Thần Tiên Đạo Hệ Thống

Chương 72: Nhận thua



Ầm ầm ầm.

Chưa từng chân chính trải qua uy lực của siêu tụ năng đại pháo là hoàn toàn không cách nào tưởng tượng cái nhân gian hung khí uy lực đáng sợ đến mức nào.

Siêu tụ năng đại pháo vốn là không nên xuất hiện ở đài thi đấu, bởi vì với nó, hồn sư thi đấu cực nhanh, mà siêu tụ năng đại pháo chuẩn bị thời gian thực sự là quá dài. Hòa Thái Đầu không chỉ tổn thương thân thể của mình, toàn lực ứng phó thôi thúc, làm siêu tụ năng đại pháo súc thế. Nếu như là chiến đấu bình thường, hắn không biết đã thua trận mấy lần.

Tuy thời gian siêu tụ có thể đại pháo súc thế dài, nhưng uy lực của nó vô cùng khủng bố. Trong phạm vi nhất định, nó tương đương với đem hồn lực một tên hồn sư thông qua hạt nhân trận pháp khổng lồ mà phức tạp không ngừng áp súc, ngưng tụ, cuối cùng tập trung ở một điểm bộc phát ra, lại thông qua ống pháo bộc phát ra.

Siêu tụ năng đại pháo tại trong quân đội là có phân phối, nhưng phân phối cũng sẽ không quá nhiều. Bởi vì nó công kích khoảng cách hữu hạn, cực hạn công kích là năm trăm mét mà thôi. Hơn nữa, siêu tụ năng đại pháo một khi sử dụng, giống như là trong quân đội dấy lên một cái tiểu thái dương, đối thủ nếu như không ưu tiên áp chế mới là lạ.

-Thành công, Tiêu Tiêu ngươi thấy được chứ? Ta thành công.

To lớn tiếng nổ mạnh không chỉ là ở trước truyền ra, sau lưng Hòa Thái Đầu, tương tự truyền ra ba tiếng nổ khủng bố. Chỉ bất quá, ba tiếng nổ này toàn bộ bị vụ nổ chính diện bao trùm.

Tiếng nổ vang kịch liệt, Hòa Thái Đầu chỉ cảm giác sau lưng mình, một cỗ thiên lực truyền đến, đem hắn thân thể đẩy đi, mạnh mẽ đập tại phía trước đài thi đấu. Hạ xuống vị trí, nhưng đúng lúc là Tiêu Tiêu.

Nhìn từ đàng xa, lúc này, đài thi đấu đã kinh biến đến mức một mảnh huyễn lệ. Xung quanh đài thi đấu, lồng phòng hộ màu vàng sẫm thậm chí đã đã biến thành màu vàng kim. 108 vị hồn sư sắc mặt đều có vẻ hơi ngưng trọng.

Thi đấu đài hai đầu phân biệt bạo phát màu sắc khác nhau hào quang, một bên là mãnh liệt mão bạch sí sắc, một bên khác nhưng là màu tím.

Toàn bộ đài thi đấu đều bị hai cổ lực lượng khủng bố này oang tạc cho gần như nát bấy. Cái thanh âm điếc tai nhức óc, cho dù là ngoài sân Tinh La chỗ rộng rất xa đều có thể nghe được.

Thế nhưng, đối với một người nào đó mà nói, giờ này khắc này, thế giới này là yên tĩnh. Đó chính là, Hòa Thái Đầu.

Nhào ngã trên mặt đất, Hòa Thái Đầu chỉ cảm giác mình thân thể đã bị hoàn toàn đào hết rồi tựa như, trong cổ họng còn có mùi vị xì nồng nặc gà dường như đao nhỏ đang không ngừng cắt chém.

Toàn thân truyền đến kịch liệt đau đớn làm hắn thậm chí đã có chút chết lặng. Ánh mắt chỉ hướng về phía Tiêu Tiêu đang nằm tránh né đòn tấn công của mình.

Tiêu Tiêu cũng bị xung lực từ vụ nổ hất về phía Hòa Thái Đầu, mặc dù khá đau nhưng cô bé rất kiên cường nên vẫn chịu được. Bị xung kích lực hất đến Hòa Thái Đầu, biết vị sư huynh này đã sử dùng hết tất cả hồn lực của bản thân dồn vào việc súc thế, đã không còn sức lực nên Tieu Tiêu cố gắng đến gần hắn sau đó ôm hắn rồi dùng Tam Sinh Chấn Hồn Đỉnh của bản thân che chắn xung kích cùng bụi đá đang bay về phía hai người họ.

-Hòa sư huynh, ngươi đã cố gắng hết sức rồi. Nghỉ ngơi một chút. Có ta đây bảo vệ ngươi. Ngươi yên tâm. Mặc dù lúc nãy không biết làm sao lại không có gì nhưng ta sẽ vẫn sẽ cố gắng làm lá chắn cho ngươi.

Ôm Hòa Thái Đầu, Tiêu Tiêu nhìn hắn nhẹ nhàng cười nói. Ai da! Cái kiểu này sao nó ngược đời a.

Hòa Thái Đầu nhưng là cắn răng, vẫn nghe thấy giọng nói của Tiêu Tiêu mà miệng cười khổ đáp lại. Đàn ông mà để con gái người ta làm lá chắn thế này thì ai mà nhìn.

-Này, ngươi có lộn không? Ta phải là lá chắn cho ngươi a. Lúc nãy, ngươi chạy lên chắn cho ta làm tim ta nhói biết bao. Sau này là ta sẽ bảo vệ ngươi nha đầu ngốc.

Hòa Thái Đầu có hơi xấu hổ nói. Nói vậy cứ như tỏ tình vậy. Đáp lại Hòa Thái Đầu là Tiêu Tiêu mặt đỏ lên. Và thế là một cuộc tình sắp được đâm chồi nảy nỡ a.

Hào quang trên đài thi đấu rốt cục dần dần thu liễm, nhưng nó mạnh mẽ cứng rắn khoan ra ba cái động lớn trên lồng phòng hộ. May là lồng phòng hộ xung quanh đài thi đấu vẫn khá kiên cố, tuy rằng có bộ phận bị xuyên, cuối cùng cũng coi như không có ảnh hưởng tới khán giả bên ngoài.

Một bên khác, bạch sí sắc cũng dần dần thu liễm. Thân thể voi lớn từ từ hiển lộ ra.

Không nghi ngờ chút nào, con voi lớn này chính là võ hồn chân thân mà vị hồn thánh trọng tài biến thành. Cũng chính hắn thay Đường Tiêu Lệ chống lại một kích trí mạng.

Giờ này khắc này, cho dù là trọng tài vận dụng võ hồn chân thân, toàn thân cũng là một mảnh cháy đen. Tại đài thi đấu trước mặt của hắn, xuất hiện một mảnh bị phá hoại hình quạt to lớn. Chỗ rộng nhất tiếp cận bốn mươi mét, nơi bị phá hoại sâu xa nhất chính là trước mặt hắn, sâu đến năm mét. Cảnh tượng thảm liệt thực tại nhìn thấy mà giật mình a!

Đây chính là siêu tụ năng đại pháo uy lực, thậm chí còn là không hoàn chỉnh siêu tụ năng đại pháo.

Lúc trước, siêu tụ năng đại pháo được nghiên cứu ra, liền đã từng được tuyên bố qua, chính diện va chạm, coi như là hồn thánh cũng không ngăn được. Đây chính là chỗ mà hồn đạo khí cường đại. Ngũ hoàn hồn vương dựa vào loại hồn đạo khí này thậm chí có khả năng uy hiếp hồn thánh. Nhưng trên thực tế, hồn thánh trong tình huống này làm sao cho một tên hồn vương cơ hội súc lực để nhắm bắn mình cơ chứ?

Hơn nữa, lúc chống đỡ, hắn vẫn hoàn toàn không thể phản kích. Mà đối với hắn mà nói, vẫn tính là may mắn, vị trọng tài này thân là một vị phòng ngự hệ chiến hồn sư. Đang thi triển võ hồn chân thân, hắn lực phòng ngự cũng xác thực kinh người.

Hào quang màu vàng thu liễm, võ hồn chân thân thu hồi, trọng tài cũng là một bộ mặt xám xịt, thế nhưng, trong mắt của hắn nhưng không có nửa phần phẫn nộ. Nhìn chăm chú vào xa xa, Tiêu Tiêu cố gắng giúp Hòa Thái Đầu đỡ đòn kia cùng giúp hắn tránh thoát xung lực.

Đường Tiêu Lệ mặt tái mét từ bên người trọng tài đi ra, hắn hoàn toàn không cách nào tưởng tượng được, vừa nãy, một kích kia nếu như trúng mình sẽ là một loại kết cục như thế nào. Hơn nữa, hắn cũng có thể khẳng định, ba mũi tên uy lực tuy mạnh, nhưng nếu như là chính diện cùng siêu tụ năng đại pháo va chạm, kết quả sẽ chỉ là một, đó chính bị áp chế mà tan nát. Mà ba mũi tên của hắn nhưng là căn bản không thể nào xuyên thấu siêu tụ năng đại pháo.

Ta nửa quay đầu nhìn hắn một cái, thản nhiên nói:

-Ta vì ngươi ngăn trở đối thủ công kích, ngươi đã bị đào thải ra khỏi bản cuộc tranh tài.

Đường Tiêu Lệ hơi hơi rùng mình một cái, mới ý thức tới chính mình vẫn còn trong đại tái, vội vàng cung kính nói:

-Đa tạ ân cứu mạng của ngài. Nhưng là, cuộc tranh tài này thắng bại....

Giữa lúc hắn nói tới đây, trên đài thi đấu, tại một đống đá vụn cùng tro bụi, một cái thân ảnh có chút tập tễnh bò dậy. Cường tráng thân thể tràn đầy cảm giác mạnh mẽ, mà hắn xuất hiện, nhưng cho mỗi cái khán giả đều có loại cảm giác hí kịch hóa. Hắn chính là Huyết Lang.

Quan sát một chút, Huyết Lang nhưng không có mất đi sức chiến đấu mà bên Sử Lai Khắc cũng vẫn còn một mình Tiêu Tiêu còn sức chiến đấu, còn Hòa Thái Đầu thì hoàn toàn mất sức chiến đấu do súc thế siêu tụ năng hồn đạo đại pháo mất rồi. Kết quả như vậy vẫn chưa được quyết định.

Đúng lúc này, Tiêu Tiêu đỡ Hòa Thái Đầu nắm xuống rồi đứng dậy tới chỗ của trọng tài.

-Trọng tài, ta xin thua trận này.

Câu này nói xong, làm trọng tài cũng không ngạc nhiên lắm. Thân là nhị hoàn hồn đại hồn sư làm sao có khả năng đối chọi với một hồn tông chưa bị suy kiệt gì hề mặt hồn lực lẫn sức chiến đấu đây? Mà Tiêu Tiêu lí do từ bỏ là do có Phi Linh nhắc nhỡ bí mật thông qua truyền âm. Dựa vào khả năng của cậu thì cái gì mà không được. Mà cũng bởi suy nghĩ một chút cho Hòa Thái Đầu nên Tiêu Tiêu mới đồng ý với yêu cầu của Phi Linh, chứ nếu đánh một trận với trí thông minh cùng song sinh võ hồn thì kết quả ai thắng ai thua vẫn chưa chắc a.

Tuy trận đấu vô cùng kịch liệt, màn bạo tạc kinh khủng nhưng Sử Lai Khắc đã thua mất một trận. Khán giả nhưng là càng hào hứng chứ không hề có thất vọng. Đánh càng nhiều thì càng thích chứ sao. Tâm lý khán giả là thế. Còn các đội ngũ ở học viện khác cũng không hiểu tại sao Sử Lai Khắc vẫn chấp nhận mất một trận này.

Trọng tài tuyên bố trận hai đối hai này, Chính Thiên cao cấp hồn sư học viện dành chiến thắng.

Hòa Thái Đầu tốt hơn một ít, hắn chỉ là tiêu hao thể lực, hơn nữa kinh mạch chịu hồn lực trùng kích quá lớn. Nhưng hắn dù sao tuổi còn nhỏ, tu vi cũng sâu, thân thể tố chất càng người bình thường mạnh hơn nhiều. Ăn đan dược xong, đã khôi phục mấy phần. Tiêu Tiêu thì không có vấn đề gì.

Quay về khu chờ chiến, Bối Bối thấy cả hai không có gì bất thường, an tâm mỉm cười.

-Các ngươi đều làm rất tốt. Các ngươi đều là Sử Lai Khắc tinh anh. Sử Lai Khắc vinh quang, chắc chắn sẽ không đoạn tuyệt ở trong tay chúng ta. Bất luận đối thủ cường đại đến mức nào, cho dù là cháy hết cuối cùng một giọt máu, chúng ta cũng sẽ bảo vệ phần này vinh quang.

Bối Bối nói thế tuy chỉ là an ủi nhưng có mấy phần là thật. Hình ảnh Tiêu Tiêu bảo vệ Hòa Thái Đầu cùng Hòa Thái Đầu dốc sức bình sinh mà cố gắng vì học viện cũng đã chứng tỏ ý chí của họ hướng về Sử Lai Khắc mạnh mẽ đến cỡ nào. , dung hợp Phệ Thần Não,kết thừa ý chí viễn cổ! cầm trong tay trọng kiếm, tung hoành Bát Hoang

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.