiếp dâng lên! Trẫm dám làm dám chịu, hoàng hậu quý phi cái gì lại càng không cần nói! Con bà nó, dám đụng vào nội đương... Sao cửu tộc hắn!”

Triệu công công xoay người để hắn mắng, luôn miệng xưng tội.

Nhưng Tương Quốc Công cùng đám ngoại thích lưng lại đầy mồ hôi lạnh. Ai chẳng biết Triệu công công chỉ có danh, quản lý hồ sơ trên thực tế là thái giám Nội Vụ Phủ? Vấn đề là thái giám Nội Vụ Phủ là người của thái hậu a!

Đây là chỉ chó mắng mèo trắng trợn. Thực sự tra xét... thái giám của Nội Vụ phủ này chắc chắn phải đổi người, nhưng tuyệt đối sẽ không phải người của thái hậu.

"... Khởi bẩm hoàng thượng," Tương Quốc Công nhỏ tiếng trả lời, "Vi thần, không tố cáo." Chỉ ngẩng đầu oán độc nhìn hoàng thượng một cái.

Tốt xấu gì ta cũng là cậu ngươi! Ta muốn thám hoa lang, ngươi không cho thì thôi, còn từ chỗ ta lấy đi đứa nhan sắc tốt nhất ! Hiện tại trước mặt bách quan không cho ta mặt mũi... Đừng quên thái hậu còn, hoàng đích cũng có, có ngươi hay không căn bản không quan trọng!

Hoàng thượng chỉ thản nhiên liếc hắn một cái, cười đến càng lạnh. "Náo nhiệt xem đủ chưa? Dời Phùng tri huyện lang đến ngọc lao*, đem tất cả những tranh luận biện hộ sửa sang ghi chép lại. Triệu Đắc Hiếu, hôm nay đã trễ, ngày mai lại tra việc đánh tráo sổ sách... tra cho trẫm, tra kĩ càng vào!”

Ngày mai. Hoàng thượng chỉ thỏa hiệp đến ngày mai. Tương Quốc Công nắm chặt tay, tin tức này phải nhanh chóng truyền cho thái hậu, nên xóa đều xóa sạch... Trăm ngàn lần đừng nhóm lửa trên thân, hoàng đế không phải vừa đăng cơ, muốn chơi thật với bọn họ rồi!

Hoàng đế cùng Tam Lang ánh mắt giao nhau, thực vừa lòng thu hoạch lần này.

Ở mặt ngoài thoạt nhìn, là muốn thanh quân trắc, giết Tam Lang. Trên thực tế là cùng thế lực của thái hậu một lần mặt đối mặt giao phong. Thái hậu đang thăm dò, hoàng đế cũng thăm dò, bách quan cũng không thể không tùy thời mà nhảy múa.

Đây cũng là một loại tuyên cáo. Tuyên cáo của hoàng quyền chính thống.

Đây là kết quả hoàng đế cùng Tam Lang muốn. Tam Lang muốn hợp lý hợp pháp ra khỏi gia phả, hoàng đế muốn nhân cơ hội đoạt được Nội Vụ Phủ, nắm giữ động thái của hậu cung, hơn nữa rửa sạch tất cả gián điệp cùng tai mắt bên người, đồng thời đả kích thế lực của thái hậu.

Hoàng thượng hiểu rõ, Triệu công công chỉ có thể bắt được một ít tôm tép, nhân vật mấu chốt không hát được... Người chết sẽ không mở miệng. Thái hậu nhất định sẽ giết sạch những người đó, đây là tác phong của bà ta,

Nhưng đây sẽ là nhược điểm lớn nhất của thái hậu. Bởi vì... hắn sẽ không giết những con tép nhỏ này, chỉ cho đám gián điệp cùng tai mắt này đến Hoán Y Cục giặt quần áo cả đời mà thôi.

Vì sao muốn giết đám hạ nhân đó, nhiễm máu tanh vô vị chứ? Xem, dựa vào hoàng đế bên này, hoàng đế che chở, hắn bảo vệ Tam Lang, khoan thứ gián điệp cùng tai mắt. Dựa vào thái hậu bên kia, trung trinh làm việc, là kết cục gì?

Đạo cai trị là rất phức tạp a, thái hậu nương nương.

Hoàng thượng mặt lạnh có thể cạo ra sương, trên thực tế tâm tình tốt lắm, tốt vô cùng.

Hắn nghĩ, bách quan cũng thấy rõ ràng... Hẳn là rất nhanh sẽ suy nghĩ cẩn thận.

--- Chú thích: *ngự lao phân ra "tốt lao", nhốt cung nữ công công, lưới sắt tường vây, dạng nửa mở. "Ngọc lao" là nhốt hoàng thân, là một viện nhỏ, xem như một dạng giam lỏng hơi nghiêm khắc, nhưng thoải mái hơn rất nhiều.

Lúc trước Tam Lang ở tốt lao, sau lần thẩm này dời qua ngọc lao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.