Thần Tình Yêu Báo Ơn

Chương 5



Tiết Thanh Minh vừa đúng với kì nghỉ liên tục.

Quan Xảo Xảo cũng không ngoại lệ, từ nhà trọ mang theo hành lý đơn giản trở về nhà, vì là tảo mộ nên phụ giúp ba mẹ chuẩn bị hoa tươi cùng đồ cúng cho tổ tiên.

Sáng sớm rời giường, Quan Xảo Xảo liền tất bật không ngừng, cô là con gái tốt của ba mẹ, ở dưới còn có một em trai, một em gái, em trai đang học năm thứ tư, năm nay sẽ tốt nghiệp, còn em gái thì năm ba, trong nhà cô là chị cả.

Cô bận rộn chọn mua tiền vàng cùng đồ cúng, đồng thời dặn dò em trai cùng em gái.

“Em gái, cưng chịu trách nhiệm đem nguyên bảo *đĩnh vàng* và hoa sen bỏ vào trong túi, em trai, mang hoa quả, bách bích quy cùng đồ cúng lên xe.”

“Aizz, lần tảo mộ năm nay giống như chạy sô.”

“Tại sao mỗi lần tảo mộ đều bận rộn như vậy!”

Hai cô cậu cùng kêu than, trong nhà họ Quan của chúng tôi, tảo mộ là chuyện hệ trọng, so với lễ tết còn bận rộn hơn, bởi vì Quan gia có nhiều thân thích cho nên mộ phần của tổ tiên cũng nhiều.

“Nếu có thời gian than vãn, không bằng làm thêm chút chuyện.” Quan Xảo Xảo tức giận thúc giục hai em trai em gái.

Ba từ bên ngoài đi vào, hỏi: “Mẹ các con đâu?”

“Mẹ đang bận bịu với nhà bếp.”

“Ba—năm nay phải quét dọn mấy ngôi mộ vậy?” Em trai Quan, hỏi.

“Ba cũng không rõ lắm, hỏi mẹ các con ấy.”

Lúc này mẹ Quan từ nhà bếp đi ra: “Chuẩn bị xong chưa? Ơ? Sao đồ còn chưa được chất lên xe?”

“Bà xã, năm nay chúng ta phải quét dọn bao nhiêu ngôi mộ?”

“Năm.”

“A—–nhiều như vậy sao?”

“Năm nay có thêm mộ của ông chú, còn có mộ phần của ông cố nội cũng đến phiên chúng ta quét dọn, nhưng mà các cô, các chú cùng thím cũng sẽ đến cùng chúng ta, thời gian không còn sớm, nhanh tay lên.”

Mẹ Quan vừa ra lệnh, em trai và em gái vốn đang đứng yên cũng phải tận lực cúi người bắt đầu đem đồ cúng chuyển lên xe.

“Kì lạ, sao nhà cô lại có nhiều ngôi mộ cần quét dọn như vậy?” Tả Thành Hạo ngồi ở trên sa lon, thích thú nhìn người trong Quan gia bận rộn đi tới đi lui.

Quan Xảo Xảo vừa sắp xếp hương nến cùng hoa tươi, vừa nhỏ giọng nói: “Đáng lẽ chỉ có ba, nhưng năm trước ông chú qua đời, nên thêm một, còn với ông cố nội thì mọi người thay phiên quét dọn, năm nay lại vừa đúng đến lượt chúng tôi.”

“Thân thích của nhà cô thật nhiều.”

“Đúng vậy, cũng không còn cách nào.” Cô nhún nhún vai, cầm lấy hoa tươi cùng gói tiền vàng giả chuyển lên xe, Tả Thành Hạo đi theo cô.

“Em trai cô đang yêu.”

“Ơ? Thật sao?”

“Tôi nhìn thấy.”

Quan Xảo Xảo bừng tỉnh, “Thảo nào, trước kia khi nó làm việc cũng không cần người khác thúc giục ba hồi bốn lượt như vậy, lần này trở về lại lảm nhảm không thôi, lúc trước còn bảo bài vở ở trường nặng nề, không có thời gian trở về, thì ra là đang bận chuyện yêu đương.”

Vừa đúng lúc em trai Quan từ bên ngoài trở vô phòng, nhìn thấy chị cả, lại than thở oán trách: “Chị, có thể xin phép với tổ tiên không?”

Quan Xảo Xảo nghiêm mặt, lên giọng chị cả nói: “Xin cái gì, giả dụ như tình yêu à? Chỉ có lúc này là tổ tiên rảnh rỗi, nếu có gan thì nhóc tự mình đi nói với người đi.”

Không quan tâm đến biểu cảm kinh ngạc của em trai, cô tiếp tục đi ra ngoài, nhưng em gái ở ngoài cửa đã nghe thấy, vẻ mặt sửng sốt.

“Sao? Anh trai, anh có bạn gái mới sao?”

“Cái đó — Cái đó—”

“Mẹ! Anh trai có bạn gái mới.”

“Này —nhỏ giọng một chút —”

Không xong rồi, đáng lẽ hắn định giấu chuyện này, cũng chưa đưa ra lý do vì sao không trở về nhà, quái lạ, tại sao chị hai lại biết?

Sau khi đem đồ vật này nọ chuyển đến phía sau chiếc xe du lịch, cả nhà Quan gia lái xe lên đường, đi về phía nghĩa trang đến nơi tế tổ.

Đương nhiên Tả Thành Hạo cũng là một hành khách, anh thích thú nhìn Quan xảo Xảo cùng em trai và em gái cãi nhau ầm ĩ ở trên xe. Chuyện em trai Quan có bạn gái mới bị cả nhà chất vấn, mẹ Quan xem ra là một bà mẹ tốt, còn ba Quan lại là ông bố mẫu mực. Luôn im lặng lái xe, dọc trên đường đi chỉ có mẹ Quan chỉ huy tác chiến.

Anh cảm thấy Xảo Xảo có được một gia đình rất tốt, gia đình như vậy làm anh rất ước ao, em trai Quan rất hài hước, em gái thì bướng bỉnh, còn Quan Xảo Xảo lại là một thân chị cả, cùng với mẹ Quan hiền lương thục đức thu xếp mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà.

Anh yên lặng hưởng thụ cảm giác náo nhiệt ở trên xe, có đôi khi Quan Xảo Xảo sẽ xoay đầu lén cười với anh, anh biết Xảo Xảo là sợ anh thấy buồn chán, cho nên luôn tìm cớ quay đầu lại, muốn cho anh biết rằng cô không có quên anh, anh hiểu rõ, có lẽ Xảo Xảo đã cảm nhận được sự cô quạnh của anh, cho dù anh đã che giấu rất khá, nhưng vẫn bị cô phát hiện.

Tuy rằng bình thường anh luôn trêu cô ngu ngốc, nhưng đôi khi cô cũng thể hiện ra sự nhanh nhạy của mình.

Sau khi Xảo Xảo và Lý Minh Thịnh kết giao, anh cũng yên tâm hơn, bởi vì anh biết, Lý Minh Thịnh là một người đàn ông thành thật chính trực, rất có trách nhiệm, điểm này là anh rất nhẹ lòng, nhưng thỉnh thoảng cũng khiến anh có cảm giác mất mác.

Xảo Xảo đang cùng hai đứa em tranh cãi, nhìn cô như vậy so với trước đây, đúng là có tinh thần hơn, tình yêu đã giúp cô lấy lại sức sống, thiếu nữ khi yêu luôn đẹp nhất.

Nhìn vào gương mặt nhìn nghiêng của cô, trên người cô ấy toả ra vầng sáng ấm áp, từng bước thu vào trong đáy mắt sâu sắc của anh, cánh tay lặng lẽ vươn đến, vuốt ve mái tóc mềm mại của cô.

Ơ?

Quan Xảo Xảo quay đầu lại, Tả Thành Hạo đang nhìn ra ngoài cửa xe, dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, cũng quay đầu nhìn lại.

“Làm sao vậy?”

Cô lắc đầu, thè lưỡi, ý nói không có việc gì, thu lại ánh mắt, nghĩ thầm mình đúng là suy nghĩ quá nhiều, vừa rồi cô còn có cảm giác có người sờ vào tóc của mình.

“Đúng rồi, ngày hôm nay nhà bác cả cũng tới, lần tế tổ này nhân tiện phải trịch giao *xin keo* với ông cố nội.” Lời nói của ba Quan vừa ra khỏi miệng, lập tức tạo ra một hồi hưởng ứng.

“Ồ! Có thật không? Ba, muốn trịch giao hỏi chuyện gì?”

Tả Thành Hạo cũng bị thu hút mà chú ý, anh cũng rất tò mò.

“Người trong Quan gia chúng ta đông đúc, mỗi người lại phân tán một nơi, mỗi lần tảo mộ đều bề bộn đến nhân ngưỡng mã phiên *người ngã ngược đổ, cảnh tượng nhốn nháo*, nên đã sớm nghĩ phải xây dựng một mộ viên cho cả gia tộc, đem tổ tiên rải rác ở khắp nơi dời về một chỗ, như vậy sau này khi đi tảo mộ cũng sẽ không phải chạy sô.”

“Đúng nha —-từ đầu nên làm như vậy, con tán thành!” Em trai cùng em gái Quan đều phấn khởi giơ cao tay, ba và mẹ Quan cũng vui vẻ gật đầu.

“Nếu như vậy thì thật tốt quá, ba, có mộ viên của gia tộc, cũng dễ trông nom, sau này mọi người luân phiên tảo mộ, có lẽ mười năm mới xoay vòng một lần.”

Ba Quan cười cười. “Ba cũng cảm thấy như vậy thật tốt, nghe nói bác cả cùng bác gái, còn có chú ba với thím ba đều đã trịch giao xin với hai bà cố nội, đã được hai bà cho thánh giao *có lẽ là cả ba lần đều là mặt dương*, đồng ý thông qua, lần này là muốn trịch giao xin ông cố nội, hy vọng ông sẽ bằng lòng.”

Tả Thành Hạo nghe xong liền kinh ngạc, quay đầu lại, tò mò hỏi cô: “Hai bà cố nội?”

“Ông cố nội có vợ lớn cùng một vợ bé, cho nên tôi có hai bà cố nội.”

“Chị, chị đang nói chuyện với ai vậy?”

“Chị thích lầm bầm, không được sao? Để chị yên nào.”

Tả Thành Hạo rất bất ngờ. “Ông cố nội của cô thật có diễm phúc.”

“Ông có diễm phúc, nhưng lại làm khổ con cháu đời sau, đi tảo mộ mà cứ như chạy sô.” Đột nhiên cô nghĩ đến điều gì, quay đầu nhìn chằm chằm vào Tả Thành Hạo, còn Tả Thành Hạo thì không hiểu vì sao cô lại bỗng nhiên nhìn anh như vậy.

“Sao vậy?”

Quan Xảo Xảo thấy em trai và em gái đang hưng phấn thảo luận về chuyện mộ viên cho gia tộc với ba mẹ, không rảnh để chú ý tới cô, vì thế cô lén nhỏ giọng hỏi Tả Thành Hạo.

“Nếu trịch giao thì ông cố nội sẽ xuất hiện, anh có thể thấy ông không?”

Anh ngẫm nghĩ. “Chắc là có thể.”

Câu trả lời này khiến cô vô cùng hưng phấn, “Nếu anh nhìn thấy ông cố nội của tôi, nhớ nói với tôi một tiếng.”

“Được.”

Quan Xảo Xảo nghe xong rất vui vẻ, nếu như không phải trên xe còn có người nhà, nhất định cô sẽ vỗ tay ăn mừng.

Trải nghiệm này thật kỳ diệu, có thần tình yêu ở bên cạnh, không chừng cô còn có thể làm nũng với ông cố nội.

Con cháu Quan gia đứng trước mộ bia của ông cố nội, ông nội là con cả của ông cố nội nên đứng phía trước, đằng sau là toàn bộ cháu chắt trong gia tộc sắp xếp đứng theo hàng, kính cẩn trịch giao *xin keo* lấy ý kiến của ông cố nội, dù sao dời mộ cũng là chuyện đại sự, nhất định ông nội phải hỏi qua người cha đã qua đời.

Những cháu chắt đời sau cung kính đứng trước mộ ông cố nội, nghe ông nội nói thầm với ông cố, cầm mảnh tre ở trong tay lắc ba lần, sau đó vứt trên mặt đất.

Giao âm.*Mặt âm*

Liên tiếp ba lần, đều là giao âm, ý là không đồng ý.

“Cha, chúng con nhất định sẽ xây một mộ viên thật đẹp cho gia tộc, tìm nơi có phong thuỷ tốt, hơn nữa con cháu cũng không phải tiếp tục chạy ngược chạy xuôi, cũng không phải luân phiên, hằng năm đều có thể tụ họp lại một chỗ, để người có thể nhìn thấy con đàn cháu đống, mẹ cả và mẹ hai cũng có thể ở cùng người, sẽ náo nhiệt hơn nhiều, chung sống tốt hơn —-”

Ông nội cố gắng thuyết phục người cha đã qua đời, hi vọng ông sẽ thay đổi quyết định, đồng ý dời mộ, lập nên mộ viên cho gia tộc.

Nhưng mà. . . giao âm vẫn là giao âm, nửa giờ trôi qua, cũng là giao âm, cứ như vậy, đừng nói đến thánh giao mà ngay đến một lần tiếu giao cũng không được, mọi người đều rầu rĩ đến mặt ủ mày ê, hơn nữa còn vì mỏi mệt do tảo mộ nên đều nhanh chóng bị tê liệt hoàn toàn.

Tả Thành Hạo đứng ở một bên, nhìn ông lão bên cạnh, trừ anh ra, không ai thấy được ông cụ, ông là chủ nhân của mộ bia, cũng chính là ông cố nội của Xảo Xảo, ông lão đầu bạc trắng, bộ râu trắng thật dài, đôi mày màu trắng, ánh mắt sáng ngời, thấp hơn anh một cái đầu, nhưng thân mình lại vô cùng cường tráng, đôi tay khoanh trước ngực, nét mặt nghiêm túc, duy trình biểu cảm đánh trận.

Mọi người cố chấp bao nhiêu, anh liền cố chấp bấy nhiêu, mọi người tiếp tục kiên trì, anh cũng tiếp tục kiên trì.

“Ông cụ, ông nên đồng ý đi.” Tả Thành Hạo khuyên nhủ.

“Cậu trai trẻ, cháu không hiểu, chuyện gì cũng có thể thương lượng, chỉ riêng chuyện này thì không thể được, nếu không ta sẽ có những ngày không yên tĩnh.”

“Vợ là do ông cưới, lúc sống thì ngủ cùng một chỗ, tại sao khi chết lại không ngủ chung?”

“Vấn đề là ở chỗ này, lúc sống là vì không còn cách nào khác, vất vả lắm mới tìm được chút thanh tỉnh sau khi chết đi, cậu trai trẻ, đừng tưởng có hai bà vợ là hạnh phúc, đó là giai đoạn đầu của một cơn ác mộng, khi còn sống, mỗi ngày hai bà ấy đều tị nạnh nhau từ những chuyệt vặt vãnh, bảo cái này không công bằng, cái kia quá thiên vị, chỉ cần giải quyết xích mích giữa hai bà ấy đã làm hao tổn hết nửa cái mạng của ta, may là phần mộ của ba người không cùng nằm một chỗ, nếu không, ngay đến khi chết ta cũng không được bình yên.”

Tả Thành Hạo nhìn vào nét mặt kiên quyết của ông cụ, đành phải quay đầu, nhìn đến khuôn mặt sốt ruột của Quan Xảo Xảo.

“Thế nào?”

“Bởi vì thế này……cho nên mới như thế….vì vậy ông cố nội của cô có ‘Chết’ cũng không đồng ý.”

Quan Xảo Xảo ngẩn người, không thể ngờ nguyên nhân làm ông cố nội không chịu đáp ứng, chính là vì ngại hai bà cố làm lổ tai của ông không được yên tĩnh, thật là dở khóc dở cười, nếu có thể, cô rất muốn van xin ông cố nội, nhưng cô lại không nhìn thấy ông, cũng không thể nghe thấy ông nói, chỉ có thể nhớ Tả Thành Hạo thuật lại lời nói của ông.

“Anh là thần tình yêu, tìm biện pháp gì đi.”

“Cô chưa từng nghe nói ‘Thanh quan nan đoạn gia vụ sự’ sao *quan thanh liêm cũng khó giải quyết việc nhà*, huồng hồ, chuyện nhà của cô không thuộc vào phạm vi quản lý của tôi.”

Nghe anhnói như vậy, Quan Xảo Xảo còn muốn nói cái gì đó, lời nói đã đi tới cửa miệng liền miễn cưỡng nuốt trở về, chỉ có thể đứng ở một bên mà lo lắng.

“Cháu là thần tình yêu?”

Tả Thành Hạo ngớ người ra, quay đầu lại, vừa đúng lúc nhận lấy nét mặt nghi ngờ của ông lão, không kiềm được mà xấu hổ đến toát mồ hôi.

Ông cụ nheo nheo đôi mắt tinh tường, “Cậu trai trẻ, cháu thật không đơn giản, lại có thể nói dối mình là thần tình yêu để rề rà với cháu cố gái của ta, so với ta còn cao tay hơn, không ngờ làm ma mà vẫn có thể dùng một chiêu này để tán gái, thông minh.”

“Không, ông hiểu lầm, cháu . . .”

“Ta thấy cháu cũng rất vừa mắt, cháu cố gái của ta lại xinh đẹp nhu thuận, đáng tiếc người và ma không cùng đường, nếu không ta thật sự rất muốn đem con bé gả cho cháu, cháu thích nó, đúng không?”

“Cháu . . .”

“Cháu không cần giấu ta, ta nhìn thấy, cháu thực sự yêu thích cháu cố gái này của ta, không tệ, cháu rất tinh mắt —phiền chết đi, bọn chúng rốt cuộc là muốn trịch giao đến chừng nào, không đồng ý là không đồng ý!”

Ông lão tiếp tục liều chết chống đỡ, Tả Thành Hạo chỉ có thể cười khổ, Quan Xảo Xảo lại muốn khóc, có lẽ lần tảo mộ sang năm vẫn phải chạy sô mệt mỏi.

“A —tôi muộn rồi —”

“Ai bảo cô cứ nằm trên giường.”

“Đều tại anh, sao không gọi tôi dậy!”

“Đầu năm, tôi vừa làm thần tình yêu của cô lại còn phải gọi cô thức dậy, làm như tôi là đồng hộ báo thức vậy?”

Nhìn thấy Quan Xảo Xảo chạy loạn ở trong phòng như bị lửa đốt đến mông, một bên tìm quần áo, một bên chảy đầu, xem như mình có đến ba đầu sáu tay.

“Đừng khẩn trương, Lý Minh Thịnh sẽ chờ cô.”

“Đến muộn rất ngại nha, hơn nữa bây giờ tôi mới thức dậy, ít nhất anh ấy cũng phải chờ đến nửa tiếng.” Cô vọt tới phòng tắm, đánh răng rửa mặt xong, lại vội vàng chạy ra.

“Nếu đó là người phụ nữ mà mình yêu thương, người đàn ông sẽ không quan tâm việc họ phải chờ mất nửa tiếng.”

Tả Thành Hạo lắc đầu, cô nhóc này ngay đến yêu cũng căng thẳng, lại suy nghĩ quá nhiều vào tình cảm, mà mỗi lần cô căng thẳng liền sẽ xảy ra chuyện.

Vừa mới nghĩ, quả nhiên liền nhìn thấy cô không cẩn thận mà vấp phải dây điện của máy hút bụi.

“A……….” Quan Xảo Xảo hoảng sợ hô to, gần như sắp té ngã tới trước thì đột nhiên nhận ra có một nguồn sức lực đỡ lấy mình.

Cô cúi đầu nhìn xem, thấy thân thể của mình được giữ lại trong một đôi tay, là Tả Thành Hạo, cô kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh, vừa đúng lúc anh cũng cúi mặt nhìn xuống.

“Ôi? Anh có thể chạm vào tôi sao?”

“Tôi chỉ có thể cố gắng dùng sức lực của ý chí để chạm vào cô, nhưng lại không thể giữ lâu.”

Cô giữ thăng bằng lại bước chân, tò mò muốn sờ vào anh, nhưng lại thất vọng vì chỉ có thể xuyên qua thân thể của anh, ngay cả khi Tả Thành Hạo dùng cánh tay ôm chặt cô thì cảm giác đó cũng chỉ giống như có một dòng nước ấm áp vòng quanh thân thể của cô mà thôi.

“Tôi rất muốn chạm vào anh.” Cô nhịn không được mà thốt ra.

Tả Thành Hạo ngẩn người, trong mắt thoáng qua tình ý nồng nàn, nhưng rất nhanh đã khôi phục bình thường.

“Cô hiếu kì muốn chạm vào tôi sao?”

“Đúng vậy, nếu anh là người thì thật tốt.”

“Như bây giờ không tốt sao?”

“Bất tiện lắm, không thể nói chuyện ở nơi công cộng, còn phải giả vờ nói qua điện thoại, nếu có thể cùng anh nắm tay đi ăn cơm xem phim rồi dạo phố thì thật tốt.”

Những lời này của cô thật đơn thuần ngây thơ, bởi vì mỗi ngày hai người đều ở chung, Tả Thành Hạo đã trở thành người bạn thân thiết của cô, hai người thường thức đêm nói chuyện phiếm, không khi nào là không nói, chỉ cần có Thành Hạo, cô liền rất vui vẻ nên khó tránh khỏi vẫn luôn hy vọng cả đời này sẽ có anh làm bạn, nhưng anh là thần tình yêu, đến một ngày nào đó sẽ rời đi, cô đã có cảm giác này.

Nếu anh biến mất, cô sẽ không thể tìm được anh, cho nên mới ao ước anh là thực thể, có thể chạm vào cũng có thể tìm ra.

Cô cũng không biết, khi anh nghe thấy những lời này của cô thì trong lòng có bao nhiêu là nóng rực, anh không phải là thần, mà là người trần, cũng khát khao có thể chạm vào cô, ôm cô, cảm nhận nhiệt độ cơ thể cũng như sức nặng của cô, nhưng mà anh lại không thể cho cô cái gì, chỉ có thể ở bên cạnh làm người bảo vệ cho cô.

Nhìn cô rơi vào vòng tay ôm ấp của người đàn ông khác, trong lòng có bao nhiêu là không đành lòng, thương cảm, nhưng lại không thể kiềm chế được tình yêu với cô đang ngày càng dâng trào.

“Xảo Xảo, anh . . .”

“A, nguy rồi, Lý Minh Thịnh còn đang chờ mình, thiếu chút nữa là quên mất.” Cô đột nhiên nhớ đến, lại vội vàng chạy về phòng ngủ, mở tủ tìm quần áo.

Trong tủ đồ chặt nít, nhất thời không biết phải chọn bộ nào, Thành Hạo luôn là người tinh mắt, cô liền vội vã trưng cầu ý kiến của anh.

“Anh cảm thấy tôi mặc bộ nào mới tốt?” Cô vừa lục lọi, vừa lớn tiếng hỏi anh, nhưng ở phía sau lại không có người trả lời, cô khó hiểu quay đầu, Tả Thành Hạo không đi theo vào, vì thế cô vội vàng chạy ra khỏi phòng ngủ tìm anh.

“Thành Hạo?”

Người đâu? Sao lại không thấy?

Cô gọi to vài lần, những vẫn không thấy anh, mới hiểu ra anh đã biến mất.

Làm cái gì vậy? Tại sao muốn biến mất mà ngay đến một lời chào cũng không có thế này?

Vì bất đắc dĩ, cô lại chạy về phòng ngủ, tuỳ tiện chọn một bộ đồ, trong lòng nói thầm, Tả Thành Hạo đúng là không có nghĩa khí, tự nhiên lại biến mất vào lúc này.

Cô và Lý Minh Thịnh chính thức quen nhau được nửa tháng, theo như lời nói của Tả Thành Hạo, Lý Minh Thịnh đúng là một đối tượng tốt.

Anh làm việc rất nghiêm túc, ngăn nắp có trật tự, là người giữ chữ tín, đối với mọi người cũng rất tốt bụng, không hút thuốc không uống rượu, cũng không có sở thích xấu, tính tình rất tốt, hơn nữa cô đã bắt anh phải đợi gần một giờ, nhưng hoàn toàn không nhìn ra một chút biểu cảm không kiên nhẫn ở anh.

“Xin lỗi, em đến muộn.”

Quan Xảo Xạo vội vàng chạy xuống lầu, Lý Minh Thịnh đang ngồi trong xe đợi cô, bởi vì dậy muộn, lại còn phải trang điểm chọn quần áo, tốn không ít thời gian.

“Rõ ràng em đã chỉnh đồng hồ báo thức, nhưng lại hết pin, cho nên em mới dậy muộn như vậy, thật có lỗi.”

Anh nhìn cô, khoé miệng hiện ra nụ cười. “Không sao, cứ từ từ.”

Lý Minh Thịnh đợi cô ở trên xe, điều này làm cô rất áy náy, cho nên từ lúc thức dậy đến giờ, cô luôn vội vội vàng vàng, cũng có chút khẩn trương.

Cô có thói quen chờ người khác, giờ lại ngại khi để người khác chờ mình, Lý Minh Thịnh không trách cô, càng làm cô thêm ngượng ngùng.

Thực đáng hận mà, thần tình yêu Tả Thành Hạo không biết đi đâu mất, cô đã không để tâm khi để cho anh đi theo cuộc hẹn, vậy mà không biết người này lại vội vàng rời đi làm gì.

Bởi vì có chút khẩn trương, hơn nữa vừa rồi cô còn chạy, bây giờ có hơi thở gấp, cô ngồi ngay ngắn vào vị trí bên cạnh người lái.

“Được rồi, đi thôi.”

Ơ?

Đột nhiên phát hiện Lý Minh Thịnh nghiêng người tới gần, gương mặt nhã nhặn cùng hơi thở ngày càng đến gần, khiến cô ngây dại.

Sự việc phát sinh quá đột ngột, cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý, sau khi quen nhau nửa tháng, anh luôn giữ nguyên vẻ quân tử, cuối cùng cũng muốn hôn cô sao?

Cô không kiềm được mà ngừng thở, vì chuyện sắp xảy ra mà càng thêm căng thẳng, khuôn mặt cũng nóng đến đỏ hồng.

Ôi —Anh ấy muốn hôn cô—thần tình yêu, phải làm sao bây giờ? Anh chết ở nơi nào rồi!

Dây an toàn kéo đến trước người của cô, rít một tiếng, được cài vào khoá, làm cô không khỏi ngẩn ngơ, Lý Minh Thịnh sau khi thắt chặt dây an toàn cho cô thì trở lại ghế ngồi của mình, khởi động xe, gạt cần số, lên đường.

Chưa từng phát sinh chuyện gì, anh tới gần cô, không phải vì muốn hôn cô, chẳng qua chỉ là giúp cô thắt dây an toàn.

Quan Xảo Xảo choáng váng, ngơ ngác ngồi đấy, khẽ liếc mắt về phía Lý Minh Thịnh, anh đang chuyên tâm lái xe, thì ra là do cô suy nghĩ quá nhiều.

Nhưng kì lạ là, cô lại có cảm giác thở ra nhẹ nhõm, cũng không quá thất vọng.

Trong ngày hẹn, Lý Minh Thịnh luôn dịu dàng săn sóc, muốn ăn cơm, sẽ hỏi ý kiến của cô; muốn đi đâu, cũng hỏi qua cô; khi xuống xe thì giúp cô mở cửa xe; đi trên đường sẽ nắm tay cô; vào cửa thì sẽ đi trước mở cửa cho cô, nhã nhặn ưu tiên cho phụ nữ.

Khi hai người ở bên nhau thì phần lớn là cô nói chuyện, anh luôn mỉm cười lắng nghe, đương nhiên cũng sẽ hữu vấn tất đáp với cô *có hỏi có đáp*, không hề giấu giếm cô bất kì chuyện gì, chẳng giống với Lưu Tuấn Sinh trước đây, luôn không thể nắm chắc làm cô rất đau khổ.

Lý Minh Thịnh khiến lòng người an tâm, nếu là việc có thể sẽ làm được, có phép có tắc, các cụ thường nói, tìm chồng phải tìm người đáng tin, có lẽ chính là loại cảm giác này.

Cô muốn cảm giác chân thực, anh cũng đồng ý với cô, anh lấy việc kết hôn làm tiền đề để kết thân với cô, tỏ ý anh rất nghiêm túc với chuyện tình cảm này, cũng không phải có ý định chơi đùa.

Ở cùng với anh, cô không cần nghi ngờ, cũng không hề bất an không yên, Lý Minh Thịnh là người tốt, cũng là một đối tượng ưu tú, khó trách trong công tỵ lại có không ít đồng nghiệp nữ có cảm tình với anh, nhưng cũng chưa từng nghe thấy chuyện mờ ám gì giữa anh và các đồng nghiệp nữ, hành vi của anh lại rất chừng mực ý tứ, cũng vì vậy nên được cấp trên rất coi trọng.

Lý Minh Thịnh không có điểm nào để xoi mói, mặc dù chỉ mới quen nhaunửa tháng, nhưng đã làm cho người khác nhận thấy anh đúng là một đối tượng rất tốt để kết hôn, nhưng vì sao cô lại thấy không thoả mãn? Cảm giác giống như là thiếu một cái gì đó.

Tại sao Thành Hạo lại đột nhiên biến mất? Bởi vì biết cô đang hẹn hò, cho nên mới không muốn quấy rầy sao?

Thần tình yêu không có ở đây, hại cô luôn lo lắng cho anh.

“Em có tâm sự?”

Lý Minh Thịnh hỏi, làm cô chợt bừng tỉnh. “Hả? Cái gì? Không có nha.”

“Hôm nay trông em hình như không được tập trung.”

“Có sao? Không có mà, có đôi khi em không được tự nhiên trong các cuộc hẹn, đây là thói quen xấu của em, anh đừng để ý.” Cô tự bảo mình phải chuyên tâm, lúc này hai người đang ăn cơm ở nhà hàng, cô không nên phân tâm.

Lý Minh Thịnh lẳng lặng nhìn cô, lộ ra nụ cười áy náy. “Thực xin lỗi, đi cùng với anh rất nhàm chán, đúng không.”

“Ơ, anh đừng nói như vậy, nếu không em sẽ rất áy náy.” Cô ép mình phải giữ vững tinh thần, tìm đề tài nói chuyện phiếm, hy vọng có thể làm không khí trở nên thân thiện một chút, không để cho Lý Minh Thịnh cảm thấy áy náy.

Chỉ có điều, cô phải nói gì đây?

Lúc này có Thành Hạo ở đây thì thật tốt, nhất định anh ta sẽ đưa ra rất nhiều ý tưởng, có anh ta ở đây, cái gì cũng không sợ.

Ôi…..Thần tình yêu của cô! Rốt cuộc là chạy đi đâu vậy?

Anh ngồi bên giường nhìn thấy nét mặt ngủ say đáng yêu, thường cô ngủ rất sâu, anh lại không có ý định đánh thức cô, bởi vì như thế nên anh mới có thể không chút kiêng dè mà ngắm nhìn cô.

Ngón tay lướt dọc theo đường nét trên gương mặt của cô, dịu dàng vuốt ve, hy vọng có thể chạm vào khuôn mặt này, nghe thấy mùi hương của cô, cảm nhận làn da mềm mại, ôm lấy cô tỉnh lại trong ban mai, điều đó có bao nhiêu là hạnh phúc.

Anh cảm nhận được bản thân đang bị một lực hút lôi kéo, càng ngày càng không thể khống chế việc đi hay ở của mình, anh có dự cảm, thời gian có thể ở lại bên người cô đã không còn nhiều.

Nhớ lại từng ly từng tý khoảng khắc ở cùng với cô, mặc dù thời gian không lâu nhưng lại cảm thấy dường như hai người đã quen nhau từ kiếp trước, anh chưa từng hạnh phúc như vậy, cũng chưa từng thoải mái như thế, cô tựa như một ốc đảo mà anh tìm ra giữa sa mạc, xoa dịu tâm hồn trống vắng của anh.

Thật may là anh có thể an tâm rời đi, ít nhất có thể yên tâm đem cô trao cho một người đàn ông đáng tin, bởi vì cô chính là sự vướng bận duy nhất của anh, chỉ cần cô hạnh phúc, anh có thể buông tay.

Thật ra, anh cũng không phải là thần tình yêu, anh lừa cô, sở đĩ muốn ở lại bên người cô là bởi vì anh rất cô đơn, hơn nữa cũng chỉ có cô nhìn thấy được anh.

Vì không muốn hù doạ cô ấy mà anh mới lấy cái cớ này, nói anh là thần tình yêu đến báo ơn, chỉ mong có thể ở bên người cô ấy, cùng nhau trò chuyện, bởi vì linh hồn của anh bị giữ lại trong khoảng không này, rất cô độc.

Từ tận đáy lòng, anh rất cám ơn số phận đã để cho anh gặp được Xảo Xảo, nhưng cũng hận số phận buộc anh phải rời đi, linh khí của anh càng ngày càng yếu, rất nhanh phải đi rồi, nghĩ đền điều này, anh không nén được sự bi thương, trong lòng không nỡ rời khỏi Xảo Xảo.

Người ở trên giường khẽ ngâm nga, Quan Xảo Xảo hé mở đôi mắt ngái ngủ nhập nhèm, nét mặt đáng yêu khi ngủ say chỉ còn là dĩ vãng, nhìn thấy anh ở bên giường thì không chút hoảng sợ, mà còn đáp lại bằng một nụ cười ngọt ngào đầu tiên trong ngày.

“Chào buổi sáng, thần tình yêu.”

“Chào.”

Quan Xảo Xảo duỗi lưng một cái, đột nhiên nhớ tới ngày hôm qua anh lại không từ mà biệt liền không kìm được sự tức giận.

“Anh nha, ngày hôm qua lại không chào hỏi gì mà rời đi,gần đây anh cứ đi đi ở ở như vậy, biến mất không chút dấu vết, rốt cuộc là đang bận cái gì vậy?” Thật ra cô cũng không muốn biết đáp án, bởi vì Thành Hạo luôn trả lời cô bằng bốn chữ “Tối cao kỵ mật” *chuyện cơ mật rất quan trọng”, cô chỉ là muốn phàn nàn với anh một chút, thỉnh thoảng cũng muốn đổi thành cô lảm nhảm với anh.

“Cuộc hẹn ngày hôm qua có vui không?”

Cô gật đầu. “Rất vui vẻ nha, có thêm thần tình yêu, tình cảm rất suôn sẻ, cũng là anh tinh mắt, Minh Thịnh đúng là người đàn ông tốt, vừa dịu dàng vừa biết chăm sóc.”

“Vậy là tốt rồi, có anh ta trôm nom cô, tôi yên tâm.”

Cô vốn đang ôm chăn bông lười biếng, vừa nằm trên giường hưởng thụ vừa cùng anh tranh cãi một câu có một câu không, thế nhưng sau khi nghe thấy những lời này của Thành Hạo, đột nhiên cả người liền như một tia sáng vừa được phản chiếu rồi lại quay trở về, tâm tư vốn đang mơ màng liền trở nên thanh tỉnh.

“Tại sao giọng điệu này của anh làm tôi có cảm giác giống như anh phải rời đi vậy?”

Anh nhẹ nhàng gật đầu, không còn thái độ hài hước ngày xưa mà trở nên nghiêm túc. “Có lẽ tôi phải rời đi.”

“Ơ? Nhưng anh vừa mới đến mà.”

“Ý của tôi là có thể tôi sẽ không thể tiếp tục đến tìm cô?”

Quan Xảo Xảo ngây ngẩn của người, một lúc lâu, cô cứ ngẩn ngơ nhìn anh như vậy, không nói nên lời, như vẫn còn đang nghiềm ngẫm ý tứ trong lời nói của anh.

“Anh nói thật sao?”

“Ừ.”

“Sẽ không tiếp tục đến gặp tôi sao?”

“Ừ.”

“Cho nên tôi sẽ không còn được gặp anh?”

Ánh mắt anh khó giấu được nét buồn bã, nhẹ nhàng gật đầu.

Ngay lập tức, hốc mắt cô ửng đỏ, dòng nước mắt trong suốt cứ như vậy mà lặng lẽ trượt xuống gương mặt, khiến anh cũng giật mình.

Cô từng nghĩ tới sẽ có một ngày như vậy, thế nhưng khi nó vừa đến thì cô lại không thể đón nhận.

Thần tình yêu muốn rời đi, không biết vì sao, lòng của cô lại đau, lại khó chịu đến không nói nên lời như vậy.

“Xảo Xảo . . .” Anh muốn tự tay lau đi nước mắt của cô, nhưng mà giọt nước mắt kia lại cứ xuyên thấu qua ngón tay của anh, ngay cả việc giúp cô lau đi nước mắt anh cũng không thể làm.

Nước mắt của cô không ngừng rơi xuống. Khi thất tình cô cũng rất khó chịu, nhưng sự mất mác đó lại không hề khổ sở giống như bây giờ, Thành Hạo rời đi thì lồng ngực của cô cũng như bị lấy đi một thứ gì đấy.

Tưởng tượng cả một cuộc đời sắp tới đã không còn được gặp anh, cô cảm thấy dường như mình đã mất đi một thứ quý giá nhất trên thế gian, còn có một nỗi sợ hãi, sợ hãi khi không được thấy anh đang dần ăn mòn đáy lòng của cô.

“Anh nhất định phải rời đi sao? Không thể xin với thủ trưởng thần tình yêu sao?”

“Tin tôi, nếu có thể, tôi cũng không muốn đi, nhưng thân bất do kỷ.” Ngay cả chính anh cũng không chắc chắn, chỉ cảm thấy sức lực của mình càng ngày càng yếu, mà sức hút đang lôi kéo lấy anh lại càng mạnh mẽ.

“Ôi, chân của anh biến mất!”

Cô hoảng sợ hô to, anh cúi đầu nhìn, quả nhiên đã không nhìn thấy đôi chân, hơn nữa còn đang dần biến mất lên trên.

Đã đến giờ.

“Tôi phải đi, Xảo Xảo . . .”

“Không, nhanh quá, chờ một chút.”

“Cô nhớ phải tự chăm sóc chính mình, Lý Minh Thịnh là người đàn ông tốt, tôi tin anh ta sẽ mang đến hạnh phúc cho cô.”

“Không được.” Cô dùng sức lắc đầu, cố gắng muốn níu giữ lấy anh, nước mắt cầu xin rơi không ngừng, “Thành Hạo, không được đi —Không được—” Cánh môi không hề được báo trước liền bị hôn.

Anh cúi đầu hôn lên vành môi của cô, một khắc này có một dòng nước ấm áp thật sự chảy vào đôi môi của cô, cảm nhận được nụ hôn nhiệt tình của anh, cùng với những rung động như dòng điện truyền qua.

Cô nhắm mắt lại, cố sức muốn lưu giữ lại nụ hôn này, mùi vị ngọt ngào xuyên thấu tâm can của cô, trong khoảng khắc này, cô cảm nhận được tình yêu của Tả Thành Hạo, chỉ trong nháy mắt nhưng lại vĩnh hằng.

Ngay khi cô mở to mắt thì anh đã biến mắt.

Anh hài hước, anh lảm nhảm, anh mỉm cười, anh dịu dàng, tất cả những gì trong quá khứ giờ chỉ là hồi ức.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, nước mắt của cô biến thành biển.

——— ———–

P/s: Việc “Trịch giao” ấy ta cũng không rõ nữa, nhưng nếu ở Việt Nam mình thì người ta gọi là “xin keo”, dùng đồng tiền thảy 3 lần, nếu mặt dương là đồng ý, âm thì ngược lại. Chữ “giao” trong “Trịch giao” nghĩa là tre, vì vậy ta nghĩ có lẽ người Trung Quốc dùng những mảnh tre để “xin keo” nên gọi là “Trịch giao.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.