Thần Đao Sát Thủ

Chương 27: Tận trừ lũ yêu ma - Thái bình cho muôn chúng



Nắm lấy tay Triển Nhược Trần, Kim Thân Vô Ngân cố đè nén dòng lệ nóng nhưng vẫn cứ tuôn trào, giọng nói xúc động :

- Nhược Trần, hảo hài tử của ta, họ... họ đã nói với ta về hành động của con trong mấy ngày qua. Hài tử... khổ cho con, lụy cho con... ta thêm một lần nữa được hãnh diện về con...

Triển Nhược Trần nói giọng nghẹn ngào :

- Mẹ, Trần nhi bắt ái nữ của Đoạn Nhĩ Sinh từ Đại Mạc về, nhưng lại càng bị lão ta đánh lừa, nhắc đến thêm hổ thẹn mà thôi!

Kim Thân Vô Ngân lắc đầu nói :

- Hài tử, Đoạn Phương Cô hoàn toàn không trọng yếu, Đoạn Nhĩ Sinh là một con xích ma, lão ta sau khi biết Đoạn Phương Cô bị con bắt về Liêu Bắc, đã dùng kế để lừa con mắc bẫy, chuyện này chính tai ta nghe thấy. Bấy giờ lão tính Đoạn kia còn phán một lời độc địa đối với Qua Siêu Sinh: cứu được thì cứu, nếu không thì thà phải chiếm lấy Kim Gia lâu, còn ái nữ thì nghe theo mệnh trời vậy!

Triển Nhược Trần phẫn uất nói :

- Thật ác, Đoạn Nhĩ Sinh là người cuồng!

Kim Thân Vô Ngân gật đầu tiếp lời :

- Bởi vậy ta nói con bắt Đoạn Phương Cô là không trọng yếu, quan trọng chính là con đã giết được bọn Vưu Nô Nô, Thương Hoằng, Hách Đại Son, Thiết Bưu... Con nên biết, những người này đều là đối đầu với Kim Gia lâu, nếu họ liên thủ lại, thì trận chiến hôm nay thắng hay bại rất khó nói được!

Cạnh bên, Phan Đắc Thọ lên tiếng :

- Lời của Đương gia rất phải, lần này thật may Thiếu chủ đi Đại Mạc, nếu ác bà Vưu Nô Nô cũng dẫn quân tới, chuyện thắng bại không những khó nói được, mà thương vong của phía ta cũng tăng lên gấp bội!

Vòng qua dãy đồi, bỗng nghe tiếng chuông ở Đại Kim lâu ngân vang, mọi người cùng Kim Thân Vô Ngân trở về reo hò vang dội!

Ở phía Đại Kim lâu, thấy đi ra hơn một trăm tay hắc y đại hán. Đi trước toán đại hán này là Thân Vô Kỵ, phu phụ Thụy Lương, tỷ muội Thân Vô Cầu... Số người này trấn giữ Đại Kim lâu, sau khi nghe tin đánh dẹp được bọn Cô Lâu bang, liền nhảy vọt reo hò như sấm dậy. Đến khi Kim Thân Vô Ngân cùng mọi người trở về, bèn lập tức gióng chuông mừng thắng lợi!

Kim Thúc Nghĩa và Thân Vô Kỵ chạy ra trước nghênh đón, Thân Vô Kỵ rạo rực niềm vui, nói :

- Chúng ta thắng rồi, Kim Gia lâu đắc thắng, Cô Lâu bang thất bại, vậy chứng minh được quy củ giang hồ vẫn giữ, đạo nghĩa võ lâm vẫn lưu. Đại muội, chúng ta càng vững bền, ha ha...

Lúc này Thi Gia Gia cũng chạy lại, lệ rơi thánh thót, kêu lên :

- Mẹ, chúng ta thắng rồi, mối hận mười hai ngày bị tù cũng đã báo thù được!

Kim Thân Vô Ngân rạng rỡ niềm vui, cất giọng cười vang, lau nước mắt còn đọng trên má, nói :

- Truyền lời của ta, Kim Gia lâu mở tiệc mừng ba ngày, mỗi người tăng lương bổng một tháng!

Lời bà ta vừa nói ra, tiếng reo hò vang dội cả đất trời!

Đoạn Nhĩ Sinh Bang chủ Cô Lâu bang giảo hoạt ác độc, sau khi thất bại rút quân về, lão ta điểm lại nhân mã chỉ còn không đến một trăm người. Trong đó ngoài Đoạn Phương Cô và Hô Diên Cửu Tử không bị thương ra, số nhân vật trọng yếu còn lại đều đã tử thương. Thất bại thảm hại như vậy, khiến Đoạn Nhĩ Sinh cười lên ha ha như một kẻ cuồng...

Cánh tay phải bị đứt mất bàn tay đưa cao lên, ở vết thương vì đắp một loại thuốc kỳ quái nên chảy ra nước bầy nhầy như tương, Đoạn Nhĩ Sinh cười xong, cất cao giọng :

- Mối hận mất tay khó tiêu trừ, nội trong hai năm ta phải luyện thành “Đoạt Mệnh Độc Phong”, giết sạch lũ ngông cuồng Kim Gia lâu!

Lời lão ta vừa dứt, bọn thuộc hạ lập tức vung hai tay hô lớn :

- Bang chủ vạn tuế, Cô Lâu bang vạn tuế!

Đoạn Nhĩ Sinh nhìn Đoạn Phương Cô, hai người cùng hiện nụ cười đầy mãn ý!

Lúc này...

Trước mặt là con sông trong xanh, sông tuy rộng chỉ có hai mươi trượng, nhưng mực nước ở giữa cũng sâu đến hơn một trượng.

Người của Cô Lâu bang kéo nhau đi một đoàn, vừa đến nơi này, Đoạn Phương Cô bỗng chú mắt về con thuyền nhỏ ở xa xa, trên mặt cô ta lập tức phủ lên một lớp sương lạnh!

Nhìn thấy chiếc thuyền liền nghĩ đến Từ Tiểu Hà, tất cả những điều bất hạnh xảy ra, hoàn toàn là do bàn tay của Từ Tiểu Hà gây nên. Nếu Từ Tiểu Hà không theo Triển Nhược Trần đến Đại Mạc, nếu không có cô ta kịp thời cứu Triển Nhược Trần, thì hôm nay cũng sẽ không có Triển Nhược Trần trên đời, đương nhiên, Kim quả phụ cũng đừng mong thoát chết. Như vậy, thảm bại hôm nay sẽ thuộc về Kim Gia lâu chứ không phải Đại Mạc Cô Lâu bang.

Phẫn nộ quay mạnh đầu lại, Đoạn Phương Cô nghiến răng nói :

- Phụ thân, Cô nhi cho rằng thất bại của chúng ta là đều do con nữ tặc ở trên chiếc thuyền nhỏ đó!

Đoạn Nhĩ Sinh ngẩng đầu nhìn về chiếc thuyền, buông giọng :

- Phương Cô, con đem sự tình nói rõ cho ta nghe!

Đoạn Phương Cô liền kể rõ về chuyện Từ Tiểu Hà đẩy cửa động cứu Triển Nhược Trần ra...

Đoạn Nhĩ Sinh đôi mắt chớp động, mặt đỏ rực lên, cất giọng :

- Cũng được, ta đang muốn hút tủy người để bồi bổ tổn thương thân thể của ta!

Lão ta liền gọi :

- Tây Phong đường chủ đâu?

Tây Phong đường chủ Hô Diên Cửu Tử cất cao giọng :

- Thuộc hạ có mặt!

Đoạn Nhĩ Sinh chỉ về phía chiếc thuyền, ...

(mất một hàng) ...

Hô Diên Cửu Tử đáp :

- Thuộc hạ tuân mệnh!

Gã ta nắm Khô Cốt trảo xông về phía chiếc thuyền...

Trên chiếc thuyền, một thiếu nữ đang ngồi, chỉ vì thiếu nữ đó đang dựa vào khoang thuyền thả hồn suy tư, suy tư đến xuất thần, nên hoàn toàn không phát giác đối với gã áo tro đột ngột xuất hiện dưới rặng liễu. Đến khi nghe tiếng bước chân “sột soạt” sắp đến bên thuyền, cô ta bất chợt kêu lên :

- Nhược Trần ca!

Rồi lập tức quay đầu lại!

Cô ta - Từ Tiểu Hà, khi cô ta vừa nhìn thấy nhân vật vừa xuất hiện, liền biết ngay là người của Cô Lâu bang.

Phẫn nộ đứng vụt dậy, Từ Tiểu Hà đã nhìn thấy toán người áo tro ở dưới hàng liễu. Cô ta hai tay chống eo trừng nhìn Hô Diên Cửu Tử, hỏi :

- Ông muốn gì?

Nhe hàm răng vàng ra, Hô Diên Cửu Tử lướt nhìn người Từ Tiểu Hà một lượt, cất giọng :

- Được mắt lắm, cũng chính là người mà Bang chủ ta cần!

Từ Tiểu Hà biết chuyện Đoạn Nhĩ Sinh hút tủy thiếu nữ, liền hừ một tiếng, nói :

- Thứ không biết mở to mắt mà nhìn, ra xem ngươi đang tìm cái chết đấy!

Cười hắc hắc, Hô Diên Cửu Tử trầm giọng :

- Ngoan ngoãn theo ta? Hay là muốn đại gia lên thuyền ôm đi?

Từ Tiểu Hà lạnh giọng :

- E phiền cho ngươi!

- Đại gia rất muốn vậy!

Dứt lời, Hô Diên Cửu Tử đã bay người lên không trung, chưa đáp xuống thuyền, Khô Cốt trảo ở tay phải vung liên tiếp mười một đường.

Từ Tiểu Hà búng người lên cao, lộn ba vòng, khi chân vừa đáp xuống đỉnh thuyền lại vọt người về phía mũi thuyền, chân tung nhanh, suýt tí nữa đạp trúng vùng hậu đầu của địch nhân!

Hô Diên Cửu Tử lập tức phát hiện khinh công của nữ nhân này cao tuyệt, vừa đứng vững, gã ta nhìn chòng chọc vào Từ Tiểu Hà đang đứng ở mũi thuyền, nói :

- Thảo nào ngươi dám đột nhập Đại Mạc, khinh công khá tuyệt!

Từ Tiểu Hà cười nhạt :

- Tàm tạm thôi!

Hô Diên Cửu Tử bỗng quát lên một tiếng, Khô Cốt trảo quật vùn vụt vào đầu và mặt Từ Tiểu Hà...

Từ Tiểu Hà hét lên, vung mạnh hai tay phát ra một lần, luồn xuyên qua ngọn trảo của đối phương...

Không gian tĩnh lặng không có âm thanh, lại nghe Hô Diên Cửu Tử phát ra tiếng hú quái dị, ngã người xuống thuyền. Khô Cốt trảo chưa thoát khỏi tay, nhưng trên cánh tay phải gã ta bị rạch một đường dài đến nửa xích!

“Lan Chỉ Xuyên Tâm” Từ Tiểu Hà tay cầm mũi dùi sắt hình tam giác có độc, đứng trên thuyền, cười gằn nhìn địch nhân đau đớn run lẩy bẩy bên bờ, bỗng phát hiện có một bóng hình màu xám bay lướt tới bên cạnh Hô Diên Cửu Tử.

Đúng là Đoạn Phương Cô đến rồi!

Từ Tiểu Hà cười nhạt, cất giọng :

- Một lần thất bại không đủ để chứng tỏ thất bại vĩnh viễn. Từ Tiểu Hà, bọn ta sẽ quay lại, chỉ có điều, ngươi sẽ không nhìn thấy được ngày đó, vì... hừ...

Từ Tiểu Hà nét mặt lạnh lại, nói :

- Vì ngươi muốn giết ta, đúng không?

- Không sai, vì ngươi vô tri, vì ngươi rước họa cho tên tính Triển kia, ta cần phải giết ngươi!

Từ Tiểu Hà hừ một tiếng, lạnh giọng :

- Bằng vào ngươi ư? Gọi cả lão già của ngươi đến đây, bản nương tiếp luôn một thể!

Đoạn Phương Cô cười lạnh hạo bước cận về phía Từ Tiểu Hà, trầm giọng :

- Một mình ta cũng đủ rồi!

Dứt lời, người đã bay lên trên không, Từ Tiểu Hà đang định lao vào tiếp chiêu bỗng thấy Đoạn Phương Cô hai tay đưa ngang, ngón cái áp lên ngón giữa bắn ra hai vệt độc phấn màu vàng.

Từ Tiểu Hà xoay vụt người, vừa tránh qua độc phấn của địch nhân. Không ngờ khi Đoạn Phương Cô hai chân vừa đáp xuống thuyền, nghe vèo một tiếng, Từ Tiểu Hà còn chưa đứng vững, đã phát hiện độc phấn dính trên người. Cô ta thừa biết lợi hại của độc phấn, chưa dứt tiếng kêu, đã lao đầu xuống dòng sông...

Cười gằn mấy tiếng, Đoạn Phương Cô nhìn Từ Tiểu Hà trôi lềnh bềnh bất động giữa dòng sông, nói :

- Ngươi bíến thành nước trôi chảy theo dòng sông, thật ý vị vô cùng. Hắc hắc...

Đoạn Phương Cô nhảy xuống khỏi chiếc thuyền, đột nhiên Hô Diên Cửu Tử rống lên một tiếng, hai mắt chảy máu lồi ra khỏi tròng, gục chết bên mỏm đá!

Đoạn Phương Cô cũng phải thất kinh, không ngờ Từ Tiểu Hà cũng là người thi độc, thật không xem thường cô ta được!

* * * * *

Hiện tại, trong Kim Gia lâu ở Trường Xuân sơn tràn ngập những tiếng hân hoan vui mừng, khiến cho những người thọ thương cũng reo hò hát ca!

Ở đại sảnh của Đại Kim lâu, Kim Thân Vô Ngân nói với Triển Nhược Trần đang ngồi một bên :

- Đợi qua những ngày này, ta muốn gặp mặt cô nương có tên “Lan Chỉ Xuyên Tâm” Từ Tiểu Hà đó!

Triển Nhược Trần chỉ biết lắc đầu, đáp :

- Cô ta là người sống trong lý tưởng, tự đặt mình trong bức thành trì tư tưởng của mình, cô ta sống rất an lạc, chỉ e cô ta sẽ không tới đây!

Thi Gia Gia ngồi cạnh bên cười tiếp lời :

- Nếu muội đích thân đi mời cô ta thì sao? Cô ta cũng không đến ư?

Triển Nhược Trần nói :

- Cô ta cũng sẽ không đến, nhân vì cô ta vì hạnh phúc của chúng ta, nên càng không muốn xen vào giữa chúng ta, cô ta là một cô nương sống vì người khác!

Kim Thân Vô Ngân liền mỉm cười, nhẹ lời :

- Một con người như vậy ta càng muốn gặp cô ta, cô ta đang ở đâu?

Triển Nhược Trần bỗng nhiên mặt biến sắc, khoảnh khắc sau, chàng chống bàn đứng dậy, kêu lên :

- Mẫu thân, không ổn rồi, Trần nhi lo lắng...

Ngồi xung quanh còn có Phan Đắc Thọ và bọn Thân Vô Kỵ, nghe Triển Nhược Trần phát ra lời đó, bất giác sửng người ngạc nhiên!

Kim Thân Vô Ngân nói :

- Nhìn dáng con cấp hoảng khẩn trương, lẽ nào...

Triển Nhược Trần nhìn về phía hư vô, trong hư vô có hiện lên hình bóng đẹp của Từ Tiểu Hà, chàng buông giọng nặng nề :

- Những nguyện trời có mắt, thiên vạn lần chớ gặp bọn họ!

Thi Gia Gia đang choàng tay bên chàng, vội hỏi :

- Chuyện gì vậy, chàng nói nhanh ra đi!

Triển Nhược Trần đôi mày nhíu sát lại, nói :

- Từ cô nương ở trên chiếc thuyền nhỏ bên sông Thanh Hà, phía đó là nơi qua lại của người Đại Mạc, bọn Cô Lâu bang kéo về, Đoạn Phương Cô nhất định sẽ không bỏ qua cô ta, nếu lâm vào nguy khốn, ta sợ rằng sẽ xảy ra chuyện chẳng lành đối với cô ta...

Kim Thân Vô Ngân gật gật đầu, buông giọng :

- Rất có khả năng!

Triển Nhược Trần nghe vậy càng hoảng hốt hơn, vội bước đi, nói :

- Tôi lập tức đuổi đến đó xem sao!

Không có ai ngăn cản chàng!

Kim Thân Vô Ngân không can ngăn, Thi Gia Gia cũng đồng ý cho chàng đi!

Lúc này, con tuấn mã lao nhanh trên quan đạo đi về phía tây, Triển Nhược Trần vỗ ngựa liên tục, miệng quát tháo không ngừng, như muốn cưỡi mây mà bay!

Bóng hoàng hôn đã phủ kín không gian, mặt nước sông Thanh Hà lấp lánh muôn ngàn ánh sao, con thuyền nhỏ vẫn cắm sào đậu ở bên bờ!

Triển Nhược Trần không đợi ngựa dừng lại, lập tức gọi lớn :

- Tiểu Hà, Tiểu Hà muội!

Trên con thuyền vẫn vắng lặng, mà trong lòng chàng càng cuồn cuộn rối bời!

Nhảy lên thuyền, Triển Nhược Trần phát hiện có vết máu, phẫn nộ vén cửa khoang thuyền lên, thấy bên trong ngăn nắp gọn gàng, hai chiếc gối để ngang nhau, một bộ áo quần nam nhân để ngay ngắn, chàng biết đó là hình giả của mình, và cũng là một vật để tự an ủi tinh thần Từ Tiểu Hà, chàng bất giác cảm thấy con tim đau nhói!

Vụt đứng thẳng người dậy, Triển Nhược Trần kêu lên như một kẻ cuồng :

- Tiểu Hà, muội ở đâu?

Chàng lội theo dòng sông, vừa đi vừa gọi khản cả cổ họng!

Đột nhiên, bên những mỏm đá ở ven bờ, một bộ quần áo màu xanh có cục đá đè ở trên, trong nước sông trôi chảy thấy lấp loáng một bóng hình, Triển Nhược Trần lập tức lao người tới, bất giác đứng sửng người!

Chàng đưa tay cầm bộ áo quần lên, không sai, đây chính là bộ áo quần của Từ Tiểu Hà. Triển Nhược Trần đau buồn tột độ, lấy tay đập vào đầu, đôi mắt nhỏ lệ, kêu lên :

- Tiểu Hà muội, muội chết thật thảm!

Nên biết rằng Hóa Cốt độc phấn của Cô Lâu bang nếu trúng vào người lập tức biến thành nước mà chết, hình hài tiêu thất, xương đầu cũng biến thành phấn.

Lúc này Triển Nhược Trần run rẩy cầm bộ áo quần của Từ Tiểu Hà, ngẩng mặt lên trời kêu gào :

- Tiểu Hà muội, Triển Nhược Trần thề giết chết cha con Đoạn Nhĩ Sinh để báo thù cho muội!

Chàng cầm bộ áo quần của Từ Tiểu Hà vội vã quay đi về phía chiếc thuyền, bay người lên ngựa, đi về phía Long Tuyền trấn...

Tới trên đồi dốc cách Long Tuyền trấn không xa, chàng quả nhiên đuổi kịp bọn Cô Lâu bang.

Cho ngựa vọt lên phía trước, Triển Nhược Trần chặn đứng cha con Đoạn Nhĩ Sinh và gần một trăm bọn đại hán áo tro.

Đoạn Phương Cô nhìn thẳng vào mặt Triển Nhược Trần, quát :

- Triển Nhược Trần, ngươi đuổi theo tới đây, chẳng lẽ muốn giết hết sao?

Triển Nhược Trần phẫn nộ ném bộ áo quần Từ Tiểu Hà xuống, quát :

- Thứ thật tàn ác, các ngươi kể cả một cô nương cũng không bỏ qua, hôm nay, hãy xem chuyện của các ngươi làm!

Đoạn Phương Cô không cần nhìn cũng biết đó là bộ áo quần của Từ Tiểu Hà, bèn cười hì hì nói :

- Triển Nhược Trần, bọn ta lần này tổn thất hơn một nửa, phải nói là tổn thương nguyên khí lớn, nếu truy căn cứu để chính là bại hoại dưới tay Từ Tiểu Hà, bọn ta thu thập cô ta là phải lẽ, lẽ nào bọn ta không đáng?

Triển Nhược Trần giận quá, phát cười, cất giọng :

- Kim Gia lâu ta cũng tổn thất không ít, các ngươi hôm nay giết hại Từ cô nương, tạo thành mối hận suốt đời của ta. Đoạn Phương Cô, ngươi đã không tha Từ Tiểu Hà, ta cũng không tha cho cha con các ngươi!

Một giọng cười khục khục vang lên, Đoạn Nhĩ Sinh nằm trên kiệu bật người dậy, chỉ vào mặt Triển Nhược Trần, nói :

- Tính Triển kia, ngươi không nên cho rằng chặt đi cánh tay phải của bản Bang chủ là thắng được ta, nếu thật sự giao đấu, ai thắng ai bại còn rất khó nói!

Hai tay thả xuống, đôi mắt nhìn thẳng, Triển Nhược Trần cất giọng :

- Đoạn Nhĩ Sinh, ngươi còn đợi gì?

Đoạn Phương Cô kêu lên :

- Triển Nhược Trần, ngươi thật sự muốn sát tuyệt sao? Để phụ thân ta đi, Từ Tiểu Hà là do ta giết, muốn giao đấu, ngươi ta quyết một trận sống còn!

Triển Nhược Trần thêm một lần đau nhói trong lòng, chàng nghĩ lại cảnh đánh chết Hoàng Huyên, như hôm nay lại phải ra tay đối với một thiếu nữ khác - Đoạn Phương Cô!

Chính ngay lúc này, bỗng nhiên ánh trăng tối sầm lại, một bóng hình màu hồng phủ xuống đầu, Đoạn Nhĩ Sinh đã hô lớn :

- Sát!

Đoạn Nhĩ Sinh tay trái đưa cao, chiếc đầu lâu phát ra vèo vèo liên tiếp, một làn độc đinh phóng thẳng tới Triển Nhược Trần.

Triển Nhược Trần xoay người, vệt sáng hình cầu vồng vạch lên giữa không trung, phủ lấy quanh chàng, những tiếng kêu khô khốc vang lên liên tiếp, vô số đinh độc bị gạt bay, không xuyên qua được làn đao.

Nhanh chưa đầy một chớp mắt, vệt sáng xanh lè chóe lên như điện, Sương Nguyệt đao vấy lên một đường máu. Đoạn Nhĩ Sinh “hự” một tiếng rơi xuống đất, máu từ yết hầu lão ta phun ra ồng ộc, miệng lão ta lại kêu “hự hự” liên tục, lão ta hình như có rất nhiều điều muốn nói ra, nhưng không nói ra được!

Đoạn Phương Cô căm phẫn hét lên :

- Các huynh đệ Cô Lâu bang, hãy báo thù vì Bang chủ vĩ đại của các người!

Gần một trăm tay đại hán áo tro ùa cào như đàn ong vây kín Triển Nhược Trần, khí thế và hung mãnh, như một bầy sói vây lấy một con sư tử!

Vâng, hảo hán chống không nổi đông người, lúc này Triển Nhược Trần có nghĩ như vậy!

Sương Nguyệt đao tỏa ra một mảng vật sáng xanh dày đặc, Triển Nhược Trần gầm lên :

- Sát!

Có năm tay đại hán rống lên một tiếng lộn ra vòng ngoài, máu tươi đã dính đầy trên áo Triển Nhược Trần. Bọn đại hán càng lao vào liều lĩnh hơn, có mấy tên liều mạng xông vào ôm lấy chàng, lại bị ngọn đao chém bay đầu!

Đoạn Phương Cô ôm lấy cái đầu đầy máu của phụ thân, miệng gào lên :

- Làm thịt hắn ta, các người đông như thế vây giết một mình tên tính Triển kia, hắn chạy không thoát đâu, xông vào giết hắn ta đi!

Tiếng quát gần như cuồng dại, khiến cho bọn đại hán hung hăng xông vào vây giết Triển Nhược Trần...

Máu chảy tràn cả mặt đất, thịt bay đầy trời, Triển Nhược Trần vung đao chém giết đến đôi mắt đỏ kè, bọn đại hán cũng quên cả sống chết là gì!

Ngay lúc này, đột nhiên, từ phía Long Tuyền trấn bỗng vang lên tiếng hò hét dậy trời, một đoàn nhân mã đông nườm nượp vung đao ào tới như nước lũ cuồn cuộn...

Triển Nhược Trần cả kinh, lẽ nào một toán người khác của Cô Lâu bang kéo tới hay sao? Lúc này, nơi này, ngoài liều mạng ra không còn nghĩ gì hơn!

Bất ngờ, một giọng nói của nữ nhân vang lên :

- Là Nhược Trần ca!

Giọng nói rất quen thuộc, đó không phải chính là tiếng nói của Hoàn Nhan Tình sao?

Lại có giọng của một người khác gọi lớn :

- Triển tráng sĩ, Hô Diên Liệt của Tế Hãn tộc đến rồi!

Hô Diên Liệt, chính là người đã dẫn chàng tìm tới tiểu trấn bị cát che lấp!

Tiếp đó, giọng của Hoàn Nhan Tình vang lên :

- Huynh đệ các tộc Khắc Lỗ Luân Hà, hôm nay chính là lúc chúng ta tiêu diệt bọn Cô Lâu bang gieo bao tai hại ở Đại Mạc, giết!

Trong bóng đêm xông ra hơn bốn trăm tráng sĩ, nào là cung đao trường mâu và kiếm... vây kín bọn đại hán Cô Lâu bang.

Quá đột ngột, bọn đại hán Cô Lâu bang lập tức quay lại chống trả, nhưng vốn sức cùng lực kiệt, lại địch đông ta ít, làm sao chống đỡ nổi, chỉ trong thoáng chốc đã hình thành cục diệnn bốn năm người vây đánh một người, chính là muốn chạy trốn cũng khó!

Đây thật sự chính là một cuộc tàn sát không thể tưởng tượng nổi!

Nửa giờ trôi qua, trường bạo sát cũng gần kết thúc!

Nửa giờ trôi qua, phương đông đã ửng màu hồng!

Hoàn Nhan Nghĩa cùng muội muội Hoàn Nhan Tình bước lên cạnh bên Triển Nhược Trần, Hoàn Nhan Tình tươi cười nói :

- Triển đại ca, chàng vẫn khỏe!

Triển Nhược Trần thấy người mình toàn cả máu, cười gượng tiếp lời :

- Nhưng cũng rất hung dữ, đúng không?

Lúc này Hô Diên Liệt bước tới, nói với Triển Nhược Trần :

- Sau khi tráng sĩ đi rồi, các trưởng lão Tế Hãn tộc bọn tôi lập tức đồng ý liên hợp với các huynh đệ ở hai bờ Khắc Lỗ Luân Hà, chuẩn bị quyết chiến với Cô Lâu bang. Mấy hôm trước bọn tôi mới tiêu hủy Địa Ngục thành của họ, rồi kéo về Liêu Bắc, chuẩn bị hiệp trợ với người của Kim Gia lâu, không ngờ lại gặp ở đây, cũng là một chuyến đi không. Ha ha...

Hoàn Nhan Tình tay kéo Triển Nhược Trần, nói trong nước mắt :

- Đi thôi, theo bọn tôi về Khắc Lỗ Luân Hà đi!

Triển Nhược Trần mỉm cười tiếp lời :

- Trần mỗ sẽ đi, có điều, không phải bây giờ!

Hoàn Nhan Nghĩa nói giọng chân thực :

- Bọn tôi rất thành ý mời tráng sĩ, Triển tráng sĩ, huynh lẽ nào...

Triển Nhược Trần đáp lời :

- Thịnh ý của hiền huynh muội, Triển Nhược Trần không dám xem thường, nhưng Triển mỗ trước hết phải trở về Kim Gia lâu, để nghĩa mẫu khỏi trông chờ. Ngày sau có dịp, Triển mỗ sẽ đến Khắc Lỗ Luân Hà bái phỏng!

Trời đã sáng hẳn, Triển Nhược Trần tìm ngựa, lại nhìn thấy Đoạn Phương Cô. Cô ta chết rồi, tay phải ôm lấy xác phụ thân - “Hấp Tủy Xích Ma” Đoạn Nhĩ Sinh, tay phải nắm thanh đoản đao, cả lưỡi đao găm lút trong bụng cô ta, trên mặt còn mang nét đầy thống khổ!

Triển Nhược Trần trầm mặc lắc lắc đầu, đoạn ôm quyền chào huynh muội Hoàn Nhan Tình và Hô Diên Liệt :

- Hiền huynh muội, chúng ta hẹn ngày gặp lại!

Hoàn Nhan Tình những giọt nước mắt đầy thất vọng chảy dài, người sững sờ, gục đầu vào vai Hoàn Nhan Nghĩa khóc nghẹn ngào!

Phía sau vang lên một loạt tiếng hô, bọn tráng sĩ Khắc Lỗ Luân Hà đưa cao hai tay, bày tỏ lòng kính mộ đối với Triển Nhược Trần!

* * * * *

Cho ngựa đi chậm rãi qua sông Thanh Hà. Triển Nhược Trần ngưng ánh mắt nhìn chiếc thuyền nhỏ ven sông, thầm khấn cầu :

- Tiểu Hà, yên nghỉ đi! Kiếp này không được kết duyên, sẽ đợi đến kiếp sau đi!

Rời khỏi sông Thanh Hà, lúc này, Triển Nhược Trần thúc ngựa đi nhanh.

Trường Xuân sơn tràn ngập ánh nắng chan hòa, dưới rừng tùng xanh tươi, chàng nhìn thấy đình đài lâu các nguy nga. Nhưng chàng chưa tới nơi, phía trước tự nhiên xuất hiện hai người, là hai nữ nhân!

Vì thế Triển Nhược Trần phát kinh gần như ngã người xuống ngựa!

Chàng lắp bắp thốt lên :

- Muội... muội... muội không chết, đúng không?

Đúng là “Lan Chỉ Xuyên Tâm” Từ Tiểu Hà, cùng nắm tay đi với Từ Tiểu Hà, chính là hiền thê của Triển Nhược Trần - Thi Gia Gia!

Triển Nhược Trần nhảy xuống ngựa chạy lại, kêu lên :

- Vậy là sao?

Thi Gia Gia tươi cười đáp lại :

- Chàng đi rồi, mẫu thân nghĩ đến cô ta, bèn đích thân dẫn Bát vệ đến bên bờ Thanh Hà. Trời đã là canh hai, mẫu thân đích thân lên thuyền, thì gặp Từ Tiểu Hà muội đang ngủ. Nghĩ đến cô ta dành trọn cả tình yêu đối với chàng, liền dùng “thủ đoạn cứng rắn” để “bắt” cô ta về. Như vậy chàng nên cao hứng chứ?

Triển Nhược Trần bật cười, nói :

- Kỳ quái thật, ta cũng đến bên sông Thanh Hà, lội dưới sông tìm được bộ áo quần của Tiểu Hà muội, lúc đó ta đã...

- Chàng đã khóc rồi chứ gì? - Thi Gia Gia vừa nói vừa cười.

Triển Nhược Trần không hề giấu diếm :

- Còn hơn cả khóc nữa...

Bấy giờ, Từ Tiểu Hà buông tiếng cười tràn đầy niềm vui!

Lát sau, cô ta ngưng nụ cười, nói :

- Muội thật sự bị trúng Hóa Cốt độc phấn của Đoạn Phương Cô, nhưng muội cũng là một người chuyên sử dụng độc, chỉ cần không bị trúng vào da thịt, muội sẽ không sợ. Vì thế muội lập tức nhảy xuống sông, giả làm như người bị trúng độc, trôi nổi theo dòng sông. Để được an toàn, ở trong nước muội liền cởi áo quần ra, tạm thời lẩn tránh vào trong một thạch động ngủ một giấc, đợi đến canh hai, muội mới vội vã trở về thuyền. Hi hi... cũng vừa mới ngủ, thì Lâu chủ, à không, là mẹ, đến trên thuyền rồi...

Triển Nhược Trần càng trố mắt ngạc nhiên, hỏi :

- Mẹ cũng nhận muội làm nữ nhi của mẹ sao?

Từ Tiểu Hà dí dỏm đáp lại :

- Không, là nhi tức phụ!

Triển Nhược Trần trợn to mắt ra, một lâu sau vẫn nói không ra lời!

Ở đại sảnh Đại Kim lâu, Triển Nhược Trần kể rõ cho Kim Thân Vô Ngân nghe về chuyện bọn Cô Lâu bang bị diệt trừ tận gốc.

Kim Thân Vô Ngân chậm rãi nói :

- Trải qua một lần gian nguy, càng thể hiện được điều đáng qúy của thái bình, những mong sao Kim Gia lâu chúng ta từ nay vĩnh viễn yên ấm thái bình!

- Vâng, thái bình yên ấm là điều đáng qúy nhất đối với cuộc sống con người!

Kim Thân Vô Ngân gọi Từ Tiểu Hà ngồi cạnh bên, tươi cười nói :

- Hà nhi, mong sao sang năm vào lúc này, con và Gia Gia đều sinh cho ta đứa trẻ trắng mập xinh đẹp, biết chưa?

Từ Tiểu Hà lặng lẽ cúi đầu, Triển Nhược Trần và Thi Gia Gia cùng nhìn nhau cười trong không khí đầm ấm chan hòa!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.