Thần Mộ

Chương 57: Tiểu ma đầu



Thần Nam ở khách sạn yên tĩnh này được hai ngày, thì đến ngày thứ ba, Phó viện trưởng phái người tới cửa, mời hắn đến Thần Phong học viện. Người này nói hắn, nên thu dọn hết vật dụng cần thiết, vì sau khi đến Thần Phong học viện, sẽ trực tiếp xuất phát tới Tiên Võ học viện.

Khi Thần Nam đến phòng của Phó viện trưởng, đã có chín thanh niên nam nữ đang đợi. Rõ ràng tất cả những người này đều là cao thủ đến Tiên Võ học viện tham gia náo nhiệt lần này.

Trong đó có vài người hắn biết qua, khuôn mặt đầy râu của Quan Hạo đứng ngay trước mặt. Quan Hạo ngay khi thấy hắn tới, bỗng ngớ người ra không tin được. Kì thật mỗi người ở đó đều rất ngạc nhiên, thật không tưởng được kẻ đến muộn nhất lại là tên bại hoại, ác danh truyền xa này.

Tuy Thần Nam không biết họ, nhưng hắn vài lần xuất nhập Thần Phong học viện đều gây chuyện không nhỏ. Đương nhiên nhiều người trong học viện đều coi hắn là " ác nhân".

Bên cạnh Quan Hạo là một thanh niên tóc vàng, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ, thân mặc ma pháp trường bào lam sắc , ống tay áo thêu ba đường viền màu vàng, biểu thị hắn đã đạt đến Đệ tam cảnh giới Ma pháp sư.

Thần Nam đối với mỹ nam tử tóc vàng có ấn tượng rất sâu sắc. Hắn là cao thủ số một của Ma pháp hệ Khải Văn. Ngày đó Ma Pháp hệ tuyển chọn hắn làm đại biểu quyết chiến với Thần Nam, chỉ là Đông Phương Phượng Hoàng không đồng ý, tự thân cùng hắn quyết chiến.

Dù không cùng Khải Văn giao thủ, nhưng Thần Nam thật sự cảm nhận được hắn có tu vi bất phàm. Lúc nào cũng duy trì nụ cười, thể hiện khí độ bình tĩnh, xem ra hắn vô cùng tự tin vào bản thân. Tại Thần Phong học viện nơi cao thủ như mây mà vẫn có thể tự tin như vậy, đủ cho thấy thực lực hắn thật sự cường đại.

Trong số chín người đáng chú ý nhất không phải Khải Văn phong thái như ngọc, mà là một thiếu nữ tóc ngắn vẻ mặt thông tuệ, nhan sắc vô song hoàn toàn không phải cái đẹp mềm mại bình thường. Tuyệt sắc thiếu nữ tóc ngắn tiêu sái phiêu dật, nho nhã thanh tú, phát ra một vẻ đẹp thoát tục, lộ ra một dạng phong tình đặt biệt.

Có một vài người, bất luận là ở đâu, cũng đều nhận được sự chú ý của người khác. Long Vũ không nghi ngờ chính là dạng người này. Nhan sắc tuyệt trần, khí chất bất phàm làm nàng nổi bật giữa đám đông, thu hút ánh mắt của mọi người.

Thần Nam lúc này đau đầu ngán ngẩm. Long Vũ - kẻ từng uy hiếp hắn viết ra bí quyết Cầm Long thủ, bất ngờ cũng ở trong đám này. Còn lại sáu người trong đó ba nam ba nữ, những người này Thần Nam đều không biết.

Quan Hạo là người đầu tiên bước về phía hắn, nhẹ giọng nói: "Thần huynh đệ sao lại đến đây, không lẽ người cuối cùng chúng tôi đợi là huynh à, nhưng huynh đâu phải học sinh của Thần Phong học viện?"

Thần Nam hờ hững đáp: "Ngươi nghĩ ta hứng thú tham gia cái đại hội gì đó lắm sao. Nếu không phải cái lão già Phó viện trưởng vô sỉ, tham lam ấy ép buộc ta tới đây, ta cũng chẳng thèm đến."

"Điều này cũng được sao?" Quan Hạo kêu lên ngạc nghiên, sau đấy nhỏ giọng nói: "Khải Văn rất ngưỡng mộ Đông Phương Phượng Hoàng. Vả lại nghe nói Đông Phương Phượng Hoàng cũng có chút ý tứ với hắn, huynh đắc tội với Đông Phương Phượng Hoàng, trên đường huynh phải cẩn thận, không cần phải xung đột với hắn."

Thần Nam vỗ vỗ vai hắn. nói: "Yên tâm đi, tên ngốc. Ta không phải người một chút phong độ cũng không có, hắn cũng không phải là người hẹp hòi, chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu."

"Hắc hắc, Ta rất lo cho huynh đúng không? Có phải nên cho ta chút lợi ích không? Nghe nói huynh lừa gạt được của Tiểu ma phiền năm vạn kim tệ, ta nghèo đến mức sắp không có gì để ăn rồi."

"Tên ngốc ngươi cuối cùng cũng lộ đuôi hồ li, lăn sang một bên cho ta. Hừ! Lúc mới đến Tội Ác chi thành đã bị ngươi lừa mất một trăm kim tệ rồi. Giờ còn muốn đòi thêm hả"

Lúc này Khải Văn mỉm cười, bước đến nói: "Thật không thể tưởng được Thần huynh đệ lại là thành viên cùng đi với bọn ta."

Thần Nam thở dài buồn bực nói: "Ái dà! Ta nào ham cái vụ này chứ. Đều là do lão Phó viện trưởng độc ác đó bắt ta phải đi."

"Tên bại loại nhà ngươi sao lại có bộ dạng khổ sở như vậy, chẳng lẽ là do trở thành học sinh của học viện bọn ta?" Long Vũ cất giọng trêu chọc.

"Đệ đệ, hôm nay sao ngươi lại mặc váy. Làm ca ca ta gần như không nhận ra." Thần Nam không trả lời, đùa bỡn nói.

Long Vũ hoàn toàn khác với hôm trước. Hôm nay không mặc nam trang, trên thân mặc nữ phục trắng tinh, giống như một đóa bạch liên thanh cao thoát tục, lộ ra một cổ khí tức thanh thoát không chút bụi trần.

Phía sau sáu người thấy Khải Văn ba người trước sau chào hỏi Thần Nam, bọn họ cũng tiến lại gần, trong đó một nữ sinh quyến rũ nói: "Long đại tiểu thư phải đi gặp tình lang, tất nhiên phải ăn mặc thật quyến rũ rồi..."

"Tiểu muội muội dám cười ca ca, hiếm khi ta có tâm trạng tốt để thay đổi y phục như hôm nay, ngươi đột nhiên vu cáo ta." Long Vũ hiển nhiên với nữ tử này rất quen thuộc, vừa nói vừa đưa tay nâng cằm nàng ta, giống như thiếu niên hư hỏng trêu chọc con gái nhà lành, nói: "Tiểu nương tử không phải nàng cảm thấy động lòng xuân chứ?"

Nữ tử này mặc dù vô cùng quen thuộc với cô ta, nhưng bị trêu chọc trước đám đông đương nhiên cũng không chịu được, liên tục thối lui nói: "Không giống bình thường, mặc thế này rất quyến rũ, tại sao không thừa nhận? Từ đầu đã nghe cô có ca ca thanh mai trúc mã ở Tiên Võ học viện mà."

Lúc này, các thanh niên thần tình đột nhiên chấn động. Tuyệt sắc nữ nữ, khí chất đặc biệt như Long Vũ, ai chẳng có vài phần động tâm. Đột nhiên nghe người nói nàng đã có ý trung nhân, đương trường vài người cảm giác có chút không tự nhiên.

Long Vũ dáng người mảnh khảnh, cao hơn nữ nhân bình thường đến nửa cái đầu, bàn tay giữ tay nữ nhân kia, tay còn lại nâng cằm nàng ta một lần nữa, trông như một vị Hoa Hoa công tử thường xuyên trêu chọc nữ hài, nói: "Dám tạo ra lời đồn về ca ca, xem ta thu thập ngươi như thế nào."

Nữ tử lách tránh nói: "Đừng nghĩ là bọn ta không biết, điều này thật sự không phải bí mật gì."

Khi Long Vũ định triển khai thủ đoạn trêu chọc nàng ta thì Phó viện trưởng tiến vào cửa, ho lên một tiếng, làm hai người tách ra.

An viện trưởng dẫn mưòi người đi vào trong phòng, bắt đầu tiến hành việc động viên họ trước trận đấu sắp tới. Đương nhiên, không có gì khác ngoài mấy lời khích lệ thông thường. Cuối cùng cũng nói một vài vấn đề cần chú ý, dặn họ phải cẩn thận hơn. Trong lúc thuận tiện cũng đề cập đến Thần Nam, nói với hắn Thần Phong học viện đang khảo hạch học viên, nếu có thể thông qua cuộc khảo nghiệm này sẽ trở thành học viên chính thức.

Những học viên này trong lòng đều minh bạch, chắc chắn Phó viện trưởng gian trá và tên bại hoại này trước mắt đã đạt thành một hiệp nghị.

Khi An viện trưởng nói về các vấn đề cần chú ý, Thần Nam khi đó mới biết Khải Văn thì ra chỉ đưa đội thi đấu khởi động đi mà thôi, hắn hoàn toàn không phải tham gia. Vì sau ba tháng nữa, hắn sẽ phải tham gia Đại hội lớn giữa bốn học viện. Lần này hắn chỉ đi theo áp trận, trừ khi gặp cảnh hoàn toàn thảm bại, hắn quyết không xuất thủ.

Đến tận bây giờ, chỉ có Thần Nam cùng Khải Văn trong đám thanh niên là siêu cấp cường giả, được Phó viện trưởng công nhận là cao thủ phi thường trong đám hậu bối.

Trong mười người tại đây, Long Vũ đương nhiên cũng không phải tuyển thủ tham gia trận đấu khởi động. Nhiệm vụ chính của nàng ta là dẫn đường. Tiên Võ học viện hoàn toàn không nằm trong ranh giới của ba nước phương Đông. Nó có vị trí không xác định ở giữa Sở Quốc và Bái Nguyệt Quốc, một vùng đất nhỏ yên bình ở giữa ranh giới ba nước.

Tiểu quốc này là Tấn quốc, Long Vũ chính là người của Tấn quốc, nên đối với mọi thứ ở nơi đó nàng rất quen thuộc, để cô ta làm hướng đạo là vô cùng hợp lý. Nhưng đối với hành vi bỏ gần cầu xa của nàng ta, không ở Tiên Võ học viện mà chạy đến Thần Phong học viện tu luyện Đông Phương vũ giả, làm mọi người không thể lý giải.

Chỉ đến phút cuối Thần Nam mới minh bạch, thực sự trong trận đấu khởi động, mỗi học viện chân chính thượng đài chỉ có tám tuyển thủ. Rõ ràng hắn đã trở thành thành viên chủ lực của Thần Phong học viện, tại Tiên Võ học viện đợi hắn nhất định là một trường khổ chiến.

"Tiểu tử họ Thần lưu lại, những người khác đi đến Long trường đợi, khi chúng ta đến thì xuất phát." Hiện tại có rất nhiều người biết Thần Nam họ Thần, nhưng lại rất ít người biết tên hắn, Phó viện trưởng trước mặt mọi người chỉ có thể gọi hắn như vậy.

Thần Nam có một chút kì quái, không hiểu tại sao lão đầu gian trá đáng ghét chỉ lưu một mình hắn lại.

"Tử lão đầu chết tiệt có di ngôn gì không?" Thần Nam đối với ông ta không có hảo cảm, do đối phương hiện tại có việc cần hắn, cho nên mới can đảm phóng túng như vậy.

"Xú tiểu tử đột nhiên dám nói với lão nhân gia ta như thế, ngươi không sợ sấm sét giáng xuống à?"

"Được rồi, lão đầu tử giả dối, có lời thì nói đi."

"Hmm" Phó viện trưởng ho lên một tiếng, nói:" Tiểu tử vô lại, lão nhân gia ta có hảo ý, muốn chỉ điểm cho ngươi một chút về võ học, thuận tiện đưa cho ngươi vài kiện vũ khí, không ngờ ngươi căn bản lại không biết điều như vậy."

"Oa! Sao ngươi đột nhiên lại có hảo tâm như vậy ?"

Lúc này, Phó viện trưởng sắc mặt không đổi (đúng là lão già vô sỉ mà), nói: "Ta với ngươi đều là Đông Phương vũ giả, muốn chỉ cho ngươi ít kinh nghiệm thực chiến, để ngươi tại Tiên Võ học viện gặp địch tất thắng."

"Vậy thì nói đi. Dài dòng làm gì." Thần Nam không chút quan tâm.

"Lần trước ta quan sát ngươi cùng Phượng Hoàng nha đầu đó quyết đấu, thực lực của ngươi so với nó cao hơn thì nhiều, nhưng lại chiến thắng vô cùng miễn cưỡng. Ngươi tuy tu vi không tồi, nhưng kinh nghiệm đối địch thật sự không đủ. Đông Phương võ giả gặp Long kỵ sĩ may mắn mà nói, bọn họ tuy có thể trên không, dưới đất đi lại tự do, nhưng rốt cuộc vẫn cần phải tiếp cận cùng ngươi tác chiến, có thể theo đó nắm bắt thời cơ phản kích. Nhưng khi Đông Phương võ giả mà gặp Ma pháp sư, thiếu điều tay chân rối loạn, bởi vì Ma Pháp sư có thể công kích từ xa, căn bản không cần lại gần cùng ngươi tác chiến. Ta nghĩ ngươi lần trước chắc bản thân đã có kinh nghiệm, phương pháp tác chiến của ngươi đơn giản đến mức ngu xuẩn."

"Phì, lão đầu tử đáng chết ngươi muốn chỉ điểm ta, hay muốn nhục mạ ta, có lời gì thì mau nói ra."

"Người trẻ tuổi thật không có sự trầm tĩnh, như thế quả là không tốt. Chúng ta nói tiếp, kì thật Ma Pháp sư đối với Đông Phương vũ giả mà nói tịnh không chiếm được nhiều ưu thế, bọn họ mặc dù có thể ở trong không trung phát động công kích ngươi từ xa, nhưng việc phi hành trên không trung lại tổn hao ma lực vô cùng. Trong tình huống này, ngươi căn bản không cần phí lực làm việc vô ích, không cần tấn công, chỉ cần đợi hắn hết sức mà hạ xuống. Ở cự li xa thực hiện Ma Pháp công kích, uy lực tất nhiên bị hạn chế, hắn tự nhiên không muốn đợi cho đến khi Ma Pháp cạn kiệt mới từ trên không hạ xuống, nhất định sẽ tìm cơ hội thu ngắn khoảng cách tập kích ngươi, đó cũng là cơ hội của ngươi, nếu có thể khéo léo nắm bắt, nhất định một đòn thành công. Đương nhiên ai thắng ai bại, còn phụ thuộc vào thực lực từng người. Bất quá lần trước ngươi cùng nha đầu Phượng Hoàng đối đầu thật sự lãng phí quá nhiều sức lực."

Thần Nam mặc dù cho rằng Phó viện trưởng vô cùng đáng ghét, nhưng cảm thấy lúc này ông ta nói rất có đạo lí, trong lòng hắn liền tỉnh ngộ.

"Lão đầu tử đáng chết, nếu không phải ta đến Tiên Võ học viện vì ngươi bán mạng, ngươi nhất định không nói những lời này với ta?"

"Đừng có nghĩ xấu về lão nhân gia ta. Kì thật tâm địa của ta rất lương thiện mà."

Thần Nam vừa muốn uống một ngụm nước, nghe câu này đột nhiên phun tất cả nước trong miệng ra, nói: "Ngươi mà lương thiện ư? Vậy hãy trả lại ta năm vạn kim tệ!"

"Ngươi không cần phải nhỏ mọn như vậy chứ, không nên xem trọng những vật ngoài thân. À, đúng rồi, để ta nhớ lại, ngươi dường như có mượn ta một nghìn kim tệ, khi nào thì trả ta đây?"

"Đúng là vô sỉ, kẻ tầm thường mới chính là lão đầu tử đáng chết nhà ngươi!" Thần Nam lúc này thật sự chỉ muốn thoi cho lão một cú.

"Hắc hắc, chỉ là nói đùa thôi mà. Nghe ngươi gần đây cũng khó khăn, ta cho ngươi mượn tiếp năm trăm kim tệ, thật là quá rộng rãi, nhớ lần sau phải trả lại hết cho ta đấy." Phó viện trưởng đưa cho hắn một tờ kim phiếu.

Thần Nam đương nhiên không khách khí, ngay lập tức nhận lấy.

Sau đó Phó viện trưởng từ dưới bàn kéo ra một cái hòm lớn , nói với Thần Nam: " Đây là vũ khí dành cho ngươi, hãy mở nó ra."

Thần Nam mở cái rương ra, phát hiện bên trong có một cây ngạnh cung, ba mươi mũi lang nha tiễn, một cây trường đao, vài chục phi đao. Tất cả những vũ khí này đều làm từ cương tinh, tuy không phải thần binh lợi khí, nhưng hắn có chút cảm giác kì quái, những vũ khí này hình như ẩn chứa uy lực tuyệt đại.

Hắn nghi ngờ nhìn Phó viện trưởng, nói: "Lão đầu tử không ngờ ông sao lại bủn xỉn như vậy, những đao rỉ sắt mục này mà cũng đưa ra. Không lẽ lại quên rằng ta đi bán mạng cho ông à?"

Phó viện trưởng mỉm cười nói: "Đây đương nhiên không phải là đao, cung phổ thông, tất cả đều là Ma Pháp vũ khí đắt tiền, mỗi loại vũ khí đều được Ma Pháp sư tu vi cao thâm gia trì, trên đó ẩn chứa Ma Pháp năng lực cực mạnh. Dùng tiễn và phi đao được gia trì Ma Pháp có thể đối phó sự đi lại tự do trên không, dưới đất của Long kị sĩ và Ma Pháp sư, ngươi có thể tiết kiệm được rất nhiều sức lực. Nhưng những vũ khí này tuyệt đối không được sử dụng tuỳ tiện, bởi vì sau mỗi lần sử dụng, uy lực lại giảm đi một chút."

Thần Nam vui mừng khôn xiết, vơ tay thu lấy toàn bộ số vũ khí đó.

Cuối cùng Phó viện trưởng cười híp mắt nói với Thần Nam: "Xú tiểu tử, ta đối với ngươi không tệ, ngươi nếu mà chiến thắng quay về phải xin lỗi ta đó."

"Hừ! Ta khinh, Lão đầu tử đáng chết, ta bán mạng làm việc cho ngươi, ngươi nghĩ đưa cho ta một chút tiền, cấp lại cho ta một đống phế thiết. Ngươi nghĩ ta có thể biết ơn ngươi sao, thật là nằm mộng"

"Không cần kích động, nếu ngươi có thể chiến thắng trở về, ta có thể hoá giải phiền nhiễu tại Sở quốc cho ngươi, bảo đảm họ sẽ không dám làm phiền ngươi nữa."

"Hừm, lão có lòng tốt như vậy ư? Giả sử bọn họ có thể bỏ qua cho ta, tuyệt đối cũng không phải do ông xuất lực. Ông là lão đầu tử gian trá không thể đi buôn mà lỗ vốn được, làm như ta không đi guốc vào trong bụng ông vậy."

Phó viện trưởng ngượng ngùng cười nói: "Sau khi người trở về sẽ rõ lời ta nói thật giả thế nào."

Sau đó Thần Nam cùng Phó viện trưởng đến Long trường, chín người đã đợi ở đó khá lâu rồi. Sở dĩ xuất phát tại Long trường, bởi vì mọi người sẽ cưỡi Phi long để đến Tiên Võ học viện, bằng không đi bộ sợ rằng phải mất cả một tháng.

Trong mười người thì có ba là Long Kị sĩ, đều do Phó viện trưởng đặc biệt sắp xếp, ba Phi long đủ để chở mười người.

Nhưng lại phát sinh chuyện ngoài ý muốn, trong khi ba Long kị sĩ gọi phi long của mình vào Long trường, một cái đầu dài khoản hai trượng, thân thể màu xám lấm chấm sắc nâu của Tiểu Long theo Long động phía trên vách đá chót vót xuyên xuống, lắc lư lắc lư bay đến, thân ảnh lảo đảo như say rượu hướng về phía nhóm người Thần Nam.

Phó viện trưởng sắc mặt đột biến, Thần Nam lộ ra nụ cười nhẹ, còn những người khác có chút lo lắng, không biết con rồng nhỏ này tính giở trò gì.

Long bảo bảo hạ xuống trước mặt mọi người, nghênh ngang tiến về phía Thần Nam, mọi người không nén được lộ ngạc nhiên.

Bộ dạng Tiểu Long khập khiễng như đứa trẻ vừa học đi chưa vững, đôi mắt to lấp lánh như ánh mắt hài đồng vô cùng thuần khiết, dáng vẻ nhìn khả ái đến cực điểm.

Mọi người liên tục tán dương tiểu long khả ái, vài nữ sinh nói mãi không dừng, Long Vũ cũng không thể kìm chế tiến về phía trước vỗ nhẹ lớp vảy Tiểu long.

Phó viện trưởng sắc mặt đại biến, muốn ngăn cản, nhưng nhẫn nhịn hạ xuống. Ông cũng rõ Tiểu ma đầu biết phân biệt nặng nhẹ, không vô duyên vô cớ tấn công người có thiện ý.

Thần Nam vỗ nhẹ chiếc sừng cứng của Tiểu Long, cười nói: "Long bảo bảo mấy ngày không gặp, ngươi vẫn khỏe chứ?"

Mọi người đều cảm thấy kì lạ, không hiểu tại sao hắn lại nói thế. Tuy nhiên điều làm bọn họ kinh ngạc còn ở đằng sau, Tiểu Long đột nhiên "y y nha nha" giống như trẻ con học nói đáp lại Thần Nam, bắt đầu kể lể với hắn làm mọi người ngạc nhiên đến không thể ngậm được miệng.

Long Vũ vỗ nhẹ trán, thở dài: "Trời ơi, Tiểu Long thật thông minh, đôt nhiên có thể nói ra cảm giác của mình, thật là quá khả ái. Viện trưởng đại nhân có thể bán Tiểu Long cho ta không, vô luận bao nhiêu tiền, ta nguyện ý mua nó."

Long Vũ từ khi Tiểu Long xuất hiện, nhận thấy nó chắc chắn là một con rồng đặt biệt, rất nhiều khả năng có quan hệ huyết thống với cường đại thánh long cực hiếm. Nhưng nàng vẫn đánh giá thấp Tiểu Long, nàng bất luận thế nào cũng không tưởng tượng được rằng đây thật sự chính là ngũ giai thánh long.

Phó viện trưởng ho khan, nói: "Con rồng này có chút đặc biệt, không thể bán được."

"Tại sao?" Long Vũ có chút không hiểu, nói: "Ta nói bất luận là bao nhiêu tiền, ta nguyện ý mua mà."

Đúng lúc đó bên cạnh có người kêu lên thất thanh: "Mọi người nhìn kìa, ba con Phi long bị làm sao thế?"

Lúc này ba con Phi long đều cúi cái đầu cao ngạo xuống, thân thể run lên nhè nhẹ, trông như rất sợ hãi điều gì đó.

Dần dần mọi người cũng tìm ra nguyên nhân, ba con Phi long hướng về Tiểu Long, nhãn thần bộc lộ thần sắc vô cùng kính sợ

Quân Hạo kêu lên thất thanh: "Bọn chúng sợ Tiểu Long? Thật không thể tin được!"

Long Vũ nhìn trầm ngâm, sau đó quay đầu hướng Phó viện trưởng hỏi: "Viện trưởng đại nhân, con Tiểu Long này rốt cuộc có gì đặc biệt?"

Lúc đó Khải Văn đã dừng di chuyển quanh Tiểu Long, ngạc nhiên nói: "Ta cảm thấy trong nội thể Tiểu Long tựa hồ ẩn tàng năng lượng ma pháp cực kì khủng bố, thật sự khiến cho người ta có cảm giác run sợ." Hắn vốn là một Ma pháp sư tu vi cao thâm, đối với ma pháp ba động tự nhiên mẫn cảm hơn nhiều người.

Phó viện trưởng nhẹ than: "Không tưởng Thánh long Ngải Mễ lúc này đột nhiên xuất hiện, hôm nay các ngươi được thấy Thánh long trong truyền thuyết!"

"Cái gì!?" Mười người trừ Thần Nam nhất tề kêu lên kinh ngạc, bọn họ không thể nào tưởng tượng được Long bảo bảo khả ái này lại là một Ngũ giai thánh long.

Chín người vỗ tay hoan hô, quây thành vòng tròn, cẩn thận quan sát Thánh long trong truyền thuyết. Họ biết học viện có một lão Thánh long kị sĩ, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy lão nhân thần bí cùng Thánh long cường đại, chỉ hôm nay mới may mắn được nhìn tận mắt.

Chín người ban đầu đối với Thánh long vô cùng kính sợ, nhưng nhìn thấy Thần Nam tự nhiên âu yếm vuốt ve sừng Tiểu Long, lòng can đảm của bọn họ từ từ lớn lên, bắt đầu nhẹ nhàng âu yếm vuốt ve lớp vảy.

Thần Nam nhẹ nhàng nói với Tiểu long: "Long bảo bảo ngươi đừng dọa ba con Phi long nữa, mau tha cho bọn chúng đi."

Tiểu Long nghe xong, quay đầu về ba con Phi long "Ô Ô" mấy tiếng, bọn Phi long như được đại xá, dần dần bình tĩnh hạ xuống, không còn run rẩy nữa.

Sau đó Tiểu Long trông rất hãnh hiện, thoả mãn hướng về Thần Nam "Y Y Nha Nha" Long ngữ, làm mọi người cảm thấy vô cùng kì quái.

"Khục" Phó viện trưởng ho lên một tiếng, nói: "Các ngươi không được khinh suất nói với người khác về chuyện xảy ra ngày hôm nay."

Mọi người tỏ vẻ đã hiểu, nhất tề gật đầu.

Phó viện trưởng nói: "Học viện chúng ta có một vị giáo sư đã đi đến Tiên Võ học viện trước, sau khi các ngươi đến sẽ ông ta sẽ chủ động liên lạc với các ngươi. Trên đường đi mặc dù không có giáo sư Thần Phong học viện đi cùng các ngươi, nhưng ta rất yên tâm, bởi vì thực lực các ngươi đủ để ứng phó với các sự kiện bất ngờ."

Khải Văn nói: "Xin viện trưởng yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ chiến thắng trở về."

Long Vũ cười nói: "Viện trưởng, chúng tôi có thể lưu lại Tấn quốc vài ngày không?"

"À, có thể. Hiếm khi có cơ hội, cứ lưu lại đó vài ngày, nhưng không được ham chơi quá mà kéo dài thời gian đâu."

Mọi người đồng thanh hoan hô, cao hứng nhất đương nhiên là Long Vũ, đó là quê hương nàng ta, dĩ nhiên có thể chạy về nhà cùng người thân đoàn tụ.

Đang lúc mọi người ngồi lên ba Phi long chuẩn bị đi đến Tiên Võ học viện, Long bảo bảo ranh mãnh bám lấy tay áo Thần Nam, nhất định không chịu buông ra, cuối cùng còn bướng bỉnh kéo hắn lên trên lưng nó.

Mọi người không thể nhịn cười được, Phó viện trưởng thần sắc tức thời đại biến, ông ta hi vọng con rồng đó sẽ không gây tai họa gì cho mình.

Thần Nam biết Tiểu Long đối với hắn có thiện cảm, nhưng không tưởng đột nhiên nó lại đối với hắn thân thiết như vậy. Mặc cho hắn có suy nghĩ như thế nào cũng không thể hiểu được nguyên nhân ở đâu.

"Long bảo bảo đừng làm loạn nữa, sau khi về sẽ cùng ngươi đi chơi, hôm nay ta phải đi đến một nơi rất xa."

Tiểu long lắc đầu không đồng ý, "Ô Ô" kêu lên mấy tiếng.

Thần Nam cảm thấy có chút kì quái, nói: "Đừng nói là ngươi muốn đi cùng ta?"

Tiểu long cao hứng gật gật đầu, cặp mắt to loé sáng, thần sắc vô cùng hưng phấn.

Phó viện trưởng vừa nghe, khuôn mặt tái xanh. Ông không muốn Tiểu ma đầu đó đến Tiên Võ học viện, vạn nhất xảy ra tai hoạ gì ở đấy, khi ấy tất cả sẽ tính ở trên đầu Thần Phong học viện.

Thần Nam thấy bộ dạng Phó viện trưởng, đương nhiên biết trong đầu lão đang nghĩ gì. Hắn vỗ vào đầu Tiểu Long, nói: "Ta vốn dĩ chẳng phản đối, nhưng vấn đề cần thiết là lão già vô lại kia đồng ý hay không thì mới được."

Tiểu long nháy mắt với Phó viện trưởng, sau đó "Y Nha" kêu lên một tiếng. Phó viện trưởng lông tóc dựng ngược, lần trước bị Tiểu Long truy đuổi dữ dội là kinh nghiệm bi thảm nhất, làm ông cả đời không quên. Ông không muốn trước mặt các học viên bị Tiểu Long cuồng loạn dày vò, nếu là phát sanh việc ấy, chắc cũng chẳng còn có cái lỗ nào để chui vào.

"Tốt, Thần tiểu tử ngươi trên đường đi không được làm trái ý Ngải Mễ à." Phó viện trưởng nói ám chỉ, đề tỉnh Thần Nam trên đường kiềm chế Tiểu long, không để nó gây ra đại hoạ.

"Yên tâm đi, quyết không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn đâu. À, ta nghe nói Long bảo bảo cứ ba ngày là cần ăn tiên chi, linh sâm, có thể đưa cho ta một ít mang đi không?"

Tiểu long khẽ cười, nhìn về Thần Nam gật gật đầu, sau đó lại nhìn Phó viện trưởng "Y Y Nha Nha" kêu một hồi.

Phó viện trưởng thầm chửi Thần Nam, trước khi đi đột nhiên dựa vào Tiểu Long chiếm lấy dược liệu của học viện. Lão ta biết rõ tính cách Tiểu Long, hiểu rõ việc này không thể thoái thác cho qua, đành miễn cưỡng đi về phía ngoài Long trường, vừa đi vừa nói:"Các ngươi đợi một lúc."

Chín người ngồi trên ba con Phi long nhìn Tiểu Long khả ái vừa tò mò vừa e sợ. Tiểu long và Thần Nam dường như có mối quan hệ hoàn toàn không bình thường, làm bọn họ đố kị càng thêm đố kị.

Long Vũ chính là người đố kị nhất, không kìm được mở miệng hỏi: "Tên bại loại ngươi cho tiểu Thánh long uống thuốc mê gì vậy. Sao nó lại có thể tin cậy vào hạng người như ngươi?"

Thần Nam cười hắc hắc nói: "Cái này gọi là mị lực, nhân cách, nhân phẩm tốt, ngay cả rồng cũng đều hoan nghênh."

Long Vũ cười nói: "Phì phì phì, nói thật ra là ngươi nói quá là miễn cưỡng rồi. Nhanh nhanh nói vấn đề là gì, nếu không thì ngươi nên khuyên Tiểu Long, để nó sau này theo ta, ta chắc chắn không bạc đãi nó."

Thần Nam vẻ mặt bông đùa cười nói: "Làm sao chúng ta có thể phân chia như người khác, của ta không phải của nàng sao? Như Tiểu Long nè, qua đây ngồi cạnh ta, hắc hắc......"

"Phì, tên bại loại nhà ngươi dám cùng ca ca hồ ngôn loạn ngữ, đến Tấn quốc ta sẽ nhờ người thu thập ngươi, để ngươi phải bỏ mạng trên đất khách." Long Vũ cười nói.

Bên cạnh một nữ sinh nói: "Nói hay, đến Tấn quốc lại có hộ hoa sứ giả thanh mai trúc mã xuất hiện, ha ha......"

Thần Nam hướng về Long Vũ nói: "Tiểu đệ đệ ngươi thật sự có thanh mai trúc mã ở Tấn quốc nhất định là tiểu bạch... Cái này... Người đó như thế nào?" Hắn nhanh chóng nuốt từ "diện" xuống, nói: "Nếu thật sự là có loại người này, ngươi đối với ta rất là không đúng rồi. Thật không ngờ Tiểu Vũ khả ái xinh đẹp như vậy lại tay phải ôm, tay trái ấp. Giấu giấu diếm diếm không dám cho người khác biết"

"Phì, ngươi quả không hổ danh là kẻ bại hoại, mồm mép toàn những lời bậy bạ, đơn giản là kẻ lưu manh bất lương."

Long Vũ uy hiếp nói: "Xem ra thật cần phải tìm một người buột ngươi quỳ xuống."

"Tốt, để cái ngươi gọi là "thanh mai trúc mã" đến tìm ta. Ta nhất định đánh hắn đến không biết trời đất là gì, lại dám xem thường bản thiếu gia."

Tám người bên cạnh cuối cùng cũng hiểu vì sao Đông Phương Phượng Hoàng đối với Thần Nam một mực đòi đánh đòi giết rồi.

Long Vũ thở ra một hơi tức giận: "Ta cuối cùng cũng hiểu tại sao Đông Phương Phượng Hoàng tâm cao khí ngạo lại bị ngươi chọc đến phát cuồng. Hai huynh muội ngươi đơn giản là vô sỉ huynh đệ, vô lại tỉ muội. Xem ra, không nên nói chuyện cùng với ngươi đế tránh làm cho ta phải bực mình."

Lúc này Phó viện trưởng trong tay cầm một cái bao quay lại.

Thần Nam nói nhỏ với tiểu long: "Long bảo bảo trước khi rời khỏi hãy cho lão già đó chút thể diện, nhưng phải biết khi nào dừng lại, không được quá trớn."

Tiểu Long hưng phấn gật gật đầu.

Phó viện trưởng mang cái gói ném cho cho Thần Nam đang ngồi trên lưng Tiểu Long, nói:"Mọi thứ đều ở đây, đủ cho Ngải Mễ dùng trong một khoản thời gian."

Tiểu long nghe xong hướng về Phó viện trưởng thân thiện chớp mắt, sau đó vênh váo đáp tiến đến bên cạnh ông ta, thân thiện phi thường đích thân dùng cánh vỗ vỗ lên vai Phó viện trưởng.

"Phạch", "Phạch", "Phạch"......

Mọi người đều trừng mắt ngây ngốc, Tiểu Long mỗi lần vỗ xuống, Phó viện trưởng lại lún xuống một chút, gần một phần ba đùi bị ngập dưới đất. Thần Nam vội vàng ngăn Tiểu Long lại, nếu không thì Phó viện trưởng rất có khả năng bi "chôn" dưới đất.

Phó viện trưởng đối diện Thần Nam nghiến chặt hàm răng, mọi người tại trường đều cố gắng nhịn cười.

Ba con Phi long bay lên bầu trời, Tiểu long rung chuyển nhàn nhã bay lên, hướng theo ba con Phi long bay đi.

Phó viện trưởng hao tổn sức lực mới rút được hai chân ra từ dưới đất ra, nhỏ giọng nguyền rủa: "Con rồng đầu có vấn đề, tên tiểu tử vô lại...Hãy đợi đấy!"

Ba con phi long cùng Tiểu long bay được một lúc, Lộ Ti vốn ở cách đó không xa, nghiến răng nói: "Không ngờ tên vô lại đột nhiên đi đến Tiên Võ học viện, đồ gia hỏa đáng chết..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.