Thầm Yêu

Chương 4: Cơ hội không rõ ràng




Cạch …

Tiếng mở cửa vang lên , Hoàng Nhi thò đầu vào một không gian tối mù mịt mà không có tia sáng nào có thể lọt vào thế giới đầy u ám kia , Hoàng Nhi khẽ gọi nhẹ

-  Anh hai ơi , hai ngủ rồi hả ?

-  Chưa – có đôi chút âm thanh ngái ngủ nhưng cũng rất điềm tỉnh như chưa từng ngủ

-  Còn nghiêm túc nữa , hai dậy lẹ xuống ăn cơm với em , ba ma lại đi nữa rồi 



– nói đến đây giọng nói thanh thoát của Hoàng Nhi nhỏ lại nhưng ứ nghẹn

-  E xún trước đi , hai xuống bây giờ

Hoàng Nhi đóng nhẹ cửa rồi nhún vai trĩu mặt một cái không biết đang phiền lòng điều gì ,  lắc đầu rồi bước xuống nhà nhanh chóng cùng với bả giúp việc dọn cơm đợi Hoàng Long xuống ăn , đang ngồi chăm chú lấy đủa đâm chọt hạt cơm , giọng nói trầm ấm của Hoàng Long vang lên xé  đi bầu không khí yên ắng trong ngôi nhà lớn

-  Cơm nó không có tội đâu Ny !

-  Hai này trêu e , lẹ qua ăn nè , Ny đói quá rồi – Hoàng Nhi nhí nhảnh đáp trã

-  Mà sao hôm nay lại gọi tên cún cơm của e ra thế hã ?

Hoàng Long vừa gấp đủa cơm lên miệng , rồi gấp cho Hoàng Nhi lát thịt hun khói đáp lại 

-  Nói chuyện con bé hồi sáng là sao ?

Hoàng Nhi nhanh tay gắp lại cho Long một đũa rau rồi nói

-  Đây hai ăn đi , cho có thêm chút chất xám  , con gái nhà người ta lên tận lớp , chào tận mặt , mà còn hỏi là sao

Hoàng Nhi dừng chén trợn mắt phồng má nhìn thẳng vào mặt Hoàng Long một cách rất đáng yêu , mặt Hoàng Long lúc này cũng nhíu mày không kém trườn mình lên sát mặt Hoàng Nhi đáp

-  Nếu hai nhớ không lầm thì , ai đó bám hai suốt một tuần để được tôi kèm cho học đó hã – nói rồi sẳng có thìa Hoàng Long cốc yêu vào đầu Hoàng Nhi

-  Ứ hai được lắm , nhưng mà Ny nói cho hai nghe , Minh Anh tốt mà lần này hai chạy không thoát đâu

-  Không thoát á ?

-  ừm , Ny tìm hiểu rồi Minh Anh là một con người khá trong sáng , tuy bề ngoài k xinh như e gái hai

-  e xinh nhờ giống a mà – Hoàng Long trêu cười

Hoàng Nhi nhăn nhó đáng yêu

-  im để Ny nói cho mà nghe , chuyện là thế này ^%^&@%$^%!&^$%&!^%$^$HGF$&^@%G@&^&^@G%&^%

-  đó nên tuy Minh Anh k có cao , không phãi là hót girl như bao cô quanh hai nhưng đảm bảo với hai , một cô gái trong sáng như Minh Anh thì khó ai có lắm

 – Hoàng Nhi dơ đũa chỉ thẳng ra phía trước nheo mắt tinh nghịch , như khẳng định chắc nịch ý kiến của mình

-  Vậy tức là e đen tối à ?

-  Hứ không nói chuyện với hai nữa

Hoàng Nhi lúc này như bị đứng họng , rất ức chế vì bị treo mặt đỏ bừng như mặt trời , anh khoái chí ngồi cười thoải mái , bà giúp việc đứng sau bếp cũng thấy thế cười theo lắc đầu nhẹ thầm nghĩ , chỉ có tiểu thư mới hay làm thiếu gia cười và nói nhiều đến như vậy . Hoàng Nhi cháy đen xì cứ lấy đùa chọt hết món này quá món nọ , anh thì ngồi cừoi khói chí tay thì cứ gấp món ăn cho Hoàng Nhi , sựt nhớ gì đó Hoàng Nhi lên tiếng

-  A hôm qua , Uyển Nhi gọi cho e nhưng….

Từng ra rưng tứng tá rưng tưng … Từng ra rưng tứng tá rưng tưng – tiếng chuông ip đổ , Hoàng Long đưa ngón tay lên miệng ra dấu im lặng , cắt ngang câu nói của Hoàng Nhi

-  Alo

-  ừm tôi qua ngay 

Hoàng Long cúp máy  , rồi đứng dậy khuôn mặt khẩn trương , bỏ dở bát cơm đang ăn lập tức chạy lên phòng không nói gì thêm

-  Hai sao lại bỏ nữa rồi

-  Ny ăn đi anh hai phãi lên công ty – vừa đi trên cầu thang vừa nói xuống

-  Haizz lúc nào cũng zậy , gì cũng anh hai giải quyết , ba ma cứ vậy hoài – Hoàng Nhi mặt mày ỉu xìu đành ăn cơm một mình . 

Không đầy 15p sau Hoàng Long bước xuống nhà với bộ comple đen rất là bảnh kèm theo trên cavat là  chiếc kẹp vàng sáng chói , trông Hoàng Long lúc này không phãi một nam sinh nữa , mà là người đàn ông trưởng thành thực thụ

-  Hai còn chuyện lúc nãy ...

-  Sẽ có cơ hội – Hoàng Long vừa đi vừa nói một cách vội vã , để lại Hoàng Nhi ngồi đó bần thần

-  « ơ hay ! cơ hội gì chứ đang nói tới Uyển Nhi mà … cơ hội gì vậy nè "

- Hoàng Nhi nhún vai một cái



Cũng lúc đó tiếng gầm xe vang lên Hoàng Long phóng đi nhanh chớp mắt không còn thấy đâu nữa .........