Thần Thoại Ma Vương

Chương 10



Tòa thành đêm nay có dạ tiệc, là tiệc mừng công Thiên Thần đặc biệt tổ chức cho Đằng Tế, thành viên quan trọng của “Thần Thoại” Dường như tất cả thành viên đều tham dự, tòa thành vốn dĩ nghiêm trang lạnh lẽo thanh u bỗng chốc trở nên ồn ào náo nhiệt, Thiên Thần còn đặc biệt giới thiệu Ma Vương Đằng Tế cho tất cả những người trong bữa tiệc, cho mọi người biết một chút về “binh khí” mạnh nhất “Thần Thoại” của ông ta!

Bất Hoặc ngồi trên ghế, nhìn chằm chằm Đằng Tế đang nói chuyện vui vẻ cùng Thiên Thần, so với trước đây như phân thành hai người khác nhau , trái tim không ngừng trầm xuống.

Ngày đó, sau khi bác sĩ điều trị vết thương cho Đằng Tế, cô liền lập tức đưa anh về tòa thành, nhờ “Saint Angel” hồi phục mạnh mẽ các tế bào, nên anh chỉ cần tĩnh dưỡng ba ngày liền tỉnh lại, hơn nữa thương thế hồi phục rất nhanh.

Nhưng, như điều cô lo lắng, người tỉnh lại không phải Đằng Tế cô chờ mong, cũng không phải chỉ là tên Ma Vương nghe lời ngày trước, mà là… tên ác ma độc ác hơn, điên cuồng hơn, càng khiến người ta sợ hãi!

Độc tính của “Saint Angel” cuối cùng đã phát huy, nó đã chiếm đoạt toàn bộ linh hồn của Đằng Tế rồi.

Điều này tuy rằng sớm đã trong dự liệu của Bất Hoặc, song cô vẫn cảm thấy kinh hãi như cũ, bởi vì trên người anh cô đã hoàn toàn không cảm nhận được Đằng Tế khiến trái tim cô đập thình thịch nữa rồi……

Đây là một Đằng Tế hoàn toàn mới, tựa như một tên ác ma trưởng thành, hắn tuy rằng cuồng ngạo không kềm chế được, âm trầm tàn bạo, nhưng hắn biết xu nịnh Thiên Thần, lợi dụng lòng người. Hắn có thể suy nghĩ, có thể tấn công nhược điểm của kẻ khác, có thể châm ngòi ly gián, lớn mật, cuồng vọng, âm hiểm, kiêu ngạo…… Hắn chẳng khác nào hấp thu đặc tính linh hoạt khôn khéo của Đằng Tế, sau đó lại thay đổi hoàn toàn những phẩm chất đặc biệt kia thành những điều xấu xa……

Thiên Thần vô cùng thích tên Đằng Tế hoàn toàn mới này, nói thẳng hắn đúng là Ma Vương ông ta thực sự muốn, ngay cả Bất Loạn cũng giống con ruồi thường xuyên dính bên người hắn khiêu khích hắn, dụ dỗ hắn……

Mắt thấy Đằng Tế từng bước trầm luân trong bóng tối, cảm xúc cô càng lúc càng phiền muộn, bởi vì cô rất rõ, kết quả này cũng không có vấn đề, có vấn đề là trái tim cô.

Lúc đầu, mục đích Thiên Thần lệnh cho cô bắt Đằng Tế không phải là biến anh thành Ma Vương sao? Nay thành công rồi, cô nên vui mừng thay Thiên Thần, vì sao ngược lại cảm thấy đau lòng?

Chẳng lẽ sự biến mất của Đằng Tế, thật sự đối với cô ảnh hưởng lớn như vậy sao?

Cô …… thật sự thích anh như vậy sao?

Đã quen dùng lý tính đi suy nghĩ bất cứ chuyện gì, đối mặt với phần tình cảm xảy ra bất ngờ này, cô lại có vẻ bối rối lúng túng. Bởi từ sau vụ việc mười năm trước kia, cô cho rằng cô không thể yêu ai nữa rồi, đổi tên thành “Bất Hoặc”, đóng băng trái tim mình, cắt đứt tất cả nhân tính, quyết định theo Thiên Thần đi trên con đường cố chấp máu tanh này……

[ Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

Nhưng, sự xuất hiện của Đằng Tế đã thu hút trái tim không hề lưu luyến đối với người đời kia của cô , bóng dáng đặc biệt của anh, cách nói năng cơ trí, suy nghĩ linh tiệp, và cả lòng can đảm kinh người, nhiều lần khích thích khói lửa chiến tranh trong lòng cô. Anh là đối thủ khó gặp trong ván cờ nhân sinh của cô, cô không nhịn được muốn cùng anh đánh một ván cờ, không nhịn được muốn cùng anh đọ cao thấp, luận bàn trí tuệ, không nhịn được muốn tìm hiểu anh hơn, thấu hiểu rõ con người anh……

Sau đó, bất tri bất giác, cô dần dần phát hiện, anh càng nguy hiểm hơn so với tưởng tượng của cô, bởi vì anh không chỉ có được năng lực khiến cô khuất phục, càng đáng sợ là, anh còn có mị lực dễ dàng bắt giữ lòng người.

Trong quá trình bọn họ giao thủ, anh luôn có thể tài tình thay đổi địch ý của cô đối với anh, làm cho cô quên mất đối lập giữa bọn họ, vô hình trung, ván cờ này sớm đã không có ý muốn giết người, ranh giới bạn thù trở nên mơ hồ. Cô lúc này mới nhận ra được cô đã không có cách nào coi anh đơn thuần chỉ là đối thủ được nữa, sự rung động không rõ từ bao giờ đã đâm chồi bén rễ trong lòng cô, làm lập trường của cô cũng bắt đầu dao động……

Bởi vậy, khi cô nhìn thấy Đằng Tế không phải là Đằng Tế, lại có ý muốn đánh thức xung động của Đằng Tế, muốn biến anh trở lại thành Kỳ Lân Vương độc nhất vô nhị vốn dĩ.

“Bất Hoặc, cô đang ngẩn người sao?”

Tiếng kêu bất chợt vang lên của Bất Loạn gọi cô từ trong suy nghĩ trầm mặc trở lại, cô lạnh lùng ngẩng đầu, Bất Loạn đang một tay vô cùng thân thiết ôm lấy Đằng Tế đi về phía cô, một đôi mắt tô vẽ dày đậm đang nhìn cô chăm chú trong khi đó Đằng Tế, vẻ mặt kỳ lạ nhìn cô.

Đôi mắt hẹp dài sắc bén kia, là của Đằng Tế, nhưng ánh mắt đó, không phải là ánh mắt Đằng Tế nhìn cô……

“Đâu có, tôi chỉ là đang nghĩ một số chuyện.” Cô nói xong, đứng dậy bỏ đi.

Bây giờ , người cô không muốn nhìn thấy nhất chính là người đàn ông không hề có linh hồn của Đằng Tế này.

“Chờ một chút, cô đang suy nghĩ chuyện gì? Từ sau ngày cô nhận nhiệm vụ cùng Đằng Tế trở về, cô liền trở nên là lạ……” Bất Loạn tựa vào vai Đằng Tế, cố ý gọi cô lại.

“Tôi đang nghĩ…… cô thật là có dũng khí.” Cô quay đầu hừ lạnh.

“Dũng khí? Có ý gì?” Bất Loạn ngẩn ngơ.

“Đi soi gương đi! Dụ dỗ một thanh niên mười chín tuổi, cô thật đúng là không sợ bản thân mang tiếng cưa sừng làm nghé.” Cô châm chọc bỏ lại những lời này, tự ý rời khỏi đại sảnh bữa tiệc.

“Cô…… cô nói cái gì? Xú nha đầu đáng ghét, cô đang mắng tôi già à? Tôi cũng chỉ mới hai mươi sáu tuổi mà thôi!” Bất Loạn tức giận đến nỗi hô to gọi nhỏ, còn không quên quay đầu dùng giọng nói có thể ngất chết người hỏi Đằng Tế: “Đằng Tế, anh nói xem, em nhìn có vẻ rất già sao?”

“Coi chừng một chút, nếp nhăn của cô xuất hiện kìa…...” Đằng Tế thoát ra một câu như vậy.

“Cái gì?” Bất Loạn sợ tới mức lập tức lấy gương ra.

Bước chân của Bất Hoặc đột nhiên cứng lại, những lời này của Đằng Tế cô cũng từng nói với Bất Loạn, làm sao cô và anh thường xuyên có ý nghĩ và từ ngữ tương đồng vậy?

Khẽ nhíu mày, lòng cô càng rối loạn.

Dọc theo con đường rời xa ồn ào, cô quyết định đến phòng sách để được yên tĩnh bên tai, không ngờ mới bước vào phòng sách không được bao lâu, cửa bị mở ra, Đằng Tế vậy mà bước vào theo.

“Bất Hoặc, tôi vừa hay có việc tìm cô……”

“Đi ra ngoài, tôi không rảnh.” Cô xoay người trừng mắt nhìn hắn.

“Tôi thấy cô không phải không rảnh, mà là muốn tránh né tôi!” Hắn cười lạnh.

“Tôi có lý do gì mà phải tránh né anh?” Cô nhíu mày.

“Lý do rất đơn giản, bởi vì em sợ……” Hắn chậm rãi đến gần cô.

“Sợ? Tôi có cái gì phải sợ?” Cô vòng hai tay trước ngực, ngẩng đầu trừng mắt nhìn hắn.

“Sợ tôi nhiễu loạn tim em, sợ chính em càng lúc càng thích tôi…… thích con người tên Kỳ Lân Vương của tôi……” Hắn sát vào cô, nở nụ cười xấu xa.

Lời nói của hắn làm nàng kinh ngạc trợn to hai mắt. Chẳng lẽ người này biến thành……

“Đúng vậy, ‘Saint Angel’ khiến tôi biến thành người hai nhân cách, cái tên mà em thích kia, đang ở trong cơ thể tôi ngủ say……” Hắn dường như lập tức nhìn thấu suy nghĩ của cô.

Sắc mặt cô đột nhiên thay đổi, là vì ý chí của bản thân Đằng Tế quá mạnh mẽ, cho nên dẫn đến nhân cách của anh tách ra sao?

“ ‘Hắn’ rất khó chơi, tôi đã tốn bao nhiêu công sức mới áp chế được ‘hắn’, bây giờ, là tôi ‘Ma Vương’ này đang chi phối thể xác này đây……” Hắn tà khí cười.

Trừng mắt nhìn tư thái thắng lợi của hắn, tim cô từng đợt co rút đau đớn.

Là cô biến Đằng Tế thành như vậy, là cô……

“Em đây là vẻ mặt gì? Thương tâm vì ‘hắn’, em buồn sao?” Hắn nheo mắt lại, giọng điệu không hờn giận.

Cô mím đôi môi, không trả lời, chỉ muốn mau tránh khỏi người này, nhưng mới xoay người bước một bước lại lập tức bị hắn túm lấy cánh tay, kéo về trước mặt hắn.

“Không cho phép đi!” Hắn hừ lạnh.

“Buông tay.” Lửa giận dấy lên trong đôi mắt lạnh như băng của cô.

“Vì sao em luôn lạnh lùng như thế? Thực đáng tiếc cho khuôn mặt xinh đẹp này của em……” Hắn càn rỡ vuốt ve hai má cô.

Động tác này làm ngực cô căng thẳng, lúc Đằng Tế bị thương cũng từng vuốt ve mặt cô như thế, nhưng, người giống, đầu ngón tay giống, lại cho cô cảm giác hoàn toàn khác.

Khi đó, cô tim đập thình thịch; mà hiện tại, cô chỉ cảm thấy chán ghét tức giận……

Không hề báo trước, cô đột nhiên ra tay vung đến mặt hắn, hắn giống như đã sớm đoán trước hành động của cô, nhanh nhẹn né tránh, một nắm bắt được cổ tay cô, sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm cây băng châm trên nhẫn của cô.

“Vì sao? Vì sao em chỉ thích hắn, mà không đón nhận tôi?” Hắn cả giận nói.

“Anh không phải là Đằng Tế!” Giọng nói của cô không hề ấm áp.

“Sai rồi! Tôi chính là ‘hắn’, tôi là một mặt khác của ‘hắn’, một mặt khác người ngoài không thấy được! m hiểm, giả dối, đề phòng, đố kị, không tín nhiệm bất cứ ai, kiêu ngạo, cuồng vọng, ngây thơ, tự cho là đúng, độc đoán, giữ lấy dục vọng mạnh mẽ…… Tên đó cũng không giống bộ dạng đứng đắn mà em biết đâu, nội tâm hắn kỳ thật cũng rất đen tối, ‘tôi’ chính là tổng hợp của những đen tối đó!” Hắn bắt lấy hai vai cô, cúi đầu kề sát cô.

“Tôi biết.” Cô yên lặng nhìn hắn.

Hắn giật mình.

“Tôi biết nội tâm Đằng Tế có rất nhiều mâu thuẫn, anh ấy không phải thánh nhân, anh ấy mới chỉ có mười chín tuổi, nhưng những mặt phải và mặt trái cảm xúc đó là kết quả yếu tố anh ấy một mình cần có, chỉ có hai người nhân đôi, mới là ‘anh ấy’, mà anh…… không phải anh ấy!” Cô không nhịn được nói thay Đằng Tế, nhưng cũng không lưu tình chút nào phủ định hắn.

Hắn bị chọc giận, khuôn mặt tuấn tú nổi lên nụ cười độc ác hung dữ.

“Phải không? Hóa ra em phân biệt rõ như vậy, có thể thấy em để ý hắn bao nhiêu, đã như vậy, tôi sẽ dùng thân xác này của hắn để hủy diệt tình cảm em đối với hắn ta……” Lời còn chưa dứt, hắn bỗng nhiên ôm chặt cô, cúi đầu muốn xâm nhập đôi môi cô.

Cô kinh hãi, ra sức ngửa về sau, gập đầu gối lên đụng mạnh vào bụng dưới của hắn.

Hắn nhảy về phía sau, mũi chân điểm nhẹ trên tấm thảm, lập tức lại như tia chớp chạy tới, động tác cực nhanh, làm cô kinh hãi.

Cô vội vàng tránh sang bên trái, nhưng mới sắp chuyển động, hắn lại sớm một bước lướt tới bên trái cô rồi, chặn đường cô, kéo lấy eo cô, cô liền lấy khuỷu tay ngăn cản hắn xâm phạm, tiếp theo là một chuỗi cú đấm nhanh liên tiếp.

Nhưng hắn lại ứng phó cực kỳ dễ dàng, chỉ thấy hắn trái phải né tránh, tay cô trước sau không chạm được đến mặt hắn, đến cuối cùng, lại bị vấp phải đôi chân dài của hắn, trọng tâm lập tức mất đi cân bằng, ngã ngửa về phía sau, rơi xuống thảm.

Chân hắn với một cách kỳ lạ kẹp chặt hai chân cô, tay cô cũng bị hắn vây trên sàn nhà, cả người liền bị khóa như vậy, không thể động đậy.

“Em không thể thắng tôi được, Bất Hoặc.” Hắn cười khẩy nói.

“Thế thì đã làm sao?” Cô đóng băng nghiêm mặt.

“Tôi muốn em trở thành người của tôi……” Hắn nói xong chậm rãi cúi đầu, môi tựa như dán trên cánh môi cô.

“Đó là điều không thể.” Cô lạnh lùng u ám nói xong, xoay cổ tay, băng châm trên chiếc nhẫn phút chốc vươn dài ra 10 cm, vừa vặn đâm thẳng vào cổ tay phải khống chế cô của hắn.

“A!” Hắn đau đớn hô một tiếng, rút tay về.

Cô thừa cơ vùng lên, đầu châm sắc nhọn vạch qua áo sơ mi đen của hắn, khiến hắn phải buông tay còn lại ra, sau đó nâng chân đạp lên ngực hắn, đá hắn ra.

Hắn ngã sang một bên, cô đang muốn cho thêm một châm, hắn lại đột nhiên vẻ mặt biến đổi, thấp giọng kêu: “Em muốn giết anh sao? Bất Hoặc.”

Tim cô nhảy lên, trừng mắt nhìn hắn. “Đằng Tế?”

“Muốn tỉnh lại thật không dễ dàng……Đầu của anh…… Đau muốn chết……” Anh tóm lấy mái tóc dài, thở hồng hộc.

“Thật sự là anh sao? Anh vẫn ổn chứ?” Cô tiến lên ngồi xổm bên người anh, vẻ mặt quan tâm nâng anh dậy.

“Vẫn tốt……..” Anh ngẩng đầu, cặp mắt đen dài thăm thẳm kia chợt lóe tia giảo hoạt.

Cô rùng mình, cảnh giác quá muộn, còn không kịp phòng bị, đã bị hắn vặn tay phải, cả người rơi vào trong đôi cánh tay mạnh mẽ của hắn.

“Anh……” Cô không nghĩ đến hắn lại có thể giở loại thủ đoạn này, “Saint Angel” quả nhiên khiến hắn trở nên càng xảo quyệt hơn.

“Thật là dễ lừa! Chỉ cần tôi hơi lộ ra chút vẻ mặt của tên tiểu quỷ kia, em liền chui đầu vô lưới rồi……” Hắn lặng lẽ cười lạnh.

“Buông tôi ra!” Cô cả mặt lạnh lùng.

“Không dễ dàng mới bắt được em, tôi làm sao có thể bỏ qua cơ hội này?” Hắn vươn một bàn tay ra, lấy đầu ngón tay quét nhẹ môi cô.

“Còn chạm vào tôi, tôi sẽ giết anh!” Ánh mắt của cô như đao băng.

“Em không thể giết tôi được, bởi vì, tôi là Đằng Tế mà!” Hắn đùa cợt nói.

“Anh không phải……”

Hắn không cho cô có cơ hội phản bác, lập tức che kín môi cô.

Cô hoảng hốt, liều mình muốn né tránh, nhưng hắn ngược lại giữ gáy cô càng chặt hơn, điên cuồng mà hôn cô.

Hơi thở nóng rực, nhiệt độ cơ thể bỏng người, cô như bị mê hoặc trong nháy mắt, mê hoặc trong nụ hôn hỗn loạn này……

Hắn không phải Đằng Tế, nhưng đồng thời cũng là Đằng Tế, tình huống hoang đường phức tạp này, ai có thể lý giải rõ ràng?

Thậm chí, tim cô lại bị nụ hôn nồng nhiệt của hắn kích động, đập với một tốc độ nhanh kinh hoàng chưa từng có.

Có lẽ trong tiềm thức của cô cũng có một cái tôi khác, sớm đã ảo tưởng gần gũi như vậy, cái tôi kia, so với cô còn sớm hiểu được, hiểu được giây phút cô mới nhìn thấy Đằng Tế, đã rơi vào lưới tình rồi……

Đột nhiên, cánh tay đang giữ cô buông lỏng ra, nụ hôn điên cuồng tùy tiện lại thay đổi, trở nên nồng nàn dịu dàng, trở nên sâu sắc ghẹo người, tuy rằng vẫn thô bạo như cũ, nhưng có thêm một thứ tình cảm sâu đậm.

Cô sắc bén trừng lớn mắt, phát hiện khuôn mặt đang hôn cô cũng thay đổi rồi!

Bộ dáng hung dữ thô bạo vốn dĩ, không biết khi nào đã chuyển thành thâm thúy ngóng trông……

Anh buông môi cô ra, khẽ ngẩng đầu lên nhìn cô chăm chú, khóe miệng chứa ý cười trêu chọc quen thuộc.

Đằng Tế!

Trái tim cô lập tức nhảy đến tận cổ họng, không có lý do, hai gò má trắng bóc nhiễm một màu hồng phấn.

“Anh nên dừng lại sao? Tuy rằng anh rất tức giận một con người khác của anh đã giành làm trước chuyện anh muốn làm nhất, nhưng…… bây giờ anh vẫn muốn tiếp tục….. Có được không?” Giọng nói hơi khàn tràn ngập cám dỗ mê người.

Cô nín thở, đã quên nên nói cái gì, bởi vì bộ não từ trước tới nay luôn linh hoạt của cô dưới cái nhìn chăm chú nồng nhiệt của anh lần đầu tiên đã hoàn toàn trống rỗng.

Tòa thành đêm nay có dạ tiệc, là tiệc mừng công Thiên Thần đặc biệt tổ chức cho Đằng Tế, thành viên quan trọng của “Thần Thoại” Dường như tất cả thành viên đều tham dự, tòa thành vốn dĩ nghiêm trang lạnh lẽo thanh u bỗng chốc trở nên ồn ào náo nhiệt, Thiên Thần còn đặc biệt giới thiệu Ma Vương Đằng Tế cho tất cả những người trong bữa tiệc, cho mọi người biết một chút về “binh khí” mạnh nhất “Thần Thoại” của ông ta!

Bất Hoặc ngồi trên ghế, nhìn chằm chằm Đằng Tế đang nói chuyện vui vẻ cùng Thiên Thần, so với trước đây như phân thành hai người khác nhau , trái tim không ngừng trầm xuống.

Ngày đó, sau khi bác sĩ điều trị vết thương cho Đằng Tế, cô liền lập tức đưa anh về tòa thành, nhờ “Saint Angel” hồi phục mạnh mẽ các tế bào, nên anh chỉ cần tĩnh dưỡng ba ngày liền tỉnh lại, hơn nữa thương thế hồi phục rất nhanh.

Nhưng, như điều cô lo lắng, người tỉnh lại không phải Đằng Tế cô chờ mong, cũng không phải chỉ là tên Ma Vương nghe lời ngày trước, mà là… tên ác ma độc ác hơn, điên cuồng hơn, càng khiến người ta sợ hãi!

Độc tính của “Saint Angel” cuối cùng đã phát huy, nó đã chiếm đoạt toàn bộ linh hồn của Đằng Tế rồi.

Điều này tuy rằng sớm đã trong dự liệu của Bất Hoặc, song cô vẫn cảm thấy kinh hãi như cũ, bởi vì trên người anh cô đã hoàn toàn không cảm nhận được Đằng Tế khiến trái tim cô đập thình thịch nữa rồi……

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.