Thâm Viện Nguyệt

Chương 4



Nàng xuất giá vào đầu tháng chạp. Nhưng lại không có lại mặt (ngày thứ ba sau khi kết hôn hai vợ chồng sẽ về thăm nhà vợ gọi là lại mặt).

Đây là lão cha nàng nói, "Trời rét đông lạnh, tứ nha đầu bị ta sủng nên yếu ớt. Dù sao năm mới ở trước mắt, mùng hai về nhà mẹ đẻ kết hợp lại mặt là được rồi, sao phải ép buộc tứ nha đầu cùng cô gia?”

Nói thì rất dễ nghe, nhưng cũng chỉ là ngoài mặt mà thôi.

Lão cha nàng ước gì nàng vĩnh viễn đừng trở về, đỡ phải nhìn thấy nghiệt nữ này liền thịt đau đến đấm ngực dậm chân.

Kỳ thật ông ta có gì mà thịt đau? Chỉ Hạnh hờ hững nghĩ. Đồ cưới nàng mang tới, tất cả đều là đồ cưới lúc trước của mẫu thân nàng, còn bị nuốt không ít, lão cha nàng một văn cũng không cho thêm, sính lễ lại không chút khách khí nhận

Nếu không phải nương trước lúc lâm chung đã ủy thác một nửa cho các cậu nhà mẹ trông nom, sau khi chỉ hôn tới cửa tranh cãi muốn kéo đến kiện trước mặt thánh thượng, lấy về được một nửa của một nửa, nếu tất cả đều ở trong tay lão cha nàng, nàng đã sớm tay trắng ra khỏi nhà.

Nói đến buồn cười, nhà khác đều là kế mẫu quan tâm đến đồ cưới của con vợ trước, nghĩ biện pháp chiếm lấy, Hứa gia môn phong lại không giống bên ngoài, chính là cha ruột nắm chặt không buông, luôn miệng mắng nàng bất hiếu, muốn cáo nàng ngỗ nghịch.

Cũng không nghĩ, mẫu thân vốn sinh ra đã yếu ớt bản tính kiều thúy, mọi thứ luôn nói thẳng, lúc còn trẻ phụ thân còn không phải nhờ mai mối cưới vào cửa sao. Lừa gạt quản lý điền sản đồ cưới của mẫu thân, trên tay có tiền, một cái hai cái a miêu a cẩu gì đó đều kéo vào cửa... Đúng lý hợp tình chỉ trích mẫu thân không thể sinh dục, cần khai chi tán diệp vân vân...

Lấy tiền của vợ cả mua tiểu lão bà, thật có tiền đồ. Nàng lớn lên chút hiểu chuyện, thường thường châm chọc nghĩ như vậy.

Kết quả thật buồn cười, đám tiểu lão bà này thật chịu khó nở hoa, trước nàng liền có ba tỷ tỷ. Sau lại mẫu thân có nàng, thiếu chút nữa chết vì sinh khó, vẫn là nữ nhi. Sau vẫn là hai muội muội, một nhà sáu thiên kim.

Khai chi tán diệp chỗ nào?

Mẫu thân sớm nản lòng thoái chí, chỉ cố chấp một chuyện. Nữ nhi của bà còn chưa lớn lên, không thể đứt trên tay bà, đồ cưới không thể tiện nghi cho tên lang sói nhẫn tâm kia.

Không có con trai trưởng? Có lỗi với tổ tông Hứa gia? Ai quản hắn. Con cháu Hứa gia còn lang tâm cẩu phế có lỗi với bà kìa. Có đích nữ là được, bà không thể có lỗi với thái tổ nãi nãi Phó thị, làm cho Phó thị đích truyền mẹ truyền con gái, truyền hơn hai trăm năm lại gián đoạn ở đời bà.

Những lời này, nương của Chỉ Hạnh cho tới bây giờ không nói cho nàng, ngay cả một câu oán hận phụ thân cũng chưa từng nói với nàng. Nhưng nàng cũng không phải kẻ ngốc, từ nhỏ mắt lạnh nhìn đến lớn, chẳng lẽ còn nhìn không ra nhìn không thấu? Vậy nàng còn dám nói mình là Phó thị đích truyền sao?

Nàng cả đời ôn nhu uyển chuyển, chỉ ở năm mười hai tuổi nổi bão một lần. Khi đó mẫu thân đã chống đỡ không nổi nữa, lão cha tự mình không có mặt mũi đến đòi, xui khiến năm di nương đến tranh cãi ầm ĩ phân đồ cưới.

Mẫu thân đã nói không nên lời, nhưng cũng không nhìn đám di nương tranh cãi ầm ĩ này. Ánh mắt chỉ quyến luyến nhìn nàng, đầy cõi lòng không đành cùng thương tiếc.

Nàng chung quy cũng muốn cho mẫu thân yên tâm.

Thấp giọng cùng Lý ma ma trước mặt nương nhỏ nhẹ nói vài câu, Lý ma ma ngạc nhiên, đều đã quên khóc. "... Tứ cô nương? Ngài là nói, giới xích (thước)?”

"Giới côn." Chỉ Hạnh trầm mặt, "Qua bổn gia đưa giới côn

Họ Hứa mặc dù không phải thế gia, ở địa phương cũng là đại tộc. Ở bổn gia nói chuyện, tộc trưởng lớn nhất, bối phận không đủ, quan dưới tam phẩm, đừng nghĩ cùng tộc trưởng ngồi nói chuyện, ngoan ngoãn đứng đi. Nguyện vọng lớn nhất đời của lão cha nàng chính là làm đến quan tam phẩm, cáo lão hồi hương, có thể cùng tộc trưởng ngồi nói chuyện, tốt nhất tương lai còn có thể lên làm tộc trưởng.

Ở nhà này, cái gì cũng không lớn hơn giới côn đưa từ bổn gia đến.

Lý ma ma mạnh mẽ lau nước mắt, "Tứ cô nương, nô tỳ đi ngay!”

Nói là giới côn, trên thực tế chỉ là cây đòn gánh sơn đen, dựng thẳng lên còn cao hơn nàng lúc đó, đánh người có thể đau đến xương tủy.

Nàng cầm lấy giới côn, hung tợn mắng một trận "Đích ở trước trưởng, thê đứng đầu thiếp, lễ pháp có khác, cao thấp có phân", liền múa giới côn đem năm di nương cùng ba tỷ tỷ ra sức đánh một chút, ngay cả đám hầu vọt vào muốn ngăn cản cũng bị nàng một đường đánh ra ngoài, "Trong ngoài hỗn tạp, nhà này cao thấp không có mặt trời!", khẽ kêu quản gia theo gia pháp trừng phạt, để nàng tra được nể tình nhẹ tay, một là tự bán ra, không thì đến lĩnh giới côn của nàng.

Sau lại lão cha thấy làm loạn không giống ai, lại muốn tát nàng, ai nghĩ tới, làm sao cũng đánh không được. Tức giận đến thẳng mắng nàng bất hiếu, còn giương giọng nói nàng trúng tà, muốn mời cao nhân đến trừ ma.

"Cha, ngài cời!" Nàng cười lạnh, "Hôm nay có ai đến, ta cho hắn xem náo nhiệt! Một bút không viết ra được hai chữ Hứa. Hai tỷ tỷ của ta còn chưa xuất giá, hai muội muội còn chưa đính thân! Nào có đạo lý một mình ta trúng tà? Cả phòng di nương thứ tỷ, vì sao đều đến chỗ chủ mẫu tranh cãi ầm ĩ kêu khóc? Rõ ràng chính là Hứa gia đều trúng tà! Ta không sợ, cùng lắm thì ta đi xuất gia, còn vừa quỳ vừa lạy đến nhà tộc trưởng bổn gia xin ra khỏi gia phả!”

Nàng hướng về phía thứ trưởng tỷ bên cạnh cười lạnh, "Ngài đã xuất giá, còn nhúng tay vào chuyện Hứa gia... Để ta đi nhà ông thân gia hỏi một câu, có đạo lý thứ trưởng tỷ đến hiếp bức chủ mẫu, ức hiếp đích muội như vậy hay không!?”

Thứ trưởng tỷ vốn trừng mắt muốn đến véo nàng, kết quả nàng cho một trận giới côn, cộp một tiếng bể nát khối đá xanh lót nhà, thứ trưởng tỷ chân nhuyễn quỳ xuống, lưng bị đánh lại từng trận phát đau, ô ô khóc cầu xin tha thứ.

Nàng nghênh ngang mà đi, ở trước giường mẫu thân, từng chuyện từng chuyện, nói tỉ mỉ rõ ràng.

Mẫu thân vừa lòng nghe, gật đầu, lại có chút tiếc nuối, nói chỉ nghe tiếng thở, "Trách ta thân thể không tốt, không đem võ nghệ học hết... Chỉ có thể dạy con để không bị bắt nạt.”

"Nương, con sẽ hiểu thấu tất cả điển tịch, dạy dỗ ra một Phó thị đích truyền kiệt xuất nhất." Nàng thận trọng thề.

Mẫu thân gật gật đầu, ánh mắt có chút tan rã, "Đừng để Phó thị ngừng trên tay con. Như vậy, ta có thể an tâm đi gặp bà ngoại con... cùng Phó thị thái tổ nãi nãi... Đáng tiếc ta không nhìn thấy con ta phong quang đại gả... biểu tình của lão cha con nhất định rất thú v

Vài ngày sau, mẫu thân liền bình yên đi.

Nàng cái gì cũng không quản, chỉ xử lý tang sự. Phụ thân tìm đến nàng ầm ĩ, nàng không kiên nhẫn, đem chìa khóa cùng sổ sách quản gia ném hết cho lão cha.

Ngoại trừ linh đường, toàn bộ Hứa gia bắt đầu những ngày gà bay chó sủa, nàng chỉ để ý tang mẹ. Thẳng đến đưa tang, làm hết tất cả hiếu nghi của con gái cùng con trai phải làm, về sân đóng cửa giữ đạo hiếu, chẳng thèm quản nhà ông ta náo loạn.

Một năm sau, kế mẫu vào cửa, là một thứ nữ nhà phú hộ lớn hơn nàng ba tuổi, nhát gan sợ hãi. Nàng thật không biết phụ thân có thể háo sắc vô sỉ như vậy... Đem cô nương nhỏ như vậy vào cửa. Thứ trưởng tỷ còn lớn hơn tiểu kế mẫu nửa tuổi.

Tiểu cô nương như vậy làm sao đấu lại đám di nương làm mưa làm gió ở hậu trạch này? Làm không tốt, gấp đến độ muốn treo cổ.

Phụ thân bất đắc dĩ, đành phải đến cầu nàng, Chỉ Hạnh ngay cả lông mi cũng không nâng, chỉ niệm kinh. Tức giận đến chửi ầm lên, nghe được chỉ là một chuỗi tiếng mõ, làm cho ông ta đầu đều đau.

Cuối cùng là tiểu kế mẫu thắt cổ không thành khóc sướt mướt tìm đến nàng nhờ giúp đỡ. Lần này nàng có gặp mặt... Để một phụ nữ có thai ở bên ngoài khóc tổng không phải là cách, tốt xấu cũng đều là dòng chính, nàng sớm muộn gì cũng phải gả ra ngoài, giúp kế mẫu cũng tốt hơn giúp lão cha.

Ai biết lão cha nàng xác thực không phải thứ tốt, dám đem hôn sự của nàng kéo dài, cứng rắn kéo tới nàng mười tám, đại khái trông cậy vào kéo dài tới thành bà lão, đồ cưới của mẹ ruột nàng có thể vào túi của lão cha nàng hết.

Tiểu kế mẫu gấp đến độ không còn cách nào, chỉ khóc, trái lại con vợ trước này còn phải an ủi. Chỉ Hạnh cũng biết, tiểu kế mẫu đã tìm khắp các bà mối, bất đắc dĩ lão cha nàng cắn chết một mực lắc đầu.

Ai biết cha nàng ngang, ông trời so với ông ta còn ngang hơn. Sét đánh giữa trời quang, hoàng thượng chỉ hôn.

Các cậu rốt cục có cớ tốt đến nháo, đồ cưới đầy ngập, cố ý đưa tới Hứa gia bày khiến lão cha nàng thèm nhỏ dãi kiêm đấm ngực dậm chân, bất đắc dĩ bị nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, một chút cũng không cho ông ta nhúng tay, so với đề phòng cướp còn nghiêm hơn.

Ông ta nảy sinh ác độc, ngay cả một người cũng không cho nữ nhi làm hồi môn, vẫn là kế mẫu nói chết nói sống, còn đem ấu đệ ôm ra khóc, “Không có Hạnh Nhi lúc trước nhìn ra giúp đỡ an thai, độc đinh này của ông cũng không có.”

Vì thế mới miễn cưỡng cho Cát Tường Như Ý cùng đi. Gả đến thế gia hào môn như vậy, chỉ có hai nha đầu hồi môn, cha nàng đúng là độc nhất.

Nhưng nàng vẫn cảm thấy được trút giận. Tuy rằng Phùng gia thoạt nhìn chính là đầm rồng hang hổ... Nhưng có thể phong quang đại gả, thành toàn nguyện vọng của mẫu thân nàng, nàng cũng cam nguyện xô một lần.

......

Chẳng qua nàng âm thầm nghĩ cách ứng đối với người một nhà nhìn như không dễ thân, kết quả gả cho phu quân như hoạt tử nhân, còn ở nơi thanh tịch như sung quân biên cương, giống như cứng rắn đánh một quyền vào bông, rất khó chịu.

Đột nhiên từ "bận rộn đến muốn điên", đến "rảnh rỗi đến mức chỉ có thể sửa sang lại đồ cưới", nàng nhìn nhìn chữ "Tu Thân Uyển" ở cửa viện, nhớ tới câu chuyện của một quyển truyền kỳ nào đó trong mười rương lớn kia...

Tấm biển này đổi thành "Hoạt tử nhân mộ", thật đúng là sát đề vô cùng, cảm giác rất hợp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.