Thần Tình Yêu Báo Ơn

Chương 8



Edit: Bạch Liên


Trong quá trình điều trị, ngoại trừ việc giúp Tả Thành Hạo chường nóng và matxa, Quan Xảo Xảo còn muốn cùng anh đi đến lớp học về các kiến thức điều trị, khoá học về vật lý trị liệu và phục hồi chức năng diễn ra mỗi ngày một tiếng, Quan Xảo Xảo còn cùng anh trải qua toàn bộ quá trình chữa bệnh như điều trị bằng điện và nhiệt, luyện tập di chuyển các đốt ngón tay, sức lực của cơ cùng với sự chịu đựng.

Dù sao thì cô cũng chỉ là một cô gái, bằng sức lực của cô mà phải chống đỡ với sức nặng của một người đàn ông đã là quá sức, huống chi là cùng đi trong cả quá trình.

Trong lúc chuyên gia phục hồi chức năng hướng dẫn, cô giúp A Hạo mang giày sắt vào, khích lệ anh bước đi nhờ vào hai song sắt hai bên, luyện tập từng bước từng bước một.

Không chỉ có anh ướt đẫm mồ hôi, mà cô cũng như vậy, nhưng mà từ đầu đến cuối, cô cũng không hề kêu khổ một tiếng, khuôn mặt luôn mỉm cười, mỗi ngày nhìn thấy anh đi được một bước, cô còn hưng phấn hơn cả anh.

Thật không hiểu cô ta vui mừng cái gì? Chẳng khác gì người ngu ngốc, Tả Thành Hạo cau mày như cũ, nhưng vẻ mặt đã không còn âm trầm như trước, bất đắc dĩ anh mới ngoan ngoãn tham gia quá trình phục hồi chức năng, nếu không cô gái này sẽ luôn làm phiền anh, hơn nữa, không những mỗi ngày Quan Xảo Xảo đều ép buộc anh phải điều trị đến mệt nhoài, thì cứ mở miệng ra là bla bla bla, lảm nhảm không thôi, ngay đến lỗ tai của anh cũng không được nghỉ ngơi.

“Chúng ta chơi trò suy nghĩ ngược đi, được không?”

“Không cần.”

“Anh có biết người nào sẽ không táo bón không?”

” . . .” Rõ ràng là nói không cần, cô ta có nghe không vậy?

“Nói nhanh đi, anh phải luyện tập nói chuyện thì càng ngày mới nói trôi chảy được chứ, đây là cách phục hồi vừa tốt vừa để giải trí nha.”

“Nhàm chán.”

“Chính vì sợ anh sẽ nhàm chán nên mới muốn chơi mà, vừa động não vừa tán gẫu.”

“. . . ” Cô gái này ồn ào chết được, anh ngồi trên xe lăn, phơi nắng trong công viên xanh của bệnh viện, trước đây anh có thể yên lặng mà ở lại nơi này, nhưng sau khi cô gái này xuất hiện, anh đã không thể tìm lại sự thanh tĩnh trước kia, hơn nữa, xung quanh còn không hiểu vì sao lại xuất hiện thêm một đống người.

“Người nào không táo bón? Người bình thường sao?” Một ông lão ngồi trên xe lăn, đang được truyền dịch tò mò đoán.

“Ông nội, người bình thường sao có thể tính là đáp án, đây là trò nghĩ ngược mà.” Ông lão bị đứa cháu gái đang học tiểu học nhắc nhở thì ha ha cười.

“Đoán sai cũng không sao, cố gắng đoán nha.” Xảo Xảo vui vẻ cổ vũ mọi người, cười nói với những người khác.

Mọi người đoán cả buổi nhưng đều đoán không ra, cuối cùng Xảo Xảo phải công bố đáp án.

“Đáp án là một người có đường ruột thông suốt.”

“Wow, haha, có đạo lý.”

Có đạo lý cái gì? Nhàm chán.

Tả Thành Hạo không cười cũng không để ý, mặt ngoài thì không chút tình cảm, nhưng đôi tai vẫn vảnh lên lắng nghe.

“Tiếp theo tiếp theo, con gián sợ nhất là gì?”

Sợ cái gì? Đương nhiên là sợ thuốc diệt côn trùng, trong lòng anh nghĩ, tuy rằng nét mặt khinh thường, nhưng vẫn nhịn không được mà đoán một chút.

“Thuốc diệt côn trùng.” Một cô nàng xinh đẹp chân bó thạch cao lớn tiếng nói.

“Đồ ngốc, đương nhiên không thể là thuốc diệt côn trùng, đây là nghĩ ngược nha, nếu đoán thuốc diệt côn trùng, cho thấy đầu của em như một quả dưa không thể xoay chiều.” Bạn trai của cô nàng ở một bên trêu chọc, làm cho cô muốn vươn tay đánh cậu ta, những người khác cũng cười theo.

“. . . ” Nét mặt Tả Thành Hạo không chút thay đổi, nghĩ thầm, nguy hiểm thật, quả nhiên im lặng là vàng.

Mọi người lại đoán một hồi, ngay đến ba chữ Châu Tinh Trì cũng đã ra, đơn giản bởi vì Châu Tinh Trì từng giết chết “Tiểu Cường” *con gián đấy* ở trong phim, đương nhiên cũng khó tránh bị mọi người lôi ra, trong lúc cười đùa ầm ĩ, cuối cùng Xảo Xảo cũng công bố đáp án.

“Câu trả lời chính xác là [ Dép lê ], bởi vì chỉ cần con gián xuất hiện, phản ứng của phần lớn mọi người là lấy dép lê đập chết nó.”

Lời này vừa nói ra, liền lập tức nổi lên âm thanh kháng nghị, nghi ngờ đáp án này quá thiếu sót.

“Ai nói, tôi chưa bao giờ dùng dép lê.”

“Tôi đều dùng thuốc diệt gián.”

“Tôi đều phóng sinh.”

“Cái rắm gì, nào có ai phóng sinh gián, là do thói quen sinh hoạt của ngươi không tốt thôi?”

Ở hiện trường, tiếng cười đùa chửi rủa không ngừng vang lên, cũng không biết là đang thảo luận cái gì? Tả Thành Hạo nhìn mọi người, không biết bắt đầu từ khi nào thì mọi người lại tụ tập cùng một chỗ mà tán dóc nói chuyện phiếm, giống như đều quen biết với Xảo Xảo, cô gái này lại nhàn rỗi không có việc gì, đem bệnh viện trở thành nhà ở, đem người bệnh trở thành hàng xóm mà la cà , ngay đến bác sĩ hộ lý đều biết cô, mà bởi vì có liên hệ đến cô, nên những người bệnh khác cũng biết anh.

“A Hạo.”

Anh ngơ ngác, nhìn về bên cạnh có một ông lão hơn bảy mươi tuổi, không những thân mật gọi anh một tiếng A Hạo, mà còn nháy mắt ra hiệu với anh, nhỏ giọng nói: “Bạn gái của cháu đúng là không tệ, cưới vợ là phải cưới người thế này, cháu rất có phúc nha.”

” . . .” Anh không biết nên nói cái gì, ông cụ đã muốn nhận định Xảo Xảo là bạn gái của anh, hơn nữa không chỉ có ông cụ, mà ngay đến chuyên gia phục hồi chức năng cùng với hộ lý y sĩ đều bảo anh phải nhanh nhanh hồi phục, lấy Xảo Xảo về nhà, xem bọn họ là một đôi tình nhân.

Tuy rằng bình thường anh luôn bày ra nét mặt tàn khốc, cố ý không nhìn đến cô, nhưng khi cô không chú ý thì anh lại nhịn không được mà lén nhìn, cố gắng hồi tưởng lại những ký ức có liên quan đến cô, cô nói anh đã từng hôn cô, còn ngủ qua giường của cô . . . Đáng ghét, không thể nhớ dù là một chi tiết nhỏ, mà anh lại cảm thấy có phần tiết nuối vì điều đó.

Ánh mắt không tự chủ được mà đặt lên cánh môi đỏ bừng của cô, nhìn xem cái miệng nhỏ nhắn đã từng được anh nếm qua, ký ức duy nhất mà anh nhớ rõ là cái lần bị té xuống xe lăn, anh đè lên thân thể mềm mại của cô, còn cô lại dâng tặng nụ hôn của mình, anh nhớ rõ hương vị kia, cũng nhớ rõ sự đầy đặn của cô . . . Đáng chết! Anh đang suy nghĩ gì vậy? Cảm thấy trong cơ thể có cái gì đó đang rục rịch.

Sau khi phơi nắng là đến thời gian A Hạo được châm cứu trị liệu, sau khi cùng “Hàng xóm” cáo từ, Quan Xảo Xảo giúp A Hạo đẩy xe lăn về phòng bệnh.

Cô vừa giúp anh lên giường, vừa khuyên bảo. “A Hạo, thật ra anh nên nói chuyện nhiều một chút, những người đó đều rất thú vị, cùng mọi người nói chuyện phiếm cũng là một cách điều trị nha, anh không thể cứ lầm lì như vậy.”

Câu trả lời của anh là một tiếng hừ lạnh, Quan Xảo Xảo không khỏi nhíu lại đôi mi thanh tú, trách mắng anh.

“Anh nha, nên đi soi giương đi, lúc nào cũng xụ mặt, sẽ khiến người ta sợ mà chạy mất.”

“Hừ, cô mới là cần đi soi gương, nhìn xem bộ dạng tiều tuỵ của mình.”

Khi anh nói những lời này cũng không có suy nghĩ nhiều, không ngờ bàn tay vốn đang giúp di chuyển hai chân của anh lên giường bỗng nhiên dừng lại.

Anh ngước mắt nhìn cô, phát hiện cô đang ngơ ngác nhìn vào anh.

Làm gì vậy? Tại sao cô lại bất động?

Đôi mắt luôn luôn thích cười kia bỗng nhiên đỏ hoe, hai dòng nước mắt trong suốt treo nơi khoé mắt, không hề báo trước liền trượt xuống gương mặt, khiến cả người anh cứng lại.

“Anh chê em xấu.” Cô khóc.

Hô hấp của anh liền tắc nghẽn. “Tôi không có.”

“Có, anh chê em tiều tuỵ.”

“Tiều tuỵ cũng không giống với xấu.”

“Anh chê em xấu.” Khoé miệng của cô cong xuống, dáng vẻ trông vô cùng tủi thân, nước mắt rơi từng giọt từng giọt, như muốn nước tràn thành lụt.

Tả Thành Hạo bị nét mặt này của cô hù doạ, bình thường không sợ anh là người xấu tính lạnh lùng, bây giờ lại vì một câu nói rằng cô tiều tuỵ mà khóc đến đau lòng.

Anh đâu có ghét cô xấu, trong mắt anh, cô là một cô bé xinh xắn biết bao! Nhưng cô lại không biết bản thân có bao nhiêu là mê người, mỗi ngày dùng ngôi tay nhỏ nhắn trắng muốt kia matxa hai chân cho anh, trong lúc cô dìu anh thì đem cả cơ thể của mình áp lên người anh, dùng mùi hương tươi mát thanh khiết của cơ thể mà kích thích anh, một lòng vì anh, miệng thì lúc nào cũng nói phải gả cho anh, dù sao anh cũng là đàn ông, tâm cũng làm từ máu thịt, sao lại không thể bị ảnh hưởng?

Nhưng điều làm anh cảm động nhất chính là thành ý của cô, mỗi ngày đều cùng anh làm điều trị, hậu hạ anh ba bữa cơm, cũng không hề kêu mệt, không nói khổ, mặc dù thân thể của anh tàn phế, nhưng mắt không mù, tai cũng không điếc, mẹ từng nói cho cô biết, cha có ý gửi tiền lương cho Xảo Xảo, nhưng cô kiên trì không lấy, nói là mình cam tâm tình nguyện, điều này anh cũng biết.

“Đừng khóc.”

“Anh chê em xấu, sao anh có thể chê em xấu? Nếu anh chê cái khác cũng không sao, nhưng không thể chê em xấu, em không chịu, không chịu —” Nói xong lại khóc đến thương tâm như một đứa trẻ, lại còn tuỳ hứng.

Nhìn nước mắt của cô, chợt có một sự thôi thúc trong anh, kéo gần khoảng cách với cô, đem đôi môi che lên cái miệng đang khóc lóc không ngừng của cô.

Hành động này quả nhiên có tác dụng ngay lập tức, một cái hôn môi nhợt nhạt liền làm cô ngây dại, còn ngừng khóc, hai mắt đẫm lệ ngơ ngẩn nhìn anh.

“Đừng khóc nữa?” Vẻ mặt anh căng thẳng, đây là lần đầu tiên, anh chủ động thể hiện tình cảm với cô, một cái hôn môi đã thay mặt cho tâm ý của anh, anh không có ghét cô, mà ngược lại, anh còn rất thích cô.

“Em còn muốn.” Cô nói, không những ngừng khóc, mà hai tay còn nắm chặt quần áo của anh, giống như không được cho đủ kẹo đường, liền không hề ngượng ngùng mà đòi hỏi.

“Em còn muốn?”

Tựa như một cô nhóc đáng thương gật đầu. “Một cái không đủ.”

Được rồi, cho thì cho.

Anh hôn cô, cho cô một cái hôn thật sâu, để cho cô chôn sâu vào trong nhiệt tình của anh, giao ra môi lưỡi cùng nhau dây dưa trêu đùa.

Hai trái tim cùng nhen nhóm lửa, nồng ấm chuyển sang cuồng nhiệt, anh khát khao mút hôn lấy cô, mà cô cũng nhiệt tình đáp lại anh.

Giống như nếm được dòng nước ngọt nơi sa mạc, ngon ngọt vừa miệng như vậy, tựa như từ rất lâu đã được cảm nhận, có cảm giác rất quen thuộc.

Thật kì lạ, anh hôn cô, không hề có một chút cảm giác xa lạ.

Nụ hôn này như kéo gần trái tim của hai người, bọn họ say mê trong đó, tìm kiếm lẫn nhau, cảm giác mọi vật xung quanh như không tồn tại, chỉ nghĩ muốn đem những dục vọng đã kìm nén từ lâu phát tiết ra ngoài.

“Đủ chưa . . .”

“Không đủ . . .”

Tay cô rất tự nhiên vòng quanh cổ của anh, đem anh níu giữ càng chặt hơn, rõ ràng biểu hiện sự luyến tiếc, không muốn kết thúc quá nhanh.

“Tiếp tục hôn đi, em rất khó ngừng lại . . .”

“Coi như là phục hồi chức năng . . .”

“Phục hồi cái gì . . .”

“Đầu lưỡi có thể thêm linh hoạt . . .”

” . . . Cũng được . . .”

Cô khoá chân ở trên người anh, làm cho nụ hôn của hai người càng nồng nhiệt càng chặt chẽ, cho dù là tận thế, cô cũng không màng, chỉ muốn quý trọng nụ hôn này, cô thích nụ hôn của anh, rất thích!

Hôn đến nỗi mà hai người khó chia lìa, thậm chí cũng không phát hiện có người tiến vào, mãi cho đến khi nghe thấy có một tiếng ho khan khó xử.

“Quấy rầy hai người một chút . . .Tôi đến châm cứu . . .”

Đối với Tả Thành Hạo mà nói, Quan Xảo Xảo giống như là thiên sứ của anh.

Cô dịu dàng chăm sóc, đáng yêu mê người, quan trọng nhất là cô có một tấm lòng thiện lương, trái tim đó quý giá hơn bất kỳ báo vật nào, không thể thay thế.

Trái tim quý giá của cô đã cho anh thêm sức lực, giữ chặt lấy hy vọng cho tương lai, tin rằng anh có đủ khả năng để khoẻ lại, vì cô, mà cũng vì anh, anh thay đổi tính tình, không còn cam chịu, mà là nghiêm túc bước từng bước trên con đường điều trị.

“Được rồi, cố lên, anh đi càng lúc càng tốt rồi, thật là ngoan nha.”

Quan Xảo Xảo vui mừng cổ vũ ở một bên A Hạo, trong một tiếng buổi chiều, cô và A Hạo cùng tham gia vào lớp học điều trị chức năng, vận động các đốt ngón tay, luyện tập sự thăng bằng của cơ thể.

Tả Thành Hạo tức giận nói: “Anh không phải là đứa trẻ ba tuổi mới học đi, đừng có nói chuyện với anh bằng cái giọng điệu như vậy.”

“Có quan trọng gì chứ, mà thật sự là anh đang học đi nha.”

“Em muốn ăn đòn.”

Chẳng những cô không sợ, ngược lại còn tinh nghịch cười. “Dù sao anh cũng không đánh được em.”

Đây chính là khiêu khích, không ngờ lại có người dám khi dễ anh là kẻ yếu, trước đây nếu có ai dám giễu cợt anh, nhất định anh sẽ liều mạng với kẻ đó, nhưng Xảo Xảo là ngoại lệ, trên thế giới này chỉ có một mình cô có tư cách vui đùa như thế với anh, nét mặt anh giả vờ tức giận, nhưng trong lòng vốn không hề để ý, đây là phương thức liếc mắt đưa tình của bọn họ.

“Để xem, anh mà không đánh vào mông em mới là lạ.”

“Đến đây đến đây.”

Cô không chỉ tinh nghịch mà còn xoay người vỗ vỗ mông, khích lệ anh “đi” đến đây mà đánh, còn anh cũng vô cùng nỗ lực muốn “đi” về phía cô.

“A!” Thân mình Tả Thành Hạo đột nhiên nghiêng ngã, mất đi thăng bằng muốn té, làm vẻ mặt vui đùa ầm ĩ của cô bị doạ đến biến sắc, không chút nghĩ ngợi mà lao đến dìu anh.

“Cẩn thận —A Hạo, anh không sao chứ?”

Cánh tay vươn tới, cả người của cô không hề được báo trước mà bị ôm vào trong ngực, hơi thở nóng bỏng phe phẩy ở bên tai.

“Bị anh bắt được rồi, em là cô bé bướng bỉnh, dám khiêu khích anh thì nên chuẩn bị tâm lý bị trừng phạt.”

“Anh gạt em. “Cô hờn dỗi kháng cự, không ngờ người này còn ranh mãnh giả vờ ngã, làm cô sợ tới mức trái tim muốn nhảy ra ngoài.

“Hai chân anh tàn, nhưng não không có tàn.”

Anh ôm cô, hai người vui đùa ầm ĩ, so với tính tình u ám buồn rầu lúc trước, anh đã trở nên vui tươi, thường mỉm cười, hơn nữa còn lấy hai chân của mình ra nói giỡn, tất cả là nhờ vào cô gái thiện lương này.

Xảo Xảo tựa như thiên thần bảo hộ của anh, cứu anh từ trong vũng bùn tuyệt vọng, từ trong màng sương mơ hồ anh đã nhìn thấy tình yêu chân thành vô tư của Xảo Xảo đối với anh, chính tình yêu đó đã cứu giúp anh.

“Đừng có hôn ở đây nha, sẽ bị người khác nhìn thấy.” Cô cúi đầu quở trách, trách anh sao lại to gan dám lén thơm cô một cái trong phòng điều trị, nơi này còn có người bệnh cùng người nhà đang luyện tập.

“Được rồi, trước tiên thiếu đi, trở về phòng anh sẽ đòi lại.”

Gương mặt trẻ con của cô ửng hồng, thẹn thùng nhưng cũng ngọt ngào, hưởng thụ sự yêu thương cũng dục vọng của anh với mình, cảm nhận trái tim của cả hai càng ngày càng gắn bó.

Sau khi làm xong bài tập đi bộ, bọn họ trở lại phòng bệnh, quả nhiên anh cũng thực hiện lời hứa của mình muốn trừng phạt cô, tìn kiếm nụ hôn của cô, cái miệng nhỏ nhắn không đủ, còn muốn cắn lên chiếc cổ của cô, trêu đúng chỗ tê dại làm cô phải bật cười, trong lúc cô tiếp tục chườm nóng cho anh thì bàn tay của ai kia càng không có quy cũ, nhớ ngày đó khi muốn cởi quần dài của anh thì không biết người nào liều chết không thuận?

Cô thật vui mừng khi phát hiện quá trình trị liệu cho A Hạo đang dần có tiến triển, cũng không biết có phải vì liên quan đến việc hôn môi hay không, nhưng anh nói chuyện càng ngày càng trôi chảy, thần sắc cũng tốt hơn, ngay đến bác sĩ hộ lý cùng chuyên gia phục hồi cũng rất kinh ngạc vì sự tiến bộ của anh.

“Được rồi, tiếp tục nói chuyện trước kia của chúng ta đi.”

Để tìm về kí ức quen nhau của anh và Xảo Xảo, anh luôn lắng nghe từng chút từng chút chuyện trước đây mà Xảo Xảo kể lại, khi nói đến Lưu Tuấn Sinh, anh nhíu mày.

“Tên đàn ông kém cỏi.”

“Đúng nha, rất là kém cỏi, nhưng cũng bởi vì liên quan đến anh ta, cho nên anh đã đến, giúp em vượt qua những ngày tháng tan nát cõi lòng đó, là anh cứu giúp em.”

Cô đem quá trình quen biết của bọn họ nói với A Hạo, bởi vì đây đều là sự thật, chẳng qua lúc đó A Hạo là linh hồn xuất đi, cô chưa nói, mà cũng không dám nói, nếu không A Hạo sẽ xem cô là người bệnh thần kinh thì thảm, trước khi A Hạo nhớ lại, cô sẽ giữ kín bí mật này.

May là A Hạo chỉ nghĩ đây là những chuyện xảy ra trước khi anh hôn mê, chỉ cần anh tin tưởng, cắt xén một chút cũng được.

Bàn tay to lớn xoa lên mặt của cô, khiến cô không khỏi giương mắt nhìn vào đôi mắt trong suốt của A Hạo, chỉ thấy anh nghiêm túc nói với cô: “Tin tưởng anh, em gặp phải kẻ bệnh thần kinh.”

Cô không khỏi sửng sốt, ngơ ngác nhìn anh hồi lâu, thấy cô không có phản ứng, Tả Thành Hạo nghĩ thầm nguy rồi, không biết có làm cô tổn thương hay không, lúng túng lên tiếng.

“Thực xin lỗi, anh còn tưởng rằng như thế rất buồn cười.”

Đột nhiên cô vùi đầu vào trong lòng của anh, khiến anh kinh ngạc không hiểu gì, nhưng vẫn vội vàng ôm lấy cô.

“Xảo Xảo?”

“Giống.”

“Cái gì?”

Người ở trong lòng ngửa mặt lên. “Khi đó, anh cũng nói với em như vậy, muốn chọc em cười, kết quả là đem em chọc khóc.”

“A? Là như thế sao?”

Cô nhịn không được bật cười. “Em rất vui, anh chính là anh, đến cách nói đùa cũng như vậy, em là yêu điểm này của anh, câu gặp phải kẻ thần kinh thế này, cả thế giới cũng chỉ có anh nghĩ ra.”

“Anh không có nói sai nha, người đàn ông kia không chỉ không biết quý trọng em, mà còn chơi cái trò hai mặt, không phải bệnh thần kinh chứ là gì?”

“Được rồi, em gặp phải bệnh thần kinh.”

“Trong đời người khó tránh gặp phải những kẻ thần kinh, nhìn ra là tốt rồi.”

“Anh cũng vậy nha, người phụ nữ kia đã tái giá cho người khác, cũng xem như là anh gặp phải bệnh thần kinh đi.”

Thực sự, có tình yêu của Xảo Xảo xoa dịu, anh đã sớm thoát khỏi chuyện bi thương, nhưng mà anh vẫn cố ý xoa nhẹ lên ngực, làm ra dáng vẻ đau lòng.

“Anh không còn cách nào, lòng anh đau quá . . .”

Quan Xảo Xảo lại ngơ ngẩn, vốn dĩ cô chỉ nói đùa, không ngờ anh lại có phản ứng này, còn là đau lòng vì người khác? Lời nói này cũng làm cô đau đớn, ngay lập tức nước mắt như muốn trào ra.

“Gạt em thôi, đồ ngốc.” Anh lại ôm cô, vui vẻ cười nói.

“Em giận thật đó, em cảnh cáo anh, không cho phép anh còn nghĩ tới cô ta, không cho phép —” môi thơm bị khoá kín.

Xảo Xảo thật đáng yêu, khi ghen lại thẳng thắn như vậy, dáng vẻ lúc tức giận làm người ta yêu thương, anh có bao nhiêu là may mắn mới có thể yêu cô bé này, mà cô nhóc cũng yêu anh.

Vành môi nóng bỏng trơn trợt thâm nhập vào cánh môi thơm tho, dùng tình cảm ấm nóng cùng với sự mãnh liệt, dịu dàng giày vò cái lưỡi thơm tho ngọt ngào, bàn tay trượt vào trong quần áo của cô, lòng bàn tay như ngọn lửa đang bùng cháy, nóng hổi phủ lên da thịt bóng loáng của cô.

Quan Xảo Xảo nằm ở trong lồng ngực của anh, chìm đắm trong sóng triều mãnh liệt của anh, cô thích anh dùng sức hôn mình, càng yêu thích khi anh không hề kìm nén dục vọng của mình, bởi vì cô biết nếu như vậy anh sẽ phục hồi nhanh hơn, cho nên cô mới đón ý nói hùa theo anh, thoả mãn anh.

Từ sớm cô đã đặt quan hệ với anh, mặc kệ tương lai người đàn ông này trở nên thế nào, cô cũng muốn làm vợ của anh, cùng anh đến già, nắm tay cả đời.

Bàn tay giống như một luồng điện lướt trên da thịt của cô, cô cảm thấy nút khoá áo ngực của mình bị đẩy ra, bàn tay của anh thay cho vị trí của áo lót, bao phủ lên khuôn ngực mềm mại mượt mà của cô.

“A Hạo . . .”

Giọng nói nỉ non của cô làm cho dục hoạ của anh càng tăng cao, đôi môi đang hôn mút đi xuống hơi trì hoãn, kéo cao quần áo của cô, vùi vào hai bầu ngực của cô, môi hôn qua lại trên sự mềm mại tròn trịa căng đầy của cô.

Hô hấp của cô dồn dập, khuôn ngực phập phồng lên xuống lại thêm gần sát vào cái miệng của anh, cảm nhận anh khi thì dịu dàng, khi thì cuồng dã cắn mút.

Không biết bọn họ đã hôn bao nhiêu lần, mỗi một lần cô lại cảm thấy anh càng thêm linh hoạt, tuy rằng anh không thể chân chính chạm vào cô, nhưng sự vuốt ve như vậy đã làm cô không thể chịu nỗi, cả người gần như muốn tan ra.

Đột nhiên, anh dừng lại.

Xảo Xảo vốn bị anh hôn đến rối loạn, phát hiện anh ngừng tay, không khỏi khó hiểu mở mắt, trên gương mặt vẫn còn nhiễm đỏ bởi tình dục, phát hiện anh đang ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn chằm chằm vào mình.

“Làm sao vậy?”

“Ở phía dưới của anh có phản ứng . . . “

Đôi mắt đẹp mơ màng, sau khi hiểu ra ý tứ của anh, ánh mắt liền sáng rỡ. “Thật sự?”

“Ừ.”

Hôn mê tám tháng, khiến cho rất nhiều chức năng ở trong cơ thể của anh phải được phục hồi, ngoài trừ hai chân không thể đi lại, đương nhiên cũng ảnh hưởng tới khả năng tình dục của anh, cho nên đối với Xảo Xảo, anh chỉ có thể hôn môi và vuốt ve, nhưng hiện tại anh cảm thấy có một sức nóng hừng hực đang dần sống lại.

Xảo Xảo nghe xong vừa sợ vừa mừng lại có chút bán tính bán nghi. “Anh thật sự . . .”

“Không tin em có thể ‘chứng thực’.”

Câu nói mạnh dạn này làm cô càng thêm đỏ mặt, nhưng vì khát vọng tha thiết của anh, cô làm theo, e thẹn đi chứng thực, chạm vào dục vọng đang nóng bừng ở phía dưới người của anh, quả nhiên là đã “thức tỉnh”.

Sự vuốt ve của cô, càng làm cho dục hoả trong đôi mắt anh tăng cao, khiến cho gương mặt tuấn tú cũng ửng hồng vì nhiệt huyết tăng vọt.

Ngay từ đầu cô còn ngượng ngùng sợ sệt, thế nhưng khi phát hiện mình có thể giữ lấy dục vọng của anh ở trong tay thì từ sâu trong đáy lòng của cô rất vui vẻ, nụ cười càng thêm quyến rũ động lòng người, lại hoá thành dáng vẻ của con mèo hoang nhỏ với ý định muốn khiêu khích người.

Anh nhìn ra sự đắc ý của cô, cô nhóc bướng bỉnh này muốn chơi với lửa.

“Cẩn thận, chơi với lửa có ngày chết cháy, anh ăn em.”

Cô chẳng những không sợ, mà còn ghé miệng vào vành tai của anh, lời nói khiêu khích mười phần.

“Có gan thì phóng ngựa đến đây.”

Đôi mắt anh loé sáng, bàn tay vốn đang bao phủ lên khuôn ngực của cô chợt tăng thêm sức lực, hung hăng hôn cô, muốn cởi hết quần áo của cô, lấy hành động để chứng minh rằng anh dám.

Cô khẽ thấp giọng hô lên, không ngờ một người đàn ông ngày thường bình tĩnh, như thế nào lại thật sự muốn phóng ngựa lao đến? Đây dù sao cũng là phòng bệnh, hôn môi gần gũi, giở trò này nọ còn có thể, nhưng cũng không phải là một nơi thích hợp để mây mưa, hơn nữa vạn nhất hộ lý tiến vào thì thảm.

“Không được đâu, đừng ở chỗ này, sẽ có người vào.”

“Cầu xin tha thứ.”

“Được được được, em cầu xin tha thứ, là em không đúng, không nên khiêu khích anh, em nhận lỗi với anh.”

“Thế này còn được, nhưng mà — thật sự không muốn cứ như vậy mà tha cho em.” Anh còn muốn cởi sạch cô, tiếc rẽ khi phải phanh xe, làm cô bật cười quở trách anh.

“Mau dừng tay, chẳng lẽ anh muốn để người khác nhìn thấy bà xã tương lai của anh khoả thân hay sao?”

Anh đương nhiên là không muốn, nhướng mày, nghĩ thầm có đạo lý, thân thể của cô chỉ có anh được nhìn, nếu bị người khác trông thấy, anh sẽ vô cùng không vui.

Cố gắng đè nén dục hoả vừa mới sống lại, không thể không dừng lại hàng động công chiến, đành phải bày ra vẻ mặt chưa thoả mãn.

“Trước tiên bỏ qua cho em lần này, lần sao nhất định phải tìm cơ hội ăn em.”

Trái tim cô ngọt ngào, đỏ mặt khẽ nói: “Dù sao người ta cũng hạ quyết tâm phải gả cho anh, còn sợ không có cơ hội sao? Anh nhanh khoẻ lên, đến lúc đó . . . Mặc anh muốn thế nào với em cũng được.” Nói xong, ngay cả chính cô cũng ngượng ngùng vùi mặt vào trong lồng ngực của anh.

Tả Thành Hạo ôm cô thật chặt, lại hôn cô một lúc lâu, cảm thấy thân mình mệt mỏi, liền nằm lên giường, còn cô sau khi sửa sang lại quần áo, liền giúp cánh tay của anh nằm ngay ngắn ở bên người.

“Ngủ một chút đi?” Cô vuốt lên gương mặt của anh, phát hiện râu ria vừa mới cạo nay lại mọc lên, phải giúp anh cạo râu thôi.

“Ở lại cạnh anh.” Anh nói.

Cô nhìn anh trìu mến, nhỏ giọng nỉ non ở bên tai: “Em sẽ ở cạnh anh cả đời.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.