Thâm Viện Nguyệt

Chương 56



Chỉ có thể nói, Chỉ Hạnh có lẽ ở nhiều phương diện đều là Phó thị đích truyền bình thường, nhưng ở sưu tập tình báo cùng suy luận, lại hoàn toàn triển lộ một mặt nhạy cảm cùng sắc bén của Phó thị.

Tuy là chuyện cũ nhiều năm trước, nhưng muốn đào móc vẫn rất dễ dàng. Chỉ là so với dự đoán của nàng còn kinh người hơn một chút... trước khi thái hậu được tiên đế phong hậu không lâu, đã cùng Mạc tướng quân dạm hỏi, vì nhường đường cho thái hậu, thái tử phi trước đây sau khi đế đăng cơ được phong làm Nguyên phi, phẫn uất mà tự tận.

Những chi tiết khác đã mơ hồ không rõ, khó có thể tra xét. Nhưng tuyệt đối có liên quan đến Tương Quốc Công, lại là sự thật mà nhiều người đều âm thầm nhìn nhận.

Mà tướng quân phu nhân, nguyên là cung nữ. Sẽ trở thành nữ quan, là Võ phi -- lúc trước là hoàng quý phi – khi còn vân anh chưa gả, nghe nói khi tiến cung yết kiến tình cờ gặp gỡ, vừa gặp đã thân, làm nũng đề bạt với thái hậu lúc ấy là

Võ phi muốn tìm lại sủng ái, nên trực tiếp hỏi gì đáp đó, thậm chí dứt khoát tiết lộ chuyện của thái hậu. Nữ quan là thái hậu chỉ đích danh thăng, chỉ là mang danh nghĩa Võ phi. Nghe nói là bởi vì nhìn giống thái hậu lúc còn trẻ, khiến thái hậu không có nữ nhi rất cảm thán, yêu thương như con ruột, Võ phi chưa gả nhập cung gặp thái hậu, nữ quan kia gần như đều ở bên cạnh thái hậu.

Sau khi tiên đế ”ban chết” cho tứ hoàng tử, thái hậu không biết nghĩ thế nào, lập tức ngoại lệ cho vị nữ quan chưa đến hai mươi đó xuất cung (thường thì nữ quan hay cung nữ đến 25t mà còn sống thì sẽ được xuất cung về quê), đặc biệt đưa đi Hoa Châu. Chỉ là Võ phi không nghĩ đến người này sẽ được Mạc tướng quân coi trọng, cưới làm chính thê.

Chính Đức đế sau khi dò hỏi rõ, lặng yên một lúc lâu. Mẫu hậu, thực sự là giỏi thủ đoạn. Hủy hôn chạy về phía vị trí tôn quý nhất, thậm chí còn tìm tốt "thế thân", vào lúc cần thiết, chặt chẽ nắm giữ vị hôn phu trước.

Cảm thấy không bằng.... Mặc dù tự phụ thông minh trí tuệ, nhưng muốn đùa bỡn vơ vét tình cảm người khác, rõ ràng lãnh huyết vô tình, lại ngụy trang được chân thành như vậy, khiến người người tưởng thật... tâm cơ lòng dạ đó, hắn thật sự không bì kịp.

Quả nhiên, chỉ thích hợp ở Nam Đô làm tên công tử ăn chơi vô lại.

Nhưng có thể làm sao bây giờ? Hắn bị ép ngồi ở vị trí này, chỗ cao khó tránh khỏi lạnh lẽo. Hắn đối với tất cả đều chán ghét hơn nữa mệt mỏi vô cùng, nhưng hắn cuối cùng vẫn là, hoàng đế nhà Mộ Dung, thiên tử của dân chúng.

Mặc dù căn bản không phải hắn muốn... Chỉ là hắn không được chọn lựa.

"Hoàng thượng," Triệu công công nhỏ giọng nói, "Hệ thị vệ xin ngài sớm an giấc."

Chính Đức đế yên lặng một hồi, đứng dậy đẩy cửa ra ngoài, Tử Hệ quả nhiên đứng bên ngoài, tóc dính không ít sương đêm.

"... Ngươi là đồ ngốc à." Hắn bất đắc dĩ lên tiếng, "Theo ta có tiền đồ gì?"

Tử Hệ nhàn nhạt nở nụ cười, sáng trong như ánh trăng, trầm tĩnh như hoa đào hóa thân. "Tiền đồ gì đó, vốn không có liên quan gì với ta. Ta chỉ muốn sống vui vẻ... Hiện tại ta sống rất vui vẻ, vô cùng vui vẻ."

Hắn có chút chần chờ, sợ hãi kéo tay áo hoàng đế, cảm thấy tâm hoàn toàn bình tĩnh xuống. Các loại cảm xúc bất an, khủng hoảng, phẫn nộ vân vân đều tan biến như mây khói, chỉ có sự yên tĩnh, vui mừng.

Rất nhanh buông tay, Tử Hệ cười càng sâu hơn, "Ngài... an tâm ngủ đi. Ta sẽ bảo vệ tiểu công tử, nhất định."

Rồi mới xoay người, dứt khoát đi về phía tẩm cung của tiểu hoàng trữ.

Ta đều biết. Chính Đức đế yên lặng nghĩ. Ta biết rõ ngươi sẽ bảo vệ, khi cần thiết bỏ mạng cũng không quan tâm.

Hắn vỗ vỗ cột hành lang, cười khổ. Càng lúc càng không thể thoát thân, ngôi vị hoàng đế quỷ này. Nếu hắn suy sụp... bao nhiêu người chôn cùng... đều là người hắn để ý a!

Con trai của hắn, Triệu công công, Tam Lang, cả ám vệ... còn có đứa nhỏ ngốc kia.

Nói gì cũng không muốn thấy bọn họ chết a.

Ngẩng đầu nhìn ánh trăng hơi nước bao phủ, hắn than thở, "Thật muốn quay về Nam Đô a..."

Trong lúc hoàng đế đang thở dài, Tam Lang bị ác mộng làm sợ hãi bật dậy, cũng ngơ ngác nhìn ánh trăng như chứa lệ.

Thời cơ chín muồi. Tước nhi vệ vẫn nhìn chằm chằm Phùng Nhị Lang, quay về xác nhận báo cáo cùng chứng cứ đã chất đầy như núi. Tương Quốc Công tựa hồ đã phát hiện hoàng đế biết chút gì, nhiều thư tín cùng chỉ lệnh đều sửa lại do Phùng Nhị Lang hắn sủng ái nhất truyền đi.

Nên động thủ. Nếu không động thủ... kết quả quá dung túng, chính là khiến oán than chuyển đến trên người hoàng đế.

Dân chúng luôn nghĩ rằng hoàng đế toàn trí toàn năng, thật nghĩ là "thiên tử". Kỳ thật mới không có chuyện đó. Nhất là v hoàng đế này... Bất quá là tên vô lại thông minh, lại không phải thần.

Hắn sẽ xúc động, chuyện hậu cung xử trí không được thích đáng, sẽ cảm thấy phiền không thích quản, lòng của hắn lại rất mềm. Hơn nữa, hắn vô cùng chán ghét cái gọi là "đế vương tâm thuật", cảm thấy hoàn toàn ngu ngốc.

Vị đó... không phải thiên tử gì. Hắn chỉ là người thường, khuyết điểm nhiều như lông trâu. Nhưng nếu như không phải hoàng đế vị người rất dày đặc này (ý nói là người bình thường thôi, không thần thánh gì hết), bản thân cũng sẽ không tận tâm tận lực như vậy, nguyện ý vì hắn đến chết mới thôi.

Mặc dù đã suy tính kĩ càng, để có thể một lưới bắt sạch... Nhưng chuyện đời tuyệt đối không có trăm phần trăm thắng.

Thật hy vọng... Bình minh đừng đến.

"Không ngủ được?" Phía sau choàng lên một cái áo khoác mỏng, "Thật là, mặc dù vào hè, buổi tối vẫn lạnh... còn ở trong gió ngẩn người." Chỉ Hạnh nhẹ nhàng trách.

Tam Lang muốn nói lại thôi. Mà thôi. Việc này có liên quan gì Hạnh nhi? Phùng Nhị Lang sẽ bị bắt ở nơi ngoại thất của hắn, khi đó Hạnh nhi đang ở nhà cậu chúc thọ... Trong nhà cao cửa rộng, căn bản sẽ không cùng xuất hiện.

"Chỉ là gặp ác mộng." Hắn nó

"Ác mộng nói ra liền hết," Chỉ Hạnh tựa vào hắn ngồi xuống, cười đến rất ngọt, "Nói thử xem?"

Trầm ngâm một hồi, Tam Lang nhẹ nhàng nói, "Ta mơ thấy nàng bị Phùng Nhị Lang trói đi, đuổi thế nào cũng đuổi không kịp."

Chỉ Hạnh cười khúc khích một tiếng, "Con tôm não tàn chân nhũn kia?" Nàng giống như thị uy lắc lắc tay như bạch ngọc lan, "Coi chừng ta cho sọ hắn năm lỗ thủng, mở mở khiếu (hai tai, hai mắt, miệng, hai lỗ mũi gọi là thất khiếu hay bảy lỗ, mở thêm khiếu tức là tạo thêm lỗ)."

Tam Lang cũng cười , "Chỉ sợ nàng mở xong khiếu, ngón tay lại nhổ không ra."

"... chuyện rất lâu trước kia, bây giờ còn cười ta!"

Nhưng mà khi đến Tằng gia thọ yến, Chỉ Hạnh yên lặng nghĩ, Tam Lang đáng lý nên đổi nghề đi Khâm Thiên Giám, chuyên đoán mệnh bói toán. Tiền nhiều sai ít, còn đỡ phải bị hoàng đế xoa nắn vùi dập kiêm bại hoại thanh danh.

Một trận huyên náo mơ hồ truyền đến, sau đó Phùng Nhị Lang tóc tai rối bời toàn thân chật vật, dẫn một đám hung thần ác sát, kiếm gác trên cổ Tằng gia đại cữu, xông vào hậu trạch, trong tiếng thét chói tai của các quan gia phu nhân, cao giọng chỉ tên phải trói Chỉ Hạnh lại giao cho hắn, nếu không tính mạng của Tằng đại nhân không thể đảm

"... Ngươi nói thật sao?" Chỉ Hạnh nhìn cũng không nhìn gia bộc Tằng gia cầm dây thừng đến gần nàng cùng đại cữu quát mắng, nhìn thẳng Phùng Nhị Lang.

"Phùng Tiến tặc tử kia trên đời này chỉ xem trọng tiểu xướng phụ như ngươi." Phùng Nhị Lang trong mắt xuất hiện ánh sáng điên cuồng, "Trường hợp tệ nhất, lão tử phải chết cũng tìm ngươi lót lưng, kỹ nữ thối..."

Sau đó mắt hoa đi, Phùng phu nhân Chỉ Hạnh nhu nhược khuê thục, như tơ liễu trong cuồng phong "bay" vào vòng vây, tay ngọc vừa nhấc, thủ vệ bắt Tằng đại nhân cằm bị đẩy lên phía trên, xương cổ thiếu chút đứt lìa... xương tay lại thật sự bị chặt đứt, kiếm rơi xuống bị Phùng phu nhân mũi chân khẽ điểm, đi lệch hướng, thẳng tắp bắn vào một gốc hòe lớn năm người ôm, cắm vào tận chuôi. Còn hiểm hiểm cắt đứt búi tóc của Phùng Nhị Lang.

Tất cả xảy ra quá nhanh, chờ đám hung thần ác sát vây quang Phùng Nhị Lang tỉnh hồn lại, kiếm đã không thấy chuôi, người đã bị Phùng phu nhân xách khỏi vòng vây. Gần như là truy sát theo bản năng, cùng nhau bổ nhào về phía thiếu phụ có vẻ yếu ớt như liễu...

Tằng gia đại cữu Tằng đại nhân vừa thoát sợ hãi, ngăn hộ viện muốn lên đi giúp đỡ, quát to, "Đứng lại! Đừng thêm loạn! Bảo vệ các phu nhân." Sửa sang lại y phục, ông vẫy vẫy tay với Tằng đại phu nhân mặt đầy nước mắt đang nhào đến, "Không sao, không sao."

Nhìn Chỉ Hạnh đá người phi thường tiêu sái gọn gàng, giọng điệu tràn đầy hoài niệm, "Quả nhiên là cháu ngoại cả của mẫu thân... thân thủ này cùng bà ngoại của nó, thực sự là không khác chút g

Chỉ một lát sau cả sân đều bị đá, sắp đá ra vết thương trong linh hồn.

Đám thị vệ như hung thần ác sát này, vết thương trong linh hồn có hay không chưa biết, nhưng vết thương trên thân thật rất khả quan.

Chờ thị vệ cuối cùng ngã xuống, cũng bất quá là thời gian mấy lần hít thở. Phùng Nhị Lang không kịp phản ứng trợn mắt há hốc mồm, trừng Chỉ Hạnh.

Nàng vuốt vuốt tóc có chút tán loạn, nhu hòa nói, "Phùng đại nhân, thủ hạ của ngài người người giống như đậu hũ... lại đến người nào có thể đánh được không?"

Phùng Nhị Lang xoay người bỏ chạy, vốn nàng muốn đá qua... Lại cảm thấy tiếp xúc đến người này sợ rằng sẽ bị nhiễm bệnh "ngu xuẩn" không thuốc chữa, lại nói, nàng rất yêu sạch sẽ.

Hơn nữa, Tam Lang cần người sống nhỉ?

Cho nên nàng hất một viên đá vũ hoa, chuẩn xác trúng vào huyệt đạo sau cổ, khiến Phùng Nhị Lang ngất đi... Vận khí không biết là tốt hay không tốt, ngã vào một bụi hoa hồng rậm rạp. Ngã vào sân lót đá có thể sẽ vỡ sọ, bụi hoa hồng vẫn tốt hơn một chút...

Chỉ là hoa hồng đâm cũng không ít. Nhổ tốn khá nhiều thời gian, lại đều đâm vào mặt, không biết có bị hủy dung hay không

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.