Thần Mộ

Chương 139: Thuỳ năng đào li



Thần Nam vô cùng kích động, đang định sắp xếp từ ngữ để nói, nhưng dường như lại nhớ ra điều gì. Hắn lại thở dài nói: "Tôi cũng muốn trả lời ông, nhưng tôi sợ ông lại nổi khùng lên lần nữa. Lúc trước tôi đã từng hỏi ông một số chuyện, kết quả khiến ông rơi vào tình trạng điên cuồng, sau đó chính ông còn phong ấn những lời nói tôi nói. Bây giờ tôi muốn nói nhưng lại không dám nói."

"Ra là như vậy..." Vô Danh Thần ma trầm ngâm im lặng, một hồi lâu mới nói một cách nghiêm nghị: "Ta quả thật có nhìn thấy một số sự việc khó lý giải ở trên người ngươi. Ta không biết tại sao lại như vậy, ta cũng không biết là ai đã làm thế. Đợi khi nào ta giải quyết xong bọn này, sẽ nói chuyện hẳn hoi với ngươi." Ông ta chỉ tay về phía chín người Mộng Khả Nhi.

Tay phải Vô Danh Thần ma vung lên. Hư Thiên Ảo Cảnh trong chớp mắt đã tách ra một vết nứt lớn. Một vùng đất chết vô cùng tối tăm hiện ra trước mặt mọi người, phát ra ma khí ẩn hiện có thể nhìn thấy những bộ xương trắng dày đặc trên mắt đất.

Thần Nam lo lắng. Xem ra ý của Vô Danh Thần ma là sẽ ra tay với chín người kia, hắn vội vàng nói: "Khoan đã! Ông không thể giết bọn họ!" Mặc dù hắn và chín người kia tình cảm cũng chả thắm thiết gì, nhưng hắn đương nhiên vẫn là người đồng hành của bọn họ. Hắn không thể cứ giương mắt nhìn bọn họ phải chết!

"Bọn họ không có một kẻ nào có thể qua được khảo nghiệm Hư Thiên Ảo Cảnh. Theo như lời ta nói ban đầu, bọn chúng đều phải chết. Tuyệt địa lại có thêm mấy u hồn!"

Chín người dường như cũng cảm thấy nguy hiểm. Cảm thấy Vô Danh Thần ma sắp ra tay, đệ tử tục gia kiệt xuất của chùa Thiếu Lâm là Vương Thiên vội vàng hỏi: "Thần huynh! Ông ta nói gì thế?"

Thần Nam nhanh chóng phiên dịch lời của ông ta cho mọi người nghe, sau đó khuyên giải Vô Danh Thần ma: "Khảo nghiệm Huyễn Cảnh đã kết thúc đâu, nên ông vẫn chưa thể giết bọn họ được. Cũng chính vì ông đột ngột dừng Hư Thiên Ảo Cảnh lại nên chưa thể tính là kết thúc được."

Vô Danh Thần ma lắc đầu, giọng trầm kiên định nói: "Bọn chúng căn bản không có cách nào chiến thắng chính con tim của mình. Thất bại đã được định sẵn. Cái giá của sự thất bại chính là cái chết." Ông bước nhanh về phía trước. Áp lực tinh thần mãnh mẽ trong chớp mắt lan tỏa. Chín người đều cảm thấy run rẩy từ sâu trong tâm linh. Nỗi sợ hãi cái chết tràn ngập trong lòng, bọn họ biết rằng tính mạng mính sắp kết thúc!

Đúng lúc này Mông Khả Nhi đột nhiên dùng ngôn ngữ Tiên Huyễn đại lục thời kì viễn cổ không sõi thét lên: "Vạn năm... vạn năm trước... xin hãy nói cho ta, vạn năm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Thần ma hiệu là Vĩnh Sinh Bất Lai tại sao lại chết? Thần linh của Tiên Huyễn đại lục và Ma Huyễn đại lục tại sao lại được mai táng cùng nhau? Thần Ma linh viên rốt cuộc là do ai xây dựng lên?"

Mọi người đều ngạc nhiên. Không hiểu tại sao nàng ta có thể biết được thứ ngôn ngữ cổ xưa này của Thần ma. Điều này thật sự khiến người ta không tài nào hiểu nổi. Vô Danh Thần ma nghe xong những lời này, giống như bị kích động, hai tay túm lấy mái tóc màu đỏ hoe của mình, ngửa mặt lên trên gầm lớn. Tiếng gầm vang rền tới mức sắc mặt mọi người đều trở nên trắng bệch. Áp lực tinh thần khủng khiếp khiến cho đầu óc mọi người như muốn nổ tung.

Ma pháp sư thần bí bịt mặt Ngải Lệ Ti thể chất yếu nhất bị năng lượng lớn của tiếng gầm lan tỏa trong không gian làm cho hôn mê, yếu ớt ngã xuống đất. Thần Nam đứng gần Vô Danh Thần ma nhất nên cũng khó có thể tránh được phải chịu ảnh hưởng của dao động sóng đáng sợ cuồn cuộn bên cạnh mình, liên tiếp ba lần thổ ra máu tươi, sau đó ngã vào trong bụi hoa.

Vô Danh Thần ma như phát điên bay thẳng lên không trung lồng lộn. Tiếng gầm rền vang chấn động khắp Hư Thiên Ảo Cảnh. Lúc này, Mộng Khả Nhi nhanh chóng xuất ra chí bảo Ngọc Liên Đài của đạo gia ra, sau đó chân đạp bắn quang mang ra xung quanh, liên đài lấp lánh long lanh bay lên trên không, từ Hư Thiên Ảo Cảnh phá tan vết rạn lớn kia bay vào vùng tử vong tuyệt địa. Chỉ trong chớp mắt nàng biến mất trong ma khí cuồn cuộn.

Mọi người đột ngột hiểu ra nguyên nhân. Tất cả mọi người đều kinh ngạc về sự mẫn tuệ của Mộng Khả Nhi. Nàng ta đã nhớ được thứ ngôn ngữ cổ xưa mà Thần Nam và Vô Danh Thần ma nói với nhau. Nàng đem những điều này nói lại để kích động Thần ma nhằm tìm cơ hội chạy thoát. Đây đúng là một người con gái thông minh hiếm có, không thể không khiến người ta phải nể phục trong lòng.

Đột nhiên, dị biến lại phát sinh.

Thiếu chủ Lăng gia, một trong mười đại tu luyện thế gia ở đông đại lục, là Lăng Vân đột nhiên hành động. Gã ta rút một quyển sách ở trong ngực ra, sau khi mở ra, lấy tay thay đao đâm mạnh vào trong sườn trái của đệ tử tục gia chùa Thiếu Lâm Vương Thiên. Máu tươi phun ra, nhuốm lên trên quyển sách. Sau đó Lăng Vân lại nhanh chóng ra tay, đâm vào người nữ Bạo long kị sỹ Sa Lợi và em trai của nàng là Sách Ân. Tất cả những điều này đều xảy ra trong tích tắc, không ai có thể ngờ rằng anh ta đột nhiên lại ra tay với ngay cả bạn đồng hành của mình.

Máu tươi bắn ra nhuốm đỏ cả quyển sách. Một thứ ánh sáng màu đỏ huyết phát ra từ quyển sách, phát ra một năng lượng ma pháp đáng sợ lan tỏa khắp không gian.

Vô Danh Thần ma đang lồng lộn trên không trung cảm thấy năng lượng ma pháp đang dao động mạnh mẽ. Ông ta mặc dù rơi vào trạng thái điên cuồng nhưng không hòa toàn mất đi bản năng. Tay trái ông ta liên tục múa lên, một màn ma khí úp chụp từ trên không xuống, tuy nhiên vẫn chậm hơn so với hồng quang một bước. Hồng quang lóe lên, bao phủ lấy Lăng Vân trong chớp mắt biến mất trên không trung, tuy nhiên ma khí màu đen đã hoàn toàn đóng kín vết nứt của Hư Thiên ẢoCảnh lại.

Sức mạnh ma pháp mạnh mẽ lan tỏa, khiến cho nữ pháp sư bịt mặt thần bí Ngải Lệ Ti đang hôn mê tỉnh dậy. Nàng ta vừa kịp nhìn thấy luồng hồng quang lóe lên và biến mất. Nàng thất thanh kinh hãi kêu lên: "Huyết sắc sinh mệnh tế lễ! Đúng là 'Không gian ma pháp quyển trục' trong truyền thuyết!"

Mọi người đều vô cùng kinh ngạc. Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi có hai người bạn đồng hành đã chạy thoát, ba người bạn đồng hành đã ngã xuống vũng máu. Tiềm Long, Tiêu Phong mấy người đều vội vàng đỡ ba người Vương Thiên, Lợi Sa, Sách Ân đứng dậy, cẩn thận giúp họ cầm máu chữa trị vết thương.

Tuy nhiên vết thương của ba người đều quá nghiêm trọng. Lăng Vân lấy chưởng thay đao, không chỉ đâm xuyên qua sườn bọn họ mà chưởng lực mạnh còn khiến cho ngũ tạng của họ bị nát, xem ra ba người bọn họ không thể sống được.

Đám người đều bừng bừng phẫn nộ. Lăng Vân thật quá độc ác vô tình, để có thể chạy trốn đã đánh lén cả những người bạn cùng đi, thật máu lạnh vô cùng.

Thần Nam mặc dù bị Vô Danh Thần ma làm chấn động ngã xuống đất những không hề bị hôn mê, mọi chuyện sảy ra đều biết rõ. Hắn thầm thán phục cơ trí của Mộng Khả Nhi, căm giận thói vô sỉ của Lăng Vân. Nói tóm lại, hắn đều không có thiện cảm tốt với hai người này. Mộng Khả Nhi suy nghĩ thâm trầm khó đoán còn Lăng Vân thì độc ác bỉ ổi.

Ngải Lệ Ti đứng dậy, miệng lẩm nhầm đọc bùa chú. Một màn bạch quang bao phủ lên người ba người, miệng vết thương trên người họ dần khép lại, nhưng họ thì không có dấu hiệu tỉnh lại.

"Tôi đã cố gắng hết sức rồi. Rất ít người tinh thông Sinh mệnh ma pháp. Tôi mặc dù luyện qua, nhưng vết thương nặng như thế này tôi cũng không có cách nào!"

Mọi người đều căm hận sự bỉ ổi vô sỉ của Lăng Vân.

Ngải Lệ Ti nói: "Quyển sách mà Lăng Vân sử dụng chính là Không gian ma pháp quyển trục trong truyền thuyết, có thể đưa người đi xa hàng nghìn dặm chỉ trong chớp mắt. Tuy nhiên quyển sách này hình như là do vong linh pháp sư tà ác tạo ra, nếu như muốn mở nó, nhất định phải có máu tươi và có năng lượng tế lễ của sinh mệnh. Không gian ma pháp sớm đã thất truyền nhiều năm. Những gì mà người bây giờ biết được chỉ là rất ít, không thể nào có thể tạo ra một Không gian ma pháp quyển trục mạnh dữ dội nữa. Hôm nay không ngờ lại thấy được trong tay kẻ bỉ ổi đó, tôi nghĩ hắn nhất định là phát hiện được ở trong cổ mộ."

Sau nửa canh giờ, Vô Danh Thần ma lồng lộn trên không trung cũng dần bình tĩnh lại. Hai tay ông ta không ngừng khua khoắng, một đạo ánh sáng màu đỏ huyết tuôn ra từ não của ông ta. Xung quanh ông ta tỏa ra ma khí ngút trời.

Thần Nam biết ông ta đang tiến hành tự phong ấn, e rằng đoạn tuyệt với ý nghĩa của từ 'vạn năm' để thế giới bên ngoài không thể kích thích ông ta.

Một áp lực lớn bao phủ khắp không gian. Lần này Vô Danh Thần không thu lại khí của mình mà ông ta bay tới gần đỉnh đầu của mọi người. Sắc mặt u ám có chút đáng sợ lại cộng thêm ông ta thiếu nửa chiếc đầu, khiến cho trông ông ta càng khủng khiếp hơn.

"Đã có người giở thủ đoạn trước mặt ta để chạy trốn, hàng nghìn năm nay đây là lần đầu tiên ta bị người ta đùa cợt, thật đáng ghét! Tuy nhiên đó cũng coi như là cô ta có bản lĩnh, khiến cho ta vừa tức giận đồng thời cũng có chút bái phục. Hừm, những người còn lại đường có ngông cuồng mà dùng cách này để chạy trốn nữa. Ta cuối cùng đã phong ấn toàn bộ ký ức rồi, bây giờ sẽ kết liễu tính mệnh của các ngươi."

Vô Danh Thần ma vung tay. Ma khí ngút trời bao phủ lên tất cả mọi người. Một áp lực khủng khiếp đè nặng như núi Thái Sơn, trừ Thần Nam bị đẩy sang một bên ra tất cả đều ngã xuống đất.

Vô Danh Thần ma tỏ ra thật sự phẫn nộ. Ông ta không thể nào chấp nhận được chuyện bị một đứa con gái võ công kém xa ông ta đùa giỡn. Đúng lúc mọi người đều cho rằng không còn chút hy vọng gì nữa, Thần Nam đột nhiên thét lớn: "Khoan đã, tất cả những người ở đây đều có chỗ bất phàm. Người con gái vừa đùa giỡn ông, khiến cho ông phẫn nộ đồng thời cũng có phần bái phục cơ trí của cô ta. Tôi dám nói rằng tài trí của mỗi người ở đây đều không kém gì cô ta. Chỉ cần cho họ cơ hội, bọn họ có thể thể hiện những mặt khiến ông phải tán thưởng."

Vô Danh Thần ma ngừng hành động lại, một mắt nhìn Thần Nam không chớp, hạ giọng nói: "Đám người bọn ngươi có chỗ quả thật nằm ngoài dự liệu của ta. Đầu tiên là bản thân ngươi cổ quái dị thường, khiến ta phát hiện ra một bí mật kinh thiên, sau đó là đứa con gái vừa thành công khiến ta phát cuồng, ung dung mà bỏ trốn. Tuy nhiên lời ta đã nói ra nhất định sẽ thực hiện, bọn chúng không thể sống mà rời khỏi đây được, tất cả đều phải chết!"

"Bùm!" Một tiếng nổ lớn, ma khí ngút trời tỏa ra, hút lấy đám người Tiêu Phong, Tiềm Long. Sau đó ma khí hình thành nên một cơn gió xoáy, di chuyển tới chỗ sâu nhất của Hư Thiên Ảo Cảnh. Thế giới tươi đẹp trở nên tàn tạ, cành gãy, lá rụng khắp mặt đất. Huyễn Cảnh có vẻ đẹp giống như tiên cảnh hoàn toàn bị hủy diệt.

"Ông... Ông đã giết bọn họ?" Thần Nam vừa kinh ngạc vừa giận dữ. Từ trước tới giờ hắn chưa bao giờ cho rằng mình là một người tốt, nhưng cũng không thừa nhận mình là một kẻ độc ác. Trong mắt hắn không có đen trắng tuyệt đối, cũng không có thiện và ác rõ ràng. Tuy nhiên trong lòng hắn trước sau luôn có một chuẩn tuyến đạo đức, không được vượt qua. Đối với kẻ thù có thể tàn nhẫn, ác độc, bỉ ổi, nhưng đối với những người bạn của mình, đối với những người tốt có thể kết giao, hắn tuyệt đối không lạnh lùng vô tình. Hắn vô cùng tức giận trước những hành động của Vô Danh Thần ma, nhưng lại chẳng thể nào có thể ngăn cản được.

Vô Danh Thần ma không nói gì, hạ xuống mặt đất, thu lại những luồng khí phát ra từ trên người mình. Ông ta lẳng lặng nhìn lên bầu trời, sau đó thở dài: "Chúng ta nói chuyện một chút, có thể biết được những bí mật mà mỗi người chúng ta muốn biết."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.