Thầm Yêu

Chương 106: Hận anh, anh cũng không buông (3)



“ Cửa ở đó, chân cô tự điều khiển được” anh cười khẩy, vẫn giữa nguyên tư thế đưa lưng đối diện với nó mà trả lời theo cách khinh miệt “ Theo trí nhớ của tôi thì dù chân cô có bị điều khiển thì cô vẫn có bản lĩnh bước đi được mà, đúng chứ”.

“ Được thôi, vậy tôi xin phép đi vậy. Tôi mong sau này như lời anh nói, không ai can hệ đến ai, cuộc sống của ai người đó sống, được chứ”. Bộ dạng nó trả lời thách thức, tay khoanh trước ngực mà dõi theo anh một cách ung dung, chỉ tiếc anh không hề ngoái đầu lại xem nếu không sẽ phát điên mất thôi.

Minh Anh lưỡng lự vài phút, muốn xem người trước mặt tính chơi mèo vờn chuột đến bao giờ, anh ta thật trẻ con. Nó cười ngớ ngẩn, khi suy nghĩ vu vơ đôi chút, thầm nghĩ khi xưa anh cũng vậy, cũng giận hờn như lúc này ấy vâỵ khi đó nó lại nghĩ anh thật lạnh lùng cool biết bao, đàn ông là phải như vậy. Còn giờ thì khác giờ không khác gì đứa trẻ, tại sao đến giờ nó mới phát hiện ra điều ấy cơ chứ, quá muộn thật nếu phát hiện sớm thì có lẽ không bị anh ta ăn hiếp mấy năm trung học.

Hoàng Long không cử chỉ nào cả, nó đành quay lưng tay nắm chốt cửa vặn “ CẠCH”.

“ Cô nói xem, miệng thì xin tha thứ. Xem ra, cô chờ tôi nói câu đó chỉ để dễ dàng rời khỏi, không chút tội lỗi phải không Minh Anh?” liền xoay lưng lại, nói một mạch điệu bộ cáu gắt giận dữ.

“ Cũng có thể” nó nhún vai đáp trả.

Dĩ nhiên thái độ này của nó, ngàn năm vạn năm anh cũng chẳng thể nào chấp nhận được, khi nó chưa kịp ra khỏi nữa bước, tốc độ của anh như tia chớp chạy một mạch chặn cửa nhanh chóng.

“ Nơi này không phải chợ, cô muốn vào thì vào, muốn ra thì ra. Dẹp ngay cái ý nghĩa đó đi”. Anh gằng từ chữ trừng mắt nhìn nó.

Thực sự trong lòng giờ đây rất muốn cười, nhưng nó vẫn cố nhịn nhìn hàng mày đen nháy nhíu lại, ánh mắt ương ngạch cùng đôi môi không biểu cảm kia thật muốn giết tim nó lúc này.

“ Chết tiệc, anh có cần quyến rũ em như vậy hay không? Sao em nhẫn tâm với anh được đây” nó thầm nghĩ trong bụng, ánh mắt trong trẽo vẫn dõi theo anh.

“ chuyện này, có lẽ anh sai ở đâu đó rồi. Thứ nhất người đưa tôi vào đây là anh, thứ hai người đuổi tôi đi cũng là anh, tổng giám đốc tôi phải làm thế nào?”

“ thứ nhất là tại cô bị bệnh, lại ngã xuống trước mặt tôi không thể nào tôi thấy chết không cứu. Thứ hai muốn tôi không đuổi cô đi thì hãy ngoan ngoãn mà nghe lời tôi, đừng có ương bướng”.

“ Tôi ương bướng” nó trợn tròn xoe mắt, khó hiểu với cái lí do hết sức ngớ ngẩn này của anh.

“ Dù là lí do gì, thì hãy nghe cho rõ đây: “ kệ từ giờ, dù cô đi đâu làm bất cứ thứ gì thì trước 8 giờ tối lúc tôi trở về, cô phải có mặt ở đây. Nếu không...”

“ Nếu không thì sao?” nó ngước lên nhìn anh vẻ mặt đầy thách thức.

Anh nắm chặt hai bã vai nó xách lên, ánh mắt chết người sắc bén như dao kề cổ, từ chữ anh bật ra như một lời cảnh cáo hoàn toàn có thể xảy ra.

“ Đừng nghĩ PARKSON dễ dàng tồn tại ở đây, đừng nghĩ Vũ Thị suốt đời không thể đổi chủ và MYLER không thể không phá sản!”

“ Anh…anh…ép người quá đáng” nó cựa quậy.

“ Hừ, quá đáng? Vậy từ nay cô đi làm tôi chở, cô đi đâu đều phải gọi điện hoặc nhắn tin cho tôi. Đừng nghĩ đến việc qua mặt tôi, việc đó cô không đủ sức đâu, nghe rỏ chứ”

“ Tôi sẽ cho cô biết như thế nào gọi là QUÁ ĐÁNG”

Nói rồi anh buông mạnh nó ra, thuận tay mở cửa bước đi mặc cho nó đang đứng ngây người khó hiểu với một Hoàng Long này, bá đạo ngàn tàn, ngạo mạn, Hoàng Long của cô sau bảy năm lại có thể bộc phát thêm nhiều tính cách như vậy hay sao.

Chưa kịp hoàn hồn, anh lại quay lại ló đầu vào bên trong kề sát bên tai nó ma mị “ còn nữa, mặt áo trong rồi xuống ăn cơm với tôi. Lúc này chưa phải ĐÊM XUÂN”.

Anh nhấn mạnh hai chữ đêm xuân, nó mới bàn hoàng nhìn lại mình liền đưa tay lên che. Lúc quay lại nhìn thì bóng anh đã biệt tâm, nhưng nó đâu biết được trong khoảnh khắc ấy đôi môi anh cong lên một đường mang âm hưởng nụ cười mùa xuân ấm ấp xuất hiện sau bao nhiêu năm đầy lạnh giá, giờ đây đang dần tan chảy bởi nhung nham tình ái đến từ một người anh xem là cả thế giới.

Hôm nay là cuối tuần, điều này nó vốn dĩ không biết vì từ khi xâm nhập với giới kinh doanh Minh Anh hoàng toàn không biết thứ ngày, cuối tuần ngày nghĩ là thứ gì. Chỉ biết làm và làm công việc không bao giờ là hết. Như mọi hôm nay có cả Hoàng Nhi về ngoại chơi như thường lệ, trông cô có vẻ không vui vẻ mấy khi thấy gặp lại cô bạn thân mình.

Chỉ liếc nhìn sơ lược qua một lần rồi thôi, Minh Anh tự rỏ vì sao thái độ của Hoàng Nhi lại như vậy nên không cảm thấy khó chịu bao nhiêu. Tiến đến bàn ăn, vẫn cười nói cười chào một câu thân thương.

“ Hoàng Nhi, lâu rồi không gặp”.

“ Ùm” Hoàng Nhi miễng cưỡng gật đầu đáp lại.

Thấy người quen dĩ nhiên với tính cách phóng khoáng như Quốc Huy liền tươi cười mừng rỡ, chưa cần biết sự tình thế nào “ Chị dâu, về nhà rồi sao”.

“ Quốc Huy, anh gọi ai vậy” Hoàng Nhi cáu gắt, nghiến răng nhìn chồng răng đe.

“ Thôi mà, chị em cả mà đến giờ em vẫn giận em ấy sao. Không khéo mai thành chị dâu cũng có đấy”. Quốc Huy xoa vai cười nịnh.

“ Em làm sao có diễm phúc, có chị dâu cao cao tại thượng như vậy được”

“ Hoàng Nhi, bớt nói vài câu đi” Hoàng Long dùng ánh mắt khó chịu nhìn em gái, ngồi xuống ghế tiện thể như ra lệnh “ cô cũng ngồi xuống đi”.

Minh Anh đành ngập ngùi nghe theo kéo ghế gần Hoàng Nhi, chưa kịp ngồi xuống thì giọng nói trầm kia lại tiếp tục ra hiệu “ Bên này”.

“ Tôi không thích” .

“ Mợ à, chổ này của cháu” là giọng nói dễ thương của gấu.

Sự xuất hiện của cậu bé, phần nào khiến nó khá ngạc nhiên. Hơn thế, cậu bé còn gọi nó một tiếng MỢ như rất thân thuộc.

“ Là con trai cậu sao. Đẹp trai giống ba thật đấy” . Nó cúi xuống xoa đầu cậu bé, khen một câu.

“ Em đừng khen nó, nó sẽ tự mãn đấy” Quốc Huy đáp.

Gấu nghe thấy ba chê xấu mình, liền trề môi chạy sang chổ Hoàng Long yên vị. Bữa tối trôi qua khá im lặng, vài dăm ba phút Quốc Huy lại đùa cợt một câu không ai giao tiếp gì nhiều, cũng lặng lẽ nhanh chóng trôi qua.

Dọn dẹp đôi chút đâu vào đó, xoay sang nhìn một vòng không thấy ai cả nó thở dài, giờ đây thèm nói chuyện với Hoàng Nhi biết bao hẳn rằng cô ấy rất giận nó. Minh Anh lủi thủi đi một vòng tìm kiếm, cuối cùng cũng thấy Hoàng Nhi đang ngồi nhâm nhi trà và bánh một mình có vẻ buồn bã.

“ Nhớ cậu thật đấy, mấy năm không gặp cậu vẫn trẻ trung xinh đẹp như vậy, nhưng ra dáng một bà mẹ rồi đấy ”

Hoàng Nhi đang tập trung suy nghĩ, không biết rằng có người từ đằng sau đi đến liền giật mình. Ánh mắt có chút lúng túng khi chạm mặt nó, liền cầm tách trà làm một ngụm dấu đi.

“ Công việc quen thuộc khi gặp đối tác của cậu là nói câu đấy sao ” Hoàng Nhi đáp.

“ Mình ngồi được chứ ? ”

“ Không phải tự nhiên mà cậu đến đây, cứ ngồi đi. ”

“ Về lần này rồi có đi lại không. ” Hoàng Nhi bùi ngùi hỏi một câu.

Tay Minh Anh chăm chú pha trà, nhưng vẫn lắng nghe đối phương. Thư thã đáp lại “ Chờ đến mười năm rồi, giờ là lúc thu hoạch ”

“ Cậu tin anh ấy, hai người sẽ chẳng bao giờ lãng phí mười năm ”

“ Nếu không như vậy, sao mình đủ tự tin đi cạnh anh ấy. Hoàng Long, đôi lúc sẽ cần mình bảo vệ”

“ Anh ấy từng nhập viện xuất huyết đến ba lần ”

“ Chỉ cần trễ ba phút nữa mình sẽ vĩnh viễn không quay về được nữa. ”

“ Anh ấy đã đau đớn khó vực dậy”

“ Cuối cùng anh ấy vẫn đứng vững đợi mình nhiều năm ”

“ Cậu có yêu anh trai mình không vậy Minh Anh ”

“ Rất nhiều, mình không mong cậu tha thứ vì những gì mình đã làm cho Hoàng Long phải tổn thương” Minh anh bùi ngùi, trầm ngâm tâm trạng lắng xuống “ Nhưng Hoàng Nhi à, cuộc sống này còn có những việc cần đến sự bảo vệ từ mình, mình biết anh ây dư sức che chở cho mình khi ấy, tuy nhiên nếu được lựa chọn một lần nữa mình vẫn sẽ đi, chắc chắn là như vậy.”

“ Ngoài tình yêu của mình ra, còn có ba mẹ chị Uyển Nhi cả dì và gia đình nữa. Nếu khi ấy không đi mình chẳng thể nào tìm ra thân thế thực sự, âm mưu đầy đen tối cũng bà nội, giờ mọi việc đã ổn thỏa”

Nghe đến đây Hoàng Nhi đã một phần nào đó hiểu ra, trước đây cô cũng có điều tra tìm ra nguyên do nhưng những gì cô thấy được chỉ là sự vinh hoa phú quý nên liền thầm trách Minh Anh nhiều năm vì tiền tài mà bỏ rơi anh trai mình. Giờ đây khi nghe cô bạn tâm sự, trong lòng mới ngỡ ra cảm thấy có lỗi rất nhiều.

Cả hai cứ thế ngồi trò chuyện với nhau cả buổi, từ chuyện sinh gấu cuộc sống hằng ngày rồi lại chuyển chủ đề những năm bên nước Anh xa xôi của nó như thế nào, thoáng chốc đến tận gần mười giờ đêm vẫn chưa hết chuyện, luyên thuyên cười nói với nhau rất vui vẻ.

“ Trễ rồi đấy, em không cần ru gấu ngủ à ?” giọng nói của anh cất lên cắt ngang câu chuyện đang dang dỡ.

“ Có khi nào quan tâm đến như thế chứ, chưa gì đã đến đòi vợ ” Hoàng Nhi vội trêu.

“ Lắm chuyện ” anh thờ ơ đáp lại, rồi quay lưng một mạch bước đi. Chưa được mười bước chân quay đầu nhắc nhỡ “ Tôi cho em năm phút ”.

Câu nói tuy ngắn gọn nhưng chứa chan sự uy hiếp trong đó, bóng lưng của Hoàng Long xa dần bổng hai người phụ nữ kia nhìn nhau mà phá lên cười.

“ Anh ấy thật trẻ con” nó cười lắc đầu ngán ngẫm.

“ Giờ cậu mới biết sao, lẹ đi hơn năm phút coi chừng bị đuổi giữa đêm”

Hoàng Nhi nói giục nó đẫy về phía trước, hai người tạm chia tay nhau từ đó. Tâm trạng Hoàng Nhi quả thực rất phiền trong lòng, cũng thật may mắn khi được nói chuyện cùng Min Anh lúc này phần nào khiến cô thư thả hơn nhiêu, Minh Anh vừa quay đi được vài phút nụ cười trên môi của Hoàng Nhi cũng dập tắt theo, thay vào đó chan chứa sự ưu buồn, suýt xoa cơ thể đi dạo thêm một hồi lâu…

---

Vào đến bên trong, nó chỉ biết đứng chùng chân một chổ không biết phải làm gì tiếp theo khi thấy người kia đang nằm an lành say giấc trên giường êm nệm ấm. Nó biết anh chưa ngủ, nhưng không khí này có chút ngại ngùng chẳng biết phải mở miệng từ đâu, còn anh mặt vẫn hướng về phía tường không nhúc nhích không động đậy một dấu hiệu nào.

Được một hồi nhìn đồng hồ cũng đã khá khuya, Minh Anh bất giác mở tủ quần áo tìm gối và chăn dùng theo ý định nằm sàn ngủ qua đêm như đang suy nghĩ. Nào ngờ ngoài gối mền ra nó còn tìm được những bộ áo quần của nó về mấy năm trước được treo gọn gàng, thơm tho.

Nó xoay đầu nhìn anh rồi quay ngược trở lại đưa tay sờ từng bộ quần áo củ của mình, thì ra anh trân trọng đến như vậy hầu như mọi thứ của phòng nó khi ấy anh đều đã chuyển sang đây tất cả, cả kệ giày cũng vẫn còn. Theo lẽ tự nhiên môi nó cong lên cười, vậy là nhiều năm xa cách anh yêu nó bằng cách như vậy, lưu giữ lại tất cả, nó từng nói “ Nó thích phòng tân hôn màu tím ” anh vẫn giữ nguyên vẹn như vậy, nó yêu giày hơn bất cứ thứ món quà nào anh không hề vứt bỏ một đôi, kể cả nó thích doremon cuồng doremon anh vẫn giữ nguyên căn phòng như vậy.

Thôi nghĩ ngợi nhiều thêm nữa, nó đến đe chăn lên cao cho thời tiết có chút se lạnh. Minh Anh ngậm ngùi trãi ga bên dưới, ngủ qua đêm chẳng hay một cách vi diệu nào đó đến khi trời sáng mở mắt ra mới hay rằng bản thân đang yên vị trên chăn nệm ấm áp.

Cựa mình tỉnh giấc thấy anh đang chuẩn bị quần áo có vẻ sắp đi ra ngoài, nó không nói gì cả chỉ nằm yên nhìn theo mà thôi. Cảm giác này thật giống một đôi vợ chồng trẻ quá, mỗi sớm mai thức dậy người chồng sữa soạn chuẩn bị đi làm, cô vợ theo lẽ đến giúp chồng khoát áo phải chăng ?

Đôi môi nó cong lên cười một đường mãn nguyện, hình ảnh này đã không biết bao lần tưởng tượng nay lại hiện hữu đến thế chân thật đến thế.

“ Ngủ thêm đi”

“ Đủ giấc rồi, còn phải đến công ty nữa. Mấy hôm rồi tôi không đến đó, công việc chắc đã chồng thành núi”

“ Chủ nhật cũng làm sao” nhếch môi ương ngạnh anh nhìn nó đáp.

“ Tôi không có khái niệm chủ nhật hay thứ hai” nó đáp rồi vội tránh vào tolet chỉ sợ thêm đôi co vài câu, nam thần này của nó sẽ nhốt ở nhà mất thôi.

Anh đứng đấy cau mày khó chịu, buồn bực rồi khoát áo vội ra ngoài. Từ trong tolet nó có thể nghe được tiếng đóng cửa khá mạnh, chắc anh đang rất giận. Đã mấy hôm rồi không về nhà trong lòng có chút hơi lo lắng cho bà và mọi người, thay đại một chiếc váy anh chuẩn bị sẳng trong tủ tươm tất định bụng rời khỏi nhà nào ngờ lại chậm chân đến một bước.

“ Hello em vợ”

Cái người dõng dạc gương mặt điển trai, sau vài năm lại càng phong độ so với thời còn ngồi trên ghế nhà trường nay đã khá đi rất nhiều chỉ cái mác Badboy trên người hắn ta thì chẳng phai mờ đi được chút nào.

Hai tiếng EM VỢ của hắn phát ra, có sự vui vẻ, phóng khoáng hết chín phần đã là cố ý treo chọc, đối với nó vẫn đáng ghét như ngày nào.

“ Anh gọi tôi đấy à ? ”

“ Chẳng lẽ Anh gọi Hoàng Nhi” hắn nhún vài trả lời.

Nhìn lại một vòng mới hay hôm nay thật đông đủ không thiếu một nhân vật nào, chuyển này là Hoàng Long sắp xếp sao ? Minh Anh ngượng ngùng đôi chút, gật nhẹ thay lời chào hỏi đến mọi người.

Ít phút sau Uyển Nhi cũng vừa đến, hai chị em nhìn nhau thân mật. Nó khẽ kêu một tiếng “ Chị Hai”

“ Mấy hôm nay em đi đâu hả, điện thoại cũng không nghe mấy. Có biết công việc đếm không xuể không chỉ chị với Zen làm sao gồng hết được”

Không cần chào hỏi ai, vừa thấy Minh Anh, Uyển Nhi lập tức làm một tràn toàn là chuyện công việc ai nấy đều nhìn cô như vậy thể lạ.

“ Sao ? mặt tôi dính lọ hay sao mọi người nhìn tôi ghê vậy”

“ Uyển Nhi, em thôi công việc được không. Hôm nay là ngày gì, cho em vợ nghĩ đi hai chị em suốt ngày giấy với chẳng tờ không chán sao” Thế Hiển chống nạnh càu nhàu nói.

“ Thế Hiển ! anh đang càu nhau em đấy sao” Thái độ Uyển Nhi lập chuyển sang bực bội, nghiếng răng nhìn hắn đầy cảnh cáo.

“ Có sao, anh có càu nhàu em sao ! sao anh không biết nhỉ. Có sao, Quốc Huy tôi có càu nhàu không, Đăng Khôi có không” hắn liền quay sang mọi người tìm sự trợ giúp.

“ Anh liệu hồn đấy”

“ Em đang định đến công ty đây, mọi người ở chơi lúc khác chúng ta nói chuyện nhé”

“ Đi thôi” anh chốt hai câu rồi bê sốc nó lên, mặc nó đánh đập túi bụi có ý muốn anh buông bỏ xuống như lại có vẻ vô dụng.

Bọn người ở sau chỉ đứng đấy cười theo, rồi cùng tiến ra xe. Chẳng mấy chốc chiếc xe du lịch lăn bánh rời khỏi thành phố, từ đầu đến giờ hố núi lửa trong lòng nó dường như không kiềm thêm được nữa.

“ Hoàng Long, anh có tự trọng không ? anh làm cái trò quái gì thế, tôi không thích đi với anh làm ơn cho tôi xuống xe!” giọng nói của nó đầy sự tức giận, mọi người trong xe cũng tái mặt vì lần đầu tiền trông thấy nó như vậy.

“ Em có chắc là muốn xuống chổ này không ?”

“ Ở đâu cũng được miễng là không cùng đi với anh là tôi vui lắm rồi, sau này cũng đừng tự tiện muốn làm gì tôi thì làm anh không có quyền đó !”

Sắc mặt Hoàng Long xấu đi đanh lại, nhíu mày nhìn nó như muốn ăn tươi nuốt sống, chân đập phanh thắng gấp. Làm đảo lộn tình thế bên trong chiếc xe, ai nấy đều thấy không khí thật căng thẳng càng sợ vẻ mặt Hoàng Long, duy nhất chỉ nó trừng mắt nhìn anh không một lo ngại.

“ Tôi không có quyền sao ! vậy thì hôm qua ai đã nói làm gì để tôi tha thứ. Giờ đây chỉ là chung xe cô lại chịu không được.” Anh gằng giọng.

“ Hoàng Long, cơ hội tôi đã cho anh rồi. Là anh không cần !”

“ Được, cô làm tốt lắm. Vậy tôi chìu cô vậy, xuống xe !” Anh quát lớn.

Hoàng Nhi ngồi sau giật mình thót tim, thấy tình hình không ổn liền chem một câu “ Minh Anh, hôm nay tham gia cùng mọi người đi chúng đi Đà Lạt bà ngoại đang ốm, hai nữa lại là đám giỗ ông ngoại coi như nể mặt mình được không”

“ Bà…bà…ngoại sao” môi nó mấp máy vài chữ trong lòng đang áy náy vì nổi cáu với anh, không ngờ là anh có ý muốn đưa nó đi thăm bà.

“ Hơn nữa, giờ đoạn nữa vắng tanh khó bắt xe về thành phố lắm. Cậu xuống ở đây, chưa kịp về thành phố thì người đã không còn nữa rồi”

Anh bực bội nhưng núi lửa phun trào, không thèm nhìn cũng không mở miệng nói thêm một câu nào.

“ Này, Hoàng Long có phải anh không nói trước với con bé phải không”

“ …”

“ Ơ, cái con người này. Anh cứ như thế thì muốn lấy trái tim của nó khác nào mò kim đấy bể”

“ Chị Hai” nó khó chịu nhìn Uyển Nhi, bênh vực cho anh.

“ Lại còn thế, chưa gì đã bênh vực cho người ta. Vì em cứ như thế nên Hoàng Long chẳng cần đến”

“ Ai bảo tôi không cần” anh tức tối, quay lại quát lên một câu.

Đúng y như dự đoán của người khích tướng, đặt được mục đích ai nấy đều cười phá lên. Coi bộ không khí lúc nãy đang thuyên giãm đi rất nhiều, để chữa ngưỡng anh đạp ga tiếp tục cho xe bon bon trên đường đi, còn nó vì câu nói ấy cuối mặt ngại ngùng che đi hai má lúc này không khác gì quả cà chua chín mọng.

Đi hơn gần một ngày trời Quốc Huy với Thế Hiển cứ thay phiên nhau mà làm radio trực tuyến cho kênh Just for fun giúp mọi người cười nói rôm rã. Lâu lâu, Đăng Khôi cũng góp vui bằng vài câu chuyện tiếu lâm của mình.

“ Nói nhiều rồi cũng hết chủ đề, hay bây giờ chúng ta đổi trò chơi đi mọi người thấy sao”

“ Quốc Huy, em thấy từ lúc ăn cơm trưa xong đến giờ. Anh cứ như MC miệng nói không ngừng không mệt hã anh” nó chu môi trêu.

“ À không phục vụ cho đoàn du khách là nghề nghiệp của tôi”

“ Anh tán thành ý kiến của Huy đó, hay chúng ta chơi trò khác đi. Mọi người thấy sao”

Suốt cả buổi các nàng cứ ngồi gom góp bằng cách cười theo câu chuyện của từng người, nên ai cũng gật đầu nghe theo nào dám phản đối. Cứ theo đà ấy lần này Quốc Huy tự biến mình thành một tay săn báo lão luyện, anh ta nắm tay thành quyền làm micro đưa lên miệng bắt đầu cho cậu chuyện.

“ E hèm, xin chào đoàn lữ hành 00000 biết. Tôi là Trần Quốc Huy MC nổi tiếng nhất vùng, nay chúng tôi đang tham gia chương trình chuyến xe tình chiến và sao đây tôi xin phép được thay ban tổ chức phỏng vấn trực tiếp hót boy Thế Hiển của tập đoàn ENJOY”

“ OMG ! Hoàng Nhi chắc cậu khổ lắm” Minh Anh làm bộ cảm thông thương xót nhìn Hoàng Nhi.

“ Cố lên, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi mà” Uyển Nhi lại vỗ nhẹ lên tay an ủi Hoàng Nhi.

“ Nhi, mình hiểu nổi khổ tâm của cậu. Nhất thời thôi mọi chuyện rồi sẽ ổn cả” Ngọc Quỳnh cũng ùa theo mang nổi xót xa nhìn Hoàng Nhi bằng ánh mắt thảm thương tột cùng.

Mặt Quốc Huy đỏ phừng cả lên, anh ta khá uế trong vụ này, bày trò cho mọi người vui nào ngờ lại bị chị em phụ nữ xem mình như một thằng có bệnh lâu năm hại vợ con phải thương tâm.

“ Này ! các em thật quá đáng.”

“ Tao thấy bọn họ nói đúng mà Huy, mày cần uống thuốc rồi đấy” Hoàng Long lúc sáng giờ tập trung lái xe ấy vậy mà đến đoạn này cũng chem thêm một câu.

“ Hứ, các người thật quá đáng. Nhưng thôi kệ” Quốc Huy bật chế độ mặt dày xem như không nghe thấy gì. Cả đoàn người trên xe cười phá lên như ong vỡ tổ.

Cuộc phỏng vấn của Quốc Huy diễn ra với nhiều câu hỏi khá hấp dẫn, cứ thế từng lượt từng lượt người trôi qua, cho đến khi anh chỉa hướng micro về phía Minh Anh.

“ Tổng Giám Đốc PARKSON chị có thể nào cho chúng tôi biết bằng cách nào chị lại có được thành tựu như ngày hôm nay hay không ?”

“ tôi chỉ dựa theo ba yếu tố : Cần cù , chăm chỉ và siêng năng”

“ Vậy theo em, lúc quay trở về em có chắc chắn là mình sẽ thành công hay không hay chỉ lại ra trận theo tỉ lệ hên xuôi.” Quốc Huy lại hỏi

“ Tất nhiên là phải thành công, nếu không thành công thì cũng bắt buộc phải thành công !” nó trả lời đầy chắc nịch, kiến quyết.

“ Có tin đồn gần đây, cô và Tổng giám đốc Long có quan hệ hẹn hò xin cô hãy xác minh việc này, liệu anh ấy có phải là động lực khiến cô quyết tâm quay về”

Đến câu hỏi này, nó ngập ngừng nữa muốn nữa không trả lời. Nhìn quay dò xét thái độ anh coi vẻ cũng đang trông chờ câu trả lời . Theo tình mà nói quả thực, khi sang nước Anh động lực duy nhất khiến nó chịu đựng chính là “ Anh” nhưng khi càng nhiều năm về sau làm quen với công việc tự bản thân nó nhận ra một điều con đường mà nó đang đi không phải vì ai cả mà chỉ vì bản thân mình đủ vững chắc để bảo vệ một ai đó, đi bên cạnh một ai đó song hành cùng với họ.

Như vậy thì có còn được tính là nhờ động lực đến từ anh hay không, thời gian làm nó mài mọt đi tình cảm dành cho anh sao ? chắc chắn là hoang đường rồi bởi vì một giây một khắc nó cũng chỉ muốn chiếm đoạt anh về, chắc có lẽ là thời gian trôi dần khiến nó trở nên già nua hiểu biết thêm nhiều thứ mà người ta gọi là trưởng thành.

“ Chuyện này…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.