Thần Tiên Ngươi Đang Làm Gì

Chương 46



Ngôn Sơ Thất kéo Bạch Tử Phi chạy như bay ra ngoài Ngôn gia.

Mây tía bên kia cũng đuổi theo bọn họ. Cả hai không quay đầu, chỉ cắm cúi chạy về phía trước, Ngôn Sơ Thất dùng hết khả năng khinh công của mình để kéo Bạch Tử Phi chạy.

Bạch Tử Phi có thể đằng vân vừa nhanh vừa ít tốn sức hơn Ngôn Sơ Thất dùng khinh công nhiều, nhưng không hiểu sao khi bàn tay nhỏ nhắn của nàng nắm lấy tay hắn, không ngừng chạy về phía trước thì tâm tình của hắn lại tốt vô cùng. Giống như mình cũng là một phàm nhân bình thường, cướp nữ nhân của người khác, lại sợ người ta đuổi theo vì vậy không ngừng ra sức chạy trốn…

Bạch Tử Phi vô cùng hưng phấn, vừa chạy vừa la “ chạy mau, chạy đi, chúng ta chạy về phía trước, nơi đó là thiên đường ah”

Té xỉu!

Ngôn Sơ Thất hai chân run rẩy, suýt nữa là té nhào

Bạch Tử Phi dừng bước hỏi “ nương tử, làm sao vậy?”

Nương. . . . . . Nương tử? ! Ngôn Sơ Thất suýt rơi lệ, không biết hắn bị cái gì bám vào người.

Bạch Tử Phi chớp chớp mắt, chân thành nắm tay Ngôn Sơ Thất “ nương tử, từ nay về sau ngươi cứ yên tâm theo ta. Ta sẽ đối xử tốt với ngươi, cho ngươi trở thành nữ nhân hạnh phúc nhất trên đời. Từ nay về sau, ngươi dệt vải ta cày ruộng, ngươi nấu cơm ta chẻ củi, chúng ta gắn bó bên nhau, mãi không chia lìa. Ngươi từ nay về sau chờ hưởng hạnh phúc đi”

Phốc…

Sơ Thất tiểu thư cười đến mức suýt chút nữa phun nước miếng trên mặt Bạch Tử Phi.

Mới đầu nói nghe rất chân thành, cũng ra dáng tài tử giai nhân, nào ngờ chỉ được vài ba câu đã lập tức lộ nguyên hình, muốn hắn nghiêm túc thật khó khăn ah.

Ngôn Sơ Thất dừng bước “ ngươi đùa giỡn cái gì?”

“Diễn tuồng bỏ trốn ah” Bạch Tử Phi biểu tình hưng phấn “ chúng ta không phải đang đúng chuẩn của tiết mục bỏ trốn sao? Nương tử a, từ nay về sau ngươi chính là tiểu nương tử của ta”

Bạch Tử Phi nói xong đưa tay vòng qua vòng eo tinh tế của Ngôn Sơ Thất.

Ngôn Sơ Thất lập tức ngã vào cái ôm của hắn.

Bởi vì chạy nhanh nên hơi thở hai người có phần nặng nề, giờ tiếp xúc thân mật như thế, cơ hồ có thể cảm nhận được hô hấp của nhau, nghe được nhịp tim đập của đối phương.

Ngôn Sơ Thất bị hắn ôm, cảm giác như vừa rồi hắn không phải đùa giỡn mà là thật. Cảnh tượng hai người hôn nhau trong thư phòng của hắn đêm đó lại hiện lên, tuy rằng lúc này đang ở nơi hoang vắng, không gian không hề lãng mạn nhưng trong vòng tay ấm áp của hắn…

Cả hai nhìn nhau, ánh mắt có gì đó khác lạ.

Ngôn Sơ Thất nhớ tới những lời vừa rồi của Bạch Tử Phi “ Nương tử, từ nay về sau ngươi hãy theo ta..” những lời này làm nàng động tâm cỡ nào.

Thật sự từ nay về sau có thể cùng hắn nắm tay, mãi không chìa lìa sao? nếu là thật thì nàng cam nguyện từ bỏ tất cả, cùng hắn nam canh nữ chức, rau dưa qua ngày. Có thể dựng một gian nhà cỏ dưới chân núi, nuôi một đàn gà, mỗi ngày nhìn hắn thả câu cày ruộng, nàng vừa trông con vừa dệt vải…Cuộc sống như vậy có lẽ ấm áp, vui thích hơn thiên đình nhiều?

Nàng bật thốt “tướng công…”

Bạch Tử Phi trừng mắt nhìn nàng, thấy sự biến hóa trong ánh mắt của nàng.

Tuy Ngôn Sơ Thất không có biểu tình gì đặc biệt nhưng đôi mắt trong veo như nước đã nói hộ tiếng lòng của nàng, hắn chỉ cần nhìn vào đó là hiểu được lòng nàng. Nàng đang ở trước mặt hắn nhưng tâm lại đang bay rất xa, rất xa. Hắn biết nàng đang nghĩ gì, cũng biết lòng của nàng, càng biết bức tranh trong nội tâm nàng đang tưởng tượng xinh đẹp động lòng người đến cỡ nào, làm hắn cũng muốn tham gia vào đó…

Nhưng mà Sơ Thất, ngươi có biết tất cả đều là hi vọng và ảo tưởng xa vời?

Hắn là tiên nhân, đánh mất Hỗn Thế đan đã là trọng tội, lại để Bạch Hân ở âm phủ thành âm hồn phiêu lãng, không thể đầu thai là thêm tội thứ hai không thể tha. Hắn mang nhiều trọng tội như thế, tiên giới sao có thể bỏ qua cho hắn? Cho nên những gì nàng đang nghĩ chỉ là ảo ảnh xa vời mà thôi, không biết bao nhiêu lần hắn tự hỏi sao mình lại là tiên? Sao hắn không thể là phàm nhân như nàng?

Bạch Tử Phi nhìn Ngôn Sơ Thất, sự chân thành trong mắt tan biết, bộ dáng cợt nhả, khôi hài “ đến đây, nương tử, mau để cho gia hôn một cái”

Cái gì? !

Ngôn Sơ Thất nghe hắn nói vậy thì đỉnh đầu như muốn bốc khói, lần trước bị người ta ném gạch đá còn chưa sợ sao, giờ còn dám giở chiêu này với nàng, còn chu cái miệng y chang Ngưu đại thúc, nhịn không được vung tay lên táng cho hắn một cái

Bạch Tử Phi đột nhiên bị đánh, đau đến chảy nước mắt

“Người ta chỉ muốn cùng ngươi hôn nhẹ thôi mà, sao lại vô tình như vậy, nương tử”

Ngôn Sơ Thất trừng hắn “ ngươi còn gọi bậy như vậy, coi chừng ta đánh ngươi”

Nàng chưa xuất giá, hắn chưa có thê tử, sao lại nói là gọi bậy. Hay là nàng muốn giữ cách xưng hô thân thiết này đợi đến đêm động phòng hoa chúc mới cùng hắn tình chàng ý thiếp.

Bạch Tử Phi nhịn không được mỉm cười “ nương tử, ngươi thẹn thùng sao?”

Ngôn Sơ Thất thực sự tức giận, vung tay lên, làm vẻ muốn đánh hắn.

Bạch Tử Phi bị dọa lập tức chạy trối chết, nắm tay của Sơ Thất nữ hiệp không giống như nữ nhân bình thường, bị trúng một quyền cũng không phải giỡn chơi ah

“Ngươi quay lại đây cho ta” Ngôn Sơ Thất dậm chận

“Ngu sao quay lại” Bạch Tử Phi ngữ khí quật cường “ có bản lĩnh thì ngươi tới đây mà bắt”

Bạch Tử Phi hoàn toàn quên mất hắn và Ngôn Sơ Thất đang trốn chạy, không để ý phía trước là cây đại thụ, lao đầu vào đó liền ngã chổng vó, trước mắt toàn sao.

Ngôn Sơ Thất nhìn bộ dáng ngu ngốc của hắn thì cười không ra nước mắt.

Nam nhân này dù có kề đao lên cổ hắn, hắn cũng có thể làm người ta cười đến quên cả việc giết hắn.

Hai người đang cười đúa vui vẻ đột nhiên nghe từ trên không trung vang lên tiếng thở dài

“Ta đã nói không cần lo lắng cho bọn họ rồi mà, ở bên cạnh tên tiên nhân vô tâm vô phế, lang tâm cẩu phế kia thì tuyệt đối sẽ không thấy buồn, không đến nỗi khóc vì bi quan, tuyệt vọng gì đâu”

Bạch Tử Phi trán nổi gân xanh, giương mắt nhìn thân ảnh đang nằm úp sấp trên tường vân màu tím, không phải là An hồ ly suốt ngày mất trí nhớ thì là ai.

Vô tâm không phế? Lang tâm cẩu phế?

An hồ ly dám đánh giá ân nhân kiêm chủ nhân như vậy sao? thật sự là ba ngày không ăn đòn đã thấy ngứa da ah.

Bạch Tử Phi tức giận đang định mắng An hồ ly, nào ngờ nhìn sang nam nhân diện mạo anh tuấn đang đăm chiêu nhìn hắn và Ngôn Sơ Thất thì giật mình. Nam nhân kia rõ ràng là Quân Mạc Ức ah.

Quân Mạc Ức, chiến thần tam giới, ai dám chọc giận hắn, trừ khi là muốn chết nha.

Quân mạc ức a! Quân mạc ức, thượng tam giới chiến thần a, ai dám nhạ hắn? Trừ phi thật sự là chính mình mao cũng dương !

Quân Mạc Ức thản nhiên nói với An hồ ly “ ân, xem ra ngươi nói không sai”

Ngôn Sơ Thất vội vàng chạy tới đỡ Bạch Tử Phi dậy. Thần tiên, bướm yêu, mèo ma…nàng đã thấy qua, thậm chí còn đánh nhau với thần tiên nên giờ thêm hồ ly biết nói cũng chẳng lấy làm lạ, còn lạnh lùng nhìn lướt qua Quân Mạc Ức rồi quay đầu đi.

Biểu tình của nàng làm Quân Mạc Ức cảm giác khó chịu, đại thần hắn chưa từng để ý tới cái nhìn của nữ nhân thế gian, nhưng lần này cũng nhịn không được mà trừng mắt lạnh lùng nhìn lại nàng.

Bạch Tử Phi biết hai người đang giương cung bạt kiếm với nhau liền vội vàng lên tiếng cắt ngang “ Thiên Quân, ngươi thực sự rất rảnh rỗi nha, nếu không có chuyện gì làm, chi bằng xuống đây ta chơi với ngươi”

An hồ ly khinh thường liếc hắn “ tiên nhân, ngươi cho rằng ai làm tiên cũng ở không như ngươi sao? Thiên Quân thực ra bề bộn trăm công ngàn việc ah”

Phun, An hồ ly này cũng quá trở mặt rồi

“Ta cũng bề bộn nhiều việc !” Bạch Tử Phi bực bội “ ta ở trên thiên đình cũng có nhiều việc để làm?”

“Là tặng tiên đan hay xuống thế gian tán gái?” An hồ ly không chọc ghẹo hắn thì không vui “ tiên nhân, ngươi chẳng qua chỉ là một tiểu tiên cấp thấp ah”

A a a! hồ ly thúi, thật muốn bắt nó, bóp cổ nó, nhổ hết lông trên người nó…xem nó còn dám cười nhạo hắn không?

Bạch Tử Phi tức đến phùng mang trợn mắt.

An hồ ly còn tiếp tục đổ dầu vào lửa “ nương tử… còn chưa thành thân đã gọi thân thiết vậy rồi. Ta cũng muốn có tiểu nương tử, tiên nhân…ta có thể không làm nữ mà chuyển thành nam được không?”

Bạch Tử Phi bị nó hạ gục hoàn toàn

Dù thần tiên hay phàm nhân đều không phải là đối thủ của Bạch Tử Phi khi đấu võ mồm, nhưng núi cao còn có núi cao hơn, hắn gặp phải An hồ ly thì chỉ có thể giơ tay đầu hàng.

Quân Mạc Ức bị Ngôn Sơ Thất khinh bỉ thì trong lòng vui, thấy bọn họ cãi nhau thì lạnh lùng nói “ hai người các ngươi muốn ở đây cãi nhau cho đến khi đám người kia đuổi tới sao?”

Bạch Tử Phi giật mình vội đáp “ ta mới không cùng nó đùa giỡn, từ lúc ta cứu nó đã bị nó phiền muốn chết. Nhưng mà đám người kia có thực sự đuổi theo sao? còn có chu…không, Vân Tịnh Thư kia thế nào rồi?”

Quân Mạc Ức nhăn mặt “ hắn đánh nhau với mười mấy thiên binh và võ tiên nhân, ngươi cũng là thần tiên, ngươi cảm thấy hắn sẽ ra sao?”

Bạch Tử Phi trong lòng cả kinh, không khỏi cắn môi.

Tuy rằng thần tiên không thể làm hại tới tính mạng của phàm nhân nhưng đám võ tiên nhân có tiên pháp, Vân Tịnh Thư là một phàm nhân lại đơn thương độc mã đấu với bọn họ, tuy không bị đánh chết thì cũng sẽ sống không bằng chết. Nghĩ tới khi bọn họ rời đi, Vân Tịnh Thư vẫn bị kim quang phù chú trói buộc, đối với một phàm nhân thì đau đớn tới mức nào.

Ngôn Sơ Thất nghe vậy cũng nhịn không được mà nhíu mày. Dù nàng một lòng muốn cứu Bạch Tử Phi nhưng cũng không có ý làm hại tới Vân Tịnh Thư.

Quân Mạc Ức thấy biểu tình của hai người, coi như là còn có chút lương tâm liền nói thêm “ chuyện của hắn các ngươi không cần lo lắng, ta sẽ giúp hắn nhưng còn các ngươi, nếu không muốn bị bắt thì mau đi đi”

Bạch Tử Phi chấn động, phục hồi tinh thần. Hắn biết Quân Mạc Tức vẫn âm thầm hỗ trợ, chỉ có Ngôn Sơ Thất người trần mắt thịt không nhận ra mà thôi.

“Thiên quân nói đúng” Bạch Tử Phi đưa tay nắm tay Ngôn Sơ Thất “ ta sẽ mang nàng rời đi”

Quân Mạc Ức thấy hai người nắm tay nhau, gương mặt vẫn lạnh lùng nhưng con ngươi hơi chớp một chút “ ngươi mang nàng đi? Đi đâu? Trên người ngươi có tiên khí, dù đi đâu bọ họ cũng sẽ tìm được”

Bạch Tử Phi sửng sốt.

“Vậy phải làm sao?”

Quân Mạc Ức nhịn không được mà xem thường hắn.

Người này thật không biết có phải thần tiên hay không nữa, làm chuyện khôi hài thì giỏi, đụng tới chính sự thì lại hỏi phải làm sao? Ngôn Sơ Thất đi theo hắn có quá ủy khuất không, cũng là thần tiên, sao lại chọn tên có cấp bậc thấp như thế. Hắn vô duyên vô cớ dính vào chuyện này, đành phải chỉ điểm một chút cho bọn họ thôi.

“Các ngươi đi Lăng Cảnh khê, ở đó đã có sẵn một cái thuyền, thân thuyền được tạo từ kim diệp, do thượng thần tiên nhân dùng tiên công tạo thành. Ngươi mang nàng vào đó thì có thể cha dấu được thân ảnh, không ai có thể tìm ra hành tung của các ngươi”

“Lăng Cảnh khê, Kim Diệp thuyền?” Bạch Tử Phi nghe tới đây thì nhịn không được mà hai mắt tỏa sáng “ đó chính là tiên vật của thượng thần trong truyền thuyết a, thì ra là nằm trong tay ngươi”

Quân Mạc Ức lạnh lùng liếc hắn “ bớt nỏi nhảm đi, ngươi phải đi nhanh lên”

“Dạ, đa tạ Thiên Quân” Bạch Tử Phi không dám đùa giỡn nữa, lỡ đâu Thiên Quân đại nhân tức giận lấy lại đồ thì biết làm sao.

Bạch Tử Phi vội vàng kéo tay Ngôn Sơ Thất rời đi.

An hồ ly thấy thế cũng vội vàng nhảy khỏi đám mây, nói với Quân Mạc Ức “ Thiên Quân, ta phải đi theo tiên nhân nhà ta, cảm ơn ngươi mấy ngày qua đã chiếu cố”

Hai người một hồ cứ vậy mà rời đi

Quân Mạc Ức một mình đứng trên mây tía, đột nhiên cảm thấy mình rất cô đơn.

Nhìn theo bóng dáng hai người nắm tay nhay rời đi, thật làm người ta hâm mộ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.